NHỮNG TIA SÁNG MẶT TRỜI ĐẦU TIÊN CỦA NGÀY MỚI LEN LỎI vào các căn nhà, xua đi bầu không khí mát mẻ của buổi đêm, biến bầu trời Chicago chuyển màu từ tím sang hồng. Từ trên tầng thượng tòa nhà John Hancock Center này, tôi ngắm nhìn mặt trời từ từ nhô lên phía bên kia Hồ Michigan.
Đây là đêm thứ ba liên tiếp tôi lên đây vì không thể ngủ được.
Chúng tôi an toàn rút được về Chicago từ vài hôm trước với nửa chặng đường đầu tiên là trong một chiếc xe của chính phủ mà chúng tôi trộm được, nửa còn lại là trên xe lửa chở hàng. Khá là dễ khi chạy trốn quanh đất nước khi một trong những người bạn đồng hành có thể tàng hình và một người khác thì có thể dịch chuyển tức thời được.
Tôi đi qua khoảng sân trên tầng thượng, ngó nhìn xuống thành phố Chicago đang chuyển mình thức dậy. Những con đường, lối di chuyển huyết mạch của thành phố nhanh chóng trở nên đông đúc bởi những dòng xe nối đuôi nhau dưới lòng đường và những khách bộ hành trên vỉa hè. Tôi chỉ biết lắc đầu khi nhìn cảnh này.
"Họ chả biết điều gì sắp xảy tới cho họ".
Bernie Kosar tiến tới chỗ tôi trong hình dáng chú chó thân thuộc. Cu cậu duỗi người, ngáp và rồi áp đầu vào tay tôi.
Tôi nên thấy mừng khi còn sống mới phải. Chúng tôi chạm mặt Setrakus Ra tại New Mexico mà không phải chịu tổn thất nào về sinh mạng. Những thành viên Garde còn sống - ngoại trừ Số Năm vẫn đang mất tích - đều đang ở dưới tầng, an toàn và tràn đầy sức sống dù phần lớn vẫn còn đang trong quá trình hồi phục các vết thương sau trận chiến. Và Sarah nữa, cô ấy cũng ở dưới đó. Tôi đã cứu được cô ấy.
Tôi nhìn xuống tay mình. Khi còn ở New Mexico, chúng đang nhuộm đỏ bởi máu. Máu của Ella và Sarah.
"Họ sắp đối mặt với sự tận diệt mà vẫn chẳng hay biết tí gì về điều đó".
Bernie Kosar biến thành một con chim sẻ, lượn một vòng qua khoảng cách giữa tòa nhà nhà John Hancock Center và tòa nhà gần nhất rồi quay trở lạ đậu lên vai tôi.
Tôi dù đang nhìn xuống những con người bình thường phía dưới nhưng thực ra lại đang nghĩ về các Garde. Ai cũng đều tìm cách nghỉ ngơi từ khi chúng tôi về lại căn hộ hào nhoáng của Chín. Một chút nghỉ ngơi và hồi phục chắc chắn là điều cần thiết; tôi chỉ hi vọng họ không quên mất chúng tôi đã gần bị đánh gục hoàn toàn như thế nào khi còn ở New Mexico, bởi vì đó là tất cả những gì tôi có thể nghĩ tới.
Nếu không nhờ Ella không bằng cách nào đó làn Setrakus Ra bị thương và một vụ nổ tại một khu vực nào đó của căn cứ khiến lũ Mog còn lại chạy mất, tôi không chắc chúng tôi có thể còn sống mà thoát ra. Và nếu như tôi không phát triển Biệt năng chữa thương, Sarah và Ella chắc chắn đã chết. Tôi không thể xóa bỏ hình ảnh khuôn mặt bị đốt cháy của họ ra khỏi tâm trí mình được.
Chúng tôi sẽ không bao giờ có thể gặp may mắn như thế lần nữa. Nếu chúng tôi cứ không chuẩn bị trước gì cả thì lần tới đối mặt Setrakus Ra, chúng tôi sẽ chết chắc.
Vào thời điểm tôi xuống khỏi tầng thượng, phần lớn những người khác đều đã tỉnh dậy. Marina đang ở trong bếp và dùng khả năng Telekinesis của mình để đánh trứng và sữa trong khi đồng thời lau bàn bếp. Kể từ khi bảy chúng tôi (và BK) tới đây, chúng tôi không hẳn đã tận dụng hết mọi thứ trong căn hộ hào nhoáng này của Chín.
Marina vẫy tay chào khi cô ấy trông thấy tôi. "Chào buổi sáng. Trứng chứ?"
"Chào. Chả phải cậu đã nấu bữa tối hôm qua rồi à? Có lẽ nên để ai khác làm chứ".
"Tớ chả bận tâm chuyện đó đâu", Marina nói. Cô ấy tươi cười lấy một cái máy xay sinh tố ra khỏi kệ tủ. "Tớ vẫn chưa thể tin được sự tồn tại của một nơi như thế này. Tớ gần như thấy ghen tị với Chín khi cậu ta có thể sống ở đây lâu đến thế. Thật là khác biệt so với những gì ở chỗ tớ. Có kì cục không nếu tớ muốn thử tất cả mọi thứ?"
"Chả có gì là kì cục cả". Tôi giúp cô ấy lau sạch bàn bếp. "Chừng nào chúng ta còn ở đây, ít nhất chúng ta nên bắt đầu thay nhau nấu nướng và dọn dẹp".
"Được thôi", Marina gật đầu và liếc mắt nhìn tôi. "Chúng ta nên thảo luận về việc đó".
"Sao cậu nhìn mình như thế?"
"Chả có gì cả, chia sẻ việc vặt như thế là ý hay đó", Marina nói và rồi bối rối nhìn ra chỗ khác. Cô ấy chắc chắn đang muốn nói gì đó.
"Thôi nào Marina. Có chuyện gì vậy?"
"Tớ chỉ -". Cô ấy nhặt khăn lau bát lên, vặn vẹo nó trong lúc nói. "Đã lâu rồi mình sống mà không có định hướng gì cả, không thực sự biết một Garde nên như thế nào. Và rồi Sáu tới tìm tớ ở Tây Ban Nha và cho tớ thấy điều đó. Và rồi chúng tớ gặp cậu và Chín, ngay trước khi cậu dẫn chúng ta vào trận chiến với kẻ Mogadorian độc ác nhất từng tồn tại. Nó như thể - wow, ba bọn họ thực sự biết mình đang làm gì. Họ có thể xử lí mọi tình huống".
"Ừm, mình cám ơn".
"Nhưng giờ đã nhiều ngày trôi qua kể từ khi chúng ta đến đây và tớ lại bắt đầu có cảm giác đó. Như thể chúng ta không biết mình đang làm gì vậy. Vậy tớ nghĩ, điều mà tớ đang tự hỏi là đã có kế hoạch gì khác bên cạnh phân công việc vặt chưa?"
"Mình đang nghĩ về việc đó", tôi lẩm bẩm.
Tôi không muốn nói cho Marina biết kế hoạch tiếp theo - hay chính xác hơn là việc chưa có nó - là thứ khiến tôi mất ngủ hàng đêm. Chúng tôi chả biết Setrakus Ra đang ở đâu sau trận chiến ở New Mexico, mà ngay cả khi có biết thì tôi vẫn không chắc chúng tôi đã sẵn sàng để đánh lại hắn. Chúng tôi có thể đi tìm Số Năm; cái máy tính bảng chúng tôi tìm thấy trong hầm ngầm của chú Malcolm Goode cho chúng tôi thấy một chấm phía ngoài bờ biển Florida mà chúng tôi khá chắc đó là cậu ta. Và rồi còn Sam nữa. Sarah thể rằng cô ấy đã thấy cậu ấy ở New Mexico nhưng chúng tôi không hể thấy cậu ấy tại Dulce. Với việc Setrakus Ra dường như có thể giả dạng bất cứ ai, tôi bắt đầu tin rằng Sam mà cô ấy thấy là do hắn giả dạng, và Sam thật sự đang bị giam ở đâu đó khác. Cứ coi như là cậu ấy vẫn còn sống.
Quá nhiều thứ để quyết định, đó là chưa kể việc chúng tôi cần tập luyện với nhau. Vậy mà tôi vẫn chỉ biết kéo lê cái thân xác này đi đi lại lại, quá ám ảnh với trận suýt thua tại New Mexico mà không thể tập trung lên kế hoạch mới được. Cũng có lẽ là do sự thoải mái khi ở trong căn hộ cao cấp của Chín sau trải nghiệm hút chết vừa rồi, đó là chưa kể tới hàng năm trời chạy trốn của tất cả chúng tôi, và có vẻ tất cả chúng tôi đều cần nghỉ ngơi. Và nếu bất cứ ai trong số họ tự trách mình vì không có một kế hoạch tử tế nào thì vẫn không ai biểu lộ bất cứ gì cả.
Ồ, và vẫn còn thứ khác cũng khiến tôi phân tâm. Tôi đoán là nó cũng gần như mong muốn được thử mọi thứ trong cái bếp hạng sang của Chín; tôi muốn dành thời gian chỉ với Sarah thôi. Tôi tự hỏi Henri sẽ nghĩ gì về việc đó. Chú có lẽ sẽ vô cùng thất vọng về sự thiếu tập trung của tôi, tôi biết vậy nhưng không thể làm gì khác được.
Và thật đúng lúc, Sarah vòng tay quanh thắt lưng tôi từ phía sau, áp mặt vào gáy tôi. Tôi quá tập trung vào ý nghĩ riêng của mình mà không hề nghe thấy cô ấy tiến vào bếp.
"Chào buổi sáng anh chàng đẹp trai", Sarah nói. Tôi quay người lại và tặng lại cô ấy một nụ hôn ngọt ngào và chậm rãi.
Dù đang chịu khá nhiều áp lực như bây giờ, tôi cũng đã quen với những buổi sáng như thế này. Sáng dậy và hôn Sarah một cái, sau đó là một ngày bình thường trôi qua bên cô ấy, và cuối cùng là đi ngủ trong khi biết là sáng mai khi tỉnh dậy sẽ lại thấy cô ấy ở bên.
Sarah áp mặt vào gần mặt tôi thì thầm. "Anh lại dậy sớm rồi".
Tôi nhăn mặt; tôi cứ nghĩ là tôi đã vô cùng khẽ khàng khi ra khỏi giường vào mỗi sáng để lên tầng thượng nghĩ ngợi.
"Mọi thứ vẫn ổn chứ?", cô ấy hỏi.
"Đúng thế, dĩ nhiên rồi", tôi nói và cố gắng làm cô ấy sao nhãng với một nụ hôn khác. "Giờ em đã ở đây rồi, còn gì có thể không ổn nữa chứ?"
Marina hắng giọng một cái, có lẽ lo lắng chúng tôi sẽ bắt đầu ve vuốt nhau ngay tại trong bếp này. Sarah nháy mắt với tôi và quay đi, cầm lấy tô trứng sữa Marina vừa đánh lên và tiếp quản việc rán trứng.
"À", Sarah nói và quay lại nhìn tôi. "Chín đang tìm anh đó".
"Tuyệt vời", tôi đáp. "Cậu ấy muốn gì?"
Sarah chỉ nhún vai. "Em không hỏi. Có lẽ là muốn chia sẻ vài mẹo về cách ăn mặc". Cố ấy chạm một ngón tay lên môi mình ra dáng nghĩ ngợi. "Thực ra thì có lẽ điều đó cũng tốt đấy".
"Ý em là gì?"
Sarah nháy mắt với tôi. "Cậu ấy lại vứt áo đi đâu rồi đó. Một lần nữa".
Tôi thở dài, ra khỏi bếp và đi tìm Chín. Tôi nhận thấy căn hộ cao cấp này là nhà của cậu ấy và cậu ấy có quyền làm mình thấy thoải mái, nhưng cậu ấy đã cởi trần đi lại quanh nhà gần như mọi khi có thể. Tôi chả chắc cậu ấy làm thế vì nghĩ đám con gái sẽ bất chợt bủa vây lấy cậu ta hay cậu ấy làm vậy để chọc tức tôi. Có lẽ là cả hai thứ trên.
Tôi tìm thấy Sáu đang ngồi trong căn phòng khách rộng lớn. Cô ấy đang ngồi khoanh chân trên một cái trường kỉ màu trắng sang trọng, tay cầm một cố cà phê. Chúng tôi chả nói gì nhiều với nhau kể từ khi trở về từ New Mexico. Tôi vẫn chưa hoàn toàn cảm thấy thoải mái khi ở cạnh cả cô ấy và Sarah cùng một lúc. Tôi nghĩ có lẽ Sáu cũng cảm thấy thế vì tôi cảm thấy cô ấy đang tìm cách tránh mặt mình. Sáu ngẩng lên nhìn tôi khi thấy tôi vào, mắt nhắm mắt mở ngái ngủ. Cô ấy trông cũng mệt mỏi như tôi đang cảm thấy vậy.
"Chào", tôi nói. "Tối qua cô bé thế nào?"
Sáu lắc đầu. "Con bé cứ thức cả đêm và chỉ vừa mới đi nghỉ một chút".
À mà còn thêm các cơn ác mộng của Ella vào danh sách các vấn đề cần giải quyết nữa. Chúng đã xảy ra mỗi đêm từ khi chúng tôi rời New Mexico, và chúng tệ tới nỗi Sáu và Marina đã phải thay nhau ngủ cùng cô bé để đảm bảo rằng cô bé không quá hoảng loạn bởi chúng.
Tôi hạ giọng xuống một chút. "Cô bé có nói cho cậu cô bé đã thấy gì trong các cơn ác mộng đó không?"
"Mỗi tí tẹo và vô cùng rời rạc", Sáu nói. "Cô bé không hẳn là người hay chuyện, cậu biết chứ?"
"Trước vụ ở New Mexico, Chín và tớ cũng có những giấc mơ có vẻ giống ác mộng hơn", tôi nói, cố gắng tìm cách nghĩ cách giải quyết chuyện này.
"Tám có nhắc chuyện tương tự đó".
"Đầu tiên chúng tớ cứ nghĩ đó chỉ là cách lão Setrakus Ra chế nhạo chúng tớ, nhưng chúng cũng có vẻ như là một lời cảnh báo. Ít nhất thì đó cũng là cách tớ nghĩ về chúng. Có lẽ chúng ta nên tìm cách đoán xem ý của Ella là gì".
"Chắc rồi, tớ nghĩ đó có lẽ là một kiểu lời nhắn được mã hóa nào đó", Sáu nói một cách vô cảm, "nhưng cậu đã từng nghĩ là sẽ có cách giải thích đơn giản hơn không?"
"Như thế nào chứ?"
Sáu trợn mắt như không tin được tôi vừa nói thế. "Như là vì cô bé vẫn chỉ là một đứa bé con thôi, John à. Cêpan của cô bé mới chết, bản thân cô bé thì suýt tự giết chính mình mới chỉ vài hôm trước thôi, và ai mà biết được điều gì sẽ xảy ra cho cô bé nữa chứ? Trời đất, tớ khá là ngạc nhiên khi chúng ta đều không có ai khác có những cơn ác mộng về đêm như thế".
"Nghe có vẻ an ủi đấy".
"Thì có ai có thời gian thực sự yên ổn đâu".
Trước khi tôi có thể đáp lại, Tám xuất hiện ở trên ghế ngay cạnh Sáu. Cô ấy giật bắn lên, suýt nữa thì làm đổ chỗ cà phê và ngay lập tức nhìn Tám với ánh mắt hình viên đạn. Tám nhanh chóng giơ tay lên phòng thủ.
"Whoa, tớ xin lỗi", cậu ấy nói. "Đừng giết tớ".
"Cậu phải dừng ngay cái trò đó lại", Sáu đáp và đặt cốc cà phê xuống.
Tám đang mặc đồ để tập luyện, mái tóc xoăn của cậu ấy được nhét trong một cái băng đeo đầu màu mè. Cậu ấy gật đầu chào tôi rồi quay sang Sáu với một nụ cười hòa giải.
"Thôi nào", Tám nói, "cậu có thể trả đũa tớ sau trong Giảng đường mà".
Sáu đứng dậy, hài lòng với ý tưởng đó. "Tớ sẽ đấm cho cậu một trận nên thân".
"Các cậu đang tập gì thế?", tôi hỏi.
"Đấu tay đôi", Tám trả lời. "Tớ đoán kể từ khi Sáu gần như giết tớ khi ở New Mexico-"
"Tớ nói lần cuối cùng, đó không phải là tớ", Sáu cắt ngang bực tức.
"-ít nhất thì cô ấy cũng có thể chỉ cho tớ vài chiêu để tớ có thể tự bảo vệ chính mình khỏi những lần tấn công tiếp theo của cô ấy".
Sáu cố đấm một cú vào tay Tám nhưng cậu ấy đã nhanh chóng dịch chuyển ra sau cái ghế.
"Thấy chưa?", Tám cười nhăn nhở. "Tớ đã trở nên quá nhanh so với cậu rồi đó!"
Sáu nhảy qua ghế tới chỗ cậu ta và Tám nhanh chóng chạy về phía Giảng đường. Trước khi đuổi theo, Sáu quay lại nhìn tôi.
"Có lẽ cậu nên thử nói chuyện với Ella", cô ấy nói.
"Tớ á?"
"Ừ", cô ấy đáp. "Có lẽ cậu có thể biết những giấc mộng của cô bé có ý nghĩa gì đó hay chúng chỉ là do cô bé bị chấn động tâm lí thôi".
Ngay khi Sáu rời khỏi phòng, một tiếng huỵch mạnh trên sàn nhà phía sau tôi vang lên. Tôi quay lại và thấy Chín đang cười nhăn nhở với tôi, cởi trần đúng như Sarah đã nói và đang cầm một cuốn sổ trong bàn tay cục mịch của cậu ta. Tôi ngước nhìn lên trần nhà.
"Cậu đứng trên đó bao lâu rồi?"
Chín nhún vai. "Tớ suy nghĩ tốt nhất là khi đứng lộn người lại như thế, anh bạn à".
"Tớ không biết cậu cũng biết suy nghĩ cơ đấy"
"Được rồi, cũng đúng thôi, cậu thường suy nghĩ thay cho cả nhóm còn gì nữa". Cậu ta dúi quyển sổ vào người tôi. "Nhưng xem cái này đi".
Tôi cầm lấy quyển sổ và bắt đầu lật giở từng trang. Chúng được che phủ với những hình vẽ giản đồ được vẽ bởi chính bàn tay của Chín. Nó như thể bản vẽ kiến trúc của một căn cứ quân sự nào đó, và nó trông quen quen một cách kì lạ.
"Đây là-?"
"Tây Virginia", Chín tuyên bố một cách tự hào. "Mọi chi tiết tớ có thể nhớ. Cái này sẽ trở nên có ích khi chúng ta tấn công vào chỗ đó. Tớ chắc đó là chỗ thằng béo đáng khinh Setrakus đang ẩn náu".
Tôi ngồi xuống ghế, vứt quyển sổ lên cái gối ở bên cạnh. "Khi tớ muốn tấn công cái hang đó thì cậu hoàn toàn không muốn làm như vậy cơ mà".
"Đó là bởi khi cậu vừa cắm đầu vào cái màn chắn như một thằng ngố", cậu ta đáp. "Tớ cũng đã nói chúng ta cần những người khác. Và giờ thì chúng ta đã có".
"Nói về việc đó, cậu đã kiểm tra cái máy tính bảng đó sáng nay chưa?"
Chín gật đầu. "Năm tạm thời đang ở yên một chỗ". Chúng tôi đã luôn để mắt tới cái máy định vị của chúng tôi kể từ khi cả bọn quay trở lại Chicago. Năm - thành viên Garde duy nhất chúng tôi vẫn chưa thể liên lạc được - đã ở yên trên một hòn đảo ngoài bờ biển Florida vài ngày qua. Trước khi chúng tôi rời đi để tới New Mexico, cậu ấy đang ở Jamaica. Cách cậu ta cứ di chuyển liên tục phù hợp với giao thức chạy trốn tiêu chuẩn của người Loric. Tìm cậu ấy dù với sự trợ giúp của cái máy tính bảng chỉ hướng cho chúng tôi cũng sẽ không dễ dàng gì.
"Giờ chúng ta đã có thời gian nghỉ ngơi, tớ nghĩ chúng ta nên coi đây là việc ưu tiên. Càng nhiều càng tốt nhỉ?"
"Và có lẽ khi chúng ta tìm kiếm Năm, Setrakus Ra tiến hành một cuộc tổng tấn công xâm lược Trái đất". Chín đập vào bìa quyển sổ như thể nhấn mạnh. "Chúng ta đã khiến hắn phải chạy trốn. Chúng ta cần phải kết thúc việc này ngay bây giờ".
"Chạy trốn á?", tôi hỏi, nhìn Chín chằm chằm. "Đó không hẳn là những gì mà tớ nhớ".
"Cái gì? Hắn đã phải rút chạy đúng không nào?"
Tôi lắc đầu. "Cậu nghĩ cậu sẵn sàng cho trận tái đấu rồi à?"
"Cậu nói thẻ xem". Chín gồng tay theo kiểu mấy gã vận động viên thể hình, khoe ra thân hình đầy cơ bắp của mình. Tôi không thể không cười trước việc đó.
"Tớ chắc hắn sẽ cảm thấy bị đe dọa với màn dằn mặt vừa rồi".
"Dù gì thì nó có vẻ đe dọa hơn là chỉ ngồi một chỗ", Chín phản bác khi ngồi thụp xuống ghế cạnh tôi.
"Cậu thực sự nghĩ chúng ta nên tấn công Tây Virginia? Ngay sau vụ suýt chết chúng ta nhận ở Dulce?"
Chín nhìn xuống hai nắm tay của mình, hết nắm vào rồi lại mở ra, có lẽ là đang nhớ lại cậu ta gần bị giết như thế nào bởi Setrakus. Tất cả chúng tôi đều cận kề cái chết như thế nào.
"Tớ không biết", cậu ta nói một lúc sau. "Tớ chỉ muốn đưa cái này cho cậu để cậu biết đó cũng là một lựa chọn, được chứ? Cậu có lẽ không nghĩ tớ, ừm, có khả năng học cách nhận thức giới hạn của mình và những thứ nhảm nhí kiểu thế - nhưng, khi ở New Mexico? Tớ có lẽ, chỉ một chút thôi, hơi liều lĩnh khi cố gắng đấu với Setrakus một mình như thế. Sáu thì chả thấy đâu cả, Tám thì đang hấp hối và những người khác thì đang bị bắn. Nhưng cậu không hề trở nên hoảng loạn, anh bạn à. Cậu giúp những người khác đứng vững. Ai cũng biết điều đó. Tớ vẫn không tin cái thứ nhảm nhí về việc Pittacus đầu thai hay tương tự của cậu, nhưng cậu có tố chất của người lãnh đạo. Vậy nên cậu phụ trách việc lãnh đạo còn tớ sẽ phụ trách việc đánh đấm. Đó là việc mỗi người chúng ta giỏi nhất".
"Giỏi nhất? Tớ không biết - Sáu cũng khá giỏi trong việc đánh đấm mà".
Chín khịt mũi bất đồng. "Ừ, cô ấy thật là ngầu trong cái kén kinh dị trên trần nhà đó. Mà đó không phải là vấn đề, Johnny. Vấn đề là, tớ cần cậu nói cho tớ biết mục tiêu là gì. Và tớ cần cậu nói cho tớ biết sớm đi không thì tớ sẽ phát điên lên đó".
Tôi nhìn lại một lượt quyển sổ của Chín. Với những gì có trên đó, cậu ta có lẽ đã bắt đầu vẽ nó ngay khi chúng tôi trở về từ New Mexico. Dù luôn làm bộ làm tịch, ít nhất thì cậu ta cũng cố hết sức mình để nghĩ ra một cách để chiến đấu với đám Mogadorian. Trong lúc đó thì tôi mắc kẹt trong một vòng luẩn quẩn, mất ngủ, đi đi lại lại nghĩ ngợi một mình trên tầng thượng.
"Tớ ước Henri có ở đây", tôi nói, "hoặc là Sandor. Thực sự thì bất cứ Cêpan nào cũng được. Một ai đó có thể nói cho chúng ta biết nên làm gì tiếp".
"Ừ, thực ra thì, họ chết cả rồi", Chín đáp một cách thẳng thừng. "Giờ thì điều đó phụ thuộc vào chúng ta, và cậu luôn là người có nhiều ý tưởng nhất. Trời đất, lần cuối mà tớ không nghe theo kế hoạch của cậu, tớ suýt nữa thì phải ném cậu khỏi mái nhà".
"Tớ không phải là một Cêpan".
"Không phải, nhưng cậu cũng gần như là kẻ biết tuốt rồi còn gì nữa". Chín vỗ mạnh vào lưng tôi một cái, thứ mà tôi nhận ra là gần nhất với việc thể hiện tình cảm thực sự. "Ngừng than vãn, bớt ôm ấp cô bạn gái bé nhỏ con người của cậu đi và nghĩ ra một kế hoạch thiên tài đi nào".
Một tuần trước thôi thì tôi sẽ tức phát điên lên khi Chín gọi tôi là kẻ than vãn và chọc ngoáy tôi với Sarah. Giờ thì, tôi biết cậu ta chỉ cố lên tinh thần cho tôi thôi. Đó là cách mà cậu ta động viên người khác, và dù vẻ ngượng khi nghe vậy nhưng tôi khá là cần nghe những lời như thế.
"Nếu tớ không thể có một kế hoạch nào thì sao?", tôi hỏi nhỏ.
"Cái đó, John bồ tèo à, đơn giản không phải là một sự lựa chọn".