VÀO GIỮA TRƯA HÔM NAY CHÚNG TÔI ĐANG BĂNG qua Missouri, chỉ cách vài giờ đi xe nữa là tới Arkansas. Mất nhiều thời gian hơn chúng tôi nghĩ để ra khỏi thành phố Chicago, một phần cũng vì với tất cả những nâng cấp của mình cái xe không hề có tính năng nào như trong phim điệp viên để có thể giúp chúng tôi tránh khỏi tình trạng tắc đường. Ban đầu thì tôi cũng hơi lo lắng với việc Sarah cầm lái với cái kiểu lạng lách giữa các làn đường cũng như đi sát đuôi mấy cái xe đằng trước bất cứ khi nào cô ấy có thể, cho tới khi tôi nhận ra các tài xế khác cũng đang làm như vậy. Tôi đoán đó là một phần của việc lái xe trong các thành phố lớn.
Bỏ lại Chicago ở phía sau, đường cao tốc mở ra trước mắt chúng tôi. Chẳng có gì ở hai bên ngoại trừ những cánh đồng ngũ cốc bạt ngàn. Chúng tôi lướt qua những chiếc xe bán tải khác, cố bù lại thời gian đã mất và cũng chả cần phải dùng đến nút nitro mà chú Sandor đã cài đặt. Giờ thì điều cuối cùng mà chúng tôi cần là bị bắt tấp vào lề đường. Tôi dám cá rằng tôi vẫn đang bị đánh dấu nguy hiểm trong hầu hết các cơ sở dữ liệu của chính phủ, không ai trong chúng tôi có giấy phép lái xe để xuất trình nếu bị cảnh sát tuần tra trên đường cao tốc đòi kiểm tra, một vấn đề tiềm tàng khác cần phải giải quyết. Một khi chúng tôi quay trở lại Chicago, tôi cần phải xem thử nếu Sandor có để lại bất cứ vật liệu làm giả giấy tờ nào. Chúng tôi cần một số ID giả danh mới.
"Cậu có bao giờ từng thử biến một chiếc xe trở nên vô hình ?" Sarah hỏi Sáu, người đã không nói gì nhiều kể từ khi chúng tôi bắt đầu đi. Cô ấy nằm dài ở ghế sau với Bernie Kosar đang nằm gọn trong lòng cô ấy. "Ý tớ là, dù gì thì cậu cũng đang chạm vào nó mà".
"Hả," Sáu đáp, ngồi bật dậy, " Chưa thử bao giờ cả".
"Đừng thử", tôi nói, có lẽ là hơi to tiếng. "Ai đó có thể tông thẳng vào chúng ta."
" Cám ơn, John. Nếu cậu không nói gì cả, tớ có thể đã biến chúng ta trở nên vô hình ngay trước mắt mọi người, trong khi chúng ta đang lao đi với tốc độ hơn bảy mươi dặm một giờ. Thật tốt khi cậu ở đây để kiềm chế tớ và giữ cho Sarah không lái xe quá nhanh."
Tôi định mở miệng đáp lại phát nói xoáy đó, về việc Sáu đã trở nên khó kiểm soát như thế nào dạo gần đây và tôi cũng không thể đoán được cô ấy sẽ làm gì tiếp theo - như là mời bạn gái tôi theo trong một nhiệm vụ nguy hiểm thế này - nhưng tôi nghĩ tốt hơn là không nên làm vậy khi nhận thấy Sarah đang nhìn mình. Chân mày của cô ấy nhướng lên, giống như cảm thấy khó hiểu bởi giọng điệu của Sáu. Cô ấy có thể đã nghi ngờ ít nhiều qua cái kiểu nói chuyện tệ hại giữa tôi và Sáu kể từ khi chúng tôi rời khỏi Chicago. Đó chắc chắn là một điều mà tôi chẳng hề muốn cố giải thích, vì thế tôi chỉ nhún vai, coi như chả có chuyện gì xảy ra.
Sáu đã đúng khi mà tôi đã quá ám ảnh trong việc kiểm tra tốc độ của chúng tôi. Mỗi lần chân Sarah đạp chân ga mạnh hơn, tôi lại gõ nhẹ vào chân ấy. Cô ấy giảm tốc và nhìn tôi với vẻ mặt xin lỗi, giống như thể đó không phải lỗi của cô, chỉ tại chiếc xe cứ như thể cầu xin được lái nhanh hơn. Có lẽ tôi không nên cứng nhắc như vậy và cứ để cô ấy phóng như bay trên đường cao tốc, mặc xác hậu quả. Đó có thể cũng là điều mà Sáu và Chín sẽ làm.
Mỗi giây trôi qua, tôi đều lo sợ cái cảm giác mà một vết sẹo mới bùng cháy hình thành trên chân tôi. Nếu lũ Mogadorian đến được chỗ Năm trước chúng tôi chỉ vì tôi không để Sarah phóng nhanh thì sao?
Đó là một trong những kiểu suy nghĩ đã khiến tôi mất ngủ những đêm gần đây - không hoàn toàn là về Năm mà là về việc lãnh đạo cả nhóm nói chung. Chả thể nào mà lên kế hoạch cho mọi việc được, không cần biết tôi đã suy đi tính lại như thế nào. Nó sẽ dễ dàng hơn nếu tôi có cái kiểu thái độ của Chín khi tôi chỉ việc ra trận và đánh đấm.
Và nổi bật nhất trong đống vấn đề đó là vụ việc vớ vẩn này với Sáu. Tất cả chỉ vì một nụ hôn ngớ ngẩn.
Cơ bản thì, giờ không còn phần nào trong cuộc sống của tôi mà tôi không cảm thấy bế tắc.
Chúng tôi dừng lại nghỉ một chút tại một trạm đổ xăng ở Missouri. Sáu tự làm mình bận rộn với việc đổ xăng cho chiếc xe. Bernie Kosar đi vòng quanh khu đỗ xe một cách chậm rãi, thi thoảng đánh hơi vỉa hè và vươn vai. Sarah và tôi hướng về phía cửa hàng để mua vài chai nước và trả tiền đổ xăng. Khi đi được khoảng nửa đường từ xe chúng tôi tới cửa hàng, cô ấy đột ngột dừng lại.
"Vậy", cố ấy nói, "có lẽ anh nên tới và nói chuyện với Sáu".
Tôi chớp mắt về phía cô ấy, ngỡ ngàng. Tôi quay ra sau nhìn về phía Sáu. Nếu ai đó có thể đổ xăng một cách tức giận, đó chính là cô ấy. Cái cách cô ấy nhét ông bơm vào bình chứa, nó như thể cô ấy đang đâm một tên Mogadorian vậy. "Tại sao chứ?"
"Hai người rõ ràng là đang điên lên với nhau về một việc gì đó", Sarah nói. "Đi giải quyết việc đó đi".
Tôi chả biết phải nói gì nữa, vậy nên tôi chỉ biết đứng đó một cách lúng túng. Tôi không thể nói cho Sarah vấn đề giữa tôi và Sáu là gì bởi, thứ nhất là tôi cũng còn chả rõ nó là gì, và thứ hai, nó liên quan tới mối quan hệ của chúng tôi. Tôi thực sự chả muốn dính líu gì tới nó ngay bây giờ cả; đặc biệt là giờ chúng tôi còn đang có những vấn đề khác quan trọng hơn cần nghĩ tới.
Dù tôi phản đối bằng cách im lặng Sarah vẫn không đổi ý, cô ấy chỉ mỉm cười nhẹ nhàng rồi vẫy tay đuổi tôi về phía Sáu. "Thôi nào, hai người sẽ cần phải phối hợp với nhau cơ mà".
Dĩ nhiên là cô ấy đã đúng. Chúng tôi không thể để bất cứ việc gì tồn tại giữa tôi và Sáu gây ảnh hưởng tới nhiệm vụ này được.
Sáu theo dõi tôi tiến tới qua đôi mắt nheo lại. Cô ấy lắp trả vòi bơm vào vị trí cũ của nó với lực mạnh hơn mức cần thiết. Rồi chúng tôi đứng nhìn nhau từ hai bên chiếc xe.
"Chúng ta cần nói chuyện", tôi nói.
"Sarah buộc cậu tới đây phải không?"
"Thôi nào, tớ biết cậu không thực sự thích cô ấy --"
"Đó chính là vấn đề đó, John", cô ấy ngắt lời tôi. "Tớ thực sự thích Sarah. Và cô ấy thì yêu cậu".
Tôi nhìn Sáu chằm chằm, cố gắng để hiểu đó có nghĩa là gì. "Được rồi, tớ hiểu cậu điên lên với tớ vì chúng ta chưa thực sự nói về tất cả mọi thứ từ khi đến Chicago. Với việc Sarah ở quanh như vậy nó cứ có vẻ ... kì kì".
"John, tớ không điên lên với cậu vì chúng ta từng hôn nhau và giờ thì cậu quay lại với bạn gái cậu. Tớ đã nghĩ là mình thích cậu, John. Cậu biết đấy, nhiều hơn chỉ là một người bạn. Nhưng rồi tớ bị ném vào cái phòng giam đó với Sarah và thấy cái cách cô ấy nói về cậu. Và giờ mỗi ngày tớ thấy hai người cứ dính lấy nhau. Bất cứ thứ gì xảy ra giữa chúng ta khi ta đang chạy trốn, nó không như những gì mà cậu và Sarah đang có. Nhìn hai người gần như khiến mình tin vào cái việc nhảm nhí mà Henri nói về người Loric chỉ yêu duy nhất có một người thôi".
Tôi gật đầu, đồng tình với Sáu. Những gì cô ấy nói hoàn toàn đúng, nhưng giờ tôi phải nói gì đây? Ừ, cậu đúng đó, tớ hoàn toàn thích Sarah hơn cậu? Có lẽ tốt hơn là tôi cứ ngậm miệng lại.
"Tớ đoán", Sáu tiếp tục, "tớ thấy thật tệ khi hôn cậu trong khi cậu lẽ ra nên làm thế với Sarah".
"Chúng ta có lí do riêng mà", tôi nói, "chúng ta đã nghĩ cô ấy là người bán rẻ chúng ta cho chính phủ đó thôi".
"Đó cũng là lần đầu tiên chúng ta gặp các Garde khác. Một khi sự phấn khích đó trôi qua, cậu luôn chờ đợi để quay lại với Sarah nhỉ?"
"Nó không hề như thế, Sáu. Tớ không hề nghĩ tới tương lai hay nhẫn nhịn chờ thời cơ hay bất cứ thứ gì như thế". Tâm trí tôi nhớ lại cuộc đi dạo dưới ánh trăng với Sáu khi trước, cầm tay nhau để chúng tôi có thể tàng hình. "Khi chúng ta ở cạnh nhau, tớ không chắc tớ tớ từng cảm thấy thoải mái như vậy với bất cứ ai khác trước đây. Như thể tớ có thể là chính mình vậy".
Trong một chốc, giọng nói cộc cằn của Sáu gần như chuyển thành buồn bã. "Ừ, tớ cũng thấy vậy".
"Nhưng mọi thứ khác đối với Sarah", tôi nói nhẹ nhàng. "Tớ yêu cô ấy. Và giờ tớ chắc về điều đó hơn bao giờ hết".
Sáu vỗ tay vào với nhau như thể vấn đề đã được giải quyết. "Tốt. Vậy hãy cùng quên nó đi. Cậu và tớ chỉ là bạn thôi, và cậu cùng Sarah là một cặp đôi hạnh phúc. Tớ ổn với việc đó. Toàn bộ cái chuyện tình tay ba này làm tớ muốn ói".
"Sáu ...", tôi nói, không hoàn toàn chắc chắc mình sẽ nói gì. Nó gần như là cô ấy đang nhận hết lỗi về mình, hoặc chỉ đơn giản là cố đuổi tôi đi.
"Không, nghe này", Sáu nói, ngắt lời tôi. "Tớ xin lỗi đã dây dưa vào việc của cậu với Sarah. Cậu có muốn nói cho cô ấy biết hay không về nụ hôn của chúng ta là chuyện của cậu. Tớ không quan tâm. Tớ chỉ ...". Cô ấy liếc về phía cửa hàng, nơi Sarah cuối cùng cũng đi ra. "Khi tớ bị tống vào buồng giam với cô ấy, cái cách cô ấy nói về cậu - cô ấy đã bỏ lại quá nhiều thứ để được bên cạnh cậu, John. Cô ấy đơn giản là đang đánh cược cuộc đời mình với cậu. Có lẽ tớ đang thọc mạch và đó không phải là chuyện của tớ, nhưng tớ chỉ muốn đảm bảo cậu sẵn sàng cho chuyện đó".
"Tớ đang cố như thế mà", tôi nói với Sáu và quay sang nhìn Sarah tiến tới. Những gì Sáu nói cũng đúng. Tôi biết Sarah đã từ bỏ một cuộc sống bình thường để ở đây với tôi, đối mặt với hiểm nguy. Tôi yêu cô ấy, nhưng tôi vẫn chưa tìm ra cách cân bằng giữa việc giữ cô ấy an toàn và để cô ấy tham gia vào cuộc sống hỗn loạn của tôi. Tôi có lẽ sẽ chả bao giờ làm được điều đó. Ngay lúc này, có cô ấy bên cạnh tôi đã là đủ rồi.
Sáu gọi Bernie Kosar về và họ lại ngồi vào ghế sau. Sarah dừng lại ở trước mặt tôi, lông mày rướn lên.
"Mọi thứ ổn cả chứ?"
Tôi chợt có thôi thúc muốn ôm chầm lấy cô ấy, và tôi là thế thật. Cô ấy tạo ra một tiếng động nhỏ thể hiện sự bất ngờ và tôi hôn lên má cô ấy. Cô ấy ôm chặt lại tôi.
"Mọi thứ đều ổn", tôi nói.
Tôi nhận việc lái xe khi chúng tôi rời khỏi trạm xăng. BK bò lên đùi của Sarah và vỗ vào cửa sổ cho tới khi cô ấy hạ nó xuống. Cả xe tràn đầy bầu không khí mát lạnh của mùa xuân. BK ló đầu ra khỏi cửa sổ, lưỡi lè ra. Tôi đoán dù là Chimæra hay chó, nó cũng thật tuyệt khi để những cơn gió thổi vào mặt khi phóng đi trên đường cao tốc như thế.
Bầu không khí trong lành làm tôi cũng cảm thấy thật thoải mái. Tôi chả biết rằng mọi thứ có bao giờ thực sự kết thúc giữa tôi và Sáu, nhưng tôi cảm thấy tốt hơn sau khi nói về nó. Ít nhất thì tôi biết giờ tôi đang ở tình thế nào. Bầu không khí trong xe cũng đã thay đổi; không còn nhiều căng thẳng giữa ba chúng chúng tôi nữa. Tôi thả lỏng một chút, dựa vào ghế, nhìn công tơ mét chạy.
Sarah nhẹ nhàng đạp vào chân tôi. "Nhanh quá".
Tôi cười trừ và chậm lại. Sarah đang cho tay ra ngoài cửa sổ, lòng bàn tay giơ ra đón lấy những cơn gió thổi tới. Mái tóc vàng của cô ấy bay xung quanh mặt cô ấy. Cô ấy trông thật đẹp. Trong một thoáng, tôi giả vờ rằng chỉ có hai chúng tôi ở đây đang trên đường tới một nới nào đó vui và bình thường. Tôi vẫn tin rằng điều đó sẽ diễn ra vào một ngày nào đó. Nếu tôi không còn tin vào điều đó nữa thì sẽ chẳng còn lí do nào để tôi tiếp tục chiến đấu.
Mắt Sarah và tôi gặp nhau và tôi thề rằng cô ấy có thể đọc được suy nghĩ của tôi. Cô ấy đặt một tay lên chân tôi.
"Em biết chúng ta đang trên đường thực hiện một nhiệm vụ nguy hiểm", Sarah nói, "nhưng nếu chúng ta chỉ đang trên đường đi nghỉ, như những người bình thường? Chúng ta sẽ đi đâu?"
"Hmm", tôi nói, và nghĩ ngợi. Trong tưởng tượng của tôi cùng Sarah thì nó không thực sự cần một điểm đến cụ thể nào cả. Chỉ cần có cô ấy ở bên là đủ rồi. "Nhiều lựa chọn quá ..."
Trước khi tôi có thể quyết định, Sáu rướn người về phía trước từ ghế sau. "Tớ chưa thực sự nhìn ngắm được nhiều khi chúng ta ở đó bởi phải chạy trốn và chiến đấu liên tục, nhưng Tây Ban Nha trông có vẻ hấp dẫn đấy".
Sarah cười toe. "Tớ thì luôn muốn tới Châu Âu. Bố mẹ tớ tới đó chơi sau khi học xong đại học. Đó là cách mà họ đã gặp nhau".
"Vậy Châu Âu là nơi em muốn đến?", tôi hỏi Sarah.
"Đúng thế", cô ấy đáp. "Nhưng em đoán vẫn còn nhiều nơi em muốn thấy ở Mỹ. Dù rằng bị nhốt lại bởi chính phủ đã làm nó giảm đi ít nhiều".
"Đó là tác dụng phụ của việc bị nhốt", tôi tán thưởng với một nụ cười.
Sarah quay người trên ghế và nhìn về phía Sáu. "Chúng ta có thể tới Châu Âu cùng nhau. Ừm, nếu cậu không quá bận rộn phục hồi lại hành tinh các cậu".
Sarah có vẻ quá sốt sắng khiến Sáu không thể không mỉm cười lại. "Cái đó nghe có vẻ vui đấy".
"Đó cũng là nơi mà anh muốn đến", tôi nói với Sarah, đặt một tay mình lên tay cô ấy.
"Châu Âu á?"
"Lorien".
"Ồ", Sarah đáp, một chút buồn trong giọng cô ấy khiến tôi thấy ngạc nhiên. Tôi cố gắng giải thích.
"Anh muốn chỉ cho em thấy Lorien giống như những gì anh thấy trong các giấc mơ, giống những gì mà Henri đã miêu tả nó cho anh".
Tôi bắt gặp hình ảnh Sáu trợn mắt khó chịu trên gương chiếu hậu. "Đó không hẳn là nhưng gì chúng ta đang nói", cô ấy nói. "Chọn một nơi nào đó mà cậu thực sự có thể đến mà không cần chế tạo một con tàu vũ trụ ý".
Tôi ngẫm nghĩ một chút. "Tớ không biết. Disney World thì sao nhỉ?"
Sáu và Sarah đều quay sang nhìn nhau và bật cười.
"Disney World?", Sáu nhại lại. "Cậu thật trẻ con đó, John"
"Không, nó nghe dễ thương đấy", Sarah nói, vỗ vào tay tôi. "Đó là nơi kì diệu nhất trên Trái đất?"
"Em biết không, anh chưa bao giờ được ngồi thử một chuyến tàu lượn cả. Henri không thích thú lắm với mấy chỗ vui chơi giải trí như thế. Anh từng thấy một quảng cáo về nó và luôn muốn thử một lần".
"Nghe tội làm sao!", Sarah nói. "Chúng ta nhất định phải đưa anh tới Disney World. Không thì ít nhất cũng phải là một cái tàu lượn. Chúng rất tuyệt vời".
Sáu búng tay một cái. "Nó như thế nào nhỉ? Nó có giống như một tàu vũ trụ không?"
"Space Mountain", Sarah trả lời.
"Yeah", Sáu đáp, và rồi do dự như thể cô ấy lo lắng mình có đang mở lòng quá không. "Tớ thực ra nhớ rằng đã nhìn thấy nó trên mạng khi còn bé. Tớ đã nài nỉ Katarina rằng nó có gì đó liên quan tới bọn tớ".
Ý nghĩ về Sáu khi bé tìm hiểu về Disney World thật là vô giá. Cả ba chúng tôi cười lớn.
"Đúng là người ngoài hành tinh", Sarah lẩm bẩm châm chọc. "Các cậu cần phải ra ngoài nhiều hơn".