NHỮNG BONG BÓNG KHÍ NỔI LÊN KHỎI MẶT BÙN LẦY CHỖ Chín vẫn đang bị giữ dưới nước. Cậu ấy đã bị giữ dưới đó gần một phút rồi. Tôi bước một bước lại gần méo nước, định nhảy xuống và cứu Chín, nhưng không chắc rằng Năm sẽ để tôi làm vậy. Cậu ta đang theo dõi tôi liên tục, nhướng một bên lông mày lên, như thể cậu ta đang tự hỏi liệu tôi và Tám sẽ phản ứng thế nào.
"Số Năm thực sự đâu?", Tám hỏi, giọng cậu ấy đều đều. "Lão đã làm gì cậu ấy rồi?"
Hai hàng lông mày màu nâu của Năm nhíu lại khó hiểu, rồi cậu ta mỉm cười. "Ồ, cậu nghĩ tớ là Setrákus Ra", Năm nói, lắc đầu. "Không sao mà, Tám. Tớ là thật đây. Chẳng có mánh khóe biến hình nào cả".
Và như để minh họa, Năm với tay rảnh còn lại xuống và mở khóa Hộp của mình. Cậu ta lại đóng nó lại và nhìn chúng tôi. "Thấy chưa?" Tám và tôi vẫn đứng bất động tại chỗ, không chắc là nên làm gì.
"Để Chín ra khỏi mặt nước, Năm", tôi nói, cố gắng giữ giọng mình đều đều, không tỏ vẻ gì là hoảng loạng cả.
"Ngay giờ thôi", cậu ta đáp. "Tớ muốn nói chuyện với hai cậu mà không có Sáu hay Chín ở cạnh cắt ngang".
"Tại - tại sao cậu tấn công bọn tớ?" Tám hỏi, nghe bực tức và bàng hoàng. "Bọn tớ là bạn cậu mà".
Năm trợn mắt bực mình. "Chúng ta cùng giống loài", cậu ta đáp. "Điều đó không biến chúng ta thành bạn".
"Cứ thả Chín ra khỏi mặt nước đã rồi chúng ta sẽ nói chuyện", tôi nài nỉ.
Năm thở dài và nâng Chín lên. Cậu ấy há mồm để thở, đôi mắt bừng bừng tức giận, vẫn bị trói chặt trong những vòng tay cuống chặt quanh người. Dù cố hết sức, Chín vẫn chả làm được gì để khiến chúng lỏng được bớt ra cả.
"Giờ thì cũng chả khỏe cho lắm nhỉ?" Năm châm chọc. "Được rồi, hít sâu vào, người anh em".
Cậu ta lại dìm Chín xuống dưới mặt nước.
Trong lúc đó, Sáu vẫn bất động. Đầu cô ấy đang nghiêng theo một góc khó chịu và một vết bầm lớn đang hiện lên dưới hàm cô ấy. Hơi thở cô ấy yếu. Tôi tiến về phía cô ấy, định chữa cho cô ấy, nhưng lại cảm thấy luông Telekinesis của Năm nhẹ nhàng đẩy tôi lại.
"Sao cậu lại làm thế này!" Tôi hét về phía cậu ta, nước mắt tràn ra.
Cậu ta gần như sững người ra khi thấy tôi hét lên với mình. "Bởi vì hai cậu đã tốt với mình", cậu ta nói, như thể nó quá rõ ràng. "Bởi vì không như Sáu và Chín, tớ không nghĩ các cậu đã bị tẩy nào bởi các Cêpan về ý nghĩ kháng cự là cách duy nhất. Tám, cậu đã chứng minh điều đó khi ở India, khi cậu để đám lính đó chết vì cậu".
"Đừng có nói với tớ về việc đó", Tám rít lên. "Tớ chưa bao giờ muốn có ai bị thương cả".
"Bị tẩy não á?" Tôi kêu lên. "Cậu vừa nói chúng tớ bị tẩy não á?"
"Không sao mà", Năm nói, xoa dịu chúng tôi. "Lãnh tụ Kính yêu là người rộng lượng. Ngài sẽ chào đón các cậu. Giờ vẫn kịp để theo phe đang giành ưu thế".
Phe đang giành ưu thế? Tôi không thể tin được những gì mình đang nghe. Tôi thấy tức điên lên; tôi thấy như mình sắp nôn đến nơi. Điều đó không thể là thật được -- "Cậu đang làm việc cho bọn chúng?"
"Tớ xin lỗi vì đã nói dối cậu về việc đó, nhưng việc đó là cần thiết. Tớ đã ở trên hành tinh này sáu tháng khi chúng tìm được tớ", Năm nói, nghe bộ tịch. "Cêpan của tớ đã chết vì một căn bệnh quái đảng nào đó -- phần đó là thật, nó chỉ không xảy ra ở thời điểm như mình đã kể thôi. Những người Mogadorian nhận tớ vào. Họ giúp tớ. Một khi các cậu đã đọc Quyển sách Tốt, các cậu sẽ hiểu rằng chúng ta không nên chống lại họ. Cả hành tinh này - cả vũ trụ này có thể thuộc về chúng ta".
"Họ đã làm gì đó với cậu, Năm à", tôi nói, gần như chỉ còn là tiếng thì thầm, cảm thấy vừa buồn cho Năm vừa khiếp sợ cậu ta. "Không sao mà. Chúng tớ có thể giúp cậu".
"Cứ thả Chín ra đã", Tám thêm vào. "Bọn tớ không muốn làm cậu bị thương".
"Làm tớ bị thương?" Năm lặp lại, cười lớn. "Hay đó".
Cậu ta kéo Năm ra khỏi mặt nước và quẳng cậu ấy vào một cái bướu trên cây. Tôi cố gắng dùng khả năng Telekinesis của mình để chặn đà bay của Chín, nhưng nó xảy ra quá nhanh và Năm quá mạnh. Lưng Chín đập thẳng vào cái bướu với lực đủ mạnh để làm rung rinh vài cành cây. Cậu ấy hét lên, cơ thể căng cứng, và tôi có thể nói là cậu ấy đã bị gãy vài cái xương sườn, cũng có thể là gãy nguyên cái lưng.
"Các cậu có biết nó ngớ ngẩn thế nào không khi cứ phải tỏ ra yếu đuối?" Năm hỏi, cánh tay cao su thu lại và trở lại bình thường. "Các cậu được huấn luyện bởi mấy Cêpan thảm hại, đó là nếu các cậu may mắn. Không biết cách sử dụng hết tiềm năng các Biệt năng cũng như đồ dùng trong Hộp của mình. Tớ đã được huấn luyện bởi người có sức mạnh lớn nhất vũ trụ và các cậu đe dọa làm tớ bị thương?"
"Gần như thế, đúng đó", Tám đáp.
Tám biến thành hình dáng sư tử mười tay, phủ bóng lên Năm. Nhưng trước khi Tám kịp tấn công, Năm thổi vào ống sáo của cậu ta. Con cá sấu biến dị, vẫn quỳ đợi kiên nhẫn, bất ngờ lao lên và tông vào Tám. Nó thì đập cánh và cắn loạn xạ, Tám thì cào điên cuồng trả đòn, hai con thú khổng lồ lao ra vũng bùn và lăn lộn lên nhau. Với một ánh nhìn thích thú trên mặt, Năm quay ra nhìn Tám vật lộn với con thú cưng quái vật của cậu ta.
"Đừng có làm nhau bị thương đấy", Năm nói với ra. "Chúng ta vẫn còn có thể là bạn".
Tôi không chắc là Năm đang đùa hau cậu ta thực sự bị điên rồi. Nhưng điều quan trọng là cậu ta đã bị phân tâm. Chín rên rỉ ở dưới gốc cây. Cậu ấy đang cố gắng ngồi dậy, nhưng đôi chân cậu ấy có vẻ không cử động được. Trong lúc đó, Sáu vẫn bất động. Tôi không biết là ai cần sự chăm sóc của tôi hơn. Sáu ở gần tôi hơn, vậy nên tôi chạy tới và quỳ xuống cạnh cô ấy, ấn tay tôi vào cái đầu bị thương của cô ấy.
Bất chợt, tôi bị nhấc bổng khỏi mặt đất. Chân tôi đung đưa trong không khí. Đó là Năm. Cậu ta đang nâng tôi lên bằng khả năng Telekinesis của cậu ta.
"Dừng lại!" Tôi hét lên với cậu ta. "Để tớ chữa cho cô ấy!"
Năm lắc đầu, trông có vẻ thất vọng. "Tớ không muốn cô ta được chữa lành. Cô ta cũng giống như Chín - cô ta sẽ không bao giờ hiểu được. Đừng chống lại tớ, Marina".
Một cành cây đánh vào phía sau đầu cậu ta. Cậu ta mất tập trung và tôi rơi lại xuống đất. Năm quay lại vừa kịp lúc để thấy Chín đang bẻ gẫy một cành cây khác bằng khả năng Telekinesis của mình.
"Đáng yêu đấy", Năm nói, dễ dàng đánh bật đòn đánh tiếp theo của Chín.
"Đến đây", Chín gầm lên, cuối cùng cũng đã ngồi dậy được và dựa vào cái cây sau một hồi cố gắng. "Tao không cần chân để sút vào cái mông béo ị của mày".
"Vẫn nói nhảm cho tới những thời khắc cuối cùng", Năm thở dài. "Mày có biết chuyện gì đang xảy ra ở Chicago ngay lúc này không? Cái nhà ảo diệu của mày đang bị cướp phá bởi một nhóm Mogadorian. Tao muốn mày chết khi biết là cái cung điện nhảm nhí của mày đang bị đốt ra tro, Chín à".
"Cậu nói cho chúng về Chicago?" Tôi hét lên. Sự bàng hoàng của tôi là thật, nhưng khi Năm liếc lại nhìn tôi, tôi thấy một cơ hội. Cậu ta thích nghe giọng nói của chính mình - được thôi, tôi có thể dùng chính nó để khiến cậu ta phân tâm. Chín không đủ sức để chiến đấu bây giờ. Tôi cần câu giờ cho cậu ấy. "Sao cậu lại có thể làm thế? Còn Ella và những người khác thì sao?"
"Ella sẽ ổn thôi", Năm nói. "Lãnh tụ Kính yêu muốn cô bé còn sống".
"Hắn muốn cô bé còn sống? Để làm gì chứ? Tớ nghĩ hắn muốn chúng ta chết hết cơ mà?"
Năm chỉ mỉm cười. Cậu ta quay lại về phía Chín.
"Hắn muốn gì ở cô bé hả, Năm?!" Tôi hét lên, cảm thấy một sự sợ hãi lan tỏa trong người. Cậu ta mặc kệ tôi và đi về phía Chín. Tôi hi vọng Chín có thể chống cự với cậu ta đủ lâu để tôi có thể chữa cho Sáu. Tôi lồm cồm bò lại phía cô ấy và giữ đầu cô ấy trên đùi mình. Sọ của cô ấy đã bị nứt, mũi và hàm vỡ nát. Tôi cố gắng tập trung và luân chuyển năng lượng băng giá của Biệt năng của mình.
Tôi bị phân tâm bởi một tiếng hét hoang dại. Phía trên mặt bùn, Tám đã tìm được cách đè chặt con quái vật xuống. Hai cái đầu của nó đã gục xuống bất động. Nhưng cái đầu ở giữa thì vẫn còn hoạt động, và nó thì đang cắn một cách hung bạo vào Tám. Cậu ấy tìm được cách tóm được hai hàm của nó bằng sáu cánh tay của mình và bẻ ngược ra hai phía cho tới khi nó gãy rời ra. Cái đầu con thú về cơ bản là bị xé ra làm đôi; đôi cánh dị hợm của nó đập mạnh một lần nữa trước khi hoàn toàn bất động và bắt đầu từ từ phân hủy.
Năm đã quay sang xem cảnh đó. "Làm tốt lắm!", cậu ta nói vọng ra chỗ Tám. "Nhưng tin tớ đi, vẫn còn nhiều con tương tự thế nữa từ chỗ nó được sinh ra đấy".
Tám giờ đang quỳ trên vũng bùn. Cậu ấy đã trở lại hình dạng bình thường, không thể giữ ở hình dạng hiện thân kia thêm chút nào nữa. Tôi biết là cậu ấy đã bị thương, những vết răng rỉ máu xuất hiện đầy trên ngực và cánh tay và ngay cả trong lòng bàn tay của cậu ấy nữa. Cậu ấy đã cố hết sức để đánh bại con quái thú đó, và giờ thì cậu ấy đang gánh chịu hậu quả.
Năm đứng trước mặt Chín, làn da thép cảu cậu ta lấp lánh trong ánh mặt trời đang lặn. Chín nhếch mép khin bỉ về phía cậu ta đầy thách thức. "Mày định đánh một người không có vũ khí à, thằng phản bội chết tiệt kia?"
Trước khi Năm kịp trả lời, Chín dùng khả năng Telekinesis của mình. Cây gậy của cậu ấy, thứ hẳn cậu ấy đã đánh rơi khi Năm bất ngờ tóm lấy cậu ấy khi nãy, bay lên khỏi mặt bùn và bay tới chỗ cậu ấy.
Năm tóm lấy cây gậy giữa không trung. Tôi nhận thấy cậu ta bắt lấy cây gậy bằng tay phải, vậy có nghĩa là thứ mà cậu ta dùng để sử dụng Biệt năng của mình hẳn phải được nắm chặt trong tay trái.
Năm nâng cây gậy lên và đập nó mạnh xuống cái đầu gối kim loại của mình, bẻ gãy nó như thể chỉ như một que củi. "Ừ. Đúng thế đấy".
Trước khi Năm kịp làm gì, Tám dịch chuyển vào giữa hai người họ. Cậu ấy cúi gập người, thở mạnh, và chảy máu từ hàng loạt vết thương trên người. Dù thế, cậu ấy vẫn không chịu lùi bước. "Dừng việc điên rồ này lại đi, Năm".
Tôi cố gắng để mắt tới những gì đang diễn ra cạnh cái cây trong khi vẫn tập trung vào Sáu. Tôi có thể cảm thấy hộp sọ của cô ấy bắt đầu lành lại, nhưng vết bầm trên mặt cô ấy bắt đầu mờ đi. Tôi hi vọng là mình đang làm đủ nhanh. Chúng tôi đang rất cần cô ấy.
"Cố lên nào, Sáu ...", tôi thì thầm. "Tỉnh dậy đi".
Năm đã trở nên do dự với việc Tám đang ở trước mặt mình, một chút giận dữ về phía Chín đã biến mất khỏi cậu ta. "Tránh ra đi, Tám. Lời đề nghị của tớ cho cậu vẫn còn đó, nhưng đó là chỉ khi cậu để tớ kết liễu cái thằng đần to mồm này đã".
"Để hắn thử đi, anh bạn!" Chín vẫn to mồm nói.
"Im đi", Tám vặc lại qua vai. Cậu ấy giơ tay lên về phía Năm. "Cậu đang không suy nghĩ chín chắn, Năm à. Họ đã làm gì đó với cậu. Trong thâm tâm cậu, cậu biết thế này là không đúng mà".
Năm nhạo báng. "Cậu muốn nói về đúng đắn? Có gì đúng về việc gửi một đám trẻ con tới một hành tinh xa lạ để chúng có thể chiến đấu trong một cuộc chiến mà chúng còn chả hiểu? Có gì đúng về việc cho đám trẻ đó những con số thay vì những cái tên? Việc đó thật bệnh hoạn".
Cũng như việc xâm chiếm một hành tinh khác thôi", Tám vặn lại. "Xóa xổ toàn bộ một giống người".
"Không! Cậu hiểu biết thật nông cạn", Năm nói, cười lớn. "Cuộc Bành trướng Vĩ đại phải xảy đến".
"Diệt chủng phải xảy đến á? Việc đó thật điên rồ".
Sáu cựa quậy trên đùi tôi. Cô ấy vẫn chưa tỉnh lại hoàn toàn, nhưng có vẻ như việc chữa trị đã có tác dụng. Tôi đặt cô ấy xuống nhẹ nhàng và đứng dậy, trườn dần về phía những người khác. Năm không để ý gì đến tôi; cậu ta giờ đang lảm nhảm, nghe gần như là đã phát điên.
"Các cậu chiến đấu bởi vì Cêpan các cậu bảo đó là thứ các Elder muốn! Đã bao giờ các cậu tự hỏi tại sao chưa? Hay là các Elder thực sự là ai? Không, dĩ nhiên là không rồi! Các cậu cứ thế mà nhận lệnh từ mấy thằng đã chết và chẳng bao giờ thắc mắc! Và tớ là kẻ bị điên ư?"
"Ừ", Chín gầm lên. "Mày có nghe chính mình nói gì không đó, anh bạn?"
"Cậu bị rối trí rồi. Cậu đã là tù nhân của bọn chúng hàng năm trời mà còn không nhận ra điều đó. Cứ bình tĩnh lại và chúng ta có thể nói về chuyện này", Tám nói. "Chúng ta không nên đánh lẫn nhau".
Nhưng Năm không còn nghe Tám nói gì nữa. Tôi đã nghĩ cậu ấy sẽ có thể có cơ hội khuyên bảo được Năm, nhưng cái câu cuối cùng Chín nói là đủ để khiến cậu ta lại nổi điên lên. Năm thõng vai xuống và định lao thẳng qua Tám.
Tôi tóm lấy tay trái của Năm bằng Telekinesis, cố gắng cậy các ngón tay cậu ta và khiến các quả bóng của cậu ta rơi ra. Cậu ta quay ngoắt đi khỏi Tám, bất ngờ, vật lộn với tôi.
"Tay trái cậu ta!", tôi nhét lên. "Giúp tớ mở nó ra!".
Với cái vẻ mặt của Tám và Chín tôi biết là họ đã hiểu. Năm hét lên đau đớn và bực tức. Tôi gần như thấy tệ vì hoàn cảnh này; chúng tôi lại đang kết bè phái bắt nạt cậu ta. Đây hẳn là những gì mà cậu ta cảm thấy kể từ khi gia nhập với chúng tôi - một kẻ ngoài cuộc. Cậu ta đang lạc lối và rối trí và tức giận. Nhưng chúng tôi có thể lo về việc hàn gắn mối quan hệ và sửa lại cái thế giới quan bị loạn nhịp của cậu ta sau. Ngay bây giờ, cậu ta cần phải bị chặn lại.
"Làm ơn đừng chống cự bọn tớ nữa", tôi hét lên. "Cậu chỉ đang làm mọi thứ tệ hơn thôi".
Năm lại hét lên khi các đốt tay cậu ta kêu lên. Những đốt xương nhỏ trong tay cậu ta có lẽ đã bị vỡ vụn bởi sự kết hợp tấn công bằng Telekinesis của chúng tôi. Hai quả bóng cậu ta đang cầm rơi xuống đất và lọt vào các khe giữa các rễ cậy. Năm ôm lấy tay mình và quỳ gục xuống đất. Cậu ta đang nhìn tôi, như thể cậu ấy biết tôi là người đầu tiên tấn công vào tay cậu ta và làm cho thất bại này càng trở nên cay đắng hơn.
"Mọi thứ rồi sẽ ổn thôi", tôi nói với cậu ta, nhưng những từ tôi nói ra nghe thật giả dối. Tôi đang cố nói cho cậu ta nguôi giận, nhưng khi tôi nhìn cậu ta, tôi có cùng cái cảm giác đánh ghét mà tôi có với bọn Mog. Cậu ta đang định giết Chín - một người cùng giống loài mình, một người trong chúng tôi. Làm sao mà chúng tôi có thể đem cậu ta trở lại từ đó chứ?
Tám bước tới và đặt một tay lên vai Năm. Có vẻ như tinh thần chiến đấu đã biến mất khỏi cậu ta.
Năm bật khóc, lắc đầu. "Nó lẽ ra đã không xảy ra như thế này ...", cậu ta nói, khẽ khàng.
"Khóc hệt như một đứa con gái", Chín nói.
Ngày lập tức, biểu cảm trên mặt Năm tối sầm lại. Trước khi chúng tôi kịp ngăn cậu ta lại, cậu ta xô Tám ra. Tám loạng choạng và ngã, và Năm bay tới.
"Đừng!" Tôi hét lên, nhưng Năm đang phóng tới chỗ Chín rồi. Lưỡi dao trên cái bao tay cậu ta lấy từ Hộp của mình bật ra với một tiếng rít kim loại chói tai; đó là một lưỡi dao nhọn đầu dài độ ba mươi phân, đầy sự chết chóc và độ chuẩn xác.
Chín cố lộn sang một bên, nhưng cậu ấy đã bị thương quá nặng và không thể di chuyển. Đám cỏ quanh Chín bị ép chặt xuống và tôi nhận ra đó là Năm đang giữ chặt cậu ta tại chỗ bằng Telekinesis.
Tôi cố gắng dùng khả năng Telekinesis của mình để kéo Chín về phía mình, nhưng cậu ấy không nhúc nhích. Độ ghìm của Năm là quá mạnh.
Nó diễn ra quá nhanh.
Năm lao thẳng xuống với lưỡi dao đã bật ra. Chín, nghiến chặt răng, không thể di chuyển, nhìn cú đánh chí mạng lao tới.
Bất chợt Tám xuất hiện ngay trước mặt Chín - cậu ấy đã dịch chuyển tức thời. "KHÔNG!" Chín hét lên.
Lưỡi dao của Năm cắm ngay vào tim Tám.
Năm loạng choạng lùi ra phía sau, choáng váng, khi nhận ra cậu ta đã làm gì. Mắt Tám mở to, một vết máu hiện lên trên ngực cậu ấy. Cậu ấy lảo đảo bước đi khỏi Năm, về phía tôi, tay với ra. Cậu ấy cố nói gì đó, nhưng không có tiếng động nào phát ra. Rồi cậu ấy đổ gục xuống.
Tôi hét lên khi một vết sẹo mới rực cháy thành hình trên mắt cá chân tôi.