TÔI ĐỨNG PHÍA SAU CHA MÌNH TRONG KHI ÔNG quét những tập tài liệu của lũ Mogadorian vào hệ thống máy tính của chú Sandor. Ngay khi chúng được quét xong, cha tôi bật một số chương phần mềm dịch thuật cùng với một chương trình bẻ khóa nào đó được cho là có thể xuyên qua những hệ thống tường lửa và những thứ tương tự vậy.
"Cha có nghĩ mình có thể dịch nó không?", tôi hỏi.
"Bước đầu tiên là tìm hiểu xem phải dùng chương trình nào đã".
"Cha có biết không?" Tôi nhận thấy cha mình mở lên và thu gọn lại một bản sao chép từ iTunes. Tôi chỉ vào màn hình. "Cha định nghe nhạc đấy à?"
"Cha - chúng không có iTunes khi cha bị bắt đi. Cha nghĩ nó có thể ..." Cha tôi nhún vai một cách tự ti. "Cha có thể mắc phải vài sai lầm, được chứ?"
"Vậy giờ thì sao?"
"Cha đang tiếp cận nó từ mọi góc nhìn. Mọi ngôn ngữ - ngay cả của người ngoài hành tinh - đều có vài điểm chung. Nó chỉ là vấn đề tách rời chúng ra và dùng nó để giải mã những thứ còn lại". Ông quay lại nhìn tôi. "Việc này khá là buồn tẻ đó, Sam. Con không cần ở đây với cha đâu".
"Không, nó hay mà", tôi nói. "Con muốn thế".
"Thật à?" ông hỏi, nhìn kĩ tôi. "Với cha thì có vẻ con có kế hoạch khác thì đúng hơn".
Vẫn luôn nhanh nhạy nhận ra mọi thứ như xưa. Tôi đang mặc những thứ mà tôi cho là tốt nhất nếu xét tới việc tôi chỉ có ba sự lựa chọn. Đó chỉ là một cái áo len xám xịt và cái quần mới nhất của tôi. Tôi đã tự khích lệ bản thân để làm như John bảo, cố gắng kiếm một cuộc trò chuyện với Sáu về những cảm xúc của tôi, nắm bắt khoảnh khắc hay tương tự thế. Vụ hỗn loạn mới nhất này, ngay cả khi chỉ liên quan tới việc giấy tờ, là một cái cớ khá hoàn hảo để trì hoãn việc đó.
"Những cái đó có thể đợi", tôi nói một cách vụng về, ra vẻ ngắm nghía màn hình máy tính khi hàng loạt những ngôn ngữ khác nhau vụt qua.
"Hừm". Cha tôi cười nhự nhàng, quay lại nhìn màn hình. "Con biết đó, họ sẽ tới Florida vào ngày mai. Sau đó, khá chắc là sẽ có một nhiệm vụ khác. Và ai biết chúng ta sẽ tìm hiểu được những gì từ những tài liệu này. Một cơ số thứ có thể xảy ra".
"Ý cha là gì?"
"Sẽ mất một thời gian dài trước khi chúng ta mới lại có một đêm yên bình như thế này", ông nói. "Đừng bỏ lỡ nó, Sam".
Tôi tìm thấy Sáu trên tầng thượng căn hộ, nơi là một vị trí hấp dẫn cho những Garde muốn được một mình. Trời đã tối và trên này gió thổi mạnh hơn bình thường, có lẽ là Sáu đang nghịch với thời tiết quanh đây. Cả hai tay cô ấy đều giơ lên và khi cô ấy giơ tay tới lui bầu trời cũng phản ứng lại tương ứng; nó khiến tôi nhớ lại lớp mĩ thuật, cái cách mà màu vẽ hòa vào nhau khi chúng tôi hòa màu nước. Sáu đang làm y hệt với những đám mây. Nếu có một người dự báo thời tiết nào đó đang nhìn bầu trời đêm nay, hẳn họ sẽ hoảng lắm.
Đầu tiên tôi chả nói gì, không muốn làm gián đoạn việc cô ấy làm. Tôi đứng cạnh Sáu và nhìn cô ấy, những cơn gió thổi tung mái tóc đen khắp mặt cô ấy, đắm chìm trong ánh sáng đỏ nhấp nháy trên mái nhà. Có một nụ cười mỉm xuất hiện trên khóa môi cô ấy. Nếu tôi không biết rõ hơn, tôi sẽ nói là Sáu thực sự đang cảm thấy hạnh phúc với những gì mình đang có.
Một cách chậm rãi, gần như cô ấy thấy hối hận vì đã dừng lại, Sáu hạ tay xuống và nhìn tôi. Những cơn gió ngừng thôi ngay lập tức, những đám mây lại trôi lững lờ trên bầu trời đêm. Tôi cảm thấy như là mình đang cắt ngang việc gì đó.
"Này. Cậu không nhất thiết phải dừng lại mà".
"Không sao. Có chuyện gì vậy?", cô ấy nói. "Cha cậu đã tìm được gì đó từ mớ tài liệu kia à?"
"Ừm, không, chưa có gì cả. Tớ chỉ muốn nói chuyện với cậu thôi".
"Ồ", Sáu đáp, nhìn lại lên bầu trời. "Được thôi".
"Chả có gì to tát cả", tôi nói nhanh, cảm thấy thật ngu ngốc. "Cậu có thể trở lại luyện tập hoặc làm gì cũng được. Tớ sẽ để cậu một mình".
"Đừng, ở lại đi", cô ấy bất chợt nói. "Bị nhốt trong cái căn hộ kia toàn bộ thời gian là tớ thấy khó chịu. Kể từ khi tớ có Biệt năng này, tớ thấy mình có kết nối với thời tiết. Tớ muốn chơi đùa với nó, nếu cậu hiểu ý tớ là gì".
"Ừ, đương nhiên rồi", tôi đáp, như thẻ tôi hiểu về việc có kết nối với thời tiết vậy. "Cậu làm rất tốt trong buổi tập hôm nay. Tớ xin lỗi vì đã làm hỏng mọi thứ".
"Thôi nào Sam", cô ấy nói, trợn mắt khó chịu. "Đã đủ cho mấy lời xin lỗi rồi đó. Đó thực sự là chuyện mà cậu mất công mò lên đây nói với tớ à?"
"Không", tôi đáp, thở dài. Kệ xác nó đi. Tôi quyết định cứ nghe theo lời khuyên của John và làm theo thế. "Tớ đang tự hỏi là cậu có muốn - ừ, tớ không biết nữa - đi chơi một lúc nào đó không?"
Được rồi, đó có lẽ không phải là lần mời ai đó đi chơi nuột nhất của tôi. Sáu nhướng mày một cách tinh nghịch. "Đi chơi á? Chúng ta chả đang sống cùng nhau suốt còn gì. Chúng ta chơi đùa suốt mà".
"Ý tớ là, như là, chỉ có hai chúng ta thôi".
"Chả phải là chúng ta đang làm thế ngay bây giờ à?"
"Ừ - ý tớ, ừ -", tôi lắp bắp, rồi nhận thấy một nụ cười xảo quyệt trên mặt Sáu. "Cậu đang đùa với tớ đấy à?"
"Một chút", cô ấy nói, khoanh tay lại. "Vậy là cậu muốn hẹn hò mình? Phải không nào?"
"Ừ, và mình đang làm việc đó vô cùng tuyệt vời".
"Cậu làm thế cũng đâu đến nỗi tệ", cô ấy nói nhẹ nhàng, tiến lại gần tôi hơn một chút. "Nhưng chúng ta đang ở trong một cuộc chiến đó, Sam. Chả có nhiều thời gian mà đi chơi đâu. Cậu biết thế mà".
"Ừm, nhưng John và Sarah tới vườn thú hôm nay".
"Nhưng tớ không muốn những thứ kiểu John-và-Sarah với cậu", Sáu nói, như thể đó là thứ rõ ràng nhất trên đời.
"Ồ". Tôi xịu xuống, cảm giác như vừa dính một cú đấm vào bụng. "Tớ chỉ nghĩ - khi cậu tới Tây Ban Nha, John đã nói với mình những gì cậu nghĩ về mình, và cái cách chúng ta ôm lấy nhau khi ở Arkansas - ờm, thật tào lao, tớ là một thằng ngốc. Tớ lẽ ra phải biết là cậu sẽ chẳng thích gì ở những người như tớ".
"Whoa, đợi đã", Sáu nói, tóm lấy tay tôi trước khi tôi có thể chạy mất. "Tớ xin lỗi, Sam. Tớ không có ý như vậy. Tớ thực sự thích cậu mà".
"Chỉ là cậu không thích mình kiểu đó", tôi nói, hoàn thành nốt câu nói cổ điển kia.
"Tớ có nói vậy đâu. Tớ thích cậu mà. Ờ thì, tớ có thể thích cậu". Sáu giơ hai tay lên. "Tớ không biết nữa! Này, chỉ là, John và Sarah, họ nghĩ điều đó sẽ khiến mọi thứ trở nên dễ dàng hơn cho họ, nhưng không phải vậy. Nó chỉ tạo thêm rắc rối mà thôi".
"Mình thấy họ có vẻ hạnh phúc đó chứ", tôi đáp.
"Chắc rồi, giờ là thế", Sáu nói. "Nhưng nếu có gì đó xảy ra thì sao? Cậu biết đó, John là một người lãnh đạo giỏi, nhưng cậu ấy không thực tế. Cậu nghĩ là chúng ta sẽ chiến với toàn bộ quân đội Mogadorian mà không có thương vong à?"
"Èo, tiêu cực vậy".
"Đó là sự thật. Mọi thứ kiểu gì chả chuyển xấu, Sam". Cố ấy với tay giựt một sợi chỉ ở đằng trước chiếc áo len của tôi. "Tớ ước cậu sẽ tránh xa chúng tớ ra. Tới chỗ nào đó an toàn. Khi mọi thứ kết thúc, có thể mọi thứ sẽ khác ..."
Tôi bật cười hoài nghi. "Hả, nghiêm túc đấy à? Cái đó, như là, giống cái kiểu nhảm nhí mà Người Nhện nói với Mary Jane khi anh ta cố gắng cắt đứt với cô ấy. Cậu có biết nó cảm thấy xấu hổ thế nào khi bị nói chuyện theo cái kiểu như thể tớ là bạn gái một siêu anh hùng nào đấy không?"
Sáu cũng bật cười, lắc đầu. "Tớ xin lỗi. Tớ không có ý như thế. Tớ chỉ mới nhận ra mình là kẻ đạo đức giả như thế nào. Đó hoàn toàn là điều đối lập mà tớ gợi ý cho John và Sarah".
Có lẽ cậu sẽ đúng và mọi thứ trở nên xấu đi", tôi nói. "Nhưng nó không có nghĩa là cậu nên khép mình như thế. Lúc nào cũng nghĩ về cuộc chiến thế à? Thế không tốt đâu. Có lẽ cậu nên dành chín lăm phần trăm thời gian làm Sáu và, ừm, năm phần trăm với tớ, chỉ là Maren thôi".
Tôi chả hề lên kế hoạch sẵn cho bài diễn thuyết nhỏ đó; cái tên cũ của Sáu khi còn lẩn trốn bỗng bật ra thôi. Môi cô ấy mở ra một chút, nhưng cô ấy chưa nói gì ngay cả, cái tên đó khiến cô ấy bất ngờ.
"Maren", cô ấy thì thầm. "Tớ không chắc là mình nhớ làm cô ấy như thế nào nữa".
Có một cái gì đó trong cái cách cô ấy đang nhìn tôi ngay bây giờ, gần như thể là cô ấy đã bỏ hết sự cảnh giác đi. Đó không phải là cái kiểu nhìn vô lo mà tôi nghĩ có thể thấy ở Sáu, nhưng nó vẫn có gì đó cho thấy sự mềm yếu hơn, như thể cô ấy quyết định giảm sự cảnh giác xuống một chút. Tôi không buông tay cô ấy ra.
"Hứa với tớ là cậu sẽ không chết đi", cô ấy nói, thẳng thừng.
Tại khoảnh khắc đó tôi có thể hứa với cô ấy về bất cứ điều gì. "Tớ hứa".
Cô ấy nắm chặt tay tôi hơn, những ngón tay của cô ấy đan vào với của tôi. Cô ấy bước lại gần. Gió lại thổi và tôi với tay gạt đám tóc lòe xòe trước mặt cô ấy, giữ tay mình lại trên cổ cô ấy.
Và đó là khi Tám dịch chuyển tức thời lên trên mái nhà.
Sáu giật mình lùi xa khỏi tôi như thể bị bỏng. Tôi gần như thấy mình có thể bóp cổ chết Tám ngay tại đây mà không thấy chút hối hận nào. Tôi chờ đợi Tám nói vài câu đùa cợt nào đó, nhưng khuôn mặt cậu ấy lại vô cùng nghiêm nghị.
"Mấy cậu này, bọn tớ cần các cậu ở dưới nhà!"
"Sao vậy?" Sáu hỏi, nhìn chằm chằm Tám. "Lũ Mog à?"
Tám lắc đầu. "Đó là Ella".
Tôi đoán là cha mình đã nhầm về việc đêm nay là một đêm yên bình.
Tám cầm tay chúng tôi và ngay lập tức tôi cảm thấy cái cảm giác mất phương hướng khi cả thế giới bỗng biến mất dưới chân tôi. Tôi chớp mắt và chúng tôi đã đang đứng trong phòng mà Marina ở cùng Ella.
Ella đang nằm ngửa trên giường, toàn bộ các lớp chăn bị đạp xuống, cơ thể căng cứng như một tấm gỗ. Mắt cô bé nhắm chặt. Có lẽ điều đáng sợ nhất là một vệt máu chảy ra từ khóe miệng cô bé. Cô bé đang căn chặt môi mình, mạnh tới nỗi bật máu.
Marina quỳ bên cạnh giường, chấm miệng Ella với một miếng vải mỏng. Cô ấy cứ liên tục gọi tên Ella, cố gắng đánh thức cô bé. Ella chẳng có cử động nào khác ngoài việc hết nắm chặt rồi lại thả lỏng hai nắm tay.
"Cô bé bị thế bao lâu rồi?", cha tôi hỏi.
"Cháu không biết", Marina nói, nghe có vẻ hoảng loạn. "Cô bé đi ngủ trước cháu, nói rằng mình thấy mệt sau từ buổi tập. Cháu thấy em ấy khi đã thế này và em ấy chẳng chịu tỉnh dậy".
Tôi nhìn quanh, không chắc là mình nên làm gì. Hầu hết mọi người đều có cảm giác đó. Mọi người đều đã tụ tập vào hết trong phòng hoặc đứng ở ngưỡng cửa, ai cũng có ánh nhìn lưỡng lự.
"Việc này chưa bao giờ xảy ra trước đây à?" Tôi hỏi Marina.
"Cậu đã chứng kiến vụ tệ nhất rồi đó, khi em ấy gào thét bữa nọ", cô ấy trả lời. "Em ấy luôn tỉnh dậy những lần trước mà".
"Tớ không thích điều này", Chín lầm bầm từ ngưỡng cửa. Bernie Kosar có vẻ đồng ý; cu cậu đứng ở chân giường, hít hít không khí như thể một chú chó cảnh giới ngửi thấy gì đó bất thường.
"Em ấy đổ mồ hôi nhiều quá", Marina nói.
"Một kiểu sốt nào đó chăng?" John hỏi.
"Nó chả bao giờ thế này trong những giấc mộng của tớ", Tám nói. "Mấy cậu thì sao?"
John và Chín đều lắc đầu.
Marina lấy một cái khăn từ ngăn kéo đầu giường và bắt đầu chấm mồ hôi trên trán Ella. Tay cô ấy run bần bật tới nỗi Sarah phải kéo cái khăn khỏi tay cô ấy. "Đây", Sarah nói, "để tớ làm cho".
Tám vòng tay qua người Marina khi cô ấy lùi ra khỏi giường, xoa lưng cho cô ấy. Marina tựa vào cậu ấy một cách biết ơn.
"Liệu chúng ta có nên thử chữa cho em ấy không?" Sáu hỏi. "Hoặc là dùng viên đá chữa thương chẳng hạn?"
"Chả có gì để chữa cả", John đáp. "Dù sao thì cũng không phải thứ chúng ta có thể thấy. Và dùng viên đá ... ai mà biết điều gì có thể xảy ra. nhỡ nó tăng gáp đôi cơn đau hay đại loại thế thì sao".
"Mấy cậu đã thử cố mở mắt cô bé chưa?" Năm gợi ý. Mọi người nhìn cậu ấy một cách kì lạ, như thể đó là một gợi ý vô tâm, nhưng nó thực ra không có vẻ tệ hơn việc để Ella chịu đựng hết bất cứ kiểu ác mộng nào mà cô bé đang có. "Sao chứ? Mấy cậu có ý hay hơn à?"
Nhẹ nhàng, cha tôi mở một mí mắt Ella lên. Mắt cô bé đã hoàn toàn trợn ngược ra sau; chúng tôi chỉ có thể nhìn thấy lòng trắng. Tôi nhớ lại khi tôi bị đánh bật khỏi sợi dây trong tiết học thể dục bởi Mark James và bị kiểm tra sự tỉnh táo. Họ đã chiếu một cái đèn pin vào mắt tôi.
"John, có lẽ cậu có thể dùng Lumen?" Tôi gợi ý. "Nó sáng lóa, nó có thể đánh thức cô bé".
John với tay ra,thắp sáng bàn tay như một cái đèn pin và chiếu nó vào mắt Ella. Trong một thoáng, thân hình cô bé ngừng căng cứng và có vẻ thả lỏng trở lại.
"Có gì đó đang xảy ra", tôi thở mạnh.
"Ella, dậy đi", Marina thúc giục.
Tay Ella bỗng giơ lên, nắm lấy cổ tay John với một lực khiến cậu ấy giật mình. Nó khiến tôi nhớ lại một trong những bộ phim kinh dị khi một cô bé bị ám bởi một con quỷ. Tay cô bé phát ánh sáng đỏ ở những chỗ tiếp xúc với làn da của John.
"Em ấy đang làm gì vậy?", Sarah thảng thốt.
Trong một khoảnh khắc, John trông có vẻ khó hiểu. Cậu ấy chuẩn bị nói gì đó, nhưng mắt cậu ấy cũng lịa trợn ngược vào trong, cơ thể vặn vẹo, như thể toàn bộ cơ bắp cậu ấy đều bị chuột rút cùng một lúc - rồi, như thể mọi sự căng cứng đó đều biến mất, cậu ấy đổ vật xuống sàn như một con rối bị cắt dây, ngay bên cạnh giường Ella.
"John!", Sarah hét lên.
Tay Ella vẫn nắm chặt quanh cổ tay John. Chín nhào vào trong phòng. "Kéo cô bé ra khỏi cậu ấy!".
Marina chặn đường cậu ta. "Đợi đã! Đừng chạm vào cô bé!"
Bỏ ngoài tai, Sarah cúi xuống cậy tay Ella ra khỏi cổ tay John. Cậu ấy không cử động, không có động tĩnh gì luôn, ngay cả khi Sarah lật cậu ấy lại và lắc cậu ấy. Dù bất cứ thứ gì từ sự tiếp xúc của Ella đã gây ra cho John, rõ ràng là nó không có chút ảnh hưởng nào với con người bởi Sarah không bị sao cả.
Sáu bước lại gần nhìn cho rõ hơn, và tôi thấy tay Ella với ra về phía cô ấy, các ngón tay hết nắm chặt vào rồi lại thả ra.
"Cẩn thận", tôi nói, và nắm phía sau áo cô ấy, kéo cô ấy lại. Những Garde còn lại nhận thấy hành động đó của Ella và tất cả đều lùi lại một bước cảnh giác khỏi giường cô bé. Ngay khi không có Garde nào trong tầm với, tay cô bé buông thõng lại xuống giường. Cô bé lại trở lại trạng thái cũ, bị giam cầm trong một cơn ác mộng. Ngoại trừ bây giờ, John cũng đã bị giống cô bé.
"Cái quái gì đang xảy ra vậy?" Chín hỏi.
"Cô bé đã làm gì đó với cậu ấy", Năm thở mạnh.
Sarah kéo đầu John vào lòng mình, vuốt tóc cậu ấy. Gần đó, cha tôi nhẹ nhàng nâng tay Ella lên và đặt xuống dưới lớp ga trải giường. Tôi nhìn các Garde. Họ đều từng phải trốn chạy, đối mặt với những mối họa vật chất mà họ có thể chống lại và phá hủy chúng. Nhưng giờ làm thế nào mà họ có thể trốn thoát - hoặc là đánh bại - một thứ gì đó tấn công từ bên trong?