"NẾU NĂM ĐANG CỐ GẮNG TÌM CHÚNG TA, ĐÂY LÀ cách ngu ngốc nhất có thể", Chín nói.
"Cô ấy có thể đang ở một mình và sợ hãi", Marina phản bác nhẹ nhàng. "Đang trên đường chạy trốn".
"Không Cêpan nào còn tỉnh táo mà lại đi đốt cánh đồng như vậy, vậy họ phải ở một mình. Nhưng dù sao ...", Chín bỗng ngừng lại, nhíu mày. "Đợi đã - sao lại là "cô ấy"? Năm là một đứa con gái?"
Marina trợn mắt khi nghe từ đứa con gái, rồi cô ấy lắc đầu. "Tớ không biết. Chỉ đoán thôi".
"Đốt cánh đồng có vẻ như hành động của một thằng nhóc hơn", Sáu thêm vào.
"Tớ nhớ chú Henri từng đọc được một chuyện về một cô bé có thể nhấc bổng một chiếc xe hơi tại Argentina", tôi nói. "Chúng tớ luôn nghĩ rằng đó là Năm".
"Nghe như thể báo lá cải với mình", Sáu phản bác.
"Trai hay gái không quan trọng", Chín ngắt lời, vẫy tay về phía các màn hình. "Sợ hãi không có nghĩa là phải ngu ngốc".
Tôi thấy mình đồng tình với Số Chín. Cứ coi như lời nhắn này thật sự từ Số Năm mà không phải một cái bẫy từ lũ Mog thì đây vẫn là một cách tệ hại để làm chúng tôi chú ý. Bởi nếu chúng tôi có thể thấy nó thì đám người Mogadorian cũng vậy.
Chúng tôi đều tụ tập trong xưởng làm việc của Sandor. Chín đã dừng đoạn video tại thời điểm toàn cảnh ký hiệu Loric trong khi chúng tôi bàn xem phải làm gì tiếp theo. Tôi nhìn sang những quả cầu thủy tinh của mình bay lơ lửng trên không phía trên cái bàn.
"Cậu ta hẳn đang không mở Chiếc hộp của mình", tôi nói. "Mấy quả cầu này sẽ thay đổi nếu cậu ta làm vậy".
Tám đứng ngay cạnh tôi, nắm chặt quả cầu giao tiếp màu đỏ được lấy ra từ hộp của cậu ta. Nó cũng giống thứ chúng tôi tìm thấy trong hộp của Chín và cố thử gửi cho Sáu một lời nhắn khi cô ấy đang ở Ấn Độ.
"Cậu có đó không Năm?", Tám nói vào viên pha lê. "Nếu có thì cậu nên ngừng việc đốt trụi mọi thứ đi".
"Tớ nghĩ cậu ấy chỉ có thể nghe thấy cậu nếu Hộp cậu ấy đang mở", tôi giải thích. "Mà nếu vậy thì cậu ấy sẽ xuất hiện trên mấy quả cầu kia".
"À", Tám nói và hạ viên pha lê xuống. "Họ không thể cho chúng ta mỗi người một chiếc di động được sao?"
Trong lúc đó, Chín đã cắm chiếc máy tính bảng của chúng tôi vào một trong các máy tính của Sandor. Đoạn tin thời sự được thay thế bởi bản đồ Trái đất. Một đám chấm xanh nhấp nháy tại Chicago - đó là chúng tôi. Xa hơn về phía nam là một chấm xanh khác di chuyển cực nhanh từ Carolinas tới giữa đất nước. Chín nhìn về phía tôi.
"Cậu ta đã di chuyển khá xa từ lần cuối tớ kiểm tra vào sáng nay. Cũng là lần đầu tiên cậu ta tiến vào từ các đảo".
Sáu chỉ vào màn hình, dò theo một đường ngược lại chỗ cánh đồng bị đốt. "Có lý. Dù đó là ai thì họ cũng đang chạy trốn".
"Và họ cũng di chuyển rất nhanh", Sarah thêm vào. "Có khi nào họ lấy được một cái máy bay?"
Chấm xanh trên màn hình đột ngột đổi hướng bay qua Tennessee.
"Tớ không nghĩ máy bay bay như thế", Sáu nói, nhíu mày.
"Siêu tốc độ?", Tám hỏi
Chúng tôi theo dõi chấm xanh băng qua Nashville, không hề chậm lại hay đổi hướng.
"Chả có cách nào họ chạy qua một thành phố với tốc độ đó trên một đường thẳng", Số Sáu nói.
"Đồ khốn", Số Chín gầm gừ. "Mình nghĩ thằng ngu này có thể bay".
"Chúng ta sẽ phải đợi cho đến khi họ dừng lại", tôi nói. "Có lẽ khi đó họ sẽ mở Hộp và chúng ta có thể gửi một lời nhắn. Chúng ta sẽ chia ca theo dõi. Chúng ta phải lần ra Năm trước lũ Mog".
Marina tình nguyện trực ca đầu tiên. Tôi nán lại trong khu xưởng sau khi mọi người đã rời đi. Ngay cả với toàn bộ sự phấn khích về Năm, tôi vẫn không quên những vấn đề khác, đặc biệt là Ella với những cơn ác mộng của cô bé.
"Tớ đã nói chuyện với Ella hôm nay", tôi bắt đầu. "Trong những cơn ác mộng của cô bé, Setrákus Ra hỏi nếu cô bé đã mở một lá thư nào đó. Cậu có biết nó có nghĩa là gì không?"
Marina rời mắt khỏi chấm xanh của Năm đang băng qua Oklahoma. "Phải chăng là lá thư của Crayton?"
"Cêpan của cô bé?"
"Khi ở Ấn Độ, ngay trước khi chú ấy chết, Crayton đưa cho cô bé một lá thư". Marina nhíu mày. "Với mọi việc xảy ra gần đây, tớ gần như quên mất lá thư".
"Cô bé chưa đọc nó?", tôi hỏi, cảm thấy một chút bực tức. "Chúng ta đang trong một cuộc chiến; nó có thể có vai trò rất quan trọng".
"Tơ không nghĩ nó sẽ dễ dàng cho cô bé, John", Marina nói nhẹ nhàng. "Đó là những lời cuối cùng của Crayton. Đọc nó có thể sẽ như thừa nhận rằng chú ấy đã ra đi và sẽ không trở lại nữa".
"Nhưng chú ấy chết rồi mà", tôi đáp lại nhanh chóng. Quá nhanh. Tôi ngừng lại, nghĩ lại khi Henri vừa bị giết. Chú ấy như một người cha với tôi và còn hơn thế nữa, là một thứ bất biến trong cuộc đời luôn trong tình trạng chạy trốn của chúng tôi. Đối với tôi, nghĩ về Henri gần như là nghĩ về nhà - bất cứ đâu có chú là nơi đó tôi cảm thấy an toàn. Mất chú giống như cả thế giới vỡ vụn dưới chân tôi. Tôi cũng lớn hơn Ella khi điều đó xảy ra. Tôi không nên trông chờ cô bé cứ hành động như thể không có gì xảy ra.
Tôi ngồi xuống cạnh Marina, thở dài. "Henri - Cêpan của mình - chú cũng để lại cho mình một lá thư. Chú đưa tớ khi chú sắp chết. Chúng tớ rong ruổi trên đường nhiều ngày trước khi có đủ dũng khí để đọc nó".
"Thấy chưa? Nó không hề dễ dàng. Với lại nếu Setrákus Ra xuất hiện trong giấc mơ của mình và bảo mình làm gì đó thì chắc chắn mình sẽ làm điều ngược lại".
Tôi gật đầu. "Tớ hiểu rồi. Thật đấy. Cô bé cần thời gian. Tớ không định nói một cách vô cảm như vậy. Khi tất cả những thứ này kết thúc, khi chúng ta đã thắng, chúng ta sẽ có thời gian để tưởng nhớ những người đã ngã xuống. Nhưng cho tới khi đó, chúng ta cần thu thập mọi thông tin có thể và tìm bất cứ thứ gì có thể đem lại lợi thế cho chúng ta". Tôi vẫy tay về phía màn hình với vị trí của Năm. "Chúng ta cần phải dừng việc đợi bọn chúng đến tìm chúng ta và phải bắt đầu hành động trước chúng".
Marina nghĩ về những gì tôi vừa nói, nhìn chăm chú vào mấy quả bóng pha lê lơ lửng tôi vẫn để ngoài đề phòng Năm mở Hộp của cậu ta. Đây có lẽ là những gì cô ấy mong đợi tôi nói vào sáng nay khi cô nhẹ nhàng hỏi nếu tôi có kế hoạch cho toàn bộ bọn tôi. Tôi không hề có kế hoạch gì lúc đó - cũng không hẳn là có bây giờ - nhưng bước đầu tiên chắc chắn là tìm hiểu xem chúng tôi phải làm gì, và Ella là chìa khóa cho việc đó.
"Tớ sẽ nói chuyện với Ella", cô ấy nói. "Nhưng tớ sẽ không bắt cô bé phải làm gì cả".
Tôi giơ tay lên, "Tớ cũng không yêu cầu cậu làm thế. Nhưng hai cậu có vẻ thân thiết. Có lẽ cậu sẽ thuyết phục được cô bé?"
"Tớ sẽ cố", cô ấy nói.
Tám xuất hiện trước ngưỡng cửa vào khu xưởng tay cầm hai cốc trà. Mặt Marina sáng lên khi thấy cậu ta dù cô ấy nhanh chóng quay mặt đi, bỗng nhiên vô cùng thích thú với mấy quả cầu. Tôi nhận thấy má cô ấy dần đỏ lên.
"Hey", Tám nói, đặt cốc trà xuống. "Xin lỗi. Tớ, ờm, chỉ làm hai cốc trà thôi"
"Không sao", tôi đáp, bắt gặp ánh nhìn đầy ẩn ý từ Số Tám khiến tôi cảm thấy như là kẻ phá đám. "Mình cũng định đi rồi"
Tôi đứng lên và Tám ngồi ngay xuống chỗ đó, phía trước mấy quả cầu. Trước khi tôi kịp rời khỏi phòng, Tám thì thầm vài câu đùa khiến Marina ngay lập tức cười khúc khích. Tôi đã quá tập trung vào Sarah và lên kế hoạch mà không đẻ ý nhiều đến việc Tám và Marina dành thời gian bên nhau. Cũng tốt. Tất cả chúng tôi xứng đáng có một chút hạnh phúc, xét đến những gì chúng tôi đang phải đối mặt.
Đã gần sáng khi Tám đến phòng đánh thức tôi và Sarah. Những người khác đã tụ tập hết trong khu xưởng từ trước. Sáu ngồi trước đống máy tính, Marina ngồi cạnh cô ấy.
"Một hành động chết não khác từ người anh em của chúng ta", Chín nói thay cho lời chào. Cậy ta đang dùng phản trọng lực đứng trên tường. Ella trùm khăn ngồi khoanh chân trên lưng cậu. Tôi đánh mắt về phía cô bé.
"Em có ngủ không thế?"
"Không muốn ngủ", Ella nói.
"Cô bé đang giúp tớ rèn luyện sức khỏe", Chín thông báo. Cậu ta rung rinh người, xô đẩy Ella. Cô bé gần như ngã khỏi lưng cậu nhưng lại đang cười - một nụ cười hiếm hoi - và ngồi vững lại. Cô bé đánh vào lưng Chín ra vẻ khó chịu, "Còn không cảm thấy gì cơ".
Lờ đi mọi người, Sáu quay sang tôi. "Năm dừng di chuyển khoảng một tiếng trước sau đó lại tiếp tục di chuyển".
Tôi liếc xuống mà hình của cái máy tính bảng. Vị trí của Năm đã di chuyển về hướng Tấy. Giờ cậu ta đang bay trên đường giáp ranh của Arkansas.
"Cậu bạn thiên tài dừng lại đủ lâu để gửi cho chúng ta một lời nhắn khác", Chín càu nhàu.
Marina nheo mắt về phía Chín. "Chúng ta thực sự cần phán xét hành động của Năm? Cậy ấy hay cô ấy có lẽ đang một mình và sợ hãi".
"Bạn yêu ơi, tớ dành hàng tháng trời trong ngục của lũ Mogadorian vì sự ngu ngốc của chính mình. Tớ có quyền bình luận màu mè như thế - ow"
Ella đánh vào lưng Chín một lần nữa khiến cậu ta im lặng. Tôi tập trung vào Sáu và màn hình máy tính.
"Thế cuối cùng thì cậu ta đã làm gì?"
"Một giờ trước, cái này được đăng trong phần bình luận của bài viết về vụ cánh đồng bị đốt cháy", Sáu nói một cách bình thản. Cô ấy mở một trang web mới và kéo nó ra chỗ mọi người đều có thể thấy trên màn hình lớn.
Người vô danh viết: Năm tìm kiếm 5. Các cậu ngoài đó chứ? Cần gặp mặt. Sẽ ở chỗ những con quái vật ở Arkansas. Đến tìm tôi.
"Thế có nghĩa là gì?" Sarah hỏi. "Nghe cứ như câu đố".
Số Sáu mở một tab khác, mở ra một trang web nhìn sến sẩm tên là Boggy Creek Monster (Quái vật Vùng đầm lầy). "Chúng tớ tìm thấy nó trên Google. Đó là một chỗ thu hút du lịch ngớ ngẩn tại Arkansas được gọi là Monster Mart (Chợ Quái vật)".
"Cậu nghĩ Năm đang hướng tới đó?"
"Chúng ta không thể biết chắc cho tới khi cậu ta dừng lại", Sáu trả lời, ra hiệu về phía chiếc máy tính bảng. "Nhưng tớ cá là đúng thế".
"Vậy hắn nghĩ lũ Mogadorian không có Google?", Số Chín vẫn chưa hết cáu.
"Nói từ kinh nghiệm bản thân", Sáu nói, "lũ Mog theo dõi mạng internet như lũ diều hâu. Nếu chúng ta thấy cái này thì chúng cũng vậy và đang tìm cách giải mã. Chúng sẽ dò theo địa chỉ IP trước và mất thời gian tìm kiếm địa điểm của cậu ta - điều này có lợi cho chúng ta vì ta biết rằng Năm đã rời khỏi đó. Tuy vậy, chúng cũng sẽ lần được ra cậu ta thôi".
"Vậy chúng ta phải đi nhanh thôi", tôi nói.
"Đúng thế", Chín nói, nhảy xuống từ bức tường và bắt Ella đang ngã xuống theo. Cậu ta đặt cô bé xuống và bẻ đốt tay. "Cuối cùng cũng có tí hành động"
Cứ như thể có gì đó trỗi dậy, và sau nhiều ngày nghĩ đi nghĩ lại vị thế của chúng tôi, một kế hoạch đột nhiên xuất hiện trong đầu tôi. "Lợi thế của chúng ta là biết chính xác vị trí của Năm. Hi vọng nó giúp chúng ta vượt mặt lũ Mog. Chúng ta cần di chuyển nhanh và kín đáo. Sáu và tớ sẽ đến Arkansas. Với khả năng tàng hình của cô ấy, chúng tớ có thể đưa Năm đi mà không đánh động gì cho lũ Mogadorian. Chúng tớ cũng sẽ mang theo Bernie Kosar".
"Ồ, con chó được đi sao?", Chín nói cộc lốc.
"Khả năng biến hình sẽ giúp chúng tớ có tai mắt chỉ đường", tôi phản bác. "Và nó có thể quay lại chỗ mọi người nếu có chuyện bất ổn xảy ra. Nếu chúng tớ bị bắt, Tám, tớ trông chờ cậu dịch chuyển tức thời cậu bạn bạo lực Chín đây tới buồng giam của chúng tớ trong vòng 24 giờ. Và, nếu điều không thể nghĩ đến xảy ra - "
"Nó sẽ không xảy ra đây", Sáu ngắt lời, "Chúng ta có thể làm được".
Tôi nhìn quanh phòng. "Mọi người đồng ý chứ?"
Tám và Marina gật đầu, khuôn mặt họ nghiêm nghị nhưng tự tin. Ella mỉm cười với tôi từ chỗ ngồi cạnh Marina. Chín trông không hài lòng lắm khi bị bỏ lại nhưng cũng lẩm bẩm sự đồng ý. Sarah không nói gì cả mà nhìn đi chỗ khác.
"Tốt", tôi nói. "Chúng tớ sẽ trở về trong tối đa là hai ngày. Sáu, lấy bất cứ thứ gì cậu cần rồi chúng ta sẽ đi".
Cũng mất vài ngày, nhưng đây là lần đầu tiên tôi thực sự cảm thấy như là người lãnh đạo.
Dĩ nhiên, cảm giác đó không tồn tại lâu. Trở lại phòng của mình, đang nhét một bộ quần áo mới vào túi và vài món đồ từ Hộp của tôi: con dao, chiếc vòng tay, viên đá chữa thương thì Sarah tiến vào cầm theo một bao đựng súng từ kho vũ khí của Chín và lặng lẽ nhét đồ vào túi đeo lưng của cô ấy.
"Em đang làm gì thế?" Tôi hỏi
"Em sẽ đi cùng anh", cô ấy nói và nhìn tôi thách thức như thể trông chờ một cuộc tranh cãi. Tôi lắc đầu ngán ngẩm.
"Đó không phải là kế hoạch"
Sarah đeo túi lên và quay lại đối mặt tôi, chống nạnh. "Đúng thế, và cũng không phải kế hoạch của em khi yêu một người ngoài hành tinh, nhưng đôi khi kế hoạch thay đổi".
"Việc này có thể nguy hiểm", tôi nói với cô ấy. "Bọn anh đang cố gắng tới chỗ Năm trước lũ Mogadorian nhưng chúng ta không thể chắc chắn về việc đó. Bọn anh sẽ phải tàng hình và Sáu chỉ có thể làm việc đó với hai người một lúc".
Cô ấy nhún vai. "Số Sáu bảo chúng ta có thể mang Xithi-gì-gì-đó. Viên đá ý. Cô ấy có thể dùng nó để sao chép sức mạnh của cô ấy".
Tôi nhướn mày. Đó là một ý hay. Nhưng tôi thấy tò mò hơn về việc khác. "Em đã nói chuyện với Sáu?"
"Đúng thế, và cậu ấy thấy ổn", Sarah đáp. "Cậu ấy hiểu. Chả có gì trong cuộc đời này mà không nguy hiểm nữa. Em đã bắt đầu quen với việc bạn trai mình chiến đấu trong một cuộc chiến liên ngân hà nhưng không thể quen với việc theo dõi nó từ bên ngoài và hi vọng mọi thứ sẽ ổn thôi".
"Anh cũng không muốn xa em, nhưng - " Trước khi tôi kịp nói thêm, Sarah bước tới và làm tôi câm họng với một nụ hôn chóng vánh. Thật không công bằng khi cô ấy có thể làm vậy khi đang tranh luận.
"Cứ dừng ở đó thôi", cô ấy nói và cười với tôi. "Anh đã hoàn thành phần tỏ ra dũng cảm, tử tế rồi, được chứ? Đáng yêu đấy, em thích thế, nhưng nó không làm em suy nghĩ lại đâu".
Tôi thở dài. Tôi đoán một phần của việc là một người lãnh đạo giỏi là biết khi nào nên chấp nhận thua cuộc. Tôi đoán mình nên lấy thêm viên Xitharis khỏi hộp của mình.
Chín đi xuống tầng hầm đỗ xe cùng chúng tôi. Tôi có thể nói cậu ta vẫn còn tức điên người, nhất là khi cậu ta thấy Sarah cũng được đi cùng.
"Bọn tớ để lại cái máy tính bảng ở đây phòng khi mọi người cần lần theo chúng tớ", tôi nói với Chín. "Hi vọng là Năm dừng lại một lúc. Nếu chúng tớ không thể tìm thấy cậu ấy ở Arkansas, chúng tớ sẽ liên lạc lại để cập nhật thông tin".
"Ờ, ờ", Số Chín đáp, liếc sang nhìn Sarah. "Đây bắt đầu trông giống như một cuộc nghỉ mát với hai cô em nóng bỏng hơn là một cuộc giải cứu". Chín càu nhàu.
Sarah trợn mắt. Tôi nhìn chằm chằm Chín. "Không phải như thế. Cậu biết chúng tớ cần cậu ở đây trong trường hợp có gì đó xảy ra".
"Ờ, tớ là cứu viện", Chín khịt mũi. "Johnny, tớ có cần phải bắt đầu hẹn hò với cậu để có thể có vài pha hành động không?"
Sarah nháy mắt với cậu ta. "Có thể có ích đấy".
Chín nhìn tôi từ đầu đến chân. "Ugh, không đáng".
Sáu và Bernie Kosar đã đợi sẵn chúng tôi dưới tâng hầm. Chín cho chúng tôi xem một hàng siêu xe dự trữ của chú Sandor, cuối cùng kéo tấm bạt che một chiếc Honda Civic màu bạc. Đây là chiếc ít hào nhoáng nhất trong bộ sưu tập; chúng tôi không muốn thu hút sự chú ý không mong muốn trên đường. BK ngay lập tức nhảy lên ghế hành khách, sẵn sàng di chuyển.
"Nó nhanh đấy", Chín giải thích. "Chú Sandor nâng cấp toàn bộ chúng trong trường hợp chúng tớ cần đi gấp".
"Nó có nitro không?", Sarah hỏi.
"Em thì biết gì về nitro, em yêu?", Số Chín đáp.
Sarah nhún vai. "Tớ đã xem Fast and Furious. Chỉ cho tớ cách chúng hoạt động. Tớ luôn muốn lái thứ gì đó thực sự nhanh".
"Được thôi", Chín nói, toét miệng cười với tôi. "Có lẽ cô gái của cậu cũng có tí hữu dụng, John-bồ tèo".
Trong khi Chín chỉ cho Sarah bảng điều khiển bên trong chiếc Civic, tôi và Sáu chất đồ lên phía sau xe. Tôi vẫn cảm thấy choáng khi Sarah đi với chúng tôi, và rõ ràng tôi có thể đổ lỗi cho Sáu.
"Cậu đang giận tớ", cô ấy nói trước khi tôi kịp nói.
"Tớ sẽ vô cùng cảm kích nếu lần tới cậu báo trước sẽ mời bạn gái tớ đi cùng trong một nhiệm vụ nguy hiểm".
Sáu thở dài, đóng sầm cửa sau xe và quay lại phía tôi. "Thôi nào John. Cô ấy muốn đi cùng. Cô ấy có thể tự nghĩ cho bản thân".
"Tớ biết cô ấy có thể", tôi thì thào lại, không muốn Sarah nghe thấy. "Chín cũng muốn đi cùng. Chúng ta cần tính toán cái gì có lợi nhất cho cả nhóm".
"Cậu không muốn cô ấy cảm thấy mình như là một gánh nặng chứ? Đây là một cách tốt để chứng tỏ rằng cô ấy không vô dụng".
"Đợi chút. Gánh nặng á?" Tôi nhớ lại cuộc đối thoại với Sarah tại Lecture Hall. Đó chính xác là những từ cô ấy đã nói. "Cậu nghe lén bọn tớ đó hả?"
Sáu nhìn một chút tội lỗi khi bị bắt quả tang, nhưng hơn cả trông cô ấy càng giận dữ với tôi, đôi mắt cô ấy thể hiện rõ ràng việc đó. "Thì đã sao? Tớ nghĩ cậu nên ra dáng đàn ông đi và nói cho cô ấy biết chúng ta đã hôn nhau".
"Tại sao tớ phải làm thế?" Tôi bật lại, cố gắng giữ giọng nói nhỏ.
"Bởi vì cậu né tránh nó càng lâu thì nó càng trở nên khó chịu, và tớ đã phát ốm vì nó? Bởi vì cô ấy xứng đáng - "
Trước khi Sáu kịp nói hết, chiếc xe nổ máy và Sarah nhấn ga. Chín lùi lại từ cửa sổ bên tay lái, trông hài lòng với cái cách Sarah lái xe. Sarah rướn người ra ngoài cửa sổ, ngoái lại nhìn tôi và Sáu.
"Hai người có định đi hay không đây?"