Sự Sa Ngã Của Số 5

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 39 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 31
Chương 31

❊ ❊ ❊

TÔI LAO RA KHỎI KHU XƯỞNG, CÁNH CỬA đóng mạnh phía sau tôi. Lòng bàn tay tôi ướt đẫm mồ hôi., như thể những tài liệu tôi đang cầm đang tỏa nhiệt. Đầu óc tôi bấn loạn.

Lũ Mogadorian đang làm cái quái gì với bản sao những ghi chép của cha tôi? Làm thế nào mà chúng lại có được chúng cơ chứ?

Tôi nhớ lại bữa tối đầu tiên khi cha tôi kể chi tiết về thời gian dài ông bị lũ Mogadorian cầm tù. Tôi nhớ vài Garde có vẻ nghi ngờ, đặc biệt là khi cha tôi nói về sự chọc ngoáy của lũ Mogadorian đã làm với bộ não của ông. Chín đã thẳng thừng nói rằng đó có thể là một cái bẫy.

Nhưng điều đó là không thể. Ông ấy là cha tôi. Chúng tôi có thể tin ông ấy.

Tôi lao đi trên hành lang dẫn tới phòng cha tôi. Tôi còn chả chắc tôi sẽ làm gì khi tìm thấy ông ấy. Đối chất với ông? Nói với ông rằng chúng tôi cần phải biến khỏi đây ngay?

Phòng ông ấy trống trơn. Tôi thấy mình liếc nhìn nhanh xung quanh, còn chả chắc là mình đang tìm kiếm cái gì. Một kiểu máy liên lạc của lũ Mogadorian nào đó? Một quyển từ điển Mog-Anh? Chả có gì trông bất bình thường cả.

Hẳn là phải có một lời giải thích hợp lí cho chuyện này, phải không nào?

Chả phải tôi đã tận mắt thấy cái kiểu trò chơi đấu trí mà lũ Mogadorian có thể làm? Tôi đã thấy Adam dùng một Biệt năng mà có vẻ là phản ứng phụ của việc lũ Mog cố tách kí ức từ một Garde đã chết. Ngay cả hiện giờ, John và Ella đang hôn mê nhờ cái trò tấn công tâm trí liên tục từ Setrákus Ra. Lũ Mogadorian đã giam cầm cha tôi hàng năm trời và dùng hàng loạt những thí nghiệm không thể nói nên lời trên bộ não của ông.

Liệu nó thực sự nằm ngoài những gì lũ Mog có thể đã làm để tẩy não ông?

Cha tôi có thể còn không biết là chúng có thể điều khiển mình. Chúng có thể đã làm gì đó với bộ não của ông và rồi để ông trốn thoát có chủ đích, biết rằng ông sẽ có nhiều giá trị hơn khi ở ngoài này, thu thập thông tin. Lũ Mog có thể đã lập trình cho ông theo một cách khiến ông bí mật báo cáo lại cho chúng khi ông ngủ - tôi nhớ là đã đọc gì đó về việc đặc vụ hai mang có thể tự thôi miên mình quên đi mục đích chính của mình. Liệu đó là một bài báo thật hay chỉ là truyện tranh? Tôi chả thể nhớ được.

Quay trở lại hành lang, tôi hét lên, "Cha? Cha đang ở đâu?" Tôi cố giữ cho giọng mình nghe có vẻ bình thường và vững vàng. Bởi vì nếu ông là một kẻ do thám của lũ Mogadorian? Tôi không muốn đánh động ông ấy.

"Cha ở đây", cha tôi hét lại từ phòng Ella và John.

Cha tôi là kẻ do thám ngoài hành tinh? Thôi nào. Bình tĩnh lại đi, Sam. Đó chính là kiểu giả thuyết âm mưu tôi có thể tìm thấy trong Họ Đi Giữa Chúng Ta. Nó thật kì cục. Quan trọng hơn nữa là, trong sâu thẳm tim tôi tôi biết là điều đó không đúng.

Vậy tại sao tôi lại cảm thấy lo sợ như thế này?

Tôi đứng ở ngưỡng cửa phòng Ella, tay nắm chặt tập giấy đã dịch. Sarah đã về phòng mình để ngủ một chút, vậy nên chỉ còn ông và Bernie Kosar canh chừng cho John và Ella. BK đang cuộn tròn lại, mơ ngủ, cha tôi thì đang gãi gãi phía sau tai nó.

"Gì thế Sam?", ông hỏi.

Cha tôi biết hẳn có gì đó không ổn từ cái nhìn với đôi mắt mở to của tôi. Ông để BK đấy và tiến tới chỗ tôi, và tôi thấy mình lùi lại một bước theo bản năng về phía hành lang. Tôi đang giữ một khoảng cách an toàn từ người cha đáng kính của mình và là người đã cứu tôi ra khỏi tù ngục. Tuyệt thật.

Tôi chìa tập giấy về phía ông. "Tại sao lũ Mogadorian lại có cái này?"

Ông lật qua những trang giấy, tốc độ ngày một nhanh khi ông nhận ra chúng là gì. "Chúng - chúng là những ghi chép của cha".

"Con biết. Làm sao mà lũ Mogadorian lại có được chúng?"

Ông hẳn phải nhận ra hàm ý của câu hỏi của tôi bởi vì biểu cảm bị tổn thương thoáng hiện qua trên mặt ông.

"Sam, cha không làm điều này", ông nói, cố gắng để nghe có vẻ thuyết phục, nhưng vẫn còn đó sự không chắc chắn trong giọng ông.

"Cha có chắc không? Nếu - nếu chúng đã làm gì cha thì sao, Cha? Thứ gì đó mà cha không nhớ?"

"Không. Không thể nào", ông nói, lắc đầu, gần như thể là ông đang tự thuyết phục chính mình. Từ giọng nói của ông tôi biết là ông cũng chả thực sự tin là nó không thể xảy ra. Thực tế thì, tôi nghĩ ông thấy hoảng sợ bởi ý nghĩ đó. "Bản gốc vẫn trong phòng cha chứ?"

Cùng nhau, chúng tôi chạy về phòng ông. Quyển sổ ở trên tủ đầu giường của ông, ngay chỗ nó vẫn thường ở đó. Cha tôi lật các trang, như thể ông đang tìm kiếm dấu hiệu nó đã bị gì đó can thiệp vào. Khuôn mặt ông căng thẳng như khi ông đang cố nhớ lại gì đó. Tôi nghĩ ông nhận ra ông còn chẳng thể tin chính mình, rằng lũ Mogadorian có thể đã làm gì đó với ông.

Ông quay lại nhìn tôi với một vẻ mặt buồn thảm. "Nếu những ghi chép của cha đã lọt vào tay lu Mogadorian, chúng ta phải coi rằng chỗ này đã bị lộ. Con nên tự vũ trang cho chính mình, Sam. Sarah nữa".

"Còn cha thì sao?" Tôi hỏi, ruột gan rối bời.

"Cha - cha không thể tin tưởng được nữa", ông lắp bắp. "Con nên khóa cha lại trong này, cho tới khi các Garde trở lại".

"Phải có một cách lí giải khác", tôi nói, giọng như lạc đi. Tôi không chắc là mình thực sự tin là vậy hay tôi chỉ muốn nó là thật.

"Cha không nhớ là mình có đi đâu", ông nói. "Nhưng cha cho rằng trí nhớ của cha chả có giá trị nhiều lắm vào thời điểm này".

Ông ngồi phịch xuống giường trong phòng mình. Ông đặt hai tay áp lên đùi rồi cứ thế nhìn chúng chằm chằm. Trông ông như thể đã bị hạ gục theo cách nào đó, không chắc chắc bởi chính bộ não mình cũng như từ đứa con trai của mình.

Tôi bắt đầu đi ra cửa. "Được rồi, con sẽ đi gọi Sarah và đi lấy vài khẩu súng. Nhưng con sẽ không khóa cha lại trong này. Cha cứ ở đây thôi, được chứ?"

"Đợi đã". Ông cản tôi lại, giơ một tay lên. "Cái gì thế?"

Tôi cũng nghe thấy nó. Một tiếng động ầm ầm nhỏ, vọng đến từ ngăn kéo tủ đầu giường của ông. Tôi lao tới đó trước, giật tung nó ra.

Nó là chiếc điện thoại ông thường dùng để liên lạc với Adam. Màn hình đáng sáng lên, một cuộc gọi tới từ một số bị chặn. Trong góc màn hình, tôi thấy đã có mười chín cuộc gọi nhỡ từ số đó. Tôi đưa nó lên cho cha tôi. Mặt ông sáng lên, nhưng tôi cảm thấy này càng lo lắng. Quá nhiều thứ đang xảy ra cùng một lúc. Cứ như thể mọi thứ đang đổ sập xuống đầu tôi.

Tôi ấn nút và áp chiếc điện thoại vào tai tôi, giọng tôi run rẩy. "Xin chào?"

"Chú Malcolm!", một giọng như hết hơi hét lên trong điện thoại. "Chú đã ở đâu thế?!"

"Đây là Sam", tôi đính chính, một cảm giác sợ hãi dâng lên trong người tôi khi tôi nhận ra giọng nói. "Adam, anh đấy à?"

Cha tôi bật dậy và nắm chặt vai tôi, vui sướng vì Adam vẫn còn sống. Tôi ước là mình có thể cảm thấy nhẹ nhõm, nhưng cái cách cậu ta nói trên điện thoại, nó như thể sẽ có thêm nhiều tin xấu sắp tới.

"Sam! Sam! Cha cậu đâu?"

"Ông ấy --"

"Thôi kệ đi! Nó không quan trọng!", cậu ta hét lên. "Nghe tôi này, Sam. Cậu đang ở Chicago, phải không nào? Tòa nhà John Hancock Center?"

"Làm - làm sao anh biết?"

"Chúng biết, Sam!", Adam hét lên. "Chúng biết và chúng đang tới chỗ cậu!"

Pittacus Lore Thể Loại: Tiểu Thuyết, Giả Tưởng, Bestseller Nguồn TVE 4U Tạo eBook: Mot Sach VNTHUQUAN
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.