JOHN CẦM CÁI THẺ ĐỊNH DANH LÊN TRƯỚC ánh đèn. Cậu ấy bẻ cong nó giữa các ngón tay của mình và cậy cậy tấm ảnh với ngón cái. Rồi, cậu ấy quay lại phía tôi, cười ngoạc mồm ra.
"Đây là một tuyệt phẩm đó, Sam. Tốt ngang ngửa với những cái mà chú Henri từng làm".
"Cuối cùng cũng được". Tôi thở dài, nhẹ cả người. Một tá thẻ định danh khác, toàn bộ đều có một lỗi nhỏ nào đó, chất đống bên cạnh máy tính chính của chú Sandor. Tất cả chúng có mặt của John cùng với cái tên John Kent.
"Cậu nên làm một cái cho chính mình", John nói. "Cậu có thể dùng cái tên giả là Sam Wayne".
"Sam Wayne á?"
"Ừ, như Bruce Wayne ý. Bạn của Siêu nhân mà chẳng có chút siêu năng lực nào cả. Đó là lí do cậu chọn Kent làm họ của mình, đúng chứ? Đó là một sự liên hệ với Siêu nhân".
"Tớ không nghĩ là cậu biết cái đó đấy", tôi đáp. "Chả bao giờ nghĩ là cậu lại đọc mấy cuốn truyện tranh đó".
"Tớ đâu có đọc, nhưng những người ngoài hành tinh bọn mình lúc nào chả để ý tới nhau". John đi vòng tới phía bên kia bàn, sát theo một chồng phế liệu trong khu xưởng, để nhìn vào màn hình qua vai tôi. "Mọi thứ đã sẵn sàng cả trên máy tính của chú Sandor chứ?"
"Đúng thế", tôi đáp, đưa con trỏ chuột qua hoàng loạt chương trình làm giả và xâm nhập dữ liệu chính phủ được cài đặt trên máy chú Sandor. "Chỉ là vấn đề về việc truy cập chúng thôi. Và, ừm, tìm hiểu xem làm thế nào để dùng chúng đúng cách thôi ..." Tôi chỉ về phía chồng thẻ định danh hỏng.
"Tuyệt vời", John nói. "Hãy chuẩn bị sẵn sàng nhân dạng mới cho mọi người. Cái đó sẽ khiến việc đi lấy Hộp của năm dễ dàng hơn".
"Chẳng nhẽ Tám không cứ thế mà dịch chuyển tức thời các cậu tới đó được à?"
John lắc đầu. "Cậu ấy chỉ có thể dịch chuyển xa giữa các tảng đá Loralite khổng lồ cậu ấy nhắc tới tối qua thôi. Và với những quãng ngắn thì quá rủi ro nếu bị phát hiện bất chợt xuất hiện từ không khí. Hoặc là cậu ấy có thể dịch chuyển bọn tớ trúng ngau vào tường".
"Ừ, cái đó sẽ đau đấy". Tôi điều chỉnh cái máy quay nhỏ gắn trên một màn hình để nó chĩa thẳng vào tôi. Khi ảnh tôi xuất hiện trên màn hình, tôi dành chút thời gian sửa lại tóc mình và mỉm cười kiểu đẹp nhất mà tôi có.
"Đẹp đấy", John nói, vẫn đang theo dõi mọi thứ.
"Thì tớ có thể nói gì nữa nào? Tớ ăn ảnh mà".
"Tớ đã luôn tự hỏi tại sao bức ảnh của ngày tại Trường Trung học Paradise lại được gọi là Sam Goode Appreciation Day".
"Giờ thì cậu đã biết tại sao rồi đó".
Tôi kéo và thả tấm ảnh vào một chương trình mà chú Sandor đã cài đặt và nó ngay lập tức làm việc, chỉnh lại kích thước tấm ảnh của tôi cho đúng với tấm bằng lái xe mới. "Vậy", tôi mở lời lúng túng, chả biết phải đổi chủ đề thế nào. "Tớ có điều muốn hỏi cậu".
"Gì thế?"
"Việc gì đang xảy ra giữa cậu và Sáu khi giờ Sarah đã, ừm, không phải là một kẻ phản bội?"
John bật cười. "Bọn tớ thực ra đã nói về chuyện đó trên đường tới Arkansas. Tớ nghĩ giờ bọn tớ ổn. Nó đã khá là khó xử trong một thời gian. Giờ thì, tớ chỉ với Sarah thôi. Một trăm phần trăm".
"Được rồi, hay đó", tôi đáp, cố giữ vẻ lãnh đạm. Dù thế nó cũng chả ngăn được việc John thúc cùi trỏ vào tôi.
"Cô ấy là của cậu cả đấy", cậu ấy nói, và mặt tôi ngay lập tức nóng bừng.
"Đó không phải là lí do tớ hỏi".
"Uh-huh, chắc rồi", John nói, nhặt một cái ốc vít trên bàn và ném vào tôi. "Cậu cứ định làm như thể cậu đã quên hết về những gì đã xảy ra trước khi cô ấy tới Tây Ban Nha à? Rằng cô ấy nói cô ấy thích - thích cậu? Nụ hôn cô ấy cho cậu thì sao?"
Tôi nhún vai, ném trả cái ốc vít về phía John. "Hừm, cái đó nghe quen quen, nhưng nó chả hề vướng bận trong tâm trí mình tẹo nào cả". Dù kể cả khi tôi nói thế, tôi nhớ lại cái ôm Sáu cho tôi khi chúng tôi vừa gặp lại nhau ở Arkansas. Mặt tôi càng nóng bừng hơn.
May thay, trước khi John kịp chọc ngoáy tôi hơn, cha tôi tiến vào. Ông mỉm cười với chúng tôi trong khi lau đôi tay đầy dầu mỡ vào một miếng giẻ cũ. Ông trông có vẻ mệt mỏi bởi làm việc với đám máy móc trong Giảng đường, nhưng lại có một nụ cười mãn nguyện trên mặt. Đào sâu vào mấy món máy móc công nghệ tạo bởi người Loric chắc chắn là hơn việc bị bỏ quên trong một nhà ngục Mogadorian rồi.
"Mọi việc thế nào?" Tôi hỏi ông.
"Bộ não con người là một thứ tuyệt vời, Sam à?, cha tôi trầm ngâm. "Khi con có những khoảng trống về ký ức như cha, con sẽ học được cách đánh giá cao những thứ con còn nhớ. Cái cách đôi tay con cứ lặp lại một công việc con đã làm đủ nhiều mà không cần phải nghĩ. Ai cần Biệt năng chứ khi chúng ta có sức mạnh vô hạn của bộ não con người để sử dụng, nhỉ?"
"Thực ra thì con thì chả từ chối nếu có vài Biệt năng đâu", tôi nói, liếc nhìn về phía John. "Xin lỗi nhé, ông có thể nói văn vẻ về mấy món khoa học này".
"Tớ chả bận tâm tí nào đâu", John nói, nụ cười của cậu ấy buồn bã khi cậu ấy nhìn qua lại giữa cha con tôi.
"Việc sửa chữa chả dễ dàng gì", cha tôi tiếp tục. "Sandor đã làm một việc vô cùng ấn tượng và chú đã - à - chả động chạm gì tới chúng một thời gian rồi. Mọi thứ vẫn như cha nhớ, chỉ là chúng nhỏ hơn thôi. Bục giảng có lẽ hơi quá phức tạp với chú để khiến nó vận hành hoàn hảo. Chú đã có thể sửa chữa một vài bảng điều khiển. Vài cái bẫy treo cũng có thể đã dùng được. Nó không hoàn hảo, dù sao đi nữa, nhưng vẫn là một cái gì đó".
Cháu chắc là nó tuyệt thôi", John nói. Bất cứ thứ gì có thể nâng cao chất lượng các buổi tập của bọn cháu đều tốt cả. Cháu muốn có một buổi tập nhóm chung trước khi bọn cháu tới Flo -"
Chín bật mở cánh cửa khu xưởng với lực mạnh khiến nó gần như long ra khỏi bản lề. Cậu ta bước một bước dài tới trước và đá một chồng phế liệu một cách bạo lực, đánh bay một đám bảng mạch và sắt vụn bay về phía chúng tôi. Tôi chuẩn bị che mặt mình lại, nhưng John đã chặn đám đồ bay tới từ cơn giận mất kiểm soát kia bằng Telekinesis.
"Cái quái gì thế?", John hét lên. "Bình tĩnh lại nào!"
Chín ngẩng lên nhìn, giật mình, như thể cậu ta còn không nhận thấy chúng tôi đang ở đây. "Xin lỗi nhé", cậu ta lẩm bẩm, sau đó đi lao tới chỗ John. Cậu ta chìa bàn tay phải bầm tím khủng khiếp của mình ra. "Chữa cái này đi".
"Chết thật", tôi nói. "Cái gì đã xảy ra với cậu vậy?"
"Tớ đấm vào đầu Năm", Chín nói như thể đó là điều hiển nhiên. "Cái đó không kết thúc tốt đẹp lắm".
Ờm, vậy là nó không mất nhiều thời gian để xảy ra, tôi nghĩ. Chín đã cố gắng chọc tức Năm kể từ khi chúng tôi bước qua cửa. Tôi thật ra khá ngạc nhiên đấy lại là Chín ở đây cần được chữa thương. Việc này không như tôi đã hình dung về việc trận đấu đó sẽ diễn ra. Tôi vẫn cứ im lặng, để John xử lý anh bạn bạo lực này. Cậu ấy cầm lấy cánh tay Chín, có lẽ là hơi mạnh so với quy định, và giơ tay ra bên trên nắm đấm tàn tạ kia của Chín. Nhưng cậu ấy không chữa cho Chín.
"Cậu phải bình tĩnh lại đi", John nói, nhìn thẳng vào mắt Chín. "Không đấm đá gì những người bạn của chúng ta. Không thách thức họ lên đánh nhau trên sân thượng. Không nói nhảm".
Chín nhìn John chằm chằm, và trong một thoáng, tôi đã nghĩ cậu ta cũng sẽ tung một cú đấm vào cậu ấy. Cậu ta không làm vậy. Thay vào đó, cậu ta cười ngoạc mồm, như thể toàn bộ mọi thứ chỉ là một trò đùa lớn. "Tớ đúng là ban chào đón tồi tệ nhất, hả?"
"Hồi còn ở Paradise, mẹ của Sarah từng làm bánh cho bất cứ ai chuyển tới sống ở khi dân cư. Có lẽ cậu cũng nên làm ít bánh quy mỗi khi cậu đấm ai đó", tôi gợi ý.
John bật cười và bắt đầu chữa tay cho Chín. "Tớ thích ý đó đấy, Sam".
"Tớ còn lâu mới làm bánh", Chín gầm gừ, nhìn thẳng vào tôi với một ánh nhìn chết chóc.
Cha tôi hắng giọng. Chúng tôi đều nhìn về phía ông. Đứng thẳng, tay chắp sau lưng; đó là tư thế mà tôi chắc là những học sinh của ông ở trường đại học từng thấy. "Chín này, chú đang tự hỏi không biết cháu có thể giúp chú trong Giảng đường không?"
"Về cái gì chứ?"
"Cêpan của cháu dựng nên những thiết bị đó. Chú đang hi vọng là cháu có thể có chút hiểu biết về việc chúng hoạt động ra sao".
Chín bật cười như không tin vào tai mình. "Ừm, ờ, xin lỗi nhé, anh bạn. Cháu để mấy thứ ngớ ngẩn đó cho chú ấy".
"Chú hiểu", cha tôi đáp, không nao núng trước lời nói của Chín. "Trong trường hợp đó, có lẽ chúng ta có thể tìm hiểu về cách chúng hoạt động như một đội? Trừ khi cháu quá bận rộn đấm đá mọi thứ".
Vô cùng ngạc nhiên, Chín thực ra lại suy nghĩ về việc này. Tôi thấy cùng cái nhìn buồn bã trên mặt cậu ta giống hệt như John vừa rồi và nó mới khiến tôi thấy là cả hai bọn họ đều đang nghĩ về Cêpan của mình. Tôi nhận ra rằng cha tôi đang làm gì, tiếp cận với anh chàng bạo lực, cố gắng làm cậu ta bị lôi cuốn vào một dự án, kiểu chương trình Đặc biệt Sau giờ học*. Đó hoàn toàn là một hành động kiểu phụ huynh, nhưng tôi vẫn ngưỡng mộ nó.
"Ừ, được thôi", Chín nói. "Đó là mấy thứ chết tiệt của cháu. Cháu nên biết nó hoạt động như thế nào. Dẫn đường đi".
Khi Chín và cha tôi đi vào Giảng đường, John quay sang tôi.
"Cha cậu là một người tốt", cậu ấy nói. "Chúng tớ có thể sẽ vinh danh ông làm một Cêpan danh dự".
"Cám ơn", tôi đáp, nụ cười tôi trông thật giả tạo. Một cảm giác sợ hãi lành lạnh xuất hiện trong tôi, bởi tôi biết điều gì sẽ xảy ra với những Cêpan ở cạnh các Garde, những thứ sẽ xảy ra với người trưởng thành. Đó là một ý nghĩ đen tối, tôi biết, nhưng tôi không thể xóa bỏ nó. Tôi chỉ vừa mới đoàn tụ lại với cha mình - tôi không muốn mất ông nữa. Một cách vô thức, tôi lại bắt đầu xoa xoa những vết sẹo trên cổ tay mình. John hẳn phải biết tôi đang cảm thấy như thế nào bởi vì cậu ấy đặt một tay lên vai tôi.
"Đừng có lo, Sam", cậu ấy nói. "Chúng ta sẽ không để mất ai nữa đâu".
Tôi hi vọng là cậu ấy đúng.
--------------------------------------------------
*Afterschool Special