Sự Sa Ngã Của Số 5

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 55 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 19
Chương 19

❊ ❊ ❊

TÔI GIẬT MÌNH THỨC DẬY NGAY KHI ELLA BẮT ĐẦU LA HÉT. Đây là đêm tôi ở cùng em ấy và nó đã trôi qua yên bình. Chúng tôi thức đến khuya để nói về những người mới tới, những điều chú Malcolm Goode đã kể cho chúng tôi về Pittacus Lore cùng những khả năng của anh bạn người Mogadorian tốt bụng. Cuối cùng, Ella cũng chìm vào giấc ngủ, và tôi đã mong rằng mấy cơn ác mộng đã liên tục làm phiền em kể từ vụ ở New Mexico cuối cùng cũng biến mất. Cô bé đã không gặp chúng thêm một lần nào từ sau khi đọc bức thư của chú Crayton. Sau cùng thì có lẽ tất cả chỉ là do sự sự căng thẳng thôi. Giờ khi mà em ấy vượt qua được nỗi lo âu về lá thư chưa mở kia, mọi chuyện có thể sẽ trở lại bình thường.

Tôi nên biết nhiều hơn vậy.

"Ella. Ella, dậy đi!" Tôi gọi, cố quyết định xem có nên lay người em ấy không. Tôi cảm thấy hơi hoảng loạn, đặc biệt khi cô bé không tỉnh dậy ngay tức thì. Những ngón tay em nắm chặt mấy lớp chăn, gót chân đạp xuống đệm, trong khi hét lên với cái giọng khàn khàn.. Em di chuyển nhiều đến mức gần như rơi ra khỏi giường. Tôi với tay ra để giữ em lại.

Ngay khi tôi chạm vào vai Ella, một hình ảnh thình lình xuất hiện trong tâm trí tôi. Tôi không biết nó đến từ đâu. Nó giống như lúc Ella dùng thần giao cách cảm nói chuyện với tôi, trừ việc không bao giờ có hình ảnh nào đi cùng giọng nói của em.

Những gì tôi nhìn thấy vô cùng khủng khiếp. Đó là Chicago, vẫn là cái hồ nơi tôi và Tám đã từng dạo quanh hôm trước. Những thi thể rải rác khắp nơi. Thi thể của con người. Bầu trời tràn ngập khói từ đám cháy gần đó. Mặt hồ bị bao phủ bởi thứ gì nhầy nhụa và đen sì, như là dầu vậy. Tôi có thể nghe thấy những tiếng gào thét. Ngửi thấy mùi cháy khét. Cả những tiếng nổ phía xa ...

Tôi thả tay khỏi Ella trong hơi thở hổn hển và miệng há hốc vì kinh ngạc. Chỉ có thế, những hình ảnh kia biến mất. Tôi hết cả hơi, run rẩy, dạ dày quặn lại làm tôi như muốn nôn.

Ella đã ngừng la lên. Cô bé đã tỉnh dậy, nhìn tôi với đôi mắt mở rộng đầy sợ hãi. Tôi nhìn qua chiếc đồng hồ và nhận thấy mới chưa tới một phút trôi qua từ khi Ella bắt đầu gào thét.

"Chị cũng nhìn thấy chúng sao?" cô bé thì thầm.

Tôi gật đầu, không biết phải trả lời như thế nào, chứ đừng nói tới việc miêu tả lại những gì tôi thấy. Làm sao tôi có thể trông thấy những chuyện xảy ra trong giấc mơ của Ella?

Ai đó gõ cửa và không đợi trả lời, Sarah thò đầu vào trong. Tôi thấy Sam đứng trên hành lang phía sau cô ấy. Họ trông đều lo lắng.

"Mọi thứ có..."

Trước khi Sarah kịp kết thúc, Ella đột ngột có một động tác về phía cánh cửa, đóng sầm nó lại bằng khả năng Telekinesis của mình.

"Ella! Sao em làm vậy?"

"Họ không nên ở gần em", cô bé trả lời, đôi mắt mở to đầy vẻ hoảng loạn.

Ai đó giật mạnh cánh cửa, nhưng nó không hề dịch chuyển. Giờ tôi nghe thấy giọng John, có lẽ là bị thu hút bởi toàn bộ những tiếng hét và sự hỗn loạn vừa rồi. "Marina? Trong đó vẫn ổn chứ?"

"Chúng tớ ổn." Tôi kêu lên qua cánh cửa. "Cho chúng tớ vài phút."

Ella cuốn chăn quanh người và thu mình lại ở đầu giường, dựa lưng vào tường. Đôi mắt cô bé vẫn mở to, cơ thể run rẩy như một chiếc lá. Khi tôi cố chạm vào em, cô bé ngần ngại né ra.

"Đừng!" Em cáu kỉnh "Sẽ ra sao nếu em lại đưa chị tới đó một lần nữa?"

"Bình tĩnh nào, Ella", Tôi dịu dàng nói. "Nó kết thúc rồi. Những giấc mơ không thể làm tổn thương em, nhất là khi em đang thức".

Cô bé để tôi nắm lấy tay em. Không còn vụ thần giao cách cảm như vừa rồi nữa và tôi cảm thấy biết ơn vì điều đó. Bất cứ hiệu ứng kì lạ nào mà những cơn ác mộng kia gây ra với khả năng thần giao cách cảm của Ella giờ cũng đã kết thúc.

"Chị...chị đã nhìn thấy những gì?" em hỏi, mắt nhìn quanh căn phòng, như thể vẫn còn gì đó sót lại từ cơn ác mộng vừa rồi đang ẩn nấp trong bóng tối chực chờ lao tới chỗ em.

"Chị không biết chính xác chị đã nhìn thấy những gì", Tôi trả lời. "Đó là thành phố này. Nó trông như có chuyện tồi tệ gì đó đã xảy ra".

Ella gật đầu "Đó là sau khi chúng đến".

"Ai cơ?" Tôi hỏi, nhưng tôi đã đoán ra ý của Ella là gì.

"Lũ Mogadorian. Hắn chỉ cho em những gì sẽ xảy ra sau khi chúng đến. Hắn - hắn bắt em nắm tay hắn và chứng kiến mọi thứ". Ella rùng mình và nhào ra khỏi bức tường, vào vòng tay tôi. Tôi cũng cảm thấy rùng mình. Cái suy nghĩ phải đi bộ qua màn tàn sát đấy, tay trong tay với Setrákus Ra đủ làm tôi sợ hãi. Tôi cố gắng ra vẻ mạnh mẽ với Ella.

"Shh", Tôi thì thầm. "Mọi chuyện ổn rồi. Nó đã kết thúc."

"Nó sẽ xảy ra", Ella khóc. "Chúng ta không thể ngăn hắn."

"Chuyện đó không đúng". Tôi đáp, ghì chặt em vào lòng. Tôi cố nghĩ xem John hoặc Sáu sẽ nói gì trong tình huống này. "Những cơn ác mộng đó đều là giả thôi, Ella."

"Làm sao chị biết?"

"Nhớ những hình vẽ gì trên hang động ở Ấn Độ mà Tám đã chỉ cho chúng ta xem chứ? Bức nói về cái chết của Số Tám đó? Nó được cho là một lời tiên tri, nhưng chúng ta đã phá vỡ nó. Tương lai không được sắp đặt trước, nó là những gì chúng ta tạo nên".

Ella nhích ra khỏi tôi, thở dài, lấy lại tinh thần.

"Em chỉ muốn những cơn ác mộng ngừng lại", Ella nói. "Em không biết tại sao chúng lại xảy ra với em".

"Đó chỉ là Setrákus Ra đang cố dọa em thôi", Tôi bảo em. "Hắn cố làm em sợ vì hắn sợ chúng ta".

Tôi mừng vì đã giúp em ấy bình tĩnh lại được, khi nghe thật tự tin khi nói thế, bởi vì thực sự thì tôi đang sợ muốn chết đây. Ánh nắng bắt đầu len lỏi xuyên qua tấm rèm, và ngoài cửa sổ là một thành phố xinh đẹp toàn những người vô tội mà tôi vừa trông thấy bị tàn phá. Giấc mơ đó trông vô cùng chân thực, tôi không thể bỏ nó đi được. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu chúng tôi không thể ngăn nó đến?

Pittacus Lore Thể Loại: Tiểu Thuyết, Giả Tưởng, Bestseller Nguồn TVE 4U Tạo eBook: Mot Sach VNTHUQUAN
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.