Sự Sa Ngã Của Số 5

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 39 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 28
Chương 28

❊ ❊ ❊

"CHUYỆN GÌ THẾ HẢ?" SARAH HỎI KHI TÔI ĐỘT NHIÊN kéo cô ấy đi.

"Vòng tay nó mới vừa cảnh báo anh. Có một điều gì đó vừa xuất hiện", tôi đáp, xoay quanh, cố gắng có một cái nhìn tổng quát xung quanh. "Một cái gì đó tồi tệ".

"Mấy thứ nhảm nhí này không nên tiếp tục xảy ra", Sarah nói với vẻ đầy nghi hoặc, ám chỉ đến vụ việc nguy hiểm với BK đêm qua.

"Khôn, cái này khác. Còn tồi tệ hơn thế nữa".

Một cách bản năng tôi chạm vào vòng tay khi nó lại làm tay tôi nhói lên và lành lạnh. Chúng tôi đang ở trên một con đường đông đúc ở trung tâm thành phố Chicago. Tôi dò xét từng khuôn mặt ở quanh chúng tôi; từ những người đang đi bộ về nhà từ chỗ làm, cho tới mấy cặp vợ chồng đang ra ngoài ăn tối, tất cả họ đều là con người. Chả ai có gương mặt tái nhợt với bộ đồ có thiên hướng sẫm màu để tôi trông thấy. Dù thế chiếc vòng tay chưa hề chỉ dẫn sai cả từ xưa đến nay. Chỉ biết rằng nguy hiểm đang kề cận.

"Chúng ta nên về nhà", Sarah nói. "Để cảnh báo cho những người khác nữa".

Tôi lắc đầu. "Không. Nếu bọn chúng đang theo dõi chúng ta và chúng ta không tìm được chúng, nó có thể dẫn đến việc chúng ta dẫn chúng thẳng tới chỗ những người khác".

"Chết thật, anh nói đúng. Thế thì chúng ta nên làm gì?"

"Chúng ta cần phải tìm ra chúng". Tôi nắm lấy tay của Sarah và đi bộ vài bước dọc theo khu nhà. Những cảm giác châm chích trên cổ tay tôi bắt đầu thưa dần, nó có nghĩa là nguy hiểm ở hướng ngược lại. Tôi quay trở lại và cứ đi theo hướng đó, dù rằng tôi không hề nhận thấy bất cứ điều gì bất thường.

"John...", Sarah nói đầy cảnh báo, siết chặt tay tôi bằng cả hai tay của cô ấy. Cô ấy đang cố gắng che dấu luồng sáng mà tay tôi bất chợt đang toả ra. Lumen của tôi gây ra điều đó, cả hai bàn tay tôi sáng rực lên, sẵn sàng cho một trận chiến. Tôi hít một hơi thật sâu và cố gắng bình tĩnh lại, cố gắng để đôi bàn tay tôi trở lại bình thường. May thay, không có bất cứ ai xung quanh chúng tôi có vẻ là để ý tới điều đó.

"Ở đằng này", tôi nói, và dẫn Sarah vào đầu của một con hẻm tối mịt. Vòng tay tôi gần như đang hét với tôi ngay lúc này, toàn bộ cánh tay tôi tê và như bị kim chích. Tôi áp lưng vào bức tường, và ló đầu ra ở góc hẻm.

Bọn chúng có ba tên. Theo vẻ ngoài thì chúng là lũ Mogadorian trinh sát. Thậm chí bọn chúng không hề tỏ vẻ trông giống như con người, những quả đầu nhợt nhạt của bọn chúng được cạo sạch nhưng không có hình xăm, mặc trên người những chiếc áo măng tô đen đủ gây khiếp sợ cho bất kì ai. Dù bọn chúng đang làm gì ở đây đi nữa, khá rõ ràng rằng bọn chúng không hề nghĩ mình sẽ bị phát hiện. Hai trong số chúng đang cảnh giới trong khi tên thứ ba đang luồn đôi tay hắn nay dưới một Thùng rác. Hắn giật mạnh ra một cái gì đó từ bên dưới đống kim loại, giống nhe kiểu một cái phong bì.

"Có ba tên", tôi thì thầm với Sarah. Cô ấy đang đứng cạnh tôi, lưng cô ấy đang áp vào tường. "Bọn chúng ắt hẳn phải là đám Vat-born mà chú Malcolm đã nhắc tới. Nhợt nhạt và gớm giết, như thường lệ".

"Bọn chúng đang làm gì ở đây?"

"Không biết", tôi đáp. "Nhưng chúng là những mục tiêu dễ xử".

"Em đâu có mang súng trong buổi hẹn hò của chúng ta", cô ấy thì thầm lại. "Đáng lẽ em phải biết rõ hơn chứ nhỉ".

"Không sao mà", tôi nói với cô ấy. "Chúng vẫn chưa phát hiện ra chúng ta".

Sarah nhìn xuống tay tôi. "Chúng ta không thể để chúng tiếp tục làm những gì chúng đang làm, phải không nào?"

"Dĩ nhiên là không rồi", tôi đáp, nhận ra tay mình đang nắm chặt lại. Một lần duy nhất, tôi có lợi thế trước bọn Mogadorian. Tôi muốn biết chúng đang định làm gì. Không còn chạy trốn trong sợ hãi nữa. "Nếu mọi chuyện chuyển xấu, em chạy đi tìm sự giúp đỡ nhé".

"Mọi thứ không chuyển xấu đâu", Sarah nói dõng dạc, và sự tự tin đó lan truyền sang cả tôi. "Xử đẹp mấy tên khốn đó đi".

Tôi bước vào con hẻm và tiến thẳng về chỗ đám Mog. Những đôi mắt vô hồn của chúng tập trung nhìn tôi cùng một lúc. Trong một thoáng, cái cảm giác lành lạnh quen thuộc lan tỏa khắp người tôi, cái cảm giác nên chạy trốn đó. Tôi nén nó xuống; lần này, tôi chọn chiến đấu thay vì bỏ chạy.

"Mấy người bị lạc à?" Tôi hỏi một cách thờ ơ, sải bước lại gần.

"Biến khỏi đây đi, nhóc", một tên rít lên, thoáng nhe hàm răng bé xíu của hắn ra. Tên Mog cạnh hắn vén áo măng tô ra, để lộ báng một khẩu súng năng lượng được nhét trong quần hắn. Chúng đang cố dọa tôi bỏ chạy như thể tôi là một con người bình thường nào đó đang chọn một con đường tắt tệ hại để về nhà. Chúng không nhận ra tôi là ai. Điều này có nghĩa là dù chúng đang làm gì ở đây, săn lùng tôi không phải một trong số đó.

"Cũng bắt đầu khá lạnh rồi đó", tôi nói, dừng lại cách chúng khoảng ba mét. "Mấy người có đủ ấm không?"

Không đợi trả lời, tôi bật Lumen lên. Một quả bóng lửa hình thành trên lòng bàn tay tôi và tôi ném nó vào tên Mog gần nhất. Hắn còn không có cơ hội nào để phản ứng trước khi nó bao phủ mặt hắn, đốt cháy hắn như một que diêm trong một thoáng trước khi hắn tan ra thành tro.

Tên Mog thứ hai ít nhất cũng chạm được vào khẩu súng của hắn, nhưng đó cũng là tất cả những gì hắn làm được. Tôi đánh hắn bằng một quả bóng lửa vào ngay ngực. Hắn rống lên một chút và rồi gia nhập tên Mog đầu tiên là bụi trên nền đất bẩn thỉu của con hẻm này.

Tôi không tấn công tên Mog cuối cùng bằng Lumen của mình. Hắn là tên đang giữ cái phong bì và tôi không muốn đánh liều làm nó bắt lửa. Tôi muốn biết lũ Mog đang làm gì, nhiệm vụ bí mật nào mà khiến đám Mogadorian này phải ẩn núp quanh Chicago thế này. Hắn nhìn tôi chằm chằm, gần như thể hắn đang đợi tôi giết hắn cũng dễ dàng như tôi đã làm với hai thằng bạn hắn, cái phong bì nắm chặt trước ngực hắn. Khi hắn thấy tôi do dự, hắn bỏ chạy, xuôi theo con hẻm.

Một tên Mogadorian bỏ chạy khỏi tôi. Giờ đó là sự thay đổi đáng chào đón đấy.

Tôi túm lấy cái Thùng rác bằng Telekinesis và phóng nó về phía tên Mog trước khi hắn chạy đi quá xa. Mặt bên bằng sắt của cái Thùng rác rít lên chói tai khi nó ma sát vào bức tường trong hẻm. Nó đánh trúng tên Mog và ghim chặt hắn vào tường, bóp vụn xương hắn.

"Nói cho tao biết bọn mày đang làm gì ở đây và tao sẽ xử mày nhanh thôi", tôi nói, tiến lại chỗ hắn. Để minh họa, tôi thêm chút sức ép bằng Telekinesis vào cái Thùng rác, ép nó chặt hơn vào cái thân hình tàn tạ của hắn. Một vệt máu màu đen chảy dài xuống cằm hắn. Hắn hét lên tức giận và đau đớn khiến tôi do dự. Tôi chưa bào giờ làm gì như thế này cả. Những tên Mog tôi đã giết đều nhanh chóng và ở thế tự bảo vệ. Tôi hi vọng là mình không phải tiến quá sâu trong việc này.

"Mày - bọn mày rồi sẽ chết cả thôi", tên Mog xổ ra.

Tôi đang phí thời gian của chính mình. Tôi khá chắc là sẽ chẳng biết được gì quan trọng từ một tên trinh sát thấp kém như hắn. Tôi đẩy cái Thùng rác một lần cuối bằn Telekinesis, kết liễu hắn. Rồi tôi kéo cái Thùng rác khỏi bức tường và nhặt lấy cái phong bì từ đống tro của tên Mogadorian kia. Tôi mở nó ra - bên trong đầy những tờ giấy.

"Cái gì đây?" Sarah hỏi, tiến lại gần một cách cẩn trọng từ đầu hẻm. Tôi bật sáng một tay lên để có thể nhìn rõ mấy tờ giấy trong bóng tối. Tôi đang giữ ba tờ giấy chứa đầy những kí tự trông cứng nhắc trông như thể là sự kết hợp giữa chữ tượng hình và chữ Trung quốc. Viết theo tiếng Mogadorian, dĩ nhiên rồi. Tôi đoán sẽ là quá may mắn nếu bắt được đám Mog đang gửi các mệnh lệnh bằng Tiếng Anh. Tôi giơ đống giấy lên để Sarah cũng thấy.

"Em có biết thông dịch viên tiếng Mogadorian nào giỏi không?"

Quay trờ lại căn hộ, tôi tập hợp mọi người lại trong phòng ăn để kể lại cuộc chạm trán của tôi với lũ Mog. Chín vỗ vài lưng tôi khi tôi kể đến đoạn giết chết ba tên Mogadorian.

"Cậu lẽ ra nên mang tên cuối cùng về đây", cậu ta nói. "Chúng ta đã có thể tra tấn hắn để có vài thông tin như hắn đã làm với chúng ta".

Tôi lắc đầu. Tôi liếc sang nhìn Sam, người đã lại lén lút xoa xoa cái cổ tay chằng chịt sẹo của mình. "Đó không phải là thứ chúng ta làm", tôi nói. "Chúng ta tốt hơn thế".

"Đây là chiến tranh, Johnny", Chín đáp.

"Thế nghĩa là sao?" Marina hỏi. "Liệu bọn chúng có biết chúng ta ở đây?"

"Tớ không nghĩ thế", tôi nói. "Nếu chúng ở đây vi chúng ta, chúng hẳn đã gửi đi nhiều hơn là ba tên. Chúng còn chả nhận ra tớ khi tớ lại gần".

"Ừ, và cậu lại là một gã sát nhân Mogadorian nổi tiếng", Tám nói. "Lạ thật".

"Giờ chúng đã ở đây rồi nếu chúng đang tới đây", Sáu thêm vào. "Chúng không được biết đến với cái kiểu khôn khéo. Chúng ta cần tìm hiểu xem mấy tờ giấy đó là gì. Đó có thể là một kiểu kế hoạch xâm lược".

"Cứ như giấc mơ của em ý", Ella thì thầm.

Mấy tờ giấy khả nghi kia lần lượt được truyền tay nhau quanh bàn ăn, ai cũng thử nhìn đống kí tự vô nghĩa trên mấy tờ giấy kia.

Chú Malcolm cầm lấy chỗ giấy, nhíu mày. Chú đã từng bị chúng giam cầm, nhưng chú chưa bao giờ học được ngôn ngữ của chúng".

"Khá chắc là có vài phần mềm dịch thuật trên máy tính của chú Sandor", Chín nói,. "Nhưng không chắc là có phần mềm dịch tiếng Mogadorian".

Chú Malcolm lấy tay vân vê bộ râu, vẫn nhìn mấy tờ giấy. "Có những khuông mẫu ở đây, như là với mọi ngôn ngữ khác. Cái này có thể bẻ khóa được. Nếu cháu cho chú thấy mấy phần mềm đó, chú có thể dùng chúng".

Mọi người quanh bàn đều nhìn lo lắng. Đây là lần đầu tiên chúng tôi đụng độ lại đám Mogadorian kể từ khi chúng tôi giao chiến với chúng ở Arkansas.

"Việc này chả thay đổi gì cả", tôi nói. "Bất kể là gì trong chỗ tài liệu này, tớ chắc đó là thứ gì đó lũ Mogadorian không muốn chúng ta biết. Đó là thứ gì đó chúng ta có thể dùng để tạo lợi thế cho mình. Nhưng, cho tới khi chúng ta biết chắc, chúng ta tiếp tục với kế hoạch chúng ta đã có. Nghỉ ngơi chút đi, mọi người; chúng ta rời đi tới Florida vào buổi sáng".

Pittacus Lore Thể Loại: Tiểu Thuyết, Giả Tưởng, Bestseller Nguồn TVE 4U Tạo eBook: Mot Sach VNTHUQUAN
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.