Sự Sa Ngã Của Số 5

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 55 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 27
Chương 27

❊ ❊ ❊

SAU BUỔI TẬP, KHI TÔI BƯỚC RA KHỎI vòi sen, Sam đang đợi tôi ở bên ngoài hành lang phòng tắm. Cậu ấy đang cau mày, vẫn cái kiểu nhìn đó kể từ sau trận cướp cờ, như thể rằng chỉ mình cậu ấy là nguyên nhân chúng tôi thua cuộc chiến thay vì chỉ là gây ra một sai lầm trong một buổi đấu tập.

"Tớ thật sự đã phá hoại mọi thứ ngoài đó", cậu ấy nói. "Tớ có thể hiểu được lí do tại sao cậu không đem tớ đến Everglades cùng".

Sau khi tất cả mọi người được chữa lành, cả đội đã bỏ phiếu để thông nhất ai sẽ là người ngày mai bay đến Everglades. Việc Sam phải ở lại chả liên quan gì đến sự thể hiện của cậu ấy trong Giảng đường; nó chỉ là sự hợp lí khi để cậu ấy lại cùng chú Malcolm ở Chicago, dùng cái máy tính bảng để định vị nếu chúng tôi bị lạc nhau, và theo dõi các bản tin trong trường hợp có biến cố gì xảy ra. Đó là một nhiệm vụ quan trọng, nhưng đó không phải là thứ mà tôi muốn nói với những người khác để làm thế. Không ai muốn ở lại trong nhiệm vụ đầu tiên kể từ khi các Garde tập hợp đủ lại.

"Cậu biết đó không phải là lí do mà Sam".

"Ờ, ờ", cậu ấy đáp hững hờ.

"Thôi nào, nó chỉ là một trò chơi thôi. Quên nó đi", tôi đáp, đám đùa vào tay cậu ấy.

Cậu ấy thở dài. "Tớ đã là một sự đáng xấu hổ kinh dị ngoài đó, anh bạn à. Ngay trước mặt Sáu".

"Ohhh", tôi đáp, hiểu ra vấn đề. "Vậy là, cậu bắn vào lưng người con gái cậu thích. To tát nhỉ".

"Nó to tát quá ý chứ", Sam vẫn cố nói. "Tớ đã trông như một thằng ngố chẳng thể bảo vệ chính mình. Hay tệ hơn thế, như là một thằng khiến những người hắn quan tâm bị thương".

Tôi chả biết nói gì với Sam. Cậu ấy chưa từng có bạn gái trước đây. Cố gắng với Sáu cũng như thể là quyết định tập leo núi và chọn Everest là ngon núi đầu tiên để làm thế.

"Này, tớ ước là mình có gì đó hữu ích để nói với cậu, anh bạn à. Thật lòng á? Sáu khiến mình thấy bối rối lắm. Nếu cậu thực sự thích cô ấy, cứ thành thật với cô ấy. Cô ấy thích sự thành thật. Hay là, cứ nói thẳng ra. Cứ thẳng thừng nói xem".

"Thẳng thừng khiến mình nghĩ về đám người tiền sử".

Tôi vỗ vào lưng Sam. "Cứ nói thẳng nhưng, cậu biết đấy, đừng lấy gậy đập cô ấy hay gì đó tương tự. Cậu sẽ không sống sót nổi đâu".

Tôi đang đùa, nhưng Sam lại có vẻ cau mày nhiều hơn. "Vậy thì tớ còn cơ hội nào nữa hả John? Cô ấy có lẽ sẽ cặp kè với Chín ngay thôi. Ít nhất thì cậu ta cũng có thể chiến đấu".

"Chín á?!" Điều đó khiến tôi bật cười. Tôi đạp tay vào vai Sam. "Thôi nào anh bạn. Và Sáu thì không chịu nổi Chín đâu".

"Thật á?" Sam nhìn tôi. Nụ cười của cậu ấy giờ đã có vẻ thoải mái hơn rồi, dù rằng vẫn còn chút gì đó xấu hổ. "Tớ xin lỗi vì đã làm phiền cậu với tất cả chuyện này", cậu ấy nói. "Tớ đoán là mình cần chút động viên để thêm tự tin hay gì đó".

Chúng tôi giờ đang đứng trước của phòng tôi. Tôi đặt hai tay lên vai Sam, nhìn thẳng vào mắt cậu ấy. "Sam, cứ làm đi. Cậu có gì để mà mất chứ?"

Tôi để Sam lại ngoài hành lang để suy nghĩ về bước tiếp theo của cậu ấy. Tôi hi vọng cậu ấy sẽ thành công. Theo một cách nào đó, tôi nghĩ cậu ấy và Sáu sẽ cực hợp đôi, nhưng tôi không muốn dành thêm chút thời gian nào nữa để làm kẻ kết đôi cả. Tôi có nhiều thứ quan trọng hơn phải nghĩ tới. Đó là còn chưa kể một cô bạn gái của riêng mình cần tôi nghĩ về nữa.

Sarah đang đợi trong phòng tôi, làm khô tóc của mình với một cái khăn. Cô ấy nhìn tôi một cách biết ý sau khi tôi đóng cánh cửa lại phía sau mình, khuôn mặt cô ấy như sáng lên với một nụ cười vui vẻ.

"Đó là một gợi ý tốt đấy", cô ấy nói.

Tôi liếc nhìn lại về phía hành lang, tự hỏi cô ấy đã nghe được bao nhiêu phần cuộc trò chuyện của tôi với Sam. "Em nghĩ vậy à?"

Cô ấy gật đầu. "Sam giờ đã lớn rồi. Emily hẳn sẽ cảm thấy tan nát lắm đây".

Mất một hồi tôi mới nhớ lại bạn của Sarah ở Paradise, người mà Sam đã từng có cảm tình khi chúng tôi lên chuyến xe cùng nhau hồi đó. Giờ điều đó cảm thấy như đã xảy ra lâu lắm rồi. "Anh hi vọng mình không khiến Sam cảm thấy tan nát thôi. Em nghĩ cậu ấy thực sự có cơ hội với Sáu à?"

"Có thể", Sarah đáp, đi lại phía tôi. "Phía dưới vẻ ngoài cứng rắn đó, cô ấy vẫn chỉ là một người con gái thôi. Sam thì đáng yếu và vui tính, và rõ ràng là cậu ấy quan tâm tới cô ấy. Tại sao cô ấy lại không thích chứ?"

Cô ấy vòng tay qua cổ tôi và tôi kéo tôi lại gần. "Có lẽ em nên cho cậu ấy vài lời khuyên về việc làm thế nào để quyến rũ một người Loric bọn anh. Em khá giỏi việc đó mà".

"Thế à?", cô ấy đáp, nháy mắt. Cô ấy cho tôi một nụ hôn, những ngón tay luồn qua tóc tôi. Trong khoảnh khắc đó, tôi hoàn toàn quên mất Sam và toàn bộ những vấn đề nghiêm trọng mà chúng tôi đang đối mặt. Nó thật tuyệt vời; tôi ước tôi có thể dành toàn bộ thời gian cho nụ hôn đó. Sarah từ từ tách ra và nhìn tôi, mỉm cười. "Cái đó là vì đã bắn về phía anh".

"Nếu đó là thứ anh sẽ nhận được, em có thể bắn anh lúc nào cũng được".

"Vậy, việc tiếp theo hôm nay là gì nào?" Sarah hỏi, đếm đầu ngón tay. "Lập kế hoạch? Vẽ bản đồ? Cứu thế giới?"

Tôi lắc đầu. "Anh đang nghĩ chúng ta có thể đi ra ngoài".

Sarah và tôi chọn đi bộ tới Vườn thú Công viên Lincoln. Tôi đã dành khá nhiều thời gian trên đỉnh toàn nhà John Hancock Center, nên giờ có chút thay đổi để khỏi cảm thấy tù túng kể từ khi chúng tôi trở lại Chicago. Dù vậy, đó là một trải nghiệm hoàn toàn khác khi ở dưới này, với những người khác. Ngay cả với toàn bộ những khói xe hơi và mùi rác rưởi bạn có thể có trong một thành phố lớn, bầu không khí bằng cách nào đó vẫn có vẻ trong lành hơn. Có lẽ đó là chỉ vì tôi đang cảm thấy tự do, nhiều sức sống hơn khi ở dưới này hơn là khi ở trên mái nhà với những rắc rối của mình. Với tay Sarah vòng qua tay tôi, rất dễ để hình dung chúng tôi chỉ là một cặp đôi bình thường đang hẹn hò.

Nhưng không thể nói là tôi không cẩn trọng được. Tôi đang đeo cái vòng tay của mình phía dưới một cái áo khoác mòng, đề phòng nó nhận thấy bất cứ mối hiểm họa nào. Chúng tôi dừng lại trước chuồng sư tử, nhưng chúng tôi chả thấy gì ngoài cái mông đầy lông của con sư tử đang ngủ phía sau một cái lốp xe bị cắn nham nhở.

"Đó là sự khó chịu về những vườn thú", Sarah nói. "Đám động vật quá lười biếng và ngái ngủ, đôi khi anh còn chả thể thấy chúng".

"Đó không phải là vấn đề với chúng ta", tôi nói với cô ấy. Tôi sử dụng khả năng nói chuyện với động vật, nhẹ nhàng đánh thức con sư tử dậy. Nó đứng lên, lắc bờm, và rồi đi về phía chúng tôi. Nó nhìn chúng tôi khi dừng bước trước hố uống nước của nó, đôi mắt đen của nó nhìn chúng tôi một cách tò mò.

Tôi hỏi nếu nó có thể gầm lên không và nó làm thế, một cú gầm to khiến mấy đứa trẻ con gần đó chạy đi, vừa la hét vừa cười cợt.

"Ngoan lắm cậu bé", tôi thì thầm. Sarah siết nhẹ tay tôi.

"Anh có thể làm Bác sĩ Doolittle đó", cô ấy nói. "Nếu anh cần phải lẩn trốn nữa, gánh xiếc sẽ là một sự lựa chọn hoàn hảo".

Tôi sử dụng khả năng trò chuyện với động vật ở một vài chuồng khác. Tôi động viên một con hải cẩu đang nhìn đờ đẫn thực hiện một màn trình diễn ngẫu hứng với quả bóng. Tôi yêu cầu đám khỉ tới đặt tay vào tấm kính để Sarah có thể đập tay với chúng. Đó là sự luyện tập tốt cho một Biệt năng mà tôi thường chỉ sử dụng để giao tiếp với BK.

Vườn thú bắt đầu đóng cửa vào hoàng hôn. Khi Sarah và tôi đi tới lối ra, cô ấy ngả đầu vào vai tôi và thở dài. Tôi có thể nói cô ấy đang muốn nói gì đó.

"Em muốn nhiều ngày như thế này nữa với anh", cô ấy nói.

"Anh biết. Anh cũng muốn thế. Một khi chúng ta đã đánh bại lũ Mog, anh hứa chúng ta sẽ có toàn bộ thời gian trên thế giới này".

Sarah nhìn xa xăm, gần như thể cô ấy đang hình dung về tương lai đó và nó không hoàn toàn làm cô ấy thích thú. "Sau đó điều gì sẽ xảy ra?Anh sẽ trở về Lorien, đúng không nào?"

"Hi vọng là vậy. Bọn anh vẫn cần tìm cách trở lại đó. Và bọn anh sẽ cần phải hi vọng chú Malcolm đã đúng về đám đá Phoenix trong Hộp của bon anh kia, rằng bọn anh vẫn còn đủ chúng và rằng chúng sẽ có thể phục hồi lại hành tinh".

"Và anh muốn em đi với anh chứ?"

"Dĩ nhiên rồi", tôi đáp ngay. "Anh không muốn đi đâu mà không có em cả".

Sarah mỉm cười với tôi với một chút buồn bã mà tôi không ngờ tới. "Anh đáng yêu lắm, John, nhưng em không có ý nói đây giống như chuyến đi trên đường vừa rồi của chúng ta với Sáu. Ý em là thật sự cơ. Liệu chúng ta có khi nào trở lại không?" Sarah hỏi. "Về Trái đất đó?"

"Ừ, dĩ nhiên rồi", tôi nói, bởi tôi biết đó là điều tôi nên nói trong cuộc trò chuyện này, dù tôi không chắc nó là thật. Tôi nhìn xuống chân mình. "Anh chắc là chúng ta sẽ trở lại".

"Nghiêm túc chứ? Hàng năm trời trên một con tàu vũ trụ đó John. Đừng hiểu sai ý em, em thực sự muốn đi. Không phải cô gái nào cũng được bạn trai của mình hỏi có muốn tới một thiên hà khác không. Nhưng em còn gia đình ở đây, John. Em biết họ không, ờm, dồn tâm trí vào việc phục hồi cả một hành tinh trở về thời kì huy hoàng của nó, nhưng họ khá là quan trọng đối với em".

Tôi cau mày lại, tâm trạng tốt của tôi biến thành một thứ gì đó khác. Đó là một cảm xúc buồn; một cảm giác mất mát. "Anh không muốn cướp em đi khỏi gia đình mình, Sarah à. Trở lại Lorien, cái đó được cho là một điều tốt, một thứ huy hoàng". Tôi do dự, cố gắng tìm từ để diễn tả những gì tôi đang cảm thấy. "Anh đã luôn nghĩ điều đó là thứ sẽ xảy ra khi mọi chuyện kết thúc, em biết không? Sau toàn bộ cuộc chiến, chúng ta sẽ trở lại đó và tìm cách bắt đầu lại. Nó như là định mệnh vậy, nhưng nó cũng chưa bao giờ thực sự cảm thấy là có thể cả. Anh chưa bao giờ dừng lại để nghĩ chi tiết về nó. Anh đoán giờ là lúc anh nên làm vậy".

Chúng tôi dừng lại và cô ấy với tay chạm vào mặt tôi. "Em không muốn cướp anh đi khỏi định mệnh của mình. Làm ơn đừng nghĩ là em đang cố làm thế".

"Không, dĩ nhiên là không rồi. Nhưng anh không muốn trở lại Lorien mà không có em".

"Em cũng không chắc mình muốn ở lại Trái đất mà không có anh", cô ấy đáp.

"Vậy chúng ta thuộc về chỗ nào đây?"

"Em không biết tương lai như thế nào", Sarah nói. "Nhưng em yêu anh, John. Đó là những gì quan trọng vào lúc này. Chúng ta sẽ tìm hiểu những thứ còn lại khi chúng ta đến đó".

"Anh cũng yêu em", tôi đáp, kéo cô ấy lại gần và hôn cô ấy.

Đúng lúc đó cái vòng tay của tôi bắt đầu rung lên.

Pittacus Lore Thể Loại: Tiểu Thuyết, Giả Tưởng, Bestseller Nguồn TVE 4U Tạo eBook: Mot Sach VNTHUQUAN
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.