MỘT CỘT KHÓI ĐEN NGÒM BỐC LÊN TỪ CĂN CỨ. Còi báo hiệu rền vang bên trên những ngọn lửa đang cháy. Tôi có thể nghe thấy tiếng những bước chân chạy qua ở con đường gần đây, con người và đám Mogadorian hét lên những mệnh lệnh trong tình huống nguy hiểm. Thật là hỗn loạn. Và căn cứ theo những tiếng nổ từ phía xa vọng lại, tôi có thể nói chúng không chỉ xảy ra ở khu vực này của căn cứ. Một việc gì đó rất lơn đang diễn ra quanh đây - và điều đó chỉ có thể có một ý nghĩa.
Thật là hoàn hảo. Chúng quá phân tâm để mà truy tìm chúng tôi ngay bây giờ.
"Chúng ta đang ở chỗ quái nào vậy?", tôi thì thầm.
"Căn cứ Dulce", cha tôi trả lời. "Căn cứ tối mật của chính phủ tại New Mexico với sự giúp đỡ từ phía Mogadorian".
"Làm sao mà cha tìm được con?"
"Đó là một câu chuyện dài, Sam. Cha sẽ kể cho con nghe khi chúng ta thoát được khỏi chỗ này".
Một cách chậm rãi chúng tôi di chuyển dọc theo một bức tường phía sau căn cứ, cố gắng tránh xa trận chiến. Chúng tôi cứ bám theo các khu vực khuất bóng đề phòng trường hợp có tên lính nào chạy khỏi trận chiến điên loạn bên trong gặp phải. Cha tôi dẫn đường, tay cầm theo một thanh sắt cong từ đường ống thông hơi mà chúng tôi bò ra lúc nãy. Nó không hẳn là một món vũ khí nhưng dù gì thì cũng còn tốt hơn là tay không. Và tốt hơn nữa là không phải đánh đấm gì cả. Tôi chả chắc mình còn bao sức lực sau những gì mình vừa trải qua.
Cha tôi chỉ về phía bóng tối phía sau đống đổ vỡ của nơi từng là một chòi canh, phía xa về phía sa mạc.
"Xe của chúng ta ở ngoài đó", ông nói.
"Ai đánh sập cái chòi canh đó vậy?"
"Chúng ta", bố tôi trả lời. "Mà thực ra thì đó là do Adam".
"Làm - làm sao lại thế được? Họ lẽ ra không có những sức mạnh như thế".
"Cha cũng chả biết sao điều đó lại có thể, Sam. Nhưng cha biết cậu ấy khác biệt so với những kẻ khác". Cha tôi với tay và siết nhẹ tay tôi. "Cậu ấy giúp cha tìm thấy con. Và ... cha sẽ kể nốt cho con khi chúng ta thoát khỏi đây đã".
Tôi vuốt mặt; mắt tôi cay xè bởi đám khói. Và tôi vẫn chưa thể tin được mọi thứ đang xảy ra quanh mình. Cha con chúng tôi len lỏi trong một căn cứ của chính phủ chạy trốn khỏi đám người ngoài hành tinh thù địch. Thật lạ, cứ như là giấc mơ đã trở thành sự thật vậy. Chúng tôi tiếp tục đi, cố hướng tới một khoảng tối mà từ đó chúng tôi có thể chạy thẳng về phía hàng rào và vào khu vực sa mạc ngoài kia.
"Con vẫn chưa thể hiểu tại sao cả cha và các Garde có thể tới đây cùng một lúc".
"Chúng ta không thể biết được đó có phải là các Garde hay không".
"Thôi nào, Cha", tôi nói, chỉ tay về phía những ngọn lửa đang bốc lên từ phía căn cứ. "Cha nói đây là một căn cứ của bọn Mog và rằng chính phủ cũng đã hợp tác với lũ Mog, vì vậy đó không thể do quân đội chính phủ gây ra được. Còn cái quái gì khác có thể gây nên tất cả những thứ này chứ?"
Cha tôi nhìn tôi chằm chằm, trông ông có vẻ hơi kinh ngạc. "Con biết họ cơ đấy. Cha không thể tin được con biết họ", ông thì thầm, lắc đầu có vẻ tội lỗi. "Cha chẳng bao giờ muốn lôi con vào đống lộn xộn này cả".
"Cha đâu có làm thế. Không phải lỗi của cha khi bạn thân nhất của con hóa ra lại là một người ngoài hành tinh. Và dù sao thì con cũng dính vào chuyện này rồi và chúng ta phải giúp họ".
Thật khó mà nói với tất cả những làn khói và bóng tối ở đây, nhưng trông như thể cứ như là cha tôi mới nhìn thấy tôi lần đầu tiên vậy. Trong màn đoạn tụ vội vã bên trong căn cứ lúc nãy, ông có lẽ vẫn chỉ thấy một đứa nhóc như trước khi ông biến mất. Nhưng giờ tôi không còn là một đứa trẻ nữa. Từ cái nhìn của ông - cái nhìn xen lẫn sự buồn bã và tự hào - tôi nghĩ ông đã nhận thấy điều đó.
"Con đã trở thành một chàng trai trẻ dũng cảm rồi đó", ông nói, "nhưng con cũng biết là ta không thể quay trở vào đó đúng chứ? Ngay cả khi các Garde có ở đó, cha cũng sẽ không mạo hiểm vào đó - không mạo hiểm để con vào đó".
Ông bắt đầu di chuyển tiếp và tôi đi theo, dán lưng vào tường khi tiến tới rìa bức tường phía ngoài. Chân tôi cử động một cách chậm chạp nhưng không phải là vì mệt mỏi. Chỉ là từ trong thâm tâm mình tôi biết chúng tôi không nên chạy trốn và cơ thể tôi chỉ hùa theo phản đối thôi. Sự hỗn loạn quanh căn cứ này làm tôi nhớ lại cái hang ở Tây Virginia và những gì xảy ra sau đó - những sợi xích, sự tra tấn - và chúng có thể xảy đến với Adam nếu chúng tôi cứ bỏ mặc cậu ta lại, hoặc đó cũng có thể sẽ xảy đến với các Garde nếu đúng là họ đang chiến đấu ở đó. Tôi muốn làm một việc gì đó bên cạnh việc chỉ đang chạy khỏi đây thôi.
"Chúng ta có thể giúp họ", tôi buột mồm. "Chúng ta phải giúp họ!".
Cha tôi gật đầu. "Và chúng ta sẽ làm vậy. Nhưng ta sẽ chả giúp được ai cả nếu ta bị giết khi chạy ngược vào một căn cứ quân sự được phòng thủ kĩ càng một cách mù quáng và căn cứ đó lại còn đang bốc cháy nữa".
Những lời đó nghe quen quen. Mất một giây tôi mới nhận ra đó chính xác là những gì tôi thường nói với John ngay trước khi cậu ấy định chạy đi làm gì đó một cách dũng cảm nhưng ngu ngốc.
Khi tôi vẫn còn đang cố gắng tìm một lí do nào đó thích đáng để quay lại vào căn cứ, cha tôi ngó nhìn qua góc tường và nhanh chóng rụt đầu lại. Một giây sau, tôi nghe thấy tiếng bước chân chạy tới.
"Mog", cha tôi nói và cúi xuống. "Chúng có hai đứa. Có lẽ đang lập vòng kiểm soát".
Ngay khi tên Mog đầu tiên lao qua, cha tôi vung thanh sắt sang ngang trúng vào cẳng chân hắn. Hắn ngã nhào ra, đập mạnh cái bản mặt xấu xí của hắn xuống đất.
Tên thứ hai cố gắng giơ vũ khí lên nhưng cha tôi đã lao tới. Cả hai bắt đầu giành nhau khẩu súng; cha tôi có lợi thế về sự bất ngờ và lượng adrenaline đã có từ trước. Nhưng dù sao thì tên Mog cũng khỏe hơn và đẩy mạnh bố tôi vào tường, khẩu súng vẫn bị giằng co giữa hai người. Tôi nghe thấy cha mình thở mạnh một cái.
Tôi lao tới tên lính đầu tiên trước khi hắn kịp định thần. Tôi đá một cú mạnh vào cạnh đầu hắn, mạnh đến nỗi tôi có thể cảm thấy các ngón chân mình sưng lên bên trong chiếc giày đã nát của mình. Tôi nhặt lấy súng của hắn, quay người lại và bắn.
Phát đạn bắn trúng vào bức tường ngay cạnh đầu cha tôi. Tôi ngắm kĩ lại và bắn một phát nữa.
Cha tôi nhổ ra một đám tro đen sau khi tên Mog phân hủy ngay trước mặt ông. Không muốn liều lĩnh, tôi bắn tiếp vào tên Mog đang nằm bất tỉnh dưới đất. Tôi nhìn xác hắn nổ tung và tro bay tung tóe ra mặt đường. Thật là một hình ảnh thỏa mãn.
Khi tôi ngước lên, cha tôi đang nhìn tôi chằm chằm với sự kinh ngạc xen lẫn tự hào.
"Bắn tốt lắm", ông nói. Ông nhặt khẩu súng của tên Mog thứ hai lên và ngó qua góc tường một lần nữa. "Chỗ này giờ trống trải rồi nhưng nhiều tên khác rồi sẽ tới. Chúng ta cần phải đi thôi".
Tôi quay lại nhìn căn cứ một lần nữa, tự hỏi có phải bạn mình đang trong đó chiến đấu để tự bảo toàn tính mạng của mình không. Nhận thấy sự do dự của tôi, cha tôi nhẹ nhàng nắm lấy vai tôi.
"Sam, cha biết nói điều này giờ chả có ý nghĩa gì nhiều, nhưng cha hứa với con chúng ta sẽ làm mọi thứ có thể cho các Garde. Giúp đỡ họ, bảo vệ Trái đất ... đó là việc cả đời của cha".
"Của con nữa", tôi đáp, nhận ra rằng những từ tôi nói ra đều là sự thật.
Ông ngó qua bức tường một lần nữa và rồi ra hiệu cho tôi. Chúng tôi chạy qua khoảng sân rộng tới chỗ tòa tháp canh đã sập nơi mà cha tôi nói sẽ có lối đi qua hàng rào của căn cứ Dulce. Tôi vừa chạy vừa cảnh đề phòng bị bắn lén từ phía sau bất cứ lúc nào nhưng điều đó chả bao giờ xảy ra. Tôi quay lại nhìn qua vai làn khói đang cuộn lên từ phía căn cứ. Tôi hi vọng các Garde và Adam sẽ thoát được khỏi đấy.
Chiếc xe Chevy Rambler cũ của cha tôi vẫn đang đậu ở nơi mà ông đã nói. Chúng tôi lái về phía đông xuyên qua sa mạc cho tới khi chúng tôi tới Texas. Chúng tôi không gặp bất cứ chốt chặn nào và cũng chả bị truy đuổi bởi bất kì chiếc xe đen thui nào của chính phủ; con đường thông thoáng tới khi chúng tôi gần tới Odessa.
"Vậy", Cha bắt đầu, thản nhiên như thể đang hỏi tôi hôm nay ở trường như thế nào. "Làm sao mà con lại trở thành bạn tốt nhất với một Garde?"
"Tên cậu ấy là John", tôi đáp. "Cêpan của cậu ấy thực ra tới Paradise tìm bố đó. Chúng con gặp nhau ở trường và, ừm, cùng có một kẻ thù chung".
Tôi nhìn ra bên ngoài cửa sổ, nhìn Texas trôi qua trong tầm mắt. Đã một thời gian kể từ lần cuối tôi nghĩ đến trường phổ thông, về Mark James, về đám phân bón trong hộc tủ của mình và chuyến đi chơi điên rồ đêm Halloween kia. Thật khó mà tin rằng tôi từng coi Mark và đám bạn của cậu ta là những người nguy hiểm nhất trong thế giới của mình. Tôi bật cười và cha quay sang nhìn tôi.
"Kể cho cha nghe hết đi, Sam. Có vẻ như ta đã bỏ lỡ nhiều thứ rồi đấy".
Và tôi làm vậy. Tôi bắt đầu với việc gặp John tại trường, nhảy tới trận chiến trên sân trường, và kết thúc câu chuyện với quãng thời gian chạy trốn trước khi tôi bị bắt. Tôi có cả ngàn câu hỏi cho cha mình, nhưng thực ra chỉ nói chuyện với ông thôi cũng đã thấy thật tuyệt rồi. Không hẳn là vì tôi vừa mới dành hàng tuần trong cái buồng giam đó; chỉ là tôi nhớ những cuộc trò chuyện với cha mình.
Cũng đã muộn khi chúng tôi tấp vào một nhà nghỉ ở ngoại ô thị trấn. Mặc dù cả hai cha con tôi đều trông lấm lem - chúng tôi trông như thể mới trốn tù ra vậy, mà thực ra là chúng tôi chả vừa làm thế còn gì - người quản lí già trông có vẻ mệt mỏi kia chẳng hề hỏi bất cứ câu gì cả.
Phòng của chúng tôi ở trên tầng hai với hướng nhìn ra phía bể bơi đã bị lãng quên của nhà nghỉ, nơi làn nước màu nâu đầy bùn chứa đống lá rụng và giấy gói đồ ăn nhanh. Trước khi lên tầng, chúng tôi quay lại xe lấy vài đồ dùng. Cha tôi lấy một cái túi đeo lưng ra khỏi cốp xe và đưa nó cho tôi.
"Đó là đồ của Adam", ông nói ngập ngừng. "Có lẽ sẽ có vài bộ đồ sạch trong đó".
"Con cám ơn", tôi đáp, nhìn cha mình. Có sự lo lắng hiện lên trên khuôn mặt của ông. "Con sẽ giữ nó an toàn cho cậu ta".
Cha tôi gật đầu nhưng tôi biết ông đang nghĩ tới điều tệ nhất. Ông lo lắng cho anh chàng Mogadorian này và, đột nhiên, tôi tự hỏi liệu ông có lo lắng như thế cho tôi trong suốt những năm qua.
Với một tiếng thở dài, tôi quàng cái túi của Adam lên vai và hướng về phòng. Rõ ràng là có sự khăng khít giữa cha tôi và Adam mà tôi không thực sự hiểu được, và một phần trong tôi đang cảm thấy ghen tị. Nhưng rồi cha tôi đặt tay lên vai tôi khi chúng tôi cùng đi về phòng và tôi nhớ lại tôi đã đi tìm ông trong bao lâu, ông đã cứu tôi ra như thế nào và rằng ông đã bỏ Adam lại để đưa tôi đi. Ông bỏ lại gã Mogadorian đã bằng cách nào đó có được Biệt năng để cứu tôi. Tôi bỏ hết những ý nghĩ nhỏ nhen của mình sang một bên và cố gắng hợp lí hóa mọi thứ trong đầu mình.
"Cha gặp Adam như thế nào?", tôi hỏi khi ông đang mở khóa phòng.
"Cậu ấy đã giải cứu cha. Lũ người Mogadorian đang giam cầm cha và tiến hành các thí nghiện trên người cha".
Căn phòng này vừa nhỏ vừa bẩn thỉu như những gì tôi đã nghĩ. Một con gián chui nhanh xuống gầm giường khi chúng tôi bật đèn lên. Chỗ này đầy mùi ẩm mốc. Có một phòng tắm nhỏ, và dù bồn tắm đầy những mảng màu đen, tôi vẫn muốn đi tắm. So với làn nước lạnh từ cái xô sắt, nơi này đúng là thiên đường.
"Những kiểu thí nghiệm nào hả cha?"
Cha tôi ngồi xuống phía cuối giường. Tôi ngồi xuống cạnh ông và chúng tôi cùng nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trong cái gương mờ đục trong phòng. Chúng tôi trông khá giống nhau - cả hai đều bẩn thỉu và hốc hác bởi sự giam cầm gần đây. Cả cha lẫn con.
"Chúng cố xâm nhập vào bộ não của bố. Cố lấy ra bất kì thông tin nào có giá trị mà cha biết về các Garde".
"Vì cha là một trong những người đã gặp các Garde khi họ mới tới Trái đất? Bọn con tìm thấy căn hầm của cha ở sân sau. Con đã chắp nối các sự kiện lại với nhau".
"Những người tiếp đón", cha tôi nói một cách buồn bã. "Bọn cha gặp những người Loric khi họ hạ cánh, cho họ những thứ thiết yếu cho quãng thời ngắn sắp tới. Chín đứa trẻ đó, tất cả đều thật hoảng sợ. Và rồi con tàu cũng đến, đó là một trong những điều tuyệt vời nhất mà cha đã thấy".Tôi mỉm cười, nhớ lại ngày đầu tiên tôi thấy John dùng Biệt năng của mình. Cứ như thể một tấm màn được vén ra và hé lộ một vũ trụ đầy những điều kì lạ. Tất cả những quyển sách về người ngoài hành tinh mà tôi đã đọc, những thứ mà tôi vô cùng muốn nó là sự thật - bất chợt đều là thật.
"Cha nghĩ bọn cha có vẻ là những mục tiêu dễ bị săn lùng hơn là các Garde. Ai cũng có gia đình. Những cuộc sống riêng mà không phải cứ muốn là bỏ đi hết được. Và rồi lũ Mogadorian tìm thấy bọn cha".
"Vậy điều gì đã xảy ra với những người khác?"
Tay cha tôi run lên một chút. Ông thở dài. "Họ đều đã bị giết, Sam à. Cha là người cuối cùng".
Tôi nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đầy ám ảnh của ông phản chiếu trong cái gương. Bị giam cầm bởi lũ Mog trong suốt những năm qua; tôi thấy thật tệ khi làm ông phải nhớ lại những kí ức kinh hoàng đó.
"Con xin lỗi", tôi nói. "Chúng ta lẽ ra không nên nói về chuyện đó".
"Không", ông đáp, vẻ kiên quyết, "con xứng đáng được biết tại sao ta không - tại sao ta không xuất hiện trong đời con nhiều như ta nên thế".
Mặt cha tôi nhăn lại như thể đang cố nhớ lại điều gì đó. Tôi để ông suy nghĩ, cúi xuống và cởi giày của mình ra. Những ngón chân tôi sưng vù lên bởi cú đá vào đầu tên Mog lúc trước. Tôi xoa bóp chúng nhẹ nhàng, kiểm tra để chắc chắn không có chỗ nào bị gãy.
"Chúng đang cố gắng lấy mọi thứ có thể khỏi kí ức của bọn cha. Bất cứ thứ gì có thể giúp chúng săn lùng các Garde". Ông lấy một tay vuốt tóc và xoa xoa đầu mình. "Những gì chúng đã làm đối với cha ... chúng để lại những khoảng trống. Có nhiều thứ mà cha không thể nhớ được. Có những thứ quan trọng - những thứ mà cha biết cha nên nhớ nhưng lại không thể nhớ được gì".
Tôi vỗ nhẹ lên lưng ông. "Chúng ta sẽ tìm các Garde và có lẽ họ sẽ, con không biết, có cách đảo ngược những gì lũ Mog làm với cha".
"Lạc quan đấy", cha tôi nói và cười với tôi. "Đã khá lâu rồi cha không cảm thấy như vậy".
Cha tôi đứng dậy và lấy túi đeo lưng của ông. Ông lấy ra một cái điện thoại rẻ tiền mà hay bán ở các cửa hàng xăng dầu và nhìn một cách tuyệt vọng vào màn hình.
"Adam có số điện thoại này", cha tôi nói. "Giờ cậu ấy lẽ ra đã phải gọi lại để thông báo tình hình".
"Mọi thứ xảy ra thật điên rồ ngoài đó. Có lẽ cậu ta đã đánh mất điện thoại".
Cha tôi đã bấm xong một dãy số. Ông áp nó vào tai, nghe ngóng. Sau vài giây im lặng ông cúp máy.
"Chả có gì cả", ông nói và ngồi xuống. "Cha nghĩ mình đã khiến cậu bé đó bị giết tối nay rồi, Sam à".