Sự Sa Ngã Của Số 5

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 55 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 18
Chương 18

❊ ❊ ❊

TÔI KHÔNG THỂ NGỦ VÀO BUỔI TỐI HÔM ĐÓ. NẰM ƯỠN DÀI trên chiếc ghế thoải mái nhất ở trong phòng khách hạng sang của Chín, tôi lẽ ra phải ngủ như một đứa bé mới đúng. Đó là một sự nâng cấp lớn từ cái giường nhà nghỉ thô kệch, đầy rẫy bọ chét mà bố tôi và tôi phải chịu đựng, đó là chưa kể đến mấy căn phòng tuyệt hảo của lão Setrákus Ra.

Có quá nhiều thứ phải nghĩ đến. Cuối cùng tôi cũng đã được đoàn tụ với bố tôi và các Garde, sẵn sàng để thực sự bắt đầu cuộc chiến chống lại bọn Mogadorian, mà sao tôi vẫn cảm thấy lo ngại. Lo ngại về tương lai phía trước. Lo ngại về việc hoà nhập với những người bạn Loric.

Tôi tự hỏi bố tôi đang ngủ như thế nào. Ông dường như đã kiệt sức sau bữa tối; tôi biết việc trả lời các câu hỏi của các Garde với kí ức vụn vỡ là một sự căng thẳng không hề nhỏ đối với ông ấy.

Có thể tôi chỉ cảm thấy lúng túng khi gặp quá nhiều Garde mới cùng một lúc. Tôi từng có một quãng thời gian dài để hình thành tình bạn với John và Sáu, thời gian để làm quen với toàn bộ những điều ngoài hành tinh kia. Ở cạnh những người còn lại của bọn họ gần như khiến tôi cảm thấy mất phương hướng. Tôi có thể xử trí được sự ầm ĩ của Chín. Marina và Ella trông cũng có vẻ bình thường. Nhưng còn Tám, với câu chuyện về cơ bản là lường gạt mọi người chiến đấu thay cho cậu ấy. Và còn Năm nữa - tôi không nghĩ rằng đã có ai đó biết được Năm thực sự nghĩ gì. Đôi khi cậu ấy có vẻ như một tên đần nhất trên thế giới, và đôi lúc cậu ấy lại như đang chế giễu mọi người một cách ranh mãnh.

Tôi sẽ đóng vai trò gì ở đây kia chứ ? Bạn thân thời trung học của John và là một phụ tá gan dạ thôi ư? Tôi muốn được đóng góp nhiều hơn thế. Tôi chỉ không chắc mình sẽ làm nó như thế nào thôi.

Tôi có lẽ đã ngủ được một chút, trằn trọc trên chiếc ghế bànhNhững kim đồng hồ chạm khắc cầu kì của chiếc đồng hồ đứng cổ trông đắt tiền trong góc phòng cho thấy giờ vẫn còn sớm. Tôi có lẽ nên rời khỏi giường và làm một cái gì đó. Đôi bàn tay tôi cứ động đậy suốt. Có lẽ tôi có thể đi xuống Giảng đường, xem xét để có một cái nhìn tổng quan về một số công việc mà cha tôi muốn hoàn thành nốt. Tôi không thể xây dựng lại hoàn toàn một hệ thống máy tính lớn hay bất kì thứ nào khác, nhưng tôi khá chắc mình có thể tự nối lại được vài sợi dây cáp bị đứt.

Căn hộ yên tĩnh một cách kì lạ khi tôi băng qua nó. Sàn nhà chợt kêu cót két ở hành lang và gần như ngay lập tức cánh cửa phòng Năm bật mở, làm tôi giật cả mình. Cậu ta vẫn mặc quần áo đầy đủ, điều khá là kì lạ, như thể cậu ấy đang thu mình đằng sau cánh cửa và chờ đợi nhảy bật ra khi có dấu hiệu rắc rối đầu tiên. Một tay của cậu ấy cử động một cách lo lắng, một cặp bóng cỡ viên bi đang lật qua lại trong lòng bàn tay của cậu ấy.

"Này", tôi thì thầm. "Chỉ là tớ thôi. Xin lỗi nếu tớ đã đánh thức cậu".

"Cậu đang làm cái quái gì thế?" cậu ấy thì thào lại đầy nghi hoặc.

"Tớ cũng có thể hỏi cậu câu hỏi tương tự", tôi đáp.

Cậu ấy thở dài và dường như hơi chùng xuống một chút, giống như cậu ta không hề muốn có một cuộc tranh luận. "Ừ, tớ xin lỗi. Tớ không thể nào chợp mắt được. Nơi này khiến tớ thấy sờ sợ. Nó quá lớn". Năm dừng lại, nghiến lấy răng của mình như đang cảm thấy xấu hổ. "Kể từ lúc ở Arkansas, tớ cứ nghĩ rằng một trong những con quái vật kia sẽ hiện ra và tấn công tớ".

"Yeah, tớ biết cảm giác đó. Không sao đâu. Tớ nghĩ chúng ta an toàn khi ở đây". Tôi di chuyển xuống hành lang. "Tớ đang định đi làm vài việc ở Giảng đường. Cậu có muốn đến đó chứ?".

Năm lắc đầu. "Không, cảm ơn". Cậu ấy bắt đầu khép cửa, sau đó bỗng dừng lại. "Cậu biết đấy, tớ không thực sự nghĩ rằng cậu và bố cậu là gián điệp của bọn Mogadorian hay bất cứ gì khác. Ở bữa tối tớ chỉ đang đóng vai thôi , ừ, kẻ thích phản đối, tớ đoán vậy".

"Ừ. Cám ơn nhé".

"Ý tớ là, nếu tớ là một kẻ Mogadorian tuyển dụng gián điệp tớ sẽ chọn người mạnh mẽ hơn, cậu biết chứ?"

"Uh-huh", tôi đáp lại, tôi khoanh tay trước ngực. "Cậu không thực sự biết khi nào thì nên dừng lại khi nói một lời xin lỗi, phải vậy không?".

"Ôi, tớ xin lỗi. Cái này không như tớ đã nghĩ", Năm đáp, đập tay vào trán mình. "Tớ không thực sự giỏi khâu giao tiếp xã hội này lắm. Cậu có nghĩ rằng có ai khác cũng nhận thấy điều này chứ?".

"Ừ...."

Năm mỉm cười. "Tớ đang đùa thôi, Sam. Tất nhiên là họ đều nhận thấy cả. Tớ biết mình chỉ là một thằng đáng ghét thôi. Giống như cậu nói đấy, đôi khi tớ không thể nào câm họng lại được".

"Nếu họ đã quen kiểu nói chuyện của Chín, thì họ cũng có thể quen với kiểu của cậu", tôi nói.

"Ờ. Cái đó, ừ, nghe đáng phấn khởi đấy, tớ đoán vậy". Năm thở dài. "Chúc ngủ ngon, Sam. Đừng có mà mưu đồ bất kì kế hoạch nào xấu xa trong Giảng đường đấy nhé".

Năm đóng cửa lại. Tôi đứng ngoài hành lang, nghe cậu ấy sột soạt trong phòng của mình. Cậu ấy là một kẻ hơi khó chịu, chắc chắn rồi, nhưng tôi hoàn toàn có thể hiểu được tại sao cậu ấy cảm thấy lo lắng khi ở xung quanh các Garde khác. Tôi cũng cảm thấy tương tự.

Tôi lấy làm lạ khi đèn trên Giảng đường đã bật mở tự khi nào. Sarah đang ở đây, đứng trong khu vực tập bắn. Cô ấy đang mặc một chiếc áo ba lỗ và quần thể thao. Cô ấy cũng đang giữ một cái nỏ, mà đó có thể là một trong những điều kỳ lạ nhất mà tôi từng thấy. Tôi trông cô ấy chuẩn bị sẵn sàng để bắn ra một phát tên.

"Tớ có thể chụp cho cậu một tấm ảnh để cho vào kỉ yếu không?" Tôi hỏi. Giọng nói của tôi vang vọng trong một không gian rộng lớn này.

Sarah giật mình. Mũi tên mà cô ấy chuẩn bị bắn đã bắn xé gió lao đi xuyên lệch xa mục tiêu là tờ giấy tên Mog treo ở phía đối diện căn phòng. Cô ấy quay lại với một nụ cười, vung nỏ và nghiến răng với vẻ đe dọa. Tôi vờ chụp một bức ảnh với một máy ảnh tưởng tượng.

"Mấy bọn nhóc con ở Paradise sẽ chẳng thể nào tin được cái đó đâu", tôi nói. "Nhưng cậu sẽ là người nhất định sẽ thắng giải Có Khả năng Lớn Sẽ Làm Người khác Bị Thương đấy".

Cô ấy cười. "Chúa ơi, chúng ta còn lâu mới tới thời điểm gặp mặt chụp ảnh kỉ yếu, phải thế không?".

"Ờ, đúng thế".

Sarah đặt nỏ xuống và trao tôi một cái ôm làm tôi khá ngạc nhiên.

"Cái đó để làm gì cơ chứ?"

"Có vẻ như cậu cần một cái thôi", cô ấy đáp, nhún vai. "Ngoài ra, cậu cũng đừng nói với người khác rằng tớ đã nói điều này, nhưng thật là tốt khi có một con người khác ở cạnh".

Tôi nhận ra rằng Sarah là thiếu niên Trái đất duy nhất khác biết sẽ thế nào khi làm bạn với một đám người ngoài hành tinh đang chiến đấu trong một cuộc chiến liên ngân hà. Chúng tôi chưa bao giờ thực sự nói về nó, nhưng chúng tôi đều đã trải qua hành loạt tình huống nguy hiểm như nhau rồi.

"Chúng ta nên thành lập đội hỗ trợ hai người", tôi gợi ý.

"Cậu biết đấy, nếu như cậu hởi tớ năm ngoái, tớ sẽ nói rằng điều đáng sợ nhất mà tớ từng nhìn thấy là bài kiểm tra cuối cùng lấy học bổng môn hóa". Sarah cười. "Nhưng giờ đây, chỉ vừa mới hôm qua thôi, tớ nhìn bạn trai mình chiến đấu chống lại một con quái vật sâu khổng lồ".

Tôi bật cười. "Cuộc sống trở nên điên loạn nhanh quá nhỉ".

"Không khó hiểu tại sao chúng ta đều biến thành mấy kẻ mất ngủ".

Tôi tiến lại Bục giảng và xem xét một số sợi dây mà cha tôi đã làm việc trước đó. Sarah ngồi bắt chéo chân và dõi theo.

"Vậy là cậu xuống đây và bắn nỏ khi cậu không ngủ được à?"

"Nó cũng tốt như một ly sữa ấm vậy", cô ấy đáp. "Thực ra thì, tớ đang tập bắn nhưng tớ không muốn đánh thức mọi người bằng việc bắn súng".

"Ừ, có lẽ nó không phải là một ý tưởng tốt. Mọi người đều ít nhiều lo lắng thời gian này rồi nhỉ?"

"Đó là nói giảm đi rồi đấy".

Tôi liếc nhìn sang phía Sarah. Thật khó lòng mà có thể tin rằng đây vẫn là cô gái mà tôi đã học cùng ở trường trung học. Điều thực sự khiến tôi khó hiểu là chúng tôi đang có một cuộc trò chuyện về huấn luyện pháo binh như thế này.

"Thực ra thì mình tới đây khá nhiều", cô ấy tiếp tục. "John đã không ngủ được nhiều. Khi cậu ấy ngủ được thì cũng cứ trở mình suốt. Và rồi lại còn lẻn ra khỏi giường vào sáng sớm để lên tầng thượng nghĩ ngợi. Cậu ấy nghĩ rằng tớ đã không để ý, nhưng thực sự thì tớ có để ý".

Tôi nhếch mép cười với Sarah, nhướng một bên mày. "Ngủ chung giường, hả?".

Cô ấy tinh nghịch đá vào tôi mấy cái. "Sao cũng được, Sam à. Chúng ta chỉ có vài phòng ngủ thôi. Nó không như những gì mà cậu nghĩ đâu. Có điều gì đó không thực sự lãng mạn từ việc lẩn trốn bọn giết người ngoài hành tinh xâm lược, cậu biết chứ? Đó là còn chưa đề cập đến việc tớ chả hề thích ý tưởng Tám dịch chuyển tức thời vào bất ngờ vào hay gì đó". Cô ấy nheo mắt nhìn tôi. "Dù sao thì cũng đừng nói cho bố mẹ tớ biết nhé".

"Bí mật của cậu an toàn với tớ", tôi nói với cậu ấy. "Những con người như chúng ta cần trở nên gắn bó với nhau".

Tôi hoàn tất việc nối mấy sợi cáp lại với nhau và một thứ gì đó bắt đầu kêu vo vo bên trong Bục giảng. Một trong những ván ô dọc theo bức tường đột nhiên nhô ra rồi sau đó lại thụt vào.

"Thứ đó để làm gì?" Sarah hỏi.

"Nó trong như mô hình chiến đấu giả lập, tớ đoán thế. Chín từng nói với tớ rằng Cêpan của cậu ta từng cài đặt cả tá các chướng ngại vật và bẫy ở đây".

Sarah gõ lên sàn nhà ngay trước mặt cô ấy. Một vài tiếng kim loại vang lên ngay dưới ta cô ấy và làm cho cô ấy rút tay lại. " Có lẽ tớ nên xem lại chỗ tớ đang ngồi".

Tôi ngừng việc nghịch với mấy sợi dây, muốn chờ cha tôi đến trước khi tôi làm gì đó khác nữa hoặc là chẳng may kích hoạt một loại bẫy chông nào đó ngay dưới Sarah.

Sarah nhẹ nhàng chạm vào cánh tay tôi. "Vậy tại sao cậu không ngủ được?".

Không hề biết mình đang làm gì, tôi thấy mình đang xoa xoa mấy vết sẹo trên cổ tay tôi. "Tớ đã có rất nhiều thời gian để suy nghĩ khi tớ còn là một tù nhân". Tôi nói với cô ấy.

"Tớ biết ý của cậu là gì" .

Ồ, vậy là thêm một điểm chung nữa mà tôi và Sarah đều có. "Tớ đã dành rất nhiều thì giờ để suy nghĩ về John và những người khác. Về làm thế nào mà tớ giúp họ được".

"Và?"

Tôi mở lòng bàn tay tôi ra, cho Sarah thấy những gì mà tôi đã nghĩ được: chả gì cả.

"Ồ" cô ấy nói. "Thì, vẫn luôn còn có cây nỏ kia".

"Tớ lo rằng tớ sẽ không thể nào giúp ích gì được. Giống như sớm hay muộn gì thì tớ cũng sẽ bị tóm lại, hoặc tồi tệ hơn, điều đó sẽ chỉ làm vướng thêm chân những người khác. Sau khi tớ nghe cậu chuyện mà Tám đã kể tối nay và tớ vẫn tự hỏi rằng liệu có tốt hơn chăng nếu John bỏ tớ lại ở Paradise giống như việc Tám đã làm với những binh lính ấy. Giống như kiểu cậu ấy sẽ cảm thấy tốt hơn nếu như không phải bận tâm tới tớ".

"Hoặc là tớ", Sarah nói, cau mày lại.

"Tớ không có ý đó", tôi vội nói.

"Không sao mà", Sarah nói, chạm vào tay tôi. "Không sao vì cậu sai rồi, Sam. John và những người khác đang cần chúng ta. Và có những việc mà chúng ta có thể làm".

Tôi gật đầu, muốn tin vào những gì cậu ấy nói, nhưng sau đó nhìn xuống những vết sẹo trên cổ tay tôi và nhớ lại những gì mà Setrákus Ra đã nói với tôi ở Tây Virginia. Tôi chợt im lặng. Sarah đứng dậy, chìa tay ra.

"Để khởi đầu", cô ấy nói, "chúng ta có thể làm bữa sáng. Họ có thể không tôn chúng ta làm những người Lorien danh dự, nhưng nó vẫn là khởi đầu."

Tôi cười và đứng dậy. Sarah vẫn không hề buông tay tôi. Cô ấy đang nhìn vào những vết sẹo đã tím đen trên cổ tay tôi.

"Dù đã có chuyện gì đã xảy với cậu, Sam à", cô ấy nói, nhìn vào mắt tôi, "giờ nó đã kết thúc rồi. Giờ cậu đã được an toàn".

Trước khi tôi có thể kịp đáp lại, một tiếng hét lớn vang lên từ một trong những phòng ngủ.

Pittacus Lore Thể Loại: Tiểu Thuyết, Giả Tưởng, Bestseller Nguồn TVE 4U Tạo eBook: Mot Sach VNTHUQUAN
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.