SAU ĐÓ, BỐN NGƯỜI VẪN CÒN giữ Hộp chúng tôi tụ tập lại ở xưởng với chú Malcolm. Tôi vui vì mình có thể giúp đỡ - mặc dù tôi không chắc mình sẽ làm được bao nhiêu. Cô Adelina không ở bên tôi đủ nhiều để giải thích cho tôi về mấy thứ đồ đạc trong Hộp.
Từ Giảng đường thấp thoáng tiếng Sáu đang huấn luyện bắn súng cho Sam, Sarah và Ella. Tôi nghĩ Năm cũng ở đó, mặc dù cậu ấy trông không mặn mà gì lắm với việc học bắn súng. Chín nhìn chằm chằm một cách luyến tiếc về phía cánh cửa của Giảng đường. Thở dài thường thượt, cậu ấy bắt đầu lục lọi chiếc Hộp của mình.
"Nhìn cái này đi", Chín nói. Cậu ấy giữ một viên đá nhỏ màu tím và đặt nó lên mu bàn tay. Viên đá trượt vào tay cậu - xuyên qua nó. Chín lật tay lại như thể viên đá vừa đúng lúc viên đá bật ra từ lòng bàn tay cậu ấy. "Tuyệt quá, nhỉ?" cậu ấy hỏi tôi, nháy mắt.
"Ừ, nhưng cậu nghĩ nó dùng để làm gì?" Tám hỏi, nhìn lên từ chiếc Hộp của mình.
"Tớ không biết. Để gây ấn tượng với các cô gái chăng?" Chín nhìn sang tôi. "Nó có hiệu quả không?"
"Ừm..." Tôi ngập ngừng, cố không đảo mắt khó chịu. "Không hẳn. Nhưng đấy là tớ đã nhìn thấy mấy anh chàng có thể dịch chuyển tức thời rồi nên giờ tớ khá là khó để mà gây ấn tượng được nữa".
"Đúng là đám khó tính".
"Cảm giác như thế nào khi nó xuyên qua tay cháu?" chú Malcolm hỏi. Chú ấy giữ một cái bút trên mặt một cái bảng kẹp giấy trắng bên trên.
"Ờ, cảm giác khá là lạ, cháu đoán thế. Bàn tay cháu tê đi cho đến khi viên đá xuyên qua hoàn toàn". Chín nhún vai thờ ơ, liếc nhìn xung quanh. "Có ai muốn thử không?"
"Có, tất nhiên rồi", chú Malcolm nói. Khi chú đặt viên đá lên bàn tay, chẳng có chuyện gì xảy cả. "Hmmm, bác đoán chỉ người Loric mới làm được thôi".
Malcolm trả viên đá lại cho Chín. Thay vì để viên đá trở lại chiếc Hộp, Chín nhét viên đá vào túi. Có thể cậu sẽ ra ngoài và cố gây ấn tượng với mấy cô nàng nào đó sau.
John có một bộ sưu tập lá cây trông-mỏng-manh, bó lá được giữ trong một cuộn dây bện màu vàng. Cậu ấy nhẹ nhàng đặt chúng trong tay, không chắc phải làm gì với chúng.
"Cái này hẳn phải có liên quan gì đó tới Lorien nhỉ?"
"Có thể đó là một lời nhắc nhở từ chú Henri rằng cậu nên quét lá trên bãi cỏ trước nhà", Chín nói, lục lọi chiếc Hộp của mình thêm lần nữa. "Tớ không có cái lá ngớ ngẩn nào ở đây cả".
Chú Malcolm săm soi bó lá trên tay John. Nhẹ nhàng, bác ấy chạy dọc ngón tay trỏ trên rìa lá. Tôi gần như tưởng là cái thứ mỏng manh bé nhỏ đó vỡ vụn. Bỗng nhiên, tiếng gió nhẹ nhàng êm dịu ngập tràn trong căn phòng. Nó biến mất ngay khi chú Malcolm rụt ngón tay lại.
"Các cháu đều nghe thấy chứ?" chú hỏi.
"Nghe như kiểu có ai đó để cửa sổ mở vậy". Tám nói, nhìn quanh bốn bức tường bừa bộn những thiết bị máy móc. Không có lấy một tí ánh nắng ban ngày nào lọt vào cả.
"Đó là tiếng gió trên Lorien". John nói, ánh mắt trở nên xa xăm. "Vì lý do gì đó, tớ biết nó là gì".
"Làm lại đi", Chín nói, và tôi hơi ngạc nhiên vì sự chân thành trong giọng của cậu ấy. Nhưng mà, tôi thực sự cũng muốn được nghe lại tiếng gió. Có thứ gì đó khiến tôi thấy thoải mái về nó.
John lướt tay qua đám lá và âm thanh còn rõ hơn nữa. Tôi nổi da gà; nó gần như thể tôi có thể cảm nhận được bầu không khí Loric trong lành trên làn da mình. Nó thật tuyệt vời.
"Thật đáng kinh ngạc!" Tám nói.
"Nhưng nó dùng để làm gì?" Chín hỏi, trở lại với sự thẳng thừng thường thấy.
"Đó là một lời nhắc", John trả lời, giọng trầm xuống như thể cậu ấy đang nghẹn ngào và đang cố giấu nó đi. "Một lời nhắc về điều chúng ta đã bỏ lại phía sau. Điều mà chúng ta chiến đấu vì nó".
"Thú vị đấy", chú Malcolm viết một ghi chú lên tập hồ sơ. "Yêu cầu tìm hiểu nhiều hơn."
Từng người một, chú Malcolm đứng sau chúng tôi trong khi chúng tôi đổ tất cả mọi thứ trong Hộp ra. Chú ấy ghi chép mọi thứ, viết ghi chú cho những món đồ chúng tôi biết sử dụng và gạch chân những thứ chúng tôi không biết. Từ đôi găng tay tối màu toả sáng mờ mờ khi tôi chạm vào đến cái thiết bị hình tròn nhìn như kiểu chiếc la bàn, hầu như tất cả món đồ Inheritance của tôi đều bị gạch chân.
"Các cậu nghĩ cái này dùng để làm gì?" Tám hỏi, giữ một nhánh gạc cong trông như bị bẻ từ đầu một con hươu nhỏ. "Nó là thứ duy nhất ở đây mà tớ không biết dùng".
Năm giây sau khi Tám cầm cái gạc lên, Bernie Kosar nhảy bổ vào cửa xưởng với cái mũi hướng lên trên. Nó trông bị mừng rỡ, cái đuôi ngoáy tít. Nó nhảy ngay vào Tám và đập chân vào cậu ấy.
"Nó muốn cái gạc", John nói. "Đó là nếu cậu vẫn chưa biết ".
Nhún vai, Tám hạ cái gạc xuống và BK ngoạm ngay lấy nó. Cu cậu nằm ngửa ra và bắt đầu lăn đi lăn lại. Nó phát ra tiếng rên vui sướng chắc chắn không phải kiểu của chó. Thực tế thì cơ thể nó bắt đầu toả sáng lấp lánh, gần như là nó đang gặp rắc rối trong việc kiểm soát bản thân.
"Nó thật kỳ lạ!" Chín cười điên loạn. "Nếu không phải chúng ta đang lẩn trốn, tớ chắc chắn sẽ đăng cảnh này lên mạng".
"Whoa, whoa", John nói, xoa hai thái dương nó. "Bình tĩnh nào, BK".
Malcolm nhìn từ BK sang John. "Cháu có thể giao tiếp với nó à?"
"Vâng", John trả lời. "Sử dụng ngoại cảm. Chín cũng có thể làm vậy. Nó hơi kích động một chút, nó nói cái gạc là- cháu không biết diễn tả như thế nào, nó đến từ một thứ ngôn ngữ kì lạ - như một linh vật hay gì đó. Dành riêng cho Chimaera." "Ừm, nó là con Chimaera duy nhất của chúng ta, nên nó có thể giữ cái gạc". Tám nói, nhe răng cười và cúi xuống xoa bụng BK. "Ella đến đây với con tàu đầy Chimaera", tôi nói. "Mọi người có nghĩ chúng ta có thể dùng nó để thu hút chúng không? Có thể chúng bị lạc và cần được biết tìm chúng ta ở đâu". Chú Malcolm ngay lập tức ghi lại vào tập hồ sơ. "Nghĩ rất hay đấy, Marina". Tôi cười, cảm thấy một chút tự hào. Giá mà bây giờ tôi hiểu được mấy món đồ trong Hộp của tôi được dùng để làm gì. "Nếu các cậu đang tìm một thứ nhàm chán có chủ đề thiên nhiên, thì tớ có cái này đây", Chín nói, tay cầm một chiếc túi nhỏ bằng da. Cậu ấy chuyển nó một vòng và chúng tôi đều nhìn được vào trong. Nó chứa đầy đất màu mỡ màu nâu sô cô la. "Khi chú Sandor giải thích về mấy món đồ Inheritance của tớ, chú ấy nói nó dùng để trồng trọt. Nhưng bọn tớ sẽ không cần tới nó trong một thời gian dài". Số Chín buộc sợi dây da trên đỉnh chiếc túi và ném nó thô bạo trở lại chiếc Hộp. Tôi đoán cậu ấy chẳng có chút hứng thú nào với những thứ không thể dùng để giết bọn Mogadorian. Tôi nhìn vào chiếc Hộp của mình, gạt sang một bên những viên đá quý có thể đã được dùng để mua căn hộ cao cấp của Chín phiên bản Tây Ban Nha cho tôi nếu như cô Adelina muốn, tìm kiếm bất cứ thứ gì có thể liên quan tới việc khởi động lại Lorien. "Còn cái này thì sao?" Tôi hỏi, tay giữ một lọ nước nhỏ bằng pha lê trong suốt. Lớp kính của nó cảm thấy mát lạnh khi tôi chạm vào. "Uống đi", Chín đề nghị. Chú Malcolm lắc đầu "Chú khuyên chúng ta nên tránh cho vào bụng những món đồ trong Hộp các cháu cho đến khi ta biết nó dùng để làm gì". "Cậu nghe thấy chưa?" Tám huých khuỷu tay vào Chín. "Đừng có ăn viên đá nào cả". Tôi tháo nút chiếc lọ. Ngay khi tiếp xúc với không khí, chất lỏng trong lọ biến đổi thành những sắc xanh giống hệt mấy viên Loralite. Đó chỉ là một phản ứng ngắn ngủi, chất lỏng màu xanh nhanh chóng nhạt dần lại thành màu nước trong suốt. Tôi đặt một ngón tay xuống thành lọ, một vệt màu xanh sáng xuất hiện trên chất lỏng và nó lại nhạt đi khi tôi bỏ tay ra. Tôi để ý thấy một vật xoắn hình tua màu xanh cuộn lại ở đỉnh, nơi tay tôi giữ chiếc lọ. "Mọi người nhìn thấy nó không?" Tôi kêu lên. "Nó như kiểu chất lỏng có thể cảm nhận được sự tiếp xúc của cậu qua lớp pha lê", John nói. "Chú thử được chứ?", chú Malcolm hỏi. Tôi chuyển nó cho chú Malcolm. Khi chú cầm cái lọ, màu sắc của chất lỏng không hề thay đổi. "Ừm...", chú nói, đưa cái lọ cho John. "Cháu thử xem." Ngay khi John nhận cái lọ từ chú Malcolm, chất lỏng lại toả thứ sáng lấp lánh màu xanh. Chúng tôi đều nhìn nó chầm chậm nhạt đi, trừ những John đang chạm vào. Cách mà chất lỏng dao động giống như thể nó muốn thoát ra khỏi chiếc lọ, giống như nó háo hức muốn tiếp xúc với chúng tôi. "Vậy, nó nhận ra người Loric", Tám nói, "nhưng để làm gì chứ khi chúng ta là những người duy nhất còn lại?" "Tớ sẽ thử một thứ gì đó", tôi nói, lấy lại chiếc lọ từ John. Một cách cẩn thận, tôi nghiêng chiếc lọ, chỉ vừa đủ để một giọt nước nhỏ tràn vào lòng bàn tay tôi. Chất lỏng chuyển sang màu xanh lam và một cảm giác ngưa ngứa tản ra lòng bàn tay tôi. Sau đó, giọt nước nhỏ rung lên và nở ra, trở thành một đống dày đặc cho đến khi trong tay tôi là một miếng đá quý Loralite trơn nhẵn. "Whoa", Tám nói, lấy nó từ tay tôi, xoay tròn và kiểm tra. "Whoa, thật là...". Chú Malcolm cúi xuống, nhìn chằm chằm vào viên đá kinh ngạc. "Cho dù vật chất của nó là gì, nó đã thách thức mọi định luật vật lý". "Vậy nên, chúng ta có thể tạo nên đám Loralite với nó", John trầm ngâm. "Chín và tớ đều có thứ gì đó để làm nông hay trồng trọt, Tám có đồ dùng triệu hồi Chimaera. Chả phải chúng giống những thứ có thể giúp chúng ta khởi động lại Lorien?" "Đúng là vậy". Chú Malcolm nói. Tôi đậy nút lọ lại, không muốn lãng phí thêm một chút chất lỏng Loralite quý giá nào nữa. Bản kiểm kê cứ thế tiếp tục một lúc nữa với việc chú Malcolm tỉ mỉ ghi lại mọi thứ. Chúng tôi đều háo hức muốn biết thật nhiều về những món đồ Inheritance của chúng tôi - ừm, trừ Chín ra. Cậu ấy cứ liên tục nhìn về phía cửa của Giảng đường. Cậu ấy bắt chúng tôi hứa sẽ tập luyện với cậu ấy sau khi chúng tôi xong việc với tất cả "món đồ thông minh" này. Thực ra thì, tôi cũng đang mong chờ một buổi tập khác với cậu ấy. Tôi cảm thấy mình còn có rất nhiều thứ để học trước khi đạt được trình độ chiến đấu linh hoạt như những người khác. Khi mọi người đều đã rời khỏi, Tám và tôi nán lại, đặt những món đồ cuối cùng vào lại Hộp của chúng tôi. Tôi đặt viên đá Loralite mà tôi vừa tạo ra vào đó, nhưng Tám giật nó ra. Cậu ấy siết chặt nó trong tay và tập trung lại. "Cậu đang làm gì vậy?" Cậu ấy mở mắt ra và thở dài. "Tớ muốn xem thử liệu tớ có thể dùng nó để dịch chuyển tức thời tới một trong những viên đá Loralite khác không. Tớ đã thử với mặt dây chuyền của tớ trước đó, nhưng nó cũng không hoạt động. Có thể chúng không đủ lớn". "Cái gì cơ? Cậu muốn có một chuyến đi chơi Stonehenge á? Hay là Somalia?" Tôi lấy lại viên đá, cho vào Hộp và khoá lại. "Mọi chuyện giờ sẽ diễn ra nhanh chóng thôi. Tớ chỉ ước chúng ta có nhiều thời gian hơn để có thể đi khám phá thêm". "Chúng ta?" Tôi đáp lại, cảm thấy mặt mình bỗng nóng bừng lên. "Cậu sẽ dịch chuyển tức thời tớ đi với cậu á?" Tám mỉm cười hòa hoãn với tôi. "Chỉ một thời gian ngắn thôi. Cậu định nói với tớ là cậu không muốn một chuyến như thế à?" Tám đã đúng, hiển nhiên là vậy rồi. Sau khi tỉnh dậy trước bình minh vì tiếng hét của Ella và cảnh mộng khủng khiếp ở Chicago, chắc chắn là tôi có thể dùng chút thời gian nghỉ ngơi khỏi mọi thứ lên quan tới Loric. Nhưng giờ không phải lúc. Tôi chạm vào tay Tám. "Xin lỗi", tôi nói với cậu ấy. "Chúng ta phải trở nên nghiêm túc. Như Chín đã nói, không có thời gian để lêu lổng ở nước ngoài hay ngay cả bờ sông nữa". Tám thở dài hiền hòa. "À ừ," cậu ấy nói, "chúng ta vẫn luôn có thể có pizza". Cậu ấy ngập ngừng trong một chút, trông như kiểu muốn nói thêm gì đó, nhưng Chín ào vào phòng. Cậu ấy đã chuyển sang bộ đồ luyện tập. "Mấy kẻ yếu kém các cậu đã sẵn sàng cho luyện tập chưa?"