TÔI BIẾT CẬU ẤY ĐÃ RA ĐI. TÔI VẪN CÒN CẢM THẤY CƠN ĐAU còn sót lại từ vết sẹo mới trên chân tôi. Tôi có lẽ sẽ chả bao giờ ngừng cảm thấy nó; nó sẽ ở đó với tôi suốt quãng đời còn lại.
Tôi vẫn phải thử.
Tôi gục xuống trên đầu gối của mình trên lớp bùn bên cạnh thi hài Tám. Vết thương trông không quá tệ. Cũng chả có nhiều máu như lần ở New Mexico, và Tám đã sống qua lần đó. Tôi sẽ có thể chữa được vết thương này chứ, phải không nào? Nó sẽ thành công. Nó phải thành công. Nhưng lần này nó trúng ngay tim cậu ấy, xuyên qua nó. Tôi ấn tay mình lên vết đâm và cố gắng dùng Biệt năng của mình. Tôi đã làm được thế trước đây. Tôi có thể làm lại lần nữa. Tôi phải làm được.
Chả có gì xảy ra. Tôi thấy lạnh toàn thân, nhưng đó không phải là cái lạnh từ Biệt năng của tôi.
Tôi ước mình có thể nằm xuống cạnh Tám ở đây trên vũng bùn này và mặc kệ mọi thứ đang diễn ra quanh tôi. Tôi còn không khóc nữa - nó như thể những giọt nước mắt đã biến mất khỏi tôi và tôi chỉ còn cảm thấy trống rỗng.
Chỉ vài mét cách đó, Năm đang hét lên nhưng tâm trí tôi không thể hiểu hắn đang nói gì. Lưỡi dao mà hắn dùng để đâm Tám đã rút lại vào vỏ trên cổ tay hắn. Tay hắn đang ôm đầu, như thể hắn không tin được hắn vừa mới làm gì. Ở gốc cây, Chín đã trở nên câm lặng trong trạng thái bị sốc. Nếu cậu ta có thể im lặng như vậy một lúc trước thôi để không chọc giận Năm lên. Sáu cuối cùng cũng có thể đứng lên được, trông có vẻ chếch choáng, đang cố gắng hiểu lí do vết sẹo mới ở mắt cá chân mình. Mọi thứ đã sụp đổ.
"Đó chỉ là một tai nạn thôi!", Năm lảm nhảm. "Tớ không có ý làm vậy! Marina, tớ xin lỗi, tớ không có ý như thế!"
"Trật tự đi", tôi rít lên.
Đó là khi tôi nghe thấy tiếng động đáng sợ của động cơ tàu lũ Mogadorian. Đám cảo cao xung quanh chúng tôi bắt đầu bị thổi bạt đi khi con tàu màu bạc sáng lóa bắt đầu hạ xuống từ bầu trời. Tất cả chỉ là một sự sắp đặt từ Năm, nên dĩ nhiên là hắn sẽ có viện binh đợi sẵn rồi.
Tôi ngả người xuống và nhẹ nhàng hôn lên má Tám. Tôi muốn nói gì đó, nói với cậu ấy rằng cậu ấy đã là một người tuyệt vời như thế nào, rằng cậu ấy đã khiến một cuộc sống đáng sợ của chúng tôi trở nên tốt đẹp hơn ra sao. "Tớ sẽ không bao giờ quên cậu", tôi thì thầm.
Tôi cảm thấy một bàn tay trên vai mình. Tôi quay ngoắt người lại và thấy Năm đứng cạnh tôi.
"Mọi thứ không nhất thiết phải như thế này", hắn nói, cầu xin với tôi. "Đây là một sai lầm tệ hại, tớ biết thế! Nhưng mọi thứ tớ nói đều là thật".
Hắn điên rồi. Điên rồi khi dám chạm vào tôi như thế. Tôi còn không thể tin được hắn mặt dày tới mức dám làm thế này. "Im đi", tôi cảnh cáo hắn.
"Cậu không thể thắng, Marina!", hắn tiếp tục. "Tốt nhất là cậu nên đi với tớ. Cậu - cậu -" Năm lắp bắp khi hơi thở của hắn biến thành khói ngay trước mồm hắn, bầu không khí quanh chúng tôi bỗng dưng lạnh cóng. Răng hắn va vào nhau. "Cậu đang làm gì vậy?"
Một thứ gì đó trong tôi trỗi dậy. Tôi chưa bao giờ cảm thấy tức giận thế này trước đây và dường như nó lại cảm thấy vô cùng thoải mái. Cảm giác lành lạnh của Biệt năng chữa thương của tôi lan tỏa khắp người tôi, nhưng nó khác lạ thế nào đó; lạnh như băng và chua xót và chết chóc. Tôi đang tỏa lạnh. Cạnh Năm và tôi, lớp bùn đầm lầy rạn nứt khi bề mặt chúng bị biến thành băng nhanh chóng. Thực vật quanh tôi bắt đầu héo úa, ngã gục trước làn sóng lạnh buốt.
"Ma- Marina? Dừng lại ..." Năm, đang ôm chặt lấy chính mình để giữ ấm, lùi lại một bước khỏi tôi. Hắn gần như trượt ngã trên mặt băng trơn tuột.
Với Biệt năng mới chảy trong người tôi, tôi hành động thuần theo bản năng giận dữ. Tôi giật tay mình lên và lớp băng biến hình phía dưới Năm, một cọc băng hình thành từ mặt đất và đâm thẳng lên xuyên qua chân hắn, giữ chặt hắn tại vị trí đó. Năm hét lên, nhưng tôi không quan tâm.
Năm cúi xuống và ôm lấy cái chân bị đâm, ngay lúc một cọc băng khác bật lên từ mặt đất. Nó đâm thẳng vào mặt hắn. Nếu nó lơn hơn chút nữa, nó có thể đã giết chết hắn. Thay vào đó, nó chỉ lấy đi một con mắt của hắn.
Năm ngã xuống mặt đất đóng băng một cách gượng gạo, chân hắn vẫn bị đâm qua. Hắn ôm lấy mặt mình, hét lên. "Dừng lại! Làm ơn, dừng nó lại!"
Hắn là một con quái vật và hắn xứng đáng phải bị như thế này. Nhưng không. Tôi không thể làm vậy. Tôi không như hắn. Tôi sẽ không giết một người đồng tộc một cách lạnh lùng như vậy, ngay cả sau những gì hắn đã làm.
"Marina!", Sáu hét lên. "Đi nào!".
Tàu đám Mogadorian đã hạ cánh và các cửa đã mở ra. Ở phía cái cây, những cành cây đã trĩu xuống vì sức nặng của đám băng, Sáu đã vắt Chín qua vai mình. Cô ấy giơ tay ra cho tôi.
Tôi nhìn Năm một lần cuối. Hắn đang lấy cả hai tay ôm mặt, giữ chặt con mắt đã hỏng. Hắn đang khóc, những giọt nước mắt đóng băng ngay trên má hắn.
"Nếu tao còn thấy mày lần nữa, thằng khốn phản tặc kia", tôi hét lên, "tao sẽ lấy nốt con mắt chết tiệt kia đấy!"
Năm tạo một âm thanh lầm bầm nhỏ. Thật thảm hại.
Tôi định chạy tới chỗ Sáu nhưng dừng lại. Dưới chân tôi, phủ trong một lớp băng là thi hài Tám. Khi tôi nhận ra mình đã làm gì, bầu không khí quanh tôi ấm trở lại. Tôi quỳ xuống và ấn tay vào lớp băng đang tan chảy ngăn cách tôi với Tám. Tôi muốn đưa cậu ấy đi với chúng tôi, đưa cậu ấy đi khỏi rơi vào tay lũ Mogadorian và an táng cậu ấy đàng hoàng, nhưng không có thời gian để đợi lớp băng tan đi. Sáu đang hét lên với tôi và lũ Mog đang kéo tới.
"Tớ xin lỗi", tôi thì thầm, cảm thấy tê dại toàn thân.
Tôi lao tới chỗ Sáu và nắm lấy bàn tay cô ấy đang chìa ra. Chúng tôi tàng hình đi mất.