CĂN HỘ CAO CẤP CẢM THẤY TRỐNG TRẢI HƠN NGAY KHI John, Sáu và Sarah đi mất. Tôi vẫn chưa thể quen với kích thước của nơi này; nó gần như đủ to để chứa toàn bộ tu viện của thánh Santa Teresa. Tôi biết nó ngớ ngẩn nhưng tôi thấy mình đang nhón chân mà đi, cảm thấy như đang liên tục làm phiền sự giàu có của Chín và Cêpan của cậu ấy tích lũy bao năm qua.
Những viên gạch trong phòng tắm của Chín luôn cảm thấy thấy nóng - thực ra chúng làm ấm và khô chân của bạn khi vừa bước ra từ buồng tắm. Tôi nghĩ về những lần mình ngồi trên nệm nhặt những mảnh gỗ vụn sau khi băng qua một đoạn sàn gỗ lồi lõm tại Santa Teresa. Tôi tự hỏi Hectór sẽ nghĩ gì về nơi này và mỉm cười. Rồi tôi lại tự hỏi tôi sẽ như thế nào nếu Cêpan của tôi là Sandor thay vì Adelina; một người bảo vệ khoe mẽ nhưng tận tâm, hào phóng trong mua sắm nhưng không hề quên nghĩa vụ. Nó chả có tác dụng gì khi nghĩ thế nhưng tôi không thể không làm vậy.
Nhưng nếu tôi không mắc kẹt lâu vậy tại Santa Teresa, tôi sẽ không bao giờ gặp Ella. Tôi sẽ không bao giờ đi cùng Sáu tới ngọn núi và gặp Tám.
Tất cả những khó nhọc, đến cuối cùng đều bõ công.
Tôi nén một cái ngáp lại với mu bàn tay mình. Chả ai trong chúng tôi ngủ được nhiều tối qua, nhất là với sự phấn khích khi sắp tìm được Năm. Đáng lẽ tối qua tôi phải ngủ cùng Ella, lay cô bé dậy nếu những cơn ác mộng của cô bé trở nên quá tệ hại. Thực ra, tôi không nghĩ Ella ngủ một phút nào giữa khoảng thời gian họp mặt và đi theo Chín trong phiên trực của cậu ấy theo dõi vị trí của Năm. Có vẻ với cô bé, dành thời gian với Chín tốt hơn là nghỉ ngơi. Tôi ước mình làm được gì đó để giúp Ella, nhưng khả năng chữa trị của tôi không thể làm gì với thế giới trong mơ.
Tôi tìm thấy Ella cuộn tròn trên một chiếc ghế trong phòng khách. Chín thì đang nằm dài trên cái đi văng gần nhất, ngáy ầm ĩ, tay nắm chặt chiếc ống sẽ trở thành một cây gậy mà tôi đã thấy cậu ấy dùng với một sự hiệu quả chết chóc. Hẳn cậu ấy lấy nó từ Hộp của mình khi cậu ấy nghĩ vẫn còn cơ hội đi với John. Chín nắm chặt món vũ khí như một con gấu bông, có thể đang mơ về việc giết vài tên Mogadorian.
"Em cũng nên ngủ một chút", tôi thì thầm.
Ella nhìn một lượt từ tôi tới chỗ Chín đang ngủ. "Anh ấy nói chỉ nghỉ mắt chút thôi rồi sẽ dạy em vài ngón đòn bạo lực".
Tôi cười khúc khích. Có một cái gì đó buồn cười về việc Ella bắt chước lối nói của Chín.
"Thôi nào, rồi em sẽ được luyện tập sau".
Chín lầm bầm một cái gì đó trong giấc ngủ rồi trở mình, vùi mặt vào cái gối. Ella từ từ đứng dậy rồi nhón chân rời khỏi phòng.
"Em thích Chín", cô bé thông báo trong lúc chúng tôi đi xuống sảnh. "Anh ấy không quan tâm tới tiểu tiết".
Tôi nhíu mày. "Ý em là gì?"
"Anh ấy chả bao giờ hỏi em thế nào hay lo lắng về em. Anh ấy chỉ nói mấy chuyện đùa vớ vẩn và cõng em đi trên trần nhà"
Tôi cười nhưng cảm thấy một chút tổn thương. Tất cả chúng tôi đều rất lo lắng cho Ella, luôn cố gắng để cô bé mở lòng về Crayton - John vẫn đang nhờ tôi tìm hiểu về nội dung lá thư - và rồi Chín tới làm cô bé sao nhãng khỏi những phiền muộn với vài lời châm biếm của cậu ấy.
"Bọn chị chỉ lo lắng cho em thôi", tôi nói.
"Em biết", Ella đáp. "Chỉ là em thấy tốt hơn khi thi thoảng không nghĩ về nó nữa".
Có lẽ đây là thời điểm thích hợp để nói khéo Ella đọc lá thư như John muốn. "Cêpan của chị, Adelina, cô ấy dành một thời gian dài cố không nghĩ về định mệnh của cô ấy - định mệnh của chúng ta. Nhưng cuối cùng cô ấy cũng không có lựa chọn khác. Cô ấy phải đối mặt với nó".
Ella không nói gì nhưng tôi có thể nói rằng cô bé đang nghĩ về những gì tôi nói.
Tôi thấy mình không đi về phía phòng ngủ như đã định mà lại đi về phía khu xưởng. Tôi đứng cạnh cái máy tính bảng, theo dõi những chấm xanh biểu thị Bốn và Sáu tiến về phía chấm của Năm tại Arkansas.
"Chị đang lo lắng về họ à?", Ella hỏi.
"Một chút", tôi đáp dù tôi biết họ sẽ ổn thôi. Ngay cả sau khi gặp Chín, Sáu vẫn là người khỏe và dũng cảm nhất mà tôi đã gặp. Và Bốn đúng hệt như những gì Sáu nói - một anh chàng tốt bụng, một người lãnh đạo chúng tôi cần, ngay cả khi đôi lúc tôi có thể nói cậu ấy đang cảm thấy bế tắc.
"Em hi vọng Năm là một anh chàng", Ella thông báo. "Không có đủ các anh chàng cho tất cả chúng ta".
Tôi há hốc mồm một lúc rồi bắt đầu cười. "Em đã bắt cặp cho mọi người rồi sao?"
Cô bé gật đầu, nhìn tôi một cách tinh nghịch. "John và Sarah này, dĩ nhiên rồi. Và chị với Tám".
"Đợi một giây", tôi nói. "Chả có gì xảy ra giữa chị và Tám cả".
"Psshh", Ella ngắt lời và tiếp tục, "và nếu em lớn lên và cưới Chín, ai sẽ dành cho Sáu?".
"Ai sẽ cưới cơ?"
Tám đứng ở ngưỡng cửa sau chúng tôi, cái nhếch mép quyến rũ của cậu ấy như làm khuôn của mặt cậu ấy trở nên rạng rỡ hơn. Cậu ấy đứng đó bao lâu rồi? Ella và tôi trao nhau một ánh nhìn ngạc nhiên rồi bắt đầu cười.
"Được thôi", Tám nói rồi tiến tới chỗ cái máy tính bảng. "Đừng có nói".
Vai chúng tôi chạm vào nhau khi cậu ấy lại gần và tôi cũng không buồn tránh ra. Tôi vẫn nghĩ về nụ hôn giữa chúng tôi ở New Mexico. Nó dường như là hành động táo bạo nhất trong cả cuộc đời tôi. Dù rất thích nhưng chúng tôi chưa hề hôn lại từ lúc đó. Chúng tôi nói chuyện rất nhiều, chia sẻ những câu chuyện trong những năm tháng chạy trốn, đối chiếu những mảnh ký ức về Lorien. Toàn những lúc không thích hợp để hôn hít.
"Họ luôn chậm chạp thế này sao?", Tám nói khi đang theo dõi Bốn và Sáu tiến về phía nam.
"Đó là một chuyến đi dài", tôi đáp.
"Tốt", cậu ấy trả lời, nhăn nhở. "Điều đó sẽ cho chúng ta chút thời gian".
Tám đang mặc một chiếc áo thun màu đỏ và đen tượng trưng cho một thứ gì đó được gọi là Chicago Bulls và một chiếc quần jean màu xanh. Cậu ấy lùi lại và chỉ vào bộ cánh của mình như thể xem tôi và Ella có đồng tình không
"Trông mình đã đủ giống người Mỹ chưa?"
"Cậu có chắc chúng ta nên làm thế này không?"
Tôi cảm thấy lo lắng trong khi chiếc thang máy đi dần xuống sảnh đợi. Tám đứng ngay cạnh tôi, gần như nhún nhẩy trong sự phấn khích.
"Chúng ta đã ở đây nhiều ngày rồi mà vẫn chưa thăm thú được nơi nào trong cái thành phố này", cậu ấy nói. "Mình muốn nhìn thấy những thứ khác ở Mỹ ngoài các căn cứ hay căn hộ".
"Nhưng nếu có gì xảy ra khi chúng ta đi vắng thì sao?"
"Chúng mình sẽ quay lại trước khi họ tới Arkansas. Sẽ chẳng có gì xảy ra trên đường tới đó đâu. Mà nếu có, Ella có thể dùng thần giao cách cảm gọi chúng mình về mà".
Tôi nghĩ về Chín, người vẫn đang ngủ như chết trên đi văng khi chúng tôi rón rén đi qua. Ella nhìn chúng tôi rời đi, cười một cách ẩn ý với tôi trong khi cuộn tròn lại trên cái ghế cạnh Chín.
"Chín sẽ không nổi điên nếu thức dậy và không thấy chúng ta chứ?"
"Cậu ta là ai chứ? Bảo mẫu của chúng mình à?", Tám nói một cách hài hước và với tay rung nhẹ tôi. "Xõa đi. Hãy đi chơi vài tiếng thôi".
Nhìn xuống từ cửa sổ căn hộ của Chín chả bao giờ cho tôi cái cảm giác thực sự về cuộc sống bận rộn trên đường phố Chicago. Chúng tôi rời đi trong ánh nắng giữa ngày và ngay lập tức bị bủa vây bởi các âm thanh: mọi người nói chuyện, còi xe ô tô ... Nó làm tôi nhớ đến khu chợ ở Tây Ban Nha, chỉ khác là ầm ĩ hơn cả ngàn lần. Tám vừa đi vừa ngửa mặt lên nhìn những tòa nhà cao sừng sững xung quanh. Chúng tôi đi một cách chậm rãi trong khi những người xung quanh thì vội vã, vòng tránh chúng tôi trên đường và cũng không quên ném lại một cái nhìn khó chịu.
Điều này dường như hơi quá sức chịu đựng của tôi. Tất cả con người, tiếng ồn... đều nhiều hơn ở nơi tôi từng sống. Tôi phải ôm lấy một tay cậu ấy để chắc rằng chúng tôi không bất ngờ bị tách ra rồi lạc trong đám đông. Thấy vậy, cậu ấy mỉm cười với tôi.
"Đi đâu đây?", cậu ấy hỏi.
"Lối đó", tôi chỉ một hướng ngẫu nhiên.
Hóa ra hướng tôi chỉ lại dẫn ra bờ hồ. Ở đây yên bình hơn nhiều. Những người đi dạo ở đây, xung quanh hồ Michigan đều giống chúng tôi - chả vội vã đi đâu cả. Một số thì ngồi xuống ghế ăn bữa trưa trong khi số khác thì chạy bộ hoặc đạp xe qua chúng tôi. Tôi chợt cảm thấy buồn cho họ. Nguy hiểm rình rập ngoài kia và họ thì chả biết gì cả.
Tám nhẹ nhàng chạm vào tay tôi. "Cậu đang nhíu mày kìa".
"Xin lỗi", tôi đáp, cố nở một nụ cười. "Chỉ đang suy nghĩ thôi".
"Nghĩ ít thôi", cậu ấy nói kiểu chế nhạo. "Chúng mình đang đi dạo mà. Chả có gì to tát cả".
Tôi cố gắng không nghĩ nữa và cố hành xử như một du khách như Tám nói. Mặt hồ trông như pha lê và tuyệt đẹp, vài con thuyền lờ lững chèo qua mặt hồ. Chúng tôi từ từ đi qua những bức điêu khắc và cửa hiệu cà phê, Tám nhìn mọi thứ với một sự thích thú, cố gắng họ hỏi về nền văn hóa địa phương nhiều nhất có thể và cố gắng làm tôi vui vẻ.
Chúng tôi đứng trước một bức điêu khắc bằng bạc trông như sự kết hợp giữa một đĩa vệ tinh và một củ khoai tây đã gọt một nửa. "Mình tin rằng tác phẩm này được tạo ra bởi một nghệ sĩ Loric tài ba tên Hugo Von Lore", Tám vừa nói vừa vuốt cằm một cách trầm tư.
"Cậu chỉ chém gió thôi".
Tám nhún vai. "Mình chỉ đang cố là một hướng dẫn viên du lịch tuyệt vời thôi"
Sự vui tính của cậu ấy như bệnh truyền nhiễm, chỉ một lúc sau tôi cũng nhiệt tình chém gió về những địa danh chúng tôi đi qua. Khi tôi nhận ra chúng tôi đã dành hơn một tiếng tại bờ hồ, tôi cảm thấy có lỗi.
"Có lẽ chúng ta nên quay lại", tôi nói với Tám, cảm thấy như đang trốn tránh trách nhiệm dù biết cũng sẽ chả có gì xảy ra ngoài chờ đợi.
"Từ từ đã", cậu ấy nói và chỉ trỏ."Nhìn cái đó kìa"
Từ cái kiểu thì thào mà Tám nói, tôi trông chờ nhìn thấy một tên Mogadorian trinh sát đi theo chúng tôi. Thay vào đó, nhìn theo hướng cậy ấy nhìn, tôi thấy một ông béo đứng sau quầy đồ ăn được quảng cáo là "Bánh mì kẹp xúc xích kiểu Chicago". Ông ta đưa một cái cho khách hàng, cái bánh được phủ lên một đống đồ chua, sốt cà chua và hành tây băm nhỏ gần như muốn rơi hết ra khỏi cái bánh.
"Đó là thứ kinh dị nhất mình từng thấy", Tám nói
Tôi cười thầm, và bông nhiên dạ dày tôi sôi lên và biến nó thành một tiếng cười lớn. "Tớ nghĩ nó nhìn cũng ổn đấy chứ".
"Mình đã từng nói là mình ăn chay chưa nhỉ?" Tám hỏi, nhìn tôi chằm chằm khiếp sợ kiểu hài hước. "Nhưng nếu thứ kinh dị này là thứ cậu muốn, vậy thì cứ ăn thôi. Mình chưa có cơ hội cảm ơn cậu một cách tử tế".
Tám bắt đầu tiến tới chỗ người bán hàng nhưng tôi nắm lấy một cánh tay và kéo cậu ấy lại. Cậy ấy nhăn nhở với tôi
"Thay đổi ý kiến rồi à?"
"Ý cậu là gì khi nói chưa có cơ hội cảm ơn mình một cách tử tế?", tôi hỏi. "Cám ơn về cái gì chứ?"
"Cho việc cứu mạng mình tại New Mexico. Cậu phá vỡ lời tiên tri, Marina. Setrákus Ra đâm xuyên người mình và cậu - cậu đem mình trở lại từ cõi chết"
Điều đó làm tôi đỏ mặt và nhìn xuống chân mình. "Nó có là gì đâu"
"Thực ra nó lại là tất cả với mình".
Tôi nhìn lên, cố bắt chiếc kiểu cười châm chọc nhất của Tám. "Nếu vậy thì tớ nghĩ tớ xứng đáng được nhiều hơn là một chiếc bánh mì kẹp xúc xích".
Tám vỗ tay vào ngực như thể tôi đã làm tổn thương cậu ấy. "Cậu nói đúng! Mình là một thằng ngu mới nghĩ mạng mình chỉ đáng giá một chiếc bánh mì kẹp xúc xích". Cậu ấy nắm tay tôi rồi quỳ một chân xuống, áp trán vào tay tôi. "Vị cứu tinh của tôi, tôi có thể làm gì để trả ơn nàng đây?"
Tôi thấy ngượng nhưng không thể không cười. Tôi nhìn kiểu xin lỗi với những người xung quanh, phần lớn đang nhìn chằm chằm Tám với một nụ cười tò mò. Chúng tôi hẳn trông giống hai thiếu niên bình thường với họ, dạo chơi và tán tỉnh nhau.
Tôi kéo Tám dậy, và vẫn cầm tay cậu ấy, tiếp tục dạo bước với ánh mặt trời lấp lánh trên mặt hồ. Dù đó chỉ là hồ chứ không phải biển như tên tôi nhưng nó đều đẹp tuyệt vời.
"Cậu có thể hứa sẽ dẫn mình đi chơi nhiều hơn", tôi nói với Tám.
Cậu ấy siết chặt tay tôi. "Coi như đã xong".
Tám và tôi cuối cùng cũng trở lại căn hộ sau khi nốc đầy bụng pizza. Chúng tôi vẫn còn vài tiếng trước khi Bốn và Sáu đến Arkansas, và Ella cũng không gửi cho chúng tôi bất kì tín hiệu cảnh báo nào. Mọi thứ đều y nguyên như khi chúng tôi rời đi.
Ngoại trừ việc Chín đã dậy và đứng sát cửa thang máy đến nỗi chúng tôi gần như đâm sầm vào cậu ấy khi bước ra khỏi thang máy.
Chín không nhúc nhích khi chúng tôi tiến vào, cứ đứng đó khoanh tay trước ngực và lườm chúng tôi. "Hai cậu đã ở đâu vậy?"
"Geez", Tám nói, cố gắng lách qua Chín. "Cậu đứng đó đợi bọn mình bao lâu rồi? Cậu không thấy mỏi chân à?"
"Chúng tớ chỉ ra ngoài chút thôi", tôi giải thích, cảm thấy chút sợ hãi khi ở cạnh Chín thế này. Nó làm tôi nhớ đến việc bị bắt khi lẻn đi chơi buổi đêm và thoáng hình dung cảnh Chín lấy thước đánh vào tay tôi. "Mọi thứ vẫn ổn chứ?"
"Mọi thứ đều ổn", Chín cáu kỉnh nói, tập trung nhìn Tám hơn là tôi. "Các cậu không thể cứ đi lung tung trong thành phố như vậy mà không bảo tớ trước một tiếng".
"Tại sao không chứ?", Tám bật lại
"Bởi vì thế nhảm nhí", Chín gầm gừ. Tôi có thể thấy bộ não cậu ấy hoạt động như đang tìm cái gì đó để nói. "Thế là vô trách nhiệm và thiếu thận trọng. Thế là ngu ngốc".
"Chỉ vài tiếng thôi mà", Tám phàn nàn và trợn mắt khó chịu. "Tha cho tụi mình bài thuyết giáo như của Cêpan đi".
Nó khá là buồn cười khi thấy Chín tức giận vì bọn tôi hành động như vậy, nhất là khi Bốn đã kể về khoảng thời gian họ cùng nhau trên đường. Thật lạ là nó cũng cảm thấy khá là đáng yêu nữa. Cậu ấy luôn ra vẻ vô tâm nhưng thực ra lại vô cùng lo lắng khi không thấy chúng tôi sau khi tỉnh dậy.
Tôi chạm vào tay Chín, cố gắng làm hạ nhiệt bầu không khí. "Tớ xin lỗi vì bọn tớ đã làm cậu lo lắng".
"Sao cũng được, tớ không hề lo lắng", Chín cằn nhằn, giật cánh tay ra khỏi tôi và lại tập trung vào Tám. "Cậu nghĩ đó là thuyết giáo? Có lẽ tớ nên cho cậu thấy kiểu thuyết giáo tớ hay nhận được khi còn là một thằng nhóc tự phụ ngu ngốc".
Tám vung vẩy ngón tay trước mặt Chín càng cậu ấy tức hơn. Phần lớn các trò đùa của Tám khá là quyến rũ, nhưng đây là một trong những lúc tôi ước cậu ấy không làm vậy. Chín bước tới giáp mặt Tám; mũi của họ sẽ chạm vào nhau nếu Tám cao thêm vài phân nữa. Tám không hề lùi lại, vẫn cười cợt như thể đó là trò đùa.
"Đi nào", Chín nói với giọng trầm trầm. "Tớ đã thấy cậu chơi mèo vờn chuột với Sáu nhưng cậu chưa hề thử với tớ".
Tám nhìn xuống một cái đồng hồ tưởng tượng. "Chắc chắc rồi anh bạn. Mình có thời gian rảnh mà".
Chín mỉm cười và nhìn qua vai về phía tôi. "Cả cậu nữa, Y tá Marina. Bạn trai cậu sẽ cần tới cậu đấy".