Quyên tặng 10 vạn tệ từ 22 vạn tệ tiền thiện quyên của Tĩnh Am Tự cho trung tâm đào tạo, để chủ nhiệm Cống sử dụng làm khoản kinh phí phổ xướng giáo ca cho các giáo phái.
Đây là những dòng chữ mà sư phụ Ngọc Tuệ đã viết trên nửa tờ giấy đưa cho Nhã Tuệ, hiện tại tờ giấy đó vẫn còn đang vo tròn trong túi áo Nhã Tuệ. Chẳng biết bao nhiêu năm qua, Tĩnh Am Tự vốn ít người hương khói mới gom góp được 22 vạn tệ tiền nhang đèn, vốn là chuẩn bị để sửa sang am phòng, nhưng giờ đây, sư phụ lại quyết định quyên góp mất 10 vạn tệ. Thế mà ngày thường, Nhã Tuệ muốn ăn chút gì ngon cũng không được. "Con quên ăn chay là giới luật cơ bản nhất của Phật rồi sao?" Sư phụ vẫn thường nói như thế. Trong thành Ninh Hạ có một quán cơm chay, làm rau củ ngon như vị thịt. Mỗi lần cô nói với sư phụ rằng mình muốn đến quán đó ăn một bữa, sư phụ đều lập tức sầm mặt lại, chắp tay trước ngực, không biết là đang cầu nguyện hay đang nguyền rủa cô: "A Di Đà Phật... Tâm tịnh mà! Tâm tịnh mà!" Cứ như thể cô mang tội lỗi gì lớn lao lắm, như thể trong lòng cô toàn chứa rác rưởi vậy.
Sáu giờ chiều hơn, Nhã Tuệ rời khỏi bệnh viện sau khi gặp sư phụ. Cô nắm chặt tờ giấy có những dòng chữ nguệch ngoạc của sư phụ, rất muốn vò nát tờ giấy rồi ném vào thùng rác bên đường, nhưng khi thực sự đến bên thùng rác, cô nhìn cái thùng màu xanh ấy một hồi, rồi lại lẳng lặng bỏ đi.
Mặt trời lặn xuống. Bóng hoàng hôn chầm chậm dâng lên. Trong con hẻm trên phố Ung Hòa, người đi lại tấp nập, phảng phất hương vị cơm canh. Không hiểu sao, nắm tờ giấy kẻ ô trong tay, Nhã Tuệ bỗng nhiên muốn đến đâu đó ăn uống một bữa thật no say. Muốn tiêu thật nhiều tiền, tiêu hết số tiền ghi trên tờ giấy. Hơn nữa, vừa nghĩ đến chuyện ăn, bụng cô quả nhiên khẽ reo lên òng ọc. Cô đưa mắt nhìn những cửa hàng hai bên hẻm, ban đầu chỉ thấy lác đác một, hai quán cơm nhỏ, nhưng đi thêm một đoạn, bỗng nhiên hai bên đường đều là những quán ăn và hàng quà vặt, hương cơm hương canh nồng nàn như khói nhang tại tháp Nhĩ Tự vào mùa du lịch. Bước chân chậm lại, ánh mắt dán chặt vào hai bên đường, Nhã Tuệ nhìn thấy một quán mì Lan Châu sạch sẽ nổi bật, bên cạnh quán mì là một quầy hàng khung sắt chuyên bán bánh kẹp thịt Tây Ninh - không ngờ ở đây lại có cả quán ăn vặt vùng Tây Bắc. Cô dừng lại, nghĩ ngợi một chút, quả nhiên cô vò nát tờ giấy trong tay rồi nhét vào túi áo, bước về phía quầy bánh, thử hỏi khẽ:
"— Có thịt lợn không ạ?"
"— Không lẽ lại là thịt người."
"— Thịt lợn ngon ạ. Không phải con ăn, con mua cho người khác, anh có thể cho thêm nhiều thịt lợn vào trong bánh kẹp thịt không ạ?"
"— Lấy loại nạc hay loại mỡ?"
"— Một cái thêm nhiều thịt nạc đỏ, một cái thêm nhiều thịt mỡ trắng. Phần tiền thịt thừa con sẽ trả thêm cho anh."
Con dao băm thịt kêu lên nhịp điệu vui vẻ như nhạc phạm âm. Trong chớp mắt, miếng thịt nạc vuông vức đã thành thịt băm, thịt mỡ đã thành dạng sốt, hương thơm nồng nàn đến mức cô có thể nhìn thấy từng làn khói lượn lờ trước mắt, khiến lỗ mũi cô ngứa ngáy, đến nỗi bản thân cái mũi cũng chẳng màng tới vẻ đẹp của chính nó, cứ phải nhăn nhúm hít hà đầy vẻ khó coi. Trong căn nhà khung sắt có những du khách, họ vừa ăn vừa nhìn chằm chằm vào chiếc áo cà sa và cái đầu trọc lóc của cô, mắt mở to kinh ngạc. Cô không ngừng gật đầu làm lễ Phật với họ để giải thích: "Là mua cho người khác ạ, là mua cho người khác ạ." Họ ngược lại thấy ngại ngùng, rồi lại tỏ ra kính trọng, áy náy với cô. Dùng hai chiếc túi ni lông màu trắng, đựng hai chiếc bánh kẹp thịt vẫn còn nóng hổi, cô đưa hai mươi đồng rồi ôm túi bước ra khỏi tiệm bánh. Cô quay sang quán mì Lan Châu bên cạnh, khách ở đây ít hơn bên kia. Bên trong quầy là khu vực làm việc của đầu bếp, bên ngoài là khu vực ăn uống với những chiếc bàn đơn giản. Tuy đơn giản, nhưng đều là đồ mới sạch sẽ, trên bàn ghế màu vàng vẫn còn phảng phất mùi sơn mới. Có tám chiếc bàn dành cho hai người và bốn người, sáu chiếc đã có người ngồi, như thể đang chờ cô đến, ngay góc tường nơi ánh sáng yếu ớt vừa vặn để lại một chiếc bàn đôi. Lại thêm hơn mười đôi mắt đang nhìn cô. Nhìn cái đầu trọc, áo cà sa và khuôn mặt con gái của cô. Cô mỉm cười với tất cả mọi người, chắp tay cúi đầu làm lễ với tất cả khách hàng, cũng chẳng biết miệng mình có thốt ra câu kinh nào không, nhưng cô cảm thấy mình đã nói ra, rồi cô mới nói lớn với người phụ nữ đang nhìn chằm chằm mình trong quầy: "Chị ơi - cho em một bát mì kéo không thịt được không ạ? Em chỉ ăn nước dùng chay thôi, tiền thịt em vẫn trả, chị cho em thêm nhiều rau xanh được không ạ?" Người phụ nữ được gọi là chị gật đầu với cô, tất cả khách trong quán như trút được gánh nặng, lại bắt đầu ăn tiếp, những ánh mắt thu lại như tấm rèm cửa khép kín.
Cô ngồi vào chiếc bàn trong góc tường, không còn nghĩ đến kinh kệ, bồ tát hay giới luật nữa, quay lưng lại với người khác, đối diện với góc tường và vài con ruồi đen đậu trên đó. Để đề phòng có người bất thình lình bước vào ngồi đối diện, cô còn lén đẩy bàn vào sát góc tường, khiến chỗ ngồi trở nên chật hẹp, không đủ cho người thứ hai ngồi. Bát mì Lan Châu to lớn được bưng ra, đúng là bát mì sợi nhỏ với nước dùng trong vắt và nhiều rau, hành thái nhỏ, lá rau nổi lềnh bềnh trên mặt nước. Trong phòng là làn hơi nước mịt mù nóng hổi, như thể thế giới vẫn đang ở thời kỳ hồng hoang khi thần linh chưa đến. Tiếng húp mì, tiếng nhai chóp chép phía sau dồn dập như tiếng suối chảy. Tiếng vo ve của điều hòa lúc thì át cả tiếng húp mì, lúc lại nhỏ hơn. Đôi nam nữ phía sau ăn xong đứng dậy nắm tay nhau rời đi, họ dường như còn liếc nhìn cô một cái, nói gì đó. Nói gì không quan trọng, quan trọng là sau lưng cô không còn ai nữa. Không còn ai nhìn chằm chằm vào lưng và sau gáy cô nữa. Sẽ không ai phát hiện ra cô ni cô nhỏ này, vừa ăn nước dùng mì chay và rau, vừa lén lấy bánh kẹp thịt từ trong ngực ra. Vị ngon tuyệt đỉnh. Hơi nóng của bánh kẹp thịt làm túi ni lông mờ đi một lớp sương trắng dày đặc, khiến người ngoài nhìn vào chẳng thấy đó là bánh kẹp thịt, cùng lắm cũng chỉ thấy là hai cái bánh nướng mà thôi. Để đề phòng người khác phát hiện ra cô có bánh kẹp thịt vì mùi hương, Nhã Tuệ lấy phần thịt nạc thơm dịu ra ăn trước. Nhưng dù là thịt nạc, mùi thơm vẫn xộc ra từ chiếc túi cô mở, làm cô giật thót mình, vội vàng túm chặt miệng túi lại, nhốt mùi hương đậm đà vào trong. Theo bản năng cô quay đầu nhìn ra sau, thấy mọi người đều đang tự ăn hoặc tự nói chuyện, cô chợt nghĩ đến sự tốt bụng của người Bắc Kinh, thấy nhiều biết rộng, chuyện lạ không làm họ ngạc nhiên, đúng là nơi tín đồ mặc áo tu hành nên ở. Cô từ từ mở một khe nhỏ ở miệng túi bánh kẹp thịt, cúi đầu xuống, không phải đưa bánh lên miệng, mà là chu môi ra dài nhất có thể, vươn vào trong túi, dán chặt vào chiếc bánh và những miếng thịt sắp rơi ra ngoài.
Cắn một miếng, cô vội vàng khép miệng, lại túm miệng túi nhét vào trong ngực. Mùi thơm của thịt ngay lập tức nhảy múa trên răng cửa rồi xộc vào khoang miệng, khiến vòm họng cô run lên bần bật, cô không thể không dùng đầu lưỡi chặn lại sự ngứa ngáy của hương vị trên vòm miệng. Thế nhưng, mùi thơm ấy men theo chân răng chạy tới, vượt đèo lội suối, như luồng khí muốn tràn từ thung lũng sâu ra ngoài. Cô cảm nhận được mùi thịt ấy chắc chắn là màu đỏ thẫm như thịt nạc, như ráng chiều tràn ngập vòm trời, lan tỏa trong khoang miệng và cổ họng cô. Cô không nỡ nuốt chửng ngay miếng bánh và miếng thịt trong miệng, để hương bánh, hương thịt tụ lại một lúc, thấm vào chân tóc và cơ thể cô, như thể khắp người cô đều có luồng khí luân chuyển. Khi cắn miếng tiếp theo, trên chiếc bánh kẹp thịt xuất hiện một vết trăng khuyết hình dấu răng, giờ đây vết răng ấy được lưỡi đẩy lên áp sát vào vòm họng, tựa như một con ốc vít khớp với cái ê-cu, như một cuốn kinh thư và một tín đồ của nó vậy. Mọi thứ đều vừa vặn, thiêng liêng, âm thầm trang trọng. Sau khi tận hưởng xong hương vị nồng nàn ấy, cô bắt đầu nhai miếng bánh và thịt, ngoài cái run rẩy khoảnh khắc răng chạm vào thịt, bụng cô bỗng kêu lên òng ọc, tựa như có vài cánh cửa gỗ khô khốc lần lượt mở ra đón chào. Lo sợ tiếng kêu truyền đi nơi khác, cô lại nhai vội miếng thịt và bánh, như thể đã mấy ngày không ăn cơm, không đợi răng và thịt bánh kịp giao thoa chuyện trò gì, cô đã nuốt chửng miếng bánh thịt vào bụng, để chúng lấp đầy tiếng kêu và tiếng reo của dạ dày.
Tiếp theo là miếng thứ hai.
Miếng thứ ba.
Cúi người uống thêm ngụm nước mì Lan Châu trong vắt thanh đạm, rồi lại ngoái đầu nhìn ra sau, lúc này cô mới cảm thấy thế giới bình ổn trở lại, thiên hạ tĩnh lặng an bình. Tuy hoàng hôn buông xuống, trên phố người đi lại như mắc cửi, nhưng ai nấy đều bận rộn việc riêng, chẳng có thời gian bận tâm người khác làm gì. Cứ như thế, cô từng chút từng chút ăn mì và bánh kẹp thịt, dùng đũa khuấy bát tô tìm kiếm, rồi lại ghé miệng vào miệng túi bánh dưới bát, từng chút một, từng miếng một, sự dịu dàng nho nhã như bước chân buổi sớm trong chùa lại quay về với cô, uống nước dùng, ăn mì, nhai thịt và bánh, như đang tụng kinh vậy, chữ ra chữ, câu ra câu, chỗ cần ngắt thì ngắt, chỗ cần lên giọng thì lên, cho đến khi ăn gần hết chiếc bánh nhân thịt nạc mới nhớ ra còn cái bánh nhân thịt mỡ, cô mới thong dong buộc miệng túi này lại, mở túi kia ra.
Một bát mì Lan Châu to lớn, hai chiếc bánh kẹp thịt, vậy mà tất cả đều vào bụng. Căng bụng lắm, nhưng cô lại cảm thấy nếu mua thêm cái bánh kẹp thịt nữa, có lẽ vẫn ăn được. Lúc này cô mới nhớ mình là ni cô, là người đã sinh ra và xuất gia được mười tám năm, tiết chế ham muốn ăn uống là giới luật cơ bản nhất, thế là cô đứng dậy rời khỏi quán, bắt xe về cổng trường đại học, đi bộ một vòng quanh khuôn viên trường, cảm thấy bụng nhẹ nhõm hơn, mới chậm rãi trở về tòa nhà tôn giáo.
---❊ ❖ ❊---
[1] Tháp Nhĩ Tự: Nằm ở vùng ngoại ô Tây Ninh, Thanh Hải, là thánh địa Phật giáo. Một trong bốn ngôi chùa Phật giáo cổ xưa nhất của Trung Quốc.