Ngọc ni[1] Nhã Tuệ bị đạo sĩ Minh Chính đem lòng yêu mến, đây là chuyện không thể để các vị sư huynh cùng thần linh biết được. Hơn nữa, Nhã Tuệ cũng không cho rằng đó là tình yêu, mà là thứ "tục thế triền tình" như lời sư phụ nói, giống như bùn đất dính trên giày vào ngày mưa vậy. Có một lần, cô từ đầu bên này hành lang đi sang đầu kia để đổ vụn giấy cắt, nhìn thấy Cố Minh đang vẫy tay gọi cô dưới chân cầu thang, trông như một nam sinh trộm đồ muốn tặng cho nữ sinh vậy. Nhưng ở bên cạnh anh ta, ngay góc cầu thang tầng bảy, sừng sững dựng một tấm biển gỗ. Trên biển viết năm chữ: Nam tín đồ dừng bước!
Anh ta dừng bước ở đó. Giới luật của tấm biển gỗ đã chặn anh ta lại dưới chân cầu thang tầng bảy. Các nữ tín đồ đều ở tầng bảy của tòa nhà tôn giáo, giống như tất cả ký túc xá sinh viên của trường Đại học Quốc chính này đều xếp nữ sinh ở tầng cao nhất, cốt là để nam sinh không đi lại qua trước cửa ký túc nữ, nhằm ngăn cản những yêu đương và dâm dục của con người. Nhưng chuyện đến trung tâm tôn giáo thì lại khác. Giới luật chính là pháp luật. Giới luật còn lớn hơn cả pháp luật. Sự tuân thủ giới luật của các tín đồ giống như sự khát khao đối với ba bữa cơm mỗi ngày vậy. Tầng một là cơ quan của trung tâm đào tạo tôn giáo cùng văn phòng của các giáo sư, giảng viên; tầng hai là tầng ký túc xá Phật giáo; tầng ba là tầng ký túc xá Đạo giáo; tầng bốn, năm, sáu lần lượt là tầng ký túc xá của Công giáo, Cơ Đốc giáo và Hồi giáo; tầng bảy cao nhất là nơi ở của toàn bộ nữ tín chúng thuộc năm tôn giáo lớn. Mỗi tầng đều có phòng học bày biện báo chí tạp chí. Mỗi tầng đều không có lễ đường hay phòng làm lễ misa. Mỗi vị đại sư và tín đồ đến tham gia đào tạo, cũng đều từ sự sắp xếp này của trường Linh Tâm Tín Nặc - dẫu sao đây không phải là học viện tôn giáo nước ngoài hay nhà thờ, thánh đường riêng của mỗi giáo phái, không phải chùa chiền của Phật hay đạo quán của Đạo gia. Đây là lớp đào tạo cao cấp của trung tâm đào tạo tôn giáo, do trường đại học danh tiếng nhất Bắc Kinh thành lập theo sự ủy thác của quốc gia. Lớp đào tạo ngắn hạn là ba tháng, trung hạn là nửa năm, còn đào tạo đại sư dài hạn là một năm.
Trung tâm đào tạo có riêng một tòa nhà, trường gọi chung tòa nhà này là tòa nhà Tôn giáo Tín ngưỡng. Vẻ ngoài của tòa nhà Tín ngưỡng cũng giống như các tòa nhà của những học viện khác, nhưng bên trong lại là một màu đen trắng hoàn toàn khác biệt, không chỉ nam tín đồ và nữ tín đồ không bao giờ qua lại, mà ngay cả tín đồ cùng giới, cùng giáo phái cũng rất ít khi qua lại trò chuyện. Các nghi thức lễ bái, misa, thắp hương, tụng kinh... của mỗi tín chúng, đại sư đều diễn ra và được thực hiện một cách thành kính ngay tại ký túc xá của mình. Một người một phòng, một phòng một ngôi chùa, một tín đồ một nhà thờ. Chỉ là chùa và nhà thờ hơi nhỏ chút; thánh đường và đạo quán cũng hơi nhỏ chút. Điều này khiến cho vị đạo sĩ trẻ tuổi kia muốn gặp Nhã Tuệ cũng giống như dù đã thuộc lòng "Đạo Đức Kinh" mà vẫn không thể gặp được chân thần Lão Tử vậy. Cũng như bản thân Nhã Tuệ ngày ngày thắp hương tụng kinh, mà vẫn không thể nhìn thấy Phật Đà, Bồ Tát thật sự vậy.
Thần và người luôn phải giữ khoảng cách. Có khoảng cách mới có thần linh. Mọi người đến đào tạo, chính là vì muốn đo lường khoảng cách này mà đến. Bây giờ, vị đạo sĩ kia bắt đầu đo lường khoảng cách giữa người và thần. Sau vài lần không gặp được Nhã Tuệ ở cửa tầng bảy, anh ta tính toán thời gian ăn cơm chắc chắn sẽ tình cờ chạm mặt cô dưới lầu; tính toán cô ra ngoài đi dạo trong khuôn viên trường, anh ta cũng vừa vặn muốn đi dạo ở đó. Thế là anh ta đứng chờ cô trên đường đi ăn cơm, đứng chờ cô ở cửa cửa hàng.
Một hôm, Nhã Tuệ đến kỳ nguyệt san theo định kỳ, cô đến cửa hàng trong trường mua băng vệ sinh mà ni cô cũng cần dùng. Vì mua loại nhãn hiệu "Thư Nhi Bảo", trên bao bì in hình bầu trời xanh, mây trắng và nụ cười của một nữ diễn viên đang nhảy múa, nên lúc đi về, cô vui vẻ như đang bay trên mây vậy. Tâm hồn thư thái, bước chân nhẹ nhàng, tiện đường từ vườn hoa trong trường đi về, bỗng nhiên một ý nghĩ trộm nảy sinh trong lòng, cô nghĩ: "Bồ Tát liệu có kinh nguyệt không nhỉ? Nếu Người có kinh nguyệt, thì sẽ dùng loại túi vệ sinh hay băng vệ sinh như thế nào?" Ý nghĩ trộm này vừa dấy lên, Nhã Tuệ "cộp" một tiếng dừng chân, trong lòng niệm một tiếng A Di Đà Phật, khóe miệng nở nụ cười, liền nhìn thấy cách đó không xa có một đôi giày mũi nhọn, có đôi tất len xám bảo vệ cổ chân, đường kim mũi chỉ dưới gấu áo bào thô trông giống hệt cỏ khô, nhưng cũng ngay ngắn giống như khe tường. Đó là đạo bào, giống như cà sa đều là kiểu trên hẹp dưới rộng. Hàng khuy vải của vạt áo chéo nằm nghiêng trên khuỷu tay trái, như một dòng sông đang chảy vậy.
— Ồ, anh biết ngay em sẽ đi qua đây mà.
Cô ngẩn người đứng đó, theo bản năng nhét băng vệ sinh vào trong ngực.
— Ngày mai thứ Sáu lại có cuộc thi kéo co. Nếu sư phụ em phản đối cuộc thi kéo co giữa các giáo phái, anh có thể khiến trung tâm đào tạo hủy bỏ cuộc thi kéo co thể thao trong lớp!
Mắt cô mở to, không dám tin nhìn anh ta.
— Chúng ta đây là lớp đại sư tôn giáo, giống như trường Đảng ở phía Di Hòa Viên kia, nếu không phải là phương trượng, trụ trì, mục sư, thần phụ và đại a-hông, thì không có tư cách đến tham gia đào tạo. Nhưng anh biết em đến đây để chăm sóc sức khỏe cho sư phụ, thay bà nghe giảng tạm thời, còn em có biết tại sao một đạo sĩ nhỏ mới ngoài hai mươi tuổi như anh lại có thể trở thành học viên đào tạo chính thức không?
Đôi môi mím lại, ánh mắt Nhã Tuệ lạnh lùng không chút lưu luyến rơi trên mặt anh ta.
Anh ta tiến về phía cô, túm lấy tay cô: "Chúng ta đi phía kia!" Giọng điệu như ra lệnh cho cô, lôi cô đi sâu vào trong vườn ở phía Tây trường học. Bên ngoài khu vườn là rừng dương liễu, bên trong có một rừng tùng bách. Phía Đông có mấy cây tùng bách đã chết, sinh viên yêu đương hay ôn bài đều không đến đó. Minh Chính kéo cô về phía những cây tùng bách đã chết đó. Cô cũng không biết tại sao mình lại đi theo. Đến nơi, họ dừng lại, anh ta trịnh trọng nói với cô:
— Anh biết em qua mười tám tuổi mà vẫn chưa thụ giới, là vì sư phụ muốn em hoàn tục, sống cuộc sống của người bình thường.
---❊ ❖ ❊---
— Không sống cuộc sống người bình thường thì ai mà tin giáo nữa - anh cũng muốn hoàn tục. Hai ta nhân dịp lớp đào tạo này, cùng nhau hoàn tục kết hôn ở Bắc Kinh có được không?
Cô kinh ngạc lùi lại một bước, ánh mắt trừng lên mặt anh ta, hai tay chắp trước ngực, lẩm bẩm vài câu kinh "A Di Đà Phật", rồi đột ngột quay người bước đi. Lúc này, anh ta lại tiến lên hai bước chặn cô lại, như một bức tường chắn trước mặt cô.
— Anh thực sự có thể khiến trung tâm đào tạo hủy bỏ cuộc thi kéo co trong giờ thể dục. Chủ nhiệm Cống của trung tâm, em có biết hai nhà chúng ta có quan hệ gì không?
Cô nghe vậy, lùi lại một bước, rồi lại lùi thêm một bước, hai tay luôn chắp trước ngực, những lời kinh lẩm bẩm trong miệng như một sợi dây không dứt, cho đến khi lùi cách anh ta vài bước chân, lại vội vàng quay người, bước nhanh rời khỏi khu vườn đó, vẫn còn nghe thấy tiếng anh ta gọi với theo: "Nói cho em biết - ngày mai anh có thể thay sư phụ em khiến trung tâm hủy bỏ cuộc thi kéo co giữa các giáo phái!" Lúc này bước chân cô mới chậm lại, quay đầu nhìn anh ta một lát đầy ngạc nhiên, rồi lại nhanh chóng, vội vã đi về. Về đến phòng, xử lý chuyện kinh nguyệt xong, không biết tại sao trong lòng cô luôn có một nỗi vui sướng nhẹ nhàng, cứ nghĩ đến việc tại sao Lão Tử và Bồ Tát không yêu nhau. Nghĩ nếu họ yêu nhau, kết hôn thì đó là một cuộc thần hôn đẹp đẽ biết bao trên thế gian này.
[1] Ngọc ni còn gọi là sa-di-ni, là những tiểu ni cô nhỏ nhất, chưa đầy mười tám tuổi.