Kỳ kinh nguyệt lại đến với Nhã Tuệ, đau đớn khôn cùng, nhưng cũng có cảm giác dễ chịu, vừa mệt mỏi lại vừa buồn ngủ.
Thời gian như khói như nước, chẳng vội vàng chẳng hấp tấp mà trôi đến ngày mười tám tháng Mười Một, kỳ kinh nguyệt lặng lẽ êm đềm kéo đến. Nhã Tuệ vẫn cứ ngày qua ngày giữ nếp sống cũ, lên lớp, tan lớp, ăn cơm và hằng tuần đều đến Bệnh viện Ung Hòa thăm sư phụ, trở về phòng lại thắp hương, cắt giấy và nghiền ngẫm cuốn sách "Trung Quốc Tiễn Chỉ Kỹ Pháp Đại Toàn" kia, đã học được phương pháp âm cắt, dương cắt, học được cách cắt dòng chảy, cắt vẩy mực và kỹ thuật khắc dao. Chủ đề cắt giấy vẫn lấy Bồ Tát, Lão Tử làm trục chính, nhưng vì những đường nét kết hợp giữa cắt và khắc đã mảnh và đều hơn trước, nhìn thấy được tầng lớp, nên bàn tay với kéo, dao khắc cứ không muốn rời xa nhau, thế là lại cắt tỉa ra thêm một đoạn câu chuyện mới:
Ồ, Bồ Tát đã lớn thành thiếu nữ rồi.
Chà, Lão Tử cũng đã trưởng thành.
Cứ thế, họ đã có lễ trưởng thành mà đáng lẽ mỗi người đều phải có.
Cây với cây có thể yêu nhau từ cái nhìn đầu tiên không? Nếu không thì trên thế giới này làm gì có rừng cây chứ.
Đi về phía cái cây, chính là đi về phía tình yêu. Thế là, cây và cây yêu nhau, giống như Lão Tử và Bồ Tát yêu nhau vậy.
Cây cối còn biết yêu nhau, con người sao có thể không yêu nhau từ cái nhìn đầu tiên chứ.
Đến lúc nắm tay thì hãy nắm lấy, chỉ có nắm tay, tình yêu mới sản sinh ra ánh sáng.
Hội ngộ tất có chia ly. Hồng nhạn truyền thư, chính là xuất hiện từ thời điểm này.
Thư từ qua lại nhiều rồi, thì nên kết hôn thôi. Đón dâu là việc đẹp đẽ nhất của nhân loại.
Nhân loại nhờ có cây nên mới có nhà, nhờ có nhà nên mới có làng mạc và thế giới.
Động phòng thời viễn cổ.
Thực ra, tất cả hôn nhân đều là bình cũ đựng rượu mới. Rượu mới vô cùng thơm. Trưởng thành chẳng phải đều là vì chén rượu mới này của một ngày nào đó hay sao?
Uống chén rượu giao bôi, hòa hợp hoan lạc.
Hòa hợp hoan lạc, động phòng hoa chúc. Cuộc đời thật đẹp biết bao. Ai mà không muốn? Ai cũng muốn.
Hoa hạnh phúc nở rộ.