Tâm Kinh

Lượt đọc: 72 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
20 Các vị lãnh đạo, chủ nhiệm và tín chúng

❊ ❊ ❊

Buổi tiệc được thuê tại hội trường nhỏ của Học viện Nghệ thuật. Dưới sân khấu có khoảng hơn hai trăm chiếc ghế bọc da màu nâu, trên bàn hàng ghế đầu bày hoa quả, chén trà, tờ chương trình. Bốn bức tường đều dán loại giấy màu nhạt có hoa văn, đã được dán thêm lớp vải cách âm, ghế xếp thành từng bậc, cứ mỗi hàng lại cao lên một chút, hàng cuối cùng ngồi như lơ lửng giữa không trung. Sân khấu là bục diễn hình bán nguyệt, cao hơn mặt đất đúng một mét. Rèm đỏ rủ xuống từ hai bên đài, ánh đèn trước sân khấu và đèn trên đỉnh đều tụ lại trên thảm của bục diễn. Cứ ngỡ sẽ có học viên mải chơi trên phố không về kịp tham dự buổi tiệc, nào ngờ chưa đến bảy giờ, toàn bộ tín đồ trong lớp đã có mặt đông đủ, có người cố ý mặc giáo phục, có người lại cố tình cởi giáo phục ra mặc thường phục. Điều hòa trong hội trường không nóng không lạnh. Dòng chữ trên băng rôn vắt ngang trên đỉnh sân khấu là: "Lễ bế giảng Lớp đào tạo bậc thầy tôn giáo khóa III" với một hàng chữ vàng. Những tín chúng đến sớm, một nửa đang chụp ảnh kỷ niệm trước băng rôn, một nửa tản ra các nơi trò chuyện, mỗi người trong tay cầm một tờ chương trình và một chai nước khoáng chuẩn bị sẵn ở cửa. Người này hỏi người kia mua được gì ở Vương Phủ Tỉnh, người kia lại nói trung tâm thương mại ở Tây Đan rộng quá, người đông đến mức chui vào là bị hòa tan trong đó luôn. Khắp nơi đều là tiếng ồn ào không khác gì thế tục. Khắp nơi đều là sự lưu luyến và bịn rịn chia ly, ngay cả lão phương trượng, lão giám mục trong tay cũng cầm những món quà mà tín đồ mua cho họ trên phố: bình giữ nhiệt nhập khẩu từ Nhật Bản, kem dưỡng da cho người già nhập khẩu từ Hàn Quốc và sạc dự phòng mua từ cửa hàng chuyên dụng. Sư phụ Thủy Việt ôm một đôi búp bê vải có hình đôi nam nữ đang ôm nhau, được bọc trong màng nhựa, to gần bằng người thật. Khi đưa tặng cho Nhã Tuệ và Minh Chính, liền có người gọi với về phía họ: "Hôn đi - hôn trước mặt mọi người đi!" Tất cả mọi người đều ngoái đầu lại, chờ đợi họ hôn nhau, thì lại nhìn thấy Phó giáo sư Hoàng của trung tâm tôn giáo từ ngoài hớt hải chạy vào, tay đè xuống không trung hô lớn:

"- Tất cả ngồi xuống - tất cả ngồi xuống - lãnh đạo tới rồi, tất cả ngồi xuống!"

Các tín chúng liền ngồi xuống theo giáo phái và khu vực, ánh mắt đều đổ dồn về phía cửa vào hội trường. Người bước vào đầu tiên là Chủ nhiệm Cống, ông ta dẫn lối rồi đứng bên vệ đường, làm động tác cúi mình nghênh đón. Tiếp theo, đúng như đã thông báo trước, trong lễ tốt nghiệp lại mời được vị lão Bộ trưởng Bộ Thống nhất Quốc gia và lão Hội trưởng Hiệp hội Tôn giáo Quốc gia, đi cuối cùng là lãnh đạo nhà trường. Lão Hội trưởng đã hơn chín mươi tuổi, đi đứng cần người dìu. Ông từng là mục sư và giám mục thế hệ đầu tiên sau khi quốc gia thành lập, chẳng rõ vì sao lại có tạo nghệ sâu dày về Phật Đạo, thậm chí còn từng là trụ trì lớn của một ngôi chùa quan trọng. Hiện nay ông là lão Hội trưởng Hiệp hội Tôn giáo Quốc gia đức cao vọng trọng, ngày thường lãnh đạo và tín đồ các tôn giáo chỉ có thể nhìn thấy ông trên sách báo và truyền hình, giống như tín chúng toàn thế giới chỉ có thể thấy Giáo hoàng Vatican trên tin tức truyền hình vậy. Không ai ngờ được ông sẽ tới dự lễ bế giảng này. Cũng không ngờ lão Bộ trưởng Bộ Thống nhất quản lý hiệp hội tôn giáo cũng sẽ tới. Thế là tất cả đều đứng dậy theo sự xuất hiện của họ, vỗ tay như dân chúng vỗ tay chào đón nguyên thủ quốc gia. Người đứng dậy vỗ tay đầu tiên là mấy vị lão phương trượng và lão giám mục đã ngoài tám mươi, tiếp theo là lớp trưởng và học viên các giáo phái, tất cả đồng loạt đứng dậy, hai bàn tay vỗ trong không trung tạo ra tiếng động vang dội khắp cả hội trường, cho đến khi các vị lãnh đạo lần lượt vào chỗ ngồi ở hàng ghế đầu, lão Bộ trưởng và lão Hội trưởng quay người ra hiệu cho tất cả tín chúng ngồi xuống, tiếng vỗ tay đó mới dần dần trả lại sự tĩnh lặng cho hội trường.

Buổi tiệc lễ bế giảng cũng bắt đầu.

"Các em học viên, các vị giáo hữu - hôm nay là ngày lành tốt nghiệp của các em, cũng là ngày Trung tâm Đào tạo Tôn giáo của Đại học Quốc chính chúng ta chính thức được phê chuẩn nâng cấp thành Học viện Tôn giáo thuộc Đại học Quốc chính - Học viện Tôn giáo này là học viện chuyên ngành tôn giáo đầu tiên trong các trường đại học toàn quốc, sự thăng cấp, thành lập và phát triển của nó luôn nhờ vào sự nỗ lực và ủng hộ của lão Bộ trưởng và lão Chủ tịch đang ngồi đây, nếu không có họ bôn ba và thuyết phục ở cấp trên, Trung tâm Tôn giáo chúng ta vận hành gần mười năm nay, chẳng những không thể thành một học viện, mà mãi mãi chỉ là một đơn vị cấp chính khoa bên lề của trường. Nhưng kể từ hôm nay, kể từ giây phút này, Trung tâm Tôn giáo của các em chẳng những đã chính thức là một học viện ngang hàng với các Học viện Luật, Học viện Văn học, Học viện Kinh tế, Học viện Tài chính và Học viện Báo chí của trường, mà nó còn vượt mặt, đã trở thành cấp phó sảnh ngang hàng với các khoa viện khác. Hơn nữa, từ nay về sau, mọi công tác tuyển sinh, đào tạo, phân nhà, kinh phí và biên chế, cũng như việc thăng tiến chức danh và nghỉ hưu của các thầy cô, đều sẽ y hệt như các học viện khác!"

Nói tới đây, Hiệu trưởng dừng lại, nhìn xuống dưới đài một cái. Cái nhìn này như thông báo làm nóng bầu không khí đầy ăn ý, tất cả tín chúng học viên đều ngẩn người ra một chút, nhìn thấy Chủ nhiệm Cống đang đứng như một cái cây thẳng tắp trên sân khấu vỗ tay, mọi người mới hiểu ra, ý nghĩa của buổi tiệc này là thừa trước khởi sau, khai thiên lập địa, tựa như ngày đại hội đầu tiên khi các tôn giáo được sáng lập vậy. Thế là, lại một tràng pháo tay, tiếng hoan hô vang lên, lại là một mảng tiếng tín đồ gọi to, cười nói và tiếng huýt sáo không biết từ miệng sinh viên hay tín đồ nào thổi ra. Tiếp đó, giữa tiếng huýt sáo đó, Hiệu trưởng mời lão Bộ trưởng và lão Chủ tịch lên sân khấu chỉ đạo, lão Bộ trưởng, lão Chủ tịch đều cười xua tay dưới đài:

"Chúng ta đã thỏa thuận là không phát biểu mà, đã thỏa thuận là không nói mà!"

Hiệu trưởng liền đưa miệng vào sát micro: "Tuân theo tinh thần chỉ đạo của lãnh đạo trung ương, thực hành tiết kiệm, mọi việc giản lược - bây giờ tôi tuyên bố, Lễ bế giảng Lớp đào tạo bậc thầy tôn giáo khóa này - chính thức bắt đầu!!"

Sau đó, ông đón lấy tràng pháo tay rồi bước xuống sân khấu, âm nhạc vang lên ngay trong bước chân của ông, rộn ràng du dương, lại có chút khoáng đạt và hùng hồn. Âm nhạc là bản giao hưởng "Tổ quốc tôi" thường được phát trong các buổi đại hội kiểu Trung Quốc. Sau khi tiếng nhạc ngưng bặt, một nữ nghiên cứu sinh của Học viện Nghệ thuật, người có dáng dấp thanh tú và tương lai sẽ trở thành người dẫn chương trình truyền hình, đã lên đài ngâm một bài diễn văn khai mạc tựa như thơ, khiến dưới đài lại vang lên một tràng pháo tay như sấm, rồi cô báo tên tiết mục đầu tiên của buổi tiệc ngoài dự liệu và cũng trong dự liệu - nhóm tám nhà sư lớp Phật giáo đồng ca. Các nhà sư người lớn nhất bốn mươi tuổi, đã là phương trượng hoặc trụ trì của một phương tùng lâm, người nhỏ nhất ba mươi mấy, là những tăng nhân Thánh Minh đang chuẩn bị làm phương trượng, trụ trì. Tám người, người này người kia từ dưới đài đứng dậy, đến chỗ trống phía đông trước sân khấu chờ một lát, sau đó lại lần lượt bước đi mạnh mẽ hướng lên sân khấu, lúc này liền xuất hiện phong thái Phật gia hiếm có: đều là tăng y cà sa màu vàng mới, đều là giày vải mũi nhọn mới, đều là cái đầu trọc với mái tóc ngắn màu sáng và những chấm trắng sau khi thọ giới, trong tay lại chỉnh tề ôm một cuốn "Truyền Phật đà" dày như gạch xây tường, còn bài hát đồng ca âm ồm là "Phật đà dắt tay con". Họ đứng thành một hàng trên bục, tám người cầm bốn chiếc micro, hai người một nhóm kề vai sát cánh, đứng thẳng như một bức tường vàng rực. Hơn nữa, trên khuôn mặt mỗi người đều là nụ cười trẻ thơ, đều là sự vui vẻ và nhẹ nhàng đầy chất phác. Tiếng đàn trong hố nhạc đệm theo cổ nhạc và nhạc cụ phối mới vang lên vài giây sau, họ đồng thanh cất tiếng hát. Bài Phật ca này vốn là giọng nữ, bây giờ có tám giọng nam nhà sư đồng ca, vốn dĩ đã là một chuyện vui tai, cộng thêm các nhà sư lại hát ra những tình cảm có chút ngượng ngùng, lại có chút cam tâm tình nguyện của đàn ông, thứ giọng nhà sư hòa quyện vào nhau đó, đan xen tiếng rè rè như cát nuốt nước, lập tức hút toàn bộ ánh mắt dưới đài về phía tốp ca của các tăng lữ trên sân khấu:

Để Phật đà dắt tay con

Dắt con ra khỏi màn sương mù

Có ánh đèn minh đăng của Phật đà soi sáng con

Đi về phía con đường đến bờ bên kia

Đi hết chặng đường đời

Phật đà từ bi đang mỉm cười

Ở bờ bên kia chờ đợi con

Thế là, thứ âm nhạc chậm rãi vui tươi, giọng hát thành kính cùng sự bất ngờ trong toàn hội trường, lập tức cảm hóa tất cả tín chúng dưới đài. Mọi người không ngờ các nhà sư lại hợp xướng bài hát giọng nữ, không ngờ khi họ hát tới "Phật đà dắt tay con" lại khoác tay nhau lắc vai, giống như màn trình diễn "Sức mạnh công nhân chúng ta thật lớn" mà tất cả người Trung Quốc đều từng xem vậy. Và rõ ràng trước khi lên sân khấu, mỗi người trong tay đều ôm một cuốn "Truyền Phật đà", thế mà sau hai đoạn hát xong, khi quay người lại và xuất hiện lần nữa trước sân khấu, ba chữ vàng dập nổi "Truyền Phật đà" trên cuốn "Truyền Phật đà" bìa đỏ ôm trước ngực tăng đồ kia không còn nữa, thay vào đó là một chữ trên đầy bìa mỗi cuốn sách - tám cuốn sách, tám chữ, tám chữ đó ghép lại là một câu nghe rất vui vẻ:

Hài hòa xã hội thêm gạch thêm ngói

Thế là tiếng vỗ tay lại vang lên, to như sấm rền mưa đổ, cho đến khi các nhà sư ôm sách đỏ bước xuống sân khấu.

Tiết mục thứ hai là màn biểu diễn võ thuật của đội đạo sĩ, là trận tỷ thí võ quyền giữa hai phái Đạo Võ Đang Nam tông và Đạo Thái Sơn Bắc tông trong số các học viên, đấu đối kháng, tập đơn, bật nhảy và hai người tung quyền tung chân giữa không trung, tuy bên trong có nhiều hoa mỹ, trong giờ thể dục họ cũng từng thể hiện qua, nhưng thực sự biểu diễn trên sân khấu, quyền cước tung hoành, xương cốt vặn mình kêu răng rắc, vẫn khiến tín đồ các phái kinh ngạc và sôi sục, tiếng vỗ tay giành được cũng như làn khói bụi mà họ triệu hồi lên bằng đôi chân trên sân khấu vậy.

Tiết mục thứ ba, sau một tiết mục võ thuật hỗn loạn sôi động, được sắp xếp là bài hát của tín đồ Cơ đốc giáo. Tín đồ này là một kế toán cao cấp tại ngân hàng. Ngoài những bạn học cùng giáo phái biết vì sao cô lại cải đạo sang Cơ đốc lúc tiền tài sự nghiệp đang phất, người khác không biết vì sao cô lại đột nhiên tin vào Cơ đốc, mỗi tuần đều tới nhà thờ dẫn dắt tín chúng hát thánh ca. Trong lớp, đa số mọi người đều từng nghe cô hát thánh ca, đặc biệt là bài "Chúa Giê-su của con", hát lên là muốn khiến tín đồ giáo phái khác cũng đi theo tiếng hát của cô mà bước vào nhà thờ. Ai cũng muốn nghe cô đơn ca bài "Chúa Giê-su của con", cô liền mặc chiếc váy xòe rộng màu xanh, áo khoác ngắn bó sát màu trắng, lên sân khấu hát cho các bạn học bài "Chúa Giê-su của con" đó. Tiếng vỗ tay sau khi hát xong vang dội và kéo dài như dự đoán, đợi tiếng vỗ tay tắt dần, dưới đài có tín đồ gọi lớn mời cô hát thêm một bài, cô liền ngượng ngùng một lát, vuốt lại mái tóc cắt ngắn kiểu giáo viên trẻ của mình, cười thương lượng với tất cả mọi người dưới đài:

"Hát thêm một bài hát học đường 'Cậu bạn cùng bàn' - mọi người đồng ý không?"

Dưới đài lặng đi, như nghe lầm điều gì, tất cả đều tập trung ánh mắt dò hỏi lên sân khấu, song ánh mắt này chưa kịp truyền sự nghi vấn lên, dưới đài lại có người trong khoảnh khắc tĩnh lặng thổi còi vỗ tay, theo đó liền có tiếng gọi "Hát bài này đi, hát bài này đi!" Đầu tiên là một người vung nắm đấm gọi, sau đó liền theo đó là một mảng tiếng người vung nắm đấm gọi. Thế là, người tín đồ Cơ đốc từng là nữ sinh đại học đó, liền hát bài "Cậu bạn cùng bàn" trên sân khấu. Trong hố nhạc vang lên tiếng đàn guitar nhẹ nhàng, trong trẻo, theo sau là một luồng âm thanh bài hát đẹp đẽ, đau thương và tràn đầy hồi ức chảy ra từ miệng của cô con gái Cơ đốc này:

Ngày mai liệu cậu có nhớ tới

Nhật ký ngày hôm qua cậu viết

Ngày mai liệu cậu có còn nhớ tới

Cậu của ngày xưa hay khóc nhè nhất

Các thầy cô đều đã chẳng thể nhớ

Cậu của ngày ấy đoán không ra câu hỏi

Mình cũng là tình cờ lật xem ảnh

Mới nhớ tới cậu bạn cùng bàn

Ai đã cưới cậu đa sầu đa cảm

Ai đã đọc nhật ký của cậu

Ai đã búi tóc dài của cậu

Ai đã may áo cưới cho cậu

---❊ ❖ ❊---

Trong hội trường, theo tiếng hát và tiếng nhạc guitar, đã hoàn toàn tĩnh lặng. Tất cả các bạn học tín chúng, đều bị nỗi buồn ly biệt này bắt giữ. Mọi người vỗ tay theo nhịp điệu âm nhạc, khi hát tới "Ai đã búi tóc dài của cậu, ai đã may áo cưới cho cậu...", thế mà có tín đồ mí mắt đỏ lên, nước mắt như hạt sương mai đọng trên khuôn mặt.

Lúc này, Nhã Tuệ và Minh Chính đang ngồi ở phía sau bên phải, những món quà do sư phụ Thủy Việt và các bạn học tặng đều đặt bên cạnh ghế lối đi. Vốn dĩ theo kế hoạch trong tờ chương trình tiết mục thứ năm - "Đám cưới", là cô và Minh Chính sẽ lên sân khấu thực hiện nghi lễ ba lạy trước thần linh, lãnh đạo và các bạn học tín chúng, sau đó lấy kẹo hỷ và sô-cô-la mà trung tâm chuẩn bị sẵn cho họ, từng nắm từng nắm tung từ trên sân khấu xuống dưới đài. Nghĩ tới cảnh những viên kẹo đỏ xanh hoa trắng như mưa rơi từ trên trời xuống, tín đồ sẽ vừa vỗ tay vừa bàn tán xôn xao về họ như thế nào - dù sao cũng là cặp đôi khác tôn giáo đầu tiên kết hôn trong lớp đào tạo tôn giáo. Thế nhưng nào ngờ, con gái của Chúa Jesus lại bất ngờ hát bài "Cậu bạn cùng bàn" trên sân khấu, chẳng biết vì sao Nhã Tuệ lại bị giọng hát tràn đầy nỗi đau thương kia áp chế, bị tiếng đàn guitar thiên lại kia cuốn đi. Có người hát theo, cô cũng hát theo. Có người đứng dậy theo nhịp điệu, cô cũng đứng dậy cùng mấy vị đạo sĩ, ni cô và nữ A-hông xung quanh, vỗ tay, ngâm nga nghe những ca từ đó:

Cậu ngày trước luôn rất cẩn thận

Mượn mình nửa cục tẩy

Cậu cũng từng vô ý nói ra

Thích được ở bên mình

Thời đó bầu trời luôn rất xanh

Ngày tháng luôn trôi quá chậm

Cậu luôn nói tốt nghiệp còn xa vời

Chớp mắt đã mỗi người một ngả

---❊ ❖ ❊---

Nhã Tuệ trước kia ngoài nhạc Phạn và nhạc Phật, dường như chưa từng nghe bài hát này bao giờ. Nhưng không biết tại sao, lần đầu nghe cũng có thể ngâm nga theo, còn ghi nhớ cả những ca từ mà mọi người đang hát lớn vào trong đầu. Ánh đèn trên sân khấu đều tụ lại trên thân thể con gái Chúa Jesus, ngay cả giọt nước mắt chảy trên mặt cô khi cô hát cũng nhìn thấy rõ. Mà dưới đài, hoàn toàn không biết tại sao, có một cặp nam nữ lớp Công giáo, hát, hát rồi ôm nhau khóc òa lên. Trong lớp Cơ đốc có hai nữ tín đồ, họ không hát theo, không đứng dậy, chỉ đờ đẫn trong bài hát đó, sắc mặt trắng bệch nắm chặt tay đối phương, như thể sắp sinh tử biệt ly vậy. Còn Minh Chính, vốn dĩ có tâm sự và tâm trạng gần như Nhã Tuệ, ngồi đó nghe, nghe và xem, khi Nhã Tuệ hỏi anh lúc Viện trưởng phát biểu: "Hình như A-hông Điền Đông Thanh không tới dự buổi tiệc thì phải." Anh còn đứng dậy dùng ánh mắt tìm kiếm nhìn qua, lại tới khu ghế của đạo Hồi hỏi thăm, quay về nói "Đúng là không tới. Không ai biết anh ấy đi đâu rồi." Mọi chuyện đều là bình thường như thế, đều là một ngày và một giờ trong ngày tháng mà thôi, chỉ là buổi chiều thi cử, buổi tối là lễ bế giảng mà thôi. Thế nhưng nào ngờ, khi nhạc "Cậu bạn cùng bàn" vang lên và hát tới cao trào; khi tất cả mọi người đều đứng dậy hát theo nhịp điệu, anh không hát theo, mà đặt môi dưới lên giữa hai hàm răng, như đặt một miếng thịt đỏ dưới một lưỡi dao cùn. Dao không thể làm máu chảy ra từ thịt, anh cứ cắn răng mạnh như vậy, để lực dựa vào nỗi đau thấu tâm của bài hát mà mạnh hơn một chút, lại mạnh hơn một chút nữa, tựa như sức lực không đến từ hàm răng và lực cơ hàm của anh, mà đến từ âm nhạc của cây đàn guitar điện và ca từ thốt ra từ miệng của con gái Chúa Jesus. Cho tới khi tiếng hát trên sân khấu hát tới câu "Cậu luôn nói tốt nghiệp còn xa vời, chớp mắt đã mỗi người một ngả" khi đó, thực sự có một vệt máu từ khóe miệng anh cắn chảy ra, khiến người ta nhớ tới hơn bốn tháng trước, máu vai như trong mộng chảy dọc theo dây thắt lưng và đinh tán của anh, rỉ rả trên lưng anh. Anh cứ ngồi thẫn thờ như vậy, ánh mắt xuyên qua bóng người và khe hở của đám tín chúng phía trước, chằm chằm nhìn vào tiếng hát và động tác của con gái Chúa Jesus trên sân khấu, để dòng máu không phải đau đớn mà là thư thái, từ khóe miệng chảy xuống cằm, khi chảy tới hàm dưới, anh lại một lần nữa ngửi thấy mùi máu trong một mảnh tiếng nhạc, tiếng hát và hơi thở nóng ấm, ngay khi chuẩn bị đứng dậy đi lau vệt máu trên cằm, Nhã Tuệ không còn ngân nga hát theo hội trường nữa, cô đột nhiên ngoái đầu lại, hỏi Minh Chính bằng giọng sắc nhọn:

"Anh bị làm sao vậy?!"

Minh Chính cũng quay đầu nhìn cô:

"Không sao cả."

Nhã Tuệ lấy khăn tay của mình đưa cho anh, trên mặt lộ ra nụ cười màu vàng nhạt:

"Đừng quên anh là đạo sĩ được độ hóa, còn em là ni cô được độ hóa đấy nhé!"

Khoảnh khắc này, Chủ nhiệm Cống xuất hiện trước mặt họ. Trong ánh đèn vàng vọt dưới đài, có thể thấy khi Chủ nhiệm đi về phía hai người, trên mặt tràn đầy phấn khích và mãn nguyện, hỏi họ bằng giọng rất khẽ:

"Giấy đăng ký kết hôn có mang theo trên người không?"

Hai người không nói, chỉ nhìn Chủ nhiệm Cống đã là Viện trưởng cấp sảnh cục, Minh Chính lấy khăn tay che khóe miệng, y hệt như bị đau răng vậy. Nhưng Chủ nhiệm, không chú ý tới những thứ nhỏ nhặt vụn vặt này, ông mượn ánh đèn liếc nhìn hai người họ, rồi nói tiếp:

"Không mang theo thì mau về lấy - lão Bộ trưởng và lão Chủ tịch rất hài lòng với công tác và thành tích của trung tâm chúng ta trong một năm qua, nói rằng họ quản lý công tác thống nhất, tôn giáo bao năm nay, đây là lần đầu tiên gặp chuyện học viên tín đồ hoàn tục kết hôn. Họ đều muốn xem giấy đăng ký kết hôn của hai người, muốn đợi khi tiết mục "Kết hôn" của các bạn lên sân khấu, họ sẽ cầm giấy đăng ký kết hôn đích thân lên sân khấu nói vài câu, chúc mừng hôn nhân của hai người và sự đoàn kết, hài hòa, đại dung hợp của các tôn giáo trong nước chúng ta."

Nói xong Chủ nhiệm liền quay người bước đi, bóng lưng trong tiếng hát và âm nhạc, giống như một nốt nhạc khổng lồ đang trôi nổi.

[DeepSeek dịch] ChuongId:47
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.