Khi thiếu niên Lão Tử chăn bò trên núi.
Lão Tử cưỡi bò lội nước lên mây trời.
Thoáng chốc như bò đang ở giữa tầng mây.
Lão Tử phát hiện: Hóa ra đằng sau màn đêm chính là bầu trời đầy sao.
Lão Tử lại phát hiện: Sao băng bắt buộc phải ở trong bóng tối.
Lão Tử nghĩ: Ta có thể đối thoại với bầu trời sao không?
Lão Tử nghĩ: Ta có thể đối thoại với mặt đất không?
Thử một lần, dắt bò, dẫm lên mặt đất, đi đến nơi cao nhất, cao nhất. Hòa làm một với dãy núi và bầu trời.
Ở trên cao, Lão Tử đã chạm được vào bầu trời rồi.
Lão Tử cũng nhìn thấy con đại bàng như mặt trời, mặt trời như đại bàng và cả vũ trụ.
Lão Tử còn nhìn thấy Bồ Tát cưỡi thần thú đi về phía ngài trên bầu trời.