Cắt đứt tình cũ

Tào Tháo - Thánh Nhân Đê Tiện

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 290 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hồi Thứ 30
Những Chuyện Đằng Sau Cái Chết Của Hán Linh Đế

❊ ❊ ❊

Đại tang của thiên tử thật nhiều thủ tục phiền phức, những công việc phải làm của văn võ bá quan đều có lễ chế: Thái úy dâng thụy hiệu, đọc văn sách; Tư đồ dẫn đầu lĩnh tang; Tư không, Tương tác giám quản lý đồ dùng khí vật; Thái thường lo nghi lễ, truyền khốc hiệu; Tông chính đáp lễ tiếp đãi chư hầu; Đại hồng lô đón tiếp khách khứa; Thái bộc giám sát đóng xe tang; Đại tư nông tính toán chi dùng; Quang lộc huân, Vệ úy bảo vệ nơi quàn linh cữu... Gần như là tất cả mọi người đều bận rộn vắt chân lên cổ.

Chẳng phải nói đến các đại thần trong triều, vua chư hầu các nơi từ xa xôi ngàn dặm cũng phải về kinh chịu tang, thậm chí bách tính ở thành Lạc Dương cũng phải theo mặc áo tang trắng trong ba tháng.

Các quan viên ở kinh, bất luận phẩm cấp, cứ năm ngày phải một lần tụ tập đến. Thái hậu, hoàng đế Lưu Biện, Bột Hải vương Lưu Hiệp cũng phải khóc lóc đáp lễ cùng. Cứ cách năm ngày lại vất vả một lần như vậy, hết ba tháng như thế, thì đến lúc đưa Hán Linh đế Lưu Hoành ra an táng ở Văn Lăng trên núi Mang Sơn, Thái thường khanh lại truyền lệnh than khóc, bất kể là vương công quý tộc hay quan viên văn võ, tất cả mọi người đều đã khóc cạn nước mắt rồi, chỉ còn biết bưng mặt khản cổ kêu suông mà thôi.

Thực là sấm rền không kịp bịt tai, buổi triều hội trong ngày tiếp theo sau khi an táng Hán Linh đế, đã nổ ra một chuyện kinh thiên động địa.

Đại tướng quân Hà Tiến, Xa kỵ tướng quân Hà Miêu cùng với tam công nhất tề dâng sớ nói:

— Hiếu Nhân Đổng hoàng hậu sai bọn cố Trung thường thị Hạ Uẩn, Vĩnh Lạc Thái bộc Phong Tư, xuống các châu quận, thu nhận châu báu hối lộ của các quan viên, mang hết về Tây sảnh. Vì cớ phiên hậu không được lưu lại ở kinh sư, xe cộ quần áo có chế độ, thiện dụng ăn uống có quy định, mời Vĩnh Lạc hậu dời cung về bản quốc.

Cuộc đời của Đổng thái hậu có thể nói là mấy bận thăng trầm. Bà vốn là vợ của Giải Chử đình hầu Lưu Trường, chỉ là một phiên phi rất bình thường, vì phu quân mất sớm, chỉ cùng nhi tử duy nhất là Lưu Hoành dựa vào nhau mà sống.

Về sau, Hán Hoàn đế băng hà, ngoại thích Đậu gia chọn Lưu Hoành lên làm hoàng đế, mẫu tử phải chia ly quyến luyến không muốn rời, cứ nghĩ đời này sẽ không còn cơ hội gặp được nhau nữa. Rồi nhờ phúc của hai hoạn quan Vương Phủ, Tào Tiết tru diệt Đậu thị, bà mới may mắn từ trên trời rơi xuống, dù không danh chính ngôn thuận lắm, nhưng cũng đã đến Lạc Dương làm thái hậu, tác oai tác phúc mua quan bán tước, gom của vung tiền chèn ép trung lương, mỗi sự bạo chính của nhi tử đều có bóng dáng của bà ta ở phía sau. Vốn chỉ muốn nuôi con để trông cậy lúc tuổi già, nào ngờ phải người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh. Cũng thật đáng trách bà ta hồ đồ, nhất định bắt nhi tử trước khi lâm chung phế trưởng lập ấu, kết quả là Kiển Thạc bị giết di chiếu bị phế bỏ, Lưu Biện lên nối ngôi vua. Hà gia chính thức trở thành ngoại thích, Đổng thái hậu có thể nói là bản thân bà đã thành cá thành thịt trong khi người thì thành thớt thành dao, không biết làm sao được chỉ còn cách chia ly với ái tôn, một lần nữa trở về nơi nhà cũ đã chia xa gần hai mươi năm, ở Hà Gian.

Xe ngựa của thái hậu vừa rời khỏi Lạc Dương, Hà Tiến liền sai bọn Viên Thiệu, Tào Tháo bao vây phủ đệ của Phiêu kỵ tướng quân Đổng Trọng. Da đã không còn thì lông biết bám vào đâu? Đổng Trọng đã hiểu rõ sự tình, tự uống rượu độc kết thúc mọi việc. Ba ngày sau, Đổng thái hậu cũng bạo vong trên đường trở về Hà Gian, Bột Hải vương Lưu Hiệp đổi phong làm Trần Lưu vương. Nhưng nghe truyền rằng, thái hậu là bị Xa kỵ tướng quân Hà Miêu sai người đi đầu độc mà chết.

Đến đây, tất cả những chướng ngại ngăn trở Hà gia nắm giữ chính sự đã bị trừ bỏ hết.

Không rõ có phải là trùng hợp hay là vì hôn quân Lưu Hoành bị oán hận quá nhiều mà phản loạn khắp thiên hạ dường như cố ý nổi lên chống lại ông ta. Lúc ông ta còn sống thì phản loạn ở khắp nơi nổi lên từng ngày, đến khi ông ta băng hà rồi thì phản loạn các nơi cũng đều bị diệt trừ theo:

Trùm thổ phỉ ở Lương Châu là Vương Quốc, đánh nhau với Hoàng Phủ Tung liên tục thất bại, cuối cùng nội bộ tan rã, Vương Quốc bị bọn thủ hạ là Hàn Toại, Mã Đằng giết chết. Hai kẻ Hàn, Mã lại bức danh sĩ ở Hán Dương là Diêm Trung làm thủ lĩnh, Diêm Trung không nghe, phẫn uất mà chết. Từ đó Hàn Toại, Mã Đằng không thể nhường nhau, bọn chúng đánh giết lẫn nhau, thế lực suy bại, sau đó không còn cách nào khác phải co cụm về Tây Lương, không dám xâm nhập vào Quan Trung một bước.

Ở phía Tây Nam, thứ sử Ích Châu là Khích Kiệm bị giặc Khăn Vàng giết hại, tòng sự ở châu là Giả Long, thái thú Kiền Vi là Nhậm Kỳ chiêu mộ hương dũng đánh trả phản tặc, chiến đấu qua mấy tháng, cuối cùng đã giết được thủ lĩnh Khăn Vàng là Mã Tương. Bọn Ích Châu mục Lưu Yên từ triều đình xuống tân nhậm tiến vào đóng ở Miên Trúc, đám dư đảng Khăn Vàng ở các nơi trong Thục Quận cũng nhanh chóng bị trừ sạch.

Ở phía đông bắc, quân phản loạn của bọn Trương Thuần, Trương Cử câu kết với Ô Hoàn cũng dần di đến bước đường cùng. Tuy thứ sử U Châu Lưu Ngu và Kỵ đô úy Công Tôn Toản có sự bất đồng trong sách lược chinh thảo, nhưng qua mấy bận tranh cãi, hai người vẫn một cương một nhu liên hợp với nhau. Công Tôn Toản dùng vũ lực đánh bại Trương Thuần, Lưu Ngu thì chiêu an đến rồi chém lấy thủ cấp. Trương Cử thế cùng, treo cổ lên xà nhà tự tận. Đến lúc này, loạn lạc ở U Châu bắt đầu có tin thắng lợi. Lưu Ngu được thăng lên làm châu mục, tôn làm thái úy từ xa. Công Tôn Toản cũng được đề bạt làm Giáng lỗ hiệu úy, kiêm nhậm Trưởng sử.

Ở mặt Hà Nội, chiến sự cũng thắng lợi. Chu Tuấn ở Hà Đông chỉ chiêu mộ một số tạp binh, mà đã đánh cho quân Hắc Sơn xâm phạm vào đất Tư Lệ phải bỏ chạy vòng vòng. Đám quân nông dân ấy đánh mãi không thắng, sĩ khí đã giảm sút, cuối cùng phải rút lui vào nơi thâm sơn cùng cốc, và sai người vào triều cầu phong. Nhận quan chức mà triều đình phong cho thủ lĩnh của mình rồi, bọn chúng liền không dấy binh làm loạn nữa.

Quân chủ lực của Khăn Vàng ở hai châu Thanh, Từ nhiều tới hai mươi mấy vạn, nhưng cũng là đám quân ô hợp, không ra thể thống gì. Sau khi Viên Thiệu đánh tan bọn chúng rồi quay về triều, thứ sử Từ Châu là Đào Khiêm, Đông Hải tướng là Tiết Diễn lại đuổi theo đánh bật chúng. Khu vực duyên hải có Kỵ đô úy Tang Bá xử trí, ông ta chiêu mộ được đám cường hào địa phương tự nổi dậy là Ngô Đôn, Doãn Lễ, trong vòng mấy ngày đã tiêu diệt hết đám du khấu Khăn Vàng qua lại khu vực núi non duyên hải.

Ở Tịnh Châu, Đinh Nguyên dẹp loạn cũng rất có kết quả. Đám phản quân Hung Nô thấy đánh vào rồi mà không thể giữ được, chỉ còn cách lui trở lại vùng phía bắc, lập Tu Bốc Cốt Đô Hầu lên làm ngụy Thiền vu. Bộ tộc Hưu Đồ Cách càng thê thảm hơn, đánh nhau mấy trận, liền bị Tiền tướng quân Đổng Trác thu bắt mất hơn một nửa, số còn lại trốn ra khỏi ải, lại sống cuộc sống du mục. Ở phía quân khởi nghĩa Bạch Ba, thủ lĩnh là Quách Thái chiến tử, thủ hạ là bọn Hàn Tiêm, Lý Nhạc, Hồ Tài, tài lực không đủ, chỉ còn nước lui về giữ chặt Bạch Ba cốc. Đến đây, loạn ở Tịnh Châu cũng coi như đại khái đã được yên ổn.

Việc dẹp loạn nơi nơi thắng trận, chiến hỏa các chỗ lần lượt chấm dứt, trong một thời gian đao thương được cất kỹ, ngựa thả ở Nam Sơn, thực là điềm vua mới đăng cơ, thiên hạ thái bình. Chinh chiến không còn phải đánh mãi không dứt nữa, tám doanh của Tây Viên hiệu úy chuyên trách việc dẹp loạn đã không còn tác dụng, triều đình dần cắt bớt số quân, số quân sĩ ấy chỉ giữ lại một phần ba.

Tào Tháo đảm nhiệm chức Điển quân hiệu úy, vốn trên đầu còn có một vị thượng cấp là Kiển Thạc, bất kể là vì mục đích gì, chí ít cũng phải thảo luận về chiến sự. Nhưng nay Kiển Thạc đã chết, chiến trận cũng không phải đánh nữa, đồn thủ ở kinh sư thì đã có bắc quân, đám tạp binh của Tào Tháo thực ra cũng không có ý nghĩa lắm, cùng với việc tiến hành cắt giảm binh lính, số quân vũ trang của Tào Tháo cũng ngày càng ít. Đặc biệt là sau khi quân kỵ ở Tây Viên do Lưu Hoành tổ chức lúc sinh tiền bị giải tán, vườn ngự của hoàng gia không sử dụng cho việc quân sự nữa, đến chỗ nha môn nghị sự của các hiệu úy cũng không còn.

Bọn Tào Tháo thấy thế, cũng không còn lòng dạ tập luyện binh mã, tất cả mọi việc đều đẩy sang cho các vị tư mã trong doanh, còn mình thì đến mạc phủ nhàn tọa, không khác gì những thuộc hạ của đại tướng quân.

Hà Tiến là một quốc cữu ngoại thích không tệ, đôn hậu, tốt bụng, lại có nghĩa khí, nhưng ông ta không có tư chất là một đại tướng quân. Không cần nói đến việc xử lý chính sự không có chủ kiến, ngay chữ trên các bản tấu chương ông ta cũng không biết hết. May mà trong mạc phủ toàn các bậc cao nhân, trưởng sử Vương Khiêm thống lĩnh các việc trọng yếu, Khoái Việt lo chuyện nhân sự, thuộc hạ các ban ai nấy đều làm theo chức trách của mình, phủ đại tướng quân nghiễm nhiên trở thành một tiểu triều đình. Hà Tiến hằng ngày chỉ cần ký tên trên các giấy tờ quan trọng, thời gian còn lại thì có thể nhàn đàm quốc sự với bọn Viên Thiệu, Tào Tháo.

Tuy hiện nay, đại cục yên ổn, nhưng đám Viên Thiệu, Hà Ngung vẫn còn một tâm nguyện chưa xong, đó là đám ác ôn với đảng cố Trương Nhượng, Triệu Trung, cùng mười hai tên trung thường thị mà bọn chúng đứng đầu vẫn còn. Nhưng sau khi Hà thái hậu lâm triều, mới chỉ xử trí có Hạ Uẩn và Phong Tư, mười tên còn lại, không những không truy cứu tội lỗi, mà còn khẳng định bọn Trương Nhượng có công hộ giá, xếp bọn chúng vào hàng công thần.

Từ sau khi xong việc đại tang, Viên Thiệu liên tục lảm nhảm bên tai Hà Tiến, không ngớt nhắc ông ta phải tru diệt thập thường thị, nhưng Hà Tiến vẫn do dự không quyết đoán. Tình cảnh ấy Tào Tháo đã chứng kiến không biết bao nhiêu lần, hôm nay lại một lần nữa như thế.

— Đại tướng quân, việc hoạn quan ngài vẫn chưa quyết định ư? Thập thường thị gây họa cho nước, làm hại cho dân đã lâu. Nay những chính sự tệ hại của tiền triều đã được trừ hết, triều đình chiêu nạp rộng rãi những kẻ hiền tài ra làm quan. Nếu không trừ hết những kẻ tiểu nhân hại nước này đi, thì làm sao yên được lòng cho sĩ nhân, rửa được hận cho dân chúng? - Viên Thiệu nói đi nói lại đến nửa ngày như thế.

Vẻ mặt Hà Tiến có vẻ ngây ngô:

— Bản Sơ à, chẳng phải ta đã nói rồi sao? Chuyện này phải được thái hậu đồng ý. Nhưng thái hậu lại không đồng ý! Nói thật lòng, ta cũng không đồng ý chuyện làm như thế lắm.

— Vì sao? - Viên Thiệu chau mày.

— Nghĩ lại năm xưa, Hà Tiến ta chẳng qua là một tên hàng thịt, nếu chẳng phải Trương Nhượng tiến cử muội muội của ta vào cung, thì sao ta có được phú quý hôm nay? Không chừng hiện giờ ta vẫn cứ mài dao ở chợ Nam Dương thôi. - Vẻ mặt Hà Tiến ngốc nghếch đến đáng thương, - Bản Sơ hiền đệ, chớ nghĩ chức quan của đệ không lớn bằng ta, đệ đâu phải chịu nhiều khổ sở như ta? Đệ là nhà công hầu thế gia, còn ta là đồ hộ thế gia, làm sao có thể so được? Tục ngữ có câu ăn một miếng của người ta, có ơn chẳng báo đã là quá đáng, đằng này lại quay lại giết người ta, nói như thế liệu có được không? - Mấy câu nói đơn giản ấy lại khiến cho Viên Thiệu miệng dẻo như kẹo phải cứng họng không biết nói thế nào.

Tào Tháo với Vương Khiêm, Khoái Việt bưng miệng cười hồi lâu, Vương Khiêm nói:

— Hiện giờ chưa nên bàn đến chuyện ấy vội. Trước mắt còn hai việc quan trọng cần xử trí gấp. Một việc là Thiền vu Ư Phu La của Hung Nô đang ở kinh xin viện quân dẹp loạn. Một việc nữa là Đổng Trác giữ quân tự vệ, đồn trú ở hai châu Tịnh, Lương, hai việc này cần nhanh chóng giải quyết.

Tào Tháo cũng nói:

— Đúng vậy, nói là hai việc, kỳ thực cũng chỉ là một. Ư Phu La vốn được kế thừa ngôi vị Thiền vu, nhưng hiện giờ đám phản quân Hung Nô lại lập một tên ngụy Thiền vu khác lên ngôi, mà chiếm lấy doanh trướng và đồng cỏ của ông ta. Ư Phu La ở Lạc Dương mà bụng nóng như kiến nằm chảo rang. Mấy hôm nay ngay cả Đại hồng lô cũng không dám gặp ông ta, Viên Thuật, Bào Thao phải ngày ngày dẫn ông ta đi săn bắn giải khuây.

Hà Tiến gãi gãi đầu nói:

— Vậy thì ông ta đừng về nữa, cứ ở đây chúng ta nuôi không được ư?

Tào Tháo giật nảy mình:

— Như thế sao được! Hung Nô vốn là thuộc quốc của chúng ta, sao chúng ta có thể không quản được? Hơn nữa, lần này là vì muốn giúp chúng ta đánh Ô Hoàn, nên mới gây ra nội loạn cho họ. Nếu gây ra cho người ta nguy nan mà lại không thèm quan tâm, thì sự uy nghiêm của một đại quốc đường đường như chúng ta có còn không?

— Mạnh Đức nói rất có lý, việc này nhất định phải lo liệu. - Vương Khiêm lại tiếp lời, - Nhưng trước hết phải giải quyết xong chuyện Đổng Trác đã. Mấy hôm trước, Hoàng Phủ Tung từ Lương Châu gửi về một bản tấu chương, tố cáo Đổng Trác giữ quân tự vệ, chiêu mộ dũng sĩ quyết tử. Cái đinh này tất phải nhổ luôn đi! - Khi nói đến câu ấy, Vương Khiêm cố ý đưa quét ánh mắt về phía Viên Thiệu.

Hơn hai mươi năm trước, Đổng Trác vốn chỉ là một chân tòng sự thủ hạ của thứ sử Lương Châu, nhân vì Viên Ngỗi làm chức Tư không vời hắn đến làm môn hạ của mình, tên giặc ấy mới mở mày mở mặt được. Nói kỹ ra, Đổng Trác ấy cũng là nha lại cũ của Viên gia.

Viên Thiệu khi nãy oán trách Hà Tiến, thấy Vương Khiêm nhìn mình, liền nói luôn:

— Nhổ thì nhổ thôi! Ta đâu có vương vấn thân tình cố hữu gì với hắn!

Tào Tháo lại có vẻ thất vọng với Hoàng Phủ Tung:

— Hoàng Phủ lão thúc như vậy là thế nào? Thật không giống phong thái làm việc của ngài. Nếu Đổng Trác đã giữ quân tự vệ, thì ngài nên tự mình xử trí chứ. Trước hết đoạt lấy binh quyền của hắn, hoặc là thừa cơ bắt lấy. Đổng Trác đã từng có một lần kháng chiếu rồi, việc giữ quân tự vệ là việc có thể thấy rõ ràng, Hoàng Phủ lão thúc dâng một bản tấu như vậy thì có tác dụng gì?

— Vậy là Mạnh Đức không hiểu rồi, đó là vì ngài đã bị triều đình dọa cho sợ rồi. - Viên Thiệu lườm Tào Tháo, - Trước kia Hoàng Phủ Tung một dạ trung trinh giúp triều đình đi dẹp giặc, nhưng sau chỉ vì dâng bản cáo trạng Triệu Trung, nên chức Tả xa kỵ tướng quân đã bị tước mất, phong ấp cũng bị đoạt lại, thiếu chút nữa còn bị tống vào đại lao. Đã từng bị một phen khốn đốn như vậy, nên ngài làm sao còn dám tiền trảm hậu tấu nữa? Truy tìm căn nguyên sự việc, đó cũng là cái họa do thập thường thị gây ra, không giết phăng đám giặc thiến hại nước ấy đi, thì chẳng thể giải quyết được việc gì.

Tào Tháo nghe thấy Viên Thiệu lại lái câu chuyện trở về việc cũ, thầm lấy làm buồn cười, nên không nói tiếp theo ý của Viên Thiệu nữa, chỉ bảo:

— Không cần biết là lỗi của ai, hiện giờ phải nhổ cái đinh này. Đại tướng quân chớ ngại, hãy hạ một bản chiếu thư nữa, triệu Đổng Trác về triều...

— Hắn không về đâu! Trong triều có đám gian thần thập thường thị... - Viên Thiệu ngưng lại một chút, lại thản nhiên nói, - Bên ngoài núi cao, hoàng đế thì xa, làm gì có chuyện hắn ta bằng lòng về triều?

Vương Khiêm cũng cảm thấy Viên Thiệu hôm nay có vẻ hơi rối, nhìn nhìn Viên Thiệu, nói vẻ cứng rắn:

— Không trở về cũng chẳng sao! Trao cho hắn một chức thứ sử hay châu mục, rồi giao quân của hắn cho Hoàng Phủ Tung tiết chế! Hơn nữa, chẳng phải hắn có một đệ đệ là Đổng Mân ư? Hãy mời đến kinh thành ban cho một chức quan, nắm lấy một người thân của hắn cũng là cần thiết.

Viên Thiệu nhìn Vương Khiêm, không dám bảo gì, chỉ quay sang Hà Tiến nói vẻ trầm tư:

— Đại tướng quân, về chuyện tru diệt bọn hoạn quan, ngài cũng phải thương lượng với thái hậu đi, chuyện này không chỉ vì những đại thần trong ngoài triều, mà còn vì sự bình an cho ngài và thái hậu. Tiên triều có đại tướng quân Đặng Trắc, Đậu Vũ phụ chính, đều là những ngoại thích trung lương, kết quả đều bị bọn hoạn quan hại chết. Không diệt trừ đám giặc thiến đáng ghét ấy, thì chúng sẽ vĩnh viễn làm trở ngại cho triều chính, càng là một mối uy hiếp cho bình yên của toàn gia đại tướng quân.

Hà Tiến chẳng hiểu chuyện gì, nhưng chuyện sống và chết lẽ nào ông ta cũng không biết. Khó khăn lắm mới từ một kẻ bình dân tầm thường lên đến được vị trí như ngày hôm nay, nếu như lại hồ đồ làm cho mình phải mất mạng thì há chẳng đáng tiếc lắm sao? Ông ta đem hết trí não ra suy nghĩ hồi lâu mới nói:

— Ờ. Chuyện này sẽ phải làm. Ta sẽ phải nói với muội muội của ta.

Tào Tháo nhìn bộ dạng đắn đo do dự của Hà Tiến thấy thật buồn cười: “Phải chăng Viên Bản Sơ đã hơi phóng đại sự việc lên, mà khiến cho đại tướng quân bị dồn đến mức ấy...”

Đang lúc nói chuyện, lại thấy Khoái Việt, Lưu Biểu cười hớn hở đi vào:

— Chúc mừng đại tướng quân, chúc mừng đại tướng quân!

Hà Tiến không hiểu chuyện gì:

— Lại có chuyện hay gì ư?

Lưu Biểu vui mừng đến độ miệng cười không ngậm lại nổi:

— Đại ẩn sĩ Trịnh Huyền phụng chiếu nhập triều, hiện đã đến trạm dịch Đô Đình rồi!

Mọi người vừa nghe thấy tin đó không ai không vui mừng, thực là một chuyện vui đến nhà!

Trịnh Huyền, Tuân Sảng, Trần Thực là ba vị đại hiền sĩ trong dân gian, phàm ngôi tam công trong triều có thiếu khuyết thì luôn có chiếu thư tượng trưng mời ba người ấy ra đảm nhậm, nhưng các ngài chỉ thà cam chịu già lão nơi lâm tuyền chứ chưa từng bao giờ chịu phụng chiếu. Sau khi Kiển Thạc bị giết, vua mới lên ngôi, được mọi người kiến nghị, Hà Tiến đã ban chiếu mệnh cho các bậc lão danh sĩ bị cấm cố khi xưa, nhưng những người chịu trở về làm quan rất ít. Ngay sau đó, Trần Thực lại vì tuổi cao qua đời, Hà Tiến càng thấy muốn tranh thủ các bậc hiền sĩ để làm đẹp mặt cho triều đình, nên đã liên tục xuống chiếu vời Trịnh Huyền, Tuân Sảng. Có lẽ vì công lao chẳng phụ kẻ có tâm, rốt cuộc cũng đã làm cảm động được Trịnh Huyền.

Việc vui mừng quá đỗi, khiến Hà Tiến luống cuống cả chân tay, ông ta vốn xuất thân là kẻ giết lợn, thực sự không biết nên lấy nghi thức thế nào để gặp mặt một đại nhân vật như vậy.

Vương Khiêm thấy Hà Tiến chân tay rối rít cả lên, liền nói:

— Đại tướng quân chớ vội, hôm nay sợ là sẽ không chuẩn bị kịp nghi thức nghênh tiếp đâu, ngài hãy mặc áo thường đến Đô Đình gặp mặt lão nhân gia là được. - Nói xong, lại quay sang dặn dò mọi người, - Trịnh Khang Thành tuổi tác cũng đã cao, theo ý ta ngoài đại tướng quân ra, đám chúng ta không nên theo đến bái yết lão nhân gia đâu. Ngày mai chúng ta sẽ xếp hàng ở ngoài thành Bình Dương cung đón, lão nhân gia đã đến đây rồi, sau này chúng ta còn nhiều cơ hội để thỉnh giáo học hỏi ngài.

Bọn Tào Tháo lũ lượt gật đầu đồng ý, nhưng cứ nghĩ đến Trịnh Huyền là một bậc Thái sơn, Bắc đẩu về lĩnh vực kinh học, Dịch Kinh, Xuân Thu, Lễ ký chẳng gì không tinh thông, mà giờ đây lại có cơ hội diện kiến ngài mà thỉnh giáo được, thì chắc hẳn đêm nay tất cả mọi người sẽ sung sướng đến không nỗi ngủ được mất. Mọi người tạm gác tất cả công việc sang một bên, nhao nhao mỗi người một câu nhắc nhở Hà Tiến chú ý lễ nghi, rồi ai nấy trở về nhà mình dụng công chuẩn bị những điều hỏi han bàn bạc ngày mai.

Ngày hôm sau, Tào Tháo dậy từ sáng sớm, phủi đi phủi lại bộ triều phục mới tinh, chải đi chải lại đầu tóc, tỉa đi tỉa lại râu ria, muốn gặp đại ẩn sĩ tất nhiên là phải tinh tế đến từng ly từng tí. Tào Tháo đứng trước gương soi xét thật lâu, yên tâm tất cả đều đã ổn thỏa rồi, vừa định đi thì lại thấy phụ thân chống gậy đi đến trước cửa:

— Tiểu tử ngươi lại định làm gì vậy? - Vì phải vất vả phục linh cữu trong đại tang hoàng đế, Tào Tung lại mắc thêm chứng đau lưng.

Tào Tháo đỡ phụ thân vào trong, cười nói:

— Nhi tử phải đi nghênh tiếp Trịnh Khang Thành... Phụ thân cũng chớ một câu một câu lại gọi nhi tử là “tiểu tử” nữa, nhi tử cũng đã ngần này tuổi rồi.

— Ngần này tuổi thì làm sao? Ngươi có làm lên đến đại tướng quân cũng vẫn là nhi tử của ta thôi! - Tào Tung lật đật ngồi xuống, - Nghe nói không ít người của Hà Tiến dâng sớ nói Đổng Trác có ý muốn tạo phản, có phải ngươi cũng có một bản đúng không?

Tào Tháo đang muốn đi, chỉ ậm ừ đáp:

— Là Chu Tuấn nhắc nhở đại tướng quân thế.

— Chớ nghe bọn Chu Tuấn nói liều, Đổng Trác làm phản sao nổi.

— Ồ? Làm sao phụ thân biết được? - Tào Tháo thấy rất ngạc nhiên.

Tào Tung lắc lư cây gậy chống:

— Đổng Trác kia năm nay cũng đã hơn năm chục tuổi, hắn ta lại không có con trai, hắn làm phản để cho ai?

— Hơ! - Tào Tháo cảm thấy lý do mà phụ thân đưa ra thật khiên cưỡng.

— Ngươi chớ có cười! Đổng Trọng Dĩnh kia cũng giống Đoàn Kỷ Minh năm xưa, đều là những tên võ biền. Đám ấy đều xuất thân từ lính tráng ở Tây Lương, các sĩ đại phu nho nhã nhìn sẽ không thể vừa mắt được. Cả đời chúng chỉ muốn tác oai tác phúc để người ta phải coi trọng mình. Ngươi xem bọn tiểu nhân Mã Đằng, Hàn Toại, Vương Quốc, có trong tay đôi ba ngàn quân đã dám làm loạn, đó chính là thói hung hăng ở đời.

— Phụ thân nói thế cũng có chút thiên kiến rồi.

— Đó không phải là thiên kiến. - Tào Tung vuốt chòm râu lốm đốm bạc, - Năm xưa vua Quang Vũ giành lại giang sơn, Ngôi Hiêu cát cứ Lương Châu, do dự không quyết đoán, một đằng thì xưng thần với Quang Vũ đế, một đằng thì câu kết với Bạch đế Công Tôn Thuật. Kết quả là Quang Vũ đế đã bình định Lương Châu, cũng bắt đầu từ ấy, không cho phép dân ở Lương Châu thiên tịch vào trong ải nữa. Tính hung hăng của người Lương Châu có thể là có căn nguyên từ xa xưa vậy.

Tào Tháo cúi đầu trầm tư:

— Vậy phụ thân nói, Đổng Trác hắn...

— Chớ quan tâm đến chuyện Đổng Trác! - Tào Tung chau mày nói, - Cái cần lo nghĩ thì không lo nghĩ, cái không cần lo nghĩ lại lo nghĩ liều... Ta phải từ quan thôi.

— Ơ, ơ... - Tào Tháo khi ấy mới phản ứng, - Từ quan làm gì ạ?

Tào Tung nói đùa bảo:

— Cái chức hiệu úy vớ vẩn của ngươi đã được bổng lộc hai ngàn thạch rồi, mà chức gián nghị đại phu của ta mới chỉ được lương sáu trăm thạch. Con trẻ khinh lão già, ta còn mặt mũi nào, cho nên không làm nữa!

Tào Tháo khi ấy không dám nghĩ đến chuyện ra ngoài, sợ trong lòng phụ thân lại buồn rầu, vội khuyên can nói:

— Phụ thân! Sao lại đùa bỡn với nhi tử như thế? Làm sao vô duyên vô cớ lại không làm nữa? Tuổi tác của phụ thân còn ít hơn Mã Mật Đê nhiều. Phụ thân đâu phải không biết, chức gián nghị đại phu, không phải là bề tôi có uy vọng thì không thể làm được. Các ngài Dương Tứ, Lưu Đào sau khi lui về đều chẳng từng giữ chức ấy ư? Phụ thân như vậy là một vị quan có thể diện rồi. Hơn nữa phụ thân từng làm thái úy, từng một lần làm tới tam công, một khi có danh vọng về sau có thể tái nhậm. Không biết chừng chức tam công lại khuyết thiếu, thì phụ thân có thể được bổ vào đấy.

— Ngươi chớ đem câu ấy ra mà dỗ dành ta! - Tào Tung bĩu môi, - Những người trước kia bị tiên đế biếm trích đều đã được phục chức. Hoàng Uyển thăng làm Dự Châu mục, Triệu Mô làm chức Vệ úy khanh, Chu Tuấn đã về triều, Vương Doãn cũng vô tội, được tha rồi. Các ngươi còn ngày ngày xúi giục Hà Tiến chiêu hiền nạp sĩ, đến những ông già như Tuân Sảng, Thân Đồ Bàn, Trương Kiệm cũng đều mời vào triều, bây giờ cả Trịnh Huyền cũng tới rồi. Có những người ấy ngăn đường, thì ta còn có thể được xếp vào đâu? Cả đời này ta cũng không sờ được vào chức tam công lần nữa đâu!

Tất cả những điều Tào Tung nói đều là thực lòng, Tào Tháo không ngăn được gật gật đầu:

— Phụ thân! Những điều phụ thân nói đều không sai, những chuyện ngày xưa, gió đã cuốn đi hết. Triều đình hiện giờ phải dùng những người tuổi trẻ tài cao và những người có uy vọng, chuyện mua quan bán tước từ nay sẽ không có nữa đâu.

Tào Tung chỉ cười nhạt nói:

— Tuổi trẻ tài cao gì chứ? Ta cũng chẳng nhìn ra bọn chúng có điểm gì hơn người. Khổng Dung chỉ là tên cuồng sinh mà cho giữ chức Thị ngự sử; Trịnh Thái thì làm Thượng thư lang; Châu Bí thì có cái gì mà nhận chức Thị trung. Đáng bực nhất là Lưu Biểu lại làm Bắc quân Trung hầu, Hồ Mẫu Ban làm Chấp kim ngô, Khổng Trụ, Viên Di đều được cho ra ngoài làm quận thú, bọn chúng đều có biết cầm quân không? Chỉ ngồi mà nói suông còn khả dĩ, đến lúc quan trọng thì trăm không dùng được một!

Tào Tháo không thể không thừa nhận, những người này đều không có kinh nghiệm gì, nhưng lại đều có công lao giúp đại tướng quân, lại là những danh sĩ thanh lưu ở địa phương. Hà Tiến là một đại tướng quân tay không, cũng muốn làm đẹp mặt cho mình, lại thêm được Viên Thiệu, Hà Ngung dẫn tiến, tất nhiên ông ta phải dùng những người này.

Tào Tung thấy nhi tử có vẻ suy tư, lại nói:

— Mạnh Đức, thánh nhân nói, “hòa quang đồng trần”[1], nói trắng ra nghĩa là mỗi triều vua có một triều quần thần. Sống ở triều này thì phải tận trung cho thiên tử của triều này, còn những chuyện khác chẳng cần phải nghĩ nhiều. Phụ thân ngươi đây chính là như thế, thị phi sai đúng tự trong tâm ta đều rõ cả, nhưng có một số chuyện không làm như vậy thì không thể làm khác được! Trước kia thì nhờ tiền, hiện giờ thì nhìn vào nguồn gốc xuất thân. Con đường đi lên đều đã bị chặn hết cả, ta không từ quan thì còn làm gì được nữa? Hôm trước ta đã cùng bàn bạc với Phàn Lăng, Hứa Tương, muốn khuyên hai lão ấy cùng từ quan, nhưng hai lão vẫn chưa bằng lòng đi. Hừ! Hiện giờ người ta vẫn nể mặt mình, thì nhân khi còn thể diện tranh thủ mà cáo lão đi. Đợi đến khi người ta không coi ra gì nữa, khi ấy có muốn đi cũng đã muộn! Tuổi tác đã từng này rồi, phải biết thế nào là tốt xấu chứ...

Phải rồi, coi như phụ thân cũng đã làm hết sức rồi. Năm xưa hoạn quan đắc thế, thì phụ thân cũng đắc thế. Bây giờ hoạn quan đều cúp tai cúi đầu, phụ thân cũng là con ngựa già không có cỏ ăn. Mỗi triều thiên tử một triều tôi, có một ông vua hoang đường như tiên đế, mới có những bề tôi “hòa quang đồng trần” như phụ thân. Hiện giờ xem như mình cũng đã tự lập thân được rồi, phụ thân từ nay về sau cũng không thể giúp nổi được mình nữa... Tào Tháo cúi đầu không nói.

Tào Tung dường như đã nhìn thấy rõ ràng tâm tư của nhi tử, lại cười hờ hờ nói:

— Tiểu tử, ngươi cũng chớ nhìn lầm cha ngươi. Sau này ngươi phải hiếu thuận với ta cho tốt, ta từ quan sớm cũng là muốn tốt cho tiểu tử ngươi đó!

— Dạ? - Tào Tháo giật mình.

— Ngươi chớ giả bộ ngây ngô, mấy hôm nay Hà Tiến mưu tính những gì chứ?

— Không có gì cả ạ.

— Nói láo, các ngươi tính kế diệt trừ thập thường thị chứ gì.

Tào Tháo càng thấy ngạc nhiên:

— Phụ thân làm sao mà biết?

— Hừ! - Tào Tung giận hằm hằm nói, - Trương Nhượng đã bán hết nhà cửa ở phía đông thành, ngươi đoán xem số tiền ấy đi đâu?

— Nhi tử không biết.

— Đến cả phủ Xa kỵ tướng quân rồi.

— Hà Miêu ư?

— Ờ. Trương Nhượng để bảo toàn tính mạng hiện đã mang tất cả tiền của kiếm được đến cho Hà Miêu, để cầu xin Hà gia tha mạng sống cho. Bọn Triệu Trung, Đoàn Khuê cũng lũ lượt cầm bán gia sản nhờ vả khắp nơi. Khi xưa ta với bọn họ cũng là chỗ có quan hệ, một khi họ cầm tiền mang đến chỗ ta, nhờ vả ta bảo ngươi xin xỏ giúp họ, thì ta biết làm sao? Không giúp họ việc này thì ta sẽ bị họ chửi rủa là không nể tình xưa, còn nếu đồng ý với họ, có phải là làm phiền phức cho ngươi không? - Tào Tung thở dài, - Cho nên, ta phải mau chóng từ quan không làm nữa. Ta không còn liên quan đến chính sự nữa, thì bọn họ sẽ không tìm đến chỗ ta được!

— Phụ thân! Phụ thân lại vì nhi tử mà... - Tào Tháo nắm chặt lấy tay phụ thân, không biết nên nói thế nào.

— Tiểu tử, coi như ta đã cứt đứt tình cũ rồi! Từ nay về sau, nhà chúng ta không có dây mơ rễ má gì với bất cứ hoạn quan nào nữa. Nên giết ai thì ngươi cứ giết kẻ đó, nếu ngươi có thể chung đường với các kẻ sĩ thanh lưu, thì sau này ngươi cũng là một kẻ sĩ thanh lưu - tiền đồ như gấm dệt vậy!

— Đa tạ phụ thân... cha! - Nhất thời Tào Tháo không biết nên nói gì cho phải.

— Nhưng ta vẫn phải nhắc nhở ngươi... Hà Tiến kia không phải là kẻ có thể làm nên đại sự, cứ xem hắn còn chưa giết được đám hoạn quan là có thể biết rõ. Sau này nếu không quyết được việc, các ngươi phải giúp hắn vung dao sắc dọn cỏ gai! Bất cứ việc gì cũng không được kéo dài, nếu để lần lữa, không khéo việc tốt cũng thành tai họa.

Mấy câu ấy vốn đều chí lý, nhưng Tào Tháo nghe xong lại thấy lo lắng bất an.

Tào Tháo đứng sững ở đó, nhìn theo bóng lão phụ chống gậy lộc cộc đi khỏi, hồi lâu mới nhớ lại việc quan trọng ngày hôm nay, vội vàng bước nhanh ra khỏi cửa phủ. Nào hay còn chưa lên xe, lại thấy Thôi Quân cưỡi một con ngựa cao lớn đi đến.

Tào Tháo chau mày nói:

— Nguyên Bình, chẳng lẽ huynh định cưỡi ngựa đi gặp Trịnh Khang Thành? Bộ phẩm phục đẹp thế kia không khéo lại nhăn hết?

— Ôi dào... - Thôi Quân chưa nói đã than thở, - Không gặp được đâu, lão nhân gia đã đi rồi!

— Đi rồi!? - Tào Tháo vừa bước một chân lên xe, lại bước xuống luôn, - Có chuyện gì thế?

Thôi Quân cười nhăn nhó, lắc lắc đầu:

— Lão nhân gia vốn không muốn đến đây, chỉ là quan lại ở quận huyện vì nịnh bợ Hà Tiến, mới bắt Trịnh Huyền lôi đến. Hôm qua Hà Tiến đến Đô Đình gặp mặt chào hỏi, lão nhân gia chỉ mặc áo vải thô, mà vái chào một vái. Đến khi Hà Tiến đi rồi, lão nhân gia đã nhân khi đêm khuya canh vắng trốn đi, chỉ để lại một người đệ tử là Hy Lự giải thích sự tình.

Chuyện ấy thật khiến người ta dở khóc dở cười, Tào Tháo than thở nói:

— Sớm biết như thế, hôm qua chúng ta đã đi luôn cho rồi. Bây giờ thì hay rồi, thấy cao nhân mà không gặp được, thật đáng tiếc, đáng tiếc...

— Ta thấy việc này rất khác thường. - Thần sắc của Thôi Quân chợt trở nên nặng nề, - Hiện giờ không phải chỉ Trịnh Huyền, Tuân Sảng không đến, mà ngay cả những danh sĩ của đảng cố như Trương Kiệm, Thân Đồ Bàn cũng đều từ chối chiếu mệnh. Suốt buổi sáng nay ta cứ nghĩ, câu nói của Viên Thiệu hôm qua rất có lý, hoạn quan tất phải trừ hết. Không quét sạch đám hoạn quan kia, thì những kẻ sĩ có đức sẽ không bằng lòng về triều nhận mệnh. Nếu kéo dài như thế này nữa, tất sẽ bất lợi cho quốc gia...

Tào Tháo gật gật đầu, hiện giờ phụ thân của y đã cắt đứt quan hệ với hoạn quan, y đã có thể cùng với Hà Tiến, Viên Thiệu thẳng tay hành sự.

Trịnh Huyền không chào mà đi, lại để đệ tử là Hy Lự ở lại giải thích sự tình, coi như cũng đã chu toàn lễ nghĩa, Hà Tiến cũng không tiện phiền hà nữa, chỉ phong Hy Lự làm một chức lang quan qua loa cho xong việc.

Mặt khác, theo sự tính toán của thái phó Viên Ngỗi và các thượng thư, triều đình xuống chiếu điều Thứ sử Tịnh Châu là Đinh Nguyên làm Vũ mãnh đô úy; điều Tiền tướng quân Đổng Trác ra nhận chức Tịnh Châu mục, và yêu cầu Đổng Trác giao quân cho Hoàng Phủ Tung điều khiển. Nhưng kết quả đã nằm ngoài dự liệu của mọi người: Đổng Trác lại một lần nữa kháng chiếu, tên võ biền ấy dâng sớ nói: “Thần đã không có mưu hay, lại chẳng có sức vóc, ơn vua lầm gia tặng cho, nắm quân đã mười năm. Sĩ tốt lớn nhỏ gắn bó đã lâu, mến ơn nuôi nấng của thần, vì thần mà ra sức dù chỉ một ngày. Xin cho thần làm tướng ở đất phương bắc, dốc sức vì chốn biên thùy.” Nhưng đệ đệ của Đổng Trác là Đổng Mân thì hân hoan vui sướng đến Lạc Dương, lập tức được tấn phong làm Phụng xa đô úy.

Sửa cong hỏng thẳng

Qua mấy ngày sau, Hà Tiến lại trở lại như thường, trịnh trọng cho mời bọn Viên Thiệu, Tào Tháo, Hà Ngung đến mạc phủ.

— Ta đã đem chuyện trừ diệt hoạn quan nói với thái hậu rồi. - Hà Tiến không biết nên phải thác từ thế nào, dừng lại hồi lâu mới tiếp, - Thái hậu vẫn không đồng ý, rốt cuộc Trương Nhượng với Hà gia chúng ta cũng có ân tình, hơn nữa...

Hà Ngung là người đầu tiên nộ khí xung thiên, cắt ngang lời Hà Tiến:

— Đại tướng quân! Sao ngài có thể vì việc riêng mà bỏ qua việc chung được? Thập thường thị tuy có ân với ngài, nhưng bọn chúng có mối thù chưa trả với dân chúng trong thiên hạ. Bọn sĩ nhân chúng ta bị chụp cho cái danh đảng nhân, thẳng tay cấm cố đến mười bảy năm trời. Trong mười bảy năm ấy, đã có bao nhiêu người bị bọn chúng giết chết? Đậu Vũ, Lý Ưng, Đỗ Mật, Trần Cầu, Lưu Cáp, Lưu Đào, Trần Đam, đó đều là những cột trụ bạch ngọc chống trời của nhà đại Hán ta vậy! - Hà Ngung nói đến đó đột nhiên ngẩng mặt lên trời khóc lớn, - Hơn hai mươi năm trước, Vương Phủ, Tào Tiết gây biến, lão thái phó Trần Phồn dẫn theo hơn tám mươi thái học sinh xông vào cung, mà chỉ còn một mình ta sống sót trốn ra được. Nỗi oan khuất lớn như vậy, lẽ nào lại không thể giải được cho hết ư? Lão thái phó tuổi đã ngoại thất tuần rồi mà còn bị bọn hoạn quan ra tay đánh chết, lẽ nào lại là chết uổng ư?

Bàng Kỷ - Bàng Nguyên Đồ, đỡ Hà Ngung nói:

— Đại tướng quân! Bá Cầu huynh từng lời đều là máu lệ! Bọn sĩ nhân chúng ta sở dĩ tụ tập đến dưới phủ của ngài là để khuông phù xã tắc, nếu như ngài xử sự bất công như vậy, chúng ta thực sự khó có thể tiếp tục...

Hà Tiến tuy ngu ngốc thô lỗ, nhưng cũng tự lường được khả năng của mình, bản thân vô đức vô năng, những người này sở dĩ bảo vệ mình, chẳng qua chỉ vì hai chuyện: một là diệt trừ hoạn quan; hai là tự mưu thăng tiến. Hiện giờ mình làm không được, bọn họ có thể sẽ ai đi đường nấy. Nghĩ đến đó, ông ta vội cắt lời Bàng Kỷ:

— Ta không có ý như vậy... Ý ta muốn nói là... Thập thường thị đã trở nên thật thà rồi, bọn chúng không còn làm những việc xấu xa nữa.

Hà Ngung lau nước mắt, ngẩng đầu lên nói:

— Đám hoạn quan này sở dĩ đáng ghét là vì bọn chúng rất giỏi dối trá che đậy. Xin đại tướng quân và liệt vị huynh đệ thử nghĩ kỹ xem, mấy tên tiểu nhân đưa thư dâng sách, cầm đèn hiến thực, gấp áo sửa khăn vì sao lại có thể mê hoặc được thánh tâm, làm loạn quốc chính chứ? Chính là vì bọn chúng có thể giả vờ! Chính là vì bọn chúng có thể giả bộ trung thành trước mặt hoàng thượng, giả bộ cung kính trước mặt hoàng hậu, giả bộ sợ hãi ở trên triều đường, giả bộ đáng thương trước mặt đại tướng quân! - Nói đến đó, Hà Ngung cao giọng nhìn khắp một lượt mọi người, - Nhưng hãy xem xét những việc chúng làm: thu nhận hối lộ sao có thể nói là trung thành? Bàn láo chuyện phế lập sao có thể nói là cung kính? Mua quan bán tước sao có thể nói là đáng thương? Âm mưu giết vua sao có thể nói là sợ hãi?! Điều nhân nhỏ sẽ làm hại cho điều nhân lớn! Đại tướng quân muôn vạn lần không thể bị trò ma quỷ của bọn chúng lừa lọc, để rồi báo quốc đã chẳng thành mà ngược lại còn bị đám gian tặc hạ lưu này làm hại!

— Đúng! Đúng! Không thể tha được bọn chúng!

— Không trừ hoạn quan, sẽ không có một ngày yên ổn.

— Diệt trừ hết hoạn quan rồi mới bàn những chuyện khác!

— Hãy báo thù cho Trần lão thái phó...

Trên sảnh đường mạc phủ tiếng người huyên náo, tất cả mọi người đều lấy hết giọng, Tào Tháo nhìn ai nấy đều giống như một kẻ điên cuồng. Điều ấy cũng không trách được, những người này trừ những danh sĩ ở địa phương ra, còn lại đều là những người đảng cố bị hại, đám quân quan thì cũng từng bị Kiển Thạc chèn ép. Có người có thù với hoạn quan, thậm chí có người còn có mối thù truyền kiếp mấy đời, bọn họ còn muốn ăn sống nuốt tươi thập thường thị, làm sao có thể tha cho bọn chúng được?

— Đại tướng quân, ngài hãy nghe ta nói. - Viên Thiệu vừa cất lời, tất cả mọi người bèn yên lặng hết, - Từ xưa, những quan trong nội đình vốn dùng sĩ nhân, đến đời Tề Hoàn công mới có Thụ Điêu tự hoạn để được tiến thân. Thụ Điêu là kẻ tiểu nhân ti tiện, hại nước hại dân, làm hại Tề Hoàn công không được chết tử tế! Kẻ tiểu nhân như vậy có nên giết hay không?

— Nên giết! - Tất cả mọi người đều đồng thanh.

— Đức Cao tổ của chúng ta lập nên nhà Hán, những người trong nội đình cũng không hoàn toàn dùng bọn hoạn quan. Cho đến triều Hiếu Nguyên hoàng đế mới có Hoằng Cung, Thạch Hiển làm loạn chính! Hủy hoại gốc rễ xã tắc của ta ở Tây Kinh, chính là từ tay bọn tiểu nhân ấy!

Tào Tháo cảm thấy Viên Thiệu đã hơi cưỡng từ đoạt lý, làm sao có thể cho sự suy bại của xã tắc nhà Tây Hán là lỗi ở hoạn quan chứ? Thậm chí phải là ngược lại, đó chẳng phải là do bọn ngoại thích Vương Mãng thoán quyền loạn chính ư? Tất nhiên, câu ấy tuyệt không thể nói trước mặt Hà Tiến được.

Viên Thiệu vẫn đang nói vẻ hiên ngang khảng khái:

— Triều ta từ khi vua Quang Vũ trung hưng đến nay, trong nội đình đều dùng hoạn quan. Nhưng kết quả thì thế nào? Hoạn quan làm loạn chính hết đời này đến đời khác! Cho nên nhất định phải trừ diệt triệt để hoạn quan, không những phải giết thập thường thị, mà tất cả hoạn quan trong cấm cung cũng đều phải giết!

Lần này những lời đồng tình đã lác đác không đều, Vương Khiêm gọi Viên Thiệu:

— Bản Sơ, thế chẳng phải là muốn thay đổi cả phép tắc của tổ tiên ư?

— Không sai! - Viên Thiệu hét lên, - Hiện nay hoàng đế đã lập, thân mẫu cùng quốc cữu phụ chính, sẽ không còn xảy ra chuyện như Vương Mãng khi xưa. Việc quy định nội đình dùng hoạn quan có thể phế bỏ đi rồi! Đó không phải là làm trái với đại chính của đức Quang Vũ khi xưa, mà là vì sự lâu dài của huyết mạch Viêm Hán chúng ta, vì chỉnh đốn triều cương thì cần phải loại bỏ kẻ tiểu nhân! Xin đại tướng quân mau chóng quyết định việc tru diệt hoạn quan!

— Mau chóng quyết định việc tru diệt hoạn quan! - Lại một trận ầm ĩ trên sảnh đường.

Tào Tháo nhìn những người trước mặt mình: Viên Bản Sơ, Hà Bá Cầu, Bàng Nguyên Đồ, tựa hồ mình chưa từng quen biết những người này. Nhưng lờ mờ lại cảm thấy những khuôn mặt ấy dường mình đã biết cả, đó chính là những quan binh trong trận chiến ở Uyển Thành, những kẻ rõ ràng đã chiến thắng rồi nhưng vẫn tận sức tàn sát những người đang trốn chạy. Dục vọng là thứ thật đáng sợ... Đang lúc buồn phiền, Tào Tháo lại thấy Tuân Du, Điền Phong, Khoái Việt vẻ mặt thâm trầm, kéo nhau cùng ngồi vào một góc rì rầm trò chuyện, bèn để mặc cho những kẻ khác kêu gào, Tào Tháo liền len qua đám đông, tiến lại bên chỗ bọn họ, chắp tay nói:

— Mấy vị lại có cao kiến gì chăng?

— Mạnh Đức thật đa lễ quá. - Khoái Việt vốn có khuôn mặt dài, hôm nay cúi đầu, nhếch miệng, trông thực khó coi, - Mấy người chúng ta vốn là thuộc hạ được đại tướng quân mời đến, gia thế cũng đầy đủ, với hoạn quan cũng không có thù hận gì, chẳng có gì để nói về chuyện này cả.

Tào Tháo nghe giọng điệu ông ta như vậy, liền hiểu ngay ông ta minh triết bảo thân, mỉm cười nói:

— Ta còn là cháu của hoạn quan đây! Khi nãy Hà Bá Cầu nói “bàn láo chuyện phế lập”, chẳng phải là ám chỉ chuyện ông nội của ta ư? Vậy mà ta vẫn còn dám đứng đây nói chuyện, thì các ngài sợ gì chứ? Năm xưa Hiếu Chất hoàng đế tiên triều bị đại tướng quân Lương Ký ám hại, Thái úy Lý Cố chủ trương lập Lưu Toán lên ngôi hoàng đế, Lương Ký thì chủ trương lập Lưu Chí, vào lúc then chốt, ông nội của Tào Tháo là Tào Đằng đã thay mặt nội đình ủng hộ Lương Ký, nhờ thế mà Hoàn đế Lưu Chí mới được bước lên ngôi báu.

Tuân Du gật gật đầu:

— Mạnh Đức huynh nếu không ngại, chúng ta hãy ra bên ngoài nói vài câu chuyện.

Bốn người ra khỏi sảnh đường, đến một nơi vắng vẻ, Tuân Du quay đầu lại bảo:

— Mạnh Đức huynh, đại tướng quân xưa nay đều nhất nhất nghe theo kế sách của chúng ta, nhưng chuyện này sở dĩ đã quá lâu mà không thể quyết được, thực sự là có những uẩn khúc khó nói.

— Xin được nghe thêm cho rõ. - Tào Tháo chắp tay nói.

— Đại tướng quân và thái hậu là huynh muội cùng cha khác mẹ, mà Xa kỵ tướng quân Hà Miêu với thái hậu thì lại là cùng mẹ khác cha. Hiện giờ phụ mẫu của đại tướng quân đều đã quy tiên, trong khi thân mẫu của thái hậu với Hà Miêu thì vẫn còn. - Tuân Du vuốt vuốt chòm râu mới nuôi dài, - Mạnh Đức huynh thử nghĩ xem, mọi việc mà đại tướng quân làm đều trái với thái hậu, trong khi Hà Miêu hành sự thì cung thuận theo thái hậu. Thái hậu lâm triều quyết việc, mà hai người huynh đệ, một nghịch một thuận, nếu cứ tiếp tục như thế, kết quả sẽ như thế nào?

— Vị trí của đại tướng quân sẽ không giữ được! - Tào Tháo bỗng nhiên ngộ ra.

— Há chỉ có vị trí không giữ được ư? - Khoái Việt cười nhạt nói, - Hoàng thượng đã mười bảy tuổi rồi, thời gian đích thân nắm chính sự cũng đã gần kề, nếu tất cả mọi việc đại tướng quân đều trái ngược với thái hậu và hoàng đế, thì những ngày sắp tới sẽ càng khó mà sống nổi. Chớ quên chuyện Hiếu Vũ đế đã đối xử với cữu cữu Điền Phẫn của mình như thế nào! Quân vương tự có cái đạo của quân vương, chớ thấy đại tướng quân lúc này hô phong hoán vũ, e là cũng chỉ như hoa đàm một khắc mà thôi!

Tào Tháo được bọn họ chỉ lối, dường như đã vén mây mù thấy mặt trời, cười gượng nói:

— Vậy chư vị có cách gì không?

Điền Phong lắc đầu nói:

— Một việc rất giản đơn mà đã để đám người này làm cho phức tạp lên, chỉ cần dâng lên một bản tấu chương, nói rõ tội trạng của thập thường thị, đem trói chúng vào pháp luật là được! Hà tất phải tốn công phí sức như thế.

— Làm như vậy há có thể giết hết hoạn quan ư? - Tào Tháo lắc đầu nói.

Nào hay Điền Phong lại hỏi lại:

— Vì sao phải giết hết?

Câu hỏi ấy đã khiến Tào Tháo sững lại: “Đúng vậy, vì sao lại phải giết hết hoạn quan chứ? Những lời của Viên Thiệu khi nãy thực sự có lý không?”

Điền Phong cười nhạt nói:

— Người trong thiên hạ làm một việc gì đó, nhưng lại không hỏi vì sao mình làm việc đó. Khi nãy bọn họ liên tục nói đến chuyện của Trần Phồn, Đậu Vũ. Nhưng ta lại muốn hỏi lại, vậy chuyện của bọn Đậu Hiến, Lương Ký lại là nhờ vào tay ai? Sửa chỗ cong mà làm hỏng chỗ thẳng vậy...

Khoái Việt là người cực kỳ cẩn thận:

— Mạnh Đức, những lời này của chúng ta, huynh nghe rồi cũng coi như bỏ ngoài tai nhé, muôn vàn không được nói ra đâu, sẽ làm cho mọi người nổi giận đấy...

— Dị Độ hiền đệ, đệ cũng thật lắm chuyện. Nói ra thì cũng có ngại gì? Chúng ta nên đi rồi! - Điền Phong than thở nói.

— Đi? Đi đâu?

— Từ đâu đến, thì đi về đó. Ta về Hà Bắc của ta, đệ về Kinh Châu của đệ.

Khoái Việt vái một vái, rồi gật đầu nói:

— Ừ! Xem ra chúng ta cũng nên đi rồi!

— Hai vị muốn đi ư? - Tào Tháo càng lấy làm ngạc nhiên.

— Không đi thì còn đợi gì nữa? Còn chưa mang vũ khí ra nói chuyện với nhau mà đã sôi sục ngút trời thế này, sự tình như vậy có gì đáng gọi là cơ mật nữa? Vẫn tiếp tục ầm ĩ thế này, tất sẽ phát sinh biến cố! Hà Tiến này đầu óc rỗng tuếch, xử sự nhu nhược, hoàn toàn không phải là người có thể bảo đảm được. Dù cho có làm được chuyện này, về sau cũng không biết sẽ ra sao! - Điền Phong nói xong không đợi mọi người đáp lời, cúi đầu đi thẳng.

— Vậy... Ta cũng đi đây. Mấy ngày này được gặp gỡ chư vị huynh đệ khác nào phong vân tế ngộ, ngày sau có duyên xin được gặp lại. - Khoái Việt chắp tay vái chào rồi cũng đi luôn.

Tào Tháo nhìn theo hai kẻ tinh minh phất áo bỏ đi, không ngăn được buồn phiền, ngoảnh lại trông thấy Tuân Du còn khoanh tay đứng im, vẻ mặt thoáng cười, liền hỏi:

— Ngài không đi ư?

Tuân Du mỉm cười nói:

— Điền Nguyên Hạo và Khoái Dị Độ đều có thể hiểu thông đạo lý, Bản Sơ làm sao lại nghĩ không thông chứ?

— Ý của ngài là...?

— Viên Thiệu có mưu tính khác. - Tuân Du nói xong quay người đi.

— Mưu tính thế nào?

— Hiện giờ ta cũng chưa rõ, nhưng bên trong chuyện này nhất định có vấn đề, không biết chừng có liên quan đến thúc phụ Viên Ngỗi của hắn. Mạnh Đức huynh, huynh đã từng nghĩ đến chuyện, nếu tất cả hoạn quan đều bị diệt trừ, thì gia tộc Hà thị có thể được bao lâu không? Không nói nữa, ta cũng phải mau chóng đi đây.

— Ngài vẫn muốn đi à?

— Ta không phải là rời kinh, mà là về nhà ngủ một giấc thôi! Ngủ luôn một hai tháng, đợi sóng yên gió lặng mới lại dậy. Viên Thiệu muốn mạo hiểm rồi, hắn muốn bọ ngựa bắt ve, chim sẻ chực sau lưng, nhưng không đảm bảo được rằng dưới gốc cây còn có người lắp sẵn tên vào cung đợi bắn. - Tuân Du bước đi mấy bước, bỗng lại quay đầu nói, - Mạnh Đức huynh không phải lo lắng, trong tay huynh có quân, thật có thể nói là vững như núi Thái Sơn.

Tuy nghe nói như vậy, nhưng Tào Tháo cảm nhận rõ rằng thành Lạc Dương lại sắp xảy ra một trận đại loạn.

Lần hội họp này kéo dài đến rất muộn, bọn Viên Thiệu liên tục tìm muôn phương ngàn kế để kích động Hà Tiến, đến khi mọi người rời khỏi phủ đại tướng quân thì đã quá giờ hợi. Đám Thôi Quân, Vương Khuông trước sau vẫn bám đuôi Viên Thiệu, trông mong đến một tương lai trừ sạch hoạn quan chấn hưng lại triều cương.

Tào Tháo cúi đầu gò cương ngựa, đi theo phía sau bọn họ không nói một câu nào. Đi đến ngã tư đường, đợi mọi người lũ lượt cáo từ, Tào Tháo mới nói:

— Bản Sơ, làm việc đại sự này, sợ rằng có nguy hiểm. Công Lộ hiện là Hổ bôn trung lang tướng, bảo vệ ở trong cung, không thể bảo vệ được huynh, tối nay để tại hạ đưa huynh về phủ.

Viên Thiệu cảm kích cười nói:

— Mạnh Đức thật lo xa, với bản lĩnh của ta cũng không đến nỗi để cho một hai tên thích khách tầm thường làm gì được. Hon nữa, bọn Trương Nhượng đã sợ đến vỡ mật, sao còn dám khinh suất?

— Huynh đã biết rõ thập thường thị sợ đến vỡ mật, vậy sao còn phải giết hết tất cả bọn chúng?

Viên Thiệu vung roi ngựa:

— Để cho đám sĩ nhân chúng ta an...

— Bản Sơ huynh, ở đây cũng không có ai khác, huynh bất tất phải giữ ý với ta như thế. Đêm khuya canh vắng, lời nói ra khỏi miệng huynh, chỉ vào tai ta là hết thôi mà.

Viên Thiệu cúi đầu không nói, Tào Tháo cũng không tiện hỏi thêm, hai người đều im lặng. Ngựa quen đường cứ tiến bước trong đêm đen dày đặc. Thành Lạc Dương dưới màn đêm mới tĩnh lặng làm sao, không hiểu sự ồn ào náo nhiệt lúc ban ngày đã trốn đi đâu hết cả. Giờ khắc này, một nỗi lo sợ không biết gọi là gì đang bủa vây đầu óc Tào Tháo, tựa hồ như Viên Thiệu đang ấp ủ một cơn mưa máu gió tanh.

Rất lâu sau, Viên Thiệu mới thở một hơi dài, nói nhỏ:

— Mạnh Đức, nếu không còn cả hoạn quan và ngoại thích nữa, chỉ có những kẻ sĩ chúng ta giúp bảo vệ cho thiên tử thì tốt biết bao.

Tào Tháo giật mình:

— Huynh nói sao cơ?

— Ngoại thích suy cho cùng vẫn là ngoại thích, chớ thấy bọn chúng hiện giờ đứng phía chúng ta, nhưng sau này bọn chúng vẫn cứ sẽ kéo bè kéo đảng làm loạn triều chính. Dù cho Hà Tiến không như thế, thì Hà Miêu cũng sẽ làm như thế... Trời không thể nào không cứng rắn! - Trong màn đêm đen, ánh mắt Viên Thiệu sáng rực lên.

— Ý huynh nói là, phải diệt trừ cả hoạn quan và Hà thị ư? - Tào Tháo thăm dò.

Viên Thiệu không đáp, chỉ chắp tay nói:

— Ta đến nhà rồi, chúng ta ngày mai tái ngộ!

Tào Tháo nhìn theo bóng Viên Thiệu rẽ vào một khúc quanh và mất hút trong màn đêm... Giặc ngoài vừa yên, trong khi trăm sự tan hoang đang chờ được dựng lại, mà lại làm việc nguy hiểm như vậy có đáng không? Tào Tháo không ngăn được thở dài, ngoặt đầu ngựa lại quay về phủ.

Đi được mấy bước, đột nhiên Tào Tháo nhận ra mình đã lầm, căn nhà còn sáng đèn ở chỗ ngoặt khi nãy không phải là nhà của lão Viên Phùng để lại. Nơi ở của Viên Thiệu không phải là chỗ đó.

Chủ nhân của ngôi nhà ấy là tam thúc của Viên Thiệu - đương triều thái phó Viên Ngỗi.

❀ ❀ ❀

[1] Thận độc là một khái niệm được Trang Tử xiển phát đầu tiên, về sau được Nho gia coi là một khái niệm quan trọng, và là một cảnh giới trong việc tu dưỡng đạo đức. Thận độc có nghĩa là cẩn thận giữ mình.

g Hộc, đều là những nét bút mà những kẻ đọc sách tranh nhau sưu tầm, học theo, những người bình thường tốn công nhọc kế cũng không xin được, hôm nay Chung Do lại chủ động đề tặng. Nhưng Đinh Nghi không những không vui, trái lại mặt mày thất
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Vương Hiểu Lỗi

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.