Mãi quá canh ba, Tào Tháo mới phờ phạc về đến doanh trại, tướng sĩ trong doanh ai nấy đều thở phào. Tàn binh đã thuận lợi chạy về từ trước, nghỉ ngơi hồi lâu mới phát hiện ra còn bỏ chủ soái ở lại. Tào Hồng lập tức nổi đóa, không nén được lửa giận quát hỏi đám bại tướng, Nhạc Tiến lại thẳng tính không phục, hai người túm cổ đánh nhau một trận tơi bời. Tào Nhân can ngăn không được, liền sai quân thám mã đi mấy lần, cả đại doanh cãi cọ nhau kịch liệt.
Giờ thấy Tào Tháo trở về, mọi người ngoài việc đã an tâm cũng vô cùng kinh hãi: Mặt mũi Tào Tháo bị khói hun đen thui, trán bị bươu tím ngắt, chòm râu vốn không dài chỉ còn lại đoạn ngắn sát mép, chiến bào cũng bị cháy hết từ bao giờ, tay cũng bị dập, bộ dạng ấy vứt vào giữa đám tàn quân, e là ai cũng sẽ nhận lầm đó là tên lính nấu bếp đen đủi.
Tào Tháo đột nhiên ngồi ngả trước trướng, sờ tay lên cằm, cười gằn nói:
— Lầm phải kế của đứa thất phu, ta tất phải báo phục!
Biện Bỉnh tinh mắt hơn cả, hồi lâu không thấy Lâu Dị đâu, liền hỏi:
— Tên to con đâu rồi?
— Lâu Dị chết trong thành rồi...
Mọi người ai nấy đều buồn bã. Nhân ánh lửa chập chờn, Tào Tháo nhìn khắp một lượt những tàn binh bại tướng trong doanh, có kẻ bị thương đang rên rỉ đau đớn, có kẻ tâm tình buồn bực than thở không nguôi, có kẻ trong lòng bất an ý muốn rời đi... Liên tiếp hai trận đại bại, nếu cứ thế này càng ngày sẽ càng bị động, không đợi Lã Bố đến đây đánh mình, đám lính này cũng đã tan chạy trước rồi. Nỗi lo lắng trong lòng Tào Tháo trỗi dậy từng đợt từng đợt. Ngẩng đầu lên, lại thấy Nhạc Tiến, Tào Hồng gà nhà đá nhau, đến độ mặt sưng mũi tím, ông chau mày bảo:
— Ai cũng bộ dạng thế này, liệu đánh thắng giặc được không? Ngồi hết xuống cho ta!
Biện Bỉnh khuyên bảo:
— Tướng quân hãy đi rửa mặt, rồi mau nghỉ ngơi, có chuyện gì ngày mai chúng ta hãy nói.
— Ngày mai? - Tào Tháo chợt nhớ đến hình ảnh Lã Bố cầm cây phương thiên họa kích đập vào mũ mình, còn chửi mình là tiểu nhân nhát gan, thì tự nhiên lửa giận bùng lên. Ông quay sang phía quân sĩ quát to, - Các ngươi từng nghĩ chưa, Duyện Châu vốn là của chúng ta, tại sao lại rơi vào tay Lã Bố? Trận này tuy thua nhưng sao chúng ta có thể để bọn chúng dương dương đắc ý, tác oai tác phúc chứ?
Không ai dám nói câu nào, trong đầu Tào Tháo chợt hiện lên tám chữ “trọng thưởng ban ra, tất có dũng sĩ”, ông liền quay sang hỏi:
— Lần này đã thua hai trận, trong số những người tử thương, có huynh đệ tử điệt của các ngươi không?
Cũng có binh lính đang ngồi dưới đất gật gật đầu.
Tào Tháo bắt đầu bịa chuyện:
— Lần này ta từ Từ Châu trở về, vốn tính sẽ khao thưởng các ngươi thỏa thuê. Tạm sẽ không đánh nhau nữa, đem những của cải thu được chia đều cho mọi người...
Vừa nghe thấy nói chia tiền, đám lính đang ủ rũ như tàu lá héo bỗng sáng mắt.
— Nhưng việc đến nước này, khí thế phản quân ngày càng lớn, chúng ta ngay đến mảnh đất cắm dùi cũng sắp mất, sao còn yên hưởng phú quý được? - Vừa nói, Tào Tháo vừa đứng lên khối đá chèn cột đại kỳ. - Hai trận vừa rồi sở dĩ chúng ta thua, không phải vì Lã Bố dũng mãnh thiên hạ không ai địch nổi, mà bởi tên phản tặc Trần Cung ở bên tính mưu kế cho. Huynh đệ tử điệt các ngươi có nhiều người đã chiến tử, thân binh Lâu Dị của ta cũng mất mạng trong thành. Nay Lã Bố, Trần Cung không chỉ là kẻ địch, mà còn là kẻ thù của chúng ta! Bọn chúng giết huynh đệ của chúng ta, chiếm quê nhà của chúng ta, thù này không đội trời chung! Lẽ nào lại không nghĩ đến chuyện trả thù cho huynh đệ đã phải chết ư? Có đại nam nhi mạnh mẽ không sợ chết nào không, đứng lên cho ta xem!
Theo sau câu khích lệ của Tào Tháo, quả cũng có mấy người đã đứng lên.
— Tào mỗ ta rất trọng nể những bậc nam tử không sợ chết, những ai đứng lên sẽ đều có thưởng.
Vừa nghe ai đứng lên sẽ có thưởng, quân lính hò nhau đứng cả lên.
Thế coi như mắc câu Tào Tháo, ông xua tay bảo:
— Thế này là sao? Vừa nghe thấy có thưởng lại đứng cả lên thế, không tính, không tính! Những người đứng lên sau hãy tạm ngồi cả xuống!
Trong quân doanh đông người đèn mờ ai nhớ được ai đứng lên trước ai đứng lên sau, lại được hứa là sẽ cho tiền, nên làm gì có kẻ nào tự ngồi xuống? Cứ người này một câu người kia một ý tranh cãi om xòm.
Chư tướng đều ngây ra nhìn: Chẳng biết có phải tướng quân bị lửa thiêu nên hồ đồ rồi không, tại sao đêm hôm khuya khoắt lại xúi giục người của mình đánh nhau?
— Không được cãi nhau! - Lúc ấy Tào Tháo chợt xua tay. - Hãy nghe ta nói, xưa có Khánh Kỵ, Phàn Khoái đều là bậc dũng sĩ đệ nhất. Ta cũng muốn tìm ra trong số các ngươi những dũng sĩ như thế để hậu đãi, ai có dũng khí thì theo ta đi cướp đại doanh của Lã Bố!
Cướp doanh!? Khi ấy chư tướng mới hiểu, Tào Tháo muốn làm gì, Biện Bỉnh là người đầu tiên đứng lên nhắc bảo:
— Tướng quân, lúc này đi cướp doanh, có phải chưa đúng lúc không?
— Ngươi hiểu gì chứ? - Tào Tháo ghé đến bên Biện Bỉnh lẩm bẩm. - Tối nay tuy ta bị trúng kế, nhưng Bộc Dương bị cháy, Lã Bố tất sẽ ở lại trong thành. Doanh trại của hắn bỏ không, hơn nữa vừa đánh thắng trận, tất nhiên sẽ trễ nải. Đó chính là thời cơ tốt để cướp doanh.
— Tại hạ nhiều lời, tại hạ nhiều lời. - Biện Bỉnh vâng dạ lui xuống.
Bỗng nhiên, Tào Tháo cảm thấy chân mình hẫng đi, khối đá chèn chân cột đại kỳ rơi xuống, đại kỳ cao hơn hai trượng lập tức đổ theo!
Mọi người chợt loạn cả lên, không những chỉ Tào Tháo thiếu chút nữa ngã nhào xuống đất, mà quân sĩ cũng sợ hãi chạy tránh tứ tán. Lúc ấy bất ngờ có một đại hán nhảy đến trước mặt, ngay phía dưới chỗ cây đại kỳ sắp đổ xuống, cất tiếng kêu to:
— Đến đây nào! - Rồi dùng ngay vai mình đỡ lấy.
Một tiếng “rầm” vang lên, mọi người đều nghe thấy rõ, ai cũng cho rằng kẻ ấy đã bị cây đại kỳ đè chết. Nào hay đại hán ấy đã đỡ được! Tên ấy hệt như con trâu mộng, đầu cúi gằm gần sát đất, hai chân lấy sức choãi ra, hít hai hơi thật sâu, rồi bất ngờ hô to một tiếng, vươn tay phải nắm chặt cán cờ, rồi từ từ dựng thẳng nó lên.
Ghé vai đỡ cây đại kỳ đổ đã là tài lắm rồi, một tay dựng cờ càng đáng được gọi là thần lực. Không những chỉ có Tào Tháo cùng quân sĩ đứng ngây ra nhìn, mà đến cả Nhạc Tiến, Hạ Hầu Uyên là những tướng lĩnh vẫn tự phụ có dũng lực cũng đều kinh hãi.
— Tay khỏe quá! - Chúng quân binh không ngớt ngợi khen.
Đến lúc trông thấy tên ấy quay mặt lại, mọi người ai nấy đều giật mình. Người này thân cao chín thước, bụng phệ như chảy ra, chân thô tay lớn, bắp chân chắc lẳn, y phục của sĩ tốt chẳng có cái nào mặc vừa, chỉ mặc cái áo vải thô mà lính hỏa đầu hay tạp dịch vẫn mặc, phanh ngực hở bụng, làm lộ rõ mảng lông ngực to bằng lòng bàn tay đen mướt. Nhìn lên khuôn mặt lại càng lạ hơn, mặt to béo không ra vàng cũng chẳng ra lục, mắt lồi trố, mũi sư tử, miệng củ ấu, đầu tóc lòa xòa chỉ buộc một cái khăn xanh, cằm hai lớp, mặt to tròn, lại chẳng có mấy sợi râu, những thớ thịt xệ xuống, trông như một quả bí đao.
— Tướng quân, ngài không sao chứ? - Giọng nói của hắn lại rất hồn hậu, nhưng vì béo quá nên có vẻ chậm chạp.
— Không sao, không sao. - Tào Tháo phủi bụi đất trên người, - Tráng sĩ tên họ là gì?
— Tại hạ là Điển Vi. - Nói rồi hắn buông tay ra, để mười mấy tên lính hợp sức ôm chặt lấy cột đại kỳ.
Tào Tháo đảo mắt:
— Ngươi có dám theo ta đi cướp doanh, ta sẽ có châu báu ban tặng.
— Tại hạ không cần châu báu, chỉ cần có cơm ăn no là được! - Điển Vi nhoẻn miệng lớn ra cười. - Trước đây tại hạ có theo Trương Mạc, ở đó ăn cơm không đủ no, nên tại hạ mới chạy đến dưới trướng của ngài.
Tục ngữ có câu chỗ dựng cờ chiêu binh tất sẽ có cơm ăn. Gặp khi đói kém, bách tính chẳng thể sống nổi, nhiều người chỉ vì muốn có cơm ăn mới đi đầu quân. Tào Tháo vừa trông thấy cái bụng bự, lại nghe hắn nói chuyện thật thà, liền cười bảo:
— Chỗ ta đây tất nhiên được ăn no, ngươi ăn được bao nhiêu ta sẽ cho ăn bấy nhiêu!
— Được! Vậy tại hạ sẽ theo ngài cướp doanh. - Điển Vi phủi bụi đất trên tay.
Tào Tháo quay người hô to:
— Còn ai dám theo ta cùng vị tráng sĩ này đi cướp doanh?
— Tiểu nhân! Tiểu nhân đi! - Quân không có người dẫn đầu thì không đi, nay đã có Điển Vi dũng lực hơn người đứng lên, những kẻ khác bèn nhảy nhót muốn thử sức.
Quân tâm vốn đang chìm lắng, phút chốc bỗng được nâng cao, Tào Tháo hạ lệnh chọn ra năm trăm dũng sĩ làm cảm tử quân, mỗi người mặc hai lớp áo giáp, vứt luôn khiên, tay cầm cây đại kích để làm tiên phong. Sau đó lại cho Nhạc Tiến, Hạ Hầu Uyên dẫn ba ngàn quân tinh nhuệ làm hậu viện. Còn bản thân Tào Tháo tắm gội sạch sẽ, đổi mặc giáp trụ thống soái, đội mũ đâu mâu dải đỏ, đốc suất quân mã rầm rập đánh đến đại doanh của Lã Bố.
Khi Tào quân đến được đại doanh của Lã Bố, trời đã tờ mờ sáng. Thời khắc ấy vốn không phải cơ hội tốt nhất để cướp doanh, nhưng quân Lã Bố vừa đánh một trận đại thắng, cho rằng trong vòng ba ngày quân Tào còn chưa kịp lấy lại sức, nào ngờ chỉ trong một đêm mà lại có thể đến đánh được. Bọn chúng không hề chuẩn bị tâm lý, lại thêm chủ soái không có mặt trong doanh, nên quân kỷ cũng trễ nải. Tào quân đã sắp xông tới trước doanh, mà chỉ có mấy tên canh phòng phát hiện, bắn ra vài mũi tên lẻ tẻ. Đội tiên phong của Tào quân đều mặc hai lần áo giáp, nào sợ mấy mũi tên ấy, chỉ sải bước xông tới.
— Giết! - Bọn Điển Vi năm trăm dũng sĩ đều đồng thanh hô to, ai nấy cầm hai ngọn kích xông vào, chỉ xô một cái đã đổ viên môn. Quân Lã Bố trống trận chẳng kịp gõ, tù và không kịp thổi, nên tiếng hô giết của Tào quân đã trở thành thứ âm thanh đoạt mạng. Đám quân binh kia bỗng nhiên kinh hãi, phần lớn còn chưa kịp cầm binh khí đã bị đâm gục, có kẻ cả người lẫn trướng đều bị chém nát bươm. Đội cảm tử quân xếp thành hàng xông lên trước, những nơi đi qua đều đạp thành bình địa, thậm chí còn đột phá vào đại trướng trung quân. Cây đại kỳ cũng bị kéo đổ, xe lương bị lật, chiến mã bị đâm cho sợ hãi nhảy cuồng lên, tất cả quân trướng đều bị san phẳng, một số tên địch nhát gan còn trèo lên hàng rào mà trốn ra ngoài doanh. Nhưng nhảy ra rồi vẫn bị chết như thường, ba ngàn người đã cầm đao thương đợi sẵn!
Mục đích cướp doanh không phải để giết địch, mà muốn khiến quân tâm của giặc rối loạn, nhưng hôm nay số giặc bị quân Tào giết cũng không ít. Thấy trời đã sáng rõ, đại doanh của Lã Bố cũng bị quật đổ, Tào Tháo lập tức hạ lệnh thu quân, bỏ lại đám giặc vẫn còn vô cùng rối loạn, hiên ngang trở về.
Thế nhưng còn chưa đi xa, liền nghe thấy tiếng hò hét vang trời, quay lại nhìn, quân địch đã ầm ầm khí thế từ ba mặt xông đến, đại đội quân mã của Lã Bố đánh đến nơi.
Tối hôm trước Lã Bố lập kế mai phục ở Bộc Dương, cũng không ngờ Tào Tháo lại đột nhiên phóng hỏa. Mấy bó đuốc ấy tuy đã giúp Lã Bố dễ dàng diệt được hàng ngàn quân địch, nhưng cũng gây phiền hà cho hắn trong việc phòng giữ Bộc Dương. Sau khi tra xét kỹ số tù binh không thấy có Tào Tháo, Lã Bố lập tức dặn dò quân lính phá dỡ nhà dân, lấy vật liệu tu sửa cửa thành bị đốt, công việc rối loạn sắp xếp được xong trời đã gần sáng. Lã Bố cũng biết Tào Tháo dụng binh hơn người, không dám lần lữa ở trong thành, vội đốc suất quân mã hồi doanh. Nào ngờ mới đi được nửa đường, đã nghe tin đại doanh bị cướp, Lã Bố tức giận nghiến răng, liền chia quân mã làm ba đội, ông cùng Trương Liêu, Cao Thuận mỗi người dẫn một đội, chia ba đường giáp kích Tào quân.
Tào Tháo cũng chẳng thể ngờ Lã Bố lại về nhanh như vậy, giờ có chạy cũng không thoát được kỵ binh Tịnh Châu, còn nếu giao chiến thì chưa tính đến số bị thương vong trong doanh quân mình cũng chỉ có ba ngàn năm trăm người, trong khi đại doanh quân địch gần ngay đó, đám lính đang loạn kia, nếu chỉnh đốn lại, tức tốc có thể lại ra chiến đấu. Nhưng chẳng còn cách nào khác, trước tiên cứ đánh một trận rồi tính sau, Tào Tháo lập tức sai người về doanh gọi đại quân. Còn số quân mã hiện thời, lập tức chuyển hậu đội thành tiền đội, lặng yên chờ đợi quân giặc tiến công. Đội quân kỵ Tịnh Châu ầm ầm kéo tới, móng ngựa sắt đạp xuống làm rung chuyển mặt đất, Tào quân trên dưới đều lộ vẻ sợ hãi. Để giữ vững quân tâm, Tào Tháo từ phía sau thúc ngựa chạy vào giữa trận, để tên lính nào cũng có thể thấy mình. Thấy kỵ binh giặc ngày càng gần, cung tên bay lại tới tấp như châu chấu. Tào Tháo không hề tránh né, để mặc thân binh bên mình múa đao tung kiếm chắn tên cho mình. Chủ soái đã không sợ, quân sĩ tất nhiên cũng không thể thoái lui.
Đội quân trên đầu là năm trăm quân cảm tử, Điển Vi nghiễm nhiên như người dẫn đầu, bỗng chen lên trước, hô to một tiếng:
— Tất cả ngồi xuống!
Kêu xong y là người đầu tiên ngồi xuống, cúi đầu rụt cổ, giấu mặt không có mũ giáp bảo vệ. Những người khác cũng đều nghe theo, ngồi xổm xuống giấu mặt, còn những chỗ khác trên người, mặc kệ cung tên bắn lại.
— Địch đến gần cách mười bước thì gọi ta! - Điển Vi cất giọng khàn khàn hét một câu.
Ba ngàn đại quân phía sau gạt tên bắn lại, nheo mắt nhìn quân địch đến ngày càng gần, Tào Tháo lấy giọng cùng với quân sĩ hô to:
— Cách mười bước rồi!
— Cách năm bước hãy gọi! - Điển Vi lại kêu một tiếng.
Tào Tháo sắp không thể kiên trì được nữa, cảm giác con Bạch Hộc mình đang cưỡi cũng bắt đầu run, nhưng ông cố trấn tĩnh giữ chặt dây cương, nghe mọi người bên cạnh hô:
— Cách năm bước rồi!
Cự ly gần quá, cung tên cũng không thể bắn được, trông thấy quân địch đằng đằng sát khí đã giương cao trường thương, giữa đám quân địch lại ẩn hiện thấy bóng Lã Bố mặc chiến bào bách hoa, cầm phương thiên họa kích, Tào Tháo trong lòng run sợ, không ngăn được kêu to:
— Địch đến rồi!
Ba chữ ấy vừa thốt ra, Tào Tháo đã nhìn thấy một cảnh tượng mà trong đời mình chưa từng thấy. Điển Vi từ dưới đất nhảy vọt lên, không biết từ lúc nào y đã gom hơn mười cây đại kích, kẹp ở dưới nách. Mũi kích sắc nhọn xòe ra, nhắm thẳng vào cổ ngựa của địch mà đâm, trông bộ dạng ấy hệt như con nhện độc dữ tợn.
Chớp mắt tiếng người kêu ngựa hý vang trời, năm sáu tên kỵ binh của giặc bị hất tung xuống. Liền sau đó, tất cả số quân cảm tử đều học theo Điển Vi nhảy lên ai nấy đều cầm song kích đâm thẳng vào cổ ngựa của địch. Thiết kỵ Tịnh Châu xưa nay vốn vẫn cho mình là nhất, giờ nối nhau ngã gục. Chỉ cần một loạt trước ngã xuống, loạt sau sẽ lập tức vấp ngã theo, trận thế giặc nhất thời đại loạn.
Cánh giữa tuy đã được đà, nhưng hai cánh bên vì không đủ giáp sắt đại kích, nên vẫn phải vất vả chiến đấu, Nhạc Tiến và Hạ Hầu Uyên đều đi trước làm gương cho quân sĩ chống chọi với đoản binh của giặc. Đó thực là một trận giáp lá cà nảy lửa, một bên muốn báo thù cướp trại, một bên ngoan cường chiến đấu để sinh tồn, đôi bên cùng ngang sức. Chỉ thấy tiếng hò hét bốn bề vây lại. Binh mã trong doanh quân địch đã tập hợp xong xuôi xông đến đánh, nhưng viện quân từ đại doanh của Tào Tháo cũng đã tới nơi.
Cuộc truy kích nhỏ đã biến thành trận đại chiến, quân Tào Tháo và quân Lã Bố như hai con rồng lớn quấn chặt lấy nhau. Trận chiến kéo dài từ sáng sớm tới chính ngọ, hai bên đều tổn thương hơn ngàn người, có thể nói là kinh thiên động địa, quỷ khốc thần sầu. Không bên nào chịu phát ra tín hiệu gì, nhưng quân lính đôi bên đều cảm nhận được diễn biến cuộc chiến, từ liều mình ra sức đánh đến vừa đánh vừa nghỉ, đến khi chỉ vung binh khí lên đối địch nhau như chơi đùa, cuối cùng hai bên trận doanh đều như thủy triều rút nước, tự mình lui binh trở về.
Tào Tháo về đến đại doanh, hoàn toàn kiệt sức, đến khôi giáp cũng không kịp cởi, nằm vật ra trong đại trướng.
Ông cảm thấy cổ họng khát khô, quát gọi:
— Lâu Dị! Mang nước cho ta!
Quát liền mấy câu mới nhớ ra, tên ấy đã không bao giờ chăm lo cho mình được nữa rồi. Cánh tay đắc lực từng cứu chủ trong bão tuyết, huyết chiến với Khăn Vàng ấy đã bỏ mình trong biển lửa ở Bộc Dương. Tào Tháo nén nỗi thương cảm, lại gọi to:
— Vương Tất... - Cũng không có ai trả lời.
Ông lại nhớ ra, tên đó được sai đi Tây kinh, đã hơn một năm rồi mà bặt vô âm tín, e là cũng chẳng thể sống được mà trở về. Tào Tháo thoáng buồn, tả hữu hai bên đã không còn ai nữa, những thân binh khốn kiếp khác đều đã chạy đi đâu rồi?
Tào Tháo cố gượng mệt mỏi bò dậy, tự mình đi ra ngoài trướng lấy nước, bỗng trông thấy tất cả lính tráng đang túm tụm cách đó không xa xem trò vui gì đó. Ông gạt đám đông nhìn xem, cũng không nhịn được cười. Điển Vi đang ngồi xếp bằng trên mặt đất, hai tay vơ lấy bánh mỳ, thịt khô, nhét đầy vào miệng ngoác rộng đến tận mang tai, bên chân mâm bát cốc chén đã chất cao cả đống.
Có tên đầu bếp đang khoanh tay cười, thấy Tào Tháo đến, liền vui vẻ bẩm báo:
— Tướng quân, ngài hứa cho hắn một bữa ăn no, giờ chúng tiểu nhân mang hết đồ ăn dưới bếp lên, cũng không đủ cho một mình hắn ăn! Điển Vi phải ăn bằng sáu người khác, cái gì qua cổ hắn cũng bằng không hết!
Tào Tháo nín cười, cầm một vò nước dưới đất lên đến trước mặt hắn nói:
— Cứ ăn từ từ, vẫn còn nữa đấy.
— Dạ. - Điển Vi không kịp nói gì, vừa nhai vừa gật gật đầu.
— Ăn xong rồi, không cần về trại của ngươi nữa. Ta nhận mệnh cho ngươi làm Đô úy, sau này đảm đương những việc của Lâu Dị, theo bên cạnh bảo vệ ta.
Điển Vi uống nước, lấy tay áo vải lau miệng nói:
— Đa tạ tướng quân đã vun đắp cho!
Tào Tháo cười dặn bảo:
— Tìm người may cho Điển Đô úy bộ y phục vừa người, sau này phải giữ thể diện một chút. - Nói xong Tào Tháo cầm vò nước về đại trướng nghỉ ngơi.
Từ trận Bộc Dương đến nay, Lã Bố lập mưu suýt bắt được Tào Tháo, nhưng Tào Tháo lại nhân cơ hội đánh vào đại doanh của Lã Bố ngoài thành, cuối cùng lại là một trận đại chiến không phân cao thấp, hai bên đều ngang sức cân tài. Tào quân bị tổn thương nghiêm trọng, Lã Bố cũng đã kiệt sức lần nữa lập doanh ở ngoài thành. Đôi bên lại quay trở về tình thế giằng co ở thành Bộc Dương.
Bên bờ tan vỡ
Tào Tháo và Lã Bố đánh nhau ở Bộc Dương. Tào quân chẳng phá được thành Bộc Dương, còn Lã Bố cũng không thoát được cục diện bị vây khốn. Hai bên thế lực tương đương, bất phân thắng bại, giữ nhau đã hơn trăm ngày, tận đến khi đột nhiên xảy ra một việc mà không ai ngờ được.
Mùa thu năm Hưng Bình nguyên niên (năm 194), Duyện Châu xảy ra nạn châu chấu trên quy mô lớn. Đàn châu chấu ấy như đám mây đen bay kín trời rợp đất, những nơi châu chấu bay qua, ruộng đất đều bị hủy hoại, cây cỏ lương thực bị chúng ăn sạch. Thế là, lương thực của hai quân Tào, Lã đều đồng thời cáo cấp. Số lương thực mà Tào Tháo cướp được ở Từ Châu mang về cũng đã gần hết, trong khi kế hoạch thu số lương thực sắp có ở tại chỗ lại bị châu chấu ăn hết, nên để cứu vãn tình thế Tào Tháo không thể không hạ lệnh lui quân, dời đến Quyên Thành nơi Tuân Úc vẫn giữ lâu nay.
Phía Lã Bố tình hình càng thê thảm hơn, hắn bị khốn trong thành Bộc Dương, lương thực đã ăn hết cả. Khó khăn lắm mới thấy quân Tào Tháo lui binh, giải trừ được mối uy hiếp của đối phương, nhưng nguy cơ về lương thực vẫn chẳng có cách nào giải quyết. Lã Bố đành phải giương đôi mắt dường càng xanh hơn vì đói, dẫn theo số tàn binh dời đi. Trận chiến lớn bị nạn châu chấu làm cho cả hai phe đều mang thương tích, thất bại. Bách tính đào vong tứ xứ, thập tử nhất sinh. Xác chết đói đầy đất, nhà cửa bị cháy đổ, tường thành bị phá hỏng, đồng ruộng để hoang tàn, huyện Bộc Dương từng được Tào Tháo đặt làm trị sở của châu đã hoàn toàn bị phá hủy, chẳng khác gì những huyện thành bị tàn sát ở Từ Châu, biến thành một tòa thành trống không, không một bóng người...
Trên đường dời đến Quyên Thành, tình hình của Tào Tháo ngày càng tệ hại. Quân Thanh Châu đã mất quá nửa, trong khi quân Duyện Châu vì nhà cửa ở bản địa nên đều lũ lượt về nhà kiếm cái ăn một đi không trở lại.
Để tránh việc phát sinh binh biến, Tào Tháo không còn cách nào khác phải hạ lệnh giải tán quân đội, cuối cùng khi đến Quyên Thành, quân binh còn lại chưa đầy một vạn.
Lần này Duyện Châu phản loạn, có thể nói là thế lực của Tào Tháo chớp mắt đã rơi từ đỉnh cao xuống dưới đáy vực, tám quận Duyện Châu tổng cộng có tám mươi huyện, mà trong tay chỉ còn khống chế được ba tòa thành: Quyên Thành, Phạm Huyện và Đông A. Quyên Thành may nhờ Tuân Úc giữ vững, Đông A, Phạm Huyện nhờ Trình Lập, Tiết Đễ bảo vệ. Nếu không có những người này ra sức lo toan, lần này lui quân sẽ không có chỗ quay về.
Về đến Quyên Thành, tâm tình Tào Tháo đã chán nản đến cực độ, không những sĩ tốt theo bên mình bị mệt mỏi đói khát, mà tình trạng trong thành cũng chẳng có gì khả quan. Quyên Thành cũng sắp tuyệt lương, vì kháng cự sự xâm chiếm của Lã Bố, binh lính và nhân dân chết rất nhiều. Những thuộc quan tâm phúc giúp Tào Tháo giữ vững thành trì mặt cũng xanh như tàu lá. Nhìn bọn Hạ Hầu Đôn, Tuân Úc, Tất Thầm, Mao Giới ai nấy tóc tai rối bù, mặt mũi hốc hác, đứng trước sảnh đường còn run lẩy bẩy, Tào Tháo ý thức được rằng họ đã quá mệt mỏi rồi.
— Lần này Duyện Châu làm phản, tuy do bọn phiếu loạn gây ra. Nhưng xét kỹ nguyên nhân cũng vì ta lạm sát người vô tội mới khiến trời giận người oán, làm liên lụy chư vị phải chịu khổ. - Tào Tháo tự thấy xấu hổ, chắp tay vái tạ một vòng mọi người.
Chúng nhân đều kéo nhau quỳ xuống đất:
— Sứ quân là chủ Duyện Châu, không thể tự oán trách mình được.
Sứ quân!? Tào Tháo cảm thấy mặt mình nóng bừng, chỉ còn ba huyện, còn mặt mũi nào để được gọi là sứ quân nữa? Ông ngượng ngùng đỡ mọi người dậy, đến trước mặt mỗi người lại an ủi thêm mấy câu, nhưng đến trước chỗ biệt giá Tất Thầm thì ông ta không chịu đứng dậy.
— Sứ quân, từ khi ngài đến Duyện Châu tới nay, đối đãi với tại hạ rất hậu, do vậy nguyện cùng mọi người đồng tâm hiệp lực, bảo vệ thành trì, đợi sứ quân về. - Vừa nói Tất Thầm vừa dập đầu vái.
— Tất công phải vất vả rồi, ta đã về đây, có việc gì cứ đứng lên từ từ nói.
Tất Thầm ngẩng đầu nhìn Tào Tháo, dường trong lòng đã đấu tranh lâu lắm, cuối cùng mới nói:
— Tại hạ xin sứ quân cho phép được đi.
— Ơ? - Tào Tháo không ngờ vừa vào Quyên Thành, lại nghe thấy những lời này, - Tất công không muốn phụ tá ta an định thiên hạ nữa ư?
Tất Thầm lại dập đầu thưa:
— Không phải tại hạ dám không muốn phụ tá sứ quân, chỉ là... nhà tại hạ ở Đông Bình, lão mẫu bị bọn phản quân bắt giữ, tại hạ không thể không đi.
Tào Tháo chợt thấy sợ hãi, nhìn khắp những người có mặt, đến nửa là người Duyện Châu, nếu ai cũng có con tin bị giặc bắt, vậy mình sẽ không xong rồi. Nhưng xét về hiếu nghĩa, còn nói được gì đây, ông đỡ Tất Thầm dậy nói:
— Từ xưa trung hiếu không thể lưỡng toàn, Tất công nếu đã có tâm nguyện như Đại Thuấn cày ruộng, Hoàng Hương ủ chiếu ta cũng không cố cưỡng cầu ngài ở lại.
— Sứ quân đối với tại hạ ân trọng như núi, lần này tại hạ đi chỉ là vì lão mẫu, xin thề không giúp gì cho đám phản loạn. - Tất Thầm lại dập đầu lần thứ ba, - Lão mẫu bị giặc khống chế, tại hạ ngày đêm dằn vặt, ăn uống không yên, thực sự không thể chờ đợi, xin được bái biệt sứ quân ở đây! - Nói xong, ông ta quay sang những người có mặt dài, bước nhanh xuống sảnh đường mà đi.
— Hãy khoan! - Tào Tháo gọi giật lại.
Tất Thầm run rẩy, sợ là Tào Tháo đổi ý, quay đầu lại dò hỏi:
— Sứ quân có việc gì?
Tào Tháo thở dài nói:
— Ta có thu được nhiều tài vật ở Từ Châu về, Tất công có thể tùy ý lấy đi, khi nào gặp lệnh đường, hãy thay ta gửi lời hỏi thăm lão nhân gia.
Tất Thầm đỏ mặt:
— Kẻ bỏ chủ đi, sao còn dám xin tài vật, tại hạ có mặt mũi nào mà lấy, xin từ biệt sứ quân. - Nghe Tào Tháo nói vậy, tâm lý ông ta dường đã bình tĩnh hơn nhiều, chậm rãi bước ra ngoài.
Trị trung và biệt giá là hai tay trái, phải của Thứ sử để xử lý chính sự ở châu. Lần trước Vạn Tiềm đã tức giận bỏ đi, lần này Tất Thầm lại rời vị trí, Tào Tháo đã hoàn toàn trở thành một Thứ sử hữu danh vô thực. Ông quay lại nhìn một lượt mọi người trong sảnh, không biết còn có ai mang tâm tư như Tất Thầm nữa không, nhưng Tào Tháo không thể hỏi, e là chỉ một câu thốt ra, ai nấy sẽ đều nói những chỗ khó của mình mà kéo nhau đi hết.
Chợt có tên lính chạy vào báo:
— Khởi bẩm tướng quân, có sứ giả của xa kỵ tướng quân đến!
— Mau mau mời vào! - Mắt Tào Tháo chợt sáng lên, lúc này nếu được Viên Thiệu cứu viện thì loạn ở Duyện Châu sẽ không khó dẹp yên.
Giây lát, sứ giả của Viên Thiệu vào đến nơi, phía sau còn có bọn Chu Linh ba viên tướng của Hà Bắc. Vị sứ giả vẻ mặt nghiêm trang, thấy Tào Tháo vái dài một vái nói:
— Tướng quân chúng tôi hỏi thăm Tào sứ quân có được mạnh giỏi hay không?
Mạnh giỏi gì chứ? Tào Tháo đáp lễ nói:
— Nhờ ông giúp ta bái tạ Viên tướng quân!
— Gần đây Hà Bắc chiến sự gấp gáp, tướng quân chúng tôi ngày đêm lao khổ, thực sự là giật gấu vá vai khó duy trì được! - Viên sứ giả dường đã chuẩn bị sẵn sàng từ trước khi đến, không đợi Tào Tháo hỏi mượn binh lương lập tức đã chặn họng.
Tào Tháo thấy khó chịu như nhai phải ruồi, nhưng vẫn lịch sự hỏi:
— Tiên sinh đến đây có việc gì chăng?
Viên sứ giả cúi đầu nói:
— Đông Quận là nơi xung yếu ở Hoàng Hà, gần đây lại gặp cảnh đói kém, tướng quân chúng tôi thực không nỡ nhìn bách tính chịu nạn, đã quyết nghị sai Tang Hồng tạm thay chức Đông Quận Thái thú, do vậy sai tại hạ đến đây bẩm báo trước với sứ quân.
Tào Tháo vừa giận vừa buồn. Lúc này Viên Thiệu nhúng tay vào việc ở Duyện Châu, rõ ràng là muốn mượn gió bẻ măng, mở rộng địa bàn. Hơn nữa ai cũng biết, Tang Hồng vốn là thuộc hạ của Trương Siêu, sau mới theo về Hà Bắc. Dùng hắn làm chủ Đông Quận, đủ thấy Viên Thiệu đã đi trên hai thuyền, tùy thời có thể đá văng Tào Tháo, mà quay sang giúp huynh đệ Trương Mạc. Lần trước còn muốn giết, nay lại muốn lợi dụng người ta, Viên Thiệu cũng thực vô tình vô nghĩa. Nhưng hiện tại Tào Tháo đối phó với phản quân còn chưa xong, sao còn quan tâm được chuyện Viên Thiệu nhúng tay vào, chỉ cười nhạt nói:
— Tướng quân yêu dân như con, thực đáng kính phục! Nhưng Hạ Hầu Nguyên Nhượng vốn đã là quận tướng Đông Quận, tướng quân lại lấy Tang Tử Nguyên tạm thay làm chủ Đông Quận, vậy Nguyên Nhượng sẽ đặt vào đâu?
— Đây là ý trong thủ chiếu của xa kỵ tướng quân, còn mong tướng quân châm chước. - Vị sứ giả nhìn Tào Tháo, rồi lại quay sang Hạ Hầu Đôn, cũng thấy là cưỡng ép người khác, nét mặt lộ vẻ khó xử, vội bổ sung thêm, - Tang Tử Nguyên chẳng qua chỉ là thay mặt hành sự, việc này đợi sau khi Duyện Châu bình định sẽ lại thương nghị.
Còn thương nghị gì nữa, rõ ràng là Viên Thiệu muốn cướp Đông Quận về tay mình. Trong lòng Tào Tháo đã rõ như gương, nhưng nay ngoài cách nhẫn nại thì chẳng còn cách nào khác, gật đầu nói:
— Được thôi, Đông Quận tạm hãy để xa kỵ tướng quân quản hạt, có việc gì ngày sau sẽ nói.
— Đa tạ sứ quân. - Sứ giả lại vái bảo. - Tướng quân chúng tôi còn có một đề nghị, nay Duyện Châu loạn lạc tai ương e khó xử trí, sao sứ quân không tạm dẫn số quân còn lại ở Hà Nam cùng về Hà Bắc, họp một nơi với tướng quân, đợi thời cơ đến sẽ lại mưu tính chỗ này?
Coi như đã hiểu hết ý Viên Thiệu, đó là muốn triệt để khống chế mình? Tào Tháo chau mày. Khốn khổ lắm ông mới thoát khỏi Hà Bắc, gây dựng được khoảng trời đất riêng, bây giờ gặp lúc khó khăn, Viên Thiệu lại muốn vời ông quay lại. Một khi về rồi sẽ phải qua những ngày gửi thân dưới cửa người khác, khác nào những nỗ lực bao năm nay bỗng chốc tan thành mây khói, hơn nữa Viên Thiệu vốn sợ tài năng của mình, e là ngày sau sẽ không thả cho mình đi nữa.
Sứ giả kia được đằng chân lân đằng đầu, buông một câu uy hiếp:
— Lần trước sứ quân chinh thảo Từ Châu, tướng quân chúng tôi đã cho ba doanh quân đi tương trợ. Nay ở Hà Bắc quân Hắc Sơn ngang ngược, chiến sự ở Ngụy Quận gấp gáp, mấy bộ quân bọn Chu Linh cũng nên về rồi!
Tào Tháo toát mồ hôi hột, những ngày qua, ông luôn coi quân Hà Bắc là khách, khi lương thảo không đủ nhưng cũng thắt chặt ở chỗ bọn họ, nay nói rút là rút, binh lực bị cắt bớt, sao có thể đánh tiếp nữa?
Viên sứ giả thấy Tào Tháo lo lắng, lại mềm mỏng:
— Tại hạ biết nỗi khổ của sứ quân, ngày trước giặc Khăn Vàng hoành hành ở Duyện Châu, nếu không phải sức sứ quân cũng chẳng thể dẹp yên. Sứ quân lại nam chống Viên Thuật, đông đánh Đào Khiêm, thực là có công với bách tính nơi này. Nhưng bọn gian tà tiểu nhân tác quái, thực sự đáng sợ. Sứ quân coi thường cái chết, không sợ cường địch, lẽ nào vẫn muốn để gia quyến phải chịu khổ nạn ư? - Hắn lại đổi điều kiện khác. - Sứ quân cứ đưa gia quyến tới Hà Bắc lánh nạn, tướng quân chúng tôi thấy gia quyến sứ quân đã đến, tuy ngài thì không, nhất định biết rằng tâm ý ngài đã quyết bảo vệ Duyện Châu, không biết chừng có thể sẽ động lòng. Đến khi ấy tại hạ nguyện sẽ nói tốt cho sứ quân, xin tướng quân chúng tôi sai quân mã đến đây, giúp tướng quân dẹp yên loạn này, há chẳng phải kế lưỡng toàn ư?
Nói năng đường hoàng đĩnh đạc, nhưng nói thẳng ra là muốn giữ con tin. Giao con tin cho Viên Thiệu, Tào Tháo sẽ phải chịu sự khống chế, có khác gì phải theo ông ta? Tào Tháo ra vẻ đồng ý gật gật đầu, mỉm cười nói:
— Thế này đi, tiên sinh hãy tạm lui, việc này ta phải bàn bạc với các vị thuộc quan đã.
— Tại hạ xin đợi quyết định của sứ quân. - Nói rồi hắn chắp tay lui ra ngoài.
Tào Tháo nhìn khắp những người có mặt, hỏi dò:
— Ta có ý tạm để gia quyến đến Hà Bắc, chư quân thấy thế nào?
Hạ Hầu Đôn đứng lên phản đối đầu tiên:
— Mạnh Đức, trước đây ngài thân ở Hà Bắc, còn biết để gia quyến ở Trần Lưu, nay sao lại làm ngược lại lùa bầy dê vào nơi hang cọp? Chuyện này dứt khoát không được!
Tào Tháo biết Hạ Hầu Đôn nhất định phản đối, nhưng ông ta là huynh đệ với mình, ý kiến ấy không thể đại diện cho số đông, nên nghiêm mặt nói:
— Lúc này khác, lúc trước khác. Nay nhân tâm ly tán, không thể thu về, cũng nên biết phép quyền biến. - Tào Tháo cố ý đem câu nhân tâm ly tán ra để kích động mọi người.
Quả nhiên, Mao Giới cũng đứng lên:
— Gia quyến tại hạ vẫn ở quê nhà, cũng chưa nghe nói phản quân cướp bóc. Chúng tại hạ còn chẳng sợ cường địch, sứ quân cớ chi lại như vậy? Chưa từng nghe kẻ nào chỉ mưu tính cho mình, không trù tính cho xã tắc lại có thể định được thiên hạ! - Câu ấy nói lúc này thật cứng rắn, Tào Tháo nghe càng vui thích, ông giơ tay lên, ra bộ cười khó nhọc, - Lời của Hiếu Tiên, cũng có lý!
Tuân Úc chẳng nói câu nào, ông ta thừa hiểu Tào Tháo chẳng qua làm bộ vậy thôi, chứ tuyệt nhiên không thể dễ dàng để người khác khống chế, cho nên căn bản không cần phải nghĩ nhiều. Tào Tháo quay sang nhìn Tuân Úc, bốn mắt nhìn nhau, hai người tâm ý tương thông, không cần nói mà đều hiểu. Mấy người bọn Trương Kinh, Lưu Diên, và Vũ Châu thầm thì mấy câu, rồi cùng nói to:
— Sứ quân, gia quyến chúng tại hạ đều ở Thanh Châu, không cần phải để tâm đến. Từ ngàn dặm tới đây, một là nghĩ đến tình cố cựu khi xưa, hai là cảm kích chí khuông phù xã tắc của sứ quân, nếu ngài không thể tự tồn mà phải dựa vào người khác, chúng tại hạ không dám ra sức vì sứ quân nữa.
Thái độ ấy thực rất cương quyết, Tào Tháo trong lòng mừng rỡ, lại thấy Từ Đà cùng mấy vị tiểu lại tòng sự vẫn do dự không dám quyết, cứ như còn có vấn đề gì rất lớn vậy!
Đúng lúc ấy, một tràng cười rộ lên từ xa dần gần lại, thật chẳng ăn nhập gì với bầu không khí đang căng thẳng trên sảnh đường, Trình Lập từ huyện Đông A đã đến. Ông ta tới cũng chẳng báo trước, cứ thủng thẳng lên sảnh đường, quay về phía Tào Tháo vái một vái:
— Tại hạ nghe tin sứ quân trở về, xin được đến bái yết!
Tào Tháo giơ tay:
— Trọng Đức, thật vất vả ông lo giữ Đông A, Phạm Huyện... Vừa nãy ông cười gì vậy?
Trình Lập thích thú nói:
— Tại hạ nằm mơ, thấy mình đứng trên núi Thái Sơn giơ tay nâng mặt trời hồng mọc từ phía đông lên! Như thế tất là ông trời mệnh cho tại hạ phụ tá một vị cao sĩ an định loạn lạc cho thiên hạ.
Mọi người nghiêng đầu ghé tai, cũng chẳng biết chuyện ông ta nói là thật hay giả. Tuân Úc chỉ cười bảo:
— Đứng trên núi Thái Sơn, tay nâng mặt trời hồng. Đứng là chữ “Lập”, mặt trời là chữ “Nhật”, trên chữ “Lập” có chữ “Nhật” tức là chữ “Dục”. Dục có nghĩa là sáng sủa. Điềm lành, điềm lành!
Trình Lập càng thêm cao hứng:
— Văn Nhược huynh tài học hơn người. Nếu đã là điềm lành, tên của Trình Lập ta cũng phải đổi mới được. Từ nay về sau, đổi thành Trình Dục, rồi dốc sức phụ tá sứ quân làm nên nghiệp lớn! - Trình Lập vốn tính nóng vội, loáng cái đổi ngay tên mình.
Tuân Úc liền thừa cơ nói chen vào:
— Tiếc là huynh đến muộn rồi, sứ quân đang định đưa gia quyến đến Hà Bắc làm con tin đó! Ý huynh thế nào?
— Sao? - Trình Dục đưa mắt, quay về phía Tào Tháo vái một vái. - Sứ quân, tại hạ nhớ đến một câu chuyện của cố nhân, chẳng biết ngài có muốn nghe không?
— Nói đi! - Tào Tháo biết ông ta nhất định sẽ kiếm cớ thoái thác.
Trình Dục sang sảng nói:
— Thuở xưa có người tên Điền Hoành, là nhà thế tộc ở Tề Quốc, huynh đệ ba người đều làm vương, chiếm cứ nước Tề ngàn dặm đất, tụ tập quân đội trăm vạn người, cùng quay mặt về phía nam mà xưng cô như các chư hầu. Đến khi Hán Cao tổ giành được thiên hạ, Hoành bị bức làm giặc hàng. Vào lúc ấy, Hoành há lại cam tâm ư!
Tào Tháo cười nói:
— Tất nhiên, dâng xã tắc cho người, thực là chuyện đại nhục của trượng phu. Điền Hoành tự vẫn cũng có thể hiểu được.
Trình Dục lại vái một vái:
— Dục là kẻ ngu si, không biết việc lớn, nhưng cho rằng chí của tướng quân chẳng như Điền Hoành vậy. Điền Hoành chỉ là tráng sĩ nước Tề, còn lấy làm hổ thẹn khi phải làm bề tôi của Cao tổ. Nay nghe tướng quân lại muốn đem gia quyến đến Nghiệp Thành, rồi quay mặt về phía bắc mà thờ Viên Thiệu. Với sự thông minh thần võ của tướng quân, mà chịu tủi hổ khi phải ở dưới Viên Thiệu, Dục trộm thấy nhục thay tướng quân vậy!
— Ha ha ha... - Tào Tháo cười ha hả, nhắc nhở. - Đó là nhân tâm ly tán, nên phải dùng phép quyền biến vậy.
Trình Dục là người thông minh liền hiểu ngay, ông ta lại đứng dậy diễn thuyết. Nhưng tuy là nói cho Tào Tháo nghe, song lại đi đi lại lại quay nhìn những người có mặt trong sảnh đường:
— Nay Viên Thiệu chiếm cứ đất Yên, đất Triệu, có bụng kiêm tính thiên hạ, mà trí lại không đủ lớn. Tướng quân tự xét xem mình có thể ở dưới ông ta không? Tướng quân có uy long hổ, há lại làm việc của Hàn, Bành ư?[1] Nay Duyện Châu tuy hoang tàn nhưng vẫn còn ba thành. Những quân sĩ có thể chiến đấu chẳng dưới vạn người. Với thần võ của tướng quân, cùng bọn Văn Nhược và Dục này đem ra thu dùng, nghiệp bá vương có thể thành vậy. Mong tướng quân hãy suy nghĩ thêm!
Thấy Trình Dục nói vậy, những người còn do dự cũng tăng thêm vài phần tin tưởng, liền cùng nhau quỳ cả xuống, đồng thanh nói:
— Mong tướng quân hãy suy nghĩ thêm!
Tào Tháo coi như đã thở phào, vuốt râu nói:
— Được, ta quyết định không theo Viên Thiệu, không dời gia quyến, sẽ ở đây trù tính bàn bạc, đấu tới cùng với bọn phản quân! Truyền sứ giả Hà Bắc!
Chẳng cần đợi truyền gọi, sứ giả ở bên ngoài đã nghe thấy rõ ràng, rảo bước lên sảnh đường, phía sau còn có ba tướng Hà Bắc đi theo. Sứ giả mặt tái xanh vái bảo:
— Nếu sứ quân tâm ý đã quyết, tại hạ không tiện ở lâu, xin được cùng ba vị tướng quân quay về Hà Bắc.
— Mời tiên sinh đi. - Tào Tháo lừ mắt nhìn hắn.
Viên sứ giả hầm hầm giận dữ quay người rời đi, gọi ba tướng của Hà Bắc quay về, nào hay Chu Linh bỗng bước lên trước kêu to:
— Ta không đi!
Việc ấy quá ư bất ngờ, mọi người vốn không hiểu rõ về thân thế của Chu Linh: Chu Linh vốn là nhân sĩ Thanh Hà, từ khi Viên Thiệu vào làm chủ Ký Châu luôn tuyệt đối trung thành, đã lập không ít chiến công. Trước đây Thanh Hà lệnh Quý Ung cùng cả thành phản biến, chạy theo Công Tôn Toản, Viên Thiệu liền sai Chu Linh đến dẹp loạn. Quý Ung vô cùng sợ hãi, bắt cả nhà Chu Linh đem lên thành uy hiếp, Chu Linh tính tình cương trực, nhìn lên thành khóc rằng: “Bậc trượng phu đã đem thân thờ chủ, há còn quan tâm đến gia quyến mình ư!” - Rồi ra lệnh không cần để ý đến con tin, chỉ dốc sức đánh thành. Cuối cùng Chu Linh bắt sống được Quý Ung, nhưng lớn nhỏ cả nhà đều bị mất mạng dưới đao của giặc, khiến ông ta không còn thân thích nào cả. Từ đó Chu Linh rất căm hận việc bắt giữ con tin. Hôm nay lại thấy Viên Thiệu muốn giữ gia quyến Tào Tháo làm con tin, khiến ông ta nhớ lại chuyện của mình năm xưa, giận dữ chúa công mình mà nghiến răng ken két, rồi lập tức quyết định bỏ Viên Thiệu về với Tào Tháo.
Viên sứ giả vô cùng kinh ngạc:
— Chu Văn Bác... Ông... ông...
Chu Linh ngẩng khuôn mặt ngang tàng dữ tợn nói:
— Linh này nhìn người đã nhiều, chưa thấy ai được như Tào công, đó chính là chân minh chủ vậy. Nay đã gặp được, còn muốn gì nữa?
— Được! Ngươi không đi thì thôi! Ta dẫn quân của ngươi đi.
— Ngươi dám! - Chu Linh trợn mắt. - Quân trong doanh của ta, ngươi dám động vào một tên, ta sẽ giết ngay! - Viên sứ giả sợ bị giết, chỉ còn cách chắp tay nói, - Ngươi, ngươi... hãy tự lo liệu vậy. - Nói rồi liền dẫn hai viên tướng kia đi ra.
Tào Tháo thầm mừng rỡ, vốn nghĩ ba doanh của Hà Bắc tất sẽ đi hết, không ngờ lại có người bằng lòng ở lại, lập tức đứng dậy cảm tạ. Bỗng nhiên ngoài cửa lại có hai người cười nói dắt nhau đi vào - Lý Càn đã tìm được Vạn Tiềm quay về.
— Vạn công, ngài thế này là...
Vạn Tiềm cười nói:
— Tại hạ quay về theo ngài đây!
Tào Tháo chợt thấy ngượng ngùng:
— Ngày trước ta giết ba người bọn Biên Nhượng, Vạn công ngài...
Vạn Tiềm xua tay:
— Chuyện đã qua không nhắc lại nữa. Tuy sứ quân đã giết mấy sĩ nhân, nhưng vẫn không làm hại bách tính vô tội ở Duyện Châu ta, ngược lại còn tuyển chọn đề bạt những quan lại yêu dân. Trong khi đó Lã Bố kia dẫn theo đám người Tịnh Châu, hoành hành bạo ngược, phóng túng vô độ, so với sứ quân có khác gì lấy bùn đọ tuyết? Tại hạ nguyện ý trở lại phụ tá sứ quân bình định nội loạn. Tại hạ tuy không giỏi chinh chiến nhưng ở Duyện Châu đã lâu, lấy danh của mình cũng có thể thuyết phục được vài huyện.
Lý Càn cũng nói:
— Họ Lý chúng tôi vẫn còn hương dũng, lương thảo hiện đóng ở Thừa Thị, cũng xin nguyện đến đó thuyết phục tộc nhân về theo tướng quân.
— Hay lắm! Hay lắm! - Tào Tháo bước tới nắm lấy tay hai người. - Được các vị tương trợ, loạn ở Duyện Châu này há lại không dẹp được ư?
Trình Dục nói chen vào:
— Sứ quân, ở đây lương thảo túng quẫn, tại hạ đã chuẩn bị sẵn sàng lương thảo để cung cấp cho quân binh dùng ở Đông A, chi bằng chúng ta hãy dẫn quân sang đóng ở huyện Đông A!
Câu ấy vừa nói ra, một số người bỗng kinh hãi. Tào Tháo thì chưa biết, nhưng vài người có thể đã nghe qua, vì ở Đông A lương thảo không đủ, Trình Dục đã nổi ý tàn độc, đem giết hết phản quân trong huyện, xẻ lấy thịt phơi khô, sung vào làm quân lương! Nghĩ đến chuyện người ăn thịt người, ai nấy đều tái mặt, nhưng lúc này Tào Tháo lòng đã quyết tâm đã định, để giữ vững binh lực, tiếp tục đánh giặc, không ai dám hé mở tấm màn bí mật ấy ra.
Tình cảnh của Tào Tháo vô cùng đáng ngại, nhưng ông vẫn chưa ý thức được rằng, cán cân thắng lợi lúc này đã nghiêng về phía mình. Lại lần nữa ông Trời giúp đỡ Tào Tháo, Lã Bố - nhân vật có tài hô phong hoán vũ, từng được mệnh danh là phi tướng, thuyền đã sắp bị lật trong một con ngòi nhỏ...
Lã Bố tan vỡ
Tình hình của Lã Bố, Trần Cung còn tồi tệ hơn gấp chục lần Tào Tháo.
Dân coi việc ăn là trên hết, không có cái ăn, quân đội dù hùng mạnh đến đâu cũng chẳng thể duy trì nổi. Sau khi rời Bộc Dương, vì quân lương cáo cấp, quân mã của chúng cũng bắt đầu tan rã, không chỉ những bộ quân Duyện Châu của Trần Cung lũ lượt đào vong, ngay đám huynh đệ Tịnh Châu từng theo Lã Bố vào sinh ra tử cũng bắt đầu làm phản. Quân Hà Nội càng không từ mà biệt, lại quay về theo Trương Dương. Lúc ấy quân pháp sát phạt gì đều vô hiệu, bất cứ lúc nào cũng có nguy cơ sinh biến.
Lã Bố dẫn số tàn binh còn lại chậm chạp kéo đi, suốt dọc đường đều là đồng ruộng hoang vu, xác người chết đầy, quân sĩ đói đến mức phải bóc vỏ cây, đào rễ cỏ, nuốt đất viên, thậm chí bắt đầu ăn thịt người chết. Chỉ vì một thứ bé bằng cây tăm mà nhét được vào bụng cũng có thể rút đao ra gầm ghè nhau. Nhưng vấn đề là những nơi bị tai ương không chỉ có Đông Quận, mà cả những vùng phía đông Duyện Châu đều bị chụp chung trong cái lồng đói khát và chết chóc.
Những quận huyện đi qua, hoặc là thành bỏ hoang, hoặc là đóng chặt cửa thành không cho vào. Bách tính đều không tự nuôi nổi mình, sao còn để bọn chúng vào tranh đoạt lương thực được. Cuối cùng Lý Phong đề nghị, đến huyện Thừa Thị là căn cứ của Lý gia hắn lấy cái ăn, hy vọng có thể dựa vào quan hệ của mình mà mộ được chút lương thực. Lã Bố đồng ý cách ấy, sai Lý Phong và Tiết Lan dẫn theo đội kỵ binh đến du thuyết trước, còn mình đốc suất quân mã đi sau.
Nào ngờ, đâu chỉ có mình bọn chúng, hai tên Lý, Tiết đi trước Lã Bố không lâu, liền gặp Lý Càn cũng được Tào Tháo sai đi điều tập binh lương. Ông ta chỉ dẫn hơn mười tùy tòng, vì thế kỵ binh Tịnh Châu chẳng tốn mấy sức lực đã đuổi hết đi, Lý Càn chạy trốn không kịp, bị đâm một thương ngã ngựa, bắt trói mang đến trước mặt Lý Phong, Tiết Lan.
Lý Phong và Lý Càn là huynh đệ đồng tộc, nhưng quan hệ giữa hai người bất hòa. Nhất là sau khi Tào Tháo vào làm chủ Duyện Châu, Lý Càn theo Tào Tháo đi dẹp Khăn Vàng, chống Viên Thuật, đánh Từ Châu, còn Lý Phong ra sức phản đối việc đem lực lượng vũ trang nhà mình quy phụ dưới trướng Tào Tháo. Từ đó huynh đệ đồng tộc cắt đứt quan hệ, đến khi đối chiến ở Bộc Dương, hai người đứng trên hai trận tuyến đối kháng, trở thành cừu địch.
Nhưng dù hôm nay Lý Càn bị trói dưới đất, Lý Phong vẫn không dám đắc tội ông ta, bởi hắn biết rõ ở trong gia tộc Lý Càn có uy vọng hơn mình nhiều. Nếu có thể khiến Lý Càn quy hàng, cũng tức là có được các huyện thành còn đang trung lập như Thừa Thị, Cự Dã, Ly Hồ, nguy cơ thiếu lương thực lập tức có thể được cởi bỏ. Lý Phong thấy trên đùi Lý Càn bị thương đâm, máu đang chảy ròng ròng, vội xé tay áo mình tự tay băng bó vết thương cho.
— Cút đi! - Lý Càn tức giận hầm hầm giãy đùi ra, - Ai cần ngươi vờ vịt tốt bụng.
Lý Phong cười nói:
— Dù sao cũng là thân thích, chúng ta không thể nói chuyện tử tế với nhau được sao?
— Ta với ngươi ai vì chủ nấy, chẳng có gì để nói cả.
Lý Phong không buồn không giận, từ tốn bảo:
— Huynh trưởng, huynh hồ đồ rồi... Chúng ta có binh có lương ở các huyện như Thừa Thị, sao phải chắp tay nhường cho Tào Mạnh Đức kia? Trước đây Lưu Đại làm chủ Duyện Châu, đã bao giờ dùng đến người nhà ta, Tào Tháo kia đang lợi dụng huynh đó! - Lý Phong thấy Lý Càn quay mặt đi nơi khác, bèn vội chuyển theo, mặt đối mặt tiếp tục nói. - Chi bằng huynh hãy quy phụ Lã Phụng Tiên, huynh đệ chúng ta lại cùng giao hảo như xưa, huynh thấy thế nào? Lã tướng quân đã nói với đệ, chỉ cần giúp ông ta an định Duyện Châu, sẽ đem sáu huyện ở phía nam Tế Âm cắt cho Lý gia. Sau này thế lực Lý gia chấn hưng rồi, tử tôn sẽ vô cùng phú quý!
— Ngươi thật không biết nhìn xa... - Lý Càn lắc lắc đầu, nhìn Lý Phong vẻ khinh miệt. - Ngươi cho rằng cát cứ quận huyện là có thể yên hưởng phú quý? Thiên hạ há có thể tự giữ để đợi thanh bình? Ta dẫn gia tộc quy phụ Tào sứ quân, giúp ngài quét sạch loạn lạc, an định thiên hạ, có ngày gia tộc sẽ vẻ vang, tử tôn chẳng mất ngôi vị phong hầu, đó mới là tính kế cho Lý gia, càng là tính kế cho thiên hạ.
Tiết Lan thấy vậy không cầm lòng được, quát:
— Lý Càn, ngươi chớ cố chấp. Tào Tháo là cái thá gì! Hắn tàn hại sĩ nhân bản châu, giết chóc bách tính Từ Châu, bạo ngược muôn vàn, tội của hắn đếm sạch tóc không đủ so, chặt hết trúc không đủ chép. Ngươi mở to mắt nhìn xem, Duyện Châu đã bị hắn gây họa thành ra bộ dạng thế nào?
Lý Càn cười nhạt bảo:
— Gây họa hại bách tính Duyện Châu chính là mấy tên tiểu nhân gian trá các ngươi. Nếu không phải các ngươi dẫn sói về nhà, mời Lã Bố tới, làm gì đến nỗi hai quân giao chiến, ruộng đất bỏ hoang? Các ngươi cũng từng là thuộc quan của Tào sứ quân, chí ít cũng có nghĩa chủ cũ, hợp thì ở không hợp thì đi mới thực là quân tử. Nhưng các ngươi lại mời giặc ngoài đến xâm hại bản châu, vô duyên vô cớ gây ngòi chiến loạn. Bao nhiêu bách tính chết thảm, chính là bị bọn tiểu nhân đê tiện các ngươi hại! Muốn giết thì cứ giết, hà tất phải nhiều lời?
Lý Phong lại chuyển sang cách nói khác:
— Tào Mạnh Đức là người thế nào? Là giống xấu xa của hoạn quan, hậu duệ của nịnh thần, một là không được triều đình nhận mệnh, hai là không phải thế tộc danh vọng, hắn sao đáng làm Thứ sử! Tướng quân Lã Bố chính là công thần của nước nhà đã đâm chết Đổng Trác, được phong Ôn hầu nổi danh thiên hạ, huynh phụ tá ông ấy mới có thể thực hiện được hoài bão an định thiên hạ vậy!
Lý Càn tức tối:
— Hừ! Cẩu nhãn của các ngươi đúng là mù rồi, tên tiểu tử Lã Bố vì vàng bạc mà giết Đinh Nguyên, đã bái Đổng Trác làm cha rồi lại giết ông ta, thứ tiểu nhân thất tín bội nghĩa như vậy, các ngươi còn muốn giúp hắn ta bình định thiên hạ ư? Thực là mơ tưởng hão huyền!
Hai người Lý, Tiết biết Lý Càn tâm ý đã quyết, nhưng lại không dám giết. Đúng lúc còn đang do dự, chợt thấy bụi đất mịt mù quân mã Lã Bố đã đến, bèn sai người trói Lý Càn đưa đến trước Lã Bố. Lý Càn từ xa trông thấy Lã Bố, liền ra sức chửi:
— Thằng nhãi Lã Bố hại châu quận của ta! Đáng cho vạn đao phanh thây ngươi, để an ủi bách tính Duyện Châu!
— Kẻ nào to gan như vậy? - Lã Bố nghe thấy bị nhục mạ thì vô cùng tức giận.
Lý Phong biết Lã Bố nóng tính, vội thi lễ nói:
— Đó là huynh trưởng của tại hạ, từng làm dưới trướng Tào Tháo, tại hạ đang khuyên ông ấy theo tướng quân ngài.
— Sao phải tốn nhiều lời như thế? Lôi nó đến đây! - Lã Bố đưa cây phương thiên họa kích kề cổ Lý Càn. - Nói đi, ngươi có hàng không?
Lý Càn tính tình cương nghị, một mực mắng chửi:
— Ngươi là đồ bội tín phụ nghĩa, vô phụ vô quân! Ngươi có thể dối người chứ không thể dối trời! Ta tuyệt không theo...
Lã Bố nhích nhẹ tay, cây phương thiên họa kích đã đâm sâu vào yết hầu Lý Càn.
— Tướng quân... - Lý Phong giậm chân thình thịch. - Người này không thể giết!
— Sao không thể giết? Hắn chửi ta mà lại không thể giết ư? - Lã Bố trợn đôi mắt xanh nhìn Lý Phong.
Lý Phong sợ hãi không dám nói gì nữa.
— Bảo các ngươi đến tiền trạm ở Thừa Thị, chỉ vì một tên tù binh mà để lỡ nhiều thời gian như vậy, còn không đi mau!
Lã Bố bị tình cảnh mấy ngày nay làm tâm tính nóng nảy hẳn lên. Lý Phong, Tiết Lan đầu tóc bơ phờ lập tức lên ngựa, bây giờ cứ kéo nhau đi đã, chứ Lý Càn bị giết rồi, đến Thừa Thị còn chưa biết sẽ là phúc hay họa đây.
Lã Bố dẫn theo đội quân tiếp tục tiến bước, binh sĩ vì đói nên đi rất chậm chạp, lúc đến được huyện Thừa Thị trời đã sẩm tối. Nhưng thấy thành Thừa Thị bốn cửa mở toang, nơi đây tuy là huyện nhỏ, thành trì không cao lắm, nhưng trong vòng ba dặm ngoài thành tuyệt không có nhà dân nào, chỉ thấy xung quanh đều là những dãy lũy đất được đắp lên, phía trên có dân binh đeo cung tên canh phòng, mười bước có một chòi canh, năm bước có một binh hiệu, vô cùng cẩn mật. Lý gia chiếm đất cát cứ, khí thế hùng hậu hơn cả quan binh.
May mà mọi người đều nhận ra Lý Phong, vì hắn đi trước nên dân binh trên lũy đều chắp tay thi lễ, vô cùng khách sáo, có kẻ còn nói to:
— Kính đón Lã tướng quân đến đây! Thừa Thị huyện chúng tôi đã chuẩn bị sẵn lương thực cần thiết, mời tướng quân vào thành đóng quân.
Đám quân sĩ của Lã Bố đói đến mức mắt xanh như mắt tướng quân của chúng, nghe thấy có lương thực thì lập tức hoan hô mà chạy vào trước, Lý Phong cũng thấy nhẹ nhõm, đại đội quân mã chạy thuận lợi vào phía bắc thành. Lúc sĩ tốt chuẩn bị vào thành, bỗng có tiếng ầm ầm vang lên, cửa thành đang mở rộng bất ngờ đóng sập lại, trên lầu thành nhô ra từng đoàn hương dũng tay cầm đoản đao, người dẫn đầu chính là Lý Tiến đệ đệ của Lý Càn. Lý Phong chợt thấy lạnh tim, cố tự trấn tĩnh dong ngựa chạy lên trước, ngửa mặt lên hỏi:
— Hiền đệ, đệ làm như thế là có ý gì?
Lý Tiến sinh ra đã có bộ mặt dữ dằn, hai mắt trợn tròn, quát bảo:
— Lý Thúc Tiết, huynh trưởng của ta đâu?
Lý Phong định nói không biết, nhưng chợt nghĩ nhất định bọn thuộc hạ bỏ chạy của Lý Càn đã vào thành trước rồi, hẳn là Lý Tiến đã biết ta bắt được Lý Phong. Rồi lại nghĩ, chưa chắc Lý Tiến đã biết huynh trưởng của mình đã chết, liền nói bừa:
— Lệnh huynh đang ở trong quân, cùng dong cương sóng hàng vừa đi vừa trò chuyện với Lã tướng quân đấy! Đệ hãy mau mở cửa thành để chúng ta vào, lát nữa hai người sẽ gặp nhau thôi mà.
— Nói bừa! - Lý Tiến quát bảo. - Rõ ràng bộ hạ của ngươi đã đâm vào đùi huynh trưởng ta bị thương, huynh ấy sao có thể cưỡi ngựa được? Mau đưa huynh trưởng ta ra đây, việc này còn có thể thương lượng. Nhược bằng không thấy, hôm nay các ngươi chớ mong mang được một hạt gạo đi!
Lý Phong thực sự hoang mang: “Lã Bố đúng là kẻ vô mưu, nếu biết trói Lý Càn đưa đến đây, còn có thể trao đổi để được ít lương thực. Đằng này hắn lại đâm một kích giết luôn người ta, giờ biết làm thế nào đây?”
Lý Tiến thấy Lý Phong không nói câu nào, đã hiểu rõ nguyên ủy, nước mắt bất giác tuôn trào:
— Huynh trưởng ta tính tình cương nghị, chắc chắn các ngươi đã giết huynh ấy rồi... Lý Thúc Tiết kia, ngươi đúng là đồ bỏ đi của Lý gia chúng ta! - Lý Tiến vừa ngẩng đầu lên đã thấy đại quân kéo đến gần, người đi đầu cưỡi ngựa xích thố chính là Lã Bố, nỗi căm phẫn từ tâm can ngùn ngụt bốc lên, lập tức quát to, - Lã Phụng Tiên! Ngươi hại chết huynh trưởng ta, từ nay về sau ngươi và bộ hạ của ngươi đều là kẻ thù của Lý gia! - Quát xong Lý Tiến đưa tay lên, giơ cao lệnh kỳ trong tay.
Lý Phong biết sự lợi hại của lệnh kỳ này, sợ đến đái ra quần vội lẩn vào giữa đám quân binh. Quả nhiên, lệnh kỳ vừa đưa lên, lập tức huyên náo: Phía đông tây hai cửa đã có những hương dũng lẻn ra, phía đông có ba trăm người đánh lại, dẫn dầu là Lý Chỉnh - nhi tử của Lý Càn; phía tây cũng có ba trăm người xông tới, dẫn đầu là Lý Điển - điệt nhi của Lý Càn. Liền sau đó từ trên thành lâu đá hộc cây gỗ ầm ầm lăn xuống. Hương dũng trên lũy đất phía ngoài vừa để bọn họ vào cũng đều giương cung tên lên.
Lã Bố vô cùng uất hận, từ khi hắn sinh ra đến nay, theo Đinh Nguyên, Đổng Trác, Viên Thiệu từng đánh bao trận đại chiến. Ngay Tào Tháo vốn thao lược hơn người cũng chẳng dễ dàng gì khi đối diện với hắn, vậy mà hôm nay lại bị đám thổ hào Lý gia này cắn. Lã Bố không đừng được, hét to:
— Giết cho ta! Đánh thành cho ta!
Nhưng làm gì có ai hưởng ứng, quân sĩ trốn bên phải chạy bên trái rối như canh hẹ. Tuy sức chiến đấu của hương dũng không mạnh, nhưng bốn phương tám hướng dồn cả lại, thì dù có là thiên binh thần tướng cũng không chống nổi. Đám kỵ binh tinh nhuệ lúc này cũng vừa phải chú ý gỗ lăn đá ném, vừa phải tránh né cung tên, phía dưới lại phải phòng bị đoản đao chặt chân ngựa. Trần Cung được quân binh bảo vệ, chạy đến trước mặt Lã Bố:
— Tướng quân, mau chạy thôi! Nếu không sẽ mất mạng hết, đây là tử địa, không thể ở lại lâu!
Lã Bố gần như muốn khóc mà không khóc nổi, chỉ còn cách thúc ngựa xích thố, múa phương thiên họa kích gạt tên bắn xung quanh, chạy trước thoát khỏi trận thế cung tên, binh mã phía sau bám sát theo chân vô cùng nhếch nhác, không ít người bị mất mạng. Đã chẳng có được lương thực, lại hao tổn mấy trăm quân mã, số người bị thương cũng khá nhiều.
Sau trận ấy, huyện Thừa Thị vì báo thù cho Lý Càn chính thức đi theo Tào Tháo. Còn thế lực của Lã Bố lại lần nữa tan vỡ, vì thế buộc phải tính toán lại chiến lược. Lã Bố mệnh cho Lý Phong, Tiết Lan dẫn một ít binh mã tiếp tục gian khổ cố thủ ở Cự Dã, nhằm hạn chế hành động của Tào Tháo. Còn bản thân Lã Bố dẫn đại quân chạy sang phía đông Duyện Châu, tìm đến quận Sơn Dương lo liệu lương thảo quân tư. Dọc đường đi, quân mã lưu tán, chịu đói chịu khát, thế lực từ đó sa sút không thể chấn hưng nổi, hoàn toàn mất sự chủ động trong việc tranh đoạt Duyện Châu với Tào Tháo...
❀ ❀ ❀
[1] Hiện tượng nói lái: (hử zí) con hổ thành (thú) cái bô.