Nghênh giá ở Lạc Dương

Tào Tháo - Thánh Nhân Đê Tiện

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 354 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hồi Thứ 51
Dối Trên Lừa Dưới, Gạt Rước Hoàng Đế

❊ ❊ ❊

Vệ tướng quân Đổng Thừa bị Hàn Tiêm đánh cho chẳng còn chốn dung thân ở Lạc Dương, đành phải ẩn náu tại huyện Dã Vương, mưu đồ tổ chức quân binh phản công. Tướng Hung Nô Hữu Hiền vương Khứ Ti được coi như là khách tướng, vốn không muốn tắm nước đục. Trong khi bọn Dương Phụng, Trương Dương ngoài miệng thì nói là đồng ý, song căn bản không có động thái muốn dụng binh. Đổng Thừa trong lúc chưa biết làm thế nào bất đắc dĩ chỉ có thể tính theo Tào Tháo.

Ngay cả Tào Tháo cũng không ngờ được rằng, cuối cùng người dâng biểu vời Tháo vào kinh lại là Đổng Thừa, người từng giữ ải chặn Tháo. Để khỏi đêm dài lắm mộng, Tháo lập tức lệnh cho Tào Hồng suất lĩnh tám ngàn binh mã làm tiên phong thảo phạt Hàn Tiêm, còn mình dẫn đại quân từ huyện Hứa đến thẳng Lạc Dương.

Hàn Tiêm cậy mình có công cứu giá nên ngày càng hống hách, khi Tào Tháo khởi binh, các cựu thần trong triều cùng lũ lượt dâng biểu hạch tội, Đổng Thừa cũng lập tức dẫn quân đánh trả. Hàn Tiêm sợ vỡ mật, không dám giao chiến cùng quân Tào, đem theo hơn trăm thủ hạ trốn khỏi Lạc Dương. Đến cả bộ hạ cũ của hắn là Lý Nhạc, Hồ Tài lần này cũng đều không dám nhận giúp đỡ, hắn đành phải mặt dày chạy đến huyện Lương đầu quân theo Dương Phụng. Dương Phụng cũng là kẻ khù khờ, khi xưa dâng biểu phong cho Tào Tháo, lúc này cũng niệm tình cũ mà thu nhận Hàn Tiêm. Tướng soái Bạch Ba cùng cựu tướng Tây Lương đều chẳng người nào có mưu sâu kế dài, ai cũng tự dụng binh lôi kéo đồng đảng. Đại quân Tào Tháo chẳng hề vấp phải bất kỳ sự kháng cự nào, thừa thế thuận lợi tiến về phía tây, suốt dọc đường không những không gặp trở ngại gì, mà khi tới huyện Tân Trịnh còn được huyện lệnh Dương Bái nghênh tiếp, lại được bổ sung lương thực, đến Lạc Dương vô cùng thuận lợi.

Lần Tào Tháo gặp hoàng đế Lưu Hiệp chính là khi Lưu Hiệp được Đổng Trác phù lập. Khi ấy hoàng đế mới chín tuổi, vẫn là đứa trẻ miệng còn hôi sữa, nay đã trải biết bao sương gió, được trui rèn mài giũa, thì mười sáu tuổi đã trở thành một đấng nam nhi đội trời đạp đất.

Lưu Hiệp dung nhan trắng trẻo thanh tú, mày rồng mắt phượng, mũi cao môi đỏ, còn chưa nuôi râu, mới chỉ có hai bên tóc mai rủ xuống. Lưu Hiệp được thừa hưởng khí chất văn nhã của phụ thân là Linh Đế và tướng mạo xinh đẹp của mẫu thân là Vương quý nhân. Có điều, áo rồng từng phải vá nhuộm, mũ miện đã không còn là châu ngọc tốt nhất nữa, lại còn bị thiếu ngọc tỷ truyền quốc, lại thêm nơi ở hiện tại là Dương An điện cũng tồi tàn rách nát, nhưng dẫu mang tì vết vẫn là ngọc sáng, Tào Tháo vẫn có thể cảm nhận được sự uy nghiêm cao quý trong huyết thống của hoàng gia, phảng phất như một cơn gió mạnh đang thổi thẳng tới.

Tào Tháo không dám chậm trễ, tay cầm hốt ngà rảo bước lên điện, rồi lại nhận thấy nghi thức nơi triều đường nay đã trở nên xa lạ, đều theo ban bệ mà xếp hàng quỳ chầu. Ngay sát sau Tháo là Lương vương tử Lưu Phục, Phục tuy không có quan chức gì, binh mã không quá năm trăm người, nhưng nhờ có huyết thống tông thất mà được ưu ái.

— Các khanh đứng cả dậy, cần vương đường xa vất vả công cao. - Lưu Hiệp khẽ nở nụ cười, giọng nói nhã nhặn ôn tồn tựa hồ không phải vì mật chiếu cho Lã Bố đưa đi không thuận lợi mà tỏ ra khó chịu.

— Chúng thần cứu giá chậm trễ, đã phụ ân điển của hoàng thượng, tội đáng muôn chết. - Tào Tháo lấy thoái làm tiến, tự khoác cho mình mang trọng tội.

Lưu Hiệp chậm rãi nói rằng:

— Tào ái khanh, khanh có công không có tội, Đổng Trác tạo phản dấy loạn đã lâu, không phải một sớm một chiều dẹp yên ngay được. Khanh ngày trước ở Toan Táo quân cô thế cô, dẫu bại ở Biện Thủy, song lòng trung với xã tắc có nhật nguyệt chứng giám! Vì chinh chiến đông tây chưa thể nghênh giá ở Tam Phụ, nhưng thu cả Duyện Châu mà diệt được Khăn Vàng, ấy cũng là đã gắng sức vất vả dẹp loạn vì giang sơn Đại Hán! Trẫm cùng quần thần mỗi khi nhắc đến ái khanh vẫn thường ngợi ca không ngớt. - Nói đến đây, mấy vị đại nhân hàng đầu là Thái úy Dương Bưu, Tư mã Triệu Ôn, Tư không Trương Hỷ đều gật đầu tỏ ý công nhận. Lưu Hiệp khẽ tiến người về trước tỏ thêm phần thân mật, - Tào ái khanh, nay triều đình tuy đã dựng lại, nhưng vẫn chưa qua cơn cùng khốn, chẳng có lương thảo của cải gì để khao thưởng quân sĩ, trẫm cũng muốn khanh bỏ qua cho việc này mới là...

Mấy câu nói thôi cũng đủ khiến Tháo thấy ấm lòng yên dạ, liền vội khấu đầu mà rằng:

— Chia lo với quân vương ấy cũng là phận sự của kẻ làm tôi, thần đâu dám cầu xin khao thưởng, bệ hạ làm chúng thần thấy thật hổ thẹn.

Lưu Hiệp xua tay:

— Ái khanh không cần khiêm nhượng thế, trẫm lệnh ngươi tạm lĩnh chức Tư lệ hiệu úy, giám sát đôn đốc chư quân ở Hà Nam.

— Tạ ơn bệ hạ! - Lần này Tào Tháo cũng chẳng nhân nhượng nữa. Tư lệ hiệu úy có quyền nắm giữ phù tiết, giám sát bảy quận của kinh kỳ. Bấy giờ ở Hà Nam thì binh mã của Tào Tháo vẫn là mạnh nhất, nhưng chức Trấn Đông tướng quân hiện chưa đủ tôn quý, thụ phong làm Tư lệ hiệu úy tức đã nâng cao thân phận của Tháo, đến cả Tam công cùng Vệ tướng quân Đổng Thừa cũng phải kính nể vài phần.

— Ha ha ha... - Lưu Hiệp cười, - Tào ái khanh hãy nhanh lui về chỗ đi, khanh chinh chiến vất vả đến đây lại phải quỳ lâu như vậy, trẫm trong lòng thực không đành.

Tào Tháo biết rõ hoàng đế cố tình nói tốt như thế nhưng cũng lấy làm vui, liền thi lễ lần nữa rồi chầm chậm đứng dậy. Bấy giờ Tháo mới phát hiện ra trên triều dường, thứ tự đầu tiên là Vệ tướng quân Đổng Thừa cùng Phụ quốc tướng quân Phục Hoàn, còn các bậc tam công đều xếp sau bọn họ, giữa Đổng, Phục hai người còn khuyết một chỗ, rõ ràng là để cho Tháo rồi. Lúc này, kẻ nào nắm được binh quyền kẻ đó là tôn quý, nơi triều đường cũng không khác vậy, Tháo cũng chẳng nghĩ ngợi nhiều liền lui về chỗ rồi ngồi xuống.

Thấy Tào Tháo ngồi rồi, Lưu Hiệp mới quay sang nhìn Lưu Phục, mỉm cười nói rằng:

— Khanh chính là thế tử của Lương vương phải không?

Lưu Phục chưa từng vào triều, nên chỉ cố bắt chước theo bộ dạng của Tào Tháo, ngượng ngập giơ hốt thi lễ nói:

— Phụ vương chỉ có một mình thần, không có thêm huynh đệ.

Vương tôn công tử của các chư hầu vốn không được tùy tiện vào triều, nhưng hiện giờ không phải lúc so đo tính toán. Phục là dòng dõi tông thất dám theo đến cần vương đã là rất tốt. Lưu Hiệp gặp được Phục thực ra còn vui hơn cả gặp Tào Tháo, liền vội hỏi:

— Lương vương lâu nay vẫn mạnh giỏi chứ?

— Phụ vương đêm ngày lo cho an nguy của xã tắc, không dám đổ bệnh.

Miệng lưỡi Lưu Phục cũng thật dẻo, vừa nói được phụ vương vẫn mạnh giỏi, lại vừa nhân đấy ca ngợi Lương vương vẫn hết lòng với triều đình. Trung thần trên triều đường không ai không khen ngợi, đến cả Tào Tháo cũng thầm ngưỡng mộ mà đá mắt sang Lưu Phục: “Tấu đáp khéo léo như thế mà hắn cũng nghĩ ra được!”

Lưu Hiệp mắt chợt sáng lên, thầm nhận thấy Lưu Phục là người có thể dùng được, gập đốt ngón tay nhẩm tính gì đó một hồi mới bảo:

— Ngươi là cháu năm đời của Lương Tiết vương, sau Hiếu Minh hoàng đế, từ Túc Tông truyền lại đến nay đã trải sáu đời, tính ra ngươi còn là thúc bá đồng tông với trẫm đó.

Khắp thiên hạ không đâu không phải đất của vua, men theo đất của vua đâu đâu cũng là vương thần. Chính hoàng đế mở miệng nhận hoàng thúc thì đâu phải chuyện đơn giản? Lưu Phục vội khấu đầu thưa:

— Vi thần không dám.

— Trẫm gia phong người làm Thiên tướng quân, lĩnh binh tại triều, thường trực bảo vệ kinh sư. - Việc này lại càng bất ngờ. Lưu Phục cùng lắm chỉ là một vương tử chư hầu tầm thường, thế mà nay vụt chốc trở thành tướng quân, tuy chỉ là một chức tướng quân bình thường nhưng cũng là chuyện xưa nay chưa từng có.

Lưu Phục khởi binh từ nước Lương, mục đích chính vào triều cũng chỉ vì thời khắc này, nhưng tâm tư của Phục khá kín đáo, liền liếc mắt sang nhìn Tào Tháo rồi vội từ chối:

— Thần từ nhỏ vốn được nuông chiều, tài hèn đức mỏng, từ nước Lương khởi binh đến nay phần nhiều có Tào sứ... Tào tướng quân dẫn dắt, nếu nhận chức vị này thần thật lấy làm hổ thẹn, cúi mong bệ hạ thu hồi ý chỉ.

Tào Tháo thở phào. “Tên tiểu tử này cũng còn biết đến công ơn người khác.”

Lưu Hiệp lắc đầu tỏ vẻ không hài lòng:

— Thiên hạ tiêu điều, trăm họ xác xơ, vả lại cũng khó mà có được người như khanh, thân là dòng dõi tông thất nhưng vẫn hết mình không quên hoàng ân. Trẫm quý ở chỗ khanh là đồng tông, nên đặc ý ban cho chức tướng quân để làm gương trong tông tộc, khanh chớ thoái thác nữa.- Lưu Hiệp với Tào Tháo mười phần khách khí, nhưng với Lưu Phục lại khá cứng cỏi. Khách khí chưa chắc đã thực sự là khách khí, cứng cỏi cũng không hẳn đã thực sự là cứng cỏi.

Lưu Phục thầm tính nhất định hoàng đế sẽ nói vậy, nhưng cúi đầu liếc trộm sang Tào Tháo, thấy Tháo không tỏ vẻ gì không vui mới nửa lùi nửa tiến sụp xuống lạy:

— Nếu đã như vậy, thần xin cúi đầu hổ thẹn nhận mệnh, đội ơn bệ hạ. - Phục vừa đứng dậy đã liền có kẻ hầu sắp xếp chỗ ngồi, quyền lẫn vị ở phía cuối.

Tào Tháo im lặng nghiêm trang lắng nghe triều tấu, trong lòng lúc nóng lúc lạnh. Ai cũng hiểu rằng, cái gọi là triều đình hiện tại về căn bản chẳng giải quyết được gì, tất cả các mâu thuẫn chỉ có cách ngấm ngầm giải quyết, mọi người chẳng qua cũng chỉ tượng trưng đứng sắp hàng làm vậy mà thôi. Người thì thao thao kể tội Lý Thôi, Quách Dĩ, nhưng giờ đây triều đình không đủ lực để bình dẹp bọn chúng, cùng lắm cũng chỉ có kẻ lên tiếng bảo đánh một trận rồi thôi. Kẻ lại nhắc đến việc Thanh Châu “ngụy” thứ sử Viên Đàm công phạt Khổng Dung ở Bắc Hải, nhưng tuyệt không nhắc đến cha hắn là Viên Thiệu, bàn tới bàn lui kết quả là hạ chiếu vời Khổng Dung nhập triều, còn thực tế là Khổng Dung đã thua, phải bất đắc dĩ nhường Bắc Hải cho Viên Thiệu. Tiếp đến lại có tên kể rằng Chiết Xung hiệu úy Tôn Sách riêng chiếm Giang Đông, công phạt Thái thú Cối Kê là Vương Lãng, nhưng triều đình giờ đây chỉ như cây roi dài với cũng không tới mà dù muốn quản cũng không quản nổi được. Lại còn có người thấy có Tào Tháo là chỗ dựa vững chắc, liền tham tấu Thái thú Hà Nội là Trương Dương ỷ tên treo điện các mà kiêu ngạo, nhưng niệm tình có công cứu giá mà không thêm trọng tội... Thảy đều sáo rỗng vô ích. Triều đường văn nhã nhưng quần thần cứ ba hoa như thế những hơn canh giờ đến gần giờ ngọ mới tan buổi chầu.

Tào Tháo e ngại mình mang thân phận riêng nên chưa hàn huyên trò chuyện với bất kỳ ai, chỉ ngầm cử Vương Tất thỉnh Đổng Chiêu qua doanh nghị sự. Đương khi thong dong thư thả về doanh thì chợt có người đuổi theo bái yết, hóa ra là bằng hữu cũ Đinh Xung, Tào Tháo liền mời vào trong trướng lấy lễ thượng khách mà đối đãi. Bọn Hạ Hầu Uyên, Tào Hồng, Biện Bỉnh cùng theo ra tiếp kiến.

— Huynh thua ta bộ râu này rồi. - Đinh Xung vừa vào trướng liền hất chòm râu Tào Tháo mà chọc đùa, - Cuối cùng huynh cũng đến, sao chậm trễ thế? Huynh trưởng ta Văn Hầu ra sao? - Đinh Xung hỏi về Đinh Phỉ.

Năm đó huynh đệ Đinh gia cử binh cùng Tào Tháo, nhân vì thúc phụ là Tư đồ Đinh Cung đang tại triều nên Đinh Xung một mình vào ải đi theo phụng sự. Nay lão Tư đồ Đinh Cung đã mất, Xung lại được bổ làm chức Nghị lang, cho nên Tháo với Xung có phần xa lạ. Nhưng lúc này vừa thấy Xung thân mật như vậy mới thấy tình bằng hữu xưa cũ vẫn chưa hề thay đổi, liền vội cười nói:

— Văn Hầu hiện đang ở huyện Hứa giúp Nguyên Nhượng, Tử Hiếu đóng quân đồn trú, để ta cho người gọi là hai huynh đệ có thể gặp nhau ngay.

— Chưa cần vội đâu, huynh ở đây có rượu không? - Đinh Xung nổi tiếng sâu rượu, - Mấy năm nay thật đày đọa ta quá! Khi xưa Đổng Trác còn có rượu cho ta uống, sau này đến Trường An đến cả cơm cũng không có mà ăn nói gì đến rượu nữa. Đã gần ba năm nay không ngửi thấy hơi rượu rồi đấy, chẳng phải như thế là muốn lấy mạng ta sao... - Đinh Xung miệng nói mà nước mắt như chực trào.

Tào Tháo thấy sắc mặt Đinh Xung tỏ vẻ đói khổ lại còn muốn uống rượu mới không nhịn được cười bảo:

— Ấu Dương hiền đệ, trong quân doanh thì không có rượu đâu. Có điều cũng chớ vội, ta có thể sai người khi vận lương sẽ nhân tiện mang một ít tới đây. Nhưng phải uống trộm đấy nhé, nay Hà Nam lương thực cạn kiệt, bá quan trong triều mới được ta tương trợ cho miếng cơm ăn, nếu hiền đệ công nhiên uống rượu sẽ bị người khác căm phẫn đấy.

— Hừm! Huynh ra tay nhưng chưa phải cao tay! - Đinh Xung phẩy tay áo, - Nếu có khí phách hãy đem ta đến huyện Hứa uống cho thoải mái đi!

Tào Tháo sợ giật bắn người: “Thế là có ý gì? Không lẽ hắn đã liệu trước ta muốn đưa cả triều đình rời qua Hứa huyện?”

Đinh Xung nhìn quanh trong trướng không thấy có người ngoài, mới hề hề cười nhạt nói:

— Hà Nam khắp chốn cỏ hoang không phải là nơi rồng náu, sao không đưa ta cùng bá quan về Hứa huyện uống cho đã?

— Ha ha ha... - Tào Tháo không nén được vui mừng, - Ý hay! Ý kiến hay!

Bấy giờ lại có quân lính đến báo:

— Thủ cung lệnh Đổng Chiêu đã mời tới.

Đinh Xung giật mình:

— Huynh mời người này?

— Sở dĩ ta vào được đất Hà Nam đều nhờ vào người này tương trợ. - Tháo nói thẳng không kiêng kị, - Cũng là nhờ hắn thuyết phục Dương Phụng, dâng biểu cho ta làm Trấn Đông tướng quân đó.

— Ta không thích tên Đổng Chiêu này. - Đinh Xung dẩu môi, - Khắp triều đình ai ai cũng biết hắn hay giở trò hợp tung hoặc chia rẽ, ăn lộc của Trương Dương mà mưu kế cho huynh, việc này không phải việc quang minh lỗi lạc gì.

Tào Tháo nghĩ Đinh Xung có chút lạc hậu trong việc này, mới phẩy tay rồi bảo:

— Ta dùng tài của hắn chứ không dùng đức của hắn, không ngại gì! Ngày trước Hàn Tín bất đắc dĩ phải đi xin ăn của bà lão nhuộm vải, Trần Bình ăn trộm của chị dâu mà vẫn phò tá Cao Tổ dựng thành đại nghiệp, Đổng Chiêu cùng lắm cũng chỉ là bất đắc chí mà làm vậy, ta sao có thể vì chút đức hạnh mà bỏ hắn được?

— Dù sao ta cũng là Nghị lang của triều đình, những việc ruồi nhặng tạp nham không thèm quản, tùy huynh thôi. - Đinh Xung vừa trêu chọc vừa đứng dậy, - Huynh và Đổng Công Nhân bàn tính âm mưu quỷ kế của hai người, ta đến doanh khác trốn đã, dù không có rượu uống, nhưng gắp miếng thịt ăn hẳn là có chứ? Ta trông thấy hai tên giữ cửa cao lớn một đen một trắng rồi, chuyện ăn uống ở chỗ huynh quả không tồi đâu.

— Tên tiểu tử ngươi chạy đến chỗ chúng ta chỉ để đánh chén thôi hả! - Hạ Hầu Uyên cười cười, - Đến doanh của ta đi, chúng ta chuyện trò thoải mái.

— Được được được, - Đinh Xung tươi cười ra mặt, nhưng lại đột nhiên ghé bên tai Tào Tháo khẽ giọng, - Còn một việc nữa... Thúc phụ ta trong lúc loạn lạc có thu nhận hai mẹ con gặp nạn, vị phu nhân họ Doãn đó cũng tử tế, ngày trước từng được hưởng ân huệ của Tào Mạnh Đức huynh!

Tào Tháo đỏ mặt, là Doãn thị người con dâu góa của Hà Tiến!

— Ta sẽ đối đãi đúng lễ nghi, hôm nào dẫn qua chỗ huynh. Nhi tử của Doãn thị đặt tên là Hà Yến, tuổi còn nhỏ trông cũng ưa nhìn lắm, huynh cứ nhận nuôi cả! - Nói đoạn Đinh Xung đứng dậy cười ha hả kéo tay Hạ Hầu Uyên mà đi.

Biện Bỉnh cũng là người khéo léo, không tiện làm phiền Tào Tháo và Đổng Chiêu, liền vội kéo Tào Hồng dậy:

— Tướng quân, đã mấy năm trời chưa gặp Ấu Dương, thuộc hạ với Tử Liêm cùng qua bên kia trò chuyện.

— Đi đi! - Tào Tháo gật gật đầu, thấy bọn chúng đi rồi, mới gạt chuyện mẹ con Doãn thị đang choán hết suy nghĩ sang một bên rồi chỉ tay ra dấu cho quân lính mời Đổng Chiêu vào trướng.

Hồi lâu sau mới thấy Điển Vi, Hứa Chử vén rèm, một viên quan áo mũ tề chỉnh rảo bước đi vào. Tào Tháo đứng dậy nghênh đón:

— Công Nhân, hôm nay có thể gặp được nhau đây rồi.

— Hạ quan bái kiến tướng quân. - Đổng Chiêu thi lễ đâu đấy.

— Đâu cần phải đa lễ vậy! - Tào Tháo kéo tay áo Đổng Chiêu tới bên soái án sánh vai cùng ngồi xuống.

Đổng Chiêu cũng tự nhiên không từ chối, chỉ cung kính nói:

— Hạ quan cảm tạ tướng quân đã mời ngồi.

— Ở chỗ ta đây, đệ không cần phải nói cảm tạ cảm ơn gì nữa, người cần phải cảm tạ là ta, chưa từng gặp nhau vậy mà Công Nhân đã ba bốn lần tương trợ, Tào mỗ thấy hổ thẹn vô cùng. - Tào Tháo vuốt vuốt tóc mai, - Năm xưa Quang Vũ đế một mình một ngựa gặp quân Đồng Mã, hai bên đối xử chân thành. Ta xem chúng ta tuy chưa từng gặp mặt nhưng cũng đã thành thật với nhau rồi. Công Nhân đệ đã không chê ta bỉ lậu, đã chịu rủ lòng đoái thương đến vậy, Tháo cảm tạ ân đức ấy muôn phần. - Lời của Tháo đã khiêm tốn đến cực độ.

— Tướng quân đã quá lời rồi. - Đổng Chiêu hơi cúi đầu, - Thiên hạ rối ren quần hùng ầm ĩ, chỉ riêng mình tướng quân, còn thảy đều không có mưu kế sách lược lâu dài, Chiêu nào dám không gắng sức?

Tào Tháo nói tương trợ, hắn lại bảo gắng sức, hai việc này tính chất khác hẳn nhau. Tào Tháo vô cùng nhanh nhạy, đã lập tức rõ ý hắn muốn dựa dẫm bấu víu nên vui vẻ thản nhiên gật đầu bảo:

— Năm xưa khi Khăn Vàng mới được an định, hoạn quan thu nhận hối lộ mua quan bán tước, Giả Tông một đời làm quan thanh liêm - khi ấy là Thứ sử Ký Châu, đã dọa cho bọn tham quan ô lại đến chỉ nghe hơi đã bỏ chạy, duy chỉ có Công Nhân đệ là an cư yên vị chức huyện trưởng Anh Đào mà đợi sứ quân ta. Lúc đó ta đã thấy quý đệ rồi, chúng ta đôi bên giao tình, lòng đều trĩu nặng, cùng hướng về triều đình Đại Hán, đã biết nhau rồi cũng đâu cần nói, dù có nói cũng đâu hết được, đệ thấy có phải không?

— Vâng. - Đổng Chiêu vẫn chỉ gật đầu.

— Từ sau khi phá được huynh đệ Trương Mạc, lệnh đệ Đổng Phỏng hiện đã về gia hương làm trưởng, Tuân Văn Nhược, Trình Trọng Đức mấy độ vẫn khen kỳ tài, ta cũng có ý trọng dụng... - Nói đến đó Tào Tháo nhìn vẻ mặt ung dung của Chiêu, lúc này mới đi vào chủ để chính:

— Nay ta đã đến Lạc Dương, muốn an định thiên hạ, theo Công Nhân nên thế nào?

Đổng Chiêu nghe Tháo nói xong, biết tiểu đệ của mình đã được chiếu cố đâu đấy mới an tâm hiến kế:

— Tướng quân dấy binh cử nghĩa để diệt trừ bạo loạn, vào triều phụ giúp thiên tử, phò vực vương thất, khác nào công nghiệp Ngũ Bá khi xưa. Nhưng lúc này chư tướng mỗi người một ý, chưa chắc đã phục tùng theo cả. Nay nếu lưu lại Lạc Dương mà khuông phù xã tắc, e rằng không tiện, chỉ có...

— Chỉ có thế nào, đệ cứ nói.

— Duy có điều phải rời giá về Hứa huyện.

— Ha ha ha... - Tào Tháo vuốt râu cười dài, - Đúng là anh hùng gặp nhau ý chí cũng tương đồng!

— Có điều... - Đổng Chiêu đột nhiên lật lại, - Triều đình mấy độ xiêu dạt, mới về lại được cựu đô, xa gần ai nấy trông mong đều muốn được sớm chiều yên ổn. Nay lại rời giá đi nơi khác, chưa chắc bá quan đã thuận tình. Nhưng ở đời chỉ có làm được những việc phi thường mới tạo được công phi thường, mong tướng quân nghĩ kỹ. -Chiêu đem lợi hại của việc di giá bày ra một lượt, muốn Tào Tháo tự mình định đoạt.

— Ta ở Dự Châu sớm đã chuẩn bị lương thảo tài vật, rời giá về Hứa huyện vốn là bản ý của ta đấy. - Tào Tháo không hề do dự quyết định, - Đột nhiên một ngày dời đi sẽ khiến lòng người không yên, nhưng ta thà đau ngắn còn hơn đau dài.

Nếu đổi người khác ngồi đối diện Tào Tháo hẳn sẽ nói câu đại loại như “tướng quân anh minh”. Nhưng Đổng Chiêu không như thế, chỉ khẽ gật đầu. Kỳ thực, xiểm nịnh cũng có chia ra nhã, tục, cái gật đầu của Chiêu coi như đã vượt qua cả trăm ngàn câu tán tụng.

Tào Tháo thấy khá phấn chấn nhưng cũng không khỏi lo lắng:

— Đổng Thừa hao binh tổn tướng đang gặp nguy khốn, nhưng Dương Phụng lại gần ngay huyện Lương, nghe nói binh hùng tướng mạnh, lại được Hàn Tiêm tương trợ. Còn Trương Dương vẫn ở Hà Nội, liệu có gây trở ngại gì cho ta không?

Đổng Chiêu bấy giờ mới mở lời:

— Ở trong triều, Dương Phụng vốn thiếu vây cánh, mà tướng quân lại được một mình triều kiến thiên tử. Tướng quân được thụ phong chức Trấn Đông, Phí Đình hầu đều là phụng theo chiếu chỉ. Khi tướng quân vào kinh, Phụng đã hạ lệnh bắt quân sĩ không được làm loạn, đủ thấy hắn cũng tin tưởng tướng quân. Tướng quân có thể sai sứ đem lễ hậu đáp tạ để an lòng hắn, rồi dặn sứ giả nói rằng: “Nay kinh đô lương thực thiếu thốn muốn tạm xa giá rời về Lỗ Dương, Lỗ Dương gần ngay Hứa huyện, đi lại vận chuyển lương thảo khá dễ dàng, không phải lo lắng việc thiếu lương nữa”. Từ Lạc Dương đến Lỗ Dương ắt phải qua huyện Lương nơi hắn đồn trú, Dương Phụng hữu dũng vô mưu sẽ không chút nghi ngờ, sứ giả hai bên cùng tới, cũng đủ dụ hắn trúng kế. Đến lúc ấy, tướng quân bất ngờ chuyển hướng về đông, hắn dù có cấp tốc đuổi theo liệu có ngăn tướng quân được nữa không?

— Diệu kế! Hãy nghe theo lời Công Nhân đi!

— Còn Trương Dương, hắn nào có chí lớn, chỉ mong muốn an phận giữ đất một quận mà thôi. Dịp trước tu sửa cung điện ở Lạc Dương hắn lại chẳng muốn xử lý sự vụ triều chính ở kinh, mà muốn chuyển về Hà Nội, đủ thấy ngu muội vô tri vậy! Thành thực mà nói, hắn không đủ tư cách tranh hơn thua với tướng quân. - Nói ra những điều này, có lẽ Đổng Chiêu đã quên chính mình sau khi trốn khỏi tay Viên Thiệu, cũng từng phò tá ra sức cho Trương Dương một năm ròng.

Tào Tháo chẳng buồn suy xét, liên tục gật đầu:

— Từng lời của Công Nhân như châu như ngọc, nhưng thử hỏi nếu một ngày thiên tử đến Hứa huyện, ta nên làm thế nào để thu phục nhân tâm?

Đổng Chiêu vòng tay thưa rằng:

— Thưởng người có công, phạt kẻ có tội, trọng kẻ tiết tháo, chiêu hiền nạp sĩ, thâu tóm binh quyền, bá quan thảy đều thuận mà nghe theo vậy!

“Bá quan thảy đều thuận mà nghe theo”, điều ấy thực không đơn giản! Dưới trướng Tào Tháo cũng nhiều kẻ sĩ đa mưu túc trí, Tuân Úc trang nghiêm cẩn trọng, Trình Dục khôn ngoan giảo biện, Mao Giới sâu sắc thâm trầm, Mãn Sủng thẳng thắn cương trực, Tiết Đễ cương nghị rắn rỏi nhưng tuyệt không kẻ nào dám nói những lời trắng trợn lộ liễu như vậy, Tào Tháo kinh ngạc nhìn Đổng Chiêu. Nhưng cũng chính vì câu nói “Bá quan thảy đều thuận mà nghe theo” ấy mà coi như Chiêu đã đặt số mệnh của mình dưới tay Tào Tháo, dù được giao cho nhiệm vụ ưng khuyển nhưng tuyệt sẽ chẳng được trọng dụng vào vị trí quan cao chức trọng.

Đổng Chiêu cũng nhận thấy những lời mình vừa nói quá thẳng quá lộ liễu, liền lẳng lặng lảng sang chuyện khác:

— Tướng quân đã quyết ý dời đô, nhưng trước mắt cũng chưa thể ỷ thế quân đông mà bức bách bá quan, tại hạ biết Nghị lang Đinh Xung, Lưu Mạc và tướng quân có giao tình sâu đậm, Thượng thư bộc xạ Chung Do cũng từng ra sức bảo vệ tướng quân trước bọn Lý Thôi. Nếu tướng quân không ngại hãy nên dò ý mấy vị đại thần về ý muốn dời đô, du thuyết thảy văn võ trong triều để dần khiến họ theo cùng.

— Đinh Ấu Dương vốn là bằng hữu cũ của ta, có thể nói là vô cùng thân tín. Khi Lưu lão đại nhân còn ở Dương Châu cũng được Ấu Dương nhiều lần chiếu cố, ngày sau ta sẽ đích thân đến thăm hỏi. Còn Chung Nguyên Thường thì... xin được nhờ Công Nhân thay ta nói vài lời tốt đẹp.

— Chiêu xin lĩnh ý. - Đổng Chiêu cẩn thận cúi mình.

Tào Tháo đứng dậy đi đi lại lại, tâm tình khẩn thiết chân thành nói rằng:

— Nay trong triều quần thần đều vì nghĩa lớn, cùng thiên tử nguyện vào sinh ra tử, ta vô cùng ngưỡng mộ, phải đi thăm hỏi mấy vị lão thần mới phải. Hơn nữa, ngày trước Thái phó Mã Mật Đê phụng chỉ đi sứ mà bỏ mạng bên ngoài, nay cũng nên rước linh cữu về để truy phong biểu dương mới phải.

— Báo! - Đột nhiên có quân lính bên ngoài muốn bẩm báo.

— Có việc gì, cứ đứng ngoài bẩm báo. - Tháo lớn tiếng.

— Vâng! Thái úy Dương công phái người đến thỉnh tướng quân qua trướng dùng tiệc. - Tên lính bẩm báo.

Tào Tháo giật mình, mới nói phải diện kiến mấy vị lão thần, Dương Bưu đã lại chủ động mời rồi.

Tháo quay đầu liếc nhìn, chỉ thấy Đổng Chiêu chau mày, giơ hai tay lên huơ huơ. Tháo liền hiểu ý quay ra nói vọng ra ngoài trướng:

— Ngươi ra nói với sứ giả của Thái úy, ta còn đương bận quân vụ, nhiều việc đang chờ giải quyết, hôm khác sẽ qua bái yết.

— Vâng!

— Khoan! - Tháo lại dặn thêm, - Người ta là thủ hạ của bậc tam công, ăn nói phải khách khí, uyển chuyển một chút. Nếu dám sơ suất chểnh mảng, liệu hồn cái đầu ngươi đó.

— Tiểu nhân không dám. - Tên lính khiếp sợ dứt lời liền đi ra.

Đổng Chiêu gật gật đầu phân tích:

— Hà Nam cùng khốn không phải chỉ ngày một ngày hai, làm gì có được rượu tuyệt món ngon, nói chi đến yến tiệc? Mời tướng quân đến tiệc chỉ là giả, muốn thuyết giáo mới là thật. - Chiêu khi nãy nói lời quá khích, nên lúc này đã biết chừng mực. Kỳ thực bảo Dương Bưu muốn thuyết giáo cũng coi như đã nói giảm nói tránh, chứ chưa biết chừng còn có phục binh ám sát nữa ấy chứ.

Dù Chiêu không chỉ điểm Tào Tháo cũng đoán được. Thiên tử và Tào Tháo vẫn đang còn ngoài nóng trong lạnh, theo đó một vài đại thần còn cảnh giác với Tào Tháo. Năm xưa, Mao Giới có nói “Phụng theo thiên tử mà dẹp kẻ không thần phục”, điều ấy còn cách xa lắm. Tào Tháo đầu óc tình táo, đường phải đi từng bước, ăn phải nhai từng miếng, giờ đây phải nén vội mà chờ. Những việc vụn vặt hãy tạm gạt sang một bên, trước tiên phải đưa triều đình về huyện Hứa, Dự Châu rồi tính tiếp, ngày sau còn dài.

Rời giá về Hứa Đô

Tháng Tám năm Kiến An thứ nhất, ngày Canh Thân (ngày 7 tháng 10 năm 196), cũng là ngày thứ chín Tào Tháo vào kinh lĩnh chức Tư lệ hiệu uý, cách ngày Lưu Hiệp dừng chân ở Lạc Dương chưa đầy một tháng, cả triều đình lại sắp phải dời đi. Theo bọn Tào Tháo nói trước đây, thì điểm đến lần này là huyện Lỗ Dương.

Lỗ Dương thuộc quận Nam Dương, Kinh Châu, vị trí trung tâm thiên hạ, cương giới được bao bọc bởi núi Lỗ hiểm trở, đây cũng chính là ải trọng yếu phía bắc nước Sở thời Xuân Thu, cách huyện Hứa, trị sở Dự Châu của Tào Tháo không xa, vận chuyển lương thảo tương đối tiện lợi, có thể nói vị trí địa lý rất tốt. Vì lần di chuyển này, bọn Đổng Chiêu, Chung Do, Lưu Mạc, Đinh Xung đều tự phát huy danh tiếng uy vọng nhằm phủ dụ trước, nhưng hầu hết quan viên đều nửa mừng nửa lo. Tất nhiên, xuống phía Nam có thể giải quyết được chuyện thiếu lương, điều kiện ăn ở cung thất cũng được cải thiện, nhưng Lưu Biểu ở Tương Dương, Viên Thuật ở Thọ Xương, nếu rời giá xuống Lỗ Dương lại quá gần bọn họ, cũng chưa rõ thái độ của họ với thiên tử và binh tướng Tào Tháo thế nào nữa? Nhất là dạo gần đây lại nghe tin một bộ quân của Trương Tế ở Tây Lương đã ra khỏi ải Quảng Thành đến Nam Dương, không khéo lại sẽ khai chiến. Cả triều văn võ thảy đều cân nhắc suy tính lợi hại thiệt hơn, nhưng khá nhiều người nghi ngờ tính chân thực của việc Tào Tháo dời đô về Lỗ Dương.

Để thuận lợi cho việc dời đô, Tào Tháo đã mấy phen cử sứ giả về huyện Lương, cố ý làm như đang gấp rút chuẩn bị mọi việc cần thiết cùng Dương Phụng, Tháo còn tặng Phụng hai hòm châu báu xem như quà cám ơn việc Phụng đã biểu tấu cho Tháo làm Trấn Đông tướng quân. Vì từ Lạc Dương đến Lỗ Dương buộc phải qua Thái Cốc quan, huyện Lương, nên Phụng cũng bắt đầu tất bật chuẩn bị việc tiếp giá, ra lệnh cho quân binh tu sửa đường xá dịch trạm, lại cắt cử quân lính ra cửa Bắc Thượng nghênh đợi thánh giá. Nhưng đồng bọn của Phụng là Hàn Tiêm vẫn hận Tào Tháo đến tận xương tủy, đề nghị Dương Phụng cho quân mai phục giết chết Tào Tháo và Đổng Thừa, lưu giữ thiên tử ở lại huyện Lương để sau này đảng Bạch Ba sẽ thao túng triều đình. Dương Phụng muốn nghênh giá, Hàn Tiêm lại định cướp giá, hai bên ý kiến bất đồng, tranh chấp hồi lâu, xong cuối cùng mọi người đều nghe theo chủ ý của Dương Phụng.

Ngày trước, khi Lưu Hiệp rời Tây kinh, văn võ bá quan phò vua rời đi mà chẳng khác nào chạy nạn, bị bọn Lý Thôi, Quách Dĩ truy kích mấy bận, không những xa giá ngựa xe tổn thất nghiêm trọng mà đến cả nghi trượng của thiên tử cũng thất lạc đâu mất, quân hổ bôn ra sức chiến đấu bảo vệ thiên tử cuối cùng còn lại không quá trăm người. Sau đó quân Bạch Ba tới hộ giá, nhưng bọn Hàn Tiêm, Lý Nhạc, Hồ Tài lại dung túng bộ hạ cướp đoạt tài vật của công khanh đại thần và trăm quan, khiến quan viên theo giá ai nấy hình dong thảy tựa ăn mày. Để thoát khỏi truy binh, thiên tử bèn vượt sông ngược lên mạn bắc, chỉ có mấy chiếc thuyền con, xa giá đều vứt bỏ hết, sau cùng lại ngồi xe trâu mà về An Ấp.

Lần này rời giá không giống trước đây. Tào Tháo đích thân dẫn một đội binh mã đi trước mở đường, vua ngự giá cùng quan viên đi giữa, phía sau cùng là Tào Hồng dẫn theo đại quân hộ vệ. Cả đội ngũ hùng dũng khí thế nối nhau dài dằng dặc, phía trước đã đi qua gò hoang bãi nổi mà phía sau còn chưa qua khỏi cửa Lạc Dương.

Có thể nói những gì Tào Tháo chuẩn bị đều cực kỳ chu toàn, ngay từ trước Tháo đã điều đến huyện Hứa lượng lớn tài vật cùng lương thảo, nhanh chóng chế tạo xa giá cho vua, hoàng hậu, quý nhân đâu đấy, lại chuẩn bị xe ngựa lẫn vệ binh đủ cho quan lại, công khanh, đại thần sử dụng. Lương vương tử Lưu Phục nay đã là Thiên tướng quân của tôn thất nên được suất lĩnh năm trăm binh mã vây quanh hộ giá, bọn Tuân Úc, Tào Thuần, Đinh Phỉ cũng từ huyện Hứa đến Lạc Dương tháp tùng xa giá, cùng bọn thân bằng cố hữu trong triều chia sầu giải muộn. Thú vị nhất là Tào Tháo mời cả Vệ tướng quân Đổng Thừa cùng đi bên mình ruổi cương sóng ngựa song hành đi trước.

Ra khỏi thành Lạc Dương, Tào Tháo đi đến đâu cũng nói cười vui vẻ, nhưng Đổng Thừa hầu như lại chẳng hề đếm xỉa tới. Đổng Thừa dõi mắt bốn phía xung quanh đều là kỵ binh hổ báo của Tào Tháo, ai nấy khôi giáp, mình khoác áo choàng, nai nịt gọn ghẽ, tay xách trường thương, lưng đeo bội kiếm, nhất là Tào Tháo, theo sát sau lưng còn có hai tên lực lưỡng là Điển Vi, Hứa Chử. Cặp hắc bạch song sát này tướng mạo hung hãn dọa người chết khiếp, ánh mắt hổ báo lúc nào cũng liếc qua bên này. Đổng Thừa cùng đám quan viên Tây kinh đã sống nửa đời người mà chưa từng gặp qua kẻ nào như vậy, trong lòng cũng hơi khiếp sợ, dây cương trong tay còn suýt chẳng cầm nổi nữa, làm gì còn tâm trạng mà trò chuyện cùng Tào Tháo nữa?

— Đổng quốc cữu, ngài có thấy không, chỗ chúng ta vừa đi qua chính là Thái Học đấy! - Tào Tháo không gọi Đổng Thừa là tướng quân mà kêu bằng quốc cữu, trong lời nói lộ rõ vẻ cung kính, - Nhà cửa phòng ốc dù đã bị thiêu hủy cả, nhưng bia đá vẫn còn! Năm xưa các đại thần học sĩ như Dương Tứ, Mã Mật Đê, Đường Khê Điển, Sái Ung hiệu đính lục kinh[1] lập bia khắc chữ bên ngoài, nay những vị cao hiền ấy đều lần lượt thành người thiên cổ, thật tiếc thay.

— Tướng quân nói phải lắm. - Đổng Thừa hờ hững đáp lại.

Tào Tháo bỗng lại giơ tay chỉ sườn núi phía xa:

— Chốn này ta rất quen, hồi mới ra làm chức Bắc bộ hiệu úy ở Lạc Dương, đã cùng Kiều Huyền, Sái Ung, cả Vương Tuấn ở Nhữ Nam, Lâu Khuê ở Nam Dương từng du ngoạn tới đây, được Kiều công dạy bảo, được nghe khúc Quảng Lăng tán, thực là suốt đời chẳng thể nào quên!

Đổng Thừa cũng chẳng biết Tháo nói thật hay đùa, chỉ gật đầu lấy lệ. Thừa luôn nơm nớp lo sợ đại thương đại kích phía sau có thể lao tới bất cứ lúc nào, bất giác quay đầu nhìn Điển Vi cùng Hứa Chử, Tháo liếc mắt trông sang, trong lòng chợt thấy đắc ý, nhằm răn đe Đổng Thừa, nên Tháo hắng giọng cố ý hỏi:

— Quốc cữu sao vậy, sao cứ nhìn mãi về phía sau thế?

Đổng Thừa có vẻ hơi ngượng, sợ Tháo coi thường mình mới nói dối rằng:

— Là ta xem xa giá có theo kịp không, sợ quân binh làm kinh động thánh giá thôi.

Tào Tháo giả bộ không vui bảo:

— Sao quốc cữu lại nói thế, quân binh của ta rất có quy củ!

Đổng Thừa rạp người:

— Ta lỡ miệng... lỡ miệng...

— Quốc cữu đúng là bậc trung lương của nước nhà! - Tháo nhìn Thừa mặt đã trắng bệch, mới cười nịnh bảo, - Từng giây từng phút đều lo cho an nguy của thiên tử, Tháo rất lấy làm khâm phục.

Đổng Thừa không dám nhận những lời to tát ấy, cố ý tự hạ thấp mình, bảo:

— Chỉ sợ Tào tướng quân chê cười, tiểu nữ ta có phúc được làm quý nhân, chuyện vinh nhục của bản thân đều nương cả vào thiên tử. Chỉ có hoàng thượng được an nhiên vô lo, tiểu nữ mới có thể yên ổn mà qua ngày được vậy.

Kẻ nói vô tâm nhưng người nghe hữu ý, mấy lời ấy thôi nhưng lại khiến Tào Tháo phải suy tư. Tào Tháo có hai cô con gái nhưng tuổi còn nhỏ chưa đến tuần cập kê, nếu bản thân có thể thao túng triều chính cùng binh quyền thì tương lai sao không đưa con gái vào hầu hạ thiên tử để mà cầu đặng mãn môn phú quý?

— Quốc cữu, lúc này không có người ngoài, ta muốn nói đôi lời thật lòng mình với quốc cữu được chăng?

— Tướng quân cứ nói. - Đổng Thừa không dám ngăn.

— Lâu rồi ta không ở triều đường, ít việc tham bái, không biết thiên tử chủ trì thế nào?

Đây đúng là cơ hội tốt để chối từ, Đổng Thừa thuận miệng nói luôn:

— Đương kim thiên tử còn hơn cả Hiếu Tuyên, Hiếu Thuận nhị đế. - Thời Tiền Hán, Tuyên đế Lưu Tuần tru diệt ngoại thích Hoắc Vũ, dân được nghỉ ngơi dưỡng sức, sang đời Vũ đế lại đánh chiếm ồ ạt, xa xỉ hoang phí. Thời Hậu Hán, Thuận đế Lưu Bảo hạn chế quyền hành, chiêu hiền nạp sĩ, cứu vãn tình thế Bắc hương hầu Lưu Ý suy bại. Hai vị hoàng đế không những tình thế giống nhau mà khi còn niên thiếu cũng từng kinh qua khổ nạn, Tuyên đế chính là con trai Lệ thái tử Lưu Cứ của Hán Vũ đế, nhân vì họa đồng cốt bùa ngải mà lưu lạc dân gian, mười tám tuổi hồi cung kế vị; Thuận đế vốn mang thân phận thái tử, nhưng vì bị ngoại thích Diêm thị bức sát mẫu thân mà đánh mất đế vị, sau đó bọn Tôn Trình mười chín hoạn quan gây chuyện chính biến, khi mười hai tuổi mới khôi phục được đế vị. Họ đều là những hoàng đế thiếu niên gặp nhiều tai ương hoạn nạn, Đổng Thừa đem Lưu Hiệp ra so với hai vị hoàng đế, chính là ám chỉ rằng nhà vua có thể tai qua nạn khỏi mà chấn chỉnh lại được xã tắc.

— Ồ? - Tào Tháo tựa hồ chưa biết qua những chuyện ấy, - Không biết lại còn có những thành tích ấy? - Tháo hỏi vậy kỳ thực rất quá đáng, Lưu Hiệp căn bản chưa thật sự thống trị thiên hạ, nói gì đến công trạng cho xã tắc.

Không ngờ Đổng Thừa vẫn cười thật thà mà tiếp tục kể:

— Hai năm trước Quan Trung hạn hán rộng, đồng ruộng mất mùa không thu hoạch được gì, lại thêm Lý Thôi, Quách Dĩ ngang ngược, người người ăn thịt lẫn nhau, xương trắng chất đầy, một hộc thóc bán đến năm mươi vạn, một hộc lúa mạch cũng tới hai mươi vạn tiền. Lúc đó thiên tử hạ lệnh xuất lương thực trong kho ở kinh, mệnh cho Thị ngự sử Hầu Vấn đốc suất binh lính nấu cháo cho dân mất mùa đói kém ăn. Mấy ngày sau đó, số dân chết đói không thấy giảm bớt, thiên tử nghi ngờ việc phát chẩn có gian dối mới cho người đong cháo ngay trước cửa cung, kết quả phát hiện nước nhiều mà lương ít, dân ăn không đủ no. Thượng thư liền tham tấu tội của Hầu Vấn, nhưng thiên tử niệm tình hắn cũng có ý không đành lòng phát hết lương kho của triều đình mà không trị trọng tội, chỉ phạt đánh năm mươi trượng. Từ đó về sau kẻ nào đảm trách việc phát chẩn cứu tế cũng không dám trá ngụy nữa, cháo mà có thể dùng đũa gắp được, thì trăm họ được cứu. Đây có được tính là chuyện hay chăng?

Việc ấy nghe thì có vẻ đơn giản, nhưng kỳ thực lại vô cùng sâu sắc. Xuất lương ở kho của kinh đô, thông qua việc ấy có thể thấy Lưu Hiệp lòng lo cho trăm họ, không thêm trọng tội cho Hầu Vấn cho thấy Lưu Hiệp châm chước cho đại thần, phạt năm mươi trượng cho thấy Lưu Hiệp thưởng phạt phân minh. Việc này xử trí thỏa đáng đã là hiếm có, huống hồ hai năm trước nhà vua mới có mười bốn tuổi.

Tháo quay sang nhìn Đổng Thừa tựa hồ đã hiểu ra điều gì. Kẻ này dù gì cũng là cháu của Vĩnh Lạc thái hậu, lại là cha của quý nhân, năm xưa cũng chỉ là viên bộ tướng dưới trướng Đổng Trác. Phẩm cách của bộ tướng Tây Lương là Hà Chủng khắp thiên hạ ai ai cũng biết, Đổng Thừa cũng chẳng thể so được với bọn Từ Vinh, Hồ Chẩn, Lý Thôi, Quách Dĩ rằng phẩm chất tốt được bao nhiêu. Nhưng một người như vậy, trước tình cảnh quyền lực triều đình suy vi, tướng sĩ bất mãn, vẫn có thể vứt bỏ cái ác cũ quay ra cứu giá... Xem ra ma lực của tiểu hoàng đế Lưu Hiệp này quả không tầm thường.

— Trong lúc thiên hạ Đại Hán nguy nan mà có được chủ tể thông tuệ như vậy thì việc phục hưng Hán thất xem như có hy vọng rồi! - Tháo liên tục gật đầu, nhưng có vẻ lại không mấy để tâm mà cảm thán rằng, - Hoắc Quang, Kim Mật Đê khi xưa nhận sự phó thác của Vũ Đế, phò tá Hiếu Chiêu hoàng đế an định thiên hạ. Nay, ta và quốc cữu cũng ráng học theo cổ nhân, vì thiên tử mà gắng sức bôn tẩu, khôi phục lại xã tắc nhà Hán đó!

Việc này ẩn ý sâu xa. Hán Vũ Đế khi xưa từng coi Hoắc Quang, Kim Mật Đê là đại thần cố mệnh, nhưng Hoắc Quang vừa có quyền lại có thế, Kim Mật Đê tuy làm phó nhưng gần như không có thực quyền. Nay so với việc này, ai là Hoắc Quang, ai là Kim Mật Đê đây? Đổng Thừa nghe xong mà toát mồ hôi, sợ hãi như họa đến gót chân, mới vội vòng tay rằng:

— Thừa mỗ tài lực chưa đến nơi đến chốn, duy có tướng quân là đáng để đi theo vậy. - Đổng Thừa vẫn nói rành rọt, nhưng vì tâm lý có phần hoang mang, chợt thấy run rẩy mà lơi lỏng dây cương, khiến người cứ lắc lư, suýt rớt xuống ngựa.

Hứa Chử theo sát ngay sau, thấy tình cảnh đó, vội sấn lên hai bước tay túm khôi giáp mà đỡ Đổng Thừa lên hệt như đỡ một con gà trở lại yên ngựa. Đổng Thừa lệch cả khôi giáp, sợ hãi suýt bật thành tiếng.

— Quốc cữu, ngồi cho vững chứ!

Hứa Chử giọng như chuông vỡ, khiến Đổng Thừa khiếp đảm rơi cả đâu mâu xuống đất mà cũng không buồn nhặt, chỉ lập cập đáp lại:

— Đa tạ tướng quân đã giúp đỡ.

— Quốc cữu, đâu mâu của ngài! - Lại một giọng như sấm nổ bên tai vang lên, Đổng Thừa ngoái đầu lại nhìn, Điển Vi cầm đại kích trong tay khều mũ mà đưa lại trước mặt Đổng Thừa.

Đón hay không... Đổng Thừa thấy rất khó xử. Nếu đưa tay ra gỡ lấy đâu mâu, biết đâu đại kích sẽ đâm thẳng tới yết hầu mình! Đổng Thừa liếc mắt sang Tào Tháo, thấy Tháo cười hỉ hả nói:

— Quốc cữu sao còn chưa đội mũ lên, quân tử chết không rời mũ kia mà.

Chết không rời mũ?! Cơ thể Đổng Thừa như cứng đờ, cố nuốt nước miếng đang nghẹn ở cổ họng, nhắm mắt đưa tay ra ôm lấy đâu mâu đội lên đầu, xong đâu đấy coi như chuẩn bị chịu táng mạng. Đợi mãi không thấy động tĩnh gì mới mở mắt ra nhìn thì thấy Điển Vi đã lui xuống sau Tào Tháo từ lâu, Đổng Thừa bấy giờ mới thở phào thúc ngựa đi tiếp.

Nhất cử nhất động Tháo đã đều thấy rõ: “Được rồi, hắn bị dọa sợ vỡ mật ra rồi!”

Hai người tiếp tục sóng ngựa mà đi nhưng không ai nói năng gì nữa. Đi được khoảng nửa giờ, đã sắp đến Ổ Hương, chỉ cần qua Ổ Hương là tới Thái Cốc quan rồi. Bất ngờ một tốp ngựa kéo đến trước mặt, dẫn đầu chính là Biện Bỉnh, em vợ của Tào Tháo. Hắn quay người hướng sang Tháo lập tức thi lễ:

— Khải bẩm tướng quân, Dương Phụng, Hàn Tiêm âm mưu làm loạn, mai phục binh mã ở cửa ải có ý giết vua cướp giá!

Dương Phụng, Hàn Tiêm làm phản?! Đổng Thừa kinh sợ, nhưng cũng lập tức tỏ ý ngờ vực: “Xưa ở Quan Trung, bọn chúng cứu giá thảy đều chưa từng có ý hai lòng, lúc này sao lại làm việc ngu xuẩn?”

— Lũ giặc Bạch Ba thật là dã tâm, ác tính không đổi! - Tào Tháo lại chẳng thèm hỏi thực hư liền quay đầu sang nói với Đổng Thừa, - Quốc cữu, Thái Cốc quan có mai phục không thể đi tiếp, phía nam đến Lỗ Dương hung hiểm dị thường, nếu thiên tử gặp bất trắc gì chúng ta gánh vác sao nổi. Theo ngu ý của tại hạ, chi bằng đi về hướng đông trước khi qua Hiên Viên quan, hãy đến Hứa huyện dừng chân. Quốc cữu thấy thế nào?

Đổng Thừa đã hiểu ra, tin này là do Tào Tháo cố ý ngụy tạo, nhưng hiện đã ra khỏi Lạc Dương, sau trước đều là quân binh họ Tào, sao có thể nói lời phản đối được nữa? Thừa lập cập nói:

— Thảy theo ý tướng quân làm chủ.

— Quốc cữu khiêm nhường rồi. Tháo vắt dây cương rồi lầm rầm, - Thực ra Hứa huyện cũng là nơi không tệ, đất đai bằng phẳng rộng lớn, có thể xây dựng tông miếu, hơn nữa ta đã chuẩn bị sẵn đủ lương thực... Biện Bỉnh, mau truyền lệnh, rẽ sang hướng đông, đi nhanh về trước!

Trước mặt chính là con đường lớn đi thẳng về Hiên Viên quan, sao có thể có chuyện trùng hợp đến thế? Xem ra mọi việc đều đã được sắp đặt sẵn... Đổng Thừa càng nghĩ càng sợ, một khi đã đến Hứa huyện thì chẳng khác nào cá nằm trên thớt. Đổng Thừa thăm dò Tào Tháo:

— Tạm thời chuyển đường sang đó, nhưng cũng không thể khinh suất, hãy thử xin ý chỉ của thiên tử xem sao?

— Ôi chao, giờ thì lỡ dở hành trình rồi, thảng hoặc bị phản tặc đuổi kịp chẳng phải sẽ phiền phức lắm sao? - Tháo cười vẻ mờ ám, - Ta nghĩ hay là thế này, chúng ta vừa đi vừa nói với hoàng thượng... nhưng ta ở đây chỉ huy không thể rời đi, có khi phải phiền quốc cữu vất vả một phen!

Đổng Thừa chỉ mong có thế để thoát khỏi đám quân Tào Tháo, lập tức vòng tay rồi thúc ngựa chạy về phía sau như từ nơi tử địa tìm thấy đường thoát vậy. Qua khỏi đám quân đông nghịt, thấy xa giá thiên tử sơn son thếp vàng, loan tước sóng hàng mãi tít phía xa nhưng rất dễ nhận thấy. Đổng Thừa ruổi ngựa muốn tiến đến gần hơn song lại bị một tên tiểu tướng cản lại:

— Đứng lại! Xa giá thiên tử, không được tự ý lại gần!

— Ta chính là quốc cữu của đương kim thiên tử, có việc gấp cần bẩm báo. Nếu lỡ mất đại sự, ngươi gánh vác nổi không? - Đổng Thừa tức khí mắng chửi.

Nhưng tên tiểu tướng lại không hề tỏ ra sợ hãi:

— Vương tử nhà ta chính là dòng dõi tôn thất, trước khi ra khỏi Lạc Dương đã dặn dò chúng ta rằng, hôm nay ngoại trừ Lưu thị thuộc tôn thất ra, bất kể ai cũng không được lại gần xa giá, đừng nói ngươi là quốc cữu gì gì, dù có là quốc trượng cũng không được!

Đổng Thừa đầu chợt rối mù. Tào Tháo sớm đã cấu kết với Vương tử Phục!

Biết nói nhiều vô ích, Đổng Thừa liền quay đầu ngựa tìm những đại thần khác thương nghị. Ngẩng đầu nhìn lên, Phụ quốc Tướng quân Phục Hoàn, Thái úy Dương Bưu, Tư đồ Triệu Ôn, Tư không Trương Hỷ đến cả Thái phó Hàn Dung, Đại trưởng thu Lương Thiệu, mấy vị quan cửu khanh nhất phẩm đều ngồi trên xe ngựa Tào Tháo cấp cho. Toàn bộ trang trí, phục sức đều chế theo nghi thức triều đình, nhưng toàn bộ đẩy xa, kéo xa, hộ vệ thảy đều là quân lính của Tào Tháo.

Đổng Thừa đành phải đánh ngựa chạy về phía sau vòng qua xa giá đến đội của các quan khác. Nào là Thị trung, Nghị lang cùng quan lại các quận huyện chưa được chính thức bổ nhậm, do điều kiện còn thô sơ xe cộ không đủ nên đều quất ngựa mà đi, túm năm tụm ba vừa đi vừa trò chuyện vô cùng náo nhiệt. Cả bọn nhìn thấy Đổng Thừa đều lần lượt vòng tay thi lễ hỏi thăm, nhưng Đổng Thừa đâu còn tâm tư cùng hàn huyên trò chuyện nữa, vội chen lên chen xuống để tìm thân tín là Thị trung Chủng Tập.

Vòng đi vòng lại mấy hồi, cuối cùng Thừa cũng nhìn thấy Tập. Kế bên trái là Đổng Chiêu, sát bên phải là Tào Thuần, hai bọn chúng cười cười nói nói níu chân Chủng Tập lại. Phía sau nữa chính là Tào Hồng đang đốc suất đại quân phía cuối. Cả đoàn quân đông nghịt, người trên ngựa kẻ dưới đường thảy đều lăm lăm khí giới trong tay, phảng phất trông như đang áp giải quần thần bá quan văn võ vậy. Đổng Thừa một người một ngựa như bị nuốt chửng vào giữa đám đông. Đổng Thừa thấy quá nản chí, trước sau đã hớt hải mấy lượt, đã mất bao công sức mà chẳng được gì, chợt ngẩng đầu nhìn về trước, thấp thoáng hình như đã thấy Hiên Viên quan. Nhưng qua cửa quan này là đã sang tới địa giới Dự châu, tất thảy mọi người đều rơi vào tay Tào Tháo...

Cùng lúc ấy, Dương Phụng, Hàn Tiêm cũng nghe tin biết là có biến. Ngay từ sáng sớm bọn chúng đã bố trí chuẩn bị tiếp giá, dù không rành lắm về nghi thức triều đình nhưng trước đó cũng đã tập dượt qua mấy lượt, chỉ sợ nhất cử nhất động thất lễ sẽ bị công khanh chê cười. Nhưng bất ngờ từ phía Thái Cốc quan có ngựa tới báo, thánh giá từ Ổ Hương đã chuyển về hướng đông qua Hiên Viên quan đi rồi. Cả Dương Phụng và Hàn Tiêm lúc này mới biết mình đã mắc lừa Tào Tháo.

Hàn Tiêm luôn miệng trách cứ Dương Phụng không chịu nghe ngóng để mất đi cơ hội tốt, Dương Phụng lại oán Hàn Tiêm cướp giá làm kinh sợ khiến Tào Tháo chạy mất. Cả hai ầm ĩ nhốn nháo điểm binh, lập tức lên ngựa, vội vàng rời Lương huyện đuổi theo thánh giá. Cãi nhau là vậy, nhưng mục đích của cả hai vẫn là một, lúc biết được tin xem như cũng chưa muộn, chỉ cần xuất quan đuổi kíp vẫn có thể kịp, đến lúc đó sẽ cướp xa giá thiên tử đưa di, còn Tào Tháo thì cứ để mặc hắn về Hứa huyện rồi tính.

Quân Bạch Ba phần lớn là người Tịnh Châu, giỏi cung mã, lại từng kinh qua luyện tập ở Tam Phụ giờ đã thành một đội quân tính nhuệ và khá thiện chiến, không hề thua kém binh mã Tào Tháo. Cả hai đích thân dẫn mười vạn quân hỏa tốc chạy khỏi Thái Cốc quan đuổi về hướng đông, trên đường đi dấu xe ngựa vẫn còn rất rõ, chưa quá nửa ngày đã đuổi tới Hiên Viên quan. Ngó quanh cửa quan mở rộng nhưng tuyệt không một bóng người, trên đường trạm cát bụi còn vương chưa hết, xa giá hẳn còn chưa đi được xa. Dương Phụng, Hàn Tiêm mừng rỡ dẫn quân vượt Hiên Viên quan, vừa hạ lệnh dốc toàn lực truy đuổi thì bất ngờ từ hai bên núi lăn xuống vô số đất đá lớn.

— Có mai phục! - Dương Phụng suýt bị đá lớn rơi trúng vội thúc ngựa chạy ra giữa đường lớn.

Bấy giờ nghe tiếng quát tháo ầm ầm, hai phía tả hữu mỗi bên xông ra một đội nhân mã. Thì ra Tào Tháo đã liệu trước bọn Tiêm, Phụng sẽ tới nên cử Vu Cấm, Nhạc Tiến phục sẵn chờ đợi ở đó.

Dương Phụng, Hàn Tiêm nhận được tin tức là lập tức đuổi theo, người ngựa mỏi mệt chưa được nghỉ ngơi, còn bọn Vu Cấm, Nhạc Tiến lại được dặn dò trước, lĩnh quân rồi thong thả đến nghênh giá. Không những thế, quân binh dùng xong bữa trưa còn được nghỉ ngơi một lúc. Phục kích như thế chẳng phải lấy an nhàn để thắng mệt mỏi đó ư. Quân Bạch Ba vừa vất vả lặn lội tới nơi, thấy đá rơi núi lở mà thất kinh, lại trông phục binh bốn phía xung quanh nổi dậy sao chẳng hồn bay phách lạc?

Quân Bạch Ba tựa hồ chưa đánh đã bại mà lui xuống, bỏ chạy men theo con đường vừa tới, quân Tào không hề nể nang truy đuổi sát theo, giết chết khá nhiều quân Bạch Ba. Dương Phụng không dám quay đầu nhìn lại, chạy một mạch về đến Thái Cốc quan, lập tức đóng chặt cửa lớn, cho dựng ụ bắn tên, lại chuẩn bị đầy đủ gỗ lăn, đá lớn kíp để ứng chiến... Nhưng xong đâu đấy mới phát hiện ra quân Tào đã rút lui không động tĩnh.

Dương Phụng, Hàn Tiêm nhìn nhau thở dài, bấy giờ chúng cũng không oán trách nhau nữa, và hồi sau mới vỡ lẽ. Hoàng đế đã dời đi, Lạc Dương phía Bắc đã thành không nhà trống, Thái Cốc quan này còn có tác dụng gì nữa! Tiếp đó lại nghĩ, ở Lương huyện chỉ có bộ hạ Từ Hoảng đóng giữ, trong khi Tào Tháo gian trá đa mưu, vì thế cả hai vội vàng dẫn tàn binh bại tướng quay về. Khi đi thì hùng hùng hổ hổ, khi về lại ủ rũ giáo gươm. Tới lúc bọn chúng về đến Lương huyện thì trời đã tối, chỉ còn vầng trăng trên cao vằng vặc sáng.

— Chắc chắn ngày mai thánh giá còn phải đi một ngày nữa mới có thể đến được Hứa huyện, nhưng có đuổi cũng không kịp nữa rồi. - Hàn Tiêm nhìn ra màn đêm bất giác lắc đầu, cúi xuống lại nhìn thấy kẻ oan gia suốt ngày bất hòa rồi lại hòa, mới cười khổ mà rằng, - Ai dà... Hai chúng ta muốn cho Tào Tháo ăn một vố đau, nhưng còn kém xa quá!

— Đắc tội với trời thì cam chịu đi thôi... Phen này Tào Tháo cướp thánh giá mà đi, không những công lao cứu giá của ta khi xưa coi như công cốc, mà những ngày đen đủi cũng sẽ theo tới cho mà coi. - Dương Phụng muốn cười cũng không cười nổi, - Hắn từng nói “phụng theo thiên tử mà dẹp kẻ không thần phục”, e rằng muốn đem chúng ta ra thử nhát đao đầu tiên rồi đó!

❀ ❀ ❀

[1] Tướng quân có cấp bậc cao nhất, địa vị trên cả chức tam công.

g Hộc, đều là những nét bút mà những kẻ đọc sách tranh nhau sưu tầm, học theo, những người bình thường tốn công nhọc kế cũng không xin được, hôm nay Chung Do lại chủ động đề tặng. Nhưng Đinh Nghi không những không vui, trái lại mặt mày thất
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Vương Hiểu Lỗi

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.