Cuộc đấu cuối cùng

Tào Tháo - Thánh Nhân Đê Tiện

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 363 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hồi Thứ 29
Nhân Cơ Hội Lật Đổ Phái Cầm Quyền

❊ ❊ ❊

— Sao? Điều đại tướng quân đi đốc chiến ở Lương Châu? - Mọi người đều sợ hãi giật mình.

— Không sai. - Kiển Thạc mặt đanh như sắt, khẩu khí ngang ngược dữ dằn, - Điều Hà Tiến tức khắc đến Lương Châu đốc chiến.

— Tại hạ thực sự không hiểu, - Tào Tháo lấy lại tinh thần, quyết định đấu lại ông ta, - Mấy hôm trước mới có tin báo tiệp của Hoàng Phủ Tung đưa về, báo tin đã đánh tan đám quân phỉ của Vương Quốc, giờ đây thừa thế truy kịch chiến thắng liên tục. Nếu đã đắc thắng, thì sao còn phải sai thêm đại tướng quân đến đó nữa?

Kiển Thạc hơi nhướn mắt nhìn sang Tào Tháo, sát khí trong ánh mắt không cần nói cũng có thể thấy rõ:

— Tào hiệu úy, ngươi cũng là người trong quân ngũ đã lâu. Có câu thế trận bất thường, nếu như Hoàng Phủ Tung tham công đánh bừa, tất bị khốn trong tay giặc. Năm xưa Đổng Trác cũng bởi truy kích giặc ở Du Trung, bị Bắc Cung Bá Ngọc vây khốn mấy tháng, nếu chẳng đắp đê chặn sông mà lui thì toàn quân sẽ chẳng còn một mống!

— Hoàng Phủ tướng quân không phải Đổng Trác. Tại hạ từng cùng đánh giặc với lão tướng quân, tướng quân là người già dặn thận trọng, làm gì có chuyện tham công đánh bừa? - Tào Tháo không hề nhượng bộ.

Phùng Phương ở bên cười nhạt nói:

— Còn chưa đánh trận mà ngài đã dự báo trước thắng bại. Phải chăng là Kiển đại nhân thông mưu với bọn phản tặc Tây Lương?

— Ngươi chớ ngậm máu phun người! - Kiển Thạc trừng mắt nhìn chằm chằm vào Phùng Phương.

— Phùng hiệu úy chẳng qua là nói đùa với ngài thôi, đại nhân không cần phải để ý. - Tào Tháo lại xoa dịu, lôi trở lại vấn đề, - Quay trở lại vấn đề trước đây nữa, dù cho có bắt buộc phải tăng quân đến Lương Châu, cũng không cần đến đại tướng quân phải đích thân đến đó! Sai người khác đi thì có gì là không được?

Phùng Phương tiếp lời:

— Đúng vậy, đúng vậy! Binh mã của Kiển đại nhân ngài chẳng phải đã trở về rồi sao? Lại sai Triệu Cẩn xuất chiến không được hay sao?

Kiển Thạc thấy Tào Tháo, Phùng Phương kẻ xướng người họa, dường không nén nổi giận, nhưng hiện giờ ông ta không thể tùy tiện nổi giận với các hiệu úy được. Kỳ thực mấy hôm nay, ông ta đã phải chịu sự giày vò về tâm lý không kém gì đối thủ. Mắt trông thấy hoàng thượng đã bị bệnh vào sâu đến ruột, căn bản không thể lo chính sự được nữa, trong khi mình chẳng những không thể bắt nổi Hà Tiến, mà ngay đến hai khúc xương là Tào Tháo, Phùng Phương cũng không gặm nổi. Nếu lại cố cương lên, vô duyên vô cớ giết thêm một hiệu úy nữa thì khó tránh khỏi họa từ tường vách gây ra binh biến. Hiện giờ Thư Tuấn, Ngụy Kiệt trong bắc quân cũng đã tiếp ứng trong ngoài với Hà Tiến, quân vũ trang của Hà Miêu còn chưa thu được hết, ở Hà Nội vẫn còn quân của Chu Tuấn đóng, vũ lâm quân cũng chưa chắc đã bảo đảm, nếu chẳng may mấy người này nhất tề khởi binh, thì khi ấy đừng nói đến chuyện phù lập Đổng hầu lên ngôi, mà ngay cả hoàng thượng có muốn được yên ổn qua đời cũng khó. Trong khi đó, bên phía Kiển Thạc thì, Phiêu kỵ tướng quân Đổng Trọng chẳng qua là một kẻ dòng dõi quý tộc, chỉ mong Đổng Trọng liên thủ với mình để đối phó Hà Tiến, được một bát nước một bó củi mà thôi. Hà Tiến không đáng sợ, đáng sợ là đám tướng lĩnh và sĩ nhân bên cạnh ông ta. Tình thế hiện giờ khác nào lấy trứng chọi đá, vô cùng nguy hiểm.

— Xin đại nhân thu lại mệnh lệnh! - Tào Tháo không để cho ông ta kịp thở, lập tức chắp tay nói.

— Xin đại nhân thu lại mệnh lệnh! - Bọn Phùng Phương bốn người cũng lập tức phụ họa theo.

Không thể phí công nhọc sức với bọn họ thế được, hoàng thượng sắp không còn giữ được nữa rồi... Kiển Thạc nghĩ đến đó lập tức đứng dậy nói:

— Không được! Đó là ý của hoàng thượng!

— Đại nhân nói là ý của hoàng thượng, vậy chiếu thư ở đâu? - Phùng Phương rất nhanh trí, hỏi liền.

— Sẽ có thôi... ngay lập tức sẽ có thôi... Thay đổi quy định một chút, không đợi mười ngày nữa, ba ngày sau chúng ta sẽ lại nghị sự! - Kiển Thạc bỏ đi không thèm ngoảnh nhìn lại.

Năm người ai nấy thở phao, coi như lại qua được một cửa ải. Hiện nay họ không dám chia nhỏ một giờ khắc nào, kiếm không rời thân, có hộ vệ tâm phúc đi theo, bên trong y phục lúc nào cũng mặc sẵn áo giáp mềm. Tào Tháo nhớ lại hành động của Kiển Thạc khi nãy, cảm thấy rất bất an:

— Kiển Thạc hiện đã là ngựa chạy cùng đường, nếu không cẩn thận sẽ chó cùng rứt giậu. Ông ta nói chiếu thư sẽ có, nhưng cứ theo ta biết thì hoàng thượng đã không thể xử lý chính sự được nữa rồi. Lần này ông ta nhất định là giả mạo chiếu thư để hành sự, ba ngày sau nghị sự lại, chúng ta càng phải cẩn thận hơn.

Phùng Phương nói:

— Cứ như ý ta, chẳng bằng chúng ta mau chóng đến mạc phủ, cùng ở một chỗ với đại tướng quân.

— Không được, nếu như Kiển Thạc dẫn quân vây khốn mạc phủ, chúng ta sẽ đi đời hết! - Tào Tháo lắc đầu nói, - Chớ quên là Đổng Trọng cũng ở trong thành.

Phùng Phương nghĩ ngợi nói:

— Như thế này đi, trước hết chúng ta đến mạc phủ nói rõ chuyện này, sau đó ai về doanh nấy thống lĩnh quân mã. Từ hôm nay trở đi, Kiển Thạc cho triệu tập, tất cả chúng ta sẽ không nghe theo, mặc xác hắn nói ba ngày sau gì đó! Ta không tin là hắn dám làm cứng. Hắn có quyền nhưng không có quân, còn chúng ta không quyền nhưng có quân. Chúng ta sẽ đấu với hắn, đấu cho đến khi hoàng thượng băng hà mới thôi!

Tào Tháo đã nghe ra, chủ ý này của Phùng Phương chẳng khác nào giữ quân tự vệ công nhiên đối chọi lại với hoàng thượng. Nhưng việc đến nước này, còn có cách nào khác nữa? Tào Tháo quay sang nhìn Hạ Mâu và Triệu Dung, rất không an lòng với hai người đó. Từ khi Bào Hồng bị giết, binh mã của hạ quân đã chuyển vào tay Kiển Thạc rồi, Viên Thiệu thì không có ở kinh, nếu như lại có hai doanh nữa quay giáo, thì tình thế sẽ muôn đời không thể khôi phục lại được, bèn nói lớn:

— Trước tiên, chúng ta hãy đến mạc phủ, năm người cùng nói rõ chuyện này với đại tướng quân đã, những việc tiếp theo sau đến đó rồi hẵng bàn!

Năm người dẫn theo thân binh cùng đến mạc phủ, nhưng vẫn chậm mất một bước, quân kỵ của Tây Viên đã bao vây mạc phủ từ trước rồi. Tào Tháo lập tức hiểu ngay đã xảy ra chuyện gì - Hỏng rồi! Bị Kiển Thạc lừa rồi! Kiển Thạc ngoài miệng nói là ba ngày sau, kỳ thực chưa đầy một canh giờ, sau khi rời khỏi Tây Viên, đã phóng ngựa chạy nhanh đến sảnh đường bức quan thượng thư làm giả chiếu mệnh, rồi dẫn quân đến mạc phủ trước.

Lúc này không thể nghĩ lâu được, Thuần Vu Quỳnh rút kiếm dẫn theo thân binh định xông vào. Tên đã kéo dây không thể không bắn, bốn người còn lại cũng đều rút binh khí ra. Tây Viên kỵ trông thấy rõ ràng, nhưng thấy rằng đó đều là thượng cấp của mình, nên tất thảy không biết làm thế nào. Những ngày này binh lính cũng rất mơ hồ, không biết rốt cuộc nên nghe theo ai, vì vậy không dám rút kiếm cản lại, nhưng cũng không cho phép bọn họ đi vào.

— Tránh đường! - Thuần Vu Quỳnh giận dữ hét to.

Trông thấy có quân lính tránh đường, Thượng quân Tư mã là Triệu Cẩn chen ra:

— Không được tránh! Không được tránh! Hiện có chiếu thư ở đây, tránh cho bọn chúng vào là kháng chiếu!

Thuần Vu Quỳnh đã nóng mắt, không đợi phân bua vung kiếm đâm tới. Triệu Cẩn cũng là tay chẳng vừa, thấy ánh kiếm vút tới, liền né người, thuận thế cũng vung kiếm ra. Hai cây kiếm ghì lại một chỗ, hai người đều giữ chặt. Bọn lính đều trông thấy rõ ràng, nhưng nào dám xông lên giúp đỡ? Mà giúp thì biết giúp ai?

Khi ấy một vị tư mã khác của thượng quân là Phan Ẩn cũng từ đám đông chen ra, hắn vốn là thuộc hạ của Bào Hồng, vì hạ quân sáp nhập vào thượng quân nên giờ đã là người của Kiển Thạc. Hắn thấy Thuần Vu Quỳnh và Triệu Cẩn ghì lấy nhau không buông, liền rút kiếm cầm tay, lấy sức chém mạnh, “Choang” một tiếng, hai cây kiếm kia đã bị hắn tách rời ra.

— Ngươi muốn làm gì? - Triệu Cẩn quát hỏi Phan Ẩn.

— Mau để cho họ vào.

— Ngươi điên rồi ư? Hiện đã có thánh mệnh truyền xuống, kháng chiếu là tội chết!

Phan Ẩn tra kiếm vào vỏ nói:

— Triệu tư mã, hiện nay đại sự trong thiên hạ còn chưa dứt khoát một bề. Ngài cho rằng, theo Kiển Thạc mọi việc đều y vào mệnh lệnh của hoàng thượng, thì có thể có kết quả tốt ư?

Triệu Cẩn chợt không nói gì.

Tào Tháo xông đến trước mặt:

— Triệu huynh đệ, hãy tránh đường cho, nếu cứu được đại tướng quân, thì đó cũng là công lớn của các hạ, rồi đây chớ lo không được thăng thưởng!

Triệu Cẩn rút kiếm trở vào, nhưng lại không dám truyền lệnh xuống, chỉ quay đầu đi nơi khác, giả như không trông thấy gì cả. Đám quân kỵ Tây Viên trông thấy thượng quan hành sự như vậy, vội lặng lẽ dạt ra rẽ thành một lối đi. Bọn Tào Tháo vội vàng chạy vào trong phủ.

Vào đến trong sân đã thấy Kiển Thạc tay cầm chiếu thư đứng giữa sân, Hà Tiến run rẩy lập cập quỳ trước cửa chính đường, rất nhiều quân lính đã bao vây các phòng của thuộc hạ, bọn Vương Khiêm đều bị khống chế cả. Bên này là Kiển Thạc có hai mươi vệ sĩ thân tín đao kiếm tuốt trần, mắt nhìn chăm chú. Bên kia thì có đám Ngũ Đãng, Hứa Lương, Trương Chương, Ngô Khuông, Bào Tín, Bào Thao cũng đều sẵn sàng binh khí, chỉ cần một tác động nhỏ là giao chiến nổ ra ngay.

Kiển Thạc nghe thấy tiếng bước chân, quay ra nhìn bọn Tào Tháo mặt không hề biến sắc, lại quay đầu tiếp tục nói với Hà Tiến giọng dọa nạt:

— Đại tướng quân, ta đã tuyên đọc xong chiếu thư, rốt cuộc ngươi có chịu phụng chiếu hay không?

Đến lúc này Hà Tiến đã hoàn toàn hiểu rõ dụng ý của hoàng đế, quỳ ở bên kia đáp lời:

— Kiển Thạc, ngươi là đồ tiểu nhân... ta không nghe theo người!

— Kháng chiếu là tử tội! - Kiển Thạc tiến lên hai bước, - Đại tướng quân muốn tạo phản ư?

Hà Tiến cúi đầu to xuống thật thấp, không dám đáp lại một từ nào, hai bên mang tai mồ hôi lạnh túa ra.

— Không có ai muốn tạo phản cả! - Tào Tháo bước dài tới nơi, - Chúng ta chẳng qua là muốn chỉnh đốn lại triều cương, trả lại sự thanh bình cho thiên hạ.

— Việc của triều đình, hoàng thượng tự biết cách xử trí. - Kiển Thạc trừng mắt nhìn Tào Tháo.

— Giao cho đám hoạn quan các ngươi xử trí đúng không? Lại tiếp tục để cho đám tiểu nhân gian tà thập thường thị ấy làm hại trung lương, đồ sát bách tính đúng không? - Đến nước này, Tào Tháo liền nói thẳng hết ra, - Tào Mạnh Đức ta thề cùng sống chết với đại tướng quân.

Kiển Thác đưa mắt quét một lượt tất cả những người có mặt tại chỗ:

— Các ngươi đều muốn tạo phản hả? Đều muốn kháng chiếu hả? Hoàng thượng sẽ hạ lệnh tru diệt hết cả nhà các ngươi đó!

Tào Tháo cười nhạt một tiếng:

— Giết đi! Thân ở cõi đời dơ bẩn, có sống cũng thêm nhục. - Nói xong, Tào Tháo bước nhanh đến bên phía Hà Tiến, rút kiếm cầm tay.

Thuần Vu Quỳnh thấy vậy cũng chửi to:

— Ông đây không cần biết tạo phản hay không tạo phản, nhưng hôm nay cũng phải sống mái một trận với giống cụt đuôi nhà ngươi. - Rồi nhảy sang theo Tào Tháo.

Kiển Thạc chỉ kịp giật mình, thì đã có hai hiệu úy chạy đi rồi, vội nhìn chòng chọc vào ba người còn lại, đặc biệt là Phùng Phương:

— Các ngươi cũng muốn theo bọn chúng làm phản ư? Phùng hiệu úy, ông là con rể của lão tướng công Tào Tiết, đã nhận được nhiều ân đức của hoàng thượng. Nếu như ông làm phản thì còn mặt mũi nào gặp lão trượng nhân của mình nơi suối vàng nữa? Ông muốn để cả nhà người ta cũng phải bị liên lụy mà chết sao? - Phùng Phương nghe nói vậy do dự không yên, nhíu chặt hai mày không biết phải quyết định thế nào. An nguy của mình là chuyện nhỏ, lớn nhỏ cả nhà bị liên lụy mới là chuyện lớn.

Khi ấy, chợt thấy từ trong phòng của đám thuộc hạ một người nhảy ra, gạt bọn lính đang ngăn cản, chạy đến giữa sân:

— Họ Phùng kia! Ngươi với ta tình như huynh đệ, nhà ta bốn đời làm tam công mà đều gạt đi hết, ngươi chỉ là con rể một hoạn quan thì sợ gì? Tào Tiết thanh danh xấu xa như vậy, nếu như ngươi có thể giúp bảo vệ kẻ trung lương thì sẽ rửa được cái nhục ấy! Đến đây đi! - Mọi người quay nhìn, kẻ ấy chính là Viên Thuật.

— Công Lộ... Được rồi, ta bỏ mạng theo quân tử! - Phùng Phương rảo chân, cũng bước sang luôn.

Vậy là năm vị hiệu úy thì ba vị đã chạy sang phía Tào Tháo. Hạ Mâu, Triệu Dung quay sang nhìn nhau, biết rằng nếu chậm trễ thì sẽ không tránh khỏi họa, cũng chẳng nói chẳng rằng chạy sang luôn. Tào Tháo coi như đã thở phào một hơi, cao giọng quát lớn:

— Kiển Thạc, ngươi nghe đây! Hiện giờ đại cục đã định, ngươi chớ nghĩ đến chuyện có thể điều đại tướng quân ra khỏi kinh sư. Hãy quay về bẩm báo với hoàng thượng, tru diệt gian thần và thập thường thị, nếu không những cánh quân của chúng ta sẽ không nghe theo sự điều khiển của ngươi đâu!

Kiển Thạc nắm chặt lấy tờ chiếu thư:

— Các ngươi đều là phản tặc!

— Không đúng! Làm trái lẽ trời mới là phản! - Tào Tháo cười nhạt một tiếng, - Thiên địa quân thân sư, thiên địa ở trước rồi mới đến quân, e là một kẻ hoạn như ngươi không hiểu được đạo lý này đâu.

Thần thái cao ngạo của Kiển Thạc nhất thời bị một lớp bụi đất phủ mờ, cúi nhìn xuống lại trông thấy tờ chiếu thư trong tay, không biết làm sao được đành nhét nó vào tay áo, quay người than thở nói:

— Ài... Bảo Triệu Cẩn, Phan Ẩn thu quân hồi cung.

Kiển Thạc lầm lũi đi ra, nhưng mọi người vẫn không thốt ra một câu vui mừng nào. Hôm nay đã vượt qua được nỗi sợ hãi mà không nguy hiểm gì rồi, nhưng ai biết được ngày mai sẽ lại ra sao...

Màn đêm thường phủ lên hoàng cung một bức màn thần bí và đáng sợ. Những kèo son xà vẽ, bệ ngọc cột vàng ban ngày sẽ nhân màn đêm đen tối biến thành lạnh lẽo quanh co, ly kỳ cổ quái. Ngọc Đường điện, Sùng Đức điện, Tuyên Đức điện, Hoàng Long điện, những miếu đường uy nghi nghiêm cẩn ấy, trong màn đêm đen lại càng thấy thê lương lạnh lẽo, nhưng cơn gió lạnh buốt của buổi đầu xuân thổi qua cũng khiến trong đại điện vẳng ra những âm thanh như ma kêu quỷ khóc từng cơn từng hồi. Bạch Hổ quán, Thừa Phong quán, Thừa Lộc quán, Đông quán, giữa những tòa cung điện lẻ loi đứng sừng sững ấy, không có lấy một tia sáng soi rọi xuống các thánh địa học thuật ấy. Trường Lạc cung, Trường Tín cung, Vĩnh Lạc cung, Hàm Đan cung, giữa những hành lang đài gác âm u lạnh lẽo chỉ có lác đác mấy lão hoạn quan già co ro khốn khổ giữ đèn, kể cho nhau nghe những bí mật thuở xa xưa...

Trong Gia Đức điện ánh đèn leo lét, tựa hồ như đã dự báo trước một điềm không lành. Đổng thái hậu vẻ mặt tiều tụy ngồi bên sập rồng, tự tay lau mồ hôi cho hoàng nhi. Lưu Hoành đã đến những giờ khắc cuối cùng của mình, vị hoàng đế một đời kiêu xa dâm dật cuối cùng đã hiểu ra, câu “Vạn thọ vô cương” mà Kinh thi nói, chỉ là một niềm mong mỏi không có thực mà thôi. Ngài cảm thấy cơ thể mình vô cùng nặng nhọc, dường như có vô số cánh tay muốn lôi ngài xuống lòng đất, cổ họng như có kim châm không thể nói được. Tuy nhìn trước mắt chỉ thấy lờ mờ mơ hồ, nhưng lời nói của Kiển Thạc thì hoàng đế vẫn nghe thấy rõ ràng.

— Muôn tâu hoàng thượng, nô tài vô năng. Việc này nô tài vẫn chưa làm được, để cho hoàng thượng phải thất vọng. - Kiển Thạc dập đầu côm cốp.

Lưu Hoành hơi lắc lư đầu:

— Trương Nhượng... Triệu Trung...

— Muôn tâu hoàng thượng, bọn họ đang ở chỗ hoàng hậu. - Kiển Thạc đáp lời.

Thật là một sự châm biếm quá lớn! Hoàng thượng đã sắp về trời, vậy mà thập thường thị do chính tay hoàng thượng cất nhắc lên lại chạy sang xun xoe với người của Hà gia. Giờ đây cuối cùng hoàng thượng đã biết thế nào là tiểu nhân, Dương Tứ, Lưu Khoan, Kiều Huyền, Trần Đam, Lưu Đào... những vị lão thần từng can gián khi xưa chập chờn hiện ra trước mắt. Sang thế giới bên kia rồi ngài còn mặt mũi nào để đối diện với họ nữa? Nhưng Lưu Hoành vẫn không hiểu, mầm mống của tội lỗi không phải là thập thường thị, mà chính là sự hoang dâm bạo ngược của chính bản thân mình, đã đem chính nghĩa đẩy sang phía Hà Tiến. Vốn ngài nghĩ rằng Hà Tiến là một kẻ ngu xuẩn dễ dàng khống chế, ai ngờ cuối cùng ông ta lại bị đảng nhân khống chế. Ngài muốn xỉ vả, muốn nguyền rủa, nhưng ngài đã không còn sức lực nữa rồi, một giọt nước mắt long lanh từ khóe mắt vô thức lăn dài xuống .

— Thánh thượng, người hãy giữ gìn sức khỏe ạ! - Kiển Thạc ôm lấy sập rồng.

— Giết... Hà...

Kiển Thạc dập đầu nói:

— Nô tài xin liều chết tâu một câu, Hà quốc cữu thanh vọng rất rộng, mà đại hoàng tử tuổi đã mười bảy, hoàng thượng không nên phế trưởng lập...

— Hỗn xược! - Đổng thái hậu trừng mắt nhìn Kiển Thạc, - Những lời ấy ngươi có thể nói được ư?

Kiển Thạc không dám nói nhiều thêm nữa.

Đổng thái hậu ngồi phủ phục trước người hoàng nhi, nước mắt giàn giụa:

— Hoàng nhi, nếu như hoàng nhi ra đi, thì mẫu hậu biết làm thế nào! Ta chỉ có một mình hoàng nhi thôi! Tiểu hoàng tôn của ta biết làm sao đây, hoàng nhi bỏ đi thế này có xứng với người mẹ đã mất của nó không?

Lưu Hoành cố lấy tinh thần, hơi ngẩng đầu dậy, nhìn tiểu nhi tử Lưu Hiệp đang quỳ khóc ở góc điện. Phải... nó mới chín tuổi, dù có lập nó làm vua, thì Hà gia cũng muốn phế là có thể phế. Nhưng tục ngữ có câu, nhìn đứa trẻ ba tuổi có thể biết lớn lên thế nào, đứa bé này tất có thể thành minh quân một đời, chí ít là hơn mình.

Lưu Hoành cố gắng lấy một hơi dài, đưa cánh tay phải chỉ chỉ vào Lưu Hiệp, mắt chằm chằm nhìn Kiển Thạc. Kiển Thạc biết ý nói:

— Xin thánh thượng an lòng, nô tài sẽ cố gắng làm.

— Không phải là cố gắng làm, mà nhất định phải làm được! - Đổng thái hậu lau nước mắt, bà bẩm tính từ khi sinh ra đã có nét cứng cỏi mạnh mẽ, - Kiển Thạc, ngươi với Đổng Trọng - điệt nhi của ta, hãy cùng phù Hiệp nhi làm vua, ngươi sẽ là khai quốc công thần. Ngươi hãy nghĩ đến niềm sủng ái với Tôn Trình, sự quý hiển của Tào Đằng. Nếu ngươi trừ diệt Hà gia, thì ngươi muốn gì, ai gia sẽ cho ngươi cái ấy!

Kiển Thạc lặng im. Bắn thân hắn vốn không để tâm đến chuyện ban thưởng và chức tước, chỉ cần toàn tâm toàn ý làm việc vì hoàng thượng là đủ rồi. Nhưng chuyện này hiện giờ, căn bản là bản thân hắn không thể làm nổi, thái hậu với hoàng thượng đã quá trông mong rồi.

Chẳng còn cách nào khác, Kiển Thạc đã đắc tội làm khổ đại tướng quân, giết Bào Hồng cũng đã là một sự quyết liệt với ông ta. Nhưng nếu không tiếp tục công việc này, bọn Hà Tiến hoàn hồn lại tất sẽ trừng trị hắn. Vẫn là một câu này, Hà Tiến khó mà đấu được, lực lượng sĩ nhân sau lưng ông ta rất lớn. Kiển Thạc cúi đầu suy nghĩ hồi lâu, mới cắn răng, dập đầu trước hoàng thượng và thái hậu:

— Thánh thượng an lòng, thái hậu nương nương an lòng, nô tài cố... nhất định làm được! Nhất định làm được!

Giúp lập Thiếu đế

Phủ đại tướng quân từng giờ từng khắc dè chừng Kiển Thạc gây họa, nhưng đã ba ngày sau khi xảy ra sự việc, chẳng có chuyện gì xảy ra cả. Bất kể là bản thân Hà Tiến, hay mấy người hiệu úy và đám thuộc hạ, cho tới những bằng hữu chạy đến tất cả đều ngày đêm lo sợ.

Hiện giờ tất cả mọi người đều đã ở chung trên một con thuyền, chỉ có thể bảo vệ Hà Tiến để mọi người đều được yên ổn. Trong ba hôm ấy, không một ai ra khỏi mạc phủ nửa bước chân, mọi người đều tạm coi nơi đây là nhà mình. Cho đến xẩm tối ngày thứ ba, chợt có sứ giả đến, truyền Hà Tiến vào cung để phó thác di chiếu. Hà Tiến tiếp chiếu, trở về hậu đường đổi mặc triều phục, nhân thể hỏi mọi người.

— Mệnh lệnh khác thường, đèn khô dầu cạn. - Vương Khiêm vuốt râu nói, - Phen này ắt hẳn là vạn tuế gia đã sắp quy tiên, dặn dò việc hậu sự. Người ta khi sắp chết, lời nói cũng thiện, đại tướng quân có thể đi.

— Không đúng, Kiển Thạc khí thế hung hãn, chính là ỷ vào hoàng thượng. - Viên Thuật cười nhạt nói, - Ta cho Kiển Thạc tất cho mai phục binh mã trong cung để mưu hại đại tướng quân.

Tào Tháo đi đi lại lại mấy vòng trong sảnh đường, trầm ngâm nói:

— Việc này vẫn có hai khả năng. Kiển Thạc từ lâu muốn đoạt lại binh quyền mà không được, e là cũng không dám tùy ý vội vàng. Nhưng nếu lại bảo là truyền ban di mệnh lấy Sử hầu làm bậc chí tôn, thì ta thấy cũng chưa chắc là thực...

Câu sau, Tào Tháo không dám nói hết, bản thân Tào Tháo cảm thấy Kiển Thạc muốn bức Hà Tiến phải lập Đổng hầu Lưu Hiệp. Chỉ sợ rằng đại tướng quân quá ư nhu nhược, đến đó rồi sẽ để cho người ta dắt mũi đi! Vì vậy đổi giọng, nói:

— Đã là nhận chiếu cũng không thể không đi, chúng ta dẫn theo binh mã, vây quanh bảo vệ ngoài cung, lại sai người đi dò thám tin tức binh mã các nơi.

Mọi người bàn tính xong xuôi, cùng hộ vệ Hà Tiến ra cửa, đang định ai nấy về doanh điểm quân dẫn theo, thì thấy một toán quân mã rầm rập chạy tới, hóa ra là Viên Thiệu đã về đến nơi.

— Bản Sơ! - Hà Tiến trông thấy Viên Thiệu, coi như đã có chỗ dựa an tâm, nước mắt dường muốn trào ra.

Viên Thiệu vội vàng xuống ngựa quỳ nói:

— Đại tướng quân, để ngài phải chịu khổ rồi.

Mọi người trông thấy Viên Thiệu ai nấy đều mừng rỡ, Tào Tháo vỗ vỗ vai Viên Thiệu:

— Bản Sơ, thật không ngờ huynh có thể sống mà về đến đây!

— Đất Thanh Châu có Đông Hải tướng Tiết Diễn, Kỵ đô úy Tang Bá cùng hợp sức với ta để chiến đấu. Sau khi việc xong, ta sợ Kiển Thạc hại, mới lưu lại Tư mã Lưu Tử Huỳnh để đôn đốc đội ngũ, còn mình chỉ dẫn theo ba trăm quân kỵ theo đường tắt đi vòng trở về, dọc đường đi, đến một tin thắng trận cũng không dám đưa về. - Những điều Viên Thiệu nói không hề sai, có thể nhìn thấy vì tránh nạn mà Viên Thiệu đã vô cùng vất vả, mặt mũi bơ phờ, hình dung tiều tụy, chẳng có chút gì giống một vị tướng quân đắc thắng trở về cả.

Viên Thiệu đã về, nên số binh mã hiện giờ đã có đủ, không cần phải quay về Đô Đình điểm quân nữa. Ba trăm quân kỵ của Viên Thiệu, cùng với đám thị vệ gia binh trong phủ đại tướng quân, và số lính mọi người dẫn theo bên mình, gộp lại được năm trăm quân, mọi người như quần tinh ủng nguyệt đưa Hà Tiến đến hoàng cung. Đi đến đường Chính Dương đã có bọn tiểu hoàng môn chạy đến đón, quỳ xuống thi lễ nói:

— Nô tài phụng mệnh thượng quân hiệu úy Kiển đại nhân nghênh đón đại tướng quân. Kiển đại nhân nói, chuyện vừa qua thực là đắc tội, xin ngài chớ để lòng. Lại e đại tướng quân nghi ngại, Kiển đại nhân đã điều tất cả số quân kỵ Tây Viên của thượng quân về lại Tây Viên rồi, xin đại tướng quân an lòng vào cung, vạn tuế gia có việc quan trọng muốn dặn bảo.

Hà Tiến nghe xong đã an tâm hơn nhiều, quay lại nhìn mọi người nói:

— Hoàng thượng rốt cuộc cũng vẫn còn chút tình với ta đó!

Tào Tháo liền nhắc nhở, nói:

— Quân kỵ Tây Viên tuy đã đi nhưng vũ lâm quân vẫn còn đó, đại tướng quân vẫn phải hành sự cẩn trọng.

Hà Tiến luôn miệng nghe theo. Vì những người chưa được mời thì không thể nhập cung, nên Hà Tiến chỉ dẫn Ngô Khuông, Trương Chương, theo một tiểu hoàng môn vào cung. Viên Thiệu thấy Hà Tiến đã vào cửa cung, vội vàng điều động quân mã bao vây hoàng cung. Lúc này đây Viên Thiệu chẳng khác nào thượng quân hiệu úy, bọn Tào Tháo đều nghe theo sự điều khiển đó. Những thuộc hạ đi theo ai cũng đeo bội kiếm, từng nhóm ba người năm người chốt giữ những nơi giao lộ vãng lai. Theo lý mà nói, đem đại quân vây hoàng cung cũng chẳng khác nào tạo phản, nhưng loạn lạc mấy ngày nay lại dân ở kinh sư không ai không biết, đám vũ lâm quân canh giữ trong cung cũng không dám tùy tiện quát tháo gây sự, chỉ là đứng nguyên tại chỗ của mình, giữ chắc cửa của mình, và không nói năng gì với người của Viên Thiệu cả.

Tào Tháo và Tuân Du phụ trách vây giữ Tây Môn, vừa đến phía mé tây hoàng cung còn chưa kịp chia quân tản ra, thì đã thấy một đám hỗn loạn phía cửa cung. Bọn Hà Tiến ba người hốt hoảng từ cửa cung phía tây lao ra.

— Làm sao vậy, đại tướng quân? - Tào Tháo chạy lên đón hỏi.

Ngô Khuông chửi nói:

— Khốn kiếp, Kiển Thạc muốn mưu hại đại tướng quân. May nhờ có Phan Ẩn ở bên trong đưa tin báo ra, nếu không qua đến đường phục đạo đã thành ma dưới lưỡi đao rồi! Tên hoạn dẫn dường kia cũng chả phải thứ tốt đẹp gì, đã bị ta phanh thây rồi! - Nói xong vẩy vẩy lưỡi kiếm vẫn còn máu chảy ròng ròng.

Hà Tiến sắc mặt xám ngoét, xem ra đã vô cùng sợ hãi.

— Trước tiên về phủ đã rồi hãy nói. - Tào Tháo bảo Tuân Du bảo vệ Hà Tiến, còn mình thì chạy sang cửa trước để báo tin.

Viên Thuật nghe xong lập tức nổi giận:

— Chúng ta dẫn quân đánh vào thôi! Nhân cơ hội này giết tất cả Kiển Thạc và bọn thập thường thị đi!

Đám võ biền Thuần Vu Quỳnh, Ngũ Đãng, Hứa Lương nhao nhao hưởng ứng.

Viên Thiệu tâm trí sáng suốt, lập tức quát bảo:

— Không được làm bừa! Dẫn quân vào quốc môn há chẳng phải mưu phản? Hoàng hậu, hoàng tử nếu bị thương tổn gì, thì kẻ nào có thể gánh được trách nhiệm? Trước hết hãy về mạc phủ, rồi sẽ bàn bạc.

Mọi người nhốn nháo nói với nhau, quân mã bốn xung quanh hoàng cung đều biết tin cả, bèn lũ lượt rút binh. Lần ấy, đến đã nhanh, mà đi còn nhanh hơn, chẳng mấy chốc đã bảo vệ được Hà Tiến về đến mạc phủ.

Tào Tháo thấy Ngũ Đãng bắt binh sĩ hạ trại ở trên phố, phát cáu bảo:

— Không được! Quân mã của doanh trung quân mau về Đô Đình đóng giữ, đây là thành Lạc Dương, không phải là nơi có thể tùy tiện qua lại được.

Đám võ biền ấy chẳng cần biết đó là nơi nào, chỉ muốn được đại khai nhãn giới, nên nghe thấy Tào Tháo sắp xếp như vậy thì đều buồn bực không vui, nhưng không cãi lại được, chỉ còn cách nghe theo ra khỏi thành. Tuy nói như vậy, song Ngũ Đãng vẫn chọn lấy một trăm quân tinh nhuệ để bảo vệ mạc phủ. Mọi người chen nhau về đến sảnh đường. Hà Tiến bị dọa cho sợ quá cứ lắc đầu mãi:

— Nguy quá! Nếu không có Phan Ẩn báo cho, thì ta đã chết từ lâu rồi! Hoàng cung này ta thực sự không dám vào lại nữa.

— Nhưng hiện giờ biết làm thế nào đây? - Viên Thiệu cũng không biết nên làm thế nào, - Hoàng thượng sống chết còn chưa rõ, hoàng hậu và hoàng tử bị khốn trong thâm cung, các thượng thư, thuộc quan đều nằm trong tay Kiển Thạc. Trong ngoài không thông tin được với nhau, cứ giữ miếng với nhau không chịu buông thế này, biết đến khi nào mới hóa giải được?

— Không phải sốt ruột. - Điền Phong vẫn ngồi điềm tĩnh, - Âm mưu của Kiển Thạc đã bị bại lộ, chỉ dựa vào khu hoàng cung nhỏ bé ấy há có thể lại gây ra sóng gió? Chuyện này không cần phải vất vả đến quân sĩ kinh động đến chúng nhân, thời gian lâu dần tất sẽ có thay đổi. Quân lính ở bảy thự, thậm chí thập thường thị, bọn họ đều phải suy nghĩ đến tính mạng của gia đình mình, ai có thể mạo hiểm cùng với ông ta được? Ta xem việc biến động cũng không còn xa nữa, chắc chắn chỉ trong một giờ ba khắc nữa mà thôi.

Ông ta còn chưa nói dứt câu thì đã nghe bên ngoài náo loạn. Dường như có ai đó muốn chạy vào mạc phủ, bị đám vệ sĩ bắt được rồi. Giờ sau Ngô Khuông chạy vào:

— Khải bẩm đại tướng quân, bắt được một tên hoạn quan lấm la lấm lét, hình như là đến dò la hành động của chúng ta.

Người bị bắt đứng ở ngoài, hình như nghe thấy lời Ngô Khuông nói, vội kêu to:

— Ta không phải hoạn quan! Để ta vào! Mạnh Đức! Mạnh Đức! Ta có việc gấp muốn bẩm báo đại tướng quân!

Tào Tháo nghe thấy có người gọi mình, vội chạy ra xem, thấy Trương Chương hai tay đang túm chặt một người, chính là tộc đệ Tào Thuần. Tào Thuần đang làm hoàng môn thị lang, cho nên đầu đội mũ điêu đương, mình mặc áo bào vàng, lưng đeo bội đao sơn vàng, ăn mặc giống như những hoạn quan khác. Thêm nữa, Tào Thuần mới mười chín, tuổi còn trẻ và chưa từng nuôi râu, nên khó tránh khỏi bị nhận lầm là hoạn quan.

— Mau mau thả ra, đó là đệ đệ của ta đấy!

Trương Chương bản tính thô kệch, cũng không hỏi rõ ràng, liền thả luôn tay ra, nói lảm nhảm:

— Nhà Tào huynh cũng thật lạ, vẫn biết tổ phụ là hoạn quan, chứ chưa bao giờ nghe lại có đệ đệ cũng là hoạn quan nữa!

Tào Thuần chẳng có tâm tư tranh cãi với hắn, lập tức theo huynh trưởng vội vã vào sảnh đường, thấy mọi người ngồi đầy trong nhà, tuyệt đại đa số đều không quen biết, liền vái chào khắp một vòng.

Tào Tháo vội nói:

— Đây là hoàng môn thị lang Tào Thuần, tộc đệ của ta... Tử Hòa, không phải đa lễ, liệt vị đây đều là người của ta, có chuyện gì đệ cứ nói không ngại.

Tào Thuần nhận ra được Hà Tiến, cúi người thi lễ nói:

— Khải bẩm đại tướng quân, vạn tuế gia tối qua đã băng hà rồi!

Mọi người nghe xong đều không có phản ứng gì, giờ đây chuyện sống chết của hoàng đế không ai còn quan tâm đến nữa rồi.

— Hoàng thượng lập ai làm vua? - Hà Tiến còn chưa hỏi, thì Viên Thiệu đã vội vã tranh hỏi trước.

Tào Thuần tuy là kẻ thư sinh mới vừa ra làm quan, nhưng đầu óc nhanh nhạy. Trước mặt bọn Hà Tiến, há có thể nói là đã lập Đổng hầu Lưu Hiệp? Tào Thuần vội giả vờ nói:

— Vạn tuế gia khi lâm chung đã quyết ý lập đại hoàng tử lên ngôi, mệnh cho đại tướng quân ngài làm phụ chính, nhưng Kiển Thạc làm theo ý mình, muốn tự ý phế lập, để chiếm cứ triều đình. Hôm nay gian kế bị tiết lộ, hắn đã sai người đóng chặt cửa cung, giam lỏng hoàng hậu và đại hoàng tử. Xin đại tướng quân mau mau cứu giá! - Nói xong lại rút ra một mảnh thư lụa đưa cho Tào Tháo, - Kiển Thạc đã đến Trường lạc cung giam cấm hoàng hậu, đây là mật thư của hắn gửi cho Triệu Trung trong đám thập thường thị, bị hoạn quan Quách Thắng - đồng hương với đại tướng quân bắt được. Ngài mau đọc đi!

Tào Tháo cầm lấy thư định đưa lên, lại nhớ ra Hà Tiến không biết chữ, mới chuyển sang cho Vương Khiêm.

Vương Khiêm mở ra đọc to:

Huynh đệ đại tướng quân nắm giữ quốc gia, chuyên quyền triều chính. Nay lại cùng đảng nhân trong thiên hạ mưu giết tả hữu của tiên đế, quét sạch bọn chúng ta. Nhưng vì Thạc tôi nắm giữ cấm binh, nên còn do dự. Nay hãy nên cùng đóng chặt cửa thành, mau bắt mà giết đi... Bẩm đại tướng quân, Kiển Thạc kia muốn thông đồng với thập thường thị, làm theo việc Vương Phủ sát hại Đậu Vũ khi xưa!

Hà Tiến không biết làm thế nào, chỉ biết quay sang nhìn Viên Thiệu. Viên Thiệu cũng không biết nên ứng phó ra sao, chợt nhớ đến Hà Ngung đã từng trải qua chuyện của triều trước, vội chắp tay nói:

— Bá Cầu huynh, lúc này nên xử trí ra sao?

Hà Ngung xua xua tay, cười nhạt nói:

— Tên nhãi ranh ương bướng ấy chẳng cần phải nghĩ đến! Xuẩn tặc Kiển Thạc chẳng biết việc gì, năm xưa Vương Phủ, Tào Tiết có lính của bắc quân tương trợ, còn nay binh quyền toàn bộ đều nằm trong tay đại tướng quân. Chẳng cần phải nói thập thường thị không dám liên thủ với hắn, mà dù bọn chúng có dám giúp việc bạo ngược ấy, thì đám giặc hoạn kia giơ một bức chiếu thư suông ra nào có tác dụng gì? Hiện giờ đã không còn là hai mươi năm trước nữa rồi!

Viên Thuật lại lấy lại tinh thần:

— Nếu đã như vậy, cất quân đánh vào hoàng cung, bất kể bọn chúng là Kiển Thạc, Quách Thắng, Trương Nhượng, Triệu Trung gì gì, chúng ta đều giết sạch! - Viên Thuật vừa kêu lên như vậy, đám võ biền mà Hà Tiến đề bạt lên cũng đua nhau kêu theo.

— Hỗn xược! - Viên Thiệu lại một lần nữa quát thôi, - Kẻ làm tôi há lại có thể làm việc trái lẽ thường như vậy?

Viên Thuật vốn đã hơi xa cách với với vị ca ca có xuất thân dân dã của mình, liền cự lại:

— Hơi một chút là huynh lại đem đại đạo lý ra trấn áp người khác. Đây đâu phải là phủ của huynh?

Viên Thiệu hơi đỏ mặt, nhưng không tiện tranh cãi với Viên Thuật trước mặt mọi người.

— Ha ha ha... - Một tràng cười lớn làm cắt ngang cuộc tranh luận của mọi người, nó thật không ăn nhập gì với không khí căng thẳng này. Mọi người ngoảnh lại nhìn, ở góc sảnh đường, ba người Điền Phong, Khoái Việt, Tuân Du đang nói cười với nhau.

Tào Tháo vội hỏi:

— Mấy vị cao hiền có cách gì chăng?

Tuân Du vui hớn hở nói:

— Khi nãy Điền Nguyên Hạo nói sẽ có biến số. Biến số ấy chẳng phải đã đến rồi sao? - Mọi người quay sang nhìn nhau.

Khoái Việt thấy mọi người không hiểu, tự tin đến trước mặt Tào Thuần nói:

— Tử Hòa hiền đệ, đệ nói rằng cấm cung đã đóng, vậy người nào giúp đệ trốn ra?

— Là hoạn quan Quách Thắng, ông ấy cũng là nhân sĩ ở Nam Dương, là đồng hương với đại tướng quân, nên có ý muốn theo về với đại tướng quân. Chính vì vậy mới đưa cho đệ bức thư kia, lại giúp đệ trốn ra ngoài.

— Tốt! - Khoái Việt gật gật đầu, - Vậy đệ có quen biết tên lính thả đệ ra không?

— Có bịt mắt đệ cũng biết được hắn! - Tào Thuần cười nói.

— Nếu vậy, lại phiền hiền đệ quay về cửa cung, đem thư này trả lại.

— Sao cơ? Trả lại ư? - Tào Thuần giật mình.

Tuân Du nói chen vào:

— Đúng, đưa trả về! Chẳng phải đó là thư của Kiển Thạc gửi cho Triệu Trung sao? Đưa trả lại để cho Quách Thắng giao nó cho Triệu Trung.

— Nhưng phải nói rõ cho ông ta biết, đại tướng quân muốn ông ta gửi bức thư này đi như bình thường. - Điền Phong nói thêm.

Mọi người không hiểu ý gì, cúi đầu suy nghĩ, Tào Tháo lại là người đầu tiên bỗng chợt hiểu ra:

— Mấy vị huynh trưởng có mưu kế thật hay! Thập thường thị được thư này rồi tất sẽ sợ hãi vỡ mật, chắc chắn sẽ lập mưu giết Kiển Thạc để thoát tội cho mình, việc trong hoàng cung, chúng ta có thể không cần đánh mà vẫn yên được!

— Nếu như bọn Trương Nhượng không thể diệt trừ được Kiển Thạc thì sao?

— Không ngại, thập thường thị mà không trừ được Kiển Thạc thì Kiển Thạc sẽ trừ thập thường thị, đó chẳng cũng là một chuyện tốt sao? Chúng ta cứ tọa sơn quan hổ đấu thôi. - Tào Tháo nói xong, nhìn kỹ Điền Phong, Khoái Việt, Tuân Du, thầm nhủ: “Hà Tiến có kẻ sĩ tài giỏi mà không biết được, mưu trí của ba người này chẳng thua kém Trương Lương, Đặng Vũ.”

— Nếu như đã có cách, thì cứ thế làm thôi. - Hà Tiến nói xong câu ấy, thì sự việc coi như đã quyết định như vậy. Bèn sai mấy tên vệ sĩ dũng mãnh bảo vệ Tào Thuần về tới cửa cung đưa thư.

Quả nhiên, sáng hôm sau đã có tin tức truyền ra, thập thường thị dẫn theo thân tín đánh lại Kiển Thạc. Quách Thắng nhân khi rối loạn đã đâm chết Thạc. Đến lúc này, nội loạn ở trong hoàng cung coi như đã kết thúc.

Vào lúc khác thường, không thể theo lễ nghi thông thường, mọi người cũng đều chưa đổi mặc triều phục, liền bảo vệ Hà Tiến lại vào hoàng cung.

Lần này vũ lâm quân đều bỏ hết khí giới, thập thường thị, tướng lĩnh bảy thự, và hai tư mã của thượng quân đều ra ngoài cửa cung quỳ đón. Các sĩ nhân mấy hôm nay đều như mơ cùng một cơn ác mộng thật dài, cho đến tận lúc này xem như mới tỉnh dậy, Hà Tiến cũng rạng rỡ vui cười.

Hiện giờ xem như thập thường thị đã sống gửi dưới cửa người khác, sinh tử tồn vong chỉ ở một khoảnh khắc suy nghĩ của Hà Tiến. Trương Nhượng vội vàng bò đến bên chân Hà Tiến, ngẩng đầu lên cười nói:

— Đại tướng quân, mấy hôm nay chúng tiểu nhân luôn ngầm bảo vệ thái hậu nương nương và hoàng thượng. Hai mẹ con thái hậu và hoàng thượng đều rất bình an, xin ngài không phải lo lắng.

Tân đế còn chưa đăng cơ, mà Trương Nhượng đã gọi Hà hậu và Sử hầu là “thái hậu nương nương và hoàng thượng”, ý tứ nịnh bợ chẳng nói đã rõ. Nhưng Hà Tiến chẳng có tâm kế gì, nghe xong rất lấy làm ưng ý:

— Mau mau đứng dậy, các ngươi đều là những công thần tru diệt Kiển Thạc đó!

Viên Thiệu ở phía sau nghe được, lông mày đều dựng ngược cả lên, vừa định nói, thì Tào Tháo đã kéo lại, nói nhỏ:

— Hiện giờ chưa phải lúc, trước hết định ngôi đại vị mới là quan trọng. Sau này chúng ta dọn dẹp đám nô tài này!

Viên Thiệu khi ấy mới hơi nguôi cơn giận dữ.

Trương Nhượng, Triệu Trung cũng đều tuổi đã cao, làm đến chức trung thường thị, thực ra cũng chỉ mong nửa cuộc đời còn lại được ở bên Lưu Hoành tác oai tác quái phú quý vô biên, nào hay hoàng đế tính mệnh chẳng dài lâu, làm liên lụy hai lão phải khom lưng cúi đầu trước mặt Hà Tiến như đứa gia nô. Hiện nay Triệu Trung còn giữ chức đại trưởng thu, trông bộ dạng đi trước dẫn đường, cứ như là đang bò chứ không phải đang đi nữa, khó khăn lắm mới dẫn mọi người đến được bên ngoài điện Gia Đức, mệt nhọc thở không ra hơi, lại còn phải ngẩng đầu lên bẩm báo:

— Đại tướng quân, di thể của hoàng đế đang được quàn tại đây.

Tất cả mọi người thực hiện đại lễ ba lần quỳ, chín lần khấu đầu xong, tiểu hoàng môn khi ấy mới mở cửa điện.

Mọi người vừa trông, ai nấy không khỏi kinh ngạc: Khắp điện treo đầy màn trướng màu trắng, những vật phản quang, gương kính, đều được che kín, di thể hoàng đế được thay long bào mới, đặt nằm trên sập rồng. Quan quách đều đã được chuẩn bị đầy đủ, tạm để ở góc điện. Trên sáu cái án đã bày đầy những bí khí ở Đông Viên, đồ đựng rượu bằng vàng bạc, vòng ngọc đá quý, cung tên túi da, đỉnh âu bình cốc cho tới những thứ đồ ngoạn vật mà bình sinh Lưu Hoành vẫn thích. Ba mươi trượng lụa trắng phủ xe đã gấp ngay ngắn đặt trên mâm. Những đồ bồi táng biên chung, đại chung đều được sơn đỏ quét son lại thật mới, hoa văn trên cột khung giá treo chia ra hình nhật, nguyệt, điểu, quy, long, hổ, liên bích, yển nguyệt, đều theo lễ chế. Linh vị đã sắp đặt ổn thỏa, lư hương không dứt, đèn nến sáng ngời, tùy hầu châu, trảm xà kiếm, sáu ngọc tỷ của thiên tử bày đủ trên bàn cúng, nổi bật nhất chính là ngọc tỷ truyền quốc được mạ vàng sáng chói nằm ở giữa.

Hà Tiến không hiểu lễ lắm, thị ngự sử Khổng Dung đứng ở phía sau không ngăn được phải thốt lên khen ngợi:

— Ai là người sắp đặt mọi việc ở cung quàn vậy? Mọi việc đủ đầy thật là quy củ!

Trương Nhượng vội vàng xán đến trước mặt, sụt sùi nói:

— Chúng nô tài cảm kích ân đức của tiên hoàng, lúc còn sống chưa thể toàn tâm hầu hạ, mới vượt quyền kẻ cúng tế, thay thế kẻ đầu bếp mà làm việc này trước, mong đại tướng quân và chư vị đại nhân lượng thứ.

Ông ta vừa khóc, đám thập thường thị quỳ ở phía sau đều lũ lượt rơi lệ. Dù bọn chúng đã làm đủ thứ việc xấu, nhưng trước cảnh tượng này, vẫn cứ khiến người ta trông thấy phải đau lòng.

Khi ấy chợt có một hoàng môn đến báo, Thái úy Mã Mật Đê, Tư đồ Đinh Cung, Tư không Lưu Hoằng, Xa kỵ đại tướng quân Hà Miêu đã dẫn văn võ bá quan vào cung, vào điện Ngọc Đường ở Nam cung; Ngự phủ lệnh, Nội giả lệnh đã bắt đầu phân phát áo trắng tang phục.

Tào Tháo nghe thấy vội hỏi tên hoàng môn ấy:

— Phiêu kỵ tướng quân Đổng Trọng đã đến chưa?

— Chưa ạ.

Tào Tháo vội quay về phía Hà Tiến ra hiệu, lần này Hà Tiến thực sự đã hiểu ý:

— Mau gọi Đổng Trọng đến đây, cùng lo tang sự! Nhất định phải đến!

Triệu Trung thấy vậy, bèn lau nước mắt, bò vào trong điện. Thi lễ xong, rồi lấy ngọc tỷ truyền quốc từ trên bàn xuống, nâng cao quá đầu, chậm rãi lui ra, quay người quỳ xuống đưa đến trước mặt Hà Tiến:

— Nước không thể một ngày không vua, xin đại tướng quân mau phụng tân hoàng đế lên chính vị.

Hà Tiến ngơ ngẩn hỏi:

— Là điệt nhi của ta đó hả?

Câu ấy của ông ta khiến tất cả mọi người đều sợ giật nảy mình! Hoàng đế là thiên tử, phụ thân còn phải gọi là thượng hoàng, làm gì có chuyện mở miệng ra gọi là cữu cữu với điệt nhi chứ? Ở những chỗ riêng tư thì nói một chút cũng không sao, nhưng trước linh cữu của tiên đế, sao có thể nói như thế được? Mọi người đều biết đó là do ông ta ngu ngốc thô lỗ, nên chẳng ai nói lại gì. Đoàn Khuê, Tất Lam trong đám thập thường thị đỡ Hà Tiến tiếp giá tựu vị, mọi người lũ lượt lui về Nam cung thay áo.

Tào Tháo cảm thấy có ai đó kéo tay áo mình, quay đầu lại nhìn thì là Tào Thuần. Tào Thuần dẫn Tào Tháo đến một nơi hoang vu mé tây điện Gia Đức, chỗ ấy có một manh chiếu cói cuốn tròn.

— Đây chính là Kiển Thạc.

Tào Tháo hít một hơi thở sâu, lấy hết can đảm mở chiếu ra. Đập ngay vào mắt là bộ áo tang trắng toát, ông ta không đội mũ, khăn trắng quấn quanh đầu, trước ngực có hai vết thương máu me bê bết, khiến chiếc áo trắng nhuộm thành màu đỏ. Khuôn mặt vuông, trán rộng vẻ ngạo nghễ ngang tàng đã trở nên trắng bệch, khóe miệng chùng xuống, hai con mắt hung dữ còn chưa nhắm lại, nhìn chòng chọc lên trời xanh.

— Đệ bảo ta xem cái này làm gì? - Tào Tháo đưa mắt đi chỗ khác, không nhìn thi thể ấy nữa.

Tào Thuần dường như có chút thương xót:

— Bọn Trương Nhượng dối trá, tất cả những vật bày biện cho lễ tang đều do chính tay Kiển Thạc sửa soạn, ông ta còn mặc cả áo tang... Kiển Thạc là một trung thần!

Tào Tháo cười nhạt một tiếng:

— Hừ! Trung Thần gì chứ? Hắn ta không chết thì chúng ta phải chết!

Tào Thuần đưa tay vuốt mắt cho Kiển Thạc, than bảo:

— Kỳ thực di chiếu của hoàng thượng là truyền ngôi cho...

— Ngậm miệng! - Tào Tháo vội vã ngắt lời, - Lời nói dối của đệ hôm qua chẳng có gì cả, ai cũng đều biết là chuyện thế nào, tự cổ chí kim những chuyện như vậy nhiều rồi. Chớ nghĩ lung tung nữa, mau đi đi!

Tào Tháo dẫn Tào Thuần bước ra rời khỏi nơi ấy, chợt nghe thấy ở phía sau, mấy tên trong đám thập thường thị đang bàn tán:

— Kiển Thạc là tên quốc tặc, phải cắt đầu hắn dâng lên đại tướng quân. Mau bảo bọn nhỏ đi làm đi!

Tuy Tào Tháo vừa mới dạy bảo đệ đệ của mình, nhưng vẫn ngoảnh đầu lại nhìn kẻ trung thần ấy một lần cuối cùng...

Tháng Ba năm Trung Bình thứ sáu (189 SCN), Hán đế Lưu Hoành băng hà, hưởng dương ba mươi tư tuổi, tại vị tổng cộng hai mươi mốt năm. Trong hai mươi mốt năm ấy, trước thì có Vương Phủ chuyên quyền loạn quốc, giữa thì có thập thường thị ăn thịt bách tính, sau thì có loạn Khăn Vàng. Dân chúng điêu đứng, trung lương chịu nạn, gian tà làm quan, cường hào hoành hành. Sau khi chết, Lưu Hoành được đặt thụy hiệu là “Linh”, là Hán Linh đế - gặp nhiều loạn mà không bị tổn hại gọi là “Linh”.

“Sử hầu” Lưu Biện con của Hà hậu kế vị làm vua, năm ấy mười bảy tuổi. Đổi niên hiệu là Quang Hy, lập Hà hậu làm Hoàng thái hậu, phong hoàng đệ “Đổng hầu” Lưu Hiệp làm Bột Hải vương. Hoàng thái hậu lâm triều nhiếp chính, tấn phong Viên Ngỗi làm Thái phó, cùng đại tướng quân Hà Tiến tham gia các công việc của thượng thư.

g Hộc, đều là những nét bút mà những kẻ đọc sách tranh nhau sưu tầm, học theo, những người bình thường tốn công nhọc kế cũng không xin được, hôm nay Chung Do lại chủ động đề tặng. Nhưng Đinh Nghi không những không vui, trái lại mặt mày thất
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Vương Hiểu Lỗi

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.