Ấn tượng đầu tiên của Tào Tháo về tứ thúc Tào Đỉnh là vẻ thong dong nhàn nhã, màn trình diễn đá cầu của thúc phụ ở huyện Tiều quê nhà năm nào mãi còn in đậm trong tâm trí. Ông nhất động nhất tĩnh đều lộ rõ vẻ ung dung, tựa hồ như sức bật mạnh mẽ chưa bao giờ bị giảm sút cùng với tuổi tác ngày một cao. Tất nhiên, ngoài phong độ khí phái ấy ra, ông cũng là một người tham lam hống hách. Trong ký ức của Tào Tháo, chưa có một ai giống ông ấy, tham lam đến lộ liễu không chút che giấu, hống hách đến độ không kiêng sợ điều gì.
Nhưng bây giờ thì... Tào Đỉnh đang nằm im bất động ở giữa sân. Thi thể mới được chuyển từ thiên lao ở Lạc Dương về nhà, y sam rách rưới hệt như một tên ăn mày đầu đường xó chợ. Khuôn mặt phương phi thần thái giàu sang ung dung khi nào, giờ đây đã trở nên xám ngoét, mái tóc lưa thưa vàng lụi lõa xõa như cỏ khô, đôi môi dường như đã thành một tờ giấy trắng nhàu nhĩ... Ông không còn có thể quát tháo được ai nữa, không còn vươn cánh tay để túm lấy tiền vàng và mỹ nữ nữa, tất nhiên cũng không thể đá cầu, cười nói cùng đám điệt tử của mình được.
Tào Hồng đích thân cởi tấm áo tù ra khỏi người bá phụ của mình. Trên cơ thể Tào Đỉnh đầy vết thương tích, có vết thương do vả, có vết thương do đập, lại có những vết thương rõ ràng do bị đánh bằng roi da, điều khiến người ta phải dựng tóc gáy là bàn tay phải của ông tất cả các ngón đều bị rút hết móng tay!
— Lũ khốn! - Tào Hồng nắm tay đấm lên tấm ván đặt thi thể Tào Đỉnh. - Đây hoàn toàn không thể là bị bạo bệnh mà chết, mà là bị bọn chúng tra tấn đến chết!
Tào Tháo liếc nhìn phía sau cánh tay bị bẻ quặt dính đầy vết máu, mà cảm thấy chóng mặt hoa mắt phải vội vàng quay mặt đi:
— Thật quá quắt... Dù thúc phụ có tội, cũng không thể đối xử với thúc như vậy được. Nhục hình không dùng với bậc đại phu, bọn chúng không hiểu ư?
Tào Tung khi ấy đang ngồi trong nhà, buồn bã nhắm mắt tựa lưng vào bàn, nghe thấy câu hỏi của nhi tử, đưa tay lên trán bóp trên hai lông mày:
— Đó không phải là quốc pháp của triều đình, e là do Đoàn Quýnh sai người làm như thế.
— Tên lão tặc ấy dám té nước theo mưa, hại người gặp nạn? - Tào Tháo giận sôi người.
Tào Tung mở to đôi mắt đầy vằn máu đỏ:
— Chẳng làm sao được, bọn chúng nói là bệnh chết thì là bệnh chết. Đối với tội nhân mà nói, làm gì còn lẽ trời nào nữa? Năm xưa Trần Phồn bị bọn hoạn quan đánh chết, ta còn nhớ trong sổ sách quan nha cũng chỉ là ghi ba chữ “hạ ngục chết” mà thôi. Đoàn Quýnh hiện giờ đang là tay đắc thế, còn có ai làm gì được hắn? Muốn trách thì chỉ có thể trách chúng ta hồi trước không nên trở mặt, gây thù chuốc oán với con sói dữ này. - Ông quay nhìn Tào Xí đang ngồi lặng đi ở một bên. - Ta thật hồ đồ... nếu như hồi xưa nghe theo lời khuyên của đệ thì lão tứ làm sao đến nỗi phải như ngày hôm nay?
Tào Xí chẳng có phản ứng gì, nói chính xác hơn là, mấy ngày hôm nay ông vẫn luôn như vậy. Ông đầu tóc rối bù ngồi lặng một góc, hai con mắt mở trợn trừng như hai cái chén, thần sắc vô cùng sợ hãi, không có bất kỳ câu nói nào của mọi người có thể lọt vào được đầu ông. Ông vẫn trước sau ngồi yên không hề động đậy, hệt như một cái xác không hồn.
Tào Tháo đột nhiên cảm thấy trong căn nhà rách này không khí vô cùng đáng sợ: Ngoài nhà có một thi thể đang nằm, trong nhà có một người sống mà như chết đang ngồi! Phụ thân mình đã phải trải qua mấy ngày nay trong hoàn cảnh như vậy rồi.
Tào Hồng lấy một mảnh vải ướt lau sạch những vết máu và vết bẩn trên thi thể Tào Đỉnh. Lau mãi lau mãi, cuối cùng sợ hãi kêu lên:
— Đệ không chịu nổi nữa rồi... Lũ cầm thú này! - Cùng với tiếng kêu thét, Tào Hồng lôi từ mạng sườn Tào Đỉnh ra một mũi kim thép dài hơn hai tấc!
— Khốn kiếp! Quyết không thể để yên cho tên họ Đoàn kia được. - Tào Hồng gào thét rút thanh kiếm đang đeo bên mình ra. - Tôi phải băm vằm hai tên lão tặc Vương Phủ, Đoàn Quýnh thành trăm ngàn mảnh!
Hạ Hầu Đôn từ nãy đến giờ vẫn im lặng không nói, thấy vậy vội vàng đứng dậy đoạt lấy thanh kiếm từ tay Tào Hồng, vỗ vỗ lên lưng Tào Hồng mà an ủi. Tào Tháo cũng không thể nhìn tiếp được nữa:
— Phụ thân, chúng ta về quê thôi! Không đợi thêm gì ở đây nữa, về nhà còn chữa bệnh cho nhị thúc.
Tào Tung lắc lắc đầu:
— Ta không thể đi được.
— Đi thôi, nếu tiếp tục như thế này nữa, con sợ rằng phụ thân chịu không nổi đâu. Trời thì ngày một lạnh thêm.
— Ta không sao. - Tào Tung thở một hơi mạnh.
— Phụ thân đâu cần phải tự làm khổ mình như vậy chứ? Việc đã đến nước này còn có cái gì mà không bỏ hết được chứ?
— Không phải là không bỏ được, mà là không có đường lui. Khó khăn lắm Tào gia chúng ta mới gây dựng nên được đến ngày hôm nay, tuyệt không thể vì Tống gia mà phải liên lụy đến sụp đổ hết cả. Nếu thật sự không thể phục nguyên chức cũ, hậu bối đời sau biết trông cậy vào ai? Trên thì có lỗi với tổ tiên, dưới thì có lỗi với tử tôn! - Tào Tung nghiến răng. - Ta không thể đi được, tuyệt đối không thể đi được, ta phải đoạt lại những thứ chúng ta đã mất!
— Phụ thân có cách nào không?
— Tào Tiết... Hiện nay chỉ có thể dựa vào Tào Tiết thôi, ta phải nghĩ cách mua được Tào Tiết, để ông ta giúp chúng ta rửa sạch tội danh, phục nguyên chức cũ.
Trong lòng Tào Tháo thật không thấy hy vọng gì: “Khi xưa phụ thân vốn chỉ muốn hai chân đi cả trên hai con thuyền, một bên là kết thân với Tống thị, một bên là bè đảng với Vương Phủ. Ai ngờ cuối cùng Tống thị bị lật đổ, Vương Phủ lại quay mặt đi, đến độ hai chân đều mất cả. Nhưng bị Vương Phủ hại rồi ông vẫn chưa chịu thôi, lại muốn kết thân với một đại hoạn quan khác là Tào Tiết, lần thứ hai đến xun xoe nịnh nọt, lại chịu nhẫn nhục. Tuy nói là vì hậu bối tử tôn đời sau, nhưng kiểu muối mặt bất chấp liêm sỉ thế này, thực sự có đáng không?”
Khi ấy Lâu Dị và Tần Nghi Lộc đã trở về, quan tài của Tào Đỉnh đã được chuẩn bị đâu đấy. Tào Tung gật gật đầu nói:
— Mạnh Đức, ngày mai ba người các ngươi còn có Lâu Dị nữa hãy đưa thi thể tứ thúc về quê, để Nghi Lộc ở lại đây với ta. Tên này biết ăn biết nói, đầu óc nhanh nhẹn, ta đi lại các nơi cần phải nhờ đến nó.
Tào Tháo thấy phụ thân kiên định như vậy, cũng biết không thể ngăn cản được, nhìn lại Tào Xí đang ngồi ngây ra đó, bảo:
— Để cả nhị thúc theo chúng con về đi, trông thúc ấy thế kia để ở lại cũng chẳng giúp được gì. Về đến nhà được gặp nhi tử, thúc ấy còn có thể bình phục lại được.
Chẳng biết vì sao, Tào Tung quay sang nhìn Tào Xí với ánh mắt oán ghét, hồi lâu mới cười nhạt nói:
— Đã thế này rồi mà vẫn... Nhị thúc của con cả đời cẩn thận giữ gìn, rốt cuộc cũng vẫn bị mắc tội bãi quan, mười phần chết chín, ông ấy chỉ vì sợ quá mà hóa ngây thế. Bệnh ấy trị không nổi đâu. - Ngữ điệu của ông khi nói câu ấy chẳng phải là thông cảm, mà là xói móc.
Tào Tháo thật thà không hiểu, chỉ an ủi rằng:
— Không hề gì, chúng ta lấy vó của ngựa chết mà chữa cho ngựa sống. Trị khỏi thì cũng có cái ăn nói với Tử Hiếu, Thuần nhi. Trị không khỏi thì cũng là hết lòng hết sức. Con không yên tâm nhất chính là phụ thân, phụ thân dù gì cũng chớ nên tự làm khổ bản thân thêm nữa...
Tào Tung cảm thấy được an ủi rất nhiều: Bất kể thế nào đi chăng nữa thì tình phụ tử cũng vốn lẽ trời, nhi tử chung quy cũng là lo lắng cho mình. Trong tâm tuy nghĩ vậy nhưng ngoài miệng ông vẫn bảo:
— Ta có gì mà phải lo lắng? Cần ăn thì ăn, cần ngủ thì ngủ, ta không như nhị thúc của hai ngươi chẳng có bản lĩnh gì đâu. Ai bảo ta không nhờ vả được người nào khác? - Ông lại vô tình liếc mắt sang chỗ Tào Xí đang ngồi ngây ngô, chậm rãi bảo, - Chỉ có chính ta được sống đàng hoàng thì mới có thể khảng khái mà cứu giúp người khác.
Tào Tháo cảm thấy dường như phụ thân đang nói khích chính mình thì phải, vội vàng đồng ý chấp thuận:
— Đợi nhi tử đưa tứ thúc về an táng rồi sẽ lập tức trở lại đây với phụ thân.
— Không cần đâu... - Tào Tung nói tới đây, chợt buột ra một câu mà không ai có thể tưởng tượng ra được. - Từ nay trở đi, ngươi là ngươi, ta là ta. Bây giờ ta lại phải muối mặt đi luồn lọt, nếu ngươi đi cùng với ta thì tiếng tăm của ngươi cũng bị hỏng mất.
— Phụ thân, phụ thân nói thế thì nhi tử còn làm người thế nào nữa? - Tào Tháo không biết những câu ấy của Tào Tung là thật lòng hay là nói móc.
— Hừ! Chớ tưởng ngươi là nhi tử của ta, đến lúc gặp việc mới biết, cái sĩ diện của ngươi còn lớn hơn cả ta nhiều! - Tào Tung nói rồi đứng dậy. - Có chuyện này còn chưa kịp nói với ngươi, Kiều Huyền cách đây không lâu đã cáo lão từ quan rồi.
— Dạ? Lão nhân gia đã đi rồi sao... - Trong lòng Tào Tháo dường như thấy có thêm một sự mất mát nữa.
— Trước khi ông ấy đi có đến thăm ta.
— Đến thăm phụ thân ạ? - Tào Tháo không dám tin là thật.
— Phải! Ông ấy tuy là đến thăm ta, nhưng chỉ là vì ngươi. - Tào Tung lấy ra mấy cuốn sách từ trên tủ sách. - Đây là sách ông ấy tặng ngươi.
Tào Tháo đón lấy xem:
— Kinh thi?
— Đây không phải cuốn Kinh thi thường đâu, là cuốn do Phục gia ở Đông Hải chú giải đấy. Ông ấy biết nhà ta đã hỏng việc, nên đặc ý bảo đệ tử là Vương Tuấn đến chỗ Phục Hoàn xin về đấy.
Tào Tháo biết, Phục thị ở Lang Nha là nhà kinh học thế gia. Tiếng tăm hiển hách của gia tộc này, trước kia có thể truy đến Phục Thắng dưới thời Hán Văn đế. Phục Trạm lại là công thần nguyên huân giúp Hán Quang Vũ Lưu Tú lấy lại thiên hạ. Đến nay thất thế tôn của Phục Trạm là Phục Hoàn, lấy trưởng công chúa của Hiếu Hoàn hoàng đế, chính là bậc hiền tài chính phái của nước nhà. Kinh thi của gia tộc này được công nhận là chú giải chính xác nhất, cũng là chỗ làm căn cứ cho những người được mời làm bậc minh kinh của triều đình.
— Ngươi có biết vì sao Kiều Huyền lại tặng cho ngươi bộ sách này không? - Tào Tung lại ngồi xuống, vỗ vỗ vào vai nhi tử. - Đó là vì ông ấy muốn tạo cơ hội cho con đứng dậy.
— Đứng dậy!?
— Trước khi ông ấy từ quan từng dâng sớ lên triều đình, đề nghị triều đình cho vời những người tài năng trẻ tuổi thông hiểu cổ học và xá miễn tội cho Sái Ung, để ông ấy chủ trì việc trưng mời, đem những sách vở hiểu rõ như Cổ văn Thượng Thư, Cốc Lương Xuân Thu, Kinh thi tuyên truyền trong kinh, nếu có tài cán thì có thể lấy làm chức nghị lang. Con thử nghĩ xem, Kiều lão vì ngươi thật là nhọc công lao tâm khổ tứ.
Tào Tháo chợt thấy họng mình nghẹn lại, trong khoảnh khắc những sự quan tâm và nhắc nhở của Kiều Huyền lại trào dâng trong lòng, nước mắt chợt ngân ngấn nơi khóe mắt.
— Ông ấy với ta trò chuyện cùng nhau rất lâu, tất cả đều xoay quanh chuyện của ngươi. Ông già ấy cũng thật là xấu tính, vừa mở miệng ra đã nói thẳng ta là giống xấu xa để lại của hoạn quan! Đúng là một lão già quật cường. - Tào Tung nói mãi nói mãi rồi cười. - Nhưng lời của ông ấy đã làm lay động ta, ông ấy nói, dù ta bỏ ra bao nhiêu tiền, nhờ bao nhiêu mối quan hệ, cũng chỉ có thể mua được chức quan, chứ không thể mua được tiếng tăm cho hậu bối. Ông ấy nói rất đúng! Cho nên, hiện nay chỉ có thể dựa vào chính bản thân ngươi thôi, dựa vào sự cố gắng, dựa vào sự chuyên tâm nghiên cứu cổ học, mới có thể thay đổi cách nhìn nhận của người khác về ngươi, đó cũng là thay đổi cách nhìn nhận của người khác đối với Tào gia chúng ta! Cuốn sách này ngươi nhất định phải đọc cho thông, nhiệm vụ cải hoán gia đình, rửa nhục cho Tào gia, tất cả là nhờ vào ngươi đấy! Tiểu tử, hãy cố gắng lên!
Tào Tháo nâng cuốn sách, mặt đã nhạt nhòa lệ rơi.
— Hừ! Tên tiểu tử này cũng biết khóc ư... - Tào Tung cười nhạt một tiếng. - Mang theo sách này về nhà học cho tốt, chưa thấy triều đình trưng dụng, tuyệt không được đến Lạc Dương tìm ta. Từ nay về sau, ngươi đi trên đường cái quan của ngươi, ta đi trên cầu độc mộc của ta, chúng ta vẫn là đứng chân trên hai chiếc thuyền. Ngươi đã nghe rõ chưa! Đó chính là đại sự của Tào gia chúng ta.
— Nhi tử đã nhớ kỹ rồi ạ. - Tào Tháo lau nước mắt, nhưng vẫn thấy rất kỳ quặc với cách nói “đứng chân trên hai chiếc thuyền” của phụ thân mình.
— Còn nữa, hiện nay ngươi là đứa lớn tuổi nhất trong đám tiểu bối, nhớ phải đối xử tốt với các huynh đệ của mình. Ta cũng hy vọng các huynh đệ của ngươi có thể giúp đỡ, ủng hộ, góp phần cho công danh của ngươi. Dẫu sao vẫn là huynh đệ đồng tộc mà! - Câu nói ấy của Tào Tung tuy là nói với nhi tử của mình, nhưng khi ấy mắt ông lại nhìn sang Hạ Hầu Đôn.
Hạ Hầu Đôn hiểu ý: Tuy không nói thẳng, nhưng ông ấy cũng vẫn thừa nhận rồi.
Tào Tháo cũng đã hiểu, vội vã nói thêm vào:
— Chẳng những huynh đệ đồng tộc, đối với huynh đệ Nguyên Nhượng, con cũng phải nhờ vả nhiều nhiều.
— Tốt lắm, vậy là ta yên tâm rồi. - Tào Tung gật gật đầu đầy ý tứ sâu xa. - Sáng sớm ngày mai, các ngươi hãy khởi hành luôn đi!
Tào Tháo cảm thấy mình thật có duyên với mùa đông. Hai năm trước đến Đốn Khâu nhận chức cũng là mùa đông, giờ đây đưa linh cữu của tứ thúc về quê cũng là mùa đông. Tuy rằng lần này so với bận đi Đốn Khâu khi trước xe ngựa đầy đủ hơn, nhưng lại là chở một thi thể, lại mang theo nhị thúc ngây ngây dại dại, một hành trình như thế thật khiến người ta chịu rất nhiều áp lực.
Tào Xí ngơ ngẩn ngồi ở trong xe, chẳng biết cả đói khát buồn ngủ là gì, mặc kệ bọn Tào Tháo, Hạ Hầu Đôn, Tào Hồng gọi hỏi thế nào cũng chẳng quan tâm. Sau rồi mọi người cũng đều thôi, ai ngồi ngựa nấy, cúi đầu theo đuổi tâm sự của mình.
Nào hay sau khi xe ngựa rời khỏi đất Hà Nam, Tào Xí đột nhiên cất lời nói:
— Thoát được chốn hùm beo, cuối cùng cũng được về nhà rồi!
Tào Tháo đang cưỡi ngựa dẫn đường ở phía trước, nghe thấy rõ ràng, giật mình tưởng suýt ngã từ trên lưng ngựa xuống đất. Tào Tháo lập tức xuống ngựa, bước lên thành xe, vén rèm nhìn: “Tào Xí đã không còn ngồi ngây ngô như trước nữa, thảnh thơi nằm gác đùi ở trong xe.”
— Nhị thúc, thúc... thúc...
— Ta chẳng làm sao cả! - Thần sắc của Tào Xí đã trở lại như thường. - Là ta giả vờ đấy!
— Tại sao thúc lại làm ra vẻ ngây ngô như thế?
— Vì để về quê, ta không muốn lại theo phụ thân cháu lội qua nước đục nữa.
Tào Tháo chợt ngộ ra: “Nếu thúc ấy không giả bệnh thì phụ thân há lại có thể dễ dàng để thúc ấy về quê? Nhưng thúc ấy cố tình giả ngây giả dại, tâm kế như vậy thật cũng khiến người ta phải thấy sợ.”
— Ta mệt rồi, thực sự mệt rồi. - Tào Xí ngáp dài.
Tào Tháo cười nhạt nói:
— Phải rồi, thúc vì lừa phụ thân cháu, đã mấy ngày liền không ăn không uống, không ngủ, làm sao mà chẳng mệt?
— Tiểu tử ngươi cũng chớ nên trách ta, ta thật sự rất mệt mỏi. - Tào Xí nghe ra ý trách cứ trong giọng nói của Tào Tháo. - Ta giả ngây giả dại đâu phải mới vài ngày nay? Từ khi bước vào đường hoạn lộ, hai mươi năm nay như đi trên băng mỏng, từ lâu đã có ý bỏ quan hoàn hương, hôm nay rốt cuộc cũng được thưởng cho như ý.
Tào Tháo từ nhỏ đã rất kiêng dè Tào Xí, nhưng hôm nay càng cảm thấy ông ấy vô cùng xấu xa. Bèn cứ bước vào trong xe, ngồi xuống bên cạnh ông ta, nói kháy:
— Thúc cho là phụ thân của điệt nhi mù ư? Điệt nhi bây giờ mới hiểu ra, ông ấy nói bao nhiêu câu châm chọc ngoài lề ấy, hóa ra đều là nói với thúc. Ông ấy đã biết thúc giả ngây giả ngọng từ lâu rồi!
— Thế thì làm sao, chẳng phải ta vẫn thoát đấy sao. - Tào Xí ngờ nghệch vẫn không để ý.
Tào Tháo thấy ông ta lợn chết không sợ nước sôi, càng thấy đáng ghét, tất cả những chuyện khi xưa lại dội lên trong lòng: “Thất thúc Tào Dận từng nói, ngày trước người này đã dùng tiếng tăm của tổ phụ Tào Đằng đi lừa gạt khắp nơi, cũng chính ông ta tiết lộ chuyện Biện thị với phụ thân. Tiền của ông ta tích lũy mấy năm nay chẳng chịu tốn một xu, nói đến tình nghĩa với người trong tộc thì còn xa mới sánh được với phụ thân và tứ thúc Tào Đỉnh...” Nghĩ đến đó, Tào Tháo bỗng nhiên hỏi lớn:
— Thúc thực sự buông được tay ra!?”
— Tất nhiên rồi.
— Điệt nhi muốn hỏi câu này, khi xưa ai là người đầu tiên mượn tiếng của tổ phụ điệt nhi đi luồn lọt để làm quan? Và ai là người đầu tiên chạy đến chỗ Vương Phủ bợ đỡ?
Câu hỏi ấy như đánh thọc vào sườn Tào Xí, ông ta quay mặt đi, nhìn ra ngoài cửa sổ:
— Làm sao ngươi biết những chuyện đó?
— Thất thúc đã nói với điệt nhi từ lâu rồi.
— Phải, ta là kẻ đầu têu, là kẻ cầm đầu gây tội! Nhưng ta... ta làm sao biết được lại có ngày như thế này. - Khuôn mặt ông lộ vẻ hổ thẹn, nhưng chớp mắt đã tan biến. - Bãi quan cũng tốt, tất cả mọi người đều thành sạch sẽ. Tào Nguyên Thịnh ta sợ rồi, đời này ta không bao giờ xa rời huyện Tiều nữa. Ta không muốn lại như thế này nữa, phục nguyên chức cũ để làm gì, Vương Phủ có thể trở mặt với chúng ta thì Tào Tiết cũng có thể. Ta muốn trốn đi! Thực sự không thể trốn được nữa thì lẩn vào nơi rừng sâu núi thẳm, chuyện sống chết của người khác ta quản sao nổi! Hơn nữa, hiện ta là người giàu nhất trong tộc, có tiền rồi thì tiêu thế nào chẳng được?
Tào Tháo dường không tin vào tai mình nữa, thật không thể nghĩ rằng nhị thúc lại có thể nói ra những câu vô liêm sỉ như vậy. Hóa ra bản tính người ta lại có thể ẩn giấu những thứ xấu ác như vậy! Chợt bao nhiêu buồn bực, phẫn uất, đau khổ trong mấy tháng nay đều dâng trào trong lòng, Tào Tháo quát lên:
— Hừ! Thúc... thúc thật làm điệt nhi thất vọng! Hồi trước, khi điệt nhi nhận chức Lạc Dương úy, những câu thúc dặn dò điệt nhi mới hay ho làm sao! Nhưng chính bản thân thúc thúc đã làm thế nào? Thúc nghĩ là đi thoát khỏi là xong sao? Trước kia thúc mượn danh nghĩa tổ phụ điệt nhi đi luồn lọt khắp nơi, làm bại hoại cả thanh danh của tổ phủ, thúc còn mặt mũi nào gặp tổ phụ điệt nhi nữa? Thúc làm cho tiếng tăm gia tộc rối loạn, hủy hoại tiền đồ của thất thúc, thúc có thể nhìn mặt thất thúc được không? Tứ thúc khi ấy còn trẻ tuổi chưa hiểu biết gì, thúc dẫn theo thúc ấy đi khắp nơi kết thân luồn lách, đến nay thúc ấy phải chết thảm như thế, thúc lại không có trách nhiệm gì ư? Thúc có lỗi với thúc ấy không? Phụ thân điệt nhi nhờ tập ấm ra làm quan, dẫn dắt thúc làm lên chức Trường Thủy hiệu úy, đến nay gặp phải sự cố, thúc lại bỏ ông mà đi, thúc có xứng đáng với phụ thân của điệt nhi không? Thúc bơ phơ xơ xác thế này trở về, thúc còn mặt mũi nào gặp thất thúc, gặp hương thân phụ lão nữa, còn mặt mũi nào gặp hai nhi tử của thúc nữa! Thúc đã nhiều tuổi thế này rồi, mà còn không biết thế nào là tồi tệ ư?
— Hộc! - Một dòng máu đỏ tươi như tên bắn từ miệng Tào Xí phụt ra.
Tào Tháo sợ hãi ngây ra:
— Nhị thúc... nhị thúc...
— Tiểu tử ngươi mắng đúng lắm! - Nói xong câu ấy, hơi thở của Tào Xí đã trở nên đứt quãng, trong lòng vẫn không đành, trừng mắt nhìn Tào Tháo. - Nhưng... ta... xứng đáng với... tiểu tử ngươi.
Một tiếng nổ vang trong đầu Tào Tháo: “Đúng rồi, không xứng với ai cả, nhưng ông ấy xứng đáng với mình. Năm xưa nếu không có Tào Xí giúp mình che giấu vụ án với Hoàn phủ thì mình há có thể bước ra làm quan?” Nghĩ đến đó, Tào Tháo vội ôm chặt Tào Xí:
— Nhị thúc, điệt nhi đã quá lời, thúc...
Tào Xí muốn đẩy tay Tào Tháo, nhưng đã không còn sức lực gì nữa, cuối cùng chỉ khẽ thì thào:
— Không trách ngươi được, bệnh này của ta... cũng nhiều năm rồi...
— Điệt nhi không biết thúc thật sự bị bệnh. - Tào Tháo ân hận mãi không thôi. - Điệt nhi sai rồi!
— Ta muốn về nhà... về nhà... - Tào Xí vừa nói, máu ở trong miệng lại trào ra, làm loang đỏ cả một vạt áo. Nhân nhi... Thuần nhi... Ta không thể chết ở chỗ này được... mau lên... - Ông vừa gọi tên hai nhi tử của mình thì những giọt nước mắt già nua đã rơi lã chã.
Tào Tháo ôm thúc phụ, cảm thấy thân thể Tào Xí ngày càng nặng, dần mê man không biết gì nữa, liền hiểu rằng xảy ra chuyện không hay rồi. Tào Tháo vén rèm xe, nhảy xuống đất trong khi xe ngựa vẫn đang đi, bị ngã sõng soài.
— Đại nhân, ngài làm sao thế? - Lâu Dị sợ hãi giật mình, vội vã dừng xe.
Hạ Hầu Đôn, Tào Hồng cũng vội chạy lại.
Tào Tháo không kịp giải thích, cướp lấy cương ngựa của mình nhảy lên ngựa:
— Nhị thúc không hay rồi, e là... Đi mau! Đi mau!
Tất cả mọi người ra sức vung roi, vội vã chạy về huyện Tiều. Ngựa không dừng chân chạy liền một ngày một đêm thì về đến nhà... Tiếc là, Tào Xí vẫn không thể hoàn thành được tâm nguyện cuối cùng của mình, con người tinh khôn một đời ấy, đã âm thầm chết trong xe ngựa. Khi Tào Tháo, Lâu Dị ôm thi thể của ông xuống xe, xác vẫn còn ấm. Chỉ còn một bước chân nữa thôi, ông ta đã có thể trông thấy hai nhi tử của mình rồi.
Nhân duyên với Hạ Hầu gia
Lần đầu tiên Đinh thị trông thấy Biện thị, nàng đã ý thức được rằng có lẽ mình sẽ không bao giờ có được tình yêu của phu quân nữa. Trước hết là Biện thị trẻ hơn mình, mình lớn hơn phu quân một tuổi, mà người phụ nữ này lại nhỏ hơn Mạnh Đức ba tuổi, tất nhiên phu quân sẽ sủng ái nàng ta hơn. Thứ hai là nàng ta xinh đẹp, dung mạo đẹp như hoa nở trăng tròn thế kia, chẳng có nam nhân nào mà không động lòng cả. Nói đến dung nhan thì đừng nói tới bản thân mình, ngay cả Lưu thị - đứa a hoàn của mình mà đã được phu quân nhận làm thiếp - cũng không sánh nổi. Lại còn một điểm nữa, nàng ta vốn xuất thân ca kỹ, đa tài đa nghệ. Bản tính Tào Tháo thì phong nhã, mà nàng ta lại tinh thông âm luật, hát nhiều khúc hay, điều ấy càng làm cho Mạnh Đức thêm yêu mến.
Đinh thị nhìn nữ nhân hơn mình gấp trăm lần ấy, hồi lâu không biết nên nói gì, chỉ biết cúi đầu vỗ vỗ nhi nữ đang ngủ say sưa trong lòng.
— Tỷ tỷ, đây là đại tiểu thư ạ! - Biện thị lại là người phá tan bầu không khí khó xử trước.
— Phải! - Đinh thị hơi ngẩng đầu lên.
— Chắc phải hơn bốn tuổi rồi nhỉ?
— Ừ!
— Trông nó thật giống phu quân, nhất là đôi mắt với đôi mày đen. Chả cần phải nói, cũng biết sau này nhất định là một người xinh đẹp. - Biện thị xoa xoa má đứa bé nói.
Đinh thị vốn là người thông tình đạt lý, thấy nàng ta khen con gái mình như vậy, liền khách khí nói:
— Xem muội nói kìa... Muội à, nghe nói muội vì phu quân đã phải chịu khổ cực bao năm liền ở chỗ lều hoang ấy. Hai năm nay, muội lại phải chăm lo cho chàng, thật là vất vả cho muội quá.
— Ôi, sao tỷ tỷ lại nói những câu như thế? Hầu hạ phu quân chúng ta chẳng phải là lẽ đương nhiên sao? - Biện thị nghiêng người ngồi xuống cạnh Đinh thị. - Hơn nữa Mạnh Đức cứu mạng tỷ đệ của muội, muội cũng phải báo đáp cho chàng, lẽ tất nhiên là thế mà... Tỷ là cô nương nhà đàng hoàng, có lẽ cũng khó biết được nỗi khốn khổ của những gia đình như nhà muội.
— Muội nay đã vào nhà ta rồi, cũng không cần phải nói lại những chuyện đã qua nữa. - Câu nói của Đinh thị ít nhiều xóa đi sự xa lạ.
Biện thị tâm tư mẫn cảm, thấy thái độ của Đinh thị như vậy, cúi đầu suy nghĩ giây lát rồi cười bảo:
— Tỷ ơi, đại tiểu thư trông đáng yêu quá, có thể cho muội bế một chút không?
Đinh thị do dự một chút, rồi nhẹ trao nhi nữ vào tay Biện thị. Biện thị ôm lấy đứa nhỏ, hơi đung đưa nhè nhẹ, nói nhỏ:
— Đại tiểu thư ngoan quá, trông thật đáng yêu, lại có phụ mẫu yêu thương, chẳng giống như ta... Tỷ tỷ à, trông thấy nha đầu, muội lại nhớ đến thời thơ ấu của mình.
— Ồ? Lúc còn nhỏ nhất định muội cũng đáng yêu như thế.
— Muội làm sao so với nó được. - Biện thị thuận thế trò chuyện. - Muội là người huyện Khai Dương, quận Lang Nha, nhà làm nghề cày cấy. Hồi muội lên năm... cũng ở vào độ tuổi tiểu thư nhà ta, ca ca bị bắt lính đi đánh nhau, một đi không trở lại nữa. Sau đó trong làng xảy ra ôn dịch, phụ mẫu đều chết cả, khi ấy đệ đệ của muội là A Bỉnh mới hai, ba tuổi. Hai đứa trẻ không cha không mẹ biết sống sao đây? May mà muội còn có một vị thúc, ông cũng không có con cái, liền đem bọn muội về nuôi. Vị thẩm nương của muội tốt bụng lắm, vì không thể sinh đẻ nên bà nuôi nấng coi bọn muội như con đẻ. Nhà bốn miệng ăn, tuy không giàu có nhưng cũng có thể qua ngày được. Nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang, năm sau ôn dịch ngày càng hoành hành, người trong làng chết đến non nửa, thẩm nương của muội cũng không còn. Thúc thúc sau đó lại tục huyền với một người đàn bà khác. Người ta đều nói mẹ kế dữ thì thẩm nương kế còn phải đến thế nào? Suốt ngày không đánh thì chửi, muội mới mấy tuổi đầu mà đã bị sai khiến luôn chân luôn tay, đến lúc ăn thì chỉ quăng cho hai tỷ đệ muội một miếng bánh. Thúc thúc vốn tính thật thà nhu nhược, cũng không bảo được bà ấy. Nhiều lắm thì chỉ dúi cho bọn muội được chút đồ ăn. A Bỉnh đang tuổi ăn tuổi lớn, thường xuyên kêu đói bụng, muội đành nhịn đói để cho nó ăn. Còn nhớ có một lần, nửa đêm A Bỉnh đói quá chịu không nổi, muội mới lấy trộm một nắm đậu sống trong hũ đốt lửa nướng cho nó ăn. Cũng không hiểu sao thẩm nương kế lại biết, vả cho muội một vả làm gãy một chiếc răng, đến mấy năm sau mới mọc được một cái khác. Sau đấy lớn lên thêm chút nữa, hai tỷ đệ muội đi theo thúc phụ cày bừa trồng trọt, chả việc gì không làm, nhưng thẩm nương kế vẫn không cho ăn no. Lại qua thêm hai năm nữa, thẩm nương kế có mang, nếu thẩm nương kế có con thì bọn muội liệu còn đường sống không? Thực sự không có cách nào mà sống qua ngày được, hai tỷ đệ muội bèn tính kế trốn khỏi nhà. Vừa hay có mấy người hát rong đi ngang qua làng, muội bèn xin bọn họ cho tỷ đệ muội đi theo cùng. Muội vẫn nhớ đó là một đêm cuối năm, chính lúc tiết trời rét buốt nhất, muội với A Bỉnh mỗi đứa mặc một chiếc áo rách lẻn ra ngoài, quay về phía căn phòng của thúc phụ dập đầu bái tạ ba cái rồi chạy đi luôn... Năm ngoái muội sai Tần Nghi Lộc thay muội về tìm hiểu xem sao thì thúc phụ của muội nay đã qua đời. Vị thẩm nương kế đáng ghét ấy nghe nói cũng bị chết đói.
Nàng vừa nói vừa đặt con gái lên giường, gối đầu cẩn thận, đắp chăn đâu đấy mới lại nói tiếp:
— Sau khi trốn khỏi nhà thúc phụ, muội theo sư phụ học hát, A Bỉnh thì học thổi sáo. Bọn muội đi theo đoàn người mãi nghệ ấy đi khắp bốn châu: Dự, Duyện, Thanh, Từ, hát khắp các hang cùng ngõ hẻm để kiếm ăn. Hơn mười bốn tuổi, bọn muội qua quận Thái Sơn, buổi tối không có chỗ ngủ phải ngủ giữa núi hoang, không may gặp phải một đám giặc cướp, cả nhà sư phụ đều bị bọn chúng giết hại, muội kéo A Bỉnh trốn chạy suốt một đêm, đến nỗi giày dép tụt mất hết cả. Những người khác cũng kéo nhau chạy tan tác. Tỷ đệ muội phải đi ăn xin ngoài phố, khó khăn lắm mới kiếm được ít tiền, trước tiên mua một cây sáo cho A Bỉnh, hai tỷ đệ lại dựa vào nhau mà sống tiếp tục đi hát kiếm ăn, thường xuyên gặp phải bọn du côn vô lại con nhà giàu có, A Bỉnh vì bảo vệ muội đã không ít lần phải ăn đòn. Sau đó bọn muội mới gặp Mạnh Đức ở Hoàn gia huyện Tiều. Hôm đó nếu không có mấy người Mạnh Đức thì muội đã bị tên nô tài hung ác chà đạp rồi, A Bỉnh chắc cũng bị bọn chúng đánh chết... Nhận ơn của người, kết cỏ ngậm vành báo đáp, năm xưa nếu chuyện này mà bị lộ ra, tiền đồ của Mạnh Đức sẽ bị lỡ dở mất, nên huynh đệ Đức nhi mới đem bọn muội giấu ở trên núi phía tây. Ôi... muội chẳng còn cách nào báo đáp phu quân, chỉ có thể ở bên cạnh mà hầu hạ chàng, chớ nói là làm phận thiếp mọn, dù có làm đứa nha hoàn sai bảo, đó cũng là bổn phận của muội vậy! - Biện thị nói mãi, nói mãi, nước mắt đã lã chã rơi.
— Không ngờ rằng thân thế của muội lại khốn khổ đến vậy... nếu ta là muội thì không biết phải làm sao? Nghĩ cho kỹ thì, nữ nhân chúng ta trừ cái thân xác này ra còn có cái gì nữa? - Đinh thị nghe xong về thân thế bi thảm của Biện thị hai mắt cũng đỏ mọng, cứ như vậy một lúc sau khoảng cách giữa hai người đã gần lại rất nhiều. Đinh thị đã thân thiết hơn, an ủi Biện thị, - Muội à, sau này đã là người một nhà, chúng ta hãy sống cho tốt những ngày cùng Mạnh Đức. Chuyện quá khứ chớ nên nghĩ nhiều. Gặp ngày tết nhất, muội cùng chúng ta về nhà mẫu thân, chúng ta sẽ làm tỷ muội ruột nhé!
— Dạ! - Biện thị xoay người quỳ xuống đất, nói nhỏ nhẹ. - Tỷ thật tốt, muội đây xin cảm tạ đại ân đại đức của tỷ!
— Đứng dậy đi, đứng dậy đi! - Đinh thị vội cúi xuống đỡ lên.
Đúng lúc ấy có tiếng mở cửa, Lưu thị đi vào, thấy Đinh thị đối xử với Biện thị như vậy, trong lòng chợt thấy không vui:
— Tỷ cũng thật tốt bụng, người ta theo phu quân đi làm thái thái phu nhân ở bên ngoài. Ai mà chả kết thân với cô ta, còn phải cần tỷ tỷ nhọc lòng ư? - Rồi lại quay sang Biện thị nhăn mày quát, - Còn cô không trông thấy gì sao, phu quân ở bên ngoài mời khách, cô cũng không vào bếp mà lo liệu, lại chạy đến đây nịnh nọt tỷ tỷ, chẳng lẽ định giở trò chơi xấu với mình tôi hả? - Cô ta gào lên quá to, khiến cô bé đang ngủ giật mình tỉnh dậy, không hiểu có chuyện gì, khóc váng lên.
Đinh thị vội bế con lên vừa vỗ về vừa nói:
— Nha đầu của mẹ, ngoan nào... không khóc không khóc, là di nương con nói chuyện thôi mà... Muội cũng thật là, sao lại ăn nói như thế với Biện muội muội?
— Muội muội? Nô gia có mình tiểu thư là tỷ tỷ thôi, chứ chả cần muội muội nào cả. - Nói rồi Lưu thị liếc nhìn Biện thị. - Đi nào! Theo ta ra đằng trước làm việc.
Biện thị thấy cô ta như vậy, trong lòng rất không vui, nhưng rốt cuộc người ta cũng là tỷ tỷ, còn mình mới chân ướt chân ráo về đây, liền cười bảo:
— Lưu tỷ tỷ, tỷ chớ lo! Là nô gia không ra sao, làm tội tỷ một mình vất vả nãy giờ. Vậy thế này đi, phiền tỷ tỷ ở đây với đại tỷ dỗ đại tiểu thư ngủ, một mình muội đi lo liệu là được rồi. - Nói rồi chào hai người kia, rảo bước đi ra.
— Muội coi lại mình xem, sao lại chèn ép người ta như thế? - Đinh thị thấy Biện thị đi rồi bực mình nói.
— Tỷ thật quá tốt bụng! Ả ta vốn xuất thân là ca kỹ, bản tính gian giảo, đôi lông mày ấy nhìn là biết, rất giỏi mê hoặc người ta. Tỷ thế nào cũng không được tin lời ả ta đâu. - Lưu thị vừa nói vừa lấy một chiếc khăn, cúi mình lau nước mắt cho con gái.
— Ôi... chúng ta đều là phận nữ nhân, muội hà tất phải làm khó cho cô nương ấy? Cô nương ấy cũng không sung sướng gì, chuyện khác chẳng nói làm gì, chỉ riêng chuyện vì tiền đồ của Mạnh Đức phải ẩn mình hai năm trong túp lều rách ấy, mùa đông thì rét, mùa hè lại nóng, thử đổi là muội xem? - Đinh thị vừa nghe Biện thị nói chuyện, trong lòng đã có vài phần thông cảm với nàng ấy.
— Tỷ chớ nên tốt bụng như vậy, những ngày sắp tới còn chưa biết sẽ ra sao đâu! Chớ thấy ả ta hiện nay tỏ ra như vậy, ngày sau nếu sinh được nhi tử rồi, có còn coi tỷ muội ta ra gì nữa không? Muội chẳng qua vốn là kẻ hạ nhân hầu hạ tỷ, chịu bao nhiêu khổ, nhận bao nhiêu tội cũng là bổn phận mình phải thế, nhưng tỷ không thể phải tội được! Lúc ra khỏi cửa lão gia và phu nhân đã dặn dò muội thế nào? Cần nghĩ những gì, muội phải nghĩ thay cho tỷ chứ! - Lưu thị ấm ức nói.
— Ta cũng biết là muội vốn tốt với ta, nhưng ta thấy cô ấy cũng không giống những kẻ ba dao hai mặt đâu. - Đinh thị cúi đầu nghĩ ngợi rồi nói. - Tỷ muội chúng ta hòa thuận mà sống với nhau chẳng lẽ lại không tốt sao? Chèn ép người ta như muội, cũng khó tránh được chuyện nàng ấy quay lại tính kế với mình. Cứ thế thì nào có kết cục gì tốt?
— Tuy là nói như vậy, nhưng cũng cần phải có sự đề phòng. Tỷ à, ngoài đứa lớn này, còn những đứa khác tương lai sẽ có nữa, thế nào cũng chớ để ả ta bế, nếu ả ta giở trò xấu ra thì tỷ làm thế nào! Tỷ của muội ơi! - Lưu thị lại thở dài, rồi chợt ghé sát tai Đinh thị. - Có lẽ muội cũng có tin vui rồi.
— Thật ư? Thế thì phải chú ý giữ gìn.
— Tất nhiên rồi ạ. - Lưu thị tuy nói như vậy nhưng ánh mắt có vẻ u ám.
Lần trước khi Tào Tháo mới được cử hiếu liêm, đã có thời gian vui vầy cá nước, nhân đó hạ sinh được một nhi tử, đặt tên là Tào Thước, nhưng chưa đầy một tháng thì không may chết mất. Lưu thị chẳng những mất con, lại còn bị ốm một trận. Lần này lại có mang, thường luôn cảm thấy sức khỏe yếu kém, e rằng đứa bé sau khó sinh.
Đinh thị hiểu nỗi lòng đó bèn nói:
— Nếu muội thấy trong người không khỏe thì phải nhanh chóng...
Đinh thị còn chưa nói hết câu thì Hoàn nhi đã nhảy chân sáo vào:
— Đinh tỷ tỷ, muội khắc một con búp bê gỗ cho đại tiểu thư đây! - Nói rồi đưa con búp bê cho Đinh thị.
— Muội tốt bụng quá, thật khéo tay đấy. - Đinh thị xoa xoa lên má Hoàn nhi.
Trong khi đó Lưu thị lại bực bội nói:
— Đại tiểu thư đang ngủ rồi, Hoàn muội hãy ra ngoài chơi đi, lát nữa con bé dậy thì muội hãy vào.
— Dạ vâng ạ! - Hoàn nhi lại nhảy chân sáo đi ra.
— Muội coi muội kìa, với một đứa trẻ mà cũng khó tính thế! - Đinh thị trách cứ.
— Muội đâu có khó với nó! Nó họ Hoàn, con hồ ly kia họ Biện, thật không hiểu bọn họ có quan hệ thân thích thế nào, chủ không phải chủ, tớ không phải tớ! Phu quân của chúng ta cũng thật là, lại còn đưa cả nhà về, nào là một tiểu cữu tử, lại thêm một bà tiểu di tử. Phu quân quá hoang đường rồi...
Đinh thị thở dài, cô cũng có nhiều nỗi bất mãn với Tào Tháo. Hai tỷ muội ngồi đối diện nhau như vậy, mỗi người nghĩ một việc của mình, nửa ngày chẳng ai nói câu gì cả...
Lúc này trên khách đường vô cùng náo nhiệt, Tào Tháo, Biện Bỉnh, Hạ Hầu Đôn, Hạ Hầu Uyên, Tào Đức năm người cùng che giấu vụ án mạng ở Hoàn phủ năm xưa, tụm lại một chỗ. Đại tang của hai vị thúc phụ đã lo lắng đâu đấy, tất cả mọi người cuối cùng đã có thể ngồi lại uống với nhau chén rượu rồi, có rất nhiều tâm tình muốn trò chuyện trao đổi với nhau.
— Bất kể thế nào, hiện giờ đã tạm gió yên sóng lặng rồi. Tử Hiếu, Tử Liêm đang phục tang không được uống rượu, hôm nay có năm huynh đệ chúng ta thôi vậy. Đọc bức thư của phụ thân mới gửi về, ông đã tiếp cận được với Tào Tiết, tình hình rất khả quan, Tào gia chúng ta có hy vọng lại được vực lên. Mọi người cứ bình tâm. - Tào Tháo vừa nói vừa nghĩ, đại khái cũng đoán ra phụ thân lại tiêu phí mất bao nhiêu.
— Huynh trưởng, lúc huynh mới bãi quan chưa về đến nhà, huynh có biết ở nhà rối loạn đến mức nào không? Hoàng hậu bị phế, Tống Phong bị hạ ngục đã khiến người ta kinh hoàng rồi. Đến lúc có chiếu bãi quan cả tộc thì còn đến mức nào? Thất thúc đã ngầm chuẩn bị đầy đủ thuốc độc rồi, nếu thực sự có việc không thể giải quyết được, sẽ tụ tập cả tộc lớn nhỏ lại một chỗ tự sát là xong! - Tào Đức nói đến đó, khiến mọi người đều cười.
Nói đến Tào Dận, Tào Tháo chau mày:
— Bệnh của thất thúc ngày càng nặng. Mọi người phải chú ý đấy. - Trong lòng Tào Tháo tự dưng trào dâng một nỗi buồn: “Tào gia tuy địa vị hiển hách, nhưng rốt cuộc là dựa vào hoạn quan mà lên. Tào Tung, Tào Xí, Tào Đỉnh tuy đều từng giữ chức vụ cao, nhưng chưa thấy ai có tài học đức hạnh. Duy có thất thúc Tào Dận là một bông hoa lạ trong gia tộc. Ông đủ cả đức tài, làm người lương thiện, ở thôn quê đã có những lời ca tụng tốt đẹp. Nhưng viên ngọc đẹp không hề có tì vết như vậy, lại vì gia thế của mình, trọn đời không ra làm quan. Đến nay cái chết của hai vị huynh trưởng lại giáng một đòn mạnh, khiến ông ốm nằm liệt giường cơ hồ không thể gượng dậy được. Điều đó với Tào gia mà nói, thật sự là một sự đáng tiếc.”
Tào Tháo uống một ngụm rượu, lại nói tiếp:
— A Đức, đệ hãy chuẩn bị ít đồ dùng, ngoài ra ta cũng mang từ Đốn Khâu về một ít lư giao[1], ngày mai chúng ta đến thăm thúc ấy.
— Được! - Tào Đức vội rót đầy chén cho mọi người. - Trước tiên khoan hãy nói chuyện của thất thúc. Cách đây không lâu, huynh trưởng làm cho đệ đến khốn khổ đấy!
— Làm sao thế? - Tào Tháo không hiểu chuyện gì.
— Còn sao nữa? Đệ hỏi huynh, chuyện của tiểu tẩu Biện thị sao lại để phụ thân biết được? Làm đệ cũng bị liên lụy theo, phụ thân gửi đến hai bức thư liền, mắng đệ như té nước vào mặt, nói đệ không thành thực không hiếu thuận, cùng với huynh lừa dối ông, còn nói đệ quỷ quyệt to gan che giấu tội nhân.
— Huynh đệ tốt, chuyện này ta cũng không rõ, ta mới trước mặt vừa bảo Tần Nghi Lộc đến đón người thì sau lưng phụ thân đã biết, thật là kỳ lạ!
— Lạ cái gì? Tai mắt của phụ thân chỗ nào chẳng có, ngày xưa ở Lạc Dương, nhất cử nhất động của huynh phụ thân đều biết cả. Từ đầu đệ đã nói, chuyện này không thể giấu được đâu, chẳng bằng hãy có gì nói thật hết. Thế mà huynh không tin, giờ thì thế nào? Lôi cả đệ vào rồi! Huynh cứ đàng hoàng cưới người ta làm thiếp thì có hề gì, gửi thư về nói với đệ một câu chứ! Huynh thì chẳng sao, phụ thân gửi thư đến hỏi đệ, đệ vẫn cứ nói dối giúp huynh! Nhưng tất cả đã lộ rồi, bảo ông không bực sao được? - Tào Đức chặc lưỡi liên hồi. - Cứ như đệ nghĩ, tên Tần Nghi Lộc mà huynh sai đi bản thân hắn có vấn đề, tên tiểu tử ấy tinh quái đến độ lông mày cũng biết nói, hắn đến chỗ phụ thân không biết đã nói những gì?
— Không phải đâu... Hắn dám to gan làm chuyện đó ư? - Tào Tháo vẫn tin tưởng không nghi ngờ gì Tần Nghi Lộc.
— Mọi người nghe xem! Anh ấy đã nạp thiếp rồi đấy! - Hạ Hầu Uyên nghe hai người trò chuyện, quay sang nháy nháy mắt với Biện Bỉnh nói đùa. - Khi xưa tôi từng nói, vị tỷ phu này của ngươi tâm tư bất chính. Giờ ngươi suy nghĩ lại chuyện này đi, trông thấy tỷ tỷ ngươi ở Hoàn phủ rồi, sau đó nhờ vào giết người để cướp thiếp, cướp xong thì giấu đi, để cho đệ đệ của huynh ấy trông nom tỷ đệ hai người gần chết, dần dần từng bước một đưa lên làm tiểu thiếp! Xem huynh ta có gian trá không!
— Ha ha... - Biện Bỉnh cười ha hả, nói, - Huynh nói đúng lắm! Giờ đệ lên nha môn tố cáo đây, tố cáo bốn người các huynh!
— Chuyện này sao lại có bọn ta trong đó chứ? - Hạ Hầu Uyên không hiểu.
— Huynh thử nghĩ xem! Tỷ phu của đệ giết người bỏ trốn rồi lại bắt cóc con gái dân lành. Nhị ca thì che giấu tội phạm, biết rõ việc mà không báo. Nguyên Nhượng đại ca thì đứng sau chỉ đạo, bày định kế gian. Còn gã to con là huynh thì đứng ra chịu tội thay, cũng phải bị ăn gậy!
Tất cả mọi người nghe vậy đều bật cười vui vẻ. Tào Tháo chợt nhớ lại chuyện Hạ Hầu Uyên bị liên lụy phải ngồi trong lao khá lâu, mải lo hai đám tang vừa rồi đâm ra quên mất, vội cầm chén rượu lên nói:
— Diệu Tài này, huynh đúng là vì tôi phải chịu khổ.
Hạ Hầu Uyên nâng chén rượu uống cạn, lau miệng cười nói:
— Chịu khổ thì không dám nói, nhưng mà buồn muốn chết! Cả ngày cùng bọn trưởng ban, nha dịch ăn thịt uống rượu, đến cửa phòng giam cũng chẳng phải khóa, muốn ra thì ra, buổi tối lại quay về ngủ là được. Nói là ngồi tù, mà một năm rưỡi người ngợm đã béo núc. Hà hà... Nếu bảo Vương Cát ấy là tên khốc lại nổi tiếng thì với nhà chúng ta đúng là hắn nể như mặt trời.
Nói đến tên khốc lại Vương Cát, Tào Tháo lại không khỏi thấy sợ. Sống chết chỉ cách nhau gang tấc, nếu Vương Phủ hoàn toàn trở mặt bắt cả Tào gia hạ ngục thì e là chưa cần đợi đến triều đình xử trí, đã bị tên ăn thịt người chẳng cần nhè xương Vương Cát ấy hại chết rồi.
Hạ Hầu Đôn thì không nghĩ nhiều như thế, thấy huynh đệ mình đang dương dương tự đắc, liền ghé đầu nhắc nhở:
— Tiểu tử ngươi thật là, rảnh rỗi không có việc gì thì luyện võ, giao lưu với mấy tên tiểu nhân ở nha môn ấy làm gì?
— Oan cho đệ quá! Đệ có luyện đấy chứ! - Hạ Hầu Uyên vẫn không để ý.
— Có luyện?
— Cũng cùng với mấy tay nha dịch ấy luyện ở đầu nhà lao. - Hạ Hầu Uyên nhếch mép. - Đệ luyện cho chúng nó bò lê bò quàng hết, sau đấy tất cả đều không dám đùa với đệ nữa, nếu không thì làm sao chúng lại mời đệ rượu thịt no say chứ?
Mọi người không ngăn được cười ầm lên, Tào Tháo chợt nghĩ ra, cũng cười nói:
— Diệu Tài, tôi cũng phải báo đáp huynh thật xứng đáng mới được.
— Mạnh Đức chớ nói đến câu báo đáp làm gì. - Hạ Hầu Đôn nói chen vào. - Xưa kia tổ tiên nhà ta là Hạ Hầu Anh cũng từng nhận tội thay cho Hán Cao tổ, Hạ Hầu gia chúng ta nhận tội thay đã là chuyện có truyền thống, có kinh nghiệm rồi đấy.
Tào Tháo vẫn cười vẻ đầy bí mật:
— Lần này, tôi nhất định phải báo đáp.
— Khách khí làm gì? Giữa huynh đệ chúng ta còn nhắc đến báo đáp gì chứ. - Hạ Hầu Uyên xua tay.
— Thế không được, chuyện này tôi suy nghĩ lâu lắm rồi. Huynh đến bây gờ vẫn chưa thành gia thất, tôi muốn đứng ra làm mối thân muội muội của Đinh thị, thê tử của tôi cho huynh. - Tào Tháo thật thà nói.
— Hả? - Hạ Hầu Uyên giật mình.
Tào Tháo ghé sát tai Hạ Hầu Uyên nói:
— Huynh yên tâm đi, muội ấy với thê tử của ta không phải cùng một mẹ sinh ra đâu, muội ấy xinh đẹp hơn thê tử của ta nhiều. Diễm phúc của huynh không nhỏ đâu đấy!
Hạ Hầu Uyên trông bề ngoài mạnh bạo táo tợn, nhưng cũng là kẻ hay xấu hổ, vừa nghe thấy câu nói ấy mặt đã đỏ bừng đến tận cổ, đưa tay lên sau gáy gãi gãi, miệng lắp bắp:
— Ta không thành gia thất đâu, không thành gia thất đâu!
— Nói bậy! - Tào Tháo nắm chặt lấy tay Hạ Hầu Uyên nói, - Hôn nhân đại sự là chuyện thường tình của con người ta, làm gì có chuyện cả đời sống làm người không thê tử? Thành gia thất rồi mới không hổ thẹn với ba chữ “đại trượng phu” đấy!
— Chuyện này... chuyện này...
— Chuyện này cứ quyết định thế đi! - Hạ Hầu Đôn vỗ đùi. - Tên ngốc này, còn cười cợt người ta cướp thiếp. Giờ người ta kiếm thê tử cho ngươi, ngươi còn không biết đường nhận. Mạnh Đức, tôi sẽ đứng ra làm chủ cho! Hôn sự này, Diệu Tài nhà chúng tôi bằng lòng rồi đấy!
— Được! - Tào Tháo cầm cốc rượu đứng lên. - Chúng ta thế là kết thân gia rồi!
— Mạnh Đức! Huynh hãy ngồi xuống đã, tôi cũng phải nói chuyện hôn sự này ra với huynh. - Hạ Hầu Đôn cũng cười bí mật.
— Nói với tôi? Cô nương nhà nào ưng mắt tôi à? Không sao, tôi thì càng nhiều càng tốt.
— Tôi không nói đùa đâu, mà là thành tâm thành ý cầu thân với nhà huynh.
— Ồ? - Tào Tháo không tin lắm. - Huynh cứ nói đi.
— Tôi cầu thân cho thứ nam của tôi, xin đại tiểu thư nhà huynh làm thứ tức của tôi. - Hạ Hầu Đôn dáng vẻ nghiêm túc, hai mắt nhìn thẳng Tào Tháo.
Tào Tháo lặng đi một lúc:
— Chuyện này... được! Thứ nam của huynh là Mậu tiểu tử đúng không! Thằng bé đó rất khôi ngô, tuổi cũng phù hợp, hôn sự này thật không tồi! Nguyên Nhượng đã nói ra rồi, từ nay trở đi, Hạ Hầu Mậu nhà huynh sẽ là kiều khách của Tào Mạnh Đức ta nhé!
— Hay hay hay! Tất cả nâng chén! Tất cả nâng chén! Chúng ta đều là người nhà!
Hạ Hầu Uyên cũng đứng dậy, đưa tay kéo một người bên trái một người bên phải là Biện Bỉnh và Tào Đức.
— Chuyện này sao lại có cả hai người bọn đệ trong ấy? - Biện Bỉnh người thấp nhỏ, bị Hạ Hầu Uyên to lớn lôi xềnh xệch lên. - Làm sao lại không? Tỷ tỷ của đệ lấy Mạnh Đức, với đại tẩu cũng coi như tỷ muội kết nghĩa rồi! Thân muội muội của tỷ kết nghĩa của tỷ tỷ đệ lấy ta, đệ cũng coi như tiểu cữu tử của ta thôi! - Hạ Hầu Uyên cười nói.
— Sao mà rối mù cả lên thế! Càng nghe càng như là chửi đệ ấy. - Biện Bỉnh nói.
Hạ Hầu Uyên lại nói:
— Thấy bọn ta bàn chuyện cưới xin ở đây, đệ cũng sốt ruột phải không? Nếu phải thì ta sẽ thay đệ cầu thân với Hoàn nhi cho? Để đệ đỡ phải ngày ngày đi theo sau người ta mà thổi sáo.
Biện Bỉnh đỏ bừng mặt lên:
— Huynh chớ nói bừa, bọn đệ là huynh muội kết nghĩa.
— Đệ định lừa ai? Đừng có linh tinh! Uống! - Hạ Hầu Uyên xách tai Biện Bỉnh lên định đổ rượu, lại thấy Tào Đức lặng lẽ để chén xuống, liền hét bảo, - Tử Tật, huynh chớ có gác chén thế! Nếu không hai chúng ta cũng kết thông gia với nhau. Lão bà của huynh chẳng cũng đã sinh một khuê nữ đấy sao, sau này tôi có nhi tử thì chúng ta hãy kết thân nhé.
— Này! Khuê nữ của Tào gia đều gả cả cho Hạ Hầu gia các huynh nhé! - Tào Đức quay sang Tào Tháo cười. - Ca ca! Huynh nghe thấy không đấy, nhi tử của huynh ấy còn chưa thấy tăm hơi đâu đã đòi kết thân với đệ rồi. Khuê nữ nhà huynh gả cho nhi tử của Nguyên Nhượng thì không nói, ngay cả tiểu cữu tử, tiểu di tử cũng ghép đôi cả rồi, chuyện mua bán này chúng ta phải đền bồi lớn rồi!
Tất cả mọi người đều cười ha hả, chỉ có Hạ Hầu Đôn với Tào Tháo nhìn nhau không nói gì, có những bí mật chỉ có hai người bọn họ biết: Tào Tung là con nuôi của Tào gia, thực tế vốn là con của Hạ Hầu gia, là thúc thúc của Hạ Hầu Đôn! Chuyện ấy trước khi mất, phụ thân của Hạ Hầu Đôn đã nói cho biết. Lần đến kinh vừa rồi, Tào Tung cũng đã lờ mờ thừa nhận chuyện này, cho nên nhi nữ của Tào Tháo gả về Hạ Hầu gia cũng coi như gả về nhà gốc, hôn sự này cũng coi như mưa sa về nguồn thôi!
Nhưng bọn họ thực sự không ngờ rằng, mấy câu nói đùa của Hạ Hầu Uyên về sau cũng thành sự thật: Mười lăm năm sau, đúng là nhi nữ của Tào Đức đã gả cho nhi tử của Hạ Hầu Uyên là Hạ Hầu Hành. Bất kể Tào gia và Hạ Hầu gia rốt cuộc có quan hệ máu mủ hay không, nhưng quan hệ thân thích của hai nhà đã gắn bó đời đời kiếp kiếp với nhau. Còn đức lang quân của Hoàn nhi sau này thì tất cả bọn họ đều đã đoán sai!
Tối ấy Tào Tháo đã uống không ít, nhưng đã từng cùng với đám ma men Đinh Xung, Bào Tín, Lâu Khuê luyện được tửu lượng cao, không hề bị say xỉn gì. Đêm đã khuya, Tào Tháo nhẹ nhàng bước vào hậu viện, định đi đến buồng ngủ của Biện thị, ngẩng đầu lên chợt trông thấy trong chính phòng vẫn còn ánh đèn sáng. Tào Tháo nhẹ bước đến trước cửa, đẩy khẽ khe cửa nhìn vào bên trong. Đinh thị vẫn đang ngồi trước khung cửi dệt, phu nhân tuy dung mạo bình thường, tài nghệ không có, nhưng hiền thục chịu khó thì không ai sánh được.
— Nàng vẫn chưa ngủ ư? - Tào Tháo nhè nhẹ bước đến gần.
— Ồ? - Đinh thị không ngờ phu quân lại đến phòng mình vào đêm nay. - Chàng đến đấy ư?
— Ban ngày hầu hạ đám người rảnh rỗi kia, chăm nom con bận cả ngày rồi, nàng còn chưa ngủ sao? - Tào Tháo vừa nói vừa cởi áo.
— Ban ngày con ngủ hơi nhiều, tối đến không chịu ngủ, thiếp phải dỗ mãi, vừa mới giao cho vú nuôi bế đi.
— Thế nàng đang làm gì vậy? - Tào Tháo hiếu kỳ hỏi.
— Thiếp dệt ít lụa, để làm hài và túi thơm! - Đinh thị vừa làm vừa nói.
— Nàng thật kỳ công quá. - Tào Tháo cười. - Đồ đạc trong nhà đều mang từ kinh về, cái gì cũng thượng hạng cả, sao phải tự mình làm?
— Cái này không giống thế. - Đinh thị ngừng tay làm việc, đón lấy chiếc áo Tào Tháo vừa cởi ra. - Nay chàng đã không còn làm quan nữa, tuy trong nhà vẫn còn chút tích lũy nhưng dẫu sao không còn bổng lộc, tiêu pha rộng rãi quen rồi, nếu chỉ trông vào điền sản thì làm sao được? Có câu rằng: miệng ăn núi lở, thiếp rảnh rỗi làm ít đồ, bán cho người đi buôn cũng kiếm được chút đỉnh tiêu vặt. Tích tiểu thành đại, ai biết một lúc nào đó sau này có thể cần dùng đến!
Tào Tháo nhìn thê tử, thầm nghĩ: “Nàng đúng là ngốc nghếch đến đáng yêu, Tào gia căn cơ còn vững chắc, chỉ cần qua khỏi nạn này, sau đó có gì khó khăn nữa? Nếu tránh không khỏi nạn này, có tích lũy nhiều nữa cũng chỉ để cho người khác mà thôi.” Phu thê nằm trên giường, chỉ có ngọn đèn dầu leo lét bên cạnh. Cả hai người đều chưa ngủ, ai nấy theo đuổi dòng suy nghĩ tâm sự riêng của mình.
Khi ấy trong nhà lặng lẽ như tờ, thậm chí người nọ có thể nghe thấy hơi thở của người kia. Cứ như vậy một lúc lâu, Đinh thị mới thở dài nói:
— Không còn sớm nữa, chàng mau nghỉ ngơi đi! Ngày mai thiếp sang giúp thất thẩm đun thuốc, rồi sẽ về nhà nói qua chuyện hôn sự của muội muội với Diệu Tài huynh đệ.
— Ừ. - Tào Tháo quay mình thổi tắt đèn.
Khi ấy tay Đinh thị đã không chịu an phận quờ sang, nhưng Tào Tháo chẳng có phản ứng gì cả. Đinh thị thấy phu quân chẳng để ý đến mình, chỉ còn cách xoay người nằm nghiêng quay lưng lại.
Không có ánh đèn, tâm lý Tào Tháo bình ổn hơn nhiều, nhưng vẫn không thể nào ngủ được, đầu óc cứ rối loạn lên. Quay đầu lại nhìn thê tử đang nằm quay lưng lại phía mình, ánh trăng mông lung chiếu qua song cửa lụa trắng rọi lên thân hình nàng ấy, nàng cứ kéo chăn lên cao mãi, chỉ để lộ ra cần cổ đầy đặn. Được mái tóc dài đen nhánh lòa xòa trang điểm, khuôn mặt bình thường ấy dường như cũng trở nên mông mông lung lung.
Đinh thị đột nhiên trò chuyện, giọng nói ấy sao mà yếu ớt, mềm mỏng, lại có cả vị chua xót:
— Phu quân, thiếp biết trong lòng chàng rất buồn. Thiếp chẳng đọc qua cuốn sách nào, nhưng cũng biết chuyện trên đường sĩ hoạn phải từ từ mới ổn, không nóng vội được đâu.
Khoảnh khắc, trong đầu Tào Tháo chợt hiện lên vô vàn hình ảnh: Năm xưa chính nàng đã dốc lòng chăm lo cho gia đình mình; chính là nàng đã lo liệu cho mình lấy Lưu thị làm thiếp; là nàng đã mười tháng mang thai sinh hạ cho mình một hài nhi bé bỏng; là nàng ngày ngày vất vả trước khung cửi dệt...
Tào Tháo chợt tung mạnh tấm chăn, từ phía sau ôm chặt lấy nàng, rồi xoay người nàng lại. Dưới ánh trăng Tào Tháo trông thấy trong khóe mắt nàng long lanh ngấn lệ. Chàng không còn do dự gì nữa, nhẹ nhàng hôn lên khóe mắt của nàng, thổ lộ hết những lời yêu thương bên tai nàng...
❀ ❀ ❀
[1] Mạnh mà dám làm thì chết, mạnh mà không dám làm thì sống.