Tôn Tử Truyện

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 53 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Xxix Đánh Quân Sở Ngang Sườn – Đốt Gọng Kìm Của Thẩm
Chương Xxix Đánh Quân Sở Ngang Sườn – Đốt Gọng Kìm Của Thẩm

❊ ❊ ❊

Lại nói Ngữ Tử Tư nhận được vuông lụa từ tay Sử Hoàng bắn tới, ở trong viết dày đặc những chữ. Hoá ra, Sử Hoàng là một nhân vật cực kỳ thần bí, bề ngoài, hắn là kẻ tâm phúc của Nang Ngoã, nhưng trên thực tế lại là một tên gian tế mà Tử Tất đánh vào nội bộ của Nang Ngoã. Trong cuộc đấu tranh và mâu thuẫn không đội trời chung giữa Tử Tất và Nang Ngoã, con người này không những chỉ có tác dụng làm cho mềm dịu trơn tru mà là có tác dụng thúc đẩy, tăng thêm mối mâu thuẫn đó. Từ sau khi Phiếm Khải đến gặp Tử Tất, được mấy hôm thì Tử Tất ốm nặng, nằm liệt giường không dậy được. Trong quá trình giao tranh giữa nước Ngô và nước Sở, mặc dù nước Sở từng bước lâm vào chỗ bí rất thiếu tướng tài… nhưng Tử Tất vẫn nằm im một chỗ hoặc dạo gót ngắm hoa. Ngay những ngày tiên khi Nang Ngoã đem quân đi đánh nước Thái, trước hôm điểm quân ở thao trường, Tử Tất đã cho gọi Sử Hoàng đến bên, dặn dò một thôi một hồi như thế, như thế, Sử Hoàng luôn miệng thưa vâng, nhất nhất nghe lệnh. Sau khi bàn kín với nhau rồi, Tử Tất cho bày tiệc rượu, để tăng khí thế trước lúc xuất phát. Đọc hết bức thư, Ngũ Tử Tử mới vỡ lẽ, hoá ra Sử Hoàng lại là công thần của nước Ngô, sau này còn phải ưu đãi. Chính trong lúc Ngũ Tử Tư xem thư, Nang Ngoã đã chạy trốn, tuy Ngũ Tử Tư có đem quân đi lùng sục một hồi, nhưng cuối cùng vẫn không bắt được, đành ra hiệu lệnh thu quân, kịp tới đại bản doanh của Nang Ngoã để tập hợp với Phu Khái.

Nang Ngoã thoát khỏi nanh hùm, trà trộn vào trong đám binh lính Sở mang trên mình vết thương của mũi tên, cùng đám tàn quân này chạy bán sống bán chết. Thấy quân Ngô không đuổi nữa, bọn tàn quân Sở mới đi chậm lại, vừa bước vừa thở dồn thở đập. Vừa đi, chúng vừa bàn tán với nhau rằng bây giờ đã đến bước đường cùng, chỉ còn cách sang theo Vĩ Xạ. Nang Ngoã nghe thấy thế, nghĩ bụng, chúng mày đi được chứ tao không đi được, tao mà đến đó, chắn bõ cho Vĩ Xạ cười cho thối mũi ra à? Với lại Ngũ Tử Tư kết hợp với Phu Khái đang đánh vào doanh trại, cha con Vĩ Xạ chưa chắc đã giữ nổi, nếu hắn cũng thua, quân Ngô tất sẽ vượt qua Hán Thuỷ, đến thẳng Sính đô. Lúc ấy Sính đô tất nhiên cũng khó giữ nổi, thế thì hà cớ gì mà mình chẳng xa chạy cao bay, để giữ tròn tính mạng, rồi sẽ tiến thủ bằng đường khác vậy. Dứt khoát với ý định như vậy, Nang Ngoã mang theo mấy tên tâm phúc để hầu hạ, lẻn ra khỏi đám tàn quân Sở, tìm đường chạy sang thần phục nước Trịnh.

Từ sau ngày lên làm lệnh doãn, Nang Ngoã bỗng trở thành cái mầm tại hoạ cho nước Sở, hắn lộng quyền làm chậm trễ đất nước, sát hại những người trung lương, đúng là tên Phí Vô Cực thứ hai tàn dân hại nước. Người đời sau còn làm thơ chê cười hắn rằng:

Xênh xang ngựa quý, áo da.

Sính đô tưởng mãi vào ra một đời.

Nào hay thua trận tơi bời

Để cho trăm miệng chê cười kẻ tham.

Chạy sang nước Trịnh, kết cuộc của Nang Ngoã cũng chẳng hay ho gì, cuối cùng rồi bị giết ở đó. Đó là chuyện về sau.

Ngũ Tử Tư kíp tới đại doanh của Nang Ngoã, để hội hợp với Phu Khái, nhưng khi vào bên trong hỏi han, mới biết Phu Khái đã bỏ đấy đi từ lâu rồi, Ngũ Tử Tư lắc đầu thở dài: Con người này quả thật quá tham công hiếu thắng, sau này thế nào cũng làm lỡ việc lớn cho mà xem. Không tìm được Phu Khái, Ngũ Tử Tư đành kéo quân đến thẳng đại bản doanh của Vĩ Xạ tiếp ứng cho Phu Khái.

Phu Khái ham công và hiếu danh, chẳng ngại gì mà không làm trái cả lệnh vua, mang quân đi đánh Nang Ngoã, tại sao Ngũ Tử Tư cũng theo đến làm gì? Thì ra Phu Khái kéo quân đi không ]âu, Tôn Tử cũng vừa đi thị sát các nơi về doanh, được tin Phu Khái một mình mang quân đi như thế; ông vội cho Ngũ Tử Tư mang một vạn quân đi tiếp ứng, trong đó có tới hàng trăm người mặc quần áo của quân Sở vào bên trong và mỗi người đều ngầm mang theo một chiếc lông gà trắng, để làm hiệu, rồi dặn dò thế này thế khác để đánh tan quân của Nang Ngoã trước, rồi sau tiến đánh Vĩ Xạ. Thế là Ngũ Tử Tư mang quân đi tiếp ứng.

Đám tàn quân của Nang Ngoã cắt đường tắt đến đại bản doanh của Vĩ Xạ với tốc độ nhanh nhất. Sau khi đến nơi và nói rõ tình hình, tiểu tướng Vĩ Diên liền sai người đưa bọn này ra phía sau để tạm nghỉ ngơi, còn mình thì vào trướng lớn bẩm báo tình hình với Vĩ Xạ Được tin này, Vĩ Xạ mừng không để đâu hết nói:

– Nang Ngoã thua trận, là điều nằm trong dự đoán của cha. Hắn thua thì chẳng có liên quan gì với ta, có điều tàn quân của nó đến đây rồi, thì ta cứ thu nhận hết. Càng nhiều càng tốt.

Vĩ Diên băn khoăn hỏi:

– Thưa cha! Nếu quân Ngô lại chuyển sang đánh vào doanh trại thì làm thế nào?

Vĩ Xạ khinh miệt cười nói:

– Xưa nay lính đến thì tướng chặn, nước vào thì lấy đất mà bịt, nếu bọn chúng đến đây, thì hãy đánh cho chúng mảnh giáp không còn!

Nói thì nói vậy chứ Vĩ Xạ dù sao cũng là hạng lão tướng chốn sa trường không dám khinh địch quá như thế, ngay sau đó đã điều một vạn quân ra bày thành thế trận ở bên ngoài cổng doanh trại. Trận thế của Vĩ Xạ còn chưa bày xong, trên đường lớn, đã có tới tám ngàn người ngựa ập đến, vị tướng đi đầu ngồi trên mình ngựa trên tay cầm lăm lăm cửu hoàn đại khảm đao, đó là Phu Khái. Thấy trước doanh trại của đối phương đã có sự chuẩn bị như vậy, Phu Khái không dám liều lĩnh xông lên. Ông cho quân dừng lại, dừng cương ngựa, cho quân lính dàn thành hàng ngang, bày thành thế trận, sau đó chỉ mũi đao gọi:

– Này! Quân Sở hãy nghe đây, đứa nào chán không thiết sống nữa, thì ra đây nộp mạng!

Phu Khái còn chưa nói dứt lời, trong quân Sở xông rạ một con ngựa hồng, Vĩ Xạ ngồi trên lưng ngựa, tay cầm một chiếc đinh ba mạ vàng, trông vẻ có dễ tới hơn trăm cân, cất giọng oai phong lẫm liệt:

– Nếu như ta không nhìn nhầm, thì đó là tướng quân Phu Khái, tiên phong của quân Ngô đó phải không? Người còn lâu mới xuống là địch thủ của ta, thôi, mau về mời chủ tướng Ngũ Tử Tư nhà ngươi ra đây gặp ta là Vĩ Xạ!

Phu Khái bị những lời nói ấy khích cho nổi nóng muốn gào to lên. Ta coi ngươi như một anh hùng, đến đây tìm ngươi, ngươi lại khinh ta, là làm sao có thể tha ngươi được.

– Tên Vĩ Xạ to gan kia, chớ ngông cuồng, trông đây này! – Phu Khái vừa quát, con ngựa vừa tế lên phía trước, “Vù!” một nhát đao nhằm vai trái của Vĩ Xạ chém tới.

Vĩ Xạ giơ cây đinh ba mạ vàng lên:

– Khá lắm! – “Choang!” con dao trong tay Phu Khái bật nảy cao lên.

Ghê gớm thật, mới chỉ một nhát như thế thôi, hai cánh tay Phu Khái đã tê đi rồi vừa nhức vừa đau. Quan văn mở miệng biết hoài bão, võ tướng ra tay biết thấp cao, Phu Khái cảm thấy Vĩ Xạ quả là danh bất hư truyền, tài giỏi hơn hẳn mình xa, có biết thế này, chẳng thà đuổi theo Nang Ngoã. Trận này nếu như không thắng nổi, trở về gặp Tôn Tử, thế nào ông cũng khép mình vào cái tội chống lại không tuân theo thánh chỉ, bởi vậy không thể dày mặt mà quay về, cần phải mạo hiểm mà đánh đến cùng. Hai ngựa quấn lấy nhau rồi kéo nhau ra một quãng xa, Vĩ Xạ nhằm trúng đỉnh đầu Phu Khái, hằm hằm xỉa một nhát tới. Phu Khái vung dao lên đờ, cũng vẫn còn may, gắng gượng cũng còn gạt được đinh ba sang một bên. Hai người cứ thế đánh đi đỡ lại liền một lúc chừng độ hơn mười hiệp. Mũ sắt trên đầu Phu Khái lệch hẳn sang một bên, áo giáp trên mình cũng xộc xệch hẳn đi, mồ hôi mướt ra trên trán, càng đánh càng tỏ ra tồi tệ. Người ta thường bảo trong tay tướng tài không thể có quân xoàng, lính tráng của Vĩ Xạ thế nào thì quân của Nang Ngoã cũng không sao sánh nổi. Quân Ngô tuy dũng cảm, thế nhưng lại chẳng kiếm được điều gì có lợi, hơn nữa lại thương vong rất nặng nề. Phu Khái nhìn lại, thấy sự việc đã đến nước này rồi, không thế trát phấn vào cái thây đã chết để cố đám ăn xôi nữa, mà cần phải mau chóng rút quân, để tránh cái hoạ toàn quân tan vỡ. Nhìn ra mặt trời tà đã ngả về tây, ngày cũng sắp tàn, đây là cái cớ hợp lý nhất để thu quân, thế là nói với Vĩ Xạ:

– Này Vĩ Xạ, trời sắp tối rồi, mai lại đánh tiếp! – Nói rồi giật ngựa lên phía trước, hạ lệnh cho binh lính – Quân bay đâu, rút lui! – Nói xong quay mặt đi né mình chạy trốn. Ào ào… quân Ngô rút đi nhanh như nước cuốn!

Vĩ Xạ thấy thế, bực long lên sòng sọc, nghĩ bụng, cái tên Phu Khái trơ trẽn không biết nhục này, ngươi bảo đánh là đánh, ngươi bảo rút là rút chắc? Trên đời này, đâu có chuyện dễ dàng như thế?

– Diên đâu, đuổi theo cho ta! – lệnh vừa ban ra, hai cho con một trước một sau dẫn quân đi ào ào như sao băng đuổi theo quân Ngô.

Phu Khái ngoái cổ lại nhìn, cánh quân truy kích mỗi lúc mỗi gần, khiến cho hắn vô cùng luống cuống. Đang giữa lúc lửa cháy hai đầu như vậy, bỗng nghe thấy tiếng trống từ phía trước vẳng lại, rồi tiếp theo sau là vô số người ngựa bươn tới. Phu Khái còn chưa biết rằng ai đến, rất khó mà đoán biết lành dữ ra sao, bỗng vị tướng đi đầu cất tiếng gọi lớn:

– Phu Khái đừng sợ! Ngũ Viên đến đây!

Ngũ Tử Tư cầm quân như ở trên trời giáng xuống, chẳng khác gì một vị cứu tinh, trái tim lo âu thức thỏm của Phu Khái đến lúc này mới bình tĩnh lại, vội vòng tay nói với Ngũ Tử Tư:

– Ngũ tướng quân đến thật đúng lúc, Vĩ Xạ buông ra những lời lẽ ngông cuồng, đòi quyết một phen sống mái với tướng quân, để xem ai cao ai thấp nữa! – Phu Khái không lui quân nữa, tế ngựa lên đứng một bên, thở dốc lên từng hồi.

Không kịp hỏi thêm gì Phu Khái, Ngũ Tử Tư vội vàng đi xem lại trận thế: Khá tốt! Tuy Phu Khái có làm lỡ việc, nhưng cũng may ta còn đến kịp, chỗ này còn cách doanh trại của Vĩ Xạ không xa nữa, rất có thể trong đánh ra ngoài đánh vào, đánh một trận là thắng. Thế là ra lệnh rúc lên ba tiếng tù và: Tú u! Tú u! Tú u! Sau ba tiếng tù và ấy, Ngũ Tử Tư tế ngựa lên phía trước, gọi về phía Vĩ Xạ:

– Này! Vĩ Xạ chớ có làm càn! Ngũ Viên đến gặp mi đây!

Nghe ba tiếng tù và rúc lên, Vĩ Xạ không biết quân Ngô quy định như thế nào, còn đang thắc mắc, thì đã thấy Ngũ Tử Tư tế ngựa đến trước mặt, liền vội ra đón đánh:

– Hì Hì!… Người ta thường bảo rằng Ngũ Tử Tư ghê gớm lắm, ta xem ra cũng chẳng phải là ba đầu sáu tay gì đâu, có quái gì mà sợ – Nói xong thúc ngựa lên trước, đưa cây đinh ba nhằm trúng ngực Ngũ Tử Tư đâm thẳng một nhát. Ngũ Tử Tư đưa cây thương lên ngáng lại:

– Khá lắm – “cạch” cây đinh ba của Vĩ Xạ bay sang một bên.

Người ta bảo không sợ là không biết người biết của mà chỉ sợ so của so người, sức khoẻ của Ngũ Tử Tư thể hiện trên ngọn giáo rõ ràng là khỏe hơn của Phu Khái rất nhiều, hai con ngựa cuốn lấy nhau, cuộc chiến tái diễn, đâm qua gạt lại, đánh nhau tới hơn mười hiệp vẫn chưa phân thắng bại.

Vĩ Diên đứng ở bên cạnh, nhìn hai bên đánh nhau mà sợ đến nín thở, hoa cả mặt mày. Ngũ Tử Tư quả là danh bất hư truyền, thực sự là ghê gớm, cứ như tài nghệ của cha mình, xem ra khó bề thắng nổi. Nghĩ như thế, nên hắn e rằng cha mình có điều gì sa sẩy, thì sẽ thiệt mạng toi đời. Tình cốt nhục đã thôi thúc hắn bất chấp cả thông lệ chốn chiến trường, hắn vác cây xiên có tên là “ngũ cổ thác thiên xoa” xông ra:

– Này! Ngũ Viên đừng có mà khoe mẽ! Tiểu tướng Vĩ Diên là ta đây! – Thế là hai cha con quây lại đánh Ngũ Tử Tư.

Thấy Vĩ Diên nhảy vào tham chiến, Phu Khái bỗng cuống lên, lúc này nhịp thở đã bình thường trở lại, nên vội huơ cửu hoàn đại khảm đao lên và hô lớn:

– Cha con họ Vĩ mặt dày kia, khinh nước Ngô ta không có tướng à? – Phu Khái không địch nổi Vĩ bố, đại khảm đao liền nhằm đầu Vĩ con bổ tới, Vĩ Diên né sang một bên tránh được. Hai người lại đánh nhau hơn mười hiệp nữa, sức lực vẫn ngang nhau, chưa phân thắng bại.

Trên chiến trường lúc này bốn ngựa quần nhau, thương đánh qua đinh ba đánh lại, bên kia thì dao chém xiên đâm, bốn người thành hai đôi kình địch, đánh nhau mãi tới lúc một trời sắp lặn, ráng chiều đỏ rực lên như máu; đánh cho đến lúc hổ báo về hang, chim trời về tổ, đánh cho đến lúc màn đêm đã buông, muôn sao nhấp nháy…

Đang giữa lúc bốn người đánh nhau không sao dứt được ra, bỗng có một viên quan báo việc ở doanh trại của Vĩ Xạ hớt hải cưỡi ngựa tới báo:

– Dạ trình chủ tướng, hỏng to rồi ạ, trong doanh trại đang bốn bề bốc cháy rồi ạ!

Vĩ Xạ nghe báo vậy, giật bắn cả người, vội vàng cho ngựa né sang một bên, nhìn về phía doanh trại của mình, thấy bốn bề lửa khói ngút trời, bất giác kêu lên:

– Trời ơi! Ta đã mắc mưu Tôn Vũ mất rồi…

Tuy nhiên Vĩ Xạ cũng không phải thứ tư lệnh đụn rạ hữu dũng vô mưu, chân tay phát triển hơn đầu óc, mà từ trong thâm tâm, hắn thừa hiểu rằng ngọn lửa ngút trời kia không phải do quân lính của hắn sơ ý để xảy ra hoả hoạn, mà là do gian tế đã gây nên. Vậy thì gian tế ở đâu ra? Dứt khoát chỉ có trà trộn vào đám tàn quân mới nhập vào đó thôi, còn ba tiếng tù và rất không bình thường ấy, chính là ám hiệu mà Ngũ Viên phát đi để đốt trại. Vĩ Xạ vội ra lệnh rút quân về trại, và khi chúng về đến trước trại thì ở trung đội cũng có lửa cháy. Lửa cháy làm rối lòng người. Trong trại lửa réo chim bay nháo nhác, kẻ kêu người gọi om xòm. Vĩ Xạ rút quân, Ngũ Tử Tư đương nhiên không khoanh tay ngồi nhìn, mà tiếp tục bám đằng sau đuổi riết.

Quả không ngoài dự đoán của Vĩ Xạ, ngọn lửa ấy chính là do quân Ngô trà trộn trong đam tàn quân của Nang Ngoã đốt lên. Còn nhớ khi Phu Khái đánh vào trại địch, Vũ Thành Hắc đem quân chống lại, còn Sử Hoàng thì bảo vệ Nang Ngoã hoảng sợ ngã ngựa, rồi trà trộn trong đám tàn quân. Sử Hoàng lại bắn cho Ngũ Tử Tư một vuông lụa rồi lẩn vào rừng sâu. Ngũ Tử Tư xem thư viết trong vuông lụa đó, thôi không đuổi nữa, để mặc cho đám tàn quân lẻn lút. Chính trong lúc này, hàng trăm người lính mặc sẵn trang phục của quân Sở ở bên trong, theo sự sắp đặt từ trước của Tôn Tử, đã cởi bỏ quần áo của quân Ngô vẫn mặc ở bên ngoài, bỏ cả mũ xuống, để lộ toàn bộ trang phục của quân Sở mặc lót bên trong, lấy mũ của quân Sở giấu sẵn trong bọc mỗi người đội lên đầu, rồi trà trộn vào đám tàn quân của Nang Ngoã: “Chạy mau lên! Chạy chậm là toi mạng bây giờ!”, họ hô lên và cùng lẩn trốn đi với quân Sở, vào tận doanh trại của Vĩ Xạ, rồi nằm im ở trại sau chờ lệnh. Họ nghe thấy từ xa vẳng đến ba tiếng tù và báo hiệu, biết rằng Ngũ Tử Tư sắp sửa mang quân đến nơi, vội vàng cài những chiếc lông gà trắng lên mũ, để dễ nhận ra người bên mình, tiếp đó phân tán ra nhiều chỗ, rồi bỗng nhiên người này gọi, người kia kêu: “Hỏng to rồi, quân Ngô đánh đến nơi rồi, mau mau trốn đi thôi!…”, Quân Sở nghe thấy vậy, sợ dúm lại với nhau. Nhân lúc quân Sở kinh hoàng sợ hãi, họ đã ra tay hoặc giết địch, hoặc châm lửa đốt nhà, hàng trăm con người khiến cho cả khu vực trại sau ồn ã như trời long đất lở, rối mù lên với nhau. Chờ đến khi Vĩ Xạ đem quân về tới nơi, tình hình ấy đã lan vào trại giữa mất rồi. Vĩ Xạ đem quân về đến trước cổng doanh trại, thấy ngọn lửa bên trong cháy lên như thế, bất giác rã rời kêu lên một tiếng: Than ôi!

Vừa mới lúc nào Vĩ Xạ cười chê Nang Ngoã là hạng bất tài, chỉ trong nháy mắt, vận rủi ro ấy lại rơi ngay vào đầu hắn. Vĩ Xạ nghĩ bụng, lúc này đây, phía trước là lửa cháy, phía sau có quân đuổi gấp, vậy thì làm thế nào? Rất rõ ràng là doanh trại này không thể dùng được nữa, lúc này cũng không cho phép quân Sở dừng chân ở bờ đông Hán Thuỷ được nữa, chưa đến một ngày trời, số phận hẩm hiu của Nang Ngoã đã lan cả sang mình. Trước mắt bây giờ chỉ có mỗi một con đường, đó chính là rút quân về bờ tây Hán Thuỷ, lấy dòng sông ấy làm chiếc bình phong thiên nhiên, cố thủ một thời gian, đợi Thẩm Tư mã mang quân đến, rồi sẽ trả mối thù hôm nay.

Thời gian không cho phép Vĩ Xạ nghĩ thêm nhiều, hắn dứt khoát ra lệnh:

– Truyền lệnh xuống: nhờ bóng đêm che chở, lập tức rút quân sang bờ tây Hán Thủy.

Mệnh lệnh truyền đi, trại trong trại ngoài rối lên như canh hẹ, lính tráng nháo nhác loạn xạ như một đàn ong vỡ tổ, chẳng ai bảo được ai, chen nhau trốn sang bờ tây, Vĩ Diên đi trước mang quân mở đường, Vĩ Xạ sau, để chống lại quân Ngô nếu họ đuổi tới.

Ngũ Tử Tư dẫn quân đuổi tới trước doanh trại của Vĩ Xạ, thấy quân Sở đang trốn sang bờ tây, không chần chừ chờ đợi, một mặt sai quân dập lửa, bắt bọn tàn quân, một mặt hội họp các tướng sĩ trong ngoài trại, tiếp tục đuổi địch sát tới bờ tây.

Cha con Vĩ Xạ và đám quân Sở trong tay họ lo sợ cúp tai lại như chó phải pháo, hớt hải như cá lọt lưới, vất vả lắm mới chạy đến sông Thanh Phát (sông Vân Thuỷ ở phía tây thành phố Lục tỉnh Hồ Bắc bây giờ). Trên sông đang có một chiếc cầu phao. Vĩ Xạ vội lệnh cho quân lính vội vượt sang sông. Gọi là cầu phao, tức là dùng nhiều thuyền bè giáp đầu nối đuôi lại với nhau, dùng dây thừng níu lại, lát gỗ lên trên mặt thuyền, xe pháo, người ngựa vv… có thể đi ở trên đó được. Ngô Sở là vùng sông nước, trên mặt sông thường thấy những chiếc cầu đơn giản thế này, phần lớn là làm vội vàng qua loa và là kế sách tạm thời. Còn như tại sao lại lắp cây cầu này, sử sách cũng chưa từng ghi chép, không dám nói nhiều.

Quân Sở đang đi thu gom thuyền bè chuẩn bị vượt sông thì quân Ngô đuổi tới. Ngũ Tử Tư đang định ra lệnh đánh dồn dập để mong một trận thắng ngay, Phu Khái liền ngăn lại nói:

– Tôi đã đọc mười ba bài binh pháp Tôn Tử có nói chó cùn còn rứt dậu, huống chi con người? Nếu ép chúng dữ quá, địch sẽ liều chết, không lợi cho ta, chi bằng hãy tạm đóng quân lại, chờ chúng qua sông được một nửa, lúc đó mới đánh. Như vậy kẻ đã qua sông thì được thoát, kẻ chưa qua được cũng muốn tranh lên trước, hỏi còn ai muốn đánh nữa? Quân địch đã mất ý chí chiến đấu, thì ta dễ dàng thắng trận.

Ngũ Tử Tư nghe nói vậy, thầm cảm nhận rằng Phu Khái đã hiểu được cốt lõi của “binh pháp Tôn Tử”, tự than mình còn chưa bằng người, bèn ra lệnh lui quân ra ngoài hai mươi dặm đóng quân lại đấy!

Vĩ Xạ lúc đầu nghe tin quân Ngô đuổi tới, đang định đàn quân đánh lại, sao lại nghe tin quân Ngô lui ra xa đóng lại nên đã chuyển lo sang mừng, bảo:

– Ta thừa biết quân Ngô nhát gan, không dám đuổi theo nữa! – Thế là lệnh cho ăn uống no nê rồi cùng nhau vượt sông. Sau khi ăn no, Vĩ Xạ đi đầu dẫn một cánh quân sang sông trước, quân lính ở phía sau kẻ tranh người chen, lấn lướt nhau, rối loạn đến cực độ. Chen thì cứ chen, rối thì cứ rối, nhưng cuối cùng rồi cũng qua được một số khá đông. Số quân Sở từ Bách Cử trốn ra có chừng ba vạn người, số đã qua sông, số đang qua và số còn đang đợi qua sông mỗi thứ chừng một phần ba. Khi đội ngũ bị phân tán làm ba như thế, quân của Phu Khái từ phía đầu nguồn đánh xuống, quân của Đảm Bao Thiên từ dưới ngược lên, Ngũ Tử Tư dẫn một cánh quân ở trên bờ đánh tới. Quân Sở đang vượt sông bị ba mặt giáp công, trước sau đều có địch, tiến thoái không còn đường, chỉ còn mỗi cách đánh chết thôi. Vĩ Xạ hô lên với đám quân Sở chờ vượt sông:

– Quân bay đâu! Quân Ngô đã đuổi tới, các người tạm không vượt sông nữa, mau cùng ta tử chiến với quân Ngô.

Nếu không có cầu phao và thuyền để vượt sông, chắc là binh lính của hắn sẽ hưởng ứng lời kêu gọi ấy, cùng chủ tướng của mình tử chiến một phen, bởi vì ngược xuôi thì đằng nào cũng chết, thế nhưng lúc này phía trước sẵn có cầu phao, lại có cả thuyền bè, vẫn còn có một tia hy vọng là thoát chết, bởi vậy, mặc cho Vĩ Xạ có kêu thế hay kêu to nữa, cũng chẳng nước non gì. Lính tráng cố vờ không nghe tiếng, cắm đầu cắm cổ lao về phía bờ sông, cố chạy cho thoát, chỉ trong nháy mắt, bờ sông bỗng náo loạn, trên cầu phao người chen nhau chật ních, không hở chỗ nào, đâu là người đâu là xe tranh nhau lên, ngựa cũng nghển cổ muốn lên, người nọ chen người kia, đẩy nhau rơi xuống nước tom tõm, chết không biết bao nhiêu mà kể; binh lính chờ vượt sông ở trên bờ, thuyền còn chưa tới đã ào ào nhảy xuống, người này xuống thoát, người kia cũng xuống, chiếc thuyền một đầu nặng một đầu nhẹ tròng trà tròng trành, đầu nặng thì chúi xuống nước, đầu nhẹ thì chổng lên trời, thế là lật úp xuống, trôi bồng bềnh như vỏ lãi, một thuyền người thế là chìm hết xuống sông, có biết bao nhiêu người không đu được lên thuyền, thế là làm mồi cho cá ở bên bờ đông, Vĩ Xạ thấy quân Ngô áp sát, tế ngựa quay đầu, liều chết đánh nhau với Ngũ Tử Tư. Phu Khái thấy Vĩ Xạ quay lại giao chiến, bèn lớn tiếng hô lên:

– Ngũ tướng quân, giao Vĩ Xạ cho ông đấy, tôi đi tìm Vĩ Diên – Đúng lúc đó, có một chiếc thuyền cập bờ, quân Sở lao xuống thuyền như ong, Phu Khái hét lên: Quân Sở kẻ nào xuống thuyền thì nhảy lên bờ, kẻ nào đang ở trên bờ thì dừng lại không xuống nữa, chuyến này, để bọn ta qua sông!

Có những tên lính Sở không biết điều vẫn tiếp tục chen lên để xuống thuyền. Thấy không ngăn bọn người này lại được, Phu Khái vung cửu hoàn đại khảm đao lên, chém một loạt cả chục tên giặc như chém củ cải, quân Sở trên bờ lúc bấy giờ mới không dám xuống thuyền nữa, quân Sở ở dưới thuyền, hoặc nhảy lên bờ, hoặc nhảy xuống sông, trên thuyền ngoài lái đò ra, không còn một ai khác nữa. Phu Khái dẫn binh lính xuống thuyền. Tránh voi chẳng xấu mặt nào nên người lái đò đã vội vàng chở họ sang bờ bên kia. Lên đến bờ, Phu Khái lập tức đi lùng Vĩ Diên, đôi bạn cũ lại được gặp nhau, chiến mã hí vang trời, rồi kẻ xiên đi người chém lại, mãi chưa biết ai được ai thua.

Lại nói bên kia Vĩ Xạ tế ngựa quay lại, đánh thục mạng với Ngũ Tử Tư, hai bên quần nhau đến hơn mười hiệp, Vĩ Xạ dù sao cũng không phải là đối thủ của Ngũ Tử Tư, hơn nữa tâm trí lại hoảng loạn, nhìn thấy ở bờ sông thây chết ngổn ngang, máu chảy thành dòng, lính tráng của mình đằng thì chết đằng thì đã bị thương đến quá nửa, nên không dám cố đánh, bèn nói:

– Ngũ Viên, hôm nay coi như ngươi gặp may, ta không đánh nữa! – Nói xong vỗ ngựa toan trốn.

Trốn đi đâu cho thoát? Trước mặt là sông lớn, đằng sau không còn đường về, đành chỉ còn cách né ngang xuyên rừng núi mà đi. Ngũ Tử Tư đời nào để cho hắn chạy, bèn hô lên:

– Tên thất phu kia đừng có chạy! Ngũ Viên đến đây! – Vừa nói thúc ngựa đuổi theo.

Vĩ Xạ chạy bừa đi nên chẳng kịp chọn đường, dưới chân ngựa toàn là đá lổng chổng và cỏ rậm, mỗi bước chân ngựa không lồi lõm nhấp nhô, thì cũng khấp khểnh gập ghềnh hoặc khúc khuỷu lầy lội hoặc quanh co nghẽn lối hoặc gai góc um tùm, đương nhiên là khó có thể đi nhanh cho được, cho nên khoảng cách hai ngựa cũng luôn luôn chừng vài chục bước chân. Ngũ Tử Tư bỗng nhớ đến Phu Khái ở bờ sông chỉ sợ hắn ham công hiếu thắng lỡ việc mà thiệt thân, thế là gác cây thương bạc lên lưng ngựa, lấy nỏ từ trong túi cá chim ra và từ trong ống tên bằng da thú rút ra một mũi tên, kéo dây cung cong như mảnh trăng đầy, tên bật đi như một ánh sao băng, theo một tiếng: “Nhìn đây!” và tiếng tên bay đánh “vèo”, mũi tên bay thẳng tới lưng Vĩ Xạ. Vì khoảng cách đã gần nên Vĩ Xạ định tránh, thì mũi tên đã trúng lưng, chẳng những xuyên qua mảnh giáp mà còn xuyên qua cả áo lót găm sâu vào thịt tới hơn một phân. Vĩ Xạ kêu “ối!” một tiếng, cố chịu đau nhún mình một cái, tay phải vỗ thật mạnh vào mông ngựa, giục con vật chạy nhanh lên để khỏi phải trúng mũi tên thứ hai. Nhát vỗ mạnh đó, quả thực có làm cho con ngựa chạy nhanh hơn, thế nhưng cả một vùng này đá tai mèo lởm chởm, nhấp nhô như răng cưa, con ngựa trong khi chạy đã để sểnh chân, hai vó trước bị hẫng, hai gối khuỵu xuống. Vĩ Xạ ngồi trên yên không có sự chuẩn bị trước, cho nên đã cắm đầu xuống và theo đà đó lăn mãi xuống chân núi, tới trước chân ngựa của Ngũ Tử Tư. Vĩ Xạ hôm nay chắc đến ngày tận số, nên đã tự lăn vào chỗ chết, Ngũ Tử Tư lao tới một tầm thương, đã kết liễu cuộc đời Vĩ Xạ. Binh lính thấy vậy đã vây cả lại, cắt lấy đầu hắn để đem về báo công. Giết được một chủ tướng của quân Sở, Ngũ Tử Tư khoan khoái trút một hơi thở dài, lệnh người kíp giục ngựa về ngay đại bản doanh để bẩm báo Ngô vương và Tôn nguyên soái, sau đó đem quân sang sông tiếp ứng cho Phu Khái.

Ngũ Tử Tư dẫn quân qua được cầu phao, thấy Phu Khái và Vĩ Diên đang đánh nhau túi bụi, chưa biết ai thắng thua, nên vội hô lên:

– Này Vĩ Diễn nghe đây! Cha của ngươi đã chết, rồi còn không mau xuống ngựa đấu hàng đi!

Ngũ Tử Tư chưa nói hết câu, một vệ binh đã bêu đầu của Vĩ Xạ cao tít trên đầu mũi thương, như để cho thấy rằng Ngũ Tử Tư không hề nói sai. Vĩ Diên vừa quay nhìn, bất giác kêu lên một tiếng “Trời!” rồi hốt hoảng thất kinh, không cầm lòng được khóc rống lên trên mình ngựa rồi kể lể:

– Cha ơi! Sao cha chết thảm thương đến thế kia ư! Cha ơi! Mai sau con sẽ trả mối thù này cho cha.

Tuy đau xót như thể không thiết sống nữa, nhưng lý trí của Vĩ Diên vẫn còn sáng suốt, hắn biết rằng lúc này không phải là lúc khóc than, nên đã vội ngăn dòng lệ, hạ lệnh lui quân, kéo về phía Ung Thệ (tây nam huyện Kinh Sơn tỉnh Hồ Bắc). Sự có mặt của Ngũ Tử Tư khiến cho Phu Khái không được vui, đã ca cẩm oán trách:

– Ông không nên gọi thế, lại càng không nên cho hắn biết rằng cha hắn đã chết, mà nên im lặng trợ giúp tôi một tay, để kết liễu tên này đi mới phải. Ông nên biết rằng tôi đã trái lệnh vua đi đánh thế này, không bắt được Nang Ngoã, không đánh nổi Vĩ Xạ, đến nay lại để Vĩ Diên trốn thoát, thì tôi biết ăn nói với Ngô vương và Tôn nguyên soái thế nào đây? – Phu Khái vẫn cứ muốn lập công, bất chấp cả thì giờ lúc này đã muộn, vội lệnh cho đuổi theo bọn địch đang chạy trốn. Ngũ Tử Tư đã gàn lại:

– Tiên phong đừng có lẩn thẩn như vậy, chúng ta mỗi lúc một cách xa đại bản doanh, Sính đô có thể đưa viện binh tới bất kỳ lúc nào, trời lại sắp tối rồi, ta vẫn cứ nên rút quân là hay hơn cả.

Phu Khái còn đang muốn tranh cãi lại, bỗng nhiên từ hướng Vĩ Diên mới rồi chạy trốn đi, trống trận nổi lên ầm ấm, bụi đất tung lên mờ mịt, Ngũ Tử Tư đoán rằng đó đúng là viện binh của quân Sở kéo đến. Thấy đuổi địch không thành, Phu Khái thở dài sườn sượt, sốt ruột đứng ngồi không yên. Ngũ Tử Tư hạ lệnh toàn quân rút về miền Giang đông, đền chỗ bến sông cắm trại lại ở đó. Vừa vặn lúc ấy, Hạp Lư, Tôn Tử cũng dẫn đại quân đến nơi, cùng cắm doanh trại lại ở đó. Tôn Tử sai người đi dò hỏi xem viện binh từ đâu tới, quân số bao nhiêu và tướng đi đầu là ai.

Sau bữa cơm chiều, Tôn Tử đã lên trướng quân, đúc rút kết quả, phân tích tình thế, ghi công cho các tướng sĩ. Ngũ Tử Tư, Phu Khái và Đảm Bao Thiên đều lập được chiến công, ghi tên vào sử sách và lần lượt khen thưởng, các tướng đều chúc mừng. Đảm Bao Thiên là ai? Tại sao trước tới giờ chưa nhắc đến? Nguyên là Tôn Tử thấy quân Ngô quân số còn quá ít, bèn cho tổ chức bọn lưu đầy mang tội tử hình ở trong ngục lại, huấn luyện cho họ, biên chế thành đội ngũ, giao cho Đảm Bao Thiên chỉ huy, miễn là trong chiến đấu đánh quân Sở giết địch lập công, không những được ân xá giảm cho tội chết, ai có công lớn, sau chiến tranh còn được sắp xếp vào làm sai nha ở phủ nha các cấp, thậm chí được phong làm quan lại.

Mọi việc đã xong, ai nấy đều đi mỗi người mỗi nơi, Tôn Tử cũng bận việc quân nên ra khỏi trướng. Trong trướng quân lúc này chỉ còn lại Hạp Lư và Ngũ Tử Tư. Trong khi chuyện phiếm, Ngũ Tử Tư nói:

– Thắng trận ở sông Thanh Phát, tất cả đều nhờ ở cách “đánh ngang chừng” do tiên phong nêu ra – tiếp đó đã kể lại gót đầu mọi chuyện.

Hạp Lư nghe nói thế, thấy vui trong lòng, nói:

– Quả nhân có em như thế, lo gì không vào được Sính Đô.

Ngũ Tử Tư vừa định mở miệng ra lại ngậm lại, muốn nói gì đó lại thôi. Hạp Lư còn mải nghĩ đến niềm vui, dưới ánh nến không để ý thấy điều đó. Vậy thì, Ngũ Tử Tư vừa định nói gì? Từ lâu ông đã nghe Bị Ly bói toán như thần, đoán tướng người rất sát, từng nói rằng: Phu Khái chân lông mọc ngược, ngày sau tất sẽ có sự phản chúa hại nước, đêm nay, bên mình không có ai, muốn nhân dịp này nhắc nhở Hạp Lư. “Phu Khái tuy trí dũng song toàn, nhưng không thể trọng dụng giao cho việc lớn” thế mà nay xem ra đã mang điều sở cậy trong việc đánh nước Sở vào Sính đô đặt cả vào Phu Khái, thì mình hà tất phải chuốc lấy điều không vui? Huống chi người ta lại là chỗ anh em tay chân ruột thịt, thế nên định nói lại thôi.

Lại nói về buổi tối hôm qua, chính ngay hướng mà Vĩ Diên chạy trốn, bỗng nổi lên tiếng trống trận tùng tùng, bụi đất mịt mờ, từ đó bước ra một đoàn người ngựa. Ngũ Tử Tư đoán rằng đó là viện binh của quân Sở. Vĩ Diên lại cho rằng quân Ngô từ một nơi khác vượt sông Thanh Phát, đến giáp công với Ngũ Tử Tư để đánh họ, bởi vì cánh quân này không phải từ hướng Sính đô tới, thế nên hắn sợ đến són đái ra quần, không nhịn được, ngồi trên mình ngựa mà than: “Trời ơi! Thế là ta hết đời rồi!…” Thực ra là hắn sợ quá mụ cả người, đến khi hơi bình tâm lại, mới nhìn kỹ ra nhận ra cờ xí của bên mình, đó là Thẩm Doãn Tuất đang đem quân tới.

Tại sao Thẩm Doãn Tuất lại đột nhiên tới đây? Vốn là hắn định đi vòng tới cửa sông Hoài Nhuệ, để đốt thuyền bè của quân Ngô, sau đó hẹn đến với Nang Ngoã cùng giáp công để đánh quân Ngô. Hắn luôn luôn tỏ ra không yên tâm về Nang Ngoã, e rằng Nang Ngoã làm lỡ việc, dọc đường luôn cho người quay lại dò la về tình hình động tĩnh ở hai bờ Hán Thuỷ. Hôm qua có thám tử về báo rằng Nang Ngoã đã du chuyển doanh trại sang vùng Đại Biệt Sơn bên bờ đông Hán Thuỷ rồi đánh trận đầu đã bị thua to. Thẩm Doãn Tuất vừa nghe thấy thế, đầu như muốn nở to ra, bật miệng thốt lên:

– Hỏng rồi! Thua trận này tất sẽ không vớt vát được gì nữa – Việc đã đến thế này, cũng chẳng cần đến cửa sông Hoài Nhuệ làm gì nữa, đổi quách thế công sang thế thủ, thu quân về tiếp ứng cho Nang Ngoã, hợp binh lại giữ vững vàng vùng Hán Thuỷ rồi sẽ tính sau. Chính vì vậy Thẩm Doãn Tuất mới đem quân quay lại.

Thấy quân cứu viện đến, Vĩ Diên mừng rỡ gọi lớn:

– Thẩm tư mã, mau đến cứu tôi với!…

Ngồi trên chiến xa, Thẩm Doãn Tuất nhìn thấy, hoá ra là Vĩ Diên. Thấy cái bộ dạng lếch thếch thảm hại đó biết ngay là lại thua trận bỏ chạy, nên vội vàng thưa:

– Vĩ Diên đừng sợ! Thẩm Doãn Tuất đây rồi!

Vĩ Diên ngoái cổ lại nhìn, không thấy quân Ngô đuổi theo nên đã bớt sợ, bước lên phía trước vái chào, kể lại một lượt những gì đã xảy ra. Thẩm Doãn Tuất nghe thấy thế, dậm chân thở dài. Cờ lầm một nước, cả ván sẽ thua, hỏng là hỏng ở nơi Nang Ngoã. Việc đã đến thế này, giận cũng chẳng ích lợi gì, oán cũng vô bổ, liền dặn dò phải đi ngay trong đêm, đến Ung Thệ đóng quân lại.

Canh năm hôm sau, quân Ngô đã ăn uống no đủ, tiến nhanh về phía Ung Thệ, rồi đóng quân ở nơi cách Ung Thệ mươi dặm, hình thành thế cầm cự với quân Sở. Đánh nhau liên tục nhiều ngày, người mỏi ngựa chồn, doanh trại vừa cắm xong, tăng cường canh gác, tướng sĩ toàn quân, lính tráng các nơi đều về chỗ mình đi ngủ, cho bõ công vất vả bấy nay. Ngày hôm sau cũng không ra trận, mà giết lợn mổ dê, ba quân cùng hưởng, cho đến lúc cơm no rượu say thực sự rồi mới đi nghỉ. Sau bữa cơm chiều, Tôn Tử lại lên trướng quân, sắp đặt cho trận đánh hôm sau. Ông nói: Từ lâu đã nghe nói Thẩm Doãn Tuất văn võ toàn tài, lại rất giỏi cầm quân, các tướng sĩ của quân ta xin chớ coi thường. Hiện nay quân ta đã qua sông Thanh Phát, cần phải đánh nhanh, cố gắng ngày mai đánh một trận là thắng sau đó người không cởi giáp, ngựa để nguyên yên, về phía tây vượt Hán Thuỷ đánh vào Sính Đô. Sau khi động viên như vậy, Tôn Tử ra lệnh, sai Phu Khái mang một vạn quân, đánh vỗ mặt doanh trại quân Sở, công tử Sơn điều một vạn quân, đánh vào phía sau quân Sở. Đường Thành công và Thái Chiêu hầu lần lượt đem quân bản bộ đánh vào doanh trại bên trái và tháp canh bên phải của quân Sở. Ngũ Tử Tư tạm chưa sắp đặt, ở lại đại bản doanh chờ lệnh. Như thế là sáng sớm hôm sau, từ bơn phía trước, sau, phải, trái, sẽ nhất tề đánh vào doanh trại của Thẩm Doãn Tuất. Hiệu lệnh đã xong, sai người đem thủ cấp của Vũ Thành Hắc và Vĩ Xạ bên cao ở trước cổng doanh trại để khích lệ các tướng sĩ. Tôn Tử rời khỏi trướng quân, những người còn lại, hoặc đi điều động binh lính, hoặc về ngủ, một đêm bình lặng qua đi.

Tôn Tử khao quân, đã tạo cho Thẩm Doãn Tuất có dịp để xả hơi. Ngay đêm chạy đến Ung Thệ, Thẩm Doãn Tuất đã lệnh cho Vĩ Diên ngay trong đêm chạy về Sính đô, bẩm báo với Chiêu vương tình hình trên chiến trường, gặp Công tử Thân và tả doãn Tử Tây một là cáo cấp, để Chiêu vương mau cho quân đi cứu viện, hai là để họ có kế hoạch để giữ kinh đô. Vĩ Diên lúc đầu không chịu nghe lệnh, xin ở lại để trả thù cho cha, sau do Thẩm Doãn Tuất khuyên bảo nhiều lần, nói rõ rằng chuyến đi này có ý nghĩa rất lớn và nói: “Cha ngươi đã chết trong tay địch, ngươi không thể cũng chết như thế, mà hãy về kinh ngay”. Lúc ấy Vĩ Diên mới gạt lệ quỳ xuống chào và lên ngựa về Sính đô ngay. Sau khi tiễn Vĩ Diên đi rồi, Thẩm Doãn Tuất cho gọi gia thần tâm phúc của mình là Ngô Câu Tỳ, thâm trầm tha thiết nói:

– Lệnh doãn tham công, khiến mưu ta không thành. Cũng bởi tại trời cả. Nay mối nguy của kẻ địch rất nặng nề, chẳng bao lâu nữa, ta sẽ phải đánh một trận quyết tử. May mà thắng, địch không vào Sính Đô được, có thể giữ được tông miếu xã tắc, đó là phúc cho nước Sở; nhược bằng chẳng may mà thua, mọi chuyện sẽ nhờ ngươi, cả đầu ta cũng chớ để quân Ngô cướp đi.

Mọi điều căn dặn đâu vào đấy, thì trời cũng vừa sáng, Thẩm Doãn Tuất liền tích cực dàn trận để đón đánh. Thế trận được bố trí là thế gọng kìm, tức là vây chặt địch lại để đánh mạnh, cho đến khi nào tiêu diệt hết quân địch bị bao vây, hoặc quân địch bị bao vây tự chết hết thì thôi. Hình dáng của thế trận giống như một đôi càng cua, đã kẹp vào là không buông ra. Dùng loại trận pháp này, binh lính phải có tinh thần dũng cảm quên mình không sợ chết, với việc này, Thẩm Doãn Tuất hoàn toàn tự tin, từ khi cầm quân đến giờ hắn nghĩ rằng mình luôn đồng cam cộng khổ với quân sĩ, và quân sĩ cũng luôn luôn ủng hộ mình, xưa nay đều nhất hô bá ứng, những lúc cam go sẵn sàng vì thủ lĩnh quên mình. Hắn dự đoán trong vòng ba ngày, thế nào quân Ngô cùng chia làm bốn mũi đến đánh mình, thì hắn cũng chia quân ra làm năm cánh là tiền, hậu, tả, hữu, trung, trong đó trung đội dùng để đối ứng. Mọi việc sắp đặt đâu vào đấy, Thẩm Doãn Tuất hạ lệnh đem dê bò gạo rượu cấp cho các đội, khao thưởng ba quân, để mọi người sau khi ăn no uống đủ sẽ quyết chiến một trận với quân Ngô.

Tới ngày thứ ba vừa mới tiếng canh tư, Thẩm Doãn Tuất đã lệnh toàn quân thức đậy, sau khi cơm nước no nê, các đội lần lượt dàn thành thế trận. Thẩm Doãn Tuất đứng trên chiến xa của trung đội, tay cầm cờ lệnh sẵn sàng đón đánh quân Ngô. Trời vừa tảng sáng Phu Khái mang một vạn quân, khí thế hùng dũng rầm rộ tiến tới. Quân của Thẩm Doãn Tuất đóng ở tiền duyên không hề ngăn trở, để cho quân Ngô từ đó xông lên, cùng lúc đó, quân Sở ở hai bên đánh mạnh ra ngoài. Thế nhưng, quân Ngô sau khi đã vào doanh trại, muốn tiếp tục tiến lên cũng không tiến được, phía trước có mấy hàng chiến xa ngăn mất đường đi, trên chiến xa đứng toàn những tay xạ thủ bắn tên ra như mưa để cản quân Ngô lại. Đến khi thấy quân Ngô không xông lên được, quân Sở vây ở hai bên cũng đã hợp lại được với nhau, vây thành một vòng vây lớn. Vòng vây đó mỗi lúc một thu hẹp lại và tiếp theo là quân hai bên đã xáp mặt đánh nhau giáp lá cà. Tiền đội đánh nhau chưa lâu thì cánh quân khoá đuôi và quân của trại trái cũng như quân tuần canh bên phải cũng theo nhau sôi sục lên, công tử Sơn và hai vua Đường, Thái cũng lâm vào tình cảnh và vận mệnh tương tự như Phu Khái. Quanh doanh trại của quân Sở, bốn vòng vây người, quân sĩ của hai bên gồm tám cánh quân với tất cả hơn chục vạn người… đều đang đánh nhau chết thôi. Đúng là một trận long vờn hổ đấu, đánh đến nỗi trời đất quay cuồng, không gian mờ mịt, đánh đến nỗi thây chất từng đống máu loang thành vũng… Đây là trận đánh ác liệt nhất kể từ sau trận Hán Thuỷ, cũng là một trận hai bên thương vong nặng nề nhất xưa nay. Quả thật là cứ đánh thế này, quân Ngô đánh được, thì quân Sở cũng chọi được, đánh đến cuối cùng, quân Sở có chết sạch, thì quân Ngô cũng chẳng còn mấy mạng. Tuy nhiên đánh nhau như thế không lâu, thì Tôn Tử được tin.

Tôn Tử và Hạp Lư ngồi ở phía trên trướng quân, chờ nghe tin thắng trận từ tuyến trước báo về. Bỗng có thám tử hớt hơ hớt hải xông vào:

– Bẩm nguyên soái, sau khi tiên phong Phu Khái xông vào trong doanh trại địch, đã bị quân Sở vây chặt rồi ạ!

Tôn Tử khẽ gật đầu:

– Biết rồi! – Đối với việc này, Tôn Tử không hề để tâm, tiên phong có bị vây còn có đội khoá đuôi ở phía sau.

Chỉ một lát sau, lại có thám tử về báo.

– Bẩm nguyên soái, công tử Sơn sau khi xông vào trại giặc, cũng bị chúng vây kín như bưng rồi ạ!

Tôn Tử xua tay:

– Biết rồi! – Hai câu trả lời tuy chẳng sai nhau chữ nào, nhưng lúc này tâm tình của Tôn Tử đã khác với lần đầu, nếu như nói:lần trước bình tĩnh thế nào thì tin báo lần này tin báo đó như một viên đá ném xuống mặt hồ, gợn nên một vòng sóng, rồi vòng nọ tiếp vòng kia lan mãi – đối phương chỉ có hơn một vạn quân, vây ta một chỗ còn có thể được, chứ vây ta ở hai chỗ, thì thật là không thể hiểu nổi. Ông còn đang cau mày suy nghĩ vất vả để tìm ra nguyên nhân, thì lại có một thám tử vào báo: Hai cánh quân của hai vua Đường, Thái, cũng đang bị quân Sở bao vây. Thám tử lui ra rồi, Tôn Tử cũng vẫn không có biểu hiện gì, cứ y như là người đã bị tê liệt mọi cảm giác, mà chỉ cắm cúi đi đi lại lại trong trướng quân. Hạp Lư ngồi bên cạnh không thể chờ đợi lâu hơn nữa, đã giục Tôn Tử mau cho đem quân đi tiếp ứng. Tôn Tử lẽ nào không muốn làm như thế? Thế nhưng, đem quân ít thì chẳng nhằm gì, đem nhiều quân, thì lấy ở đâu ra? Và vấn đề hệ trọng là phải làm rõ xem Thẩm Doãn Tuất bày trận pháp gì, ít phải điều quân đi, thì có thể giải vây được cho cả bốn cánh quân. Bốn cánh quân ở ngoài tiền tuyến đang bị bao vây, thì tư tưởng của Tôn Tử cũng bị những ý nghĩ phiền phức quấy rầy… Bỗng nhiên, trong đầu ông tự nhiên loé lên một ánh hào quang trước mặt ông bỗng rực sáng lên như ánh bình minh – Thẩm Doãn Tuất đã dùng thế gọng kìm, cho nên đã có thể lấy ít mà vây nhiều và rắp tâm quyết liều chết với ta một phen. Ông khâm phục Thẩm Doãn Tuất đã có cái tài của một đại tướng, nếu sớm biết thế này, ông đã không áp dụng cách đánh bốn mũi cùng tấn công còn hơn. Chẳng khác gì một ông thày thuốc, đã đoán trúng bệnh rồi, bước tiếp sau sẽ là bệnh nào thuốc ấy. Tôn Tử lấy ra một cây lệnh tiễn, giao cho Ngũ Tử Tư, trước hết nói cho rõ tình hình chiến sự ngoài tiền tuyến, sau lệnh cho ông hoả tốc mang một ngàn quân, mang thêm nhiều chiến xa, trên xe chở nhiều bó cỏ khô và các vật dẫn cháy, rồi cứ thế cứ thế mà làm. Ngũ Tử Tư nhận lệnh bước ra ngoài, lập tức điều quân ngay và lấy ra hơn một trăm cỗ chiến xa, bó bằng hết mọi thứ rơm, cỏ, củi đuốc dùng để nấu ăn trong toàn quân lại thành từng bó xếp đầy ắp lên cả trăm cỗ xe đó, lại còn mang theo cả những chất dẫn cháy như nhựa thông, mỡ cá vv… còn mình thì vác thương lên ngựa xông thẳng tới trại quân Sở.

Ngũ Tử Tư đem quân đến trước doanh trại quân Sở thì thấy ở bên trong tiếng hò hét rầm trời bụi bay mù mịt, vội vàng dẫn binh lính và đoàn xe đến nơi đầu hướng gió ở bên ngoài trại quân Sở, vừa vặn phía cổng trại bên này vừa bị lật nhào, từng mảng hàng rào gỗ đổ rạp ngổn ngang khắp nơi. Ngũ Tử Tư cho một trăm cỗ xe sắp thành hai hàng, mỗi hàng năm chục xe, lính đánh xe toàn bộ xuống xe, ông sai lính mang mồi lửa đi châm vào những bó cỏ khô ở hàng xe trước. Cỏ khô gặp lửa, càng cháy càng bốc, ánh lửa sáng ngời, ngọn lửa cao ngút trời, lửa đốt đằng sau ngựa, cháy sém cả đuôi ngựa, hai trăm con ngựa của năm chục cỗ xe đều thấy sợ thấy đau không chịu nổi, chẳng phải ai đuổi, cũng chẳng phải giục roi nào, đồng loạt hí lên vang trời, nối tiếp nhau lồng bổ lên, đá tung hai vó sau, nhất loạt lao về phía trước. Ngựa tế lên, gió càng to, lửa trên xe càng bốc cao. Thấy năm chục cỗ xe đằng trước chừng đã vào đến doanh trại địch, đợt xe thứ hai được châm lửa tiếp. Ngũ Tử Tư chỉ huy năm ngàn quân theo sát đằng sau xe xông lên phía trước, xe mang lửa đi đến đâu, là ở đó người ngã ngựa nhào, ngổn ngang bề bộn, cả một cảnh xô bồ. Vòng vây của quân lính Sở thế là bị phá tan, lều trướng bị đốt cháy trụi, trong nháy mắt rấm rĩ vang lên tiếng kêu khóc thét gào…

Phu Khái ngay từ đầu bị vây chặt ở giữa trại trước, thực ra với con ngựa ấy, ngọn dao ấy, muốn phá vây ra cũng không phải là khó, nhưng ông ta không thể vứt bỏ binh lính để chạy lấy một mình, đành phải cùng với binh lính khổ chiến với nhau trong vòng vây. Khi vòng vây quân Sở bị những chiếc xe mang lửa phá vỡ tan, Phu Khái bỗng hăng hái trở lại, cất cao giọng hô hào: “Quân bay đâu, cùng ta xông lên” đánh thẳng vào trung đội tìm Thẩm Doãn Tuất, bởi bắt sống được Thẩm Doãn Tuất, là lập được công to. Đúng vào lúc đó, Ngũ Tử Tư cũng vừa tới trung đội.

Mới đầu, Thẩm Doãn Tuất thấy quân Sở người vào người nấy dũng mãnh, ai ai cũng đều thiện chiến, vây chặt bốn cánh quân địch vào một chỗ như nhện kéo mạng nhả tơ chăng lưới, hắn bỗng thấy vui lòng; đứng nghễu nghện trên một cỗ chiến xa, vung lá cờ lệnh, chỉ huy chiến đấu, liên tục điều người ở trung đội đi tiếp ứng các nơi. Về sau thấy trại trước nhốn nháo hết cả lên, một số chiến xa bốc cháy rừng rực xông bừa vào các nơi, chỉ trong nháy mắt, thế trận bỗng rối ren. Thẩm Doãn Tuất thấy vậy rất đỗi kinh hoàng, đồng thời ngầm thán phục Tôn Vũ dùng binh như thần, thật không hổ thẹn với cái tên đại gia về binh pháp, nên đã nghĩ ra được cách hoả công để phá trận pháp của ta. Xem ra thế bại trận đã rành rành, Thẩm Doãn Tuất thật không làm thế nào cho phải. Đang còn nghĩ thế, Thẩm Doãn Tuất chợt ngẩng đầu lên vì phía trước hàng chục cỗ xe lửa cháy đùng đùng đang lao về phía trung đội. Chiến xa của quân Sở bị ào đổ ngả nghiêng, những chiếc xe lửa cháy như điên cuồng đụng vào cỗ chiến xa của Thẩm Doãn Tuất làm băng mất một bánh xe, khiến cho hắn ngã nhoài lao đầu xuống đất, gãy đôi đùi trái, không sao đứng dậy được nữa. Thấy cái chết đã gần kề, Thẩm Doãn Tuất gọi Ngô Câu Tỳ đến bên mình bảo:

– Ta đã thành vô dụng rồi! Xin hãy cắt đầu ta, mang về gặp Sở vương!

– Việc này thì… – Ngô Câu Tỳ không dám.

Thẩm Doãn Tuất nói như ra lệnh:

– Việc nguy cấp rồi! Hãy mau mau ra tay.

– Thẩm tư mã!… Con… – Ngô Câu Tỳ không nỡ

Thẩm Doãn Tuất gầm lên quở trách:

– Tự hỏi bình thường đã đối xử với ngươi không đến nỗi tồi, sao ngươi há chịu để quân Ngô lấy đầu ta đem bêu chợ, để làm tăng khí thế của họ – Nói xong rút thanh gươm mang sẵn bên mình, ném cho Ngô Câu Tỳ, sau đó ngửa cổ trợn mắt lên quay nhìn hướng khác.

Ngô Câu Tỳ cúi xuống nhặt thanh gươm lên, loạng choạng bước tới phía Thẩm Doãn Tuất.

Nguyễn Bá Thính
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Tào Nghiêu Đức

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.