Tôn Tử Truyện

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 73 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương X Bốn Họ Mưu Loạn – Tôn Tử Sang Ngô
Chương X Bốn Họ Mưu Loạn – Tôn Tử Sang Ngô

❊ ❊ ❊

Vừa nói Tôn Vũ đang chăm chú viết binh pháp thì vợ chàng, Thục Hiền ngã lăn ra đất, mặt tái nhợt, chỉ còn thoi thóp thở. Tôn Vũ vội vàng gọi người khiêng nàng về phòng ngủ, mời thái y đến khám chữa. Không cần bắt mạch, chỉ nhìn qua sắc mặt thái y cũng biết được ngay và do mất máu quá nhiều. Hỏi nguyên nhân bị mất máu, Tôn Vũ ngớ ra không biết.

Thục Hiền mắc bệnh, đâu chỉ một hai ngày, mà ngay mươi hôm trước, nàng đã thấy trong bụng khó chịu, vội vàng vào nhà xí, kết quả là tuôn ra một đống máu thịt bầy nhầy, máu chảy ra không ngớt, cái thai năm tháng trong bụng bị đẻ non. Để bố mẹ chồng khỏi lo ngại và không ảnh hưởng đến sự nghiệp của chồng mình, nàng không hề nói với ai câu nào, cũng không để lộ ra nét mặt, cũng không nằm yên để nghỉ ngơi, lại không chịu bồi bổ cho thân thể gầy yếu của mình, mà hàng ngày còn dậy sớm thức khuya, hoặc là đọc và thu thập tài liệu, hoặc ghi chép viết lách, hoặc là săn sóc chồng trong việc ăn nghỉ vv… Đừng vội trách Tôn Vũ quá vô tâm đểnh đoảng, nét mặt và bệnh tình của vợ như thế mà lại không hề hay biết gì, thực tình chàng đã để hết tâm huyết của mình vào việc viết sách, suốt ngày cặm cụi trên bàn viết lách, hầu như không có lúc nào ngẩng đầu, mở mắt, ăn cũng chẳng cần biết là ăn gì, ngủ không biết giờ giấc nào, đối với mọi thứ xung quanh, nhìn mà không thấy, nghe mà không biết. Còn như nguyên nhân nào khiến cho Điền Thục Hiền bị sẩy thai, chắc chắn là do mệt mỏi và quá độ chứ không có gì khác.

Tình hình chính trị cũng giống như mặt đất, nhìn bề ngoài có vẻ như rất cứng rắn, vững vàng. Là nước lớn số một ở phương Đông, ngang hàng với nước Tần, nước Sở, có Cảnh Công là một đấng minh quân, có Yến Anh là bậc hiền tướng, vua tôi tâm đắc với nhau, trị vì cho nước Tề đến mức chỉ còn kém có thời Hoàn Công Quản Trọng nữa mà thôi. Nhưng trên thực tế, dưới lớp đất cứng ấy là một cái gì đang sôi sục, như có thể làm bục vỡ lớp đất vỏ để gây tai hoạ bất kể lúc nào. Sự sục sôi ngấm ngầm và không ổn định đó biểu hiện ở chỗ bốn dòng họ Điền, Bào, Loan, Cao chống lại dã tâm của thái tể Điền Anh cũng như sự xung đột mâu thuẫn giữa bốn dòng họ đó với nhau. Mà trong bốn dòng họ đó thì họ Cao lại là kẻ đầu têu. Từ Cao Lai, Cao Cường từ lâu đã ngấp nghé địa vị tướng quốc trong triều chính, nhưng lúc ấy còn thức thỏm lo âu, như thể thằng ngô gái đĩ, luôn luôn cố gắng trang điểm che đậy cho mình, khoác lên một chiếc áo ngoài thật đẹp và một chiếc mạng che mặt nguy trang thành bộ dạng một kẻ trung quân ái quốc. Đến thời Cao Chiêu Tử lúc này, thì đã chủ động gỡ bỏ những thứ ngụy trang đó đi kể cả mạng che mặt cũng vứt đi, tất cả đều trần trụi phơi bày ra. Thế nhưng Cao Chiêu Tử không phải hạng người mới trông mặt người đã bắt được hình dong ngay đâu, hắn giỏi về những đòn tâm cơ, rất thạo về quyền mưu, biến hoá khôn lường. Dáng vẻ của hắn, hình tượng của hắn bản thân đã là một đám sương mù, khiến cho người ta thấy cứ u u minh minh, không nhìn thấy vẻ thật của trái núi. Hắn cao chưa đầy năm thước, nhưng lại béo ị, mà nửa thân trên thì dài, nửa thân dưới thì ngắn, tỉ lệ chẳng hài hoà với nhau chút nào, giá như hắn có mặc cẩm bào hay hồng bào mà đi trên phố nhìn từ xa rõ ràng như dáng một quả bóng màu đang lăn, có lăn lại lăn đi, cũng đáng cười như nhau. Không những cả người hắn tròn, mà khuôn mặt hắn cũng tròn, như người khoanh mà vẽ ra vậy. Vả lại, cũng do quá béo, nên nhìn mi với mắt hắn, không biết cái nào cao hơn. Năm giác quan thì túm tụm lại với nhau một chỗ y như người dùng bút vẽ lên một quả bầu nậm, nhìn kỹ đâm ra lại không đến nỗi khó coi, nhất là đôi mắt, đôi mày của hắn, lúc nào cũng nhắm lại y như Phật tổ Như Lai vậy, từ đó lại gây cho người ta một cảm giác nhân từ hiền hậu. Đối với Cao Chiêu Tử thì phải nhìn tướng mạo hắn với con người hắn với con mắt ngược lại. Gọi là ngược lại có nghĩa là từ thiện thì nên hiểu là độc ác, nhân từ nên hiểu là hung dữ như con cá sấu vậy. Thấy nó rơi nước mắt không có nghĩa là thương xót và từ bi, mà là đang muốn ăn thịt người. Chẳng những điệu bộ và hình dáng, lời nói cũng thế, tất cả bọn tâm phúc, tay chân và hình dáng, ai cũng đều hiểu rõ những điều hắn nói ra. Thí dụ, hắn bảo, anh phải săn sóc người này cho thật tốt nhé, không được chậm trễ chút nào. Bọn chân tay của hắn sẽ không phải nghi ngờ gì mà không đem người đó giết đi, kết quả tất sẽ được khen được thưởng.

Năm 517 trước công nguyên. Lỗ Chiêu Công mang quân đi đánh họ Lý Tôn. Ba họ Lý Tôn, Mạnh Tôn, Thúc Tôn liên hiệp lại chống Chiêu Công, Chiêu Công thua to chạy sang nước Tề. Do nước Lỗ có loạn lạc nên Khổng Tử cũng mang học trò của mình chạy sang Tề, một là chạy theo nhà Vua, muốn khuyên Tề Cảnh Công cho quân đi giúp Chiêu Công khôi phục đất nước, hai là muốn nhờ sức mạnh của Tề Cảnh Công và Yến Anh, thi hành nhân chính và đức trị, để thực hiện học thuyết và lý tưởng của mình.

Theo phương thức của những nhà hoạt động chính trị thời bấy giờ, muốn bắt chước làm theo một quốc gia nào đó, thì phải tìm chỗ nhờ cậy. Mặc dù năm trước Khổng Tử đã từng gặp Tề Cảnh Công, nhưng đối với Khổng Tử, Tề Cảnh Công có một ấn tượng rất tốt. Thế nhưng không đánh được vào chỗ thân tín của nước Tề, thì cũng vẫn rất khó nắm được quyền, thế nên tuy quyết định sau khi đến nước Tề, sẽ sai người dâng thư lên Yến Anh. Ngày thày trò Khổng Tử đến nước Tề, Yến Anh sai Lê Sừ mang theo người tuỳ tùng ra ngoài thành đón đợi, rồi theo thói quen trong cuộc sống của Khổng Tử, tiếp đãi hết sức tận tình. Yến Anh xưa nay vẫn khâm phục nhân phẩm học thức, đạo đức văn chương của Khổng Tử, nhưng không đồng ý chủ chương chính trị của ông, cho rằng học thuyết nhân chính đức trị, chẳng qua chỉ là một sự mong ước tốt đẹp, là thứ ảo tưởng không sát với thực tế, có thề sau này sẽ có ngày thực hiện, nhưng ngay lúc ấy dùng nó để trị nước, thì tất chuốc lấy sự diệt vong. Đạo lý không giống nhau, khó có thể cùng mưu tính với nhau, tuy đối xử rất lễ độ với Khổng Tử, nhưng Yến Anh cứ lần lữa không dẫn ông đi gặp Tề Cảnh Công. Hắn thừa biết Cảnh Công là một ông vua vốn chẳng có chủ kiến gì, rất dễ bùi tai, Khổng Tử lại rất khéo nói, lại có tài biện bạch, hai người gặp nhau, Cảnh Công nhất định sẽ bị thu hút bởi học thuyết của Khổng Tử, phương hướng sẽ bị rối loạn. Khổng Tử xưa nay đối với ai cũng vậy, nghe người ta nói nhưng còn xem người ta làm, nay thấy Yến Anh chỉ nói không làm, mỗi khi nhắc đến chuyện muốn gặp Tề Cảnh Công, thế nào hắn cũng lấp liếm “Dễ thôi, dễ thôi”, “chưa vội, chưa vội” để đối phó. Như thế làm gì mà chẳng sinh nghi. Đúng lúc đó, theo lệnh của Cao Chiêu Tử, Lê Sừ lại mời thầy trò Khổng Tử qua bên phủ để yến ẩm, Khổng Tử vui vẻ nhận lời, dẫn học trò sang đó.

Lê Sừ tầm thước trung bình, tuổi trạc ngoài ba mươi, mặt trắng như bột, râu mọc lưa thưa, xem ra hơi có vẻ đẹp trai và nho nhã. Đây là một nhân vật hết sức thần bí, tuy là gia thần của Cao Chiêu Tử, thế nhưng lại suốt ngày quanh quẩn ở bên Yến Anh, nên rất được Yến Anh khen ngợi và vì nể. Hắn rất giống một con dơi, trong cuộc đấu tranh giữa cầm với thú, hắn được sự yêu mến tin cậy của cả hai bên. Loài biết bay thì nói dơi có cánh, rõ ràng là bạn chiến đấu của ta; loài thú thì nói dơi có răng, rõ ràng là đồng loại của mình. Lê Sừ đã sống len lách như thế ở giữa hai người là Yến Anh và Cao Chiêu Tử, quan sát tình thế để dễ đưa ra sự chọn lựa sau cùng.

Từ lâu nay, trong cuộc đọ sức với Yến Anh, Cao Chiêu Tử luôn ở thế bất lợi, hắn rất muốn mượn tiếng tăm và sức mạnh của Khổng Tử để so bì với Yến Anh, đấu tranh để mà thắng lợi, đó chính là lý do và mục đích của việc Cao Chiêu Tử mời thày trò Khổng Tử dự tiệc. Khi biết được rằng Yến Anh đang sắp xếp cho thày trò Khổng Tử ở ngoài quán trọ, Cao Chiêu Tử lập tức sai Lê Sừ đón họ vào phủ của mình, nhường những phòng khách thoải mái u nhã nhất, để Khổng Tử đến ở. Hắn xúc động nói: “Quán xá là nơi phức tạp ồn ào, đâu có xứng là nơi đại thánh nghỉ ngơi”. Rồi lại bảo: “Để thánh nhân phải ở nơi quán xá, không hiểu bụng dạ thái tể nghĩ thế nào vậy…”.

Khổng Tử nhắc đến việc xin gặp Tề Cảnh Công. Ngay buổi sớm hôm sau, Cao Chiêu Tử đã tâu lên với nhà vua, tiến cử người hiền cho triều đình. Sau buổi chầu ngày hôm sau nữa, Tề Cảnh Công đã cho vời và gặp mặt thày trò Khổng Tử. Đôi bên trò chuyện rất tâm đắc, hơn thế nữa, Cảnh Công còn phong cho Khổng Tử vùng đất Ni Khuê để làm thực ấp.

Con người bao giờ cũng hay nghĩ đến mối lợi, đánh giá một con người tốt xấu ra sao, cũng thường thường hay xuất phát từ ân oán lợi hại cá nhân, thánh hiền hầu như cũng không có ngoại lệ. Công việc mà Yến Anh làm nửa tháng không xong thì Cao Chiêu Tử chỉ làm trong một buổi chiều, như thế làm gì chẳng khiến Khổng Tử phải ghi sâu ơn đức? Còn Cao Chiêu Tử thế là đã chinh phục được Khổng Tử một, cách dễ dàng, còn Khổng Tử, như thế là cũng ngoan ngoãn trở thành gia thần của Cao Chiêu Tử.

Cao Chiêu Tử biết rằng Khổng Tử xưa nay vốn ra sức chủ trương trung thành và tôn kính vua, mà ngày nay Lỗ Chiêu Công bị Yến Anh sắp xếp cho ở Đường Phụ, một thị trấn nhỏ ở biên ấp nước Tề, sống cuộc sống ăn đậu ở nhờ, cô đơn, buồn tẻ, bi ai và đau khổ; điều ấy khiến cho Khổng Tử ăn không ngon, ngủ không yên. Để triệt để khống chế được Khổng Tử, khiến ông ấy thực sự biến thành một lưỡi dao sắc trong tay mình để giết Yến Anh, Cao Chiêu Tử nhiều lần dâng sớ lên Cảnh Công, khuyên Cảnh Công nên dấy quân chinh phạt nước Lỗ, giúp Chiêu Công về nước khôi phục ngôi vua. Hành động đó nếu như trót lọt, chẳng những khống chế được Khổng Tử mà cuộc đấu tranh của hắn với Yến Anh cũng không còn điều gì bất lợi nữa, nước Lỗ sẽ là con đường tháo lui và là hậu phương của mình. Cao Chiêu Tử suy nghĩ mới mĩ miều làm sao tuy nhiên cuối cùng cũng chính vì Yến Anh cực lực ngăn trở, cuộc chiến tranh đánh nước Lỗ không xảy ra.

Năm 515 trước công nguyên, Yến Anh rời kinh thành đi thị sát, Cao Chiêu Tử nhân dịp này thuyết phục được Tề Cảnh Công đem quân đi đánh nước Lỗ, giúp Lỗ Chiêu Công về nước khôi phục ngôi vua. Quân đến Vận Thành, quân nước Lỗ theo lệnh của Quý Bình Tử, không những không chống lại, còn chủ động mở cổng thành khao quân, đón Lỗ Chiêu Công về nước. Các tướng nước Tề thấy Quý Bình Tử không đến nỗi xấu xa như lời Lỗ Chiêu Công và Khổng Tử nói, lòng hăng hái sục sôi bỗng nguội hẳn đi đến một nửa. Đúng lúc ấy, Yến Anh đã sai sứ đi ngày đi đêm đến Vận Thành, lệnh cấp tốc kéo quân về triều, thế là việc Chiêu Công khôi phục đất nước phải bỏ dở giữa chừng.

Yến Anh ra lệnh, đạo quân đi đánh nước Lỗ lập tức quay về nước, Cao Chiêu Tử lại một lần nữa chịu thua Yến Anh. Nếu như trước đây, thế nào Cao Chiêu Tử cũng uống rượu như điên, đấm ngực dậm chân mà chửi, rồi lồng lộn hung hăng lên đánh người giết người. Thế nhưng lần này không những hắn tỏ ra rất thản nhiên, ung dung thong thả ngồi uống trà nghĩ gần nghĩ xa, thậm chí xem ra còn thoải mái, vui vẻ khác thường. Hắn nghĩ, hành động này của Yến Anh, tất nhiên sẽ chọc tức vào thày trò Khổng Tử vốn rất trung với vua, hắn có thể mượn dao để giết người, một là trừ khử được Yến Anh, không để một chút tội danh nào, hai là cũng xoá sạch được ảnh hưởng của Khổng Tử hai năm nay ở nước Tề, ép ông ta phải ra đi, làm thế, hắn có thể nắm Tề Cảnh Công trong tay, chúa tể tất cả mọi thứ trong nước Tề.

Cao Chiêu Tử quả đã xứng đáng là một nhà chính trị tính sâu và mưu cao, hắn biết rất rõ: Khổng Tử không hài lòng với sự lần khân của Yến Anh, thế nhưng họ lại là bạn cũ của nhau, nên không thể dùng kế manh động giết người, chỉ nghĩ đến mình, bởi Khổng Tử xưa nay vốn trọng nghĩa khí, lại hết sức cổ hủ. Tử Lộ lại là con người có lý tưởng, ông ta lại cục mịch, thật thà trung thành, trọng nghĩa khí và có sức khoẻ. Nhân dịp Khổng Tử vào cung, Cao Chiêu Tử sai người mời Tử Lộ để bàn kín với nhau, thắng bại là ở việc này.

Tử Lộ mang kiếm bước vào phòng khách, ngoài Cao Chiêu Tử ra, trong sảnh đường còn có một gã khiến ông khinh ghét nhất, người này mình cao trượng hai, tai to mặt lớn, người thô, mặt lì lợm, phía trán bên phải một vết sẹo chém tím ngắt kéo dài tới ba tấc. Hắn như một cái bóng, bám sát Cao Chiêu Tử không rời nửa bước. Không biết nói, không biết cười, trên mặt không có một nét gì biểu hiện tình cảm, cứ như là tạc bằng gỗ hay nặn bằng đất vậy thôi. Đó là tên thị vệ gần gũi nhất của Cao Chiêu Tử, vết sẹo trên trán là dấu vết vô hạn trung thành với chủ.

Thấy Tử Lộ bước vào sảnh đường, Cao Chiêu Tử đột nhiên nổi lôi đình, đập bàn đứng dậy, khay chén trên bàn rung lên kêu lanh canh, làm như Tử Lộ chính là kẻ thù không đội trời chung của hắn. Hắn nói như xả hết nỗi phẫn uất vô hạn trong lòng mình:

– Việc sắp xong đến nơi thỉ hỏng, việc phục quốc của Lỗ hầu còn trông mong gì nữa?.

Tử Lộ giật mình, vội hỏi:

– Không còn trông mong gì nữa sao? Quân Tề chẳng đã đến tận Vận Thành rồi kia mà?

Thấy cá đã cắn câu, Cao Chiêu Tử càng giận dữ thêm:

– Nếu như không có lệnh rút quân, lúc này lại chẳng tiến đến Khúc Phụ rồi chứ không phải bỡn!

Tử Lộ bàng hoàng khó hiểu, hỏi tiếp:

– Ra lệnh rút quân, Cao đại phu nói thế nghĩa là thế nào?

– Trọng tướng quân không biết ư? – Cao Chiêu Tử làm như giải thích – Yến Anh đi thị sát ở các nơi, nghe tin quân Tề đánh nước Lỗ, ngay đêm chạy về kinh đô, ép Tề hầu ra lệnh rút quân. Còn vu khống cho hạ quan ăn đút lót của nước Lỗ, làm sao lại có thể như thế được! Có cái thằng lùn ấy ở đây, hạ quan ở nước Tề, không thể làm nên chuyện gì!…

– À thì ra thế! Tử Lộ nói.

Cao Chiêu Tử đi đi lại lại, nện gót trong phòng khách, một lúc sau, chợt dừng lại trước mặt Tử Lộ nói:

– Khổng Tử là thánh nhân thiên cổ, nhẽ ra có thể mở mang được sự nghiệp lớn lao ở nước Tề, mang ân trạch đến cho muôn dân, vậy là cái tên Yến Anh lùn tịt kia ở đâu cũng phóng bước ngăn cản, khiến cho Phu Tử hai năm nay chẳng làm được việc gì, nay hắn lại ép Cảnh Công ra lệnh lui quân, đặt Phu Tử trước bờ vực thẳm bất trung bất nghĩa. Trọng tướng quân là một cao tâm phúc của Phu Tử, là một kẻ sĩ trung nghĩa, giữa lúc nạn nước thù nhà chồng chất như thế này, chẳng lẽ lại khoanh tay đứng nhìn?

Lời lẽ của Cao Chiêu Tử nói trúng vào tâm lý của Tử Lộ. Sau khi Phu Tử đến nước Tề, Yến Anh quả nhiên là ở đâu cũng gây khó khăn cản trở, trước thì lần chần không chịu tiến cử Phu Tử gặp Tề Cảnh Công, sau lại can gián ngăn Tề hầu phong thực ấp cho Phu Tử, đến nay Lỗ Chiêu Công phục quốc đã đến nơi rồi, hắn lại ép Tề hầu ra lệnh rút quân. Bao nhiêu sự thực như thế chứng tỏ, những lời đánh giá của mình về Yến Anh một năm trước đây – không những người đã lùn mà bụng dạ cũng hẹp hòi – là hoàn toàn đúng.

Thấy Tử Lộ lầm lì không nói, Cao Chiêu Tử cũng không giục giã, hắn đang hý hửng thấy mình mới bắn có một mũi tên đã trúng hai đích. Tử Lộ đang thận trọng cân nhắc vấn đề mà Cao Chiêu Tử vừa nêu ra, sảnh đường rất im lặng, chỉ nghe thấy tiếng thở đều đều của ba người và tiếng bước chân của Cao Chiêu Tử thỉnh thoảng vang lên…

Đột nhiên Tử Lộ như bật ra tiếng thở dài và nói:

– Sự việc đã đến nước này, không khoanh tay nhìn thì còn biết làm gì?

Cao Chiêu Tử tủm tỉm cười bảo:

– Đường đi thì có đấy, chỉ e rằng tướng quân do sợ mà thiếu can đảm, không dám đi…

Cao Chiêu Tử không những rất hiểu về Khổng Tử, mà còn hiểu cả về Tử Lộ, và thấy con người với tính cách như Tử Lộ thế này, tốt nhất không gì bằng dùng cách khích tướng.

Tử Lộ quả nhiên đã bị khích trúng, lớn tiếng hỏi:

– Có điều chi dạy bảo, xin Cao đại phu cứ nói rõ ra cho.

– Phải! Trọng tướng quân quả thật là phóng khoáng – Cao Chiêu Tử bước lên phía trước, làm ra bộ kẻ cả, vỗ vào vai của Tử Lộ nói – miễn là tướng quân hãy giúp tôi trừ khử thằng lùn ấy đi, tôi sẽ tiến cử với Cảnh Công để Khổng Phu Tử làm thái tể, đến lúc ấy, chẳng những việc phục quốc của Lỗ hầu sẽ chẳng tốn một tí công sức nào, đạo nhân nghĩa của Khổng Phu Tử cũng như ánh nắng chiếu khắp thiên hạ, há lại chẳng đẹp lắm sao?

Tử Lộ ngẩn người ra, im lặng từ từ cúi đầu.

Cao Chiêu Tử lại cười nhạt nói:

– Tôi còn nhớ Khổng Phu Tử từng nói, kiến ngãi bất vi, làm người như thế cũng phi anh hùng, hay là tướng quân không có đủ gan dạ.

Tử Lộ nói:

– Không phải là do không đủ gan dạ, mà đây là một việc lớn quan hệ đến tính mạng con người, không bàn bạc với Phu Tử, sao có thể làm bừa bãi được?

– Ấy chớ! Việc này không thể để cho Phu Tử hay biết được – Cao Chiêu Tử vội nói.

Tử Lộ hỏi:

– Tại sao vậy?

Cao Chiêu Tử đáp:

– Tướng quân hãy nghĩ xem, Phu Tử là bậc đại hiền trong thiên hạ, lẽ nào có thể giành thay thế địa vị của bạn? Hơn nữa, chẳng may chuyện lộ ra, thì có phải mất cả tiếng hiền của Phu Tử đi hay không? Hạ quan thừa biết tướng quân chẳng những trung với vua nước Lỗ, nhưng còn trung với Khổng Phu Tử hơn. Hạ quan nghĩ rằng, tướng quân hào hiệp, nổi tiếng xa gần, vì trung nghĩa, vì theo đuổi sở nguyện của vua nước Lỗ và Phu Tử thì dù có dấn thân vào nơi nước lửa cũng chẳng chối từ!…

– Cứ theo như Cao đại nhân, Trọng Do nên làm theo lời dặn – Tử Lộ nói.

Ông không phải mụ đầu óc do những lời hoa mỹ của Cao Chiêu Tử, mà đang nghĩ rằng, việc quái gì phải đôi co với hắn, hãy cứ nhận lời đi rồi về bẩm lại với Phu Tử sau.

Cao Chiêu Tử cho là thật, vui như mở cờ trong bụng, nói:

– Trọng tướng quân thật không hổ thẹn là học trò của thánh nhân, lòng chứa đủ trung, nhân, nghĩa, dũng.

Tử Lộ cáo từ ra về, Cao Chiêu Tử tiếp tục xây giấc mộng đẹp của hắn…

Nghe xong lời bẩm báo của Tử Lộ, Khổng Tử cảm thấy một nỗi nhục vô cùng to lớn, đồng thời cũng tự trách mình, tại làm sao đến mức không phân biệt được đâu là thiện đâu là ác, coi kẻ cướp là bạn… Sau khi đã suy nghĩ lại, Khổng Tử quả quyết nói:

– Trọng Do! Thu xếp hành lý ngay lập tức – Nói xong, ông đến ngay thư phòng của Cao Chiêu Tử chào để đi khỏi đây – Cao đại nhân, Khổng Tử ở đây quấy quả nhiều người quá, xin chào!

Cao Chiêu Tử ngớ người ra:

– Tại sao? Các vị định đi ư?

– Lại chuyện về ở ngoài quán trọ – Khổng Tử lạnh lùng đáp.

Cao Chiêu Tử đi đi lại lại trong phòng, như một quả bóng màu lăn đi, bỗng nhiên đột ngột dừng lại, cũng lạnh nhạt cười bảo:

– Phu Tử, sau đừng có hối hận nhé!

Khổng Tử mỉm cười đáp:

– Khổng Khưu tôi chỉ biết lễ nghĩa, không biết hối hận.

Cao Chiêu Tử đưa tay phải ra trước, làm động tác tiễn khách, nói:

– Vậy thì xin mời!…

Bánh xe uể oải lăn đi, thày trò Khổng Tử lòng đầy hy vọng đến đây, giờ thì ỉu xìu rời khỏi đây. Cao Chiêu Tử không ra tiễn, chỉ có gã đàn ông có vết sẹo trên trán lừ lừ theo mọi người đến tận cổng.

Sáng hôm sau, tại phòng ngủ của Khổng Tử ở quán trọ, Yến Anh ngồi xếp bằng trên chiếu với Khổng Tử, trò chuyện một hồi rất lâu, khi sắp ra về, Yến Anh khum tay lại khẩn khoản:

– Mong Phu Tử hãy rộng lòng tha thứ!

Khổng Tử im lặng không nói. Yến Anh định đi lại dừng, tiếp tục giải thích:

– Hễ Yến Anh này còn làm thái tể ngày nào thì ngày đó quyết không để Tề, Lỗ giao chiến!

Khổng Tử thở dài nói:

– Tiếc rằng nước Lỗ không có hiền thần như thái tể này!…

Yến Anh bước lên trước, nắm chặt lấy đôi bàn tay của Khổng Tử nói:

– Phu Tử có chịu tha thứ cho tôi không?

Khổng Tử cười dễ dãi và đôn hậu:

– Cả hai chúng ta đều vì chúa của mình, cũng vì chủ trương và tín ngưỡng của mình, có gì mà không lượng thứ được.

Yến Anh xúc động quá, run run đôi tay, mãi không chịu buông ra…

Chiều tối, học trò của Khổng Tử đang chuẩn bị nấu ăn, người vo gạo, kẻ chẻ củi, người nhóm lửa đột nhiên Lê Sừ xộc vào báo:

– Đêm nay sẽ có người ám hại thày trò Phu Tử, thái tể nói, mời Phu Tử hãy rời khỏi đây ngay, để khỏi xảy ra điều gì bất trắc.

Khổng Tử hiểu ngay tất cả, vội lệnh cho thu xếp lên đường, gạo vo xong thì cho vào túi, bỏ lên xe. Xe ngựa vội vàng ra đi, phía sau xe là những giọt nước nhỏ tí tách…

Lê Sừ đưa thày trò phu tử ra ngoài thành, đón họ ở phía trước là màn đêm mênh mông…

Đêm tối như nuốt đi tất cả, núi non cây cảnh, thành quách… chỉ để lại những bóng người mơ hồ.

Trong bóng đêm, ở trên mặt thành, có một cái bóng già nua thấp bé, đang cúi mình vái tiễn Khổng Phu Tử.

Đồng không bao la trong màn sương dày đặc, thày trò Khổng Tử mải miết giục xe đi về phía trước. Không biết đi như thế bao lâu, khi đến gần một cánh rừng, thì từ trong rừng thông xông ra hai người cao lớn mặt bịt kín, gầm lên mấy tiếng:

– Khổng Khưu! Định đi đâu?

Tử Lộ định rút kiếm ra, nhưng đã không kịp mất rồi, một tên cướp đưa thương lên lao thẳng vào trong xe, cùng lúc ấy tên thứ hai cũng vung dao bước lên, cứ y như là muốn tranh lấy công đầu, gạt phăng mũi thương của tên thứ nhất đi giữ trọn được tính mạng cho Khổng Tử. Tử Lộ đã rút được kiếm ra, đánh chém hai tên cướp, để cho các bạn học của mình đánh xe đưa Phu Tử lên phía trước.

Hai tên cướp rất khoẻ, Tử Lộ ít không thắng được đông. Nhưng kể ra cũng lạ, không hiểu sao một trong hai tên cướp trong khi đánh nhau lại như ngầm trợ giúp cho Tử Lộ một tay, nên Tử Lộ mới có thể giằng co đánh nhau với bọn chúng hồi lâu như thế mà chưa phân thắng bại. Đột nhiên, một tên cướp đã đuổi kịp Khổng Tử, đưa thương lên định đâm. Tên thứ hai cũng đuổi lên theo, thấy chống đỡ không kịp, liền đưa dao lên bổ xuống, chém tên cướp kia đứt ra làm đôi. Tử Lộ từ phía sau đuổi tới, thấy tình hình như vậy, đã rõ mọi chuyện, thôi không đánh nữa.

Người bịt mặt gỡ mảnh vải che xuống, chắp tay cúi mình nói:

– Làm cho Phu Tử kinh hãi, nô tài xin được xá tội!

Khổng Tử vội vàng đáp lễ:

– Tráng sĩ đã che trở cho Không Khâu này thoát chết, ơn to như núi, làm chi có tội.

Tráng sĩ xách trên tay cái đầu lâu còn ròng ròng máu, lấy dao gạt lớp vải đen đi dưới ánh sao lờ mờ nhưng cũng đủ thấp thoáng nhìn ra vết sẹo dài đến ba tấc ở mé trán bên phải.

Lại có ba tráng sĩ nữa từ trong rừng thông bước ra, cùng làm lễ chào hỏi thăm sức khoẻ của Khổng Tử, họ đều là những người theo lệnh của thái tể Yến Anh, ngầm theo hộ tống cho thày trò Khổng Tử ra khỏi biên giới nước Tề.

Âm mưu của Cao Chiêu Tử thế là phá sản. Cuộc đọ sức của hắn với Yến Anh thế là kết thúc bằng sự thất bại. Đương nhiên là hắn không đời nào cam chịu. Hắn đang nghĩ ngợi từ đầu đến cuối cuộc đấu tranh để đúc rút ra những bài học đau đớn xót xa.

Yến Anh cầm quyền, ba mươi năm như một ngày, trước sau theo đuổi chính sách hoà thuận với các nước láng giềng, nhất là với nước Lỗ, đối với nhau như môi với răng, đời nọ nối đời kia kết mối nhân duyên, vốn là cháu với cậu, quyết không đời nào lại động đến việc binh đao. Trong đám quan lại của triều đình, có rất nhiều dịp may có thể đánh nước Lỗ, được, nhưng đều bị Yến Anh cố tình gạt bỏ. Quan hệ giữa nước Tề và nước Lỗ, có bao nhiêu lần như chỉ đụng vào là bùng nổ, nhưng đều được Yến Anh xoa dịu. Cũng như Yến Anh đã từng bày tỏ với Khổng Tử rằng trong thời gian mình cầm quyền, quyết không để cho Tề Lỗ gây chiến với nhau. Đối với nước Lỗ, quả thật là Yến Anh đã tỏ ra hết sức nín nhịn, nhiều lần bỏ ngoài tai những lời bàn bạc của mọi người khiến cho quần thần nhao nhao bàn tán, dẫn đến sự bất mãn. Chính Cao Chiêu Tử đã bám lấy cái hiện thực về quan hệ giữa hai nước Tề, Lỗ lúc ấy, tung ra nhiều tin đồn nói bóng nói gió, như bảo rằng Yến Anh bán nước cầu vinh, hy sinh cả lợi ích của nước Tề, để đổi lấy tiếng thơm cho mình. Nào là Yến Anh đã nhận rất nhiều của đút lót của “Tam hoàn” thông đồng với nước Lỗ, là tên nội gián mà Quý Tôn Thị của nước Lỗ cài cắm ở bên cạnh Cảnh Công… toàn những chuyện giật gân, không sao kể hết. Chuyện nhảm nói mãi rồi cũng thành sự thật, chúng khẩu đồng từ, ông sư cũng chết, ngày một ngày hai, đám người ngu độn dần mất đi sự sùng bái và tin tưởng ở yến Anh đến mức xa rời cả trong tình cảm. Chính trong tình hình ấy, ở nước Lỗ lại xảy ra nội loạn, Lỗ Chiêu Công và thày trò Khổng Tử đã lần lượt đến nước Tề, đã thúc đẩy cho quả bóng màu Cao Chiêu Tử lăn càng hăng hái hơn, ở đâu cũng thấy nó, sặc sỡ đến loá mắt.

Để trừ khử Phu Tử, Cao Chiêu Tử đã vạch ra hai phương án, thứ nhất là mua chuộc thày trò Khổng Tử. Thứ hai, xúi giục Cảnh Công gần gũi và trọng dụng Khổng Tử, đem quân đi giúp Lỗ Chiêu Công trở về nước khôi phục ngôi vua. Phương án thứ hai này, có cái lợi là bắn một mũi tên trúng hai đích, một là dùng Khổng Tử làm lu mờ rồi thay thế ảnh hưởng và. vị trí của Yến Anh, Khổng Tử vừa là người được Cao Chiêu Tử tiến cử, sắp đặt để được Cảnh Công tin dùng thì tất nhiên sẽ phải mang ơn đức của Cao Chiêu Tử mà can tâm để hắn lợi dụng. Đương nhiên, dùng Khổng Tử, đó chẳng qua chỉ là cái kế tạm thời, mục đích cuối cùng vẫn là làm sao mình nắm được triều chính. Hai là tạo nên cho văn võ bá quan trong triều cả nước từ trên xuống dưới một cảm giác sai lầm là thân nước Lỗ, mị nước Lỗ, mà tất cả những việc đó là do thái tể Yến Anh làm ra. Lúc bấy giờ mới tổ chức lực lượng, gây nên cuộc đảo chính, giết chết hoặc xua đuổi được Yến Anh đi, như năm nào từng giết Thôi Trữ, đuổi Khánh Phong. Muốn thực hiện được phương án thứ hai này, cần phải có một thực lực mạnh mẽ về quân sự, chỉ dựa riêng có một dòng họ Cao chuẩn bị chiến tranh một cách lẻ loi thì chẳng khác gì lấy trứng chọi với đá, chỉ có trong trường hợp mấy dòng họ Cao, Loan, Điền, Bào cùng nắm tay nhau, mới có thể chống lại thế lực lớn mạnh của Yến Anh để giành phần thắng.

Từ sau khi thày trò Khổng Tử đặt chân lên biên cương nước Tề, hai phương án này của Cao Chiêu Tử liền được song song thực hiện, nhất là phương án thứ hai, càng làm hắn phải lao tâm khổ tứ, hầu như đã vì nó mà dốc cạn cả tâm huyết và sức lực.

Muốn liên lạc được bốn họ, để củng một lòng một hướng đối phó với Yến Anh, thực ra không phải chuyện dễ dàng. Tuy nói rằng bốn nhà đều thèm khát và muốn được vua yêu nể, đều có dã tâm muốn thay vào chỗ của Yến Anh, thế nhưng họ đã từng có những cuộc đánh nhau thề không đội trời chung, bây giờ muốn vứt bỏ mối thâm thù trước, để cho gương vỡ lại lành, đâu há phải chuyện dễ. Cao Chiêu Tử trằn trọc nhiều đêm, tốn không biết bao nhiêu thì giờ, mới có thể nhẫn nhục ngậm đắng nuốt cay, đem hết lòng hăng hái, vác cái mặt dày đến gõ cửa phủ nhà họ Điền, họ Bào, để du thuyết, để liên lạc, để nói rõ điều lợi hại, khêu gợi mối chân tình.

Ông nội của Cao Chiêu Tử là Cao Cường, khi còn trẻ nghiện rượu bét nhè, Loan Thi cũng là một con ma men, thế nên hai người thường tìm đến nhau chén chú chén anh, lần nào cũng uống đến nỗi say tràn Quý Ty. Điền Vô Vũ và Bào Quốc, lại ]à hàng chính nhân quân tử rất khinh ghét hành động xấu xa đó của Loan và Cao. Lâu dần, bốn họ này hình thành hai phái, phái nọ với phái kia ít đi lại với nhau.

Khi Cao Cường và Loan Thi ngồi uống rượu vui vẻ với nhau, lúc rượu ngà ngà rồ, thường hay kháo đến chuyện dở của hai họ Điền, Bào. Chuyện đến tai họ này, dần dần bỗng trở nên nghi kỵ. Một hôm, Cao Cường và Loan Thi cũng đang uống rượu với nhau như thế, trong khi say rượu, Cao Cường đã đánh người hầu, Loan Thi ở đó chẳng những không khuyên can, còn đổ thêm dầu vào lửa, khiến cho người hầu bị một trận đòn nhừ tử. Người hầu hậm hực, nhân lúc đêm tối lẻn sang Điền phủ, mật báo với Điền Vô Vũ rằng: “Nhà họ Loan, nhà họ Cao định mang gia nhân đến đánh úp nhà họ Điền, họ Bào vào buổi chiều ngày mai”. Ra khỏi Điền phủ, chạy sang nhà họ Bào cũng nói như thế. Bào Quốc tin là thật, ngay đêm hẹn gặp Điền Vô Vũ bàn kín với nhau, quyết định ra tay trước.

Giờ Mão ngày hôm sau, Điền Vô Vũ mang theo hàng chục cỗ binh xa, đến tụ tập ở nhà Bào Quốc, dọc đường gặp Cao Cường từ đằng xa tới, đã uống say ngất nga ngất ngưởng, thấy Điền Vô Vũ, từ trong xe hắn khoanh tay hỏi:

– Dẫn người nhà đi đâu vậy?

Điền Vô Vũ chậm rãi nói:

– Đi đánh bọn quân hầu làm phản.- thuận miệng hỏi luôn – Tử Lương (Cao Cường tự là Tử Lương) đi đâu vậy?

Cao Cường đáp:

– Tôi định đến ông Loan uống rượu!

Sau khi chia tay nhau Điền Vô Vũ tự tay giục ngựa chạy nhanh, chỉ một loáng đã đến trước cổng nhà họ Bào và thấy ở đó ngựa xe đã nườm nượp, giáo mác tua tủa. Bào Quốc cũng giáp mãng sẵn sàng, cung kiếm trong tay, đang định khởi hành. Điền Vô Vũ bèn gọi Bào Quốc lại, kể cho ông ta nghe mọi chuyện dọc đường. Không biết hư thực thế nào, họ vội cho người đi dò la. Kẻ đi ngóng về nói lại rằng: “Hai vị đại phu Loan và Cao đều bỏ mũ áo, ngồi xếp bằng uống rượu với nhau”. Bào Quốc nghe nói thế, thở dài than rằng:

– Tên quân hầu kia nói dối, vậy mà chúng ta đã hành động vội vàng…

Điền Vô Vũ nói:

– Cho rằng tên quân hầu không nói thực, nhưng Cao Cường dọc đường thấy tôi mang quân đi, hỏi tôi đi đâu tôi nói đại là đi dẹp đám quân hầu làm phản, nếu nay không đi dẹp, y hẳn sẽ sinh nghi, nếu hắn mưu đuổi ta trước, thì ta hối không kịp. Sao chẳng biết nhân khi chúng uống rượu, không có chuẩn bị mà đánh úp chúng nó trước.

Bào Quốc đồng ý với cách nhìn nhận ấy, quân gia của hai nhà hợp lại, cùng khởi hành một lúc. Điền Vô Vũ đi đầu, Bào Quốc áp sau, xông đến nhà họ Loan vây kín cửa trước cửa sau phủ đệ của hắn. Loan Thi nâng một cái chén lớn đang uống, nghe tin quân của hai nhà Điền và Bào kéo đến, bất giác để cái chén rơi xuống đất, vỡ tan. Cao Cường tuy đang say, nhưng đầu óc cũng còn chỗ tỉnh, nói với Loan Thi:

– Tập họp ngay quân gia, kéo vào triều, xin lệnh vua đi dẹp Điền, Bào, không có gì mà không đánh được.

Thế là Loan Thi cho tập hợp quân gia của mình, từ cửa sau đánh ra, cố mở một con đường máu, kéo thẳng vào cung vua Tề.

Điền Vô Vũ, Bào Quốc e rằng bọn chúng mang lệnh của Tề hầu ra đánh đẹp, nên đuổi sát không buông. Cảnh Công ở trong cung, nghe tin bốn họ kia đem quân đi đánh lẫn nhau, một mặt kíp ra lệnh đóng chặt cửa cung, sai lính canh phòng cẩn mật, một mặt cùng Yến Anh bàn bạc tìm đối sách. Yến Anh nói:

– Hai họ Loan và Cao ỷ thế được vua yêu nên lộng hành ngang ngược, không phải là chuyện ngày một ngày hai. Việc đuổi Cao Chỉ, cái chết của Lư Khưu, dân chúng oán thán đầy đường, nay lại đến đánh tận tẩm môn, tội đáng chém không tha, nên nhân dịp này mà trừ khử đi.

Thế là triều đình liền cử Vương Hắc mang quân đi giúp họ Điền, họ Bào để đi đánh hai họ Loan, Cao. Quân của Loan và Cao thua trận liên tục, lui vào từng ngõ phố, đi đâu cũng bị đuổi, y như chuột cống ra đường, dân chúng xúm lại đuổi đánh. Loan Thi chiếm cửa đông trước, Cao Cường theo sau, chạy sang nước Lỗ. Điền và Bào đuổi vợ con họ hàng hai người kia đi, thu bằng hết mọi của cải, thực ấp, đăng ký sổ sách dâng lên Cảnh công. Cảnh Công mừng không để đâu hết, vội đem đất của Cao Cường ban cho Vô Vũ, họ Điền lại càng mạnh hơn.

Đấy là cuộc cọ xát một mất một còn xảy ra giữa các bậc tiền bối của bốn dòng họ Điền, Bào, Loan, Cao. Theo dòng thời gian trôi, tuy nói rằng hố ngăn cách có mỗi ngày một nông, khoảng cách mỗi ngày một ngắn lại nhưng vết rạn nứt vẫn còn, sự cấn cá vẫn còn, lúc này Cao Chiêu Tử muôn liên kết họ lại cùng chống Yến Anh, thì mức độ khó khăn và khối lượng công việc nhiều đến thế nào chẳng nói cũng rõ.

Một hôm, Điền Vô Vũ nói với Tề Cảnh Công:

– Các công tử từng bị Cao Sai đuổi đi, thực ra đều vô tội nên cho gọi họ trở về.

Tề Cảnh Công đương nhiên đưa cả hai tay lên tán thành việc đó. Thế là Điền Vô Vũ theo lệnh của Cảnh Công, gọi những người như Tử Sơn, Tử Thương, Tử Chu vv… về Lâm Tri, tất cả mọi đồ dùng, màn trướng, áo xống đều do Điền Vô Vũ dốc hầu bao ra mua sắm cho. Các công tử được về cố quốc, đã vui mừng lắm rồi, lại thấy mọi thứ cần dùng cho cuộc sống, đồ ăn thức mặc hàng ngày, không thiếu một thứ gì, mà đều do Điền Vô Vũ ban cho, người nào người nấy cảm động đến rưng rưng nước mắt. Điền Vô Vũ lại ra sức làm ơn cho thiên hạ, phàm là những người không có bổng lộc trong vương tôn công tử, đều được ông mang tiền của ra trợ cấp; hỏi ra biết được trong nước có ai nghèo hèn cô quả cô đơn, ông đều sai người mang lúa gạo cấp đến tận nhà, phàm là những ai nợ nần vay mượn, người nào nghèo quá đến mức không trả được nợ thì lập tức đốt bỏ văn tự đi. Cứ như thế, trong nước không ai không ca ngợi công đức của họ Điền, lũ lượt xin đi theo dù có chết cũng không tiếc thân.

Thấy lòng dân đều quay về phía họ Điền, Yến Anh liền khuyên Cảnh Công nới lỏng hình phạt; giảm nhẹ sưu thuế, ra tay cứu giúp, ban phát ân huệ rộng rãi trong dân chúng, để lấy lại lòng dân. Tề Cảnh Công không tiếp nhận đề nghị đó của Yến Anh, song cũng dần dân xa lánh ân sủng và tin tưởng đối với Điền Vô Vũ. Bởi thế trong gia tộc họ Điền chẳng người nào là không oán ngầm Yến Anh, đó là nền tảng tư tưởng mà họ tham dự vào việc mưu loạn với Cao Chiêu Tử.

Tuy là cha con, nhưng Tôn Bằng không giống như Tôn Thư, ông tỏ ra nhanh nhẹn lại thạo nói năng, có gan dạ hơn người, trong trường hợp ngoại giao, đã nhiều phen lập được công lớn, chinh chiến nơi sa trường biên cương, khiến kẻ địch chỉ nghe tên cũng đã khiếp vía. Tuy nhiên, ông lại luôn tỏ ra bảo thủ cố chấp, tự cao tự đại giao du với người khác không chan hoà, quan lại trong triều người nào cũng kính nhưng không nể. Về chính kiến, ông cũng không hợp với Yến Anh, thường nhiều bận tranh cãi đến đỏ mặt tía tai, rồi ấm ức đi. Cứ như thế, tuy là hàng đại phu, nhưng Tôn Bằng vẫn mãi không được trọng dụng. Người ta khó có ai tự biết được mình, thế nên Tôn Bằng cũng chẳng mảy may nhận thức ra được mặt yếu của mình, mọi thứ đều đổ tại cho Yến Anh. Bởi thế mà trong cuộc nổi loạn do Cao Chiêu Tử bày đặt ra với mục đích chính là chống lại Yến Anh, ông trở thành chủ lực, mà còn hăng hái tay không ra trận, chứ không tránh né giấu mặt như Cao Chiêu Tử. Lúc này, thày trò Khổng Tử không chịu bước vào cạm bẫy, đã ra khỏi nước Tề, muốn gây một cuộc bạo loạn để giết chết hoặc đuổi Yến Anh đi, không bao giờ tìm ra một cái gì hay lý do gì và điều kiện cũng chưa đến lúc chín muồi. Âm mưu đã bị bại lộ, không hiểu rồi Yến Anh sẽ dùng chính sách gì để tẩy rửa, để tránh mắc tội, những kẻ tham dự vào vụ này đã lũ lượt bỏ trốn. Tôn Thư vốn đã cáo lão ở nhà, không màng gì đến chính sự, lại càng không bao giờ nghĩ tới chuyện can dự vào những vụ việc như thế này. Ông bao lần có công với nước, vốn được thậm xưng là hàng nguyên lão vọng trọng đức cao, chắc rằng Yến Anh cũng chẳng làm gì được ông. Còn Tôn Bằng, trong việc Cao Chiêu Tử chống lại Yến Anh, lại là những kẻ đi đầu, có thể nói là tội đã sờ sờ, phải mau tìm đường trốn, nếu không, khó tránh khỏi bị tru diệt. Tuy nhiên Tôn Bằng cố chấp đã thành tật, cho rằng hảo hán làm việc gì cũng vậy, dám làm thì dám nhận, đứng làm cái cây còi, hơn nằm chỉ là sợi dây, thế nên để mặc cho Yến Anh đầy ải.

Tôn Vũ tuy chỉ biết chuyện tâm soạn “binh pháp”, không mảy may dính dáng đến chuyện này, nhưng vì là con một của Tôn Bằng, e rằng cũng phải chịu tội lây không đi thì dữ nhiều lành ít. Từ trên xuống dưới trong Tôn phủ đã bàn tán về chuyện này khá nhiều lần, cuối cùng chỉ còn cách là Tôn Vũ cùng gia quyến phải bỏ nhà ra đi.

Tôn Vũ ra khỏi nhà, tuy không giống như cảnh vây nhà để tru di cả họ, có kẻ đuổi đằng sau, phía trước có địch đón chặn, thế nhưng dẫu sao cũng là một cuộc trốn lánh nạn, khó có thể ung dung đoàng hoàng. Tuy vậy mười ba bài “binh pháp” đang biên soạn dở và những tư liệu có liên quan, là những thứ không thể nào bỏ sót mà không mang theo.

Một buổi sớm một đoàn gia đinh hộ tống mấy cỗ xe ra khỏi thành, theo sau là một số kẻ hầu người hạ, người ngoài nhìn vào cứ ngỡ như các bà các cô trong Tôn phủ đi thăm bạn bè họ hàng, hoặc đi thăm thú nước non. Ngồi trên xe là những người trong gia quyến, chở trên xe là những đồ tế nhuyễn, đã dùng hàng ngày và thư tịch tư liệu. Qua giờ Thìn, Tôn Vũ nhảy lên mình ngựa, tay cầm cánh cung, lưng đeo túi tên, phía sau có người hầu, nghênh ngang lên núi đi săn.

Trời thu se lạnh, cây khô lá vàng, heo may xào xạc muôn ngàn cây cỏ điêu linh. Màn đêm lạnh lẽo, gió bấc như nức nở, hương lạnh ướt vai chim đêm rúc từng tiếng như than như thở. Một mảnh trăng tàn, hờ hững treo giữa muôn sao lấp lánh tựa như những con mắt ai oán chớp lên nhưng ánh thê lương. Ở một bãi trong trong rừng đương, xe phục ngựa nằm, gia đinh và những người theo hầu, ai nấy đều co lại với nhau ở ngoài trời, qua một ngày bươn bả, người nào người nấy mệt mỏi rã rời, chẳng ai còn để ý đến gió lạnh và sương ướt cũng như nỗi khổ nằm gai gối cát họ ngủ say sưa ngon lành…

Tiếng ngáy của họ vang rền như sấm, vợ trẻ con thơ chưa từng trải qua nỗi gian truân vất vả thế này, giờ đây chắc cũng đang yên giấc trong xe ấm, còn Tôn Vũ thì không sao mà nhắm mắt cho được. Để cho những gia đinh gác đêm được nghỉ ngơi, Tôn Vũ đã cầm kiếm đi đi lại lại trong rừng bồi hồi nghĩ ngợi. Ngay từ bé Tôn Vũ đã không hợp tính cha mình, và cho đến lúc này chàng vẫn thấy từ tính khí, từ cách đối xử ăn ở với mọi người, cha mình đều khiến cho người ta khó hiểu. Chàng thật không hiểu tại sao, một người đã sống quá nửa đời người rồi, tại sao còn đi can dự vào cuộc bạo loạn do Cao Chiêu Tử bày đặt ra với mục đích là chống lại Yến Anh, khiến cả một gia đình phải phiêu bạt mỗi người một nơi, không còn được đoàn tụ… Nhất là chàng không muốn xa rời ông mình và mẹ mình, bởi thấy lần này ra đi, không biết đến bao giờ mới có ngày trở lại. Người trong một nhà mà không biết đến năm nào tháng nào mới gặp nhau. Ông nội lúc này là một cụ già tám chục tuổi đời rồi, vì nước vì dân, cả đời xông pha trận mạc chẳng mấy khi được hưởng niềm vui sướng ở đời, giờ này đang cáo lão ở nhà, lẽ ra phải được hưởng hạnh phúc của một con người với cháu con đầy cửa đầy nhà, quây quần dưới gối không ngờ phải ngậm ngùi chịu nỗi khổ tóc tang của ông xa cháu, sống những ngày cuối đời trong cảnh cô đơn lạnh lẽo. Mẹ chàng tuổi cũng đã cao, mình mang trăm thứ bệnh, đứa con một này luôn là núm ruột và là lẽ sống, là tương lai và niềm sở cậy của bà, một khi phải xa rời, thì nỗi xúc động đó như thế nào, chắc rằng ai cũng có thể suy ra được. Rồi cha chàng rủi có thế nào, thì bà sẽ sông ra sao đây… Tôn Vũ càng nghĩ, càng oán trách lỗi lầm của cha mình. Tuy oán trách như vậy, nhưng lo ngại, đó là lo ngại cho sự rủi ro và nỗi yên nguy của cha mình, không biết rằng có những tai họa gì sẽ giáng xuống đầu cả nhà này… Rất hiển nhiên, lần này ra đi, trong một thời gian ngắn sắp tới, rất khó có thể quay về, thậm chí còn có thể còn chết bỏ thây nơi đất khách quê người. Đương nhiên, ở đâu mà đất đen chẳng chôn người, có điều, làm trai sống ở trên đời trên không thể báo đền nợ nước, dưới không thể tận hiếu với cha mẹ và các bậc bề trên, thì chẳng hoá ra sống trong một đời sao! Nghĩ đến đây, Tôn Vũ bất giác bỗng thây xót xa và rơi lệ…

Bôn ba suốt một ngày trời, đã cách kinh thành Lâm Tri khá xa rồi, không thấy có người đuổi theo, xem ra có vẻ ra khỏi biên giới được an toàn; và giữ tròn tính mạng, cũng không có gì khó khăn lắm nữa. Thế nhưng đi về phương nào, tránh nạn ở đâu, cho đến lúc ấy còn chưa xác định, Lỗ, Vệ, Tống, Trịnh… hầu như ở đâu cũng có lợi và có điều bất lợi khiến người ta khó mà chọn lấy một nơi. Lẽ nào lại cứ như một con nhặng mất đầu, lao bừa vào các nơi hay sao? Tôn Vũ không làm sao xác định rõ được ý mình, đang băn khoăn lo lắng, ngẩng lên bầu trời đêm mà thở dài… Bỗng nhiên một đàn nhạn đêm từ phương bắc bay về hướng nam, vươn cổ ra gọi nhau, bầu trời lặng lẽ, bỗng trở nên trong sáng và rạng rỡ. Đàn chim bay về phương nam, như một điều khêu gợi cho Tôn Vũ, khiến cho lòng chàng bỗng trở nên nhẹ nhõm thênh thang, phía trước như bừng sáng, ngay lập tức xác định được điểm và đất nước mà mình định ngả theo…

Nguyễn Bá Thính
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Tào Nghiêu Đức

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.