Tôn Tử Truyện

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 55 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Xxviii Nang Ngoã Cướp Doanh – Phu Khái Trái Lệnh
Chương Xxviii Nang Ngoã Cướp Doanh – Phu Khái Trái Lệnh

❊ ❊ ❊

Lại nói quân Ngô thử sức trận đầu, vừa ra quân là thắng trận, Hạp Lư rất lấy làm mừng rỡ, truyền mở tiệc lớn mừng công, Tôn Tử đã ngăn lại nói:

– Rượu mừng công xin để ngày mai hãy uống, đêm nay còn một trận đánh lớn nữa!

– Làm sao biết được? – Hạp Lư hỏi lại.

Tôn Tử đáp:

– Nang Ngoã là hạng tài hèn sức mọn tầm thường lại tham công và thích ăn may, nay quân Sở thua trận đầu như vậy, còn chưa ảnh hưởng gì đến nguyên khí, Nang Ngoã thế nào cũng cho rằng đêm nay quân ta mới ra quân đã thắng, thế nào cũng uống rượu mừng công, lơ là canh gác giữ doanh trại, cho nên sẽ đến cướp trại.

Hạp Lư thành phục và vui lòng nên gật đầu lia lịa:

– Nếu đã thế thì nguyên soái phải cho chuẩn bị bị mới được

Tôn Tử lệnh cho Phu Khái và Bá Bỉ, mỗi người lấy năm ngàn quân mai phục ở bên trái doanh trại và chòi canh bên phải, rồi sẽ hành động như thế, như thế… Còn Đường Thành công, Thái Chiêu hầu, mang theo quân bản bộ của mình, cho vào rừng phục kích bên đường vào cửa địch, khi quân Sở mới vào không được hành động, chờ chúng thua chạy, mới nhất tề ào ra, đánh cho chúng một trận, song cũng không cần đuổi theo. Ngũ Tử Tư mang một vạn quân, im lặng mai phục ở nơi hẻm núi gần Tiểu Biệt Sơn, chờ sau khi Nang Ngoã ra khỏi doanh trại, thì sẽ như thế như thế mà làm. Công tử Sơn mang số tướng sĩ còn lại bảo vệ Ngô vương đi sau cùng xuống núi, ra đến ngoài mười dặm thì tạm thời hạ trại ở đó. Cắt đặt xong đâu đấy, Tôn Tử lại dặn dò đám quân hầu, đến tới sẽ bố trí tướng quân như thế nào, dưới trướng sắp xếp ra sao, cuối cùng mang số quan văn võ còn lại, tạm lánh ra sau núi.

Trên đường về, Sử Hoàng và Vũ Thành Hắc đi hai ngựa sóng hàng nhau, trong bụng người nào cũng ấm ức không nguôi – đang thắng mà hoá bại, đó là một cái tức; ba ngàn người chịu thua ba trăm người, tức lại càng thêm tức; điểm lại quân số chết gần ngàn người, lại càng tức đầy ruột. Tức giận thì cần phải thổ lộ, hai người bắt đầu bàn tán: Quân Ngô lúc đầu thì không dám đánh về sau thắng lại không dám đuổi, điều đó chứng tỏ rằng, lực lượng chí cốt của họ trong doanh trại là trống rỗng. Chắc hẳn trước đó có mắc một trận dịch, thế rồi bây giờ cộng với sự không hợp thuỷ thổ, tướng sĩ của họ đều mang bệnh nặng. Nếu như đêm đến chúng ta mang nhiều binh lính một chút, xuất kỳ bất ý xông lên núi, đánh cho chúng một trận trở tay không kịp, nhất định sẽ thắng to cho mà xem. Hai người về đến đại bản doanh, lính tráng đội nào về đội ấy, còn họ đến ngoài cửa trướng thì xuống ngựa, vào gặp Nang Ngoã. Vũ Thành Hắc lấy lệnh tiễn ra, dâng lên Nang Ngoã:

– Hai chúng tôi gặp lệnh doãn xin trao lệnh tiễn tâu bày kết quả.

Họ không nói là báo công, song cũng không nhận tội. Nang Ngoa nhận lấy lệnh tiễn và hỏi:

– Thắng bại ra sao?

Sử Hoàng đứng bên cạnh thưa:

– Trước thắng sau bại, không thắng cũng chẳng bại.

– Nói thế nghĩa là thế nào? – Nang Ngoã vẫn tỏ ra ôn tồn.

Vũ Thành Hắc vội vàng kể lại một lượt những gì đã xảy ra: nào là chúng tôi đến chân núi Hán Âm thì như thế như thế, trên đường về thì thế này thế nọ…

Nang Ngoã chưa nghe thấy gì còn không sao, nghe kể đến đâu tức sôi lên đến đấy:

– Các người xui ta vượt sông chuyển quân đến đây, vừa mới đánh trận đầu đã thua thảm hại như thế, vậy mà còn vác mặt về đây gặp ta.

Sử Hoàng bước lên một bước nói:

– Dám xin lệnh doãn hãy dẹp trận lôi đình, việc nhà binh, thắng với bại đâu chỉ một lần mà biết. Với lại đánh mà không chém được tướng, công vào thành không bắt được vua chúa, chưa phải là sự đại dũng của nhà binh, nếu lệnh doãn có thể tương kế tựu kế, ra quân lần nữa, tất sẽ bắt sống được Ngô vương. Và như thế, thắng hay bại tất sẽ rõ; Ngô vương đã bị bắt, thì quân Ngô tất sẽ hàng, công này của lệnh doãn, tất sẽ được Sở vương coi trọng và càng sủng ái – Thế là hắn bắt đầu từ những khía cạnh hôm nay quân Ngô không dám xuống núi đuổi theo, Ngũ Tử Tư cũng chưa dám ra giao chiến vv… phân tích rồi đưa ra kết luận trong doanh trại của quân Ngô, số tướng sĩ có thể chiến đấu được tất nhiên là không nhiều.

Vũ Thành Hắc cũng nói xen vào:

– Thưa lệnh doãn, quân Ngô hôm nay giao chiến lúc đầu giành thắng lợi, tối đến nhất định sẽ mở tiệc ăn mừng, say lử ra mới thôi, quân ta đêm nay đến đó cướp trại, nhất định sẽ giành toàn thắng!

Sử Hoàng với Vũ Thành Hắc cứ một đồng một cắc như thế, khiến Nang Ngoã ù ù cạc cạc, không biết ra sao. Nhiều người làm quan to ăn trên ngồi trốc, quyền bính nắm trong tay nhưng gặp việc lại lơ mơ như thế đấy, cứ làm như mọi sự trên đời này đều tồn tại vì lợi ích của riêng họ vậy, và do đó họ có thể xoay chuyển theo ý chí của riêng họ. Và cũng xuất phát từ tiền đề này, Nang Ngoã cảm thấy Sử Hoàng và Vũ Thành Hắc nói có lý. Thật vậy, đánh thắng trận làm gì mà chẳng mở tiệc mừng công, mà đã mở tiệc mừng công thì chắc chắn người nào người nấy sẽ say bí tỉ, đã say, thì sẽ lơ là canh gác… Hì! Chưa biết chừng đêm nay có cát tinh chiếu dọi. Nang Ngoã ta đã đến lúc gặp vận may rồi cũng nên. Cướp trại chuyến này mà thành công, chẳng những hy vọng của Thẩm Doãn Tuất thành thạo quyền thuật trở thành tro bụi mà tiếng tăm của mình rồi sẽ vang xa, chư hầu sẽ thần phục… và cứ thế Nang Ngoã như một kẻ trong cơn mộng ảo, đã quyết định: Đêm nay đi cướp trại, ta sẽ thân chinh dẫn đầu!

Sử Hoàng nịnh hót:

– Lệnh doãn thân chinh đi đầu, lại càng chắc chắn và tất thắng ạ!

Nang Ngoã nghĩ, đêm nay nếu như đánh một trận mà thành công, những kẻ cùng đi với ta công lao sẽ không nhỏ, đây là một cơ may, nên nghĩ trước đến những kẻ tâm phúc của mình, thế là lệnh ngay cho Sử Hoàng mang một vạn quân cùng đi với mình, Vũ Thành Hắc điều năm ngàn quân đi sau tiếp ứng. Sắp đặt đâu vào đấy xong rồi, ai đi lo chuẩn bị công việc của người ấy. Tối đến, sau khi toàn quân đã ăn cơm no, bắt đầu canh một, đội ngũ lần lượt lên đường. Nang Ngoã với Sử Hoàng bảo nhau lên ngựa, một người mang đao một người cắp giáo, dẫn đầu một vạn quân, cuốn cờ tắt trống, che đèn tắt lửa, mò trong đêm tối đi tới núi Hán Âm. Sau đó, khoảng canh hai, Vũ Thành Hắc cùng mang năm ngàn quân đi theo tiếp ứng.

Không biết đi được bao lâu, có nhiều người dẫm phải vật mềm trên mặt đất trượt ngã lia lịa, có người thì vấp ngã chổng vó lên trời, soi đèn nhìn kỹ, hoá ra là xác chết của quân Sở còn nằm ngổn ngang. Lúc ấy mọi người mới rõ, đây là những nạn nhân bị quân Ngô đánh chết lúc ban ngày, đến lúc này còn chưa chôn cất.

Tới gần canh ba, đã đến chân núi Hán Âm, bỗng nghe thấy tiếng trống thùng thùng trên núi xen lẫn tiếng ngựa chiến hí vang, chắc rằng bữa tiệc mừng công vẫn chưa tàn. Quân lính bò lên ngang lưng núi, thấy cửa trại đóng im ỉm, chẳng có ai canh giữ. Nang Ngoã lệnh cho thắp đèn đốt đuốc, thế là ánh lửa rực sáng lên lập loè như vô số con mắt sói. Trong ánh lửa, thấy trong cửa trại đang có hàng chục tên lính, người nào cũng ôm khí giới, để nguyên cả áo quân mà ngủ, mùi rượu nồng nặc. Quân Sở ào lên phía trước như thác đổ, đẩy sập cả cửa trại, quân lính Ngô đang ngủ say bỗng choàng thức dậy vội vàng đứng lên và co cẳng chạy, vừa chạy vừa hô:

– Hỏng to rồi! Quân Sở đánh lên núi rồi! Chạy đi thôi!

Nang Ngoã chưa vội đi đuổi bọn người kia mà dẫn binh lính tiếp tục xông lên trước, xuyên qua tiền doanh rồi và đến trại giữa, nhưng dọc đường không hề gặp một tên lính nào của quân Ngô. Cách đó không xa là trướng quân của trại giữa, trong trướng đèn nến rực rỡ. Nang Ngoã vội cho quân tiến lên, xông thẳng vào trong trướng, trên trong không một bóng người. Trong lòng Nang Ngoã bỗng như có một luồng khí lạnh dâng lên thấu đến tận xương – Phải chăng đây là một doanh trại rỗng? Không! Đúng là rỗng thật, nhưng tiếng trống lẫn tiếng ngựa hí thì ở đâu ra? Theo tiếng động tìm đến nơi, mở to mắt ra nhìn, bắt giác tóc gáy dựng đứng, Nang Ngoã chợt kêu lên:

– Ái chà chà! Ta mắc mưu rồi!..

Rốt cuộc Nang Ngoa đã nhìn thấy những gì vậy? Ở bên này có mấy con dê, hai chân sau bị trói chặt, treo lơ lửng trên không, trên hai chân trước lần lượt buộc vào mỗi chân một cái dùi trống, phía dưới đặt một cái trống. Con dê bị treo lên đau không chịu nổi, bắt buộc phải quẫy đạp lung tung, thế là đôi dùi trống bèn gõ lên mặt trống kêu lên tùng tùng. Mấy con dê cùng một lúc khua lên như vậy, tiếng trống bỗng có lúc trở nên giòn giã, đúng như người ta bảo đây là trò “dê treo gõ trống”. Ở bên kia lại buộc mấy con ngựa chiến, và những con ngựa này không biết đã bỏ đói từ bao giờ, bụng lép kẹp như quả bóng xì. Trong máng ngựa gần đó đựng đầy thức ăn, nhưng lại cách chỗ bầy ngựa xa quá, lũ ngựa nhìn thấy thức ăn, ngửi thấy mùi cỏ mà không sao liếm tới được, thì làm gì mà chẳng hí lên, rít lên, thế mới gọi là “ngựa đói lồng quanh máng”.

Lúc này, binh lính lũ lượt chạy đến báo cáo:

– Dạ báo cáo lệnh doãn! Hỏng to rồi ạ! Chúng con đi đánh quân Ngô, xông vào trong trướng, ở trong chẳng có một người nào ạ!…

Nang Ngoã biết mình đã mắc mưu, nghĩ bụng, Tôn Tử đã đùng kế để trống doanh trại lừa ta thế này, tất sẽ có quân mai phục, không thể ở lâu chỗ này được, phải mau rút khỏi đây, thế là lớn tiếng ra lệnh:

– Quân bay đâu! Mau truyền lệnh ta, đội trước chuyển thành đội sau; đội sau trở thành đội trước, mau mau rút khỏi đây! – đồng thời quay sang dặn dò – quân địch chạy trốn, quân ta về doanh, dọc đường có thể có mai phục, mọi người không được lơ là.

Quân lính kêu ca oán thán suốt dọc đường. Đi được chừng bốn năm dặm, bỗng nhiên bốn phía nổi dậy tiếng tù và, phá tan màn không khí tĩnh mịch của đêm khuya, rồi ánh lửa rực rỡ, chiếu cho cả cánh rừng mới tối đen trở nên rực sáng. Trong ánh lửa thấy bốn phía người ngựa rầm rầm, quân Ngô từ các nơi ùa tới như ong. Quân Sở vốn đã rời rã, thấy thế trận này hoảng sợ chạy túa ra bốn phía lẩn trốn. Nang Ngoã một mình tả xung hữu đột, mang hết hơi tàn ra để phá vòng vây, đang định trốn chạy sang bên trái, một vị tướng của quân Ngô đã chặn ngay lại, trong tay đang nắm chắc cửu hoàn đại khảm đao hét lên như trời long núi lở:

– Nang Ngoã kia! Định chạy đi đâu! Có ta là Phu Khái đây!

Cùng lúc ấy, mỏm đá bên kia cũng tù và rúc lên xen tiếng trống giục, đèn đuốc sáng tưng bừng, trong ánh lửa, quân Ngô ào tới như nước vỡ bờ, vị tướng đi đầu lăm lăm trong cây song nhẫn hắc anh thương, quát lên như tiếng sấm:

– Này Nang Ngoã, người còn nhớ Bá Bỉ, con trai của Bá Khước Uyển hay không? Còn không mau xuống ngựa đưa tay chịu trói đi à?

Nang Ngoã nghe thấy thế, bất giác thấy ớn lạnh xương sống: Chết cha! Bên trái là Phu Khái em trai của Hạp Lư, bên phải là kẻ thù không đội trời chung Bá Bỉ, hôm nay kẻ thù gặp nhau trên đường hẹp, chắc chắn rằng bọn chúng sẽ chẳng tha mình, cần tìm cách thoát thân ngay. Người đời thế nào cũng trội về một mặt nào đó. Nang Ngoã giống như một chạch, vừa nhẵn vừa trơn, mặt giỏi giang nổi trội nhất là giỏi trốn, vội hô to:

– Sử tiên phong đâu! Mau cản tướng địch lại cho ta – Đang lúc Phu Khái và Bá Bỉ để ý sang chỗ Sử Hoàng, Nang Ngoã thúc ngựa trốn mất, trong nháy mát đã không thấy tăm hơi đâu nữa.

Sử Hoàng phụng mạng đành tế ngựa lên trước giơ cao tay thương lên:

– Tên phản tạc táo gan kia dám ra đây làm càn, ta là Sử Hoàng sẽ đọ sức với ngươi. Hãy nhìn đây – Còn chưa nói hết câu, cây thương đã lao tới nhằm trúng tim Bá Bỉ.

Bá Bỉ cũng dùng thương đánh lại.

– Khá lắm! – mũi thương của Sử Hoàng bị gạt bắn đi.

Hai người hai ngựa chạy ra một quãng xa. Lúc này Phu Khái cũng tế ngựa đến trước Sử Hoàng, nâng cửu hoàn đại khảm đao trong tay lên:

– Nhìn đây này! – một nhát đao nhằm vai trái Sử Hoàng bổ xuống.

Sử Hoàng vội vã giơ thương lên đỡ:

– Khá lắm – Hắn gắng gượng gạt được lưỡi dao sang một bên, và nghĩ bụng: Một mình chọi một còn gắng gượng được, huống chi lại là hai người, chi bằng trốn quách cho sớm. Hắn vừa nghĩ thế, vừa chống chọi thêm mấy hiệp, rồi thừa cơ tìm đường trốn vào rừng.

– Mau đuổi ngay! – Phu Khái và Bá Bỉ cùng hô lên nhưng rốt cuộc bóng đêm đen đặc, lại thêm cỏ rậm rừng dày, khe lạch dọc ngang, khó tìm thấy dấu vết.

Sử Hoàng chạy một mạch đến bảy tám dặm đường, vất vả lắm mới đuổi kịp Nang Ngoã. Nhanh như một con thỏ, vừa mới đấy mà Nang Ngoã đã chạy được ngần này đường đất. Sử Hoàng làm ra vẻ không phải là trốn chạy thảm hại, mà là thắng trận quay về, ngang nhiên hô to trên ngựa:

– Lệnh doãn chớ có sợ, Sử Hoàng đã tới đây!

Thấy Sử Hoàng chạy tới, Nang Ngoã tạm yên trong lòng. Điểm lại quân số, tiền đội chẳng có một tên lính nào ra khỏi được doanh trại quân Ngô, trung đội cũng bị thương vong một ít, số quân còn lại e rằng cánh quân phía sau đều đã xuống núi, tất cả giảm mất một phần ba quân số.

Sợ rằng quân Ngô sẽ truy kích, Nang Ngoã không dám dừng lại lâu, vội vàng tiếp tục lên đường. Đi được một chặng nửa bỗng lại nghe tiếng tù và xen tiếng trống bất chợt vang lên, năm ngàn quân lính nhất tề xông ra, vị tướng đi đầu cắp mã đoan đao:

– Này! Tên thất phu Nang Ngoã kia định chạy đi đâu, mau trả áo da lại cho ta! – không cần hỏi, biết ngay ấy là Thái Chiêu hầu. Tiếp đó, cánh rừng bên phải cũng ồn ã tiếng trống giục xen lẫn tiếng tù và, hai ngàn binh lính cũng nhất loạt xông ra, tướng đi đầu cắp mã đoan thương:

– Thằng giặc Nang Ngoã nghe đây! Muốn sống thì trả ta con thiên lý mã – Người này, hiển nhiên là Đường Thành công. Hai người một ở bên trái, một ở bên phải chặn đứng đường đi của quân Sở. Nang Ngoã thấy vậy, mắt đờ ra, trước mặt là hai kẻ có thù sâu, cả hai đều ra mặt đòi nợ, đáng tiếc rằng hai thứ của quý ấy đều không ở bên mình, nếu không, nhất định sẽ vui vẻ đưa ra trả lại, chỉ mong họ tha cho mạng sống mà về.

Có một viên hiệu uý không hiểu gót đầu ra sao, thành khẩn bước lên khuyên:

– Thưa lệnh doãn, người trót có nợ người ta thứ gì, thì trả quách cho người ta, tính mạng lúc này mới là hệ trọng ạ!

Nang Ngoã dù sao cũng là một lão tướng chốn sa trường, lâm nguy không sờn, gặp việc không luống cuống. Cách ăn mặc của viên hiệu uý đã gợi ý cho hắn, thế là nhanh như chớp hắn bỏ mũ trên đầu xuống, vứt ra đất, đồng thời tóm lấy cái mũ của viên hiệu uý chụp lên mình, rồi cào một nhát cho rách mũi mình ra, vội vàng xoa lên mặt mày. Các động tác của hắn mới nhanh chóng và dứt khoát làm sao, tất cả những việc đó chỉ diễn ra trong nháy mắt. Viên hiệu úy đứng trước mặt ngớ ra nhìn hắn, còn chưa hiểu đầu cuối ra sao. Lệnh doãn đã biến thành một con người khác, một tên lính bị thương thảm hại, một thằng hề trên sân khâu. Song chớ có khinh thằng hề, nó vẫn sừng sộ ra lệnh:

– Sử tướng quân! Đằng trước đằng sau ta đều có địch, phía trước nữa còn có quân truy kích, không thể ở đây chờ chết, mau xông ra phá vây!

Sử Hoàng phụng mạng hô lớn:

– Quân bay đâu, theo ta xông lên! – Sử Hoàng dẫn đầu binh lính, tả đột hữu xung, vất vả lắm mới mở ra được một con đường máu rồi dẫn quân lính xông ra.

Đường Thành công và Thái Chiêu hầu không thèm để ý giao chiến với Sử Hoàng, mà chỉ một lòng một dạ muốn bắt sống Nang Ngoã, tìm đi tìm lại vẫn không thấy tung tích hắn đâu. Thì ra Nang Ngoã đội mũ của hiệu uý, trà trộn vào đám lính bị thương ồn ào nháo nhác lẻn đi mất rồi!

Sử Hoàng mang theo đám tàn quân bại tướng của quân Sở, chạy được một chặng, đang định bụng chậm bước chân lại để thở một chút, quân Ngô lại đã truy kích đến nơi. Bá Bỉ và hai vua Đường, Thái một lòng muốn bắt sống Nang Ngoã để băm ra làm muôn mảnh. Nang Ngoã nghe thấy tiếng hô, cuống lên hết núp chỗ này lại ẩn vào chỗ kia, căm một nỗi lên trời không có thang, xuống đất không có lỗ. Đúng lúc nguy kịch đó, Vũ Thành Hắc mang quân đến để tiếp ứng, đang tìm Nang Ngoã khắp nơi không thấy. Vũ Thành Hắc lại chưa từng biết mặt Nang Ngoã, ngược lại Nang Ngoã, lại biết Vũ Thành Hắc, từ xa thấy hắn cưỡi ngựa đi tới, như gặp được cứu tinh, vội cất tiếng nhỏ trầm nhưng rất rành rẽ gọi:

– Vũ tướng quân đến rất đúng lúc, mau đánh lui quân truy kích.

Vũ Thành Hắc chỉ nghe thấy tiếng mà không thấy người đâu, đành thuận miệng buông một câu: “Tuân lệnh!”, rồi tế ngựa lèn phía trước. Nang Ngoã đương giơ tay vẫy hắn, làm động tác bảo với hắn rằng “ta chính là lệnh doãn Nang Ngoã”. Vũ Thành Hắc đã nhìn ra, xuýt nữa bật cười lên thành tiếng, làm thế nào mà lại đến nỗi thảm hại lếch thếch thế này!… Nhưng lúc này không phải là lúc hỏi han, để việc ấy cho binh lính của mình, hắn định đi đánh hai vua Đường, Thái. Hai vua Đường, Thái cũng là biết điều, thấy quân Sở có thêm người đến cứu, liền nghĩ tới lời Tôn Vũ dặn họ lúc ra đi rằng đánh cho chúng một trận, không cần đuổi theo, cho nên lập tức đã ra hiệu lệnh lui quân. Họ vừa quay lại thì Phu Khái, Bá Bỉ cũng tới. Theo ý của Phu Khái, vẫn muốn truy kích tiếp, nhưng thấy trời đêm đường tối khó đi, nên đành cùng quay về doanh trại trao lệnh báo công.

Quân Ngô ở phía sau không truy kích nữa, Nang Ngoã lúc này mới được rảnh để thở. Thế nhưng, lúc ở trên núi rút xuống, vẫn còn hai phần ba số người, qua trận rút chạy mới rồi, bây giờ chỉ còn lại non nửa của chỗ hai phần ba ấy thôi, cả năm ngàn quân của Vũ Thành Hắc vào nữa, mới chưa đầy một vạn quân. Cũng may mà ở trong doanh trại đang còn ba vạn quân, đợi về đến nơi sẽ tính sau.

Về gần đến doanh trại, bỗng thấy ở đó tắt đèn tắt lửa, một vùng tối đen như mực. Nang Ngoã ngộ nhận rằng quân sĩ trong doanh trại đã ngủ say hết cả, nhưng Vũ Thành Hắc lại sinh nghi, bởi khi hắn ra khỏi đây, từng dặn lai là phải canh gác cho cẩn thận, thế mà bây giờ ngoài cổng doanh trại đến một ngọn đèn con cũng chẳng có là thế nào? Hắn còn đang thắc mắc băn khoăn như vậy, thì từ trong doanh trại, tiếng tù và, tiếng trống thay nhau nổi lên, rồi tiếp sau đó, cổng doanh trại mở toang, đèn nến sáng rực, lính tráng từ bên trong đó ào ra như nước chảy, tướng đi đầu cưỡi trên mình một con ngựa rất cao, trong tay lăm lăm cây thương hổ đầu ngân xám dài một trượng tám, người ấy không phải là ai khác, mà chính là Ngũ Tử Tư. Theo lệnh, Ngũ Tử Tư đã dẫn các tướng sĩ trước hết là mai phục ở chỗ lũng núi sâu cách Tiểu Biệt Sơn không xa, chờ cho hai đội quân của Nang Ngoã và Vũ Thành Hắc lần lượt ra đi, liền im lặng lén đến trước cửa doanh trại nước Sở rồi tấn công bất ngờ. Binh lính gác trại chỉ biết rằng người của mình sang cướp trại của quân Ngô, mà không hề nghĩ rằng quân Ngô lại đến cướp trại của họ nên chẳng hề chuẩn bị, mà trong trại cũng chẳng có lấy một vị tướng lĩnh nào chủ yếu, người nào người nấy sợ chui hết góc này lại sang góc khác. Khi chúng nghe tin tướng đến đánh trại lại là Ngũ Tử Tư thì tất cả đều hồn xiêu phách lạc, lũ lượt quỳ xuống đất xin hàng. Cứ như thế, Ngũ Tử Tư chẳng tốn mấy sức lực, chiếm cứ được doanh trại, chỉ còn đợi Nang Ngoã dẫn quân trở lại. Ngũ Tử Tư một mình một ngựa xông ra cửa doanh lấy mũi giáo chỉ và gọi:

– Này! Nang Ngoã đừng có chạy nữa! Ngũ Viên đã đến đấy!

Nang Ngoã nhìn ra, ngớ người, hỏi Võ Thành Hắc ở bên cạnh:

– Ngươi bảo Ngũ Tử Tư không thể ra trận, tại sao hắn lại có thể đến trại ta được?

– Cái đó… – Vũ Thành Hắc ấp a ấp úng đáp – Hắn vốn đang ốm nặng nằm liệt giường, ai biết đâu hắn lại mau khỏi đến thế – Vũ Thành Hắc lấp liếm.

Không phải nói là sau khi bại trận, mà cứ ngay như lúc bình thường, thì trong doanh trại của quân Sở, cũng chẳng có ai có thể địch nổi Ngũ Tử Tư, Nang Ngoã lại là người tự biết chuyện này hơn ai hết, mà đã thừa biết rằng không đủ sức chống lại, thì đương nhiên chuồn là thượng sách, thế là các tướng lĩnh quân Sở lần lượt nhờ bóng đêm lẩn sạch, bắt tội Ngũ Tử Tư phải chờ đợi suốt nửa đêm rồi lại phải tìm kiếm một phen mệt người.

Trời dần sáng, Ngũ Tử Tư ngửa mặt lên trời than:

– Ta mong ngày mong đêm, vất vả lắm mới trông đợi được đến hôm nay đi đánh Sở, vào Sính đô, trả thù nhà rửa hận nước, hôm nay nếu như được đâm một nhát cho Nang Ngoã hay Vũ Thành Hắc rơi khỏi ngựa, cũng hả được phần nào nỗi hận trong mình, không ngờ số chúng còn chưa tận, nên đã nhân đêm tối trốn mất lúc nào.

Thế là hạ lệnh thu quân về doanh trại.

Tôn Tử mời Hạp Lư về đại bản doanh, báo cáo lại tình hình chiến sự, sau đó lên trướng quân để ghi công cho các tướng, cử người đi xác minh và điểm lại số người chết và bị thương, chôn cất các tử thi, dọn dẹp đường sá, đồng thời cho đi thám thính tình hình Nang Ngoã. Buổi tối, trên trướng mở tiệc linh đình, dưới doanh trại khao quân rộn rã, mọi người yên tâm vui vẻ uống rượu chuyện trò. Tinh mơ ngày hôm sau nhổ trại, toàn quân di chuyển từ núi Hán Âm đến Đại Biệt Sơn và đóng ở đó, tiến về phía trước được một bước lớn.

Nang Ngoã cắm đầu cắm cổ chạy một mạch đến lúc trời sáng, không dám dừng lại bước nào, chạy mãi đến một nơi cách Đại Biệt Sơn rất xa, phía sau lại không thấy có binh lính truy kích, lúc ấy trái tim thắc thỏm của hắn mới bình tĩnh lại. Nhìn lại quân lính, thấy chỉ còn lại có mấy ngàn người mà toàn ủ rũ như rau gặp nắng; tên nào tên ấy mệt lả ra không còn chút hơi sức nào. Điều đó cũng chẳng có gì lạ, một đêm trời chạy chừng ấy đường đất, lại còn phải đánh chém chống đỡ. Nang Ngoã quở trách Sĩ Hoàng và Vũ Thành Hắc:

– Cũng chỉ tại các ngươi nói dối hết lần ấy đến lần khác, nên mới có sự thất bại thảm hại hôm nay, thật không còn khác gì chó phải pháo.

Sử Hoàng không dám hé răng. Vũ Thành Hắc thì nhìn Nang Ngoã với ánh mắt trách móc: đúng là hạng người mặt dạn mày dày, ông là lệnh doãn, thống lĩnh toàn quân, chẳng đưa ra được một chủ trương ý định gì thì thôi, lại còn đi trách chúng tôi. Trong lòng có điều ấm ức, không thổ lộ được ra thì không hả, nhưng lại không được nói những gì muốn nói, đành chỉ còn cách cắn rứt mình:

– Thưa lệnh doãn, chuyện này cũng không nên chỉ trách chúng tôi, ai biết được Tôn Tử lại là con người ghê gớm đến thế mà tính đoán như thần, không bói mà biết trước hết mọi chuyện như thế.

Nang Ngoã thở dài đánh sượt nói:

– Đúng thế, là cũng quá coi thường Tôn Vũ, song việc đã đến thế này, đành phải kéo quân về Sính đô, để đợi ngày làm lại từ đầu, để rửa nỗi nhục hôm nay.

Sử Hoàng không cho là thế, liền khuyên rằng:

– Lệnh doãn mang đại quân đi chống nước Ngô, nếu nửa đường quay lại, quân Ngô tất sẽ vượt Hán Thuỷ, kéo thẳng về Sính đô, tội của lệnh doãn sẽ trốn đi đường nào? Chi bằng hãy tập trung quân sĩ tại Bách Cử, dàn trận và chỉnh đốn lại, một mặt tạm thời kiềm chế địch, mặt khác cho đi xin cứu viện, cho dù có chiến đâu mà phải chết nơi chiến trường, da ngựa bọc thây về, cũng còn để được tiếng thơm cho đời sau.

Nang Ngoã thấy Sử Hoàng nói ra những điều không phải là không có lý, bèn miễn cưỡng thuận theo lời đề nghị của hắn, mang đám tàn quân bại tướng ấy đi về phía Bách Cử. Dọc đường, người càng đi càng đông, đội ngũ càng kéo càng dài. Nguyên là khi đêm những người trốn ra sau doanh trại, đều ẩn náu ở quanh vùng này, khi họ thấy đội ngũ của mình đi trên đường liền lũ lượt ra theo nhập vào đội hình, chắp nhặt dần dần cũng được gần hai vạn quân. Đang đi đường, bỗng phía sau vang lên tiếng người hô, ngựa hí, bụi tung kín trời. Không còn nghi ngờ gì nữa, đây là một cánh quân Ngô rất lớn đang đuổi gấp phía sau, dường như muốn đến tận nơi mà giết hết. Quân truy kích đã tới nơi, Nang Ngoã lẽ ra phải đem quân chạy thục mạng mới phải, thế nhưng vì bươn bải suốt một đêm, lại còn phải nhiều phen đối phó với kẻ địch của mình, không ngừng phải đánh chém chống đỡ, mà bụng thì trống rỗng, sớm đã không còn đâu ra hơi sức mà chạy nữa, thêm nữa lại luôn luôn bị kinh hoảng, nghe tiếng quân Ngô mà khiếp vía, người người lạnh xương, ai ai cũng rủn gối, lực bất tòng tâm, quân Ngô càng đuổi đến gần, chúng càng luống cuống không nhắc nổi chân, không lê nổi một bước. Chỉ trong chốc lát, quân Ngô đuổi ập tới như trùm lấp cả trời đất, Nang Ngoã đã đến mức chỉ còn ngồi mà chờ số phận định đoạt nữa thôi. Không ngờ đó, chỉ là cơn lo sợ hão của Nang Ngoã mà thôi, cánh quân trùm lấp trời đất đó, không phải là quân Ngô truy kích, mà là quân Sở đến tiếp viện, đó chính là đại tướng Vĩ Xạ và con trai ông là Vĩ Diên mang năm vạn quân đến tăng viện. Họ là toán viện binh thứ hai Sở Chiêu vương cử đến theo chủ trương của công tử Thân và một số người khác. Thẩm Doãn Tuất tuy đã mang quân đến, nhưng lại e như thế vẫn không đủ số quân, chỉ có thể giữ được ở Hán Thuỷ, không thể chiến thắng được quân Ngô, thế nên mới lệnh cha con Vĩ Xạ mang thêm một cánh quân nữa đến. Dọc đường, Vĩ Xạ cũng thu nhặt được khá nhiều tàn quân của Nang Ngoã, qua hỏi han, tình hình thất bại của Nang Ngoã thế nào, ông ta đã nắm được cả. Viện binh như từ trên trời xuống, Nang Ngoã thật sự mừng không để đâu cho hết, hai người gặp nhau, chưa kịp hàn huyên, đã bàn ngay vào tình hình quân sự lúc này. Nang Ngoã buồn rầu áy náy nói:

– Thực chẳng giấu làm gì, quân ta thua hết trận này sang trận khác, lùi mãi đã đến nơi sơn cùng thuỷ tận, không biết nên làm thế nào bây giờ…

Vĩ Xạ lo lắng than thở:

– Quân ta không thể rút mãi thế này, theo ý của tôi trước hết ta cứ đóng lại Bách Cử, rồi cùng bàn đối sách, chờ thời cơ chín muồi, phối hợp giáp công cả trước cả sau với Thẩm tư mã, mới có thể tiêu diệt được quân Ngô…

Nghe thấy thế Nang Ngoã lộ vẻ thẹn thùng trên nét mặt, thầm ca cẩm một mình: “Thế này thì có khác gì mưu kế của Thẩm Doãn Tuất ban đầu? Nếu cứ làm theo hẹn, hợp lực tác chiến với nhau, thì đã không đến nỗi đi tới kết cục thế này, chỉ vì ta hám công tham lợi trước mắt, giữa đường đến trước nơi đây, khiến cho toàn quân tan vỡ. Sự việc đã thế rồi, hối hận cũng chẳng ích gì, đành theo đề nghị của Vĩ Xạ, chuyển quân đến Bá Cử dàn trận, chờ sau khi thời cơ chín muồi rồi sẽ tấn công”.

Tuy nhiên cái tính tự cao cậy công, ngang ngạnh cố chấp của Nang Ngoa vẫn có từ lâu, chết cũng chẳng chừa. Hai người ở với nhau càng lâu, nỗi oán ghét càng sâu. Bởi vì Nang Ngoã dù sao cũng là lệnh doãn, chức quan còn ở trên Vĩ Xạ, thế nên thường không coi Vĩ Xạ ra gì hết, gặp việc gì cũng tự mình nêu ý định, bởi vậy ý kiến thường khác nhau, hiềm khích ngày một sâu, tuy cùng ở một phòng thế nhưng cứ như xa nhau hàng trăm dặm, có chuyện gì rất ít khi bàn bạc với nhau.

Bản tính hám công tham lợi vốn có của Nang Ngoã rất khó sửa, trong tay lúc này lại có tới bảy vạn tướng sĩ, nên không biết làm thế nào hơn, nên đã nêu ra việc tấn công toàn diện vào quân Ngô ngay lập tức. Hắn nói:

– Cho rằng quân đội của Thẩm tư mã có chưa đến đi nữa, với thực lực hiện nay của ta, cũng đủ để đánh thắng địch. Miễn là quân ta sắp đặt thoả đáng kế hoạch chặt chẽ, hành động thận trọng, nhất định sẽ không bị đi vào vết xe cũ.

Vĩ Xạ rất không hài lòng với thái độ ngang bướng, tự cho là mình đúng của Nang Ngoã, không thể nhịn được, nghiêm giọng trách móc lại:

– Lệnh doãn quá khinh địch đấy, bài học thất bại lần trước còn không xa, vết xe đổ còn đó, hà cớ gì lại bước theo lần nữa! Quân ta không tể thua trận lần nữa, nếu không sẽ rất đáng lo cho yên nguy của nước Sở. Tôi vẫn giữ ý kiến là chờ Thẩm tư mã tới rồi sẽ hội chiến, quyết không khinh suất ra quân trước.

Hai người không ai chịu ai, tranh luận mãi không thôi, thậm chí Nang Ngoã còn mắng nhiếc Vĩ Xạ là “nhát gan thỏ đế”, vu cho Vĩ Xạ “gây khí thế cho người, hạ oai phong của mình, tâm địa khó lường”. Vĩ Xạ chịu sao nổi sự sỉ nhục ê chề như vậy, trong cơn tức giận, đã đem quân bản bộ của mình đến đóng ở một nơi khác. Hai trại quân của Nang – Vĩ không phải bố trí ở thế ỷ dốc để nương tựa vào nhau, mà là cách nhau đến hơn mười dặm. Cả hai người đều không biết nhìn lo cho cục diện lớn, thế thì liệu còn đánh đấm làm sao?

Vĩ Xạ dẫn quân đi, hạ trại ở nơi khác, khiến cho Nang Ngoã đã tức càng thêm giận và hơn tất cả là lo sợ suốt ngày cáu kỉnh, động một tí là trợn mắt hất hàm. Sử Hoàng thấy vậy, làm ra chiều vô cùng lo lắng, bước ra khuyên can:

– Việc làm của Vĩ Xạ, thiết nghĩ lệnh doãn chớ nên bận lòng tức giận, mai sau về kinh rồi sẽ hỏi tội. Nay quân Ngô chỉ còn cách ta không xa nữa, sớm muộn cũng sẽ tấn công vào trại của ta, mong lệnh doãn hãy lo tìm đối sách đi mới phải ạ.

Nang Ngoã thở một hơi dài thườn thượt. Đúng rồi! Giờ đây ta có giận đến vỡ mật ra, cũng chẳng có lợi gì cho công việc, quân Ngô trở lại, thì đối phó thế nào đây! Theo bản năng hắn nhìn vào Sử Hoàng, ánh mắt đó như muốn nói rằng: Ngươi hỏi ta, thì bảo ta hỏi ai? Một lúc lâu sau, hắn trơ trẽn hỏi:

– Thế thì tiên phong có kế sách gì hay để lui được địch?

Sử Hoàng chỉ còn mong câu nói đó bật khỏi miệng Nang Ngoã, có điều hắn cũng phải mà cả trước, kẻo sau nay chẳng may thua trận, rồi tháo dạ lại đổ vạ cho chè, có bao nhiều tức tối lại trút lên đầu mình. Hắn định nói gì lại thôi, làm ra dáng rất khó nghi:

– Kế làm lui địch ra cũng có đấy, chỉ e không biết có tốt hay là tồi!

– Xin cứ nói ra – Nang Ngoã sốt ruột không chịu nổi liền giục.

Sử Hoàng làm ra vẻ đăm chiêu nói:

– Quân ta thua hết trận này trận khác, tâm trí hớt ha hớt hải, không có lợi để đánh tiếp. Với lại Vĩ Xạ đã đóng quân riêng một nơi không ngó ngàng gì đến ta, thế thì tại sao ta không treo biển miễn chiến lên trước cổng trại. Quân Ngô thấy ta miễn chiến, tất sẽ quay ra giao chiến với Vĩ Xạ. Vĩ Xạ một tay khó vỗ, không thể thắng địch được, thế tất sẽ chạy đến cầu cứu lệnh doãn, đến lúc ấy ta mới đem quân ra, đánh quân Ngô từ hai phía, lệnh doãn vừa được mát mặt, mà công giành thắng lợi vẫn là thuộc lệnh doãn.

Vũ Thành Hắc nói như một lời tổng kết:

– Đúng! Đấy gọi là lấy kẻ nghỉ ngơi đánh người mệt mỏi, chúng ta lại có thể yên lòng chờ tin của Thẩm tư mã ạ!

Nang Ngoã nghe thấy vỗ tay xuống bàn khen: “Diệu kế!” lập tức sai người treo rõ cao trước cổng trại một tấm bài miễn chiến, và dặn:

– Nếu có quân Ngô đến đây, thì cứ bảo chủ tướng của chúng ta đang nằm ốm trên giường, hôm khác hãy đánh.

Nang Ngoã ra lệnh xong, lên giường ngủ luôn, kê gối thật cao, chẳng còn gì phải lo nữa, vừa nhắm mắt lại đã ngáy ran như sấm.

Tôn Tử xưa nay vốn rất coi trọng tình báo, thế nên quân địch bài binh bố trận ra sao đều cố nắm bằng hết tình hình trong tay, nên việc các tướng Sở bất hoà với nhau như một tia sáng lóe len trong hầm sâu.

Sau khi tiên phong của quân Ngô là Phu Khái được tin tướng Sở bất hoà, lập tức chạy về bản doanh, muốn xin Tôn Tử ra lệnh đánh. Không ngờ Tôn Tử đang thân chinh đi quan sát tình hình địch nên không có mặt, thế là Phu Khái tâu lên với Ngô vương:

– Lệnh doãn nước Sở là Nang Ngoã không được lòng người, cấp dưới của hắn thì vì thua hết trận này sang trận khác nên không chút gì là ý chí chiến đấu nữa. Gần đây nghe nói Nang Ngõa bất hoà với cha con đại tướng Vĩ Xạ, hai bên chẳng ai nhường nhịn ai, đã đến mức như nước với lửa. Quân ta tại sao không tận dụng dịp tốt trời cho này, mở một cuộc tấn công chớp nhoáng, đánh cho chúng một đòn trở tay không kịp, rồi sẽ đánh vào kinh đô nước Sở. Thế nên khẩn thiết xin chúa công hãy lệnh cho thần đưa quân ra trận ngay ạ.

Ngô vương Hạp Lư thâm trầm lắc đầu, không tin lắm nói:

– Quân Sớ nổi loạn, có thể là trò đánh lừa, quân ta mà tấn công bừa bãi vào, tức là mắc phải mưu của chúng, việc này phải cân nhắc thận trọng mới được!

Nghe nhà vua nói thế, Phu Khái tỏ ra không vui, liền nghĩ rằng, nếu như Tôn Tử có mặt tất sẽ quyết định việc tấn công ngay tại. Cũng ngay lúc đó, một ý nghĩ bỗng thoáng qua trong óc Phu Khái, láng máng nhớ được Tôn Tử từng có lần nói rằng: “Quan giỏi tướng tài phải dựa vào sự phán đoán của mình, cân nhắc kỹ rồi hành động, khi đang có tuyến trước của cuộc chiến đấu, thì quyết sách, phán đoán lại càng quan trọng, mà việc truyền lệnh của nhà vua, cũng còn nhường quyền quyết sách cho tướng quân ở tiền tuyến, lý do là nhà vua ở phía sau, không hiểu cặn kẽ được tình hình phía trước, bởi thế nên vị tướng cầm quân có quyền ứng biến”. Lời nói ấy của Tôn Tử càng khiến cho Phu Khái thêm cả quyết – Việc quân lấy sự có lợi là trên hết, ta làm điều có lợi, việc gì phải chờ lệnh nhà vua? Thế là điều ngay năm ngàn quân trang bị gọn nhẹ, tự mở cuộc đánh úp bất ngờ.

Từ sau khi treo bài miễn chiến lên, Nang Ngoã sống không khác gì lợn, suất cả ngày, không ăn thì ngủ chằng làm gì hơn. Hôm ấy, mặt trời lên tới con sào rồi, Nang Ngoã vẫn còn ngủ say chưa dậy, bỗng có một tên lính hầu hớt hải chạy vào phá tan giấc mộng đẹp của Nang Ngoã:

– Báo cáo lệnh doãn, mọi việc hỏng to rồi ạ, bên ngoài kia, quân Ngô đánh vào trại ta ạ.

Nang Ngõa bất chợt bị đánh thức, nghiêng tai lắng nghe, quả nhiên có tiếng ồn ào từ xa giội tới, vang đến tận cổng trại, nhưng hắn vội trấn tĩnh lại nghĩ:

– Không phải! Chắc hẳn là quân Ngô đánh Vĩ Xạ nên đi ngang qua trại ta mà thôi!

Tên lính phân bua:

– Bẩm lệnh doãn, không phải là quân Ngô đi ngang qua đâu ạ, mà đến thẳng trước doanh trại của ta ạ.

Nang Ngoã lớn tiếng quát mắng:

– Nói láo! Nhà người ta đã treo bài miễn chiến lù lù ra, chẳng lẽ chúng có mắt như mù hay sao?

Tên lính hầu không biết làm thế nào, đành lủi thủi lui ra. Nang Ngoã bị tên lính hầu đến gọi, giấc mơ đẹp thế là không thành, đành khoác áo trở dậy ra khỏi giường, còn chưa kịp duỗi tay mặc áo, thì một tên lính hầu nữa lại chảy bổ vào nhà:

– Bẩm lệnh doãn, quân Ngô đánh vào đại doanh của ta rồi ạ.

Nang Ngoã giật mình buông tay ra, chiếc áo rơi tuột xuống đất. Đang lúc đó, Sử Hoàng và Vũ Thành Hắc cũng vừa tới, Sử Hoàng tỏ ra rất lo lắng:

– Không ngờ quân Ngô lại làm điều vô lý như thế, lại chẳng tôn trọng lá bài miễn chiến của chúng ta chút nào…

Vũ Thành Hắc liền nhắc nhở:

– Xem chừng khó mà giữ nổi trại, cần phải rời nơi này ngay, chậm trễ là khó có thể đi thoát.

Nang Ngoã sợ run nói không ra tiếng:

– Cái tên Tôn Vũ kia không đi tìm Vĩ Xạ, mà lại đối địch với ta… Vũ trướng quân, ngươi hãy mau chóng ra tuyến trước chống đỡ một trận, ngày sau về kinh, sẽ trọng thưởng vàng bạc châu báu và sẽ cất nhắc đề bạt vượt cấp.

Vũ Thành Hắc nhận lệnh ra đi, Nang Ngoã nói:

– Sử tiên phong! Hãy mau cùng ta ra cửa sau trốn khỏi đây!

Sử Hoàng vội vàng đứng hầu cho Nang Ngoã mặc quân áo và nai nịt, vì vội, Nang Ngoã đã bỏ quách mọi thứ rồi áo bào cũng chẳng mặc, áo giáp cũng không mang, mũ sắt không đội, bước thấp bước cao theo Sử Hoàng ra ngoài để lên ngựa, chân rủn ra như không thể bước nổi, đến nỗi lẩy bẩy không sao lên nổi mình ngựa, khổ cho hai tên lính hầu mang hết sức bình sinh ra lôi hắn như lôi một con chó chết lên mình ngựa, để chuồn ra sau trại trốn đi.

Vũ Thành Hắc ra khỏi cửa trướng, lập tức cắp ngay cây giáo lớn tiếng hô lên:

– Quân bay đâu, đừng có sợ, hãy theo tay đi chặn quân Ngô!

Hắn gào rát cả cổ cũng chẳng ăn thua gì, Nang Ngoã đã trốn mất rồi, còn ai muốn đánh đến chết nữa?

Chỉ có một số ít người theo hắn xông ra cổng doanh trại, đón đánh quân Ngô. Lần này Phu Khái quyết chí bắt sống Nang Ngoã bằng được nên đã áp dụng cách xông mạnh công hăng, chọn thế chim ó bắt sẻ, họ xông vào doanh trại quân Sở, thấy có một vị tướng từ xa đi tới, không cần phải hỏi, cứ nhìn bộ mặt đen như đít nồi rang kia, cũng biết đó là Vũ Thành Hắc. Xông vào doanh trại địch, không thấy Nang Ngoã đâu, trong lòng Phu Khái đang bực tức sẵn, lại thấy Vũ Thành Hắc ở đâu dẫn xác tới, nên tiện tay cho hắn chầu trời trước. Phu Khái vừa nghĩ thế, vừa tế ngựa lên trước, vung dao xông thẳng vào Vũ Thành Hắc. Thấy Phu Khái lao tới với thế như Thái Sơn đè đầu, Vũ Thành Hắc không kịp chống đỡ, đã thấy lo lắng run sợ, cảm thấy như mình bỗng bé lại một nửa. Hắn nghĩ, muốn thắng Phu Khái lúc này, có hoạ là điên dại ngông cuồng, quay đầu bỏ chạy cũng không kịp nữa, chỉ còn cách lấy công làm thủ, hãy cứ đánh phủ đầu chỗ hắn vài đòn đi đã, chờ cho ngựa ta với hắn lùi xa ra bên kia, rồi ta sẽ cắm đầu chạy thẳng. Vũ Thành Hắc nghĩ vậy, vội tế ngựa lên phía trước, lớn tiếng quát lên:

– Phu Khái! Chạy đi đâu! Hãy nhìn mũi thương này! – vừa nói, hắn vừa lao đánh vù mũi thương nhằm thẳng yết hầu Phu Khái. Phu Khái cũng nhanh mắt nhanh tay, giơ cao lên đón đỡ.

– Hay lắm! – Choang! Đao và thương chạm nhau, một tia lửa loé lên, cây thương của Vũ Thành Hắc như vừa mọc cánh, bay vèo đi một quãng xa, xuýt nữa tuột khỏi tay, cùng lúc đó chỗ càng cua bên bàn tay phải hắn túa ra một dòng máu. Hai con ngựa quấn lấy nhau, Vũ Thành Hắc cố tình cho ngựa lảng ra xa một chút; e rằng nửa chừng Phu Khái lại ra đòn lần nữa. Hắn định để ngựa ra xa chút nữa, là lựa thế chuồn thẳng. Hắn có chuẩn bị như thế thì Phu Khái cũng có sự chuẩn bị của mình, đoán chắc rằng hắn sẽ không dám quay lại, mà muốn bỏ chạy. Khi hai ngựa quấn nhau lùi ra xa, Phu Khái bỗng ghì dây cương, con ngựa chiến lập tức ngẩng cao đầu, hai chân trước tung lên chới với trên không, hí vang lên một tiếng và lập tức đột ngột quay đầu trở lại phía sau lưng Vũ Thành Hắc. Phu Khái hô lên:

– Vũ Thành Hắc! Nhìn đây này! – vừa nói Phu Khái vừa giơ dao lên bổ thẳng vào vai phải của hắn. Vũ Thành Hắc vừa không nhìn thấy gì, lại càng không kịp đề phòng, và thế là “Uỵch! xoảng!”, Vũ Thành Hắc ngã nhào khỏi ngựa, ngựa được lỏng cương, ngọn thương cũng văng ra đất.

Thấy chủ tướng đã bỏ mạng, quân Sở kêu lên oai oái:

– Hỏng to rồi! Vũ tướng quân chết rồi! Mau trốn đi thôi! – Và chúng co cẳng chạy trốn đi khắp nơi.

Thấy Vũ Thành Hắc đã chết, Phu Khái vội vàng đem quân một mặt truy kích đám tàn quân, một mặt đi tìm bắt Nang Ngoã. Mọi người xông vào trong trướng quân xem xét, thấy trống hoang trống hoác, không có qua một bóng người. Phu Khái nghĩ hôm nay đã không bắt được Nang Ngoã, tại sao ta lại chẳng đi giáp mặt với cha con Vĩ Xạ một phen, nghe nói họ đều là danh tướng của nước Sở, ta mà đánh được thắng họ, lấy đầu cả hai cha con đem về dâng lên, chẳng những là đã lập được công to, mà sẽ nổi tiếng trong thiên hạ, rồi đây chư hầu chỉ nghe thấy tiếng cũng phải kính nể.

Cũng may mà có Vũ Thành Hắc ra chống đỡ được tí chút, Sử Hoàng và Nang Ngoã mới lẻn được ra phía sau. Bọn lính ở phía sau doanh trại thấy hai người bỏ chạy, cũng bỏ chạy theo sau, ra tới một nơi cách phía sau doanh trại không xa lắm, từ phía sau quả núi trước mặt bỗng dâng lên tiếng trống, tiếng tù và, hàng vạn binh lính đã ùa ra, ngăn cả lối đi. Tướng đi đầu ngồi trên mình ngựa mũ bạc trắng tinh và áo giáp còn mới, bên sườn trái đeo cây “thất tinh bảo kiếm”, bên phải cắm cây roi sắt chín đốt, trong tay lăm lăm cây thương bạc trượng tám. Nang Ngoã nhìn ra vị tướng có khí độ khác thường ấy không phải ai khác mà chính là Ngũ Tử Tư mới hô lên:

– Sử Hoàng đừng chạy! Ta là Ngũ Viên đã tới đây!

Tại sao Ngũ Tử Tư không gọi Nang Ngoã? Bởi vì hắn đầu không khăn không mũ, thân chẳng có giáp che, lẩn vào đám lính thường. Tuy Ngũ Tử Tử không chính thức nhắc đến tên Nang Ngoã mà hắn đã sợ đến nỗi từ trên mình ngựa ngã lăn ra đất. Đã rơi xuống đất rồi, Nang Ngoã cũng chẳng thiết leo lên mình ngựa nữa, kinh nghiệm bảo cho hắn biết, đi bộ còn an toàn hơn cưỡi ngựa, trà trộn vào trong đám binh lính, Ngũ Tử Tư không dễ gì mà phát hiện ra.

Nghe thấy Ngũ Tử Tư quát gọi tên mình, Sử Hoàng không tế ngựa lên trước để đón đánh, mà lại vỗ ngựa chạy trốn. Chạy ra được chừng một tầm tên bắn, hắn lấy từ trong túi áo giáp ra một vuông lụa, quấn vào đâu tên, sau đó gương cung lắp tên, hô lên:

– Ngũ Tử Tư nhìn đây này!

Ngũ Tử Tư thấy mũi tên của Sử Hoàng mang theo vuông lụa bay tới, rất lấy làm lạ, bởi thế cũng chẳng tránh né, mà đợi tên bay đến trước mặt, đưa tay ra tóm chặt lấy, gỡ vuông lụa xuống nhìn, thấy trên viết dày đặc những chữ là chữ…

Nguyễn Bá Thính
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Tào Nghiêu Đức

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.