Tôi tên là Claire Carlyle.
Chắc là tôi mười lăm hoặc mười sáu tuổi. Mọi thứ thực ra phụ thuộc vào số ngày tôi bị giam trong cái nhà tù này. Hai trăm? Ba trăm? Sáu trăm? Không thể nào biết chính xác là bao nhiêu.
Trong phòng giam của mình, tôi không nhìn thấy ánh sáng ban ngày. Tôi không hề có đồng hồ, không có báo chí cũng chẳng có ti vi. Phần lớn thời gian, tôi sống trong cảm giác mù mịt vì thuốc an thần. Mà vừa mới đây, trước khi đi - tôi nghĩ hắn sắp ra ngoài bởi hắn mặc áo vest rộng có lớp lót và quàng khăn… -, hắn đã đến tiêm cho tôi một mũi vào cánh tay. Trước kia, hắn cho tôi thuốc uống, nhưng rốt cuộc hắn đã nhận ra rằng tôi chỉ uống có một nửa số đó.
Mũi tiêm làm tôi đau bởi hắn đang căng thẳng và bồn chồn. Hắn toát mồ hôi, hắn chửi rủa, hắn chớp mắt không ngừng. Khuôn mặt hắn xương xẩu, đôi mắt điên cuồng. Tôi đã hét lên một tiếng vì đau, và lập tức nhận được một cái tát cùng cú đấm vào ngực. Hắn giận dữ gọi tôi là “con điếm bẩn thỉu”, rồi rút kim ra và rời khỏi phòng, đóng sập cửa lại. Bởi vì hắn không xích tôi, nên tôi ngồi co quắp trong một góc phòng giam, dưới tấm chăn bẩn thỉu.
Trời lạnh cắt da cắt thịt. Xương cốt tôi đau nhức, nước mũi chảy ròng ròng và đầu nóng như lửa. Dù có hệ thống cách âm, dường như tôi vẫn nghe thấy tiếng mưa, nhưng chuyện đó là không thể, có lẽ mưa chỉ rơi trong đầu tôi. Nằm dài trên sàn nhà, tôi chờ giấc ngủ mang tôi đi, nhưng nó không đến dễ dàng. Lỗi là do một bài hát đang vang lên trong đầu tôi. Freedom, bài hát của Aretha Franklin. Tôi đã cố làm nó im đi, nhưng vô ích. Có điều gì đó khập khiễng, tôi không biết là gì, và phải vô cùng lâu sau tôi mới hiểu ra: hắn đã quên khóa cửa!
Tôi bật dậy. Từ khi bắt giam tôi, hắn mới chỉ quên như thế có hai lần. Lần đầu tiên thì chẳng ích gì. Một phần bởi tôi bị xích, phần khác bởi hắn nhận ra gần như ngay lập tức. Lần thứ hai, tôi đã ra được đến hành lang và leo lên một cầu thang bằng bê tông láng xi măng dẫn đến một cánh cửa có mã bảo vệ. Tôi đã quay ngược lại vì hắn vẫn còn ở trong nhà và tôi sợ hắn nghe thấy. Nhưng lần này, hắn đang sắp đi rồi!
Tôi mở cửa, chạy dọc hành lang rồi phi nhanh lên cầu thang. Tôi áp tai vào cánh cửa. Hắn không có ở đó, tôi tin chắc như thế. Tôi nhìn chiếc hộp đang sáng lên trong bóng tối, mời gọi tôi nhập mật mã. Tim tôi đập dữ dội trong lồng ngực. Tôi phải tìm ra! Vừa nhìn vào cái màn hình chữ nhật nhỏ và những con số hiện lên khi ta nhấn phím, tôi suy ra rằng mật mã mở cửa hẳn không vượt quá bốn con số. Giống như mã pin của một chiếc điện thoại di động. Tôi gõ ngẫu nhiên một loạt mã: 0000#, 6666#, 9999#, vân vân. Rồi tôi tự nhủ nếu mật mã gồm bốn chữ số thì hoàn toàn phù họp với một ngày tháng nào đó. Tôi nhớ có một hôm hắn từng khẳng định với tôi: “Ngày chúng ta gặp nhau chính là ngày đẹp nhất đời ta.” Câu nói đó đã khiến tôi muốn lộn mửa. Cái mà hắn gọi là ngày gặp gỡ đó chính là ngày hắn bắt cóc tôi, ngày 28 tháng Năm năm 2005. Không tin tưởng lắm, tôi gõ 0528#, rồi nhớ ra rằng ở châu Âu người ta viết ngày trước tháng sau. 2805#.
Nhầm to.
Không có gì đáng ngạc nhiên. Ngày đẹp nhất của một kẻ thần kinh cỡ này chỉ có thể là ngày thuộc về hắn hoàn toàn. Một ngày dành riêng cho hắn. Thế nếu như chỉ đơn giản là hắn chọn ngày sinh nhật mình, giống như một thằng bé con? Một ký ức. Một tối, vài tuần sau khi bắt cóc tôi, hắn vào phòng tôi, mang theo một chiếc bánh ga tô: một chiếc bánh ngọt Rừng đen, khô khốc và cháy sém, phủ một lớp kem tởm lợm. Hắn đã bắt tôi ăn đến nỗi làm tôi phát nôn. Rồi hắn cởi khóa quần và đòi tôi tặng “quà sinh nhật”. Trong khi quỳ gối, tôi nhìn thấy ngày tháng hiện trên mặt đồng hồ của hắn. Ngày 13 tháng Bảy. Rồi tôi lại nôn lần nữa.
Tôi bấm bốn con số: 1307, rồi xác nhận bằng nút #. Và cánh cửa mở ra. Lần này, tim tôi như sắp ngừng đập đến nơi. Tôi không dám tin vào chuyện này. Tôi bước vào một căn phòng tối, không dám mạo hiểm bật đèn. Toàn bộ cửa chớp đều khép. Tất cả các cửa sổ cũng đóng kín. Không có bất kỳ tiếng động nào ngoài tiếng mưa gõ trên mái nhà và cửa kính. Thậm chí tôi còn không cố gắng kêu lên. Tôi không có ý tưởng nào về nơi mình đang ở. Tất nhiên là một căn nhà đơn độc (vào những lần rất hiếm hoi, hắn cho phép tôi đi vài bước trong một thứ giống như bãi chăn thả có hàng rào đằng sau nhà), nhưng ở nơi nào của nước Pháp? Và gần với thành phố nào?
Thậm chí tôi còn chưa kịp đi khám phá ngôi nhà thì đã nghe thấy tiếng động cơ. Thật lạ lùng, lúc này tôi cảm thấy rất bình tĩnh, mặc dù biết rõ rằng cơ may này sẽ không bao giờ xuất hiện lần nữa. Thuốc khiến thân thể và tâm trí tôi đờ đẫn, nhưng tôi sẽ không gục ngã. Ít ra là chưa gục ngã. Adrenalin và nỗi sợ hãi phản lại tác dụng của thuốc an thần. Tồi đã nhìn thấy một vật. Thứ đầu tiên tôi nhìn thấy khi bước vào căn phòng này: một cái đèn bằng đồng nặng trĩu. Tôi nhấc chao đèn và giật sợi dây điện ra. Vừa kịp đứng vào đằng sau cánh cửa thì tôi nghe thấy tiếng hắn đi đến. Các giác quan của tôi như nhạy bén lên gấp bội, tôi đoán hắn đang chạy, nhưng vẫn nghe thấy tiếng động cơ xe tiếp tục nổ. Tại sao? Bởi vì hắn hoảng sợ. Hẳn hắn đã nhận ra là mình quên khóa cửa. Và tôi biết hắn là kẻ hay sợ sệt. Lo lắng. Hèn nhát.
Cánh cửa mở ra. Tôi vẫn ung dung. Không còn sợ nữa. Tôi chờ khoảnh khắc này từ rất lâu rồi. Tôi biết rất rõ mình chỉ được đập một cú. Được ăn cả ngã về không. Hai bàn tay xâm xấp mồ hôi, nhưng tôi vẫn nắm chắc chân đèn bên trên vai. Lấy hết sức bình sinh, tôi đập cái đèn vào đầu hắn đúng lúc hắn ngẩng lên. Trước mắt tôi, hành động đó rời rạc như trong một bộ phim quay chậm. Đầu tiên tôi nhìn thấy nỗi ngạc nhiên khiến mặt hắn đờ ra, rồi cái chân đèn sắc cạnh đập xuống chẻ dọc sống mũi hắn, làm đường nét trên khuôn mặt hắn biến dạng trong một tiếng hét đau đớn. Hắn loạng choạng, trượt đi và mất thăng bằng. Tôi buông vũ khí xuống, đột nhiên nó như nặng đến cả tấn, và bước qua người hắn.