Nghiệp Ác

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 40 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
43

❊ ❊ ❊

Freud, have mercy on my soul.Freud, xin thứ tha cho tâm hồn ta.

Blue Öyster Cult

Still Burnin

Ngày hôm sau, Strike đợi ở quán Pret A Manger trên phố Kings chừng năm phút thì Robin đến, khoác trên vai một cái túi màu trắng. Là lính cựu, Strike không rành rẽ thời trang phụ nữ, nhưng ngay cả hắn cũng nhận ra cái tên Jimmy Choo.

“Giày hả,” hắn nói, chỉ trỏ sau khi gọi cho cô một tách cà phê.

“Anh đoán đúng rồi,” Robin đáp, cười khoái chí. “Giày cưới đó,” cô thêm vào, bởi vì, đằng nào đi nữa, hai người không thể né hoài chuyện đám cưới sắp đến. Kể từ khi Robin nối lại hôn ước, chủ đề này dường như đã trở nên vô cùng khó nói.

“Anh vẫn đi dự chứ?” cô hỏi thêm khi hai người chọn bàn cạnh cửa sổ.

Hắn đã bao giờ nhận lời dự đám cưới của cô chưa nhỉ. Strike tự hỏi. Hắn đã nhận được thiệp cưới mới, y như cái cũ, cũng giấy bìa cứng màu kem in chữ đen, nhưng hắn không nhớ đã hứa sẽ đi dự hay không. Cô quan sát hắn, thấp thỏm chờ câu trả lời, tự dưng hắn nghĩ đến Lucy và trò ép hắn đi tiệc sinh nhật thằng cháu.

“Ừ,” hắn miễn cưỡng đáp.

“Vậy để tôi xác nhận cho anh nhé?” Robin hỏi.

“Không,” hắn nói. “Để đó tôi làm.”

Cũng có nghĩa là hắn sẽ phải gọi điện cho mẹ cô. Hắn nghĩ thầm, đây chính là cách phụ nữ tóm cổ ta. Họ cho ta vào danh sách, buộc ta phải xác nhận, phải cam kết. Họ khiến ta cảm thấy rằng nếu ta không đến, một đĩa thức ăn nóng sẽ thừa ra, một chiếc ghế lưng mạ vàng sẽ bị trống, một tấm bìa ghi tên ta sẽ nằm chỏng chơ vô duyên trên bàn tiệc, tung hê thói bất lịch sự của ta cho cả thế gian biết. Thực bụng, hắn thà làm nhiều chuyện hơn là phải ngồi đó nhìn Robin lấy Matthew làm chồng.

“Anh có muốn… muốn tôi mời Elin không?” Robin mạnh miệng hỏi, hi vọng vẻ mặt hắn sẽ trở nên đỡ sưng sỉa hơn chút.

“Không,” Strike đáp ngay không chần chừ, nhưng trong đề nghị của Robin hắn đọc thấy vẻ ân cần, và cảm tình thực sự của hắn với cô khiến hắn thấy mình phải tỏ ra tử tế hơn. “Mở giày ra xem nào.”

“Anh muốn xem đôi giày thật…”

“Thật chứ sao?”

Robin nhấc cái hộp ra khỏi túi mua hàng với một vẻ cung kính khiến Strike thấy hơi buồn cười. Cô mở nắp hộp, tháo lớp giấy lót bên trong. Đôi giày gót cao, màu champagne lấp lánh.

“Giày cưới mà coi bộ rock’n roll vậy,” Strike nói. “Tôi cứ tưởng phải… tôi không biết… phải hoa hoét gì đó chứ.”

“Chỉ cô dâu nhìn thấy thôi,” cô nói, ngón trỏ vuốt ve một chiếc. “Họ có mấy đôi đế xuồng, nhưng tôi thích…”

Cô không nói trọn câu. Sự thật là Matthew không thích cô cao quá.

“Vậy mình sẽ xử lý Jason và Tempest ra sao đây?” cô nói, đậy nắp hộp rồi bỏ lại vào túi.

“Cô sẽ hỏi chính,” Strike đáp. “Cô là người đã liên lạc với họ. Tôi sẽ chen vào nếu cần.”

“Anh cũng biết là,” Robin lúng túng nói, “Jason sẽ hỏi anh vụ chân cẳng chứ? Anh ta nghĩ là anh… anh nói dối tại sao mà bị vậy.”

“Ừ, tôi biết.”

“Vậy thì được rồi, tôi chỉ không muốn anh thấy bị xúc phạm hay sao đó.”

“Tôi nghĩ sẽ không sao,” Strike nói, thấy buồn cười khi nhìn vẻ mặt lo lắng của Robin. “Tôi sẽ không đánh anh ta đâu, nếu cô đang lo chuyện đó.”

“Vậy thì tốt,” Robin đáp, “tôi đã xem hình anh ta rồi, dễ chừng bị anh bẻ làm đôi.”

Hai người đi cạnh nhau trên phố Kings, Strike vừa đi vừa hút thuốc, mãi đến nhà triển lãm nằm lùi lại sau đường phố, đằng sau bức tượng Ngài Hans Sloane. Qua cổng vòm xây chìm vào tường gạch nhạt màu, họ bước vào quảng trường có bãi cỏ; nếu không có tiếng động từ con phố bận rộn sau lưng, thì chẳng khác gì ở một dinh thự điền dã. Các tòa nhà từ thế kỷ mười chín đứng ở ba mặt quanh quảng trường. Phía trước, nằm trong khu nhà có khi từng là doanh trại quân đội, chính là Gallery Mess.

Vốn mơ hồ hình dung một căn-tin gắn liền với nhà triển lãm, giờ đây Strike nhận ra hắn đang bước vào một chỗ sang trọng hơn thế nhiều. Hắn ái ngại nghĩ đến số âm tài khoản và phiếu tính tiền ăn trưa cho bốn người sắp đến.

Họ bước vào một căn phòng dài và hẹp, gắn với một khu rộng hơn có thể nhìn thấy được qua hàng cổng vòm bên trái. Khăn trải bàn màu trắng, bồi mặc com-lê, trần vòm cao và khắp tường treo tranh đương đại, càng khiến Strike sốt ruột nghĩ đến hóa đơn sắp tới. Hai người theo tay quản gia nhà hàng vào phòng trong.

Dễ dàng nhận ra hai nhân vật chính giữa đám đông thực khách hầu hết là nữ, ăn mặc trang nhã lịch thiệp. Jason là một thanh niên mũi dài, gầy gò khẳng khiu, mặc áo khoác vải mềm màu nâu đỏ có mũ và quần jeans. Anh chàng như đang ở tư thế sẵn sàng ù té chạy khi có biến. Jason cúi nhìn chằm chằm xuống khăn ăn, bộ dạng như một con vạc xù lông. Tempest để tóc ngắn cúp tròn, nhìn qua cũng biết đã nhuộm đen, đeo kính vuông gọng dày, vẻ bề ngoài hoàn toàn đối lập với Jason: da tái, đậm người, mặt phị, cặp mắt nhỏ và sâu trông như nho khô trong ổ bánh. Bà ta mặc áo thun đen in hình ngựa màu sặc sỡ căng ngang bộ ngực đồ sộ, ngồi xe lăn cạnh bàn. Cả hai đã mở sẵn thực đơn trước mặt. Tempest còn gọi trước cho mình một ly vang.

Khi thấy Strike và Robin đến, Tempest mỉm cười, chìa ngón tay chuối mắn ra ấn vào vai Jason. Anh chàng sợ sệt nhìn quanh quất; Strike để ý thấy cặp mắt màu xanh nhạt rõ so le, một con cao cũng phải hơn một phân so với con còn lại. Cặp mắt khiến anh ta có vẻ yếu đuối, trông như một sản phẩm ra lò vội vàng.

“Chào,” Robin nói, mỉm cười, chìa tay trước với Jason. “Cuối cùng cũng được gặp anh.”

“Chào cô,” anh ta lí nhí, chìa ra mấy ngón tay mềm oặt. Khẽ liếc nhanh về phía Strike, Jason quay đi ngay, mặt đỏ bừng.

“Xin chào,” Tempest lên tiếng, chìa bàn tay ra cho Strike, vẫn cười điệu. Bà ta khéo léo lùi xe lăn lại vài phân rồi gợi ý cho Strike lấy chiếc ghế từ bàn bên cạnh. “Chỗ này thật tuyệt. Đi lại rất dễ, nhân viên chu đáo. Xin lỗi!” bà ta lớn giọng gọi một người phục vụ vừa đi ngang qua, “Làm ơn cho thêm hai tờ thực đơn đi?”

Strike ngồi xuống bên cạnh, trong khi đó Jason rúm ró người, chừa chỗ cho Robin ngồi cạnh mình.

“Chỗ này dễ thương quá nhỉ?” Tempest nói, nhấp rượu vang, “Nhân viên chu đáo với người đi xe lăn lắm. Chỉ chực giúp đỡ mình thôi. Tôi sẽ giới thiệu trên trang riêng; tôi có làm danh sách những tụ điểm thân thiện với người khuyết tật.”

Jason gục mặt đọc thực đơn, dường như sợ đến nỗi không dám nhìn vào mắt ai.

“Tôi đã nói cậu ấy đừng ngại, cứ tự nhiên gọi món,” Tempest thoải mái nói với Strike. “Cậu ấy không hề biết anh kiếm được nhiều ra sao nhờ phá mấy vụ đó. Tôi có nói với cậu ấy là báo chí hẳn sẽ trả cho anh bộn tiền chỉ để khai thác câu chuyện. Tôi đoán chắc giờ anh toàn làm mấy vụ cao cấp không nhỉ?”

Strike nghĩ đến số dư tài khoản tụt dốc, căn hộ đơn chiếc khiêm tốn bên trên văn phòng và hậu quả vụ cái chân.

“À thì cũng có vậy,” hắn nói, tránh không nhìn Robin.

Robin gọi món rau trộn rẻ tiền nhất và nước lọc. Tempest gọi cả món khai vị lẫn món chính, rồi giục Jason làm theo, xong xuôi bà ta thu hết mớ thực đơn lại, trả cho người phục vụ, điệu đà như nữ chủ nhân.

“Jason này,” Robin bắt đầu.

Tempest ngay lập tức át lời Robin, nói với Strike.

“Jason rất là hồi hộp. Cậu ấy chưa nghĩ thấu đáo hết hệ lụy của cuộc gặp hôm nay. Tôi phải chỉ ra cho cậu ấy: tụi tôi nói chuyện điện thoại cả ngày đêm, anh mà thấy hóa đơn… Đáng ra tôi phải đòi anh thanh toán, hà hà! Nhưng nói nghiêm túc…”

Mặt mày bà ta tự dưng trở nên nghiêm trọng.

“… tụi tôi rất muốn anh đảm bảo ngay từ đầu là tụi tôi sẽ không gặp rắc rối vì đã không khai hết với cảnh sát. Bởi vì đâu phải tụi tôi có thông tin hữu ích gì. Cô ta chỉ là một đứa trẻ tội nghiệp có vấn đề. Tụi tôi đâu biết gì. Tụi tôi chỉ gặp cô ta một lần, và tụi tôi hoàn toàn không biết ai là hung thủ. Tôi chắc chắn anh biết nhiều hơn tụi tôi. Tôi hơi lo lắng khi Jason kể đã nói chuyện với cộng sự của anh, thực lòng ấy, bởi vì tôi không nghĩ người ta có thể thực sự hiểu được cộng đồng những người như tụi tôi bị ruồng rẫy ra sao. Tôi từng bị dọa giết – Có khi tôi nên thuê anh điều tra, ha ha.”

“Ai dọa giết chị?” Robin hỏi, ngạc nhiên lịch sự.

“Cái trang web của tôi, anh biết đó,” Tempest nói, tảng lờ Robin, chỉ nhìn Strike. “Tôi điều hành trang web. Tôi giống như mẹ của cả đám vậy – kiểu Mẹ Bề Trên, ha ha… tóm lại, tôi là chỗ mọi người trút bầu tâm sự, hỏi xin lời khuyên, nên đương nhiên, tôi cũng lãnh đủ khi mấy người thiếu hiểu biết bắt nạt tụi tôi. Mà thực ra cũng do tôi nữa. Tôi toàn đi lo chuyện bao đồng không, Jason nhỉ? Với cả,” bà ta nói, dừng lại chỉ để tợp rượu, “Tôi không thể để Jason nói chuyện với anh mà không có đảm bảo rằng cậu ấy sẽ không bị làm sao.”

Strike tự hỏi không biết bà ta nghĩ hắn có quyền hành gì vụ này. Thực tế là cả Jason và Tempest đều đã giấu thông tin trước cảnh sát và, dù bất kỳ lý do gì, dù thông tin đó có giá trị hay không, hành vi của họ thật ngốc nghếch và có thể gây hại.

“Tôi nghĩ chị hay cậu ấy sẽ không gặp rắc rối đâu,” hắn nói dối dễ dàng.

“Thế thì ô kê, tốt rồi,” Tempest đáp, có chút tự mãn, “bởi vì thực tình tụi tôi muốn giúp một tay chứ, đương nhiên rồi. Ý tôi là, tôi còn nói với Jason, nếu tay này đang rình rập cộng đóng BIID của tụi tôi, có thể lắm chứ… quá ghê gớm còn gì, nếu vậy thật thì tụi tôi còn có nghĩa vụ giúp đỡ ấy chứ! Nếu quả có vậy tôi cũng không ngạc nhiên gì, trang web của tụi tôi bị chửi rủa thóa mạ, bị người ta ghét bỏ ruồng rẫy. Không tin nổi luôn. Ý tôi là, đương nhiên người ta làm vậy vì thiếu hiểu biết, nhưng tụi tôi còn bị ghét bỏ bởi chính những người đáng ra phải đứng về phía tụi tôi, những người biết chính xác bị phân biệt đối xử là như thế nào.”

Đồ uống được dọn ra. Strike hoảng hồn khi tay bồi bàn người Đông Âu dốc chai bia Spitfire của hắn vào ly đá.

“Ê!” Strike gọi giật.

“Bia chưa lạnh,” tay bồi bàn đáp, ngạc nhiên khi thấy Strike phản ứng quá đà.

“Mẹ kiếp,” Strike lẩm bẩm, móc mấy viên đá ra khỏi ly. Vụ cháy túi trả tiền ăn trưa chưa đủ hay sao mà hắn còn phải chịu uống bia đá. Tay bồi bàn rót ly rượu thứ hai cho Tempest, vẻ hơi bực mình. Robin chộp lấy cơ hội:

“Jason này, khi anh gặp Kelsey lần đầu…”

Nhưng Tempest đã đặt ly xuống và nói át giọng Robin.

“À tôi có kiểm tra lại, Kelsey ghé trang web lần đầu tiên hồi tháng Mười Hai. Ừ, tôi có nói vậy với cảnh sát, tôi để họ xem hết. Cô ấy hỏi về anh,” Tempest nói với Strike, ý tứ rằng hắn phải thấy oai làm sao khi có người nhắc đến mình trên trang web đó, “thế rồi cô ấy nói chuyện với Jason, hai người trao đổi email, từ đó về sau thì liên lạc trực tiếp với nhau, phải vậy không Jason?”

“Phải,” anh chàng yếu ớt đáp.

“Rồi cô ấy muốn gặp ngoài đời nên Jason liên lạc với tôi, phải thế không Jason?… cơ bản là cậu ấy nghĩ sẽ thấy thoải mái hơn nếu tôi cũng đến, bởi vì đằng nào đi nữa cũng là mạng internet, nhỉ? Ai mà biết được. Cô ấy có thể là bất kỳ ai. Có thể là đàn ông.”

“Điều gì khiến anh muốn gặp Kel…?” Robin bắt đầu hỏi Jason, nhưng lần nữa, Tempest mở miệng át đi.

“Cả hai đều quan tâm về anh, đương nhiên rồi,” Tempest nói với Strike. “Kelsey khiến Jason quan tâm, đúng thế Jason nhỉ? Cô ấy biết hết chuyện anh,” Tempest nói, cười đểu giả như thể hai người có bí mật trắc nết nào chung.

“Vậy Kelsey nói gì với cậu về tôi hả Jason?” Strike hỏi anh chàng.

Mặt Jason đỏ gay khi Strike hỏi trực tiếp và Robin bất giác tự hỏi liệu anh ta có phải là người đồng tính không. Sau khi đọc khá nhiều trên diễn đàn đó cô nhận ra một hơi hướm khiêu dâm trong những câu chuyện tưởng tượng của các thành viên diễn đàn, rõ nhất là trong bài của «Δēvōtēē».

“Cô ấy nói,” Jason lí nhí, “anh trai cô ấy biết anh. Nói là đã từng làm việc với anh.”

“Thật sao?” Strike nói. “Cậu có chắc cô ấy nói là anh trai không?”

“Đúng vậy.”

“Nhưng cô ấy không có anh trai. Chỉ có chị gái thôi.”

Cặp mắt so le của Jason căng thẳng lia khắp đồ đạc trên bàn trước khi quay lại nhìn Strike.

“Tôi khá chắc cô ấy nói là anh trai.”

“Làm việc với tôi trong quân đội sao?”

“Không, không phải trong quân đội, tôi không nghĩ thế. Mãi sau này kia.”

Lúc nào cũng nói dối được… Thứ Ba thì nói thành thứ Tư.

“À, tôi nghĩ là cô ấy nói chính anh trai cô ấy kể,” Tempest lên tiếng. “Cô ấy nói với tụi tôi rằng cô ấy có bạn trai tên là Neil, nhớ không Jason?”

“Niall,” Jason lẩm bẩm.

“Ô, vậy sao? Đúng rồi, Niall. Anh chàng đón cô ấy sau khi tụi tôi đi uống cà phê, nhớ không?”

“Gượm đã,” Strike nói, đưa tay lên, Tempest ngoan ngoãn dừng lại. “Chị thấy Niall rồi sao?”

“Đúng thế,” Tempest nói. “Anh ta đón Kelsey. Đón bằng xe mô tô.”

Một thoáng im lặng.

“Một người đàn ông chạy xe mô tô đón cô ấy từ… thế hai người hẹn gặp cô ấy ở đâu?” Strike hỏi, giọng bình tĩnh che giấu sự căng thẳng đột ngột.

“Nhà hàng Café Rouge trên phố Tottenham Court Road,” Tempest đáp.

“Chỗ đó không xa văn phòng của tụi tôi lắm,” Robin đáp.

Mặt Jason đỏ sẫm lại.

“À, Kelsey và Jason biết chứ, ha ha! Lúc đấy cậu còn mong sẽ gặp Cormoran ghé qua, phải vậy không hả Jason? Ha ha ha,” Tempest cười hô hố khoái chí, vừa lúc bồi bàn mang món khai vị đến.

“Một người đàn ông đi xe mô tô đến đón cô ấy sao Jason?”

Tempest nhồm nhoàm đầy miệng, cuối cùng, Jason cũng có cơ hội lên tiếng.

“Vâng,” anh ta đáp, len lén nhìn Strike đầy tội lỗi. “Người này đợi cô ấy ở bên đường.”

“Lúc đó cậu có nhìn rõ mặt anh ta không?” Strike hỏi, đoán đúng luôn câu trả lời.

“Không, anh ta đứng kiểu như… kiểu như khuất vào trong góc.”

“Anh ta vẫn đội mũ bảo hiểm,” Tempest lên tiếng, nốc rượu cho trôi thức ăn, để mà kịp góp chuyện.

“Chiếc mô tô màu gì, cậu còn nhớ không?” Strike hỏi.

Tempest nghĩ là màu đen còn Jason chắc chắn là màu đỏ, nhưng cả hai nhất trí là xe đậu xa, không thể nhìn ra nhãn hiệu.

“Hai người còn nhớ Kelsey đã nói gì khác về bạn trai không?” Robin hỏi.

Cả hai lắc đầu.

Món chính được dọn ra khi Tempest đang dài dòng giải thích về những dịch vụ hỗ trợ và giúp đỡ trên trang web bà ta lập ra. Chỉ đến khi miệng bà ta đầy khoai tây chiên, Jason cuối cùng mới thu hết được can đảm để hỏi thẳng Strike.

“Có thật vậy không?” anh ta bất ngờ thốt lên. Gương mặt Jason lần nữa đỏ bừng, ngay khi vừa nói ra.

“Cái gì thật kia?” Strike hỏi lại.

“Vụ anh… anh…”

Miệng nhai nhồm nhoàm, Tempest ngồi xe lăn ngả người về phía Strike, đặt bàn tay lên cánh tay hắn, nuốt thức ăn.

“Vụ anh tự làm đó,” bà ta thì thầm, thiếu điều nháy mắt.

Cặp đùi mập mạp thoáng dịch chuyển khi bà ta nhấc chúng lên, hoàn toàn tự chịu được sức nặng, thay vì lơ lửng dưới phần thân còn linh động. Strike từng nằm bệnh viện Selly Oak với những người liệt phần thân dưới hay liệt cả tứ chi từ thương tích chiến tranh, hắn từng thấy những cặp chân teo tóp, thấy bệnh nhân học cách bù trừ khi di chuyển phần thân trên để đỡ trọng lượng chết bên dưới. Ngay lúc đó, lần đầu tiên bản chất của Tempest như đập vào mắt hắn. Bà ta không cần xe lăn. Bà ta hoàn toàn lành lặn.

Lạ thay, chính vẻ mặt của Robin khi đó lại khiến Strike giữ được bình tĩnh và phép lịch sự. Hắn thấy hả dạ khi bắt gặp cái nhìn ghê tởm và giận dữ mà cô ném về phía Tempest. Hắn nói với Jason.

“Cậu phải nói với tôi cậu đã được kể những gì thì tôi mới nói được là có đúng vậy không.”

“Thì,” Jason lên tiếng, anh ta gần như chưa đụng gì đến món burger thịt bò Black Angus, “Kelsey nói là anh đi quán với anh trai cô ấy rồi anh… anh uống say rồi nói hết sự thật. Cô ấy đoán là anh đi bộ ra khỏi căn cứ ở Afghanistan cầm theo súng, đi xa hết mức có thể trong bóng tối — xong rồi anh tự bắn vào chân, rồi để bác sĩ cưa bỏ.”

Strike uống một hơi bia.

“Mà tại sao tôi lại làm thế?”

“Gì kia?” Jason hỏi lại, chớp mắt bối rối.

“Tôi làm vậy để ra khỏi quân đội, hay sao…?”

“Ôi không,” Jason đáp, có vẻ tự ái lạ thường. “Không, mà vì anh là…” Anh ta đỏ lựng mặt, tưởng chừng như máu dồn hết lên đó. “… giống như tụi tôi. Anh cần phải làm vậy,” Jason thì thầm. “Anh có nhu cầu khuyết chi.”

Robin tự dưng thấy cô không thể nhìn thẳng vào mắt Strike và giả vờ đang ngắm một bức tranh kỳ lạ, tranh vẽ bàn tay cầm một chiếc giày. Hay ít ra, cô tưởng tranh vẽ bàn tay cầm chiếc giày. Nhưng tranh có vẽ cái chậu nâu trồng xương rồng màu vàng thì cũng thế thôi.

“Người anh trai… người đã kể với Kelsey về tôi… người này có biết Kelsey muốn chặt chân không?”

“Tôi không nghĩ thế… không. Cô ấy nói rằng tôi là người duy nhất cô ấy tâm sự.”

“Vậy anh nghĩ chỉ là trùng hợp hay sao, chuyện người này kể đó…?”

“Người ta thường giữ kín,” Tempest lên tiếng, xía vào câu chuyện ngay khi có thể. “Người trong giới có nhiều nỗi niềm hổ thẹn nhục nhã lắm. Tôi không công khai ở nơi làm việc,” bà ta tơn hớn kể, chỉ xuống chân. “Tôi phải là nói là bị đau lưng. Nếu họ biết tôi là người chuyển năng họ sẽ không bao giờ hiểu nổi. Mà đó là chưa nói đến thành kiến của giới y khoa, hoàn toàn không thể tin nổi. Tôi phải đổi bác sĩ gia đình hai lần; tôi không chịu vụ họ cứ lại đòi tôi đi khám tâm thần. Không, Kelsey kể là cô ấy chưa bao giờ nói được với ai, tội nghiệp quá. Cô ấy không có ai để mà tâm sự. Không ai hiểu. Vì thế mà cô ấy tìm đến chúng tôi, và đến anh nữa, đương nhiên rồi,” bà ta nói với Strike, mỉm cười kẻ cả, bởi vì, không như bà ta, Strike đã làm ngơ trước lời thỉnh cầu của Kelsey. Nhưng anh không hề đơn độc. Một khi người trong giới đạt được thứ họ muốn thì họ thường rời khỏi cộng đồng. Tụi tôi hiểu chứ… tụi tôi quá hiểu… nhưng sẽ có ý nghĩa biết bao nếu người ta chịu ở lại, chỉ để diễn tả lại cảm giác cuối cùng cũng có được cơ thể đúng với mình

Robin lo là Strike sẽ giận xịt khói, ở ngay đây, trong không gian lịch lãm màu trắng, nơi người yêu nghệ thuật rù rì chuyện trò. Tuy nhiên, cô đã không nghĩ đến khả năng tự kiềm chế mà tay cựu sĩ quan SIB đã có được qua nhiều năm điều tra. Nụ cười lịch sự Strike dành cho Tempest quả không hơn một cái nhăn mặt, nhưng hắn chỉ quay lại nhìn Jason rồi hỏi:

“Vậy cậu không nghĩ anh trai của Kelsey gợi ý cho cô ấy liên lạc với tôi sao?”

“Không,” Jason nói, “Tôi nghĩ đó là ý của chính cô ấy.”

“Vậy chính xác thì cô ấy muốn gì ở tôi?”

“À, thì rõ là,” Tempest lại chen ngang, cười cười nói nói, “cô ấy muốn xin lời khuyên, làm sao để làm được việc anh đã làm!”

“Cậu cũng nghĩ vậy sao hả Jason?” Strike hỏi, cậu ta gật đầu.

“Vâng… cô ấy muốn biết phải gây thương tích tới mức nào thì mới được cưa chân, và tôi nghĩ cô ấy hình dung là anh sẽ giới thiệu cô ấy với bác sĩ đã giúp anh.”

"Vấn đề nhức nhối là," Tempest nói, rõ ràng không nhận ra Strike đang sôi tiết ra sao với bà ta, “làm sao tìm được bác sĩ phẫu thuật uy tín. Mấy người này thường hoàn toàn không hề thông cảm. Đã có người chết khi cố tự làm. Ở Scotland có một bác sĩ phẫu thuật rất tuyệt, đã từng cắt chi cho bệnh nhân BIID, nhưng rồi họ không cho ông ấy làm nữa. Đã mười năm rồi. Người ta phải đi nước ngoài, nhưng nếu không có tiền thanh toán, tiền đi lại… anh cũng thấy được tại sao Kelsey muốn có được danh bạ của anh!”

Robin làm rơi dao và nĩa loảng xoảng, thấy xúc phạm thay phần Strike, cô nghĩ hắn phải đang sôi tiết. Danh bạ của anh ấy! Như thể què quặt là một món đồ cổ hiếm có mà Strike đã mua được ở chợ đen…

Strike hỏi Jason và Tempest thêm mười lăm phút nữa trước khi kết luận này hai người này không biết gì có ích cả. Chân dung Kelsey qua cuộc gặp duy nhất với họ là một cô gái thiếu chín chắn, cùng đường, có ham muốn được chặt chân mạnh mẽ đến nỗi, chỉ cần hai người bạn mạng ảo đồng ý, Kelsey sẵn sàng làm mọi thứ để được khuyết chi.

“Đúng thế,” Tempest thở dài, “cô ấy thuộc loại đó. Từng cố làm một lần khi còn nhỏ, bằng dây kẽm gai. Có những người cùng đường đến nỗi họ để chân lên đường ray. Một tay nọ còn cố làm đông lạnh chân bằng ni-tơ hóa lỏng. Bên Mỹ có một cô từng cố gây tai nạn trượt tuyết, nhưng làm vậy thì rủi ro ở chỗ có thể không đạt được mức độ tàn tật chính xác như mong muốn…”

“Vậy chị muốn mức độ tàn tật chính xác nào?” Strike hỏi. Hắn vừa đưa tay lên ra dấu gọi tính tiền.

“Tôi muốn cắt tủy sống,” Tempest nói như không. “Liệt nửa người. Lý tưởng là có được phẫu thuật gia giúp. Tạm thời trước mắt tôi cứ phải chịu vậy thôi,” bà ta nói, chỉ tay lần nữa xuống xe lăn.

“Rồi còn phải dùng nhà vệ sinh cho người khuyết tật và thang máy riêng này kia nữa, nhỉ?” Strike hỏi.

“Cormoran,” Robin lên tiếng, nhắc chừng hắn.

Cô đã dự trước được vụ này. Hắn đang căng thẳng, thiếu ngủ. Cô tự nhủ ít ra họ cũng khai thác được hết thông tin ở đây rồi.

“Đó là một nhu cầu,” Tempest bình thản nói. “Tôi đã biết từ khi còn là đứa trẻ. Tôi buộc phải sống trong cơ thể không phải của mình. Tôi cần phải bị liệt nửa người.”

Người bồi bàn vừa trở lại; Robin đưa tay ra lấy phiếu tính tiền, vì Strike không còn để ý nữa.

“Anh làm ơn nhanh cho,” cô nói với người phục vụ, anh chàng mặt mày sưng sỉa. Chính là anh chàng đã bị Strike mắng cho vì tội bỏ đá vào ly bia.

“Hẳn chị quen nhiều người tàn tật lắm?” Strike hỏi Tempest.

“Vài người,” bà ta đáp. “Đương nhiên tụi tôi có nhiều điểm…”

“Chị đếch có cái gì chung với họ cả. Đếch có cái khỉ gì hết.”

“Tôi biết ngay mà,” Robin lẩm bẩm, giật lấy máy cà thẻ từ phía tay người bồi bàn rồi tống thẻ Visa của mình vào. Strike đứng dậy, lù lù cạnh Tempest, bà này đột nhiên hoảng sợ. Trong khi đó Jason rúm ró người trên ghế, bộ dạng như sắp biến mất bên trong áo khoác.

“Thôi nào, Corm…” Robin nói, giật thẻ ra khỏi máy.

“Tiện thể cho mấy người biết,” Strike nói, nhìn cả Tempest và Jason khi Robin chụp lấy áo khoác và cố kéo hắn ra khỏi bàn. “Tôi ngồi trong xe bị nổ mìn,” Jason đưa tay bụm lấy gương mặt đỏ quạch, mắt ầng ậng nước. Tempest chỉ há hốc miệng. “Người lái xe bị xé làm đôi… bị vậy thì tha hồ được nhiều người chú ý nhỉ?" hắn nói, giọng man dại với Tempest. “Chỉ có điều anh ta chết tại chỗ, nên chẳng đáng gì nữa. Người còn lại bị mất nửa gương mặt… Tôi mất một cái chân. Không có cái gì tự nguyện…”

“Được rồi,” Robin nói, cầm lấy cánh tay Strike. “Chúng tôi đi đây. Cảm ơn đã đến gặp, Jason…”

“Đi mà tìm người giúp,” Strike lớn giọng, chỉ tay về phía Jason khi để cho Robin kéo mình đi, thực khách và bồi bàn nhìn chằm chằm theo. “Tìm người giúp đi. Giúp chữa đầu óc các người ấy.”

Hai người ra đến con người rợp cây, cách nhà triển lãm đến một tòa nhà, thì hơi thở Strike mới trở lại bình thường.

“OK,” hắn nói, mặc dù Robin vẫn chưa nói gì. “Cô đã nhắc chừng tôi trước. Tôi xin lỗi.”

“Không sao,” cô nhẹ nhàng đáp. “Mình có tất cả những gì muốn có từ họ.”

Hai người bước đi trong im lặng thêm vài bước.

“Cô trả tiền hả? Tôi không để ý.”

“Ừ. Tôi sẽ lấy tiền tiêu vặt của văn phòng bù lại.”

Họ tiếp tục đi. Những quý ông quý bà ăn vận bảnh bao đi ngang, bận rộn, tất bật. Một cô gái trông vẻ như dân di-gan, tóc tết lọn, lướt qua trong bộ đầm dài in họa tiết hoa, nhưng cái túi xách năm-trăm-bảng đi kèm để lộ rằng phong cách bụi phủi kia cũng giả tạo như khuyết tật của Tempest.

“Ít ra anh cũng không đấm vào mặt bà ấy,” Robin nói.

“Bà ấy ngồi xe lăn. Lại còn ngay trước mặt người yêu nghệ thuật.”

Strike bật cười. Robin lắc đầu.

“Tôi đã biết trước mà,” cô thở dài, nhưng cùng lúc mỉm cười.

òn nhìn cái chân. Giờ hắn để ý thấy bên dưới có một tờ giấy đánh máy. Vốn được đào tạo nghiệp vụ điều tra trong quân đội Anh quốc, Strike cố kìm ham muốn kéo tờ giấy ra đọc; hắn không thể can thiệp vào bằng chứng pháp y. Thay vì đó, hắn loạ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.