Nghiệp Ác

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 40 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 10

❊ ❊ ❊

With no love, from the past.Không tình yêu, từ quá khứ.

Blue Öyster Cult,

Shadow of California

Dòng xe không ngớt khiến Strike phải đứng đợi trước khi băng qua phố Tottenham Court Road, mắt hắn quét suốt vỉa hè bên cạnh. Khi đến bên kia đường hắn nhìn qua cửa sổ nhà hàng Nhật, nhưng không có áo rằn ri nào cả, không ai trong số những người đàn ông mặc sơ mi hay áo thun trông giống dáng vẻ của gã kính râm lúc nãy.

Điện thoại hắn rung lên. Strike rút máy từ trong áo khoác. Robin đã nhắn tin cho hắn:

Tỉnh lại đi.

Nhe răng cười, Strike đưa tay vẫy về phía cửa sổ quán the Court rồi hướng ra ga tàu điện.

Có lẽ hắn chỉ lo xa, như Robin đã nói. Không lý nào chính kẻ điên khùng, tác giả của cái chân lại ngồi ngắm Robin ngay giữa ban ngày ban mặt? Thế nhưng hắn không ưa nổi cái nhìn chằm chằm của gã to con áo rằn ri đó, rồi vụ kính râm nữa; trời hôm đó đâu có nắng lắm. Chuyện gã biến mất khi tầm nhìn của Strike bị khuất là ngẫu nhiên hay cố ý?

Vấn đề là Strike không thể chắc hắn còn nhớ rõ mặt ba kẻ đang khiến hắn đau đầu, vì hắn chưa gặp Brockbank đã tám năm, Laing chín năm và Whittaker mười sáu năm. Kẻ nào cũng có thể đã béo ra hoặc gầy đi trong thời gian đó, đã bị hói đầu, để thêm râu hay ria mép, bị tàn tật hay đã trở nên cơ bắp hơn. Strike đã mất một cái chân kể từ lần cuối gặp cả ba. Thứ duy nhất mà không ai có thể cải trang là chiều cao. Cả ba người Strike đang nghĩ đến đều cao trên một mét tám và Áo Rằn Ri ngồi ghế sắt cao cũng ít nhất cỡ đó.

Điện thoại trong túi rung lên khi hắn tiến về phía ga Tottenham Court Road. Rút máy ra xem, hắn vui mừng thấy người gọi là Graham Hardacre. Hắn đứng nép một bên trả lời.

“Oggy?” giọng của đồng nghiệp cũ cất lên. “Vụ gì đó mày? Tại sao có người gởi chân cẳng cho mày vậy?”

“Vậy mày không còn ở Đức nữa sao?” Strike nói.

“Edinburgh, ở đây được sáu tuần rồi. Vừa đọc tin mày trên báo Scotsman.”

Cục Điều Tra Đặc Biệt của Quân Cảnh Hoàng Gia có một văn phòng ở Lâu Đài Edinburgh: Đơn vị 35. Một chỗ ngon lành.

“Hardy, tao cần nhờ một việc,” Strike nói. “Thông tin tình báo về vài đứa. Mày nhớ Noel Brockbank không?”

“Khó mà quên được. Thiết Giáp Bảy, phải vậy không?”

“Chính hắn. Tên còn lại là Donald Laing. Tao biết tên này trước khi quen mày. Trung đoàn King’s Own Royal Borderers. Quen hồi ở Cyprus.”

“Để về văn phòng rồi tao coi sao. Đang đứng ngay giữa đồng mới xới.”

Màn hỏi thăm người quen chung bị cắt ngắn bởi tiếng xe cộ giờ cao điểm càng lúc càng lớn. Hardacre hứa sẽ gọi lại sau khi xem hồ sơ quân đội, Strike đi tiếp về ga tàu.

Ra khỏi ga Whitechapel ba mươi phút sau đó, Strike thấy tin nhắn của người hắn đang trên đường đi gặp.

Xin lỗi mày, Bunsen, hôm nay kẹt rồi, có gì gọi sau.

Vừa thất vọng vừa bất tiện, nhưng chẳng ngạc nhiên gì. Strike không mang theo hàng trắng hay tiền mặt, cũng chẳng cần thuê dọa nạt hay đánh đập ai, nên chuyện Shanker chịu sắp xếp gặp hắn cũng đã là nể nang lắm rồi.

Đầu gối Strike bắt đầu rên rỉ sau một ngày đi bộ, nhưng bên ngoài ga tàu không có ghế ngồi. Hắn đứng dựa bức tường gạch vàng cạnh lối vào, gọi Shanker.

“Ê, khỏe không Bunsen?”

Hắn không còn nhớ tại sao Shanker có biệt danh đó, cũng chẳng biết tại sao Shanker gọi hắn là Bunsen. Quen nhau hồi mười bảy tuổi, sự gắn bó giữa hai người mặc dù khá sâu sắc, nhưng không hề giống với những tình bạn tuổi mới lớn thông thường. Thực ra còn không phải là bạn bè nữa, mà là một thứ tình anh em do hoàn cảnh đưa đẩy. Strike biết chắc Shanker sẽ khóc thương nếu hắn chết đi, nhưng hắn cũng chắc rằng Shanker sẽ lột sạch người hắn nếu tranh thủ được. Người ngoài có thể không hiểu rằng khi làm vậy, Shanker thực sự tin rằng Strike ở bên kia thế giới sẽ vui nếu biết rằng ví hắn nằm trong tay Shanker, chớ không phải một kẻ cơ hội vô danh nào đó.

“Bận hả Shanker?” Strike hỏi, châm điếu thuốc mới.

“Ờ, Bunsen, hôm nay không được. Vụ gì?”

“Tao đang tìm Whittaker.”

“Lần này tính xong luôn hả mày?”

Sự thay đổi trong giọng của Shanker có thể khiến người ta giật mình nếu không biết hắn là ai, hắn ghê gớm ra sao. Với Shanker và những kẻ trong giới, hận thù chỉ có thể chấm dứt bằng chém giết, vì thế, nửa phần đời trưởng thành của hắn trú sau song sắt. Strike vẫn chưa hết ngạc nhiên là Shanker còn sống tới ba mấy tuổi.

“Tao chỉ muốn biết hắn đang ở đâu,” Strike đáp, ghìm giọng.

Hắn không nghĩ Shanker đã biết chuyện cái chân. Shanker sống trong một thế giới mà tin tức chỉ là những chuyện riêng tư, truyền miệng.

“Tao đi hỏi quanh cũng được.”

“Công xá như thường lệ,” Strike đáp, hắn đã có thỏa thuận trước với Shanker về giá cả thông tin. “Rồi… Shanker?”

Tay bạn cũ có thói quen dập máy mà không báo trước mỗi khi mất tập trung.

“Còn gì nữa hả?” Shanker hỏi, giọng hắn văng vẳng rồi lớn dần; Strike đoán đúng, hắn đã rút điện thoại khỏi tai, nghĩ rằng đã xong việc.

“Còn,” Strike nói. “Digger Malley.”

Sự im lặng bên kia đầu dây cho thấy cũng như Strike chưa bao giờ quên Shanker là hạng gì, Shanker luôn nhớ Strike là ai.

“Shanker, cái này chỉ có tao với mày thôi, không ai khác. Mày chưa bao giờ nói chuyện tao với Malley, đúng không?”

Im lặng một lúc, bằng giọng đáng sợ nhất, Shanker lên tiếng:

“Mắc mẹ gì tao đi làm chuyện đó?”

“Tao phải hỏi. Khi nào gặp mày tao sẽ giải thích.”

Lại im lặng chết chóc.

“Shanker, tao đã bao giờ lật kèo mày chưa?” Strike hỏi.

Im lặng một lúc nữa, rồi Shanker nói bằng giọng mà với Strike là hoàn toàn bình thường:

“Ờ được rồi. Whittaker hả? Để tao coi làm được gì ha, Bunsen.”

Đường dây bị cắt. Shanker vốn không có thói quen chào tạm biệt.

Strike thở dài rồi châm thêm điếu nữa. Cả chuyến đi công cốc. Hắn sẽ quay lại lên tàu ngay khi hút xong điếu Benson & Hedges.

Lối vào nhà ga mở ra một khoảng sân bê tông bao quanh là nhà cửa đứng quay lưng lại. Tòa nhà Gherkin Dưa Chuột trông như một viên đạn đen khổng lồ, lấp lánh từ chân trời phía xa. Hai mươi năm trước, khi mẹ con Strike dạt đến Whitechapel thì chưa có tòa nhà này.

Nhìn quanh, Strike không có cảm giác trở về chốn xưa hay hoài cổ gì cả. Hắn không nhớ nổi mảng sân bê tông này hay mấy tòa nhà quay lưng trông chẳng có gì đặc biệt nọ. Đến cả ga tàu cũng chỉ mang máng quen thuộc. Chuỗi ngày lưu lạc triền miên và bao thăng trầm trong cuộc sống với người mẹ đã làm mờ ký ức của từng nơi chốn riêng; đôi khi hắn quên mất hàng xén nào đi với căn hộ cũ nát nào, tửu quán nào đứng cạnh khu nhà hoang tạm chiếm nào.

Hắn đã định lên tàu luôn nhưng trước khi kịp nhận ra, hắn thấy mình đang rảo bước về phía một nơi ở London mà hắn đã tránh mặt trong mười bảy năm qua: ngôi nhà nơi mẹ hắn chết. Đó là xóm tạm chiếm cuối cùng mà bà Leda đến ở, một ngôi nhà hai tầng rệu rã trên phố Fulbourne, chỉ cách ga tàu chưa tới một phút. Vừa đi Strike vừa bắt đầu nhớ lại. Đúng thế: hắn đã từng đi qua cầu sắt nằm trên đường tàu hồi học trung học. Hắn nhớ cái tên đó, phố Castlemain… hắn nhớ một người bạn học, một cô gái mắc tật nói nhịu đã từng ở đó…

Hắn đi chậm lại, lững thững khi đến cuối phố Fulbourne, cảm giác nhập nhoạng kỳ lạ. Ký ức mơ hồ của hắn về nơi ấy, rõ đã mờ phai bởi những cố gắng quên đi, giờ đây hiện ra như một tấm màn xuyên thấu nhạt nhòa phủ lên khung cảnh phía trước. Nhà cửa vẫn tuềnh toàng như hắn còn nhớ; vữa trắng tróc ra ở mặt tiền nhưng hàng quán hoàn toàn xa lạ. Hắn cảm thấy như mình đã trở về một nơi chốn trong mơ mà cảnh vật đã thay đổi, đã biến chuyển. Đương nhiên, mọi thứ ở những khu nhà nghèo London đều tạm bợ; quán xá thời vụ, yếu ớt, mở ra rồi tàn dần, bị thay thế; những bảng hiệu rẻ tiền nay dán mai bóc; con người đến rồi đi, còn rồi mất.

Strike mất một hai phút đi tìm cánh cửa vào căn nhà tạm chiếm khi xưa, hắn không còn nhớ số nhà nữa. Cuối cùng hắn cũng tìm được, cánh cửa đứng cạnh cửa hàng bán áo quần rẻ tiền vừa Á vừa Âu, hắn nhớ chỗ này ngày xưa là một siêu thị Tây Ấn. Hộp thư đồng như một nhát đâm lạ lùng của ký ức. Nó từng đập lách cách ồn ào mỗi khi có người ra vào cửa.

Khốn nạn, khốn, khốn thật…

Châm điếu thuốc thứ hai từ tàn đóm điếu đầu tiên, hắn bước vội ra phố Whitechapel, nơi có những sạp chợ: lại áo quần rẻ tiền và vô thiên lủng những món đồ nhựa sặc sỡ. Strike bước nhanh hơn, không chắc mình đang đi đâu, vài thứ hắn lướt qua khơi gợi thêm ký ức: tiệm bi-da đã có đó từ mười bảy năm trước… Xưởng Đúc Chuông cũng thế… giờ đây kỷ niệm tràn lên, cắn xé, như thể hắn vừa giẫm trúng ổ rắn đang ngủ…

Gần bốn mươi tuổi, mẹ hắn bắt đầu cặp kè đàn ông trẻ hơn, Whittaker là người trẻ nhất trong đám đó: lên giường với mẹ hắn lúc hai mươi mốt tuổi. Khi Leda lần đầu mang Whittaker về nhà, con trai bà mới mười sáu tuổi. Tay nhạc sĩ lúc đó trông đã xơ xác, hốc mắt tái xanh dưới cặp mắt cách xa nhau, màu mắt hạt dẻ ánh vàng nổi bật. Mái tóc đen tết lọn buông xuống, áo thun quần jeans không bao giờ thay, người ngợm hôi hám.

Một câu sáo cứ vang vọng trong đầu Strike, giữ nhịp với bước chân hắn khi hắn lê bước trên phố Whitechapel.

Ngay trước mắt mà ta nào thấy. Ngay trước mắt mà ta nào thấy.

Đương nhiên người ta sẽ nghĩ rằng hắn bị ám ảnh, rằng hắn thiên kiến, rằng hắn không thể dứt bỏ chuyện xưa. Họ sẽ nói rằng hắn đã nghĩ ngay đến Whittaker khi thấy cái chân trong hộp vì vẫn chưa thể nguôi chuyện Whittaker đã thoát tội giết mẹ hắn. Ngay cả nếu Strike giải thích lý do nghi ngờ Whittaker, họ vẫn sẽ thấy cái ý tưởng ấy thật nực cười; một kẻ màu mè luôn tỏ ra thích những món đồi trụy khổ dâm như thế không thể nào đi cắt chân phụ nữ. Strike biết rõ thứ định kiến sâu sắc ấy, rằng kẻ ác luôn biết giấu đi tính bạo lực và tham vọng hiếp đáp. Khi chúng phô trương bản chất ấy như món trang sức, người đời cả tin sẽ bật cười, coi đó như một màn kịch, hay lại thấy quyến rũ kỳ lạ.

Leda đã gặp Whittaker ở công ty đĩa hát nơi bà làm lễ tân. Bà là một phần nhỏ nhoi còn sống của lịch sử nhạc rock, được tuyển dụng như một thứ kỷ niệm chương ở bàn tiếp khách. Whittaker khi đó chơi guitar và viết lời bài hát cho một loạt các ban thrash metal, chỗ nào cũng bị sa thải vì thói đỏng đảnh đồng bóng, lạm dụng ma túy và tính hung hăng. Whittaker khoe đã gặp Leda khi đang cố theo đuổi hợp đồng ghi đĩa. Tuy nhiên Leda từng thổ lộ với Strike rằng hai người gặp nhau lần đầu khi bà năn nỉ bảo vệ đừng mạnh tay với gã thanh niên vừa bị đuổi ra. Bà đã mang gã về nhà, và Whittaker đã ở luôn đấy.

Strike-mười-sáu-tuổi không chắc rằng thói huênh hoang thích thú trước mọi thứ ác dâm, quỷ quyệt ở Whittaker là thật hay chỉ ra vẻ. Hắn chỉ biết rằng mình ghét Whittaker tận gan ruột, ghét hơn hết thảy những người tình khác mà Leda nay cặp mai bỏ. Hắn từng phải hít thở mùi hôi hám của gã khi làm bài tập về nhà buổi tối, thứ mùi như xộc cả lên đầu lưỡi. Whittaker từng cố dạy dỗ hắn – vô cớ sa sả mắng nhiếc rồi sỉ nhục sâu cay, để lộ miệng lưỡi ghê gớm mà gã cẩn thận che giấu khi muốn cầu cạnh những người bạn ít học của Leda – nhưng khi đó Strike cũng luôn sẵn sàng phản pháo đốp chát. Hắn có lợi thế là không say thuốc như Whittaker, hay ít ra chỉ phê thuốc gián tiếp khi sống trong bầu không khí luôn đặc quánh khói cần sa. Khi không có Leda, Whittaker mỉa mai chuyện Strike quyết theo đuổi chuyện học hành từng nhiều lần gián đoạn. Whittaker cao lêu nghêu, khá là săn chắc với một người gần như cả đời không vận động; Strike khi đó đã cao hơn mét tám và chơi đấm bốc ở câu lạc bộ địa phương. Mối bất hòa căng thẳng khiến không khí sặc khói càng thêm ngột ngạt mỗi khi có mặt cả hai, vì họ cứ chực xông vào nhau.

Whittaker đã khiến Lucy, em gái cùng mẹ khác cha của Strike phải bỏ đi vì không chịu nổi thói bắt nạt, dâm dục và bỉ ổi ấy. Gã từng tồng ngồng trần truồng đi quanh nhà, luôn tay gãi thân mình đầy hình xăm, cười khoái trá trước sự xấu hổ kinh hãi của cô bé mười bốn tuổi. Đến một đêm, Lucy chạy ra buồng điện thoại nơi góc đường và cầu xin cậu mợ ở Cornwall lên đón mình về. Hai người đến xóm tạm chiếm lúc tờ mờ sáng, lái xe suốt đêm từ St Mawes. Lucy đợi sẵn với hành lý khiêm tốn trong va li nhỏ. Sau lần đó em hắn không bao giờ sống với mẹ nữa.

Cậu Ted và mợ Joan đã đứng ở bệ cửa, nài nỉ Strike đi cùng. Hắn từ chối, mợ càng tha thiết, hắn càng cứng rắn, quyết thi gan với Whittaker, không để gã ở lại một mình với mẹ hắn. Thời gian đó hắn đã nghe Whittaker nói năng khá mạch lạc rằng gã thèm thuồng cảm giác lấy mạng người, như một lạc thú. Hắn từng không tin Whittaker thực sự nghĩ vậy, nhưng hắn biết gã là người bạo lực, đã thấy gã hăm dọa những người ở cùng xóm tạm chiếm. Có lần – Leda không bao giờ tin có chuyện này – Strike chứng kiến Whittaker cố đập chết con mèo vô tình đi qua đánh thức gã giữa cơn gà gật. Strike đã giằng cho được chiếc giày bốt từ tay Whittaker khi gã đuổi theo con mèo tội nghiệp quanh căn phòng, vung vẩy, la hét chửi bới, quyết trừng phạt con vật cho bằng được.

Đầu gối gắn với chân giả bắt đầu nhoi nhói khi Strike bước vội trên đường. Quán The Nag’s Head hiện ra bên tay phải như thể hắn vừa niệm chú gọi lên, thâm thấp, vuông vức, xây gạch. Chỉ khi đến cửa hắn mới thấy tay bảo kê mặc đồ đen và nhớ ra rằng The Nags Head bây giờ là một hộp đêm có nhảy khiêu dâm.

“Chết tiệt,” hắn lẩm bẩm.

Hắn đâu chê gì vụ vừa uống bia vừa có các cô thiếu vải õng ẹo quanh mình, nhưng không thể vung tiền uống ở chỗ cắt cổ như vậy, nhất là khi vừa mất hai khách hàng trong một ngày.

Vậy là hắn bước vào một quán Starbucks gần đó, tìm chỗ ngồi rồi nhấc cái chân đau lên ghế trống, rầu rĩ khuấy tách cà phê đen lớn. Những bộ xô-pha màu đất êm dịu, những chiếc tách cao đầy bọt kem Mỹ, đám thanh niên khỏe mạnh nhanh nhẹn làm việc trong im lặng sau quầy kính sạch bóng: những thứ ấy rõ chẳng phải là liều thuốc giải hoàn hảo cho bóng ma nồng nặc của Whittaker đó sao, vậy mà nó vẫn lởn vởn đó. Strike thấy mình không dừng lại được, cứ nhớ lại, hồi tưởng…

Khi Whittaker sống với mẹ con Leda, chỉ có các nhân viên xã hội ở miền bắc biết được tiểu sử thời thiếu niên đầy rẫy tội phạm và bạo lực của gã. Gã thêu dệt vô số chuyện quá khứ, rất màu mè và thường đầy mâu thuẫn. Chỉ sau khi gã bị bắt vì tình nghi giết người thì sự thật mới rò rỉ từ những người quen cũ. Các cố nhân bắt đầu lộ diện, người thì muốn ăn tiền báo chí, kẻ thì muốn trả thù gã, còn có người lẩm cẩm cố bênh vực gã.

Whittaker được sinh ra trong một gia đình trung thượng lưu lắm tiền của một nhà ngoại giao từng được phong tước hiệp sĩ, người mà cho tới khi mười hai tuổi gã vẫn tưởng là cha mình. Thế rồi Whittaker phát hiện rằng chị gái của gã, người mà gã cứ đinh ninh đang ở London dạy ở một trường Montessori, thực ra lại là mẹ ruột, rồi biết thêm rằng bà này nghiện rượu và ma túy, sống lang thang rách rưới, bị cả nhà ruồng rẫy. Từ lúc đó, Whittaker, vốn là một đứa trẻ có vấn đề hay lên cơn quấy phá không chừa ai, giờ đây quyết tâm nổi loạn thật sự. Bị trường nội trú đuổi học, gã nhập một băng đảng địa phương, sớm trở thành đầu sỏ, giai đoạn này kết thúc bằng một thời gian trong trại cải tạo với tội dí dao vào cổ một bé gái cho đám bạn tấn công tình dục. Mười lăm tuổi, gã bỏ nhà đi London, để lại sau lưng một loạt tội danh vặt vãnh, cuối cùng tìm ra mẹ ruột của mình. Lần hội ngộ ngắn ngủi, nồng nhiệt ngay lập tức chuyển thành bạo lực và thù ghét từ cả hai phía.

“Có ai ngồi đây không?”

Một thanh niên cao ráo cúi xuống, bàn tay nắm sẵn lưng ghế mà Strike đang gác chân. Anh ta khiến Strike nhớ đến Matthew, vị hôn phu của Robin, cũng tóc nâu gợn sóng, sáng sủa đẹp trai. Strike gầm gừ nhấc chân lên, lắc đầu, dõi theo anh chàng mang chiếc ghế đi và nhập hội trở lại với một đám chừng sáu người. Mấy cô gái ở đó có vẻ sốt sắng chờ anh ta quay lại. Strike thấy rõ: họ ngồi thẳng người và mỉm cười tươi tắn khi anh ta đặt ghế xuống ngồi cùng. Không biết vì anh chàng giống Matthew, hay vì tội cướp ghế, hay vì Strike chỉ nhìn qua cũng biết dân cà chớn, tự dưng hắn đâm ra ghét tay này quá thể.

Tách cà phê chưa uống xong, nhưng bực mình vì bị quấy rầy, Strike nhấc người đứng dậy ra về. Mưa hắt lên người khi hắn đi dọc phố Whitechapel, lại hút thuốc, không màng cưỡng lại cơn sóng dữ dội ký ức đang cuốn mình đi…

Whittaker muốn được chú ý, gần như bệnh hoạn. Gã tức tối khi Leda không tập trung vào gã, bất cứ lúc nào và vì bất cứ lý do gì – công việc, con cái, bạn bè – và gã sẵn sàng ra tay quyến rũ bất kỳ người đàn bà nào khác khi cho rằng Leda không để tâm đến mình. Ngay cả Strike, mặc dù ghét gã tận xương tủy, cũng phải thừa nhận rằng Whittaker có một sức hấp dẫn giới tính mạnh mẽ, có tác dụng với hầu hết phụ nữ qua lại xóm tạm chiếm.

Bị ban nhạc cuối cùng đuổi cổ, Whittaker vẫn tiếp tục mơ mộng thành ngôi sao. Gã biết chơi ba hợp âm guitar, suốt ngày viết lời bài hát dựa trên cuốn Satanic Bible chi chít lên mọi giấy tờ trong tầm mắt. Strike vẫn còn nhớ cuốn sách bìa đen có hình ngôi sao và đầu dê nằm chỏng chơ trên tấm nệm nơi Leda và Whittaker ngủ. Whittaker có kiến thức rộng về cuộc đời và sự nghiệp của tay giáo chủ người Mỹ Charles Manson. Tiếng rè rè từ đĩa than cũ album LIE: The Love and Terror Cult của Manson đã thành nhạc nền năm hắn thi tốt nghiệp trung học cơ sở.

Whittaker rành rẽ chuyện đời Leda khi gặp bà, rất thích nghe kể về những bữa tiệc bà dự, những người đàn ông bà đã ngủ cùng. Qua Leda, gã như có mối liên hệ với sao siếc, và khi đã biết rõ về Whittaker, Strike đi đến kết luận rằng gã thèm tiếng tăm hơn hầu hết mọi thứ trên đời. Ở khía cạnh đạo đức, gã không phân biệt Manson kính yêu của mình và những kẻ như Jonny Rokeby - ngôi sao nhạc rock. Với gã, thực ra Manson còn thành công hơn, vì huyền thoại Manson không bao giờ lỗi mốt: cái ác lúc nào cũng khiến người ta tò mò.

Tuy vậy tiếng tăm của Leda không phải là thứ duy nhất hấp dẫn Whittaker. Người tình của gã từng sinh con cho hai ngôi sao rock giàu có, cả hai đều chịu trả tiền cấp dưỡng. Whittaker bước vào xóm tạm chiếm, đinh ninh rằng Leda thích cảnh sống nghèo nàn tự do phóng túng, nhưng đâu đó vẫn có một núi tiền mà cha của Strike và Lucy – tức Jonny Rokeby and Rick Fantoni tiếp tục đổ thêm vào. Dường như gã không hiểu và không tin nổi sự thật: rằng thói tiêu xài hoang tàn, không biết thu vén qua nhiều năm của Leda đã khiến cả hai người đàn ông phải nghĩ cách ràng buộc để Leda không thể phung phí được nữa. Dần dà, qua nhiều tháng, Whittaker càng ngày càng lắm lời cạnh khóe cay nghiệt chuyện Leda không chịu chi tiền cho gã. Gã làm mình làm mẩy gớm ghiếc khi Leda không chịu mua cho gã chiếc đàn guitar điện Fender Stratocaster yêu thích, hay chiếc áo khoác nhung Jean Paul Gaultier mà gã hứng lên muốn mặc, mặc dù người ngợm vẫn hôi hám và dơ bẩn như xưa.

Gã tìm cách gây áp lực, thêu dệt những chuyện kỳ khôi khó tin: rằng gã cần chữa bệnh gấp, rằng gã mắc nợ mười ngàn bảng, nếu không trả sẽ bị chặt gãy chân. Leda vừa thấy buồn cười vừa bực mình.

“Cưng à, đây làm gì có tiền,” bà nói. “Thiệt tình, cưng à, đây không có mà, nếu có đây đã cho cưng ngay chứ?”

Leda có thai năm Strike mười tám tuổi, chuẩn bị nộp đơn vào đại học. Biết tin, hắn thấy thật hãi nhưng ngay cả khi đó hắn vẫn không nghĩ mẹ hắn sẽ lấy Whittaker. Bà vẫn nói với con trai rằng bà không thích làm vợ. Cuộc hôn nhân đầu tiên ở tuổi mới lớn chỉ kéo dài vỏn vẹn hai tuần trước khi bà bỏ trốn. Whittaker cũng chẳng phải là loại đàn ông ưa lấy vợ.

Vậy mà chuyện đã xảy ra, đương nhiên, vì Whittaker nghĩ đó là cách chắc chắn duy nhất để gã chạm tay vào mớ tiền triệu bí hiểm kia. Hôn lễ cử hành tại phòng đăng ký kết hôn Marylebone, nơi hai ca sĩ nhóm Beatles từng cưới vợ. Có lẽ Whittaker đã tưởng tượng rằng gã sẽ được chụp ảnh ngay bệ cửa như Paul McCartney, nhưng chẳng ai thèm quan tâm. Phải đến khi cô dâu tươi tắn của gã chết đi thì đám săn ảnh mới vây đầy bậc tam cấp trước tòa án.

Strike bỗng nhận ra mình đã vô tình đi đến tận ga Aldgate East. Cả chuyến đi, hắn tự chửi rủa, thật là công cốc. Nếu hắn đã lên tàu ngay ở Whitechapel thì giờ đây hắn đã gần đến nhà Nick và Ilsa. Vậy mà hắn lại phăm phăm đi sai hướng, rồi đến trạm tàu đúng giờ cao điểm.

Dáng bộ cồng kềnh, lại thêm ba lô sau lưng của hắn khiến đám khách đi tàu chỉ biết ấm ức khó chịu khi phải đứng chung, nhưng Strike không mấy để tâm. Hắn cao hơn những người đứng gần đến một cái đầu. Nắm lấy dây vịn, ngắm bóng mình trong khung cửa sổ tối dần, hắn nhớ lại phần cuối cùng, phần tồi tệ nhất: Whittaker ra tòa, cố cãi để được tự do. Cảnh sát đã phát hiện ra nhiều chỗ bất thường trong lời khai của gã về cái ngày kim tiêm đâm vào cánh tay người vợ, rồi nhiều điểm bất nhất về nguồn gốc món heroin và tiền sử dùng ma túy của Leda.

Một đám dân xóm tạm chiếm luộm thuộm lếch thếch đứng lên làm chứng về mối quan hệ bạo lực, rắc rối giữa Leda và Whittaker, về chuyện Leda không bao giờ đụng tới heroin dưới mọi hình thức, rồi về cả những lời hăm dọa của Whittaker, tính lang chạ của gã, rằng gã hay lảm nhảm nói chuyện giết người và tiền nong, rồi cả chuyện khi xác Leda được tìm thấy thì gã chẳng có vẻ gì là đau đớn. Họ đã nói đi nói lại, giữa cơn kích động dại dột, rằng họ chắc chắn Whittaker đã giết Leda. Luật sư bên bị đã dễ dàng phản bác lại những chứng cứ đó.

Một sinh viên trường Oxford ra trước tòa như làn gió mát thổi qua. Thẩm phán nhìn Strike với con mắt thiện cảm: hắn sạch sẽ, ăn nói gãy gọn và thông minh, mặc dù nếu không đóng bộ com-lê cà-vạt hẳn trông hắn rất to con bặm trợn. Công tố viên muốn hắn trả lời các câu hỏi về mối quan tâm của Whittaker đến tài sản của Leda. Strike kể với cả tòa án đang lặng im rằng cha dượng hắn đã nhiều lần cố gắng moi cho được khối tài sản khổng lồ hầu hết chỉ tồn tại trong trí tưởng tượng của gã, rồi cả chuyện gã cứ nài nỉ Leda đưa tên mình vào di chúc để chứng tỏ tình yêu.

Whittaker giương cặp mắt ánh vàng, gần như trơ trơ. Trong phút cuối cùng đưa lời khai, mắt của Strike và Whittaker gặp nhau từ hai góc phòng. Khóe miệng Whittaker nhích lên, cười giễu cợt. Gã đã khẽ nhấc ngón giữa lên khỏi băng ghế, làm một động tác kéo ngang thật nhanh.

Strike biết chính xác gã đang làm gì. Động tác nhỏ kia là nhắm tới hắn, một phiên bản thu nhỏ của một động tác khác, vốn quen thuộc với hắn: Bàn tay Whittaker đưa lên quẹt ngang trong không khí, chỉ vào cổ họng của kẻ vừa dám đụng đến gã.

“Mày cứ đợi đấy,” Whittaker thường nói thế, cặp mắt ánh vàng trợn lên, điên loạn. “Mày cứ đợi đấy!”

Hôm đó gã ăn mặc tươm tất chỉnh tề. Một người bà con lắm tiền của gã thuê được luật sư cứng. Sạch sẽ, nói năng mềm mỏng, mặc com-lê, gã đã phủ nhận tất cả bằng giọng nhỏ nhẹ, cung kính. Khi ra đến tòa phần lời khai của Whittaker đã được soạn lại cho nhất quán. Mọi thứ công tố viên đưa ra để vẽ nên chân dung thực sự của gã – nhạc Charles Mason trên máy hát cũ, cuốn Satanic Bible trên giường, lảm nhảm khi phê thuốc về lạc thú giết chóc – đều bị Whittaker phản bác lại, mặt mày gã còn có vẻ hơi kinh hãi.

“Tôi phải nói sao đây… Tôi là nhạc sĩ, thưa quý tòa,” gã đã nói thế. “Thi ca ẩn trong những thứ u ám. Cô ấy hiểu điều đó hơn ai hết.”

Giọng gã vỡ ra bi lụy, gã khóc mà không có nước mắt. Luật sư biện hộ nhanh chóng hỏi gã có muốn dừng một lúc không.

Đó là lúc Whittaker mạnh mẽ lắc đầu và đưa ra cầu tuyên bố bí hiểm về cái chết của Leda:

“Cô ấy từng muốn chết. Cô ấy là quicklime girl kia mà.”

Khi đó, trừ Strike không ai khác hiểu gã nói gì, hắn đã nghe bài hát đó nhiều lần trong suốt thời thơ ấu và niên thiếu. Whittaker đã trích dẫn bài Mistress of the Salmon Salt.

Gã trắng án. Bằng chứng pháp y củng cố luận điểm rằng Leda không phải là con nghiện heroin nhưng tiếng tăm đã phản bội bà. Bà đã từng chơi khá nhiều loại ma túy khác. Bà khét tiếng ưa tiệc tùng hội hè. Với những người đàn ông đội bộ tóc xoăn giả đạo mạo, có nhiệm vụ phân loại những cái chết bạo lực, thì dường như chẳng có ngạc nhiên là Leda đã chết trên một tấm nệm dơ dáy khi đang tìm kiếm những lạc thú vượt ra ngoài cuộc đời nhàm chán của mình…

Trên bậc tam cấp bên ngoài tòa án, Whittaker tuyên bố gã có ý định viết hồi ký về người vợ quá cố, rồi biến mất. Cuốn sách được hứa hẹn ấy không bao giờ xuất hiện. Con trai của Leda và Whittaker đã được ông bà khốn khổ của gã nhận nuôi và Strike chưa gặp lại gã lần nào. Strike lặng lẽ rời Oxford, nhập ngũ: Lucy vào đại học; cuộc sống cứ thế trôi đi.

Whittaker thi thoảng lại lên báo, lúc nào cũng dính đến tội phạm, con cái của Leda không thể không quan tâm. Đương nhiên, Whittaker chưa bao giờ lên trang nhất: suy cho cùng gã đúng là đã lấy một người nổi tiếng, nhưng nổi tiếng chỉ vì ngủ với những người nổi tiếng thực sự. Thứ hào quang mà gã có được chỉ là cái bóng yếu ớt của một cái bóng khác.

“Một cục phân không cách gì dội cho trôi được,” Strike đã nói thế với Lucy, em hắn không cười. Lucy còn dè dặt hơn cả Robin, không thể dễ dàng bông lơn khi đối mặt với những thứ khó chịu.

Mệt mỏi và càng lúc càng đói, lắc lư theo con tàu, đầu gối nhói đau, Strike thấy chán chường khổ sở, chủ yếu là với chính mình. Đã bao năm rồi hắn quyết tâm chỉ nhìn về tương lai. Không thể nào thay đổi được quá khứ: hắn không phủ nhận những việc đã qua, nhưng đâu cần phải đắm mình vào đó, đâu cần phải đi tìm cho ra cái nhà hoang cách đây gần hai thập kỷ, để nhớ lại tiếng hộp thư đập lách cách, nhớ lại tiếng kêu của con mèo hoảng sợ, cảnh tượng mẹ hắn ở nhà tang lễ, nhợt nhạt, như tượng sáp trong bộ đầm tay phồng…

Mày thật ngu ngốc quá đi, Strike vừa giận dữ tự nói với chính mình vừa căng mắt dọc bản đồ tàu điện, tính xem phải đổi tàu bao nhiêu lần mới về được chỗ Nick và Ilsa. Làm gì có chuyện Whittaker gởi cái chân. Mày chỉ kiếm cớ trả thù thôi.

Tác giả cái chân là một người có đầu óc tổ chức, biết tính toán, nhanh nhẹn; còn Whittaker như hắn biết hai mươi năm trước là kẻ bừa bãi, nóng nảy và manh động.

Vậy mà…

Mày cứ đợi đấy…

Cô ấy là quicklime girl kia mà…

“Bỏ mẹ!” Strike lớn giọng, khiến bà con chung quanh sửng sốt.

Hắn mới nhận ra mình vừa nhỡ trạm chuyển tàu.

òn nhìn cái chân. Giờ hắn để ý thấy bên dưới có một tờ giấy đánh máy. Vốn được đào tạo nghiệp vụ điều tra trong quân đội Anh quốc, Strike cố kìm ham muốn kéo tờ giấy ra đọc; hắn không thể can thiệp vào bằng chứng pháp y. Thay vì đó, hắn loạ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.