Nghiệp Ác

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 40 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
31

❊ ❊ ❊

Nighttime flowers, evening roses,

Bless this garden that never closes.Hoa của đêm, đóa hồng lúc chiều tối

Ngụ vườn này, nơi chẳng cài then.

Blue Öyster Cult,

Tenderloin

Ngày hôm sau, trong buổi sáng mùa xuân rực rỡ, tâm trạng Robin phấn chấn hơn khi bước ra khỏi nhà. Cô không quên cảnh giác nhìn quanh khi đáp tàu điện về phía Tottenham Court Road, nhưng cô không hề thấy bóng dáng của người đàn ông cao lớn đội mũ len. Đập vào mắt cô trên cuốc tàu sáng là những xôn xao trên báo chí về đám cưới hoàng gia. Dường như Kate Middleton đã lên trang nhất của từng tờ báo trong tay khách đi tàu. Robin càng ý thức cao độ về vị trí trống trải nhạy cảm trên ngón tay áp út, nơi từng có chiếc nhẫn đính hôn trong một năm. Tuy nhiên, háo hức muốn báo kết quả điều tra độc lập với Strike, cô dứt khoát không buồn rầu.

Robin vừa rời ga Tottenham Court Road thì nghe có tiếng đàn ông gọi tên mình. Trong tích tắc cô sợ Matthew chờ sẵn đón đường, nhưng rồi Strike xuất hiện, rẽ qua đám đông, vai đeo ba lô. Robin luận rằng đêm qua hắn ở chỗ Elin.

“Chào cô. Cuối tuần vui không?” hắn hỏi. Rồi, trước khi cô kịp trả lời, hắn thêm vào. “Xin lỗi. Không. Đương nhiên là không vui rồi.”

“Cũng được việc chút ít,” Robin đáp khi hai người len qua đám chướng ngại vật quen thuộc, hết tấm chắn tới ổ gà trên đường.

“Cô tìm ra gì rồi?” Strike lớn giọng hỏi trên nền tiếng máy khoan không dứt.

“Gì kia?” cô hét lại.

“Cô. Tìm. Ra. Cái. Gì. Rồi?”

“Làm sao anh biết?”

“Nhìn mặt cô là biết ngay,” hắn nói. “Đúng kiểu cô đang rất muốn bật mí với tôi.”

Robin cười khi.

“Đợi có máy tính rồi tôi cho anh xem.”

Hai người rẽ góc đường vào phố Denmark. Một người đàn ông mặc nguyên bộ đen đứng ngay ngoài cửa văn phòng, tay cầm bó hoa hồng khủng.

“Trời đất ơi,” Robin khẽ thở hắt ra.

Cơn sợ hãi trong thoáng chốc lùi lại: tâm trí cô trong giây lát đã kịp xóa đi bàn tay ôm hoa, mà chỉ thấy người đàn ông mặc đồ đen — nhưng rõ ràng không phải là người giao hàng đó. Người này, Robin quan sát khi tiến lại gần, là một thanh niên tóc dài, một nhân viên giao hoa của dịch vụ điện hoa Interflora, không đội mũ bảo hiểm. Strike nghĩ xưa nay hẳn cậu này chưa bao giờ gặp ai nhận hơn năm chục bông hồng mà kém nhiệt tình tới vậy.

“Ba Matthew bắt ảnh làm vụ này đây,” Robin lạnh lùng bình luận, trong lúc Strike giữ cửa mở cho cô, cô hùng hục bước vào, hơi mạnh tay với bó hoa rung rinh. “‘Phụ nữ ai cũng thích hoa hồng,’ hẳn là ông ấy đã nói vậy. Chỉ cần vậy là xong hết - chỉ cần một bó hồng chết dịch.”

Strike theo cô lên cầu thang sắt, thấy buồn cười nhưng cẩn thận không thể hiện ra ngoài. Hắn mở khóa văn phòng, Robin đi tới bàn riêng, mạnh tay thả bó hoa hồng lên bàn, những cành hoa rung rinh trong túi nhựa cột ruy-băng đựng nước màu xanh xanh. Có một cái thiệp đính kèm. Cô không muốn mở thiệp ngay trước mặt Strike.

“Gì nào?” hắn hỏi, treo ba lô lên móc sau cửa. “Cô đã tìm ra gì?”

Trước khi Robin kịp mở lời thì có tiếng đập cửa rầm rầm. Tướng tá Wardle dễ nhận ra qua cửa kính mờ: mái tóc lượn sóng, áo khoác da.

“Tôi đi ngang qua đây. Không sớm quá chứ? Tay dưới nhà mở cửa cho tôi vào.”

Cặp mắt Wardle liếc ngay lập tức đến đám hoa hồng trên bàn Robin.

“Sinh nhật hả?”

“Không,” cô đáp cụt ngủn. “Hai anh có muốn uống cà phê không?”

“Để tôi pha,” Strike nói, bước về phía ấm đun nước, vẫn nói chuyện với Robin. “Wardle có mấy thứ muốn cho ta xem.”

Robin thấy tiu nghỉu: tay cảnh sát này sẽ qua mặt cô chăng? Tại sao cô lại không gọi ngay cho Strike hôm tối thứ Bảy, khi vừa phát hiện ra?

Wardle ngồi xuống chiếc ghế xô-pha giả da vẫn thường phát ra tiếng đánh rắm ồn ào mỗi khi có một trọng lượng nhất định đặt bàn tọa lên. Rõ bị giật mình, tay cảnh sát cẩn thận sửa dáng rồi mở kẹp hồ sơ.

“Hóa ra Kelsey từng đăng bài lên một trang mạng dành cho những người ưa chặt tay chân,” Wardle nói với Robin.

Robin ngồi xuống chiếc ghế quen thuộc phía sau bàn. Đám hoa hồng che bớt tầm nhìn ra phía tay cảnh sát; cô sốt ruột cầm nó lên rồi thả xuống sàn ngay bên cạnh.

“Cô ta có nhắc đến Strike,” Wardle tiếp tục. “Hỏi là có ai biết chuyện gì về anh này không.”

“Cô ta dùng tên Khôngchốndungthân phải không?” Robin hỏi, cố giữ giọng bình thường. Wardle nhìn lên, kinh ngạc, Strike quay lại, tay vẫn cầm thìa cà phê lơ lửng trong không khí.

“Đúng vậy,” tay cảnh sát đáp, nhìn cô chằm chằm. “Làm quái gì mà cô biết?”

“Tôi tìm ra diễn đàn đó hồi cuối tuần trước,” Robin nói. “Tôi nghĩ Khôngchốndungthân có thể là cô gái viết lá thư.”

“Lạy Chúa,” Wardle nói, hết nhìn Robin tới Strike. “Tụi tôi phải tuyển cô vô làm gấp.”

“Cô ấy có việc làm rồi,” Strike nói. “Tiếp đi. Kelsey đăng bài…”

“À, cuối cùng cô ta trao đổi địa chỉ email với hai người này. Không có gì đặc biệt có ích, nhưng tụi tôi đang xác định xem liệu họ đã gặp cô ta thật chưa, anh biết đó, gặp ngoài đời ấy,” Wardle nói.

Thật kỳ lạ, Strike nghĩ thầm, mấy tiếng ấy - khi hắn còn nhỏ vẫn được dùng để phân biệt giữa thế giới tưởng tượng của trẻ con và thế giới thật sự đáng chán của người lớn - giờ đây đã mang ý nghĩa là cuộc đời của một người bên ngoài mạng internet. Hắn đưa cà phê cho Wardle và Robin, rồi đi vào văn phòng bên trong lấy ghế, không muốn ngồi chung cái xô-pha đánh rắm với Wardle.

Khi Strike quay ra, Wardle đang đưa Robin xem mấy tấm chụp màn hình trang Facebook của hai người nọ.

Cô cẩn thận xem từng hình, rồi đưa cho Strike xem. Một người là phụ nữ, đẫy đà, gương mặt tròn trịa, da trắng nhợt nhạt, tóc đen cắt cúp tròn, đeo kính. Người kia là nam giới, tóc sáng màu, chừng hai mấy tuổi, hai mắt lệch.

“Bà ta viết blog về chuyển năng cái khỉ gió gì đấy, còn anh chàng này thì lên khắp diễn đàn hỏi nhờ chặt bớt mấy khúc của mình. Cả hai đều có vấn đề nghiêm trọng, theo tôi thấy. Nhận ra ai không?”

Strike lắc đầu, Robin cũng thế. Wardle thở dài rồi lấy mấy tấm hình lại.

“Hơi bị bó tay.”

“Còn những người đàn ông khác mà cô ta có liên hệ thì sao? Bạn trai hay thầy giáo ở trường chẳng hạn?” Strike hỏi, nhớ lại những nghi vấn nảy đến hôm thứ Bảy.

“À, người chị kể là Kelsey khoe có bạn trai bí mật, hai người chưa bao giờ được cho phép gặp. Hazel nghĩ rằng cậu bạn trai này không có thật. Tụi tôi có nói chuyện với vài người bạn học của Kelsey thì không ai từng thấy cậu này cả, nhưng tụi tôi vẫn đang điều tra tiếp.

“Nói chuyện Hazel,” Wardle tiếp, cầm tách cà phê lên, nhấp vài ngụm rồi nói, “Tôi có nói sẽ chuyển tin nhắn giùm chị ta. Chị ta muốn gặp anh.”

“Tôi?” Strike đáp, ngạc nhiên. “Tại sao?”

“Không biết,” Wardle nói. “Tôi nghĩ Hazel muốn thanh minh với tất cả mọi người, chị ta đang khổ sở lắm.”

“Thanh minh gì?”

“Chị ta đẩy cảm giác tội lỗi vì trước giờ cứ xem vụ Kelsey ưa chặt chân là kỳ quái, là trò gây sự chú ý, chị ta nghĩ rằng vì vậy mà Kelsey đi tìm người khác để giúp mình.”

“Chị ta biết là tôi chưa bao giờ hồi âm chứ? Biết tôi chưa bao giờ liên lạc với Kelsey chứ?”

“Ừ, biết hết, tôi có giải thích vụ đó rồi. Chị ta vẫn muốn nói chuyện với anh. Tôi chịu,” Wardle đáp, hơi sốt ruột, “anh nhận được cái chân em gái chị ta - anh biết người ta phản ứng sao khi bị sốc rồi đó. Với lại, ở đây là anh chứ gì nữa?” Wardle nói, giọng hơi gay gắt. “Chắc chị ta nghĩ rằng Thám Tử Đại Tài sẽ phá án trót lọt trong khi đám cảnh sát còn lúng ta lúng túng.”

Robin và Strike tránh không nhìn nhau, Wardle miễn cưỡng tiếp.

“Nói đúng ra tụi tôi đã có thể tiếp cận Hazel tốt hơn vậy. Đám tụi tôi hơi hung hăng khi hỏi chuyện bạn trai của chị ta. Vậy nên chị ta hơi bị dè chừng. Hazel có lẽ ưa anh dính vào: tay thám tử đã cứu được một người vô tội khỏi cảnh tù đày kia mà.”

Strike quyết định lờ đi hàm ý móc mỉa hơi tự ái đó.

“Đương nhiên tụi tôi phải hỏi chuyện cái tay sống chung với chị ta chứ,” Wardle giải thích với Robin. “Thủ tục điều tra nó vậy.”

“Vầng,” Robin đáp. “Đúng thế.”

“Không có người đàn ông nào khác trong đời Kelsey sao, trừ ông bồ của bà chị và cậu bạn trai giả định này?” Strike hỏi.

“Cô ta có đi gặp một nam chuyên viên tư vấn, một tay da đen gầy nhẳng, chừng năm chục tuổi, dịp cuối tuần Kelsey chết, tay này đi thăm gia đình ở Bristol, ngoài ra có một tay thủ lĩnh nhóm thanh niên ở nhà thờ, tên Darrell,” Wardle nói, “mập mạp, mặc quần yếm. Khóc lóc sướt mướt suốt cuộc phỏng vấn. Hôm Chủ Nhật Darrell có mặt ở nhà thờ; ngoài ra không có gì khác để xác minh, nhưng tôi không thể hình dung ra tay này cầm dao phay được. Hiện thời tụi tôi chỉ biết có vậy. Khóa học của Kelsey gần như toàn con gái.”

“Không có nam giới trong nhóm thanh niên ở nhà thờ sao?”

“Cũng gần như toàn con gái. Đứa con trai lớn nhất mười bốn tuổi.”

“Bên cảnh sát thấy sao vụ tôi gặp Hazel?” Strike hỏi.

“Tụi tôi không cấm cản gì anh được,” Wardle nói, nhún vai. “Tôi còn ủng hộ nữa, vì biết anh sẽ báo lại nếu có gì hữu ích, nhưng tôi nghĩ còn gì nữa đâu. Tụi tôi đã phỏng vấn tất cả, đã khám phòng của Kelsey, lấy laptop và thực lòng, tôi cá là không ai trong số những người đã được tra hỏi biết gì sất. Ai cũng nghĩ cô ta đi thực tập.”

Sau khi cảm ơn đã mời cà phê và mỉm cười thật ấm áp với Robin mà gần như không được đáp trả, Wardle ra về.

“Không đả động gì tới Brockbank, Laing hay Whittaker,” Strike càm ràm khi tiếng bước chân loang choang của Wardle yếu dần. “Còn cô chẳng thèm nói với tôi là đã lục lọi trên mạng,” hắn quay qua Robin.

“Tôi không có bằng chứng gì cho thấy đó là người viết thư,” Robin nói, “tôi chỉ nghĩ có thể Kelsey đã lên mạng để tìm kiếm sự giúp đỡ.”

Strike nhấc người đứng dậy, cầm tách cà phê từ bàn của Robin rồi đi thẳng về cửa, Robin bực bội gọi theo:

“Anh không quan tâm tới chuyện tôi sẽ kể hay sao?” Hắn quay lại, ngạc nhiên.

“Không phải vụ đó hả?”

“Không!”

“Vụ gì?”

“Tôi nghĩ tôi đã tìm ra Donald Laing.”

Strike không nói gì, chỉ đứng đó, ngẩn mặt ra, mỗi tay cầm một cái tách.

“Cô đã tìm được… cái gì? Làm sao?”

Robin bật máy tính lên, ngoắc Strike lại rồi bắt đầu gõ. Hắn đi vòng lại để nhìn qua vai cô.

“Đầu tiên,” cô nói, “tôi phải tra xem bệnh viêm khớp vẩy nến viết ra sao. Rồi… anh xem đây.”

Cô vừa mở ra một trang JustGiving chuyên kêu gọi quyên góp từ thiện. Một người đàn ông mắt trừng trừng nhìn ra từ tấm hình nhỏ đầu trang.

“Trời đất, đúng là hắn rồi!” Strike nói, lớn giọng đến nỗi Robin giật mình. Hắn đặt hai cái tách xuống rồi kéo ghế lại gần bàn, nhìn vào màn hình. Vô tình, hắn đánh đổ bó hoa hồng của Robin.

“Chết thật, xin lỗi…”

“Kệ nó,” Robin nói. “Anh ngồi đây. Để đó tôi dọn.”

Robin lùi ra ra ngoài, Strike ngồi vào ghế xoay của cô.

Tấm hình thật nhỏ, Strike nhấp chuột vào, phóng lớn lên. Gã người Scot đang đứng ở một chỗ trông như ban công chật chội, có lan can bằng kính dày màu xanh xanh, mặt nghiêm, dưới cánh tay phải kẹp nạng. Lớp tóc ngắn, cứng vẫn phủ thấp xuống trán nhưng dường như đã đậm màu hơn sau nhiều năm, không còn đỏ như lông cáo nữa. Râu cạo nhẵn nhụi, da mặt đầy rỗ. Mặt mày có vẻ đỡ sưng hơn trong tấm hình của Lorraine, nhưng gã đã phì ra thấy rõ, không còn thân hình săn chắc như tượng thần Atlas bằng đá dạo nọ, cái thời gặp mặt Strike trên võ đài. Laing mặc áo thun màu vàng, ở cánh tay phải có hình xăm hoa hồng, đã được sửa lại: một mũi dao chạy xuyên qua đó, mấy giọt máu nhỏ từ hoa xuống phía cổ tay. Đằng sau lưng Laing trên lan can có nền mờ mờ, giống hoa văn cửa sổ lấm tấm hai màu đen và bạc.

Gã đã dùng tên thật:

Chiến dịch từ thiện của Donald Laing

Tôi là một cựu quân nhân Anh quốc, hiện đang mắc bệnh viêm khớp vẩy nến. Tôi đang quyên góp cho hội Nghiên cứu Viêm khớp. Làm ơn hỗ trợ càng nhiều càng tốt.

Trang quyên góp được lập ra ba tháng trước. Laing đã quyên được 0 phần trăm trên tổng số mục tiêu một ngàn bảng.

“Không thèm bày trò gì để xin tiền,” Strike nhận xét. “Chỉ ngắn gọn ‘đưa đây’.”

“Không phải ‘đưa đây’,” Robin sửa lời hắn, ngẩng lên từ sàn nhà, cô đang lau khô nước cắm hoa bị đổ lai láng bằng giấy lau bếp. “Anh ta sẽ nộp cho từ thiện.”

“Đó là hắn nói.”

Strike nheo mắt nhìn họa tiết cửa sổ lấm tấm đằng sau lưng Laing trên ban công.

“Chỗ đó có khiến cô nghĩ tới gì không? Mấy cái cửa sổ sau lưng hắn đó?”

“Ban đầu tôi nghĩ tới tòa nhà Dưa Chuột,” Robin nói, ném đám khăn giấy vào thùng rác rồi đứng dậy, “nhưng họa tiết khác hẳn.”

“Không nói hiện đang sống ở đâu cả,” Strike tiếp, nhấp chuột khắp nơi trên trang để tìm thêm bất kỳ thông tin gì có thể. “JustGiving hẳn phải có chi tiết liên lạc của hắn ở đâu đó.”

“Dường như anh nghĩ mấy người ác không bao giờ đổ bệnh được hay sao,” Robin nói.

Cô xem đồng hồ.

“Mười lăm phút nữa tôi phải bám theo Bạch Kim. Tôi phải đi đây.”

“Ừ,” Strike nói, vẫn nhìn chằm chằm vào hình Laing. “Có gì nhớ nhắn, à nữa, tôi cần cô làm một chuyện.”

Hắn rút điện thoại ra khỏi túi.

“Brockbank.”

“Vậy anh vẫn nghĩ vẫn có khả năng là anh ta sao?” Robin hỏi, dừng tay khi đang mặc dở áo khoác.

“Có thể. Tôi muốn cô gọi cho hắn, cứ tiếp tục làm Venetia Hall, luật sư bồi thường thương tích.”

“Được rồi,” cô đáp, rút điện thoại ra và nhập vào đó số hắn vừa cho cô xem, nhưng dưới vẻ thản nhiên, thực ra Robin đang lặng lẽ ăn mừng. Venetia vốn là sáng kiến của cô, nhân vật cô tạo ra, và giờ đây, Strike đang chuyển toàn bộ hướng điều tra đó cho cô.

Đi được nửa đường trên phố Denmark Robin sực nhớ ra trong bó hoa hồng giờ đây đã tơi tả có một cái thiệp đính kèm. Cô đã bỏ lại nó sau lưng, vẫn chưa đọc.

òn nhìn cái chân. Giờ hắn để ý thấy bên dưới có một tờ giấy đánh máy. Vốn được đào tạo nghiệp vụ điều tra trong quân đội Anh quốc, Strike cố kìm ham muốn kéo tờ giấy ra đọc; hắn không thể can thiệp vào bằng chứng pháp y. Thay vì đó, hắn loạ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.