Nghiệp Ác

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 40 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
41

❊ ❊ ❊

See there a scarecrow

who waves through the mist.Nhìn kìa một con bù nhìn đang vẫy gọi trong sương mờ.

Blue Öyster Cult,

Out of the Darkness

Thế rồi tuần sau đó, mặc dù không chủ ý nhưng Strike và Robin gần như không chạm mặt nhau. Hai người theo dõi những địa điểm khác nhau, hầu như chỉ trao đổi thông tin qua điện thoại.

Như Strike đã đoán, căn hộ chung cư Wollaston Close và quanh đó không hề có tăm hơi tay lính cựu trung đoàn Kings Own Royal Borderer, nhưng Strike cũng chẳng thành công hơn khi đi canh me đối tượng ở Catford. Stephanie ra vào căn hộ bên trên hàng khoai chiên thêm vài lần nữa. Mặc dù hắn không thể ở đó suốt ngày đêm, Strike chắc rằng mình đã thấy hết tủ quần áo của cô ta: một vài cái áo thun bẩn thỉu và một cái áo khoác vải mỏng có mũ đã cũ mèm. Nếu quả đúng như Shanker đã đinh ninh, rằng cô ta là gái điếm, thì có lẽ Stephanie không thường xuyên hành nghề. Mặc dù cẩn thận không để cô ta thấy mình, Strike ngờ rằng nếu hắn có chường mặt ra đó thì cặp mắt trống rỗng của Stephaine cũng sẽ không ghi nhận được gì. Cặp mắt đó như đã khép lại, bên trong chỉ toàn bóng tối, không màng đến thế giới bên ngoài nữa.

Strike đã cố đoán xem liệu Whittaker cố thủ bên trong hay thường xuyên vắng nhà, nhưng căn hộ ở Catford Broadway không đăng ký điện thoại cố định và theo như liệt kê trên mạng thì thuộc sở hữu của một ông Dareshak nào đó, ông này hoặc là đang cho thuê nhà, hoặc là không đuổi được đám người tạm chiếm.

Một buổi tối, Strike đứng hút thuốc cạnh cửa sau nhà hát, quan sát cửa sổ sáng đèn và tự hỏi phải chăng mình đang tưởng tượng ra có bóng người di chuyển đằng sau đó; bất chợt, điện thoại rung lên. Hắn thấy tên Wardle.

“Strike nghe. Có gì không?”

“Có diễn biến mới,” tay cảnh sát đáp. “Có vẻ như ông bạn của mình vừa ra tay nữa.”

Strike chuyển điện thoại qua tai bên kia, né người đi đường.

“Nói đi.”

“Có người đâm một cô gái bán hoa ở Shacklewell, đâm xong cắt hai ngón tay làm kỷ niệm. Cố ý cắt – ép cánh tay xuống rồi chặt phăng.”

“Trời đất. Khi nào vậy?”

“Mười ngày trước – hai mươi chín Tháng Tư. Cô ta chỉ vừa tỉnh lại sau đợt hôn mê chỉ định.”

“Còn sống sao?” Strike nói, giờ đây hắn rời mắt hoàn toàn khỏi khung cửa sổ, chẳng rõ Whittaker có lấp ló đằng sau không. Hắn tập trung chú ý nghe Wardle.

“Phép màu thiệt,” Wardle nói. “Y đâm vào bụng dưới của nạn nhân, đâm thủng phổi, rồi chặt ngón tay. May phước làm sao không đâm trúng những bộ phận quan trọng. Tụi tôi đoán y nghĩ rằng cô ta đã chết. Cô ta dẫn y vào hẻm giữa hai tòa nhà để phục vụ bằng miệng, nhưng hai người bị quấy rầy: có hai sinh viên đi dọc Ngõ Shacklewell nghe tiếng cô ta hét, liền chạy tới xem có chuyện gì. Nếu chậm năm phút thì toi hẳn. Phải truyền máu hai lần mới giữ được mạng.”

“Rồi sao?” Strike nói. “Cô ta nói gì?”

“Thực ra cô ta giờ này thuốc men mụ người, không nhớ được vụ tấn công. Cô ta nghĩ hung thủ là dân da trắng cao to, đội mũ. Áo khoác tối màu. Cổ áo lật lên. Không thấy rõ mặt, nhưng cô ta nghĩ là dân miền Bắc.”

“Thật vậy sao?” Strike hỏi lại, tim hắn đập dồn dập.

“Cô ta nói vậy. Nhưng mà giờ còn lừ đừ lắm. À, với lại hung thủ có cứu cô ta khỏi bị xe đụng, đó là thứ cuối cùng mà cô ta còn nhớ. Y kéo ngược cô ta lên vỉa hè khi có xe tải chạy tới.”

“Ga lăng dữ vậy,” Strike nói, phả khói lên bầu trời chi chít sao.

“Ờ,” Wardle tiếp. “Thì y muốn còn nguyên hình nguyên dạng kia mà, đúng không?”

“Có dựng lại chân dung được không?”

“Tụi tôi sẽ cho họa sĩ đến gặp cô ta ngày mai, nhưng mà thực lòng cũng không hi vọng gì lắm.”

Strike đứng trong bóng tối, suy nghĩ thật nhiều. Hắn thấy rõ Wardle đã bị chấn động bởi vụ tấn công mới này.

“Có tin gì của mấy tên phía tôi không?” hắn hỏi.

“Chưa,” Wardle đáp cụt ngủn. Bực mình, Strike quyết định không hỏi dồn nữa. Hắn phải giữ đường dây mở với bên cảnh sát.

“Còn manh mối Devotee của anh thì sao?” Strike hỏi, trở lại nhìn cửa sổ căn hộ của Whittaker, dường như chẳng có gì thay đổi. “Vụ đó tới đâu rồi?”

“Tôi đang cố kéo đội an ninh mạng theo dõi hắn, nhưng họ nói là hiện giờ còn nhiều việc khác quan trọng hơn,” Wardle tiếp, giọng hơi chua chát. “Quan điểm của họ là tay này chỉ là hạng ruồi, loại đầu óc bệnh hoạn ưa rình mò hàng xóm thôi.”

Strike nhớ lại đó cũng là quan điểm của Robin. Dường như chẳng còn gì khác để nói. Hắn tạm biệt Wardle, rồi thả người trở lại vào hốc tường lạnh lẽo, tiếp tục hút thuốc và quan sát cửa sổ kéo rèm của Whittaker như lúc nãy.

Sáng hôm sau Strike và Robin tình cờ gặp nhau trong văn phòng. Strike vừa ra khỏi căn hộ với tập bìa chứa đầy hình Bố Già Chập Mạch kẹp dưới cánh tay. Hắn định đi thẳng ra ngoài chứ không ghé xuống văn phòng, nhưng nhác thấy Robin qua kính mờ, hắn đổi ý.

“Ê.”

“Chào anh.” Robin nói.

Gặp hắn cô vui hẳn, còn vui hơn khi thấy hắn đang mỉm cười. Gần đây hai người nói chuyện không được tự nhiên lắm. Strike mặc bộ com-lê tươm nhất, trông hắn có vẻ gọn gàng hơn.

“Sao hôm nay anh bảnh quá vậy?” cô hỏi.

“Họp đột xuất với luật sư: bà vợ của Bố Già Chập Mạch muốn tôi đưa họ xem tất cả những gì đã có được, hết thảy hình chụp ông ấy rình mò ở trường rồi đón đường bọn nhỏ. Khuya hôm qua bà ấy gọi điện cho tôi; ông chồng đã vác mặt tới nhà, say xỉn, dọa dẫm này kia, nên lần này bà ấy sẽ tung nguyên chưởng, cố xin tòa lệnh cấm tiếp xúc.”

“Như vậy có nghĩa là mình sẽ ngừng theo dõi ông ta?”

“Tôi không nghĩ vậy. Bố Già Chập Mạch dễ gì lẳng lặng bỏ cuộc,” Strike nói, xem đồng hồ. “À, suýt quên… Tôi còn mười phút, có tin cho cô đây.”

Hắn kể lại với cô vụ mưu sát cô gái bán hoa ở Shacklewell. Khi hắn nói xong, Robin trông có vẻ tỉnh táo, ngẫm ngợi.

“Y lấy ngón tay sao?”

“Đúng thế.”

“Anh nói… khi mình ở trong quán Feathers… anh nói là anh không nghĩ Kelsey là nạn nhân đầu tiên. Anh nói anh biết chắc hẳn y đã có tính toán… những việc y đã làm với nạn nhân.”

Strike gật đầu.

“Vậy cảnh sát đã bắt đầu tìm kiếm những vụ án mạng khác, cũng có tình tiết cắt xẻo cơ thể phụ nữ như thế chưa?”

“Chắc có,” Strike nói, hi vọng là đúng thế và tự nhắc mình sẽ hỏi Wardle. “Với lại,” hắn tiếp, “sau vụ này, kiểu gì họ cũng sẽ tìm.”

“Và nạn nhân không nghĩ mình có thể nhận dạng hung thủ?”

“Như tôi đã nói, y che kín mặt. Dân da trắng to con, áo khoác đen.”

“Vậy họ có lấy mẫu ADN nào từ nạn nhân không?” Robin hỏi.

Cùng lúc, cả hai nghĩ về trải nghiệm mà Robin đã phải chịu đựng trong bệnh viện sau vụ tấn công ấy. Đã từng điều tra án hiếp dâm, Strike biết rõ giấy tờ thủ tục. Robin đột nhiên não nề nhớ lại chuyện phải đi tiểu vào chai mẫu thử, một mắt húp híp sau cú đấm của kẻ hiếp dâm, cả người ê ẩm, họng sưng lên sau khi bị bóp cổ, rồi sau đó phải nằm xuống trên ghế khám phụ khoa, rồi nữ bác sĩ nhẹ nhàng tách hai đầu gối cô ra…

“Không,” Strike nói. “Hắn không… không có hiếp dâm. À, tôi phải đi đây. Hôm nay cô đừng mất công theo dõi Bố Già Chập Mạch làm gì: ổng biết bị mất uy rồi, nên tôi nghĩ sẽ không dám mò tới trường học đâu. Nếu được cô cứ theo dõi Wollaston…”

“Đợi chút! Ý tôi là, nếu anh có thời gian,” cô thêm vào.

“Được vài phút nữa,” hắn nói, lại xem đồng hồ. “Có chuyện gì vậy? Cô đã thấy Laing sao?”

“Không,” cô nói, nhưng tôi nghĩ… chỉ là một khả năng thôi… có lẽ mình đã có manh mối của Brockbank

“Cô nói giỡn sao!”

“Câu lạc bộ thoát y trên phố Commercial; tôi đã xem trước trên Google Street View rồi. Có vẻ bê bối lắm. Tôi gọi điện, hỏi gặp Noel Brockbank, một giọng nữ hỏi lại ‘Ai kia?’ rồi tiếp, ‘Ý cô là Nile hả?’ Rồi bà này lấy tay che ống nghe, nói một hồi với một bà khác, hỏi tay bảo vệ mới tên gì. Rõ là chỉ mới làm ở đó thôi. Vậy là tôi mô tả rồi bà ta nói, ‘Ờ đúng là Nile đó.’ Đương nhiên,” Robin tiếp, giọng tự trào, “có thể không phải là anh ta, có thể chỉ là một người tóc đen tên là Nile, nhưng khi tôi mô tả khuôn hàm dài, ngay lập tức, bà ta nói…”

“Cô giỏi nhập vai thật,” Strike nói, xem đồng hồ. “Tôi phải đi đây. Nhắn cho tôi địa chỉ câu lạc bộ này nhé?”

“Tôi nghĩ có khi tôi…”

“Không, tôi muốn cô cứ cố thủ ở Wollaston Close,” Strike nói. “Nhớ giữ liên lạc.”

Khi cánh cửa gương đóng lại sau lưng hắn, tiếng bước chân vang lên lanh canh xuống cầu thang sắt, Robin cảm thấy hài lòng với lời khen của sếp. Tuy vậy, cô đã hi vọng có cơ hội được làm một việc khác, thay vì cứ phải tốn công vô ích nhìn chằm chằm vào chung cư Wollaston Close hàng tiếng đồng hồ. Cô bắt đầu nghi ngờ rằng Laing chẳng hề có ở đó, mà tệ hơn nữa, rằng Strike đã biết vậy.

Cuộc họp với luật sư ngắn gọn nhưng được việc. Tay luật sư mừng rơn trước vô vàn bằng chứng Strike trình ra trước mắt anh ta, cho thấy Bố Già Chập Mạch đã liên tục vi phạm những thỏa thuận về nuôi con.

“Tuyệt vời,” anh ta cười tươi rói nhìn một tấm hình phóng lớn, chụp đứa con trai út đang rúm ró người, nước mắt đầm đìa trốn sau lưng cô giữ trẻ. Trong hình người cha gào thét, chỉ chỏ, gần như xáp tới sát người phụ nữ can đảm đó. “Tuyệt vời, tuyệt vời…”

Và rồi, nhác thấy vẻ mặt thân chủ, anh ta vội vã che giấu vẻ hớn hở trước hình ảnh một đứa trẻ đang sợ sệt, quay sang mời trà.

Một tiếng sau, Strike vẫn còn đóng bộ com-lê nhưng cà-vạt đã tháo ra đút túi, bám theo Stephenie vào trung tâm mua sắm Catford. Hắn đi dưới một bức tượng khổng lồ bằng sợi thủy tinh tạc hình con mèo đen đang nhe răng ngồi trên thanh rầm đỡ bắt ngang trên con hẻm dẫn vào trung tâm mua sắm. Khoảng cách từ bàn chân lửng lơ của mèo cho đến cái đuôi sinh động chỉ lên trời cao phải đến hai tầng nhà, con mèo dường như đang thủ thế để nhảy lên hay vồ lấy người đi mua sắm qua lại bên dưới.

Strike ngẫu nhiên quyết định bám theo Stephanie, trước đó hắn chưa từng bám gót kiểu này. Hắn định sẽ quay lại quan sát căn hộ sau khi đã biết rõ cô ta đang đi đâu và sắp gặp ai. Stephanie bước đi, gần như lúc nào cũng thế, với hai cánh tay ôm chặt quanh thân mình, như thể đang gắng gượng để đi tiếp. Cô mặc áo khoác mỏng có mũ màu xám quen thuộc, bên dưới là váy ngắn màu đen và quần tất bó sát. Hai chân như hai cái que trông càng mảnh khảnh hơn trong đôi giày thể thao thô cục. Stephanie ghé vào hiệu thuốc. Strike nhìn qua cửa sổ, thấy cô ta ngồi co ro trên ghế, đợi lấy thuốc theo toa, không nhìn ai, chỉ chằm chằm nhìn xuống chân. Khi đã nhận túi giấy trắng đựng thuốc, cô ta ra về, y như lúc đến, rảo bước dưới con mèo khổng lồ với bàn chân đung đưa, như thể đang quay về căn hộ. Tuy nhiên, Stephanie đi thẳng qua khỏi hàng khoai tây chiên ở Catford Broadway và một lúc sau thì rẽ phải ở Trung tâm Thực phẩm Afro Caribbean rồi biến mất vào tửu quán nhỏ có tên Catford Ram, xây chìm đằng sau lưng trung tâm mua sắm. Tửu quán này dường như chỉ có mỗi một cửa sổ, bên ngoài áp gỗ, nếu không có áp phích quảng cáo thức ăn nhanh, kênh Sky Sports và Wi-Fi thì khá giống với một cửa tiệm kiểu thời Victoria cỡ lớn.

Đường sá quanh đó được lót đá cho người đi bộ nhưng đã có một chiếc xe tải mini màu xám cũ kỹ đậu sẵn gần cửa quán. Strike nấp đằng sau xe, tính toán nước đi. Đối mặt với Whittaker lúc này chẳng có ích gì, tửu quán trông quá nhỏ, hắn sẽ không tránh mặt được ông cha dượng, nếu quả thật đó đúng là người Stephanie đang đi gặp. Hắn chỉ muốn có cơ hội đối chiếu bề ngoài hiện tại của Whittaker với tay đội mũ len và có lẽ là với cả tay mặc áo rằn ri từng ngồi nhìn quán the Court.

Strike đứng dựa vào chiếc xe tải, châm một điếu thuốc. Hắn chỉ vừa nhắm được một vị trí quan sát hơi xa một chút, để có thể nhìn ra Stephanie rời quán với ai thì đột ngột cửa sau chiếc xe tải nơi hắn đang nấp bật mở.

Strike hấp tấp lùi lại vài bước, bốn người đàn ông lồm cồm ra khỏi xe mang theo một màn khói mờ mịt với cái mùi nồng nặc đắng nghét như nhựa cháy. Tay lính cựu SIB nhận ra ngay là mùi cocaine bột hít.

Cả bốn đều nhếch nhác luộm thuộm, mặc áo thun quần jeans bẩn thỉu, khó mà đoán tuổi vì mỗi gương mặt đều gãy ngang và nhăn nheo trước tuổi. Hai kẻ trong đó có miệng hõm sâu phô lợi sún răng. Sau thoáng bất ngờ khi thấy kẻ lạ mặt trong bộ com-lê sạch sẽ đứng gần đến vậy, nhìn vẻ mặt giật mình của Strike, cả đám hẳn nghĩ rằng hắn không biết bên trong đang có chuyện gì, bèn đóng sầm cửa xe lại.

Ba trong số đó lảo đảo đi về tửu quán, nhưng người thứ tư đứng yên. Gã nhìn Strike chằm chằm, Strike trân mắt nhìn lại. Là Whittaker.

Gã to con hơn trong trí nhớ của Strike. Mặc dù hắn đã biết Whittaker cao gần bằng mình, hắn quên gã to con ra sao, với bờ vai rộng, khung xương đồ sộ dưới lớp da chằng chịt hình xăm. Gã mặc áo thun mỏng in logo của ban nhạc Slayer, vừa có vẻ quân ngũ vừa bí hiểm. Áo bị gió thổi dính sát vào người gã khi hai người đứng đối mặt, để lộ lằn xương sườn.

Gương mặt vàng vọt của Whittaker trông như bị đông lạnh khô, như quả táo già khọm, không còn cơ thịt, da rúm ró sát xương, gò má cao, cặp má hõm sâu. Mái tóc dày bắt đầu hói hai bên thái dương, từng lọn như đuôi chuột buông xuống quanh hai thùy tai bị kéo giãn, mỗi bên đeo một ống khuyên bạc xuyên qua. Hai người đứng đó, Strike trong bộ com-lê Ý, bảnh bao khác thường còn Whittaker, nồng nặc mùi cocaine mới hít, cặp mắt vàng vọt kiểu thầy tế dị giáo giờ đây nằm dưới hai mi mắt nhăn nheo, chảy xệ.

Strike không biết hai người nhìn nhau bao lâu, trong lúc đó, một chuỗi những suy nghĩ rành mạch nảy đến trong tâm trí hắn…

Nếu Whittaker là hung thủ, khi thấy Strike, gã hẳn sẽ hoảng loạn nhưng sẽ không quá ngạc nhiên. Nếu không phải là hung thủ, hẳn gã đã phải cực kỳ sốc khi gặp Strike đứng ngoài xe. Thế nhưng Whittaker chưa bao giờ cư xử như người thường. Gã lúc nào cũng thích tỏ ra ta đây cái gì cũng biết, luôn bình chân như vại.

Thế rồi Whittaker phản ứng và ngay lập tức Strike cảm thấy phản ứng đó hoàn toàn tất yếu. Whittaker nhe răng cười, để lộ hàm răng úa đen, và nỗi căm tức hai mươi năm trước dâng lên trong Strike, hắn chỉ muốn đấm vào mặt gã ngay.

“Ô hô nhìn kìa,” Whittaker khẽ nói. “Là Trung Sĩ Sherlock Shơ-liếc hẳn hoi.”

Gã quay đầu lại và Strike thấy lớp da đầu lộ ra sáng bóng dưới chân tóc thưa dán. Hắn thấy hơi thích thú trước ý nghĩ Whittaker đang bị hói. Gã cha dượng vô cùng ngạo mạn. Hẳn gã chẳng ưa gì chuyện bị hói.

“Banjo!” Whittaker hét gọi kẻ cuối cùng trong đám ba người đi trước, tên này chỉ vừa đến quán. “Mang nó ra ngoài này!”

Nụ cười của gã vô cùng xấc xược, thế nhưng cặp mắt điên dại cứ liếc lia lịa từ xe tải đến Strike rồi quay lại chỗ tửu quán. Mấy ngón tay cáu ghét cứ co duỗi. Mặc dù ra vẻ vô tư lự, gã đang dè dặt. Tại sao gã không hỏi Strike ở đó làm gì? Hay gã đã biết rồi?

Tay đàn em tên Banjo quay lại, nắm cổ tay gầy gò của Stephanie kéo ra khỏi quán. Trong tay kia cô ta vẫn còn giữ chặt cái túi giấy trắng từ hiệu thuốc. Cái túi trông sạch sẽ trắng tinh khi đặt gần áo quần bẩn thỉu của Stephanie và Banjo. Một sợi dây chuyền vàng nảy lên quanh cổ cô.

“Tại sao…? Cái gì thế này…?” Cô ta rên ư ử, không hiểu việc gì đang xảy ra.

Banjo tống Stephanie đến cạnh Whittaker.

“Mua tao một ly,” Whittake lệnh cho Banjo, tay này cung cúc đi ngay. Whittaker trượt bàn tay ra sau cái cổ gầy gò của Stephanie, cô ta ngước nhìn hắn với sự ngưỡng mộ tràn trề. Cũng như Leda trước đó, cô ta thấy ở Whittaker những điều tuyệt vời nhưng lại hoàn toàn vô hình với Strike. Rồi mấy ngón tay Whittaker siết chặt lấy cổ cô gái, cho đến lúc lớp da quanh đó trắng bệch ra, gã bắt đầu lắc lư cổ cô, không quá mạnh đến nỗi đánh động người qua đường, nhưng vừa đủ lực để khiến vẻ mặt cô ngay tức thời chuyển thành sợ hãi tột cùng.

“Biết chuyện gì không?”

“Chuyện gì… gì vậy?” Stephanie lắp bắp. Mấy viên thuốc lắc lạo xạo trong túi giấy trắng.

“Thằng này!” Whittaker nói nhỏ. “Là cái thằng mày vẫn quan tâm đó, đĩ con thối tha…”

“Thả cô ta ra,” Strike lên tiếng.

“Tao nghe lệnh mày sao?” Whittaker khẽ hỏi, miệng cười hềnh hệch, mắt man dại.

Đột ngột, thô bạo, gã nắm lấy cô Stephanie bằng cả hai tay, nâng cô ta lên trong không khí, Stephanie vùng vẫy, cái túi giấy rơi xuống vỉa hè, chân huơ loạn, mặt tím tái.

Không suy nghĩ, không tính toán. Strike đấm Whittaker thật lực vào bụng, khiến gã ngã ra sau, kéo theo Stephanie; trước khi Strike kịp làm gì, hắn nghe thấy tiếng đầu cô đập lên mặt đường bê tông. Tạm thời hụt hơi, Whittaker cố gắng đứng dậy, một tràng chửi rủa tục tĩu tuôn ra giữa hai hàm răng ố đen. Trong khi đó Strike nhác thấy ba kẻ đồng bọn của Whittaker, dẫn đầu là Banjo đang hùng hục ra khỏi quán: chúng đã thấy mọi việc qua cửa sổ tù mù. Một đứa cầm theo lưỡi dao ngắn đã rỉ sét.

“Chơi đi!” Strike thách, hắn đứng yên đó, dang hai tay ra. “Kêu cảnh sát tới ổ ma túy di động của tụi mày đi!”

Whittaker, vẫn đang hụt hơi dưới đất, đưa tay ra hiệu cho đám lâu la đứng yên không manh động. Xưa nay Strike chưa bao giờ thấy gã tỏ ra khôn ngoan thế bao giờ. Những gương mặt bắt đầu xuất hiện ở cửa sổ tửu quán.

“Mẹ mày… khốn kiếp… mẹ… mẹ… mày.” Whittaker rít lên.

“Ừ, đúng rồi, nói chuyện mẹ miếc đi,” Strike nói, kéo Stephanie đứng dậy. Máu hắn chảy rần rần trong tai. Hắn ngứa ngáy muốn tông Whittaker cho đến khi bộ mặt vàng ệch đó thành cám. “Hắn ta giết mẹ tôi,” Strike nói với cô gái, nhìn thẳng vào cặp mắt trống rỗng của cô ấy. Hai cánh tay cô gầy đến nỗi bàn tay hắn nắm gần trọn. “Cô có nghe không? Hắn ta đã từng giết một phụ nữ. Có khi là hơn vậy.”

Whittake cố chụp lấy đầu gối Strike kéo hắn xuống; Strike xô gã ra, vẫn giữ lấy Stephanie. Dấu tay Whittaker đỏ au trên cần cổ trắng của cô gái, sợi dây chuyền cũng in dấu đỏ, rõ cả mặt dây chuyền hình trái tim méo mó.

“Đi theo tôi, ngay bây giờ,” Strike nói. “Hắn là quân giết người. Có nhiều nhà lánh nạn cho phụ nữ lắm. Tránh xa hắn ra.”

Cặp mắt cô gái như hai lỗ khoan mở vào màn tối thăm thẳm vô chừng. Cứ như hắn vừa hứa cho cô một con ngựa thần: với cô, lời đề nghị của hắn điên rồ, vượt ra ngoài những thứ khả dĩ. Và thật đáng kinh ngạc, mặc dù vừa bị Whittaker bóp cổ đến nghẹn lời, Stephanie vùng khỏi Strike như thể hắn là một tên bắt cóc, lập cập chạy đến với Whittaker rồi khum người che cho gã, mặt dây chuyền trái tim méo mó đung đưa.

Whittaker để Stephanie đỡ mình đứng dậy, quay sang nhìn Strike, xoa chỗ bị đấm trên bụng, rồi, theo kiểu man dại vốn có, gã bắt đầu cười đành đạch như đàn bà. Whittaker đã thắng: cả hai đều biết. Stephanie đang bám lấy gã như thể gã vừa cứu cô ta. Gã luồn ngón tay cáu ghét sâu trong tóc Stephanie rồi kéo cô về mình, hôn cô, thọc lưỡi sâu xuống cổ họng cô, nhưng với bàn tay còn lại, gã ra dấu cho đám đàn em đang đứng xem trở vào xe tải. Banjo leo lên ghế lái xe.

“Tạm biệt, trai cưng của mẹ,” Whittaker thầm thì với Strike, đẩy Stephanie vào sau xe tải. Trước khi cửa xe đóng lại che đi những tràng tục tĩu và rú rít của đám đàn em, Whittaker nhìn thẳng vào mắt Strike và làm động tác cứa cổ quen thuộc trong không khí, cười hềnh hệch. Chiếc xe chuyển bánh.

Strike đột nhiên ý thức được có nhiều người đang đứng quanh hắn, tất cả nhìn hắn bằng cái nhìn trơ trơ nhưng thảng thốt của khán giả khi đèn sân khấu đột ngột sáng lên. Những gương mặt vẫn ép vào cửa sổ tửu quán. Hắn chẳng còn gì để làm ngoài chuyện cố nhớ biển số xe của chiếc xe tải cũ mèm trước khi nó rẽ qua góc đường. Khi hắn rời khỏi hiện trường, bừng bừng tức tối, đám người hiếu kỳ cũng tản ra, chừa lối cho hắn.

òn nhìn cái chân. Giờ hắn để ý thấy bên dưới có một tờ giấy đánh máy. Vốn được đào tạo nghiệp vụ điều tra trong quân đội Anh quốc, Strike cố kìm ham muốn kéo tờ giấy ra đọc; hắn không thể can thiệp vào bằng chứng pháp y. Thay vì đó, hắn loạ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.