Trong suốt hai ngày tiếp theo, tôi cố gắng đi hỏi tất cả những người có quen biết trực tiếp và gián tiếp với Nola. Erne Pinkas, một lần nữa, đã cho tôi sự giúp đỡ quý giá trong việc này: khi tìm thấy trong kho thông tin lưu trữ của thư viện cuốn kỉ yếu của trường trung học Aurora năm 1975, với cuốn sổ danh bạ và internet, tôi dựng lên được danh sách các thông tin liên lạc hiện tại của phần lớn những người bạn học cùng lớp với Nola hiện đang còn sinh sống trong vùng. Không may là hướng nghiên cứu này không mang lại kết quả khả quan: hiện nay, tất cả những người này đã ở vào tầm tuổi năm mươi, nhưng chỉ có thể kể lại cho tôi nghe toàn những kỉ niệm trẻ con, không có ích gì giúp cho cuộc điều tra có thể tiến triển thêm. Đến tận khi tôi phát hiện ra trong danh sách một cái tên mà không phải là tôi không biết: Nancy Hattaway. Chính là tên của người bạn mà Harry đã nói với tôi rằng Nola dùng làm bằng chứng ngoại phạm cho vụ đi chơi bí mật của họ ở Rockland.
Theo thông tin ông Pinkas cung cấp, Nancy Hattaway hiện làm chủ một cửa hàng may vá và ghép vải tạo hình, nằm trong khu tổ hợp công nghiệp phía ngoại ô, trên đường 1 theo hướng đi Massachusetts. Lần đầu tiên tôi đến đó là thứ Năm ngày 26 tháng Sáu năm 2008. Cửa hàng rất đẹp, phía trước sơn màu sặc sỡ, nằm giữa của hàng bán đồ ăn vặt và hàng tạp hóa. Người duy nhất tôi thấy trong cửa hàng là một phụ nữ khoảng năm mươi, tóc ngắn muối tiêu. Bà đeo kính lão, ngồi bên bàn làm việc, chào hỏi tôi rất lịch sự. Sau đó, tôi mới hỏi:
– Có phải cô là Nancy Hattaway?
– Chính là tôi đây, cô ấy vừa trả lời vừa đứng dậy. - Chúng ta có quen biết nhau không nhỉ? Tôi trông anh quen quen.
– Tôi tên là Marcus Goldman. Tôi là…
– Nhà văn, cô Nancy cắt lời tôi. Bây giờ thì tôi nhớ rồi. Có tin đồn anh hỏi rất nhiều về Nola. Cô ấy tỏ ý cảnh giác, nói thêm ngay vẻ rào trước đón sau. Tôi nghĩ anh đến đây không phải để ghép vải.
– Chính xác. Tin đồn tôi hỏi nhiều về cái chết của Nola Kellergan cũng đúng luôn!
– Thế có liên quan gì tới tôi?
– Nếu cô đúng là người tôi nghĩ, thì cô quen biết rất rõ với Nola. Khi các cô mười lăm tuổi.
– Ai nói với anh như vậy?
– Harry Quebert.
Cô Nancy đứng dậy khỏi ghế, đi xăm xăm ra cửa. Tôi nghĩ cô ấy chuẩn bị đuổi tôi ra ngoài, thế nhưng cô lại treo biển “Đóng cửa” lên rồi đẩy then chốt cửa lại. Sau đó, cô ấy quay về phía tôi và hỏi:
– Anh Goldman, anh muốn uống cà phê thế nào?
Chúng tôi ngồi nói chuyện hơn một tiếng đồng hồ phía sau cửa hàng. Đó đúng là Nancy mà Harry đã kể cho tôi nghe, là bạn gái thân của Nola vào thời kì đó. Cô chưa lập gia đình lần nào nên vẫn giữ nguyên tên họ thời con gái.
– Cô chưa bao giờ đi xa khỏi Aurora à? Tôi hỏi.
– Chưa bao giờ. Tôi quá gắn bó với thành phố này. Làm thế nào mà anh tìm ra tôi?
– Chủ yếu nhờ vào internet. Internet tạo ra nhiều điều kì diệu.
Cô tỏ ý đồng tình.
– Thế nào, cô hỏi, cụ thể anh muốn biết điều gì, hả anh Goldman?
– Cứ gọi tôi là Marcus. Tôi cần tìm người kể cho tôi nghe về Nola.
Cô mỉm cười.
– Nola và tôi học chung một lớp hồi cấp ba. Ngay từ khi cô ấy tới Aurora, chúng tôi đã chơi thân với nhau. Chúng tôi còn ở gần nhà nhau, trên Terrace Avenue, cô ấy rất hay tới nhà tôi chơi. Nola bảo cô ấy thích đến nhà tôi vì tôi có một gia đình bình thường.
– Bình thường? Nghĩa là thể nào?
– Tôi nghĩ anh đã gặp cha Kellergan…
– Vâng.
– Cha Kellergan là người đàn ông hà khắc. Khó mà tưởng tượng ông ta lại có đứa con gái như Nola: thông minh, dịu dàng, tốt bụng, luôn cười tươi tắn.
– Điều cô nói với tôi liên quan tới mục sư Kellergan thật là kì lạ, cô Hattaway ạ. Cách đây vài tuần, tôi có gặp ông ấy, tôi có cảm giác ông ấy là người khá dịu dàng.
– Ông ấy có thể tạo ra ấn tượng ấy, ít nhất là trước mặt công chúng. Ông ấy từng được mời tới để cứu vãn cho tòa thánh St James đang dần trở nên hoang phế. Trước đó, có lẽ ông ấy cũng từng làm nên những điều kì diệu ở Alabama. Quả thực, sau khi ông ấy tiếp quản công việc, tòa thánh St James nhanh chóng chật ních con chiên vào mỗi sáng Chủ nhật. Nhưng ngoài chuyện đó ra, thì rất khó mà biết có những chuyện gì thực sự xảy ra trong nhà gia đình Kellergan…
– Cô nói vậy nghĩa là sao?
– Nola bị đánh đập tàn nhẫn.
– Cái gì?
Theo tính toán của tôi, thời kì liên quan đến câu chuyện Nancy Hattaway kể lại diễn ra từ thứ Hai ngày 7 tháng Bảy năm 1975, có nghĩa là đúng vào thời kì mà Harry cố gắng xa lánh Nola.