CHƯƠNG MƯỜI BA
Đường thoát nước cũ. - Lối đi ngầm. - Những nhát cuốc chim. - Lâu đài đá hoa cương.
Bấy lâu nay Cyrus Smith vẫn muốn tìm một chỗ ở mới vừa thuận tiện vừa an toàn hơn để đề phòng thú dữ, hoặc cuộc tấn công bất trắc của bọn cướp biển. Ông cùng những người bạn của mình đi nghiên cứu hồ Grant, hy vọng tìm được ở đây một cái động nào đấy. Ông phát hiện hồ có đường nước thông xuống biển, và điều đó làm ông nảy ra ý định nghiên cứu và sử dụng đường thông ấy làm chỗ ở. Và, chất nổ nitroglixerin mới điều chế đã được kỹ sư đem ứng dụng ngay vào việc phá bức tường đá hoa cương cho nước hồ thoát ra lối khác, để lộ lối thông xuống biển.
Nab và Harbert vào rừng lấy những cành cây có nhựa làm đuốc soi đường cho cả toán vào hang. Họ dò đi rất chậm chạp, ai nấy đều hồi hộp khi đi sâu vào lòng dãy núi đá, nơi lần đầu tiên con người đặt chân đến, và hẳn là mỗi người trong số họ đều thoáng nghĩ rằng ở một xó xỉnh nào đấy của con mương ngầm thông với đại dương này có con ngáo ộp hay một con quái vật khổng lồ khác đang ẩn náu. Cần phải di chuyển thận trọng. Tuy nhiên, đã có con Top chạy trước nên có thể trông cậy vào sự thính nhạy và sáng trí của nó: trường hợp có nguy hiểm nó sẽ báo động.
Những người di dân đi xuống mỗi lúc một sâu hơn. Bỗng có những âm thanh nào đó từ sâu dưới đường thông vẳng lên khiến họ chú ý. Mọi người dừng lại nghe ngóng. Những âm thanh ấy vẳng đến theo hành lang đá nghe rõ mồn một.
- Con Top sủa đấy! - Harbert kêu lên.
- Ừ, - Pencroff đáp, - Mà nó sủa mới ghê chứ! Đúng là con chó dễ thương của chúng ta hoá điên rồi!
- Chúng ta có vũ khí - gậy bịt sắt đây, - Cyrus Smith nói, - Hãy cẩn thận đề phòng. - Tiến bước!
Cyrus và các bạn lao đến cứu con Top. Tiếng sủa của nó mỗi lúc một rõ hơn. Và trong tiếng sủa đứt quảng của nó cảm thấy có sự giận dữ khác thường. Có thể nó đã vồ được một con thú nào đó khiến nó ngẫu nhiên trở nên sợ hãi chăng? Trong nỗi lo âu không nén nổi, những người bộ hành hoàn toàn không nghĩ tới nguy hiểm có thể đe dọa họ. Họ không phải tụt xuống một cách đơn thuần nữa, mà lăn theo đáy trơn tuột của đường mương, vài giây sau đã xuống sâu hơn 50 fut và thấy con Top.
Ở nơi đây đường thông dẫn vào một cái hang to, rất đẹp mà con Top đã tìm được và sủa lên một cách dữ tợn. Pencroff và Nab huơ đuốc soi tất cả những chỗ nhô ra và hõm vào trên các vách hang bằng đá hoa cương, còn Cyrus Smith, Gédéon Spilett và Harbert thì giơ gậy bịt sắt lên, sẵn sàng nghênh chiến với bất kỳ kẻ thù nào. Nhưng, cái hang lớn hoá ra hang trống. Thế mà sao con Top vẫn cứ sủa như điên dại? Dỗ dành, đe dạo cũng không thể làm cho nó yên đi được.
- Có lẽ đâu đó ở đây có lối nước bờ hồ chảy ra biển. Top, hãy tìm đi, tìm đi! - Cyrus Smith nói.
Con chó rũ mình và lao về phía cuối hang, ở đó nó lại sủa còn to hơn nữa.
Cyrus Smith lấy một cành cây đang cháy vứt xuống hố sâu. Do rơi xuống nhanh nên cành cây cháy tợn, soi rõ lòng giếng. Sau đó, ngọn lửa bắt đầu run rẩy và tắt ngấm - hẳn là cành cây đã chạm nước, nghĩa là đã rơi xuống đến biển.
Sau khi tính thời gian cành cây rơi, Cyrus Smith đã xác định được độ sâu của giếng nước chừng chín mươi fut.
Vậy là nền của hang đá hoa cương ở độ cao cách biển chín mươi fut.
- Đây chính là chỗ ở của chúng ta, - Cyrus Smith nói.
- Nhưng, hình như có con vật nào đó đã sống ở đây, - Gédéon Spilett nhận xét. Sự tò mò của anh ta vẫn chưa được thoả mãn.
- Thì đã sao, chủ cũ là một loài lưỡng thê hay một sinh vật khác đã nhường chỗ cho chúng ta, còn bản thân nó thì thoát xuống giếng rồi, - kỹ sư đáp.
- Nhưng dầu sao tôi vẫn cứ muốn ở chỗ con Top sủa cách đây mười lăm phút, - chàng thủy thủ nói. - Đâu phải uổng công mà con chó sủa dữ vậy!
Cyrus Smith nhìn con chó của mình, và nếu như những người bạn của ông lúc ấy đứng gần ông hơn, họ sẽ nghe thấy ông nói nhỏ
- Phải, tôi nghĩ con Top biết nhiều thứ. Biết hơn chúng ta nhiều!
Hoá ra cái hang tìm được đáp ứng hầu như toàn bộ các yêu cầu của những người di dân. Ở đây có thể dùng gạch để xây ngăn ra vài “phòng”, và thế là họ đã có cái nhà nếu không phải thực sự thì ít nhất cũng là một chỗ ở rộng rãi.
Quả thật còn hai điều khó phải giải quyết: làm sao có ánh sáng cho cái hang lớn kín trong núi và làm lối vào thế nào cho tiện? Không thể nghĩ đến chuyện đục lỗ ở bên trên được, vì lớp đá hoa cương trên vòm hang rất dày. Vậy nếu đục một cái cửa sổ ở phía thành trước quay ra biển có được không? Cyrus Smith đã nghiên cứu và xác định được rằng vách tường trước cửa hang không dày lắm. Mà nếu đã đục được cửa sổ thì cũng có thể đục được cả cửa ra vào, làm một cái thang ở bên ngoài, và khi đó lối vào sẽ thuận tiện hơn.
- Thế thì được rồi, thưa ngài Cyrus, - bắt tay làm thôi! - Pencroff trả lời. - Tôi có cuốc chim đây. Ngài cứ yên tâm, chúng tôi sẽ đục được cái cửa sổ con. Vậy nên đục ở chỗ nào?
- Chỗ này đây, - kỹ sư đáp và chỉ cho lực sĩ Pencroff một cái hủm khá sâu, nhờ vậy chắc chắn độ dày của bức tường ở đó bớt đi.
Hai giờ sau, ô cửa sổ được đục xong qua lớp đá dày ba fut. Pencroff reo lên: Hoan hô! Hoan hô! Hoan hô!
Cyrus Smith nhìn vào cái lỗ được đục trên độ cao chín mươi fut. Ông trông thấy dải bờ cát, hòn đảo nhỏ Cứu thoát, khoảng mênh mông của đại dương.
Những luồng ánh sáng ùa vào hang, và trước mặt những người di dân mở ra một cảnh tượng hùng vĩ. Họ lặng đi vì mê thích. Họ đã tưởng tìm được một hang nhỏ, thì trước mặt họ lại hiện lên một lâu đài nguy nga, và Nab đã bỏ mũ ra, y như anh đang ở trong nhà thờ vậy:
- Ồ, các bạn của tôi ơi! - Cyrus Smith thốt lên, - Chúng ta sẽ cho ánh sáng, nhiều ánh sáng vào trong lòng bức thành đá hoa cương này; phía bên trái, chúng ta sẽ làm các phòng ở, kho tàng, công xưởng, còn nơi tráng lệ này đây sẽ là phòng làm việc và bảo tàng của chúng ta.
- Chúng ta sẽ đặt tên cho cái hang này như thế nào? - Harbert hỏi.
- “Lâu đài đá hoa cương” - Cyrus Smith đáp, và mọi người đã chào đón cái tên gọi ấy bằng những tiếng “hoan hô!” mới.
Sau đó, họ đã trèo theo đường thoát nước, ngược lên phía bờ hồ, Con Top lần này đi khoá đuôi và, thật là lạ, thỉnh thoảng nó vẫn sủa lên một cách thật giận dữ…