CHƯƠNG NĂM
Cầu qua sông Tạ ơn. - Cao nguyên Tầm nhìn biến thành đảo. - Cầu nâng. - Những con la rừng. - Ra cảng Khí cầu.
Thế là những người khai khẩn đảo Lincoln đã giành lại được chỗ ở của mình.
Phần cuối ngày họ đã đem các xác vượn vào rừng chôn; sau đấy họ thu dọn lại trật tự trong nhà đã bị các vị khách không mời mà đến làm đảo lộn lung tung, nhưng hầu như không bị phá phách cái gì. Nab dùng các thứ dự trữ trong kho nấu bữa ăn trưa ngon lành.
Jup không bị lãng quên. Chú được ăn ngon lành những hạt bá hương, và các loại quả, củ. Pencroff cởi trói tay cho chú, nhưng quyết định không cởi trói chân cho đến khi tin chắc rằng chú biết nghe lời.
Trước khi đi ngủ, Cyrus Smith và các bạn của ông ngồi bàn một số kế hoạch cần phải thực hiện nhanh chóng hơn.
Họ thấy việc cấp bách nhất là bắc cầu qua sông Tạ ơn - cần phải thiết lập sự giao thông giữa Lâu đài đá hoa cương và phần nam của đảo; kế đến là xây dựng trại nuôi cừu và các giống vật khác mà họ đã quyết định thuần hoá.
Sau khi thực hiện hai kế hoạch đó, những người khai khẩn sẽ giải quyết được vấn đề bức bách nhất là may sắm quần áo. Thật vậy, vỏ khí cầu sẽ được chở qua cầu một cách dễ dàng, từ đấy sẽ có những bộ quần áo tuyệt đẹp, còn ở trại nuôi cừu thì sẽ có thể cắt lông để may quần áo rét.
Cyrus Smith dự định xây dựng trại chăn nuôi… ở cạnh nguồn suối Đỏ, gần các bãi chăn trên núi tha hồ cỏ tươi non. Con đường giữa cao nguyên Tầm nhìn và nguồn suối Đỏ hầu như đã được hình thành, còn khi nào đóng được chiếc xe kéo hoàn thiện hơn thì việc di chuyển của họ sẽ đỡ vất vả hơn, nhất là nếu họ bắt được con vật nào đó để kéo xe. Để tiện cho việc chăm sóc của Nab, chuồng nuôi gia cầm được đặt gần đường tháo nước. Họ đã quyết định thử thuần hoá một cặp chim giấu đuôi cái và đực mới bắt được trong một chuyến thám hiểm gần đây. Kỹ sư cũng cho làm chuồng để nuôi bồ câu rừng.
Sáng mồng 3 tháng mười một. Tất cả những người khai khẩn đều phải tham gia vào công việc quan trọng là xây dựng chiếc cầu qua sông Tạ ơn. Từ lâu đài đá hoa cương tới cảng Khí cầu chỉ có ba dặm rưỡi: giữa hai điểm ấy làm một con đường cho xe kéo đi chẳng khó khăn gì.
Những người xây dựng vào rừng chọn cây, ngả xuống, chặt cành, cưa thân cây ra thành các dầm, thanh và ván lát cầu. Phần cầu sát bờ sông Tạ ơn họ quyết định làm cố định, còn nửa bên trái của cầu thì có thể nâng lên bằng đối trọng giống như cửa cống.
Công việc tất nhiên là phức tạp, sông ở đây rộng tới tám mươi fut. Ở phần cần cố định họ phải đóng cọc, muốn vậy lại phải làm búa. Các nhà xây dựng đã dùng cọc để làm các mố cầu, do đó cầu có thể chịu được trọng tải lớn.
May sao, họ không thiếu thứ gì, kể cả dụng cụ, lẫn đinh và óc sáng tạo. Kỹ sư am hiểu công việc, còn các bạn của ông sau bảy tháng qua cũng đã tiếp thu được nhiều kỹ năng lao động và bây giờ giúp đỡ ông rất sốt sắng.
Vừa làm Cyrus Smith vừa trao đổi với các bạn về một kế hoạch mà ông đã nghĩ đến từ lâu. Thực hiện kế hoạch đó rất dễ và nó sẽ đem lại lợi ích lớn lao cho cả vùng di dân. Kế hoạch đó là ngăn cách cao nguyên Tầm nhìn với thế giới bên ngoài, đảm bảo cho nó được an toàn, tránh khỏi sự tấn công của kẻ thù bốn chân và hai chân. Như vậy, Lâu đài đá hoa cương, Lán tạm, sân nuôi gia cầm và toàn bộ phần trên cao nguyên dự tính dùng để gieo trồng đều được bảo vệ khỏi những kẻ tham lam đột nhập.
Thực hiện một dự án như vậy khá đơn giản, và đây là những cơ sở mà kỹ sư đã dự tính hành động.
Cao nguyên đã được ngăn cách sẵn từ ba phía bởi hồ nước và hai con sông nhân tạo và tự nhiên.
Ở phía Tây Bắc, hồ Grant trải rộng mênh mông, bờ hồ đi từ vịnh nhỏ, chỗ đường thoát nước cũ, tới nơi được phá bằng mìn ở bờ phía Đông để hạ mực nước trong hồ.
Từ chỗ phá này, ở phía Bắc của cao nguyên đã hình thành một thác nước đổ xuống biển; dòng nước tiếp tục chảy theo sườn núi và bờ cát. Chỉ cần đào sâu dòng suối nhân tạo này trên suốt đường chảy của nó là sẽ thành con hào ngăn thú dữ.
Dọc theo suốt mé phía Đông cao nguyên từ cửa con suối trên đến cửa sông Tạ ơn đã có biển bảo vệ.
Cuối cùng, ở phía nam cao nguyên đã được án ngữ bởi hạ nguồn sông Tạ ơn, từ cửa sông tới chỗ uốn khúc, nơi những người khai khẩn đảo đang định bắt cầu.
Như vậy là chỉ còn lại có mé Tây cao nguyên, giữa chỗ sông uốn khúc và bờ hồ phía Nam; đoạn này dài chừng một dặm trống trải, có thể bị bất kỳ cuộc xâm nhập nào. Những người khai khẩn đảo cần phải đào một cái hào rộng và sâu, dẫn nước hồ vào, làm một đường thoát nước thứ hai, nhưng lần này thì thoát ra phía sông Tạ ơn. Tất nhiên, mực nước trong hồ vì vậy mà bị hạ thấp xuống, nhưng Cyrus Smith đã trù tính rằng con suối Đỏ sẽ cung cấp đủ toàn bộ số nước để thức hiện ý định của ông ấy.
- Như vậy là, kỹ sư nói thêm, - cao nguyên Tầm nhìn sẽ biến thành hòn đảo thực sự, được bao bọc tứ phía bằng nước, còn việc lưu thông với các vùng lãnh địa còn lại của chúng ta thì sẽ có thể thực hiện được nhờ nguyên một hệ thống cầu, một chiếc ta sẽ bắc qua sông Tạ ơn, hai chiếc cầu nhỏ ta đã làm ở ngay đầu thác nước và nơi nó đổ ra biển, và, cuối cùng, chúng ta sẽ xây dựng thêm hai chiếc cầu nhỏ nữa - một cái bắc qua hào mà theo tôi thì cần phải đào, còn cái thứ hai - bắc qua sông Tạ ơn. Như vậy, nếu tất cả cầu lớn cầu nhỏ đều là cầu nâng thì sẽ không có kẻ nào có thể thọc được vào cao nguyên Tầm nhìn.
Cyrus Smith đã vẽ bản đồ cao nguyên để giải thích rõ hơn tất cả những điều trên cho các bạn của mình nghe, và họ đã hiểu ngay ý đồ của ông, nhất trí tán thành ý đồ ấy. Pencroff huơ huơ rìu hét to:
- Cầu trước hết!
Và suốt ba tuần liền họ miệt mài bắc cầu qua sông Tạ ơn. Họ ăn cơm trưa ở ngay nơi làm việc. Thời tiết rất tốt nên chỉ đến bữa tối họ mới trở về.
Trong thời gian ấy mọi người đều tin chắc rằng chú Jup đã thích nghi dễ dàng hoàn cảnh mới và quen với các ông chủ mà chú thường nhìn với một vẻ hết sức tò mò. Song, vì phòng xa nên Pencroff vẫn chưa chịu cởi trói hết cho chú; chàng quyết định đợi - và điều ấy có lý - đến khi nào xong các công trình và cao nguyên trở thành nơi bất khả xâm phạm, chú không thể chạy trốn được, hãy hay. Top và Jup kết bạn với nhau và thích chơi với nhau, mặc dầu Jup nói chung lúc nào cũng làm bộ rất quan trọng.
Ngày 20 tháng mười một, họ hoàn thành việc xây dựng cầu. Phần nâng được cân bằng bằng các đối trọng và chỉ cần một lực không lớn lắm cũng có thể nâng lên một cách dễ dàng; giữa bản lề và rầm ngang cuối cùng thường xuyên đỡ phần nâng tạo thành một nhịp rộng chừng hai mươi fut, có thể cản đường bất kỳ con thú nào…
- Đã đến lúc chuẩn bị đất gieo lúa mì vụ hai! - Một hôm chàng thủy thủ kêu to với một vẻ quan trọng.
Đúng là nhờ sự chăm sóc của Pencroff, hạt lúa mì duy nhất đã được gieo và cho mười bông lúa, mỗi bông tám mươi hạt như kỹ sư đã hứa hẹn. Vậy là vùng di dân đã có tám trăm hạt lúa mì. Họ đã cất dự trữ năm mươi hạt, số còn lại đem gieo vụ hai và hết sức chăm sóc cho cánh đồng lúa mì mới của mình.
Ngày hôm sau, Cyrus Smith bắt đầu thảo kế hoạch đào hào để bảo vệ cao nguyên về phía Tây. Ở đây, dưới lớp đất màu mỡ dày hai, ba fut toàn là đá hoa cương. Thế là lại phải chế tạo nitroglixerin, và hóa chất ấy đã phát huy tác dụng của nó. Chưa đầy hai tuần, dưới lớp đất cứng, một đường hào ngang mười hai fut và sâu sáu fut đã được làm xong. Nước hồ Grant chảy vào đây thành suối ào ào đổ ra sông Tạ ơn. Cuối cùng, để biến cao nguyên thành một pháo đài bất khả xâm phạm, lòng suối đổ ra biển đã được những người khai khẩn mở ra thật rộng, còn các bờ cát của nó thì họ gia cố bằng một hàng rào cọc kép.
Trong nửa đầu tháng mười hai, họ kết thúc toàn bộ những công việc ấy. Cao nguyên Tầm nhìn nom giống hình ngũ giác lệch với chu vi khoảng gần bốn dặm đã được bảo vệ bằng một vòng đai nước, chống lại bất kỳ sự đột nhập nào.
Khỏi nói gì hơn, những người khai khẩn đã trả tự do hoàn toàn cho chú Jup ngay sau khi họ vừa ngăn cách xong cao nguyên với thế giới bên ngoài. Con vượn không rời những người chủ của mình và họ cũng không phát hiện ở chú mảy may nào ý định muốn trốn. Chú đặc biệt khỏe, nhanh nhẹn và hiền lành, leo lên thang thì không ai bì được. Chú đã được giao làm việc gì đấy: khuân củi, vác đá vv…
Tháng mười hai rất oi bức, nhưng mọi công việc vẫn được tiến hành theo kế hoạch. Mọi người đã nhắc đến chuyện đi chở vỏ khí cầu về. Chiếc xe ba gác được đóng lại, thuận tiện hơn và nhẹ nhàng hơn. Nhưng cần phải kiếm ra sức kéo nữa mới được. Chẳng nhẽ trên đảo không có động vật nhai lại nào có thể thay được ngựa, lừa, bò hay sao? Không ai có thể trả lời được câu hỏi ấy.
Một hôm, đó là ngày 23 tháng mười hai, những người khai khẩn đang làm việc ở Lán tạm, bỗng nhiên thấy vang lên tiếng kêu của Nab và tiếng sủa vang của con Top. Mọi người chạy lại phía có tiếng kêu, sợ có tai nạn gì xảy ra chăng.
Họ đã nhìn thấy gì vậy? Hai con vật tuyệt đẹp đã lạc vào cao nguyên, - những chiếc cầu nhỏ đã được hạ xuống. Các con vật, một con đực và một con cái, nom giống những con ngựa, đúng hơn là giống những con la, lông màu hung nhạt, đuôi và chân màu trắng, còn đầu, cổ, mình sọc đen như ngựa vằn. Chúng thản nhiên bước lại gần, chẳng hề sợ hãi gì, và nhìn những con người mà chúng chưa thừa nhận là chủ bằng những con mắt thông minh.
- Đúng, đây là những con la rừng! - Harbert kêu lên. - Chúng thuộc loại giữa ngựa vằn và lừa vằn.
- Thế sao không gọi thẳng chúng là la cho đơn giản? - Nab hỏi.
- Là vì tai chúng không dài lắm, và bản thân chúng cũng duyên dáng hơn.
- La hay ngựa, chẳng phải cũng vậy thôi sao, - Pencroff xen vào, - con này hay con nọ đều là “ sức kéo” cả. Có nghĩa là cần phải bắt lấy chúng.
Chàng thủy thủ núp trong cỏ bò tới để khỏi làm những con vật hoảng hốt. Đến cây cầu nhỏ bắc qua suối Glixerin anh nâng cầu lên, những con la rừng đã bị bắt làm “tù binh”.
Làm sao với những con vật này, dùng sức mạnh bắt lấy chúng và thắng vào xe kéo ư? Không! Mấy ngày đầu chúng vẫn được tự do gặm cỏ, để quen dần đã. Sau đấy, những người chủ đã đóng chuồng và nhử chúng vào ở. Chẳng mấy chốc Pencroff đã thuần hoá được những con vật. Chúng tự đến với anh, anh cầm tay cho chúng ăn. Chúng để cho mọi người đến gần, nhưng hễ thắng vào xe là chúng nhảy lồng lên. Tuy vậy, chẳng bao lâu sau, những con vật cũng chịu quy phục số phận. Nói chung, những con la rừng không cứng đầu cứng cổ như ngựa vằn, thường ở vùng núi Nam Phi mà người ta vẫn dùng chúng để kéo xe, thậm chí chúng cũng thích nghi sống ở cả những đới lạnh của châu Âu.
… Và đã đến ngày tất cả những người di dân, trừ Pencroff đi trước dắt la, đều leo lên xe và đi ra cảng Khí cầu. Khỏi phải nói họ đã bị sóc dữ dội như thế nào khi đi trên con đường gồ ghề lắm ổ gà. Nhưng chiếc xe vẫn đi đến nơi bình yên vô sự, và ngay hôm sau ấy những người khai khẩn đã chất vỏ và các bộ phận khác của khí cầu lên xe chở về. Tám giờ tối, họ dừng xe trước Lâu đài đá hoa cương.