Bí Mật Đảo Lincoln

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 24 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
***

❊ ❊ ❊

CHƯƠNG SÁU

Ayrton ở khu chăn nuôi. - Thăm cảng Khí cầu. - Nhận xét của Pencroff trên boong “Bonadventur”. - Bức điện khẩn gửi ra khu chăn nuôi. - Ayrton không trả lời. - Tại sao điện báo không hoạt động? - Phát đạn.

Trước khi bắt đầu cuộc hành trình khảo sát đảo, những người di dân quyết định để ra mười ngày làm nốt một số việc trên cao nguyên Tầm nhìn.

Song, Ayrton phải trở lại khu chăn nuôi, bởi vì gia súc cần được trông nom và săn sóc. Họ qui ước với nhau là anh ta sẽ ở lại hai ngày và sẽ trở về Lâu đài đá hoa cương sau khi đã cho gia súc thêm nhiều thức ăn.

Ngay trước lúc Ayrton đi, Cyrus Smith đã hỏi anh ta xem có cần ai nữa đi cùng không, bởi vì việc di chuyển trên đảo bây giờ không được an toàn.

Aryton trả lời rằng những sự đề phòng như vậy là hoàn toàn thừa - một mình anh ta cũng có thể đảm đương tốt công việc, ngoài ra, chẳng sợ gặp bọn cướp biển. Nếu như ở ngay khu chăn nuôi hoặc gần đó có gì xảy ra, anh ta sẽ điện báo ngay cho các cư dân của Lâu đài đá hoa cương biết.

Thế là Ayrton đã ra đi lúc sáng sớm ngày mồng 9 tháng mười một bằng chiếc xe do một con la kéo, hai giờ sau thì điện báo cho biết ở khu chăn nuôi mọi việc bình thường.

Trong hai ngày ấy Cyrus Smith đã thực hiện xong dự án từ lâu của mình là ngăn chặn triệt để khả năng từ bên ngoài bất ngờ thọc vào Lâu đài đá hoa cương. Muốn vậy, cần phải lấp kín hoàn toàn miệng trên của đường thoát nước cũ ở đầu nam hồ Grant mà trước đây họ đã bịt bằng đá và ngụy trang bằng cây và cỏ… Làm nốt công việc dở dang chẳng khó gì, bởi vì chỉ cần nâng mức nước trong hồ lên hai, ba fut là làm ngập hoàn toàn đường xả nước đã được xây bịt lại…

Sau khi nhanh chóng hoàn thành công việc ấy, Pencroff, Gédéon Spilett và Harbert đã quyết định đi đến cảng Khí cầu, bởi vì vẫn còn có thời gian. Chàng thủy thủ sốt ruột muốn biết bọn cướp biển có đặt chân lên cái vịnh nhỏ, nơi “Bonadventur” thả neo, hay không…

Họ khởi hành ngày 10 tháng mười một, sau bữa ăn trưa, mang theo vũ khí, đến thẳng cảng, nghĩa là đi về phía bờ nam của đảo.

Khi đến nơi, Pencroff không thể nén nổi tiếng reo vui - chiếc tàu nhỏ của họ vẫn thả neo yên ổn trong vịnh nhỏ…

Pencroff, Harbert và Gédéon Spilett leo lên tàu và đi vòng quanh boong. Bỗng chàng thủy thủ, sau khi liếc nhìn cọc cuốn dây neo, kêu lên:

- Úi chà! Sao lạ thế này!

- Chuyện gì xảy ra thế, Pencroff? - Nhà báo hỏi.

- Đúng là tôi đâu có buộc cái nút này!

Và Pencroff chỉ vào sợi dây được dùng để buộc sợi cáp neo vào cọc cuốn cáp cho nó khỏi bị tuột ra.

- Sao lại không phải là anh? - Đến lượt Gédéon Spilett thốt lên.

- Thế đấy, không phải tôi, tôi xin lấy đầu mà thề! Ông xem này - đây là nút dẹt, mà tôi thường vẫn hay buộc nút thuyền chài kia.

- Có thể anh đã nhầm không, Pencroff?

- Tôi không nhầm gì hết, - thủy thủ trả lời. - Chính tay mình buộc mà, nhầm sao được.

- Nghĩa là bọn cướp biển đã lên boong tàu à? - Harbert hỏi.

- Điều đó thì anh không biết, - Pencroff nói, - anh chỉ biết rằng có người đã nhổ neo, rồi sau đó lại thả xuống. Mà này, hãy nhìn đây - lại thêm một bằng chứng nữa! Cáp neo được nới ra, nhưng cuốn lại thì, thấy không này, chưa tới lỗ. Tôi xin nói rằng, có ai đó đã sử dụng tàu của chúng ta.

- Nhưng nếu đấy là bọn hải tặc thì chúng đã cướp bóc tàu hoặc lái đi rồi, - nhà báo nói.

- Lái đi à? Nhưng lái đi đâu, sang đảo Tabor chăng? - Chàng thủy thủ nhắc lại. - Không nhẽ ông lại nghĩ rằng chúng đã cả gan ra khơi trên một chiếc tàu nhỏ xíu thế này ư?...

- Giả sử như vậy đi, - Gédéon Spilett đồng ý. - nhưng tôi vẫn muốn biết bọn tội phạm đã dùng tàu của chúng ta với mục đích gì và tại sao sau khi hoàn thành chuyến đi chúng lại đưa tàu vào vịnh?

- Ồ, ông Spilett, - chàng thủy thủ bác lại, - cứ cho đấy là một điều bí mật đi… May quá, chung quanh ta đã đủ những điều bí mật rồi, chúng ta sẽ chẳng phải phí công vắt óc suy nghĩ nữa. Quan trọng là “Bonadventur” của chúng ta vẫn đậu nguyên chỗ cũ. Nhưng nếu bọn hải tặc sẽ lại lấy nó đi thì tôi sợ chúng ta sẽ chẳng còn nhìn thấy nó nữa đâu.

- Nếu vậy thì, anh Pencroff, - Harbert nhận xét, - đưa tàu về chỗ Lâu đài đá hoa cương có thể tốt hơn không?

- Tốt mà cũng không tốt, - Pencroff đáp, - đúng hơn là không được. Cửa sông Tạ ơn không phải là nơi thích hợp cho tàu đậu, vả lại biển ở đó sóng to.

- Thế thì kéo nó lên cát sát Lán tạm vậy?...

- Có lẽ như vậy hay đấy, - Pencroff đồng ý, - nhưng mà chúng ta lại phải rời Lâu đài đá hoa cương trong một thời gian lâu. Tôi cảm thấy trong lúc chúng ta đi thám hiểm thì cứ để tàu ở đây sẽ an toàn hơn.

- Quyết định xong! Nhà báo đồng ý. - Còn bây giờ chúng ta quay về thôi!...

Ngay buổi chiều hôm đó Ayrton nhận được bức điện với yêu cầu mang hai con dê ở khu chăn nuôi về. Nab muốn luyện cho chúng thích nghi với đồng cỏ của cao nguyên. Nhưng, thật là lạ, trái với mọi khi, Ayrton không tiếp nhận điện. Kỹ sư ngạc nhiên. Đúng là có thể lúc ấy Ayrton không có mặt ở khu chăn nuôi, có lẽ anh ta đang trên đường về Lâu đài đá hoa cương. Từ khi anh ta đi đến nay đã quá hai ngày, mà theo qui ước thì anh ta phải trở về vào buổi tối ngày mồng mười hoặc chậm nhất là sáng ngày mười một.

Những người di dân từng phút, từng phút chờ đợi Ayrton xuất hiện trên cao nguyên Tầm nhìn. Nab cùng với Habert trực bên cầu để hạ ngay cầu xuống khi nhìn thấy bạn về.

Lúc ấy đã gần mười giờ tối, mà Ayrton vẫn chưa thấy đâu cả. Khi ấy họ đã quyết định gửi bức điện thứ hai và yêu cầu trả lời gấp.

Nhưng chuông ở Lâu đài đá hoa cương im lặng. Những người khai khẩn lo lắng nhìn nhau. Có chuyện gì đã xảy ra vậy? Hẳn là Ayrton đã rời khu chăn nuôi, mà nếu còn ở đó thì chắc anh ta đã bị mất khả năng hành động? Có nên bất chấp đêm tối, đi ra khu chăn nuôi cứu giúp bạn không?

Nhiều ý kiến khác nhau: một số nằng nặc đòi đi ngay, những người khác lại nói đợi đến sáng mai thì tốt hơn.

- Thế nhỡ máy điện báo bị hỏng thì sao? - Harbert nói.

- Có thể lắm, - nhà báo khẳng định.

- Ta đợi đến mai, - Cyrus Smith đề nghị. - Có lẽ Ayrton không nhận được điện báo của chúng ta hoặc chúng ta không nhận được điện trả lời.

Họ đã quyết định đợi đến sáng, nhưng nỗi lo âu của những người khai khẩn cứ tăng lên.

Ngày 11 tháng mười một, lúc trời hửng nắng, Cyrus Smith lại cho máy điện báo hoạt động, nhưng vẫn không nhận được trả lời. Ông gọi lần nữa, cũng vẫn im lặng.

- Ra khu chăn nuôi mau! - Ông kêu lên.

- Và mang theo vũ khí! - Pencroff nói thêm.

Họ để lại Nab ở Lâu đài đá hoa cương, chứ không thể bỏ mặc chỗ ở được. Nab tiễn những người di dân đến suối Glixerin, nâng cầu lên và nép vào sau cây đợi họ hoặc Ayrton trở về.

Trường hợp nếu bọn cướp biển xuất hiện và mưu toan đột nhập cao nguyên Tầm nhìn, anh ta sẽ nổ súng kìm chân chúng, còn cùng lắm thì anh ta sẽ ẩn náu trong Lâu đài đá hoa cương và cất thang máy lên - ở trong pháo đài bất khả xâm phạm này anh ta có thể chẳng phải sợ gì hết…

Xuống khỏi cao nguyên Tầm nhìn, những người khai khẩn hướng thẳng tới khu chăn nuôi. Họ cầm chắc súng trong tay, sẵn sàng nhả đạn ngay khi có tiếng động khả nghi đầu tiên. Trang bị của họ gồm có hai khẩu cacbin và hai khẩu súng săn đã nạp đạn…

Họ rảo bước, không trao đổi với nhau một lời. Con Top chạy trước - lúc thì phóng trên đường, lúc lại lủi vào rừng, nhởn nhơ đánh hơi mặt đất và không đánh tiếng. Còn những người di dân thì biết rằng con chó trung thành từ xa đã đánh hơi thấy nguy hiểm và lên tiếng sủa vang khi bất kỳ kẻ thù nào tới gần.

Những người di dân đi dọc theo đường dây điện báo nối liền khu chăn nuôi với Lâu đài đá hoa cương. Họ đi đã được gần hai dặm, không thấy có chỗ nào đường dây bị hỏng. Các cột đứng nguyên, dây căng tốt. Tuy nhiên, một lát sau, kỹ sư phát hiện thấy dây hơi bị thõng; khi họ đến cột số bảy mươi bốn thì Harbert đi trước bỗng dừng lại và kêu to:

- Dây điện bị đứt!

Những người cùng đi với chú rảo bước hơn và một lát sau họ đã nhập vào với Harbert.

Ngang đường có một cây cột đổ nằm trơ gốc. Như vậy là những người di dân đã xác định được chỗ đứt dây điện và hiểu tại sao những bức điện đánh đi từ Lâu đài đá hoa cương đều không đến khu chăn nuôi và ngược lại.

- Không, cây cột này không phải bị gió làm đổ, - Pencroff nhận xét.

- Đúng, - Gédéon Spilett khẳng định. - Các bạn thấy không, đất chung quanh bị đào lên, còn chính cây cột thì, không nghi ngờ gì nữa, đã bị người quật đổ.

- Ngoài ra, dây điện bị đứt, - Harbert nói.

Quả như vậy, trên mặt đất, hai đầu dây điện bị bàn tay ai đó rứt đứt nằm chỏng chơ.

- Mới bị đứt phải không? - Cyrus Smith hỏi.

- Vâng, - Harbert khẳng định, - có lẽ dây điện hoàn toàn mới bị đứt đây thôi.

- Ra khu chăn nuôi! Ra khu chăn nuôi nhanh lên! - Chàng thủy thủ kêu to.

Những người di dân đang ở cách khu chăn nuôi nửa đường. Họ còn phải đi thêm hai dặm rưỡi nữa. Và họ đã lặng lẽ rảo bước tiếp.

Thực sự ở khu chăn nuôi phải xảy ra chuyện gì nghiêm trọng rồi. Tất nhiên, Ayrton đã có thể đánh điện về Lâu đài đá hoa cương, nhưng làm sao nó tới được; rõ ràng cái làm cho những người di dân lo không phải là việc ấy, mà là việc Ayrton đã hứa về từ tối hôm qua, mà lại không về, trái với lời hứa của mình. Đấy mới thực sự là điều bí ẩn. Và, cuối cùng, đâu phải tình cờ dây điện nối liền Lâu đài đá hoa cương với khu chăn nuôi bị đứt như vậy. Còn ai nữa, ngoài những tên tội phạm vượt ngục, đã quan tâm đến việc làm gián đoạn sự thông tin bằng điện báo.

Những người di dân bây giờ lo quýnh lên, bắt đầu chạy. Họ hết lòng gắn bó với người bạn mới của mình. Không nhẽ họ phải chịu tìm thấy bạn mình đã bị giết bởi bàn tay của những kẻ mà đã có thời anh ta là thủ lĩnh của chúng?

Cuối cùng, họ đã đến nơi. Mọi người chậm bước lại để thở lấy hơi và nếu cần thì có sức lực mới để xông vào cuộc chiến đấu. Súng đã được lên đạn. Mỗi người theo dõi một khu rừng nhất định. Con Top khẽ gầm gừ không báo hiệu điều gì tốt lành.

Từ sau những hàng cây đã nhìn thấy hàng rào của khu chăn nuôi. Thoạt trông thì thấy nó còn nguyên vẹn. Cổng vẫn khóa như mọi khi. Đằng sau đó, hoàn toàn im ắng: không nghe tiếng be của dê rừng, tiếng quát nghiêm khắc của Ayrton.

- Ta vào đi! - Cyrus Smith nói.

Kỹ sư bước đến hàng rào, còn các bạn của ông thì đứng cảnh giới cách hai mươi bước, sẵn sàng nổ súng ngay.

Cyrus Smith nâng chốt cổng trong lên và định mở một cánh cổng ra, bỗng con Top sủa dữ tợn. Từ sau hàng rào vang lên một phát súng, và đáp lại là một tiếng kêu thương đau.

Harbert đã bị trúng đạn nằm trên đất!

t bản: 1988 Số trang: 383 Giá tiền: -- Đồng Khổ: 13 x 19 cm Đánh máy: Yến Chi, Thùy Trâm, Đỗ Quyên, Minh Nhật, Phương, Vân Anh Kiểm tra: Thảo Đoàn Chế bản ebook: Thảo Đoàn Ngày thực hiện: 19/03/2011 Making Ebook Project #110– www.Bookaholic
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.