CHƯƠNG BẢY
Đưa Harbert vào trong nhà. - Một đợt điều trị. - Làm sao báo cho Nab biết? - Phái viên trung thành. - Trả lời của Nab.
Sau khi nghe tiếng kêu của Harbert, Pencroff bỏ súng, lao đến chỗ chú.
- Chúng giết thằng bé rồi! - Anh kêu lên. - Chúng giết thằng con trai bé bỏng của tôi rồi! Chúng nó giết rồi! Giết rồi!
Cyrus Smith và Gédéon Spilett cũng lao đến Harbert. Nhà báo áp tai vào ngực chú bé, hy vọng bắt được tiếng đập của tim.
- Sống! - Ông kêu lên. - Phải đưa chú ấy đi…
- Về Lâu đài đá hoa cương ư? Như thế không được đâu, - kỹ sư lên tiếng.
- Vậy thì đưa vào khu chăn nuôi! - Pencroff kêu lên.
- Đợi chút đã, - Cyrus Smith trả lời.
Và ông lao về bên trái, định vòng qua hàng rào. Tại đây ông giáp mặt một tên cướp, hắn lấy cò súng, viên đạn xuyên qua mũ của kỹ sư. Nhưng không kịp bắn viên thứ hai thì tên cướp đã ngã lăn ra đất bởi một nhát dao găm cắm vào tim; vì Cyrus Smith sử dụng gươm dao còn nghề hơn là dùng súng đạn.
Trong khi đó, Gédéon Spilett và thủy thủ nhảy qua rào, xông thẳng vào nhà, nhưng ở đây trống vắng. Chẳng mấy chốc, chú Harbert bất hạnh đã được đặt nằm trên giường của Ayrton.
Lát sau, Cyrus Smith đã nhập vào với họ.
Khi nhìn thấy Harbert ngừng thở, chàng thủy thủ lâm vào trạng thái thất vọng không thể tả được. Anh đã khóc nức nở, muốn đập đầu vào tường. Cả kỹ sư lẫn nhà báo đều không làm anh yên lòng. Mà họ cũng không thể nói được, bởi vì họ hồi hộp đến nghẹt thở.
Harbert hoàn toàn bất động, đúng hơn là người cứng đờ. Nguyên do vì bị máu ra nhiều hoặc choáng. Có lẽ viên đạn đã chạm mạnh vào xương, gây nên sự chấn động cả cơ thể.
Nhà báo kiểm tra kỹ, thấy Harbert bị thương giữa xương sườn thứ ba và thứ tư. Một vết nữa ở lưng.
- May quá! - Ông kêu lên. - Vết thương xuyên thủng, nên chúng ta không phải gắp đạn ra.
- Thế còn tim? - Cyrus Smith hỏi.
- Tim không bị chạm phải, nếu không thì Harbert đã chết rồi.
- Nó chết rồi! - Chàng thủy thủ chỉ thoáng nghe tiếng cuối cùng của nhà báo nên kêu toán lên, đúng hơn là gầm lên.
- Đâu phải, Pencroff, - Cyrus Smith vội nói, - không phải thế, Harbert không chết! Vì còn bắt thấy mạch kia mà! Anh nghe thấy thằng bé rên đấy thôi. Yêu cầu anh hãy bình tĩnh lại. Chúng ta cần giữ được bình tĩnh. Đừng làm chúng tôi mất dũng khí, bạn của tôi ạ.
Pencroff im lặng, nhưng sự chấn động tinh thần mạnh đến nỗi đã làm cho nước mắt tuôn dòng trên khuôn mặt dũng cảm của anh.
Nhà báo nhanh chóng rửa và băng bó vết thương cho Harbert. Ông cúi xuống chăm chú quan sát chú Harbert vẫn tái nhợt đi, khiến ông lo lắng.
- Cyrus, - ông nói, - tôi không phải là bác sĩ… tôi không giấu giếm, rằng tôi hoàn toàn lúng túng… Ngài hãy giúp đỡ tôi bằng những lời khuyên, bằng kinh nghiệm của mình!
- Hãy bình tĩnh, anh bạn của tôi, - kỹ sư nói, bắt chặt tay nhà báo. - Hãy hành động một cách bình tĩnh… Anh hãy chỉ cần nhớ một điều thôi: chúng ta phải cứu được Harbert!
Nghe những điều ấy, Gédéon Spilett đã lấy lại được sự tự chủ thường ngày, và bỗng trở nên nhận thức sâu sắc hơn trách nhiệm của mình.
Rất may, vết thương không đòi hỏi can thiệp bằng mổ xẻ. Nhưng, những người di dân có sẵn loại thuốc công hiệu gì để chống viêm nhiễm có thể xảy ra không?
Có đấy, dù thế nào đi nữa họ vẫn luôn có trong tầm tay một loại thuốc dồi dào do chính thiên nhiên cung cấp. Ngay bên cạnh họ có dòng nước lạnh trong sạch chảy qua, nói cách khác, đó là một bài thuốc làm bớt đau rất tuyệt diệu được dùng trong những trường hợp viêm nhiễm do bị thương, là thứ thuốc có thể chữa khỏi các bệnh nặng mà ngày nay tất cả các bác sĩ đều thừa nhận. Nước lạnh còn có một ưu thế không nhỏ là nhờ nó mà vết thương có thể giữ yên, không cần phải băng bó ngay.
Trong trường hợp này Gédéon Spilett và Cyrus Smith đã làm theo cái lẽ phải đơn giản ấy, và họ đã hành động y như một nhà phẫu thuật tài nghệ nhất. Họ đặt các miếng gạc bằng vải gai lên cả hai vết thương của Harbert bất hạnh và liên tục dấp nước vào.
Trong khi đó, chàng thủy thủ nhóm lửa trong lò và xem xét căn nhà nhỏ của Ayrton, ở đây có đủ mọi thứ cần thiết cho cuộc sống. Từ đường của cây phong và các cây lá thuốc mà tự Harbert hái bên bờ hồ Grant, họ đã nấu thành một loại nước giải khát và đổ vài thìa nhỏ vào miệng chú bé, nhưng bệnh nhân không có cảm giác gì. Nhiệt độ của chú vẫn rất cao, suốt ngày chú vẫn không tỉnh. Tính mạng của Harbert treo trên sợi tóc, mà sợi tóc ấy, có thể đứt bất kỳ lúc nào.
Sang ngày hôm sau, 12 tháng mười một, những người di dân thấy hy vọng chút ít. Harbert đã tỉnh dậy sau cơn ngất kéo dài. Chú đã mở mắt và nhận ra Cyrus Smith, nhà báo và Pencroff đang cúi trên người chú. Thậm chí chú đã nói được vài lời. Mọi chuyện xảy ra chú không nhớ gì hết. Gédéon Spilett kể lại tóm tắt sự việc đã diễn ra cho chú nghe và năn nỉ chú phải hết sức nằm yên, bởi vì, mặc dù nguy hiểm đã qua, nhưng cần phải làm sao cho vết thương sớm thành sẹo. Tuy vậy, Harbert hầu như đã không cảm thấy đau, còn nước lạnh được dấp vào thường xuyên thì đã ngăn chặn được quá trình viêm nhiễm. Mủ được trích ra đều đặn, nhiệt độ không lên nữa, vì vậy đã có thể hy vọng rằng vết thương đáng sợ sẽ khỏi mà không có phức tạp gì. Pencroff lần đầu tiên thở phào nhẹ nhõm. Chàng đã biến thành “cô hộ lý” thực sự, chăm sóc cho “thằng bé cưng” của mình, y như một người mẹ hiền vậy.
Harbert lại thiếp đi, nhưng lần này giấc ngủ bình yên…
Ngày 12 tháng mười một, trong lúc Pencroff trực bên giường bệnh nhân, Cyrus Smith và nhà báo đã quyết định bàn về tình hình xảy ra và bắt tay hành động.
Công việc đầu tiên là họ đi tuần tra toàn bộ khu chăn nuôi, nhưng không thấy dấu vết gì của Ayrton. Không nhẽ bọn đồng lõa trước đây của anh ta đã lôi anh ta đi theo rồi sao? Nghĩa là chúng đã bắt chợt anh ta? Anh ta có giao chiến với chúng không, bị sa vào tay chúng rồi chăng? Giả thiết cuối cùng có lẽ đúng hơn cả.
- Chắc là Ayrton tội nghiệp đã bị bọn chúng bắt chợt. - Cyrus Smith nói. - Nhưng anh ta đâu phải là người chịu buông súng đầu hàng, nên có lẽ đã bị chúng giết rồi.
- Vâng, tôi sợ như vậy đó! - Nhà báo trả lời. - Hiển nhiên là bây giờ Ayrton dù sống hay chết thì cũng đã ở xa đây rồi.
- Cần phải lục soát khắp rừng, - kỹ sư nói tiếp, - và tiễn sạch bọn đê tiện khỏi đảo.
- Đúng, - nhà báo xác nhận, - bây giờ chúng ta có lý để mà thẳng tay thanh toán chúng.
- Cho dù thế nào, - kỹ sư nói, - chúng ta cũng cần phải ở lại trại chăn nuôi cho đến khi có thể đưa được Harbert về Lâu đài đá hoa cương.
- Còn Nab thì sao?
- Nab không có gì nguy hiểm cả.
- Nhỡ đột nhiên sự vắng mặt của chúng ta làm anh ta lo lắng, không chịu ngồi yên ở Lâu đài đá hoa cương và quyết định ra đây thì sao?
- Không nên giả thiết như vậy! - Cyrus Smith đáp lại ngay. - Chúng sẽ giết chú ta trên đường mất!
- Mà chắc chắn là anh ta đã có ý định ra khu chăn nuôi.
- Ôi, nếu như điện báo làm việc thì chúng ta đã báo tin cho chú ấy biết ngay rồi! Nhưng, than ôi, chuyện ấy bây giờ không thể được nữa! Mặt khác, chúng ta không thể để Pencroff và Harbert ở lại đây một mình. Các bạn có biết không, tự tôi sẽ đi về Lâu đài đá hoa cương.
- Không, không, sao lại thế, ngài Cyrus! - Nhà báo kêu lên. - Ngài không có quyền liều mạng. Lòng dũng cảm trong trường hợp này không giúp gì. Bởi vì, quân đê tiện đang theo dõi chúng ta, chúng núp quanh đâu đó trong rừng, nếu ngài đi về Lâu đài đá hoa cương là chúng tôi sẽ phải khóc than không phải một mà là hai người đó.
- Nhưng còn với Nab thì sao? - Kỹ sư chưa chịu. - Bởi vì chú ấy suốt một ngày rồi không có tin tức gì của chúng ta cả. Nhất định là chú ấy sẽ ra đây thôi!
- Do chú ấy ít đề phòng hơn chúng ta, nên chắc chắn bọn cướp biển sẽ thịt chú ấy mất!
- Chẳng lẽ không thể làm gì để báo cho chú ấy biết sao?
Ánh mắt của kỹ sư chợt dừng nơi con Top; trong suốt thời gian họ nói chuyện, con chó trung thành cứ chạy trong phòng với một vẻ lo lắng, như muốn nói rằng: “Thế còn tôi thì sao?”
- Top! - Cyrus Smith kêu to.
Con Top lao về phía chủ.
- Đúng, nên cho con Top đi, - nhà báo đoán được ý của kỹ sư. - Con Top sẽ dễ dàng đi qua nơi mà chúng ta không qua nổi! Nó sẽ mang thư về Lâu đài đá hoa cương và đem trả lời từ đó về đây.
- Đừng để mất phút nào nữa! - Kỹ sư kêu lên. - Nhanh lên nào!
Gédéon Spilett nhanh chóng xé một tờ giấy nhỏ trong cuốn sổ ghi ra và viết mấy dòng:
“Harbert bị thương. Chúng tôi tạm thời ở lại khu chăn nuôi. Hãy cẩn thận. Không được dời Lâu đài đá hoa cương. Có thấy bọn cướp biển xuất hiện ở ngoại vi Lâu đài không? Gửi trả lời cho Top mang theo”.
Nhà báo gấp mảnh thư lại và nhét vào cổ dề con Top, cố ý để một góc tờ giấy ló ra ngoài.
- Top! Con chó bé nhỏ của ta! - Kỹ sư vuốt ve con Top, - Nab! Mày hiểu không Top, Nab! Đi đi nào!
Sau khi nghe những tiếng ấy, con Top liền bức đi. Nó hiểu, nó đoán được chủ yêu cầu gì ở nó. Đường từ trại chăn nuôi về nó rất rành. Sau nửa giờ là cùng nó sẽ về đến nhà…
Kỹ sư ra mở cổng.
- Nab! Top, hiểu không, Nab! - Ông nhắc lại, chỉ tay về hướng Lâu đài đá hoa cương.
Con Top lao ra ngoài hàng rào và trong nháy mắt đã biến mất. Lúc ấy là mười giờ…
Những người di dân lo lắng đợi con Top trở về. Gần mười một giờ, Cyrus Smith và nhà báo chộp súng cacbin đứng sẵn đợi mở cổng thì từ xa nghe vẳng lại tiếng chó sủa. Họ biết chắc nếu con Top đã kịp an toàn về đến Lâu đài đá hoa cương thì Nab phải cho nó trở lại đây ngay.
Họ cứ đứng như vậy chừng mười phút, bỗng có tiếng súng vang lên, sau đó là tiếng sủa dài.
Kỹ sư mở toang cổng và nhận thấy cách đó chừng 100 bước có khói thuốc súng, ông bắn về hướng đó.
Hầu như ngay lúc đấy con Top lao vụt qua hàng rao khu chăn nuôi và cánh cổng đóng sập ngay lại.
- Top! Top! - Kỹ sư kêu to, hai tay túm lấy mõm con chó dễ thương.
Trên cổ dề của con Top có buộc một mảnh thư, Cyrus Smith đọc lướt qua mấy chữ Nab viết nguệch ngoạc:
“Ở ngoại vi Lâu đài đá hoa cương không có tên cướp biển nào. Con sẽ không bao giờ dời vị trí cả. Tội nghiệp cậu Harbert!”