Bí Mật Đảo Lincoln

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Tám

❊ ❊ ❊

CHƯƠNG TÁM

Cyrus Smith lại về với các bạn. - Những ý định của kỹ sư Cyrus Smith. - Săn heo biển. - Làn khói nhiều hứa hẹn.

Chàng thủy thủ thông báo vắn tắt cho Gédéon Spilett, Harbert và Nab biết về tai họa rủi ro đã xảy ra. Vậy nhưng điều rủi ro, mà theo Pencroff, đầy những hậu quả đáng buồn, đã gây cho mọi người những ấn tượng không giống nhau.

Nhà báo chẳng hạn sau khi nghe những lời than vãn của Pencroff, đã trả lời một cách đơn giản:

- Pencroff, anh cứ tin rằng điều ấy ít làm tôi quan tâm nhất.

- Nhưng tôi nói với anh rằng chúng ta không còn lửa nữa.

- Hừ!

- Và bây giờ không làm sao kiếm được lửa nữa đâu.

- Chuyện vặt vãnh!

- Sao lại nói thế, ông Spilett!...

- Chẳng phải chúng ta đang có Cyrus Smith đó sao? - Nhà báo nói, - Kỹ sư của chúng ta bình yên vô sự mà. Ổng sẽ nghĩ được cách lấy lửa.

- Lấy từ cái gì?

- Từ cái không có gì!

Pencroff còn có thể trả lời được gì nữa về chuyện ấy? Anh im lặng, bởi vì tự đáy lòng anh cũng tin tưởng vào Cyrus Smith không kém gì những người bạn của mình. Đối với họ, thà sống có Cyrus Smith trên một hòn đảo không người còn hơn là ở một thành phố lớn và văn hóa nhất nước Mỹ mà lại thiếu Cyrus Smith. Có Cyrus Smith thì họ không thể thiếu thứ gì cả. Có ông thì không thể thất vọng được. Nếu như có ai đó nói với những con người nhân từ này rằng phún xuất của núi lửa sẽ hủy diệt mảnh đất mà họ bị quẳng xuống, rằng mảnh đất ấy sẽ bị vùi sâu xuống vực thẳm Thái Bình Dương, thì họ cũng sẽ bình chân như vại mà trả lời rằng: “Ở đây đã có Cyrus Smith. Bạn không thấy sao, Cyrus Smith đang ở bên cạnh chúng ta mà!”

Nhưng tạm thời kỹ sư bị mệt sau chặng đường dài nằm trên cáng vẫn đang ngủ say, vì vậy những người bạn đồng hành của ông chưa thể yêu cầu ông sáng chế cái gì. Đành chịu cảnh thiếu lửa và hạn chế ở bữa ăn tối quá ư đạm bạc vậy. Thịt tetras họ đã ăn hết rồi, còn nướng một loại thịt rừng khác nào đó thì không có điều kiện.

Trước hết, họ đưa Cyrus Smith vào hành làng giữa nơi ở tạm. Tại đấy họ làm cho ông một cái ổ lót bằng rong biển khô. Giấc ngủ say chỉ có thể lợi cho kỹ sư mà thôi; nó phục hồi sức khỏe của kỹ sư còn tốt hơn món ăn sang trọng nhất...

Sang ngày hôm sau, 28 tháng ba, kỹ sư thức dậy lúc gần tám giờ sáng, thấy các bạn đang đứng bên cạnh đợi mình tỉnh giấc, và cũng như hôm qua, trước tiên ông hỏi:

- Đảo hay đất liền?

Rõ ràng là ý nghĩa ấy không để ông được yên.

- Chúng tôi làm sao biết được, thưa ngài Smith? - Pencroff hỏi lại.

- Không biết à?

- Không ạ. Nhưng nhất định chúng ta sẽ biết sau khi ngài xem xét địa hình ở đây. - Pencroff nói tiếp.

- Tôi thấy tôi đã có thể đứng dậy được rồi, - kỹ sư trả lời và không đến nỗi cố sức lắm ông đã đứng lên được.

- Thế này thì tốt quá! - Chàng thủy thủ nói.

- Tôi đã bị xỉu đi vì kiệt sức đấy thôi, - Cyrus Smith nhận xét. - Các bạn của tôi, hãy cho tôi ăn một chút, và mọi việc sẽ ổn cả. Các bạn chắc lá có lửa chứ?

Chàng thủy thủ lúng túng, không trả lời ngay vào vấn đề tế nhị ấy. Cuối cùng, chàng lấy hết tinh thần nói:

- Tai họa chính là ở chỗ đó, thưa ngài Cyrus Smith! Chúng ta không có lửa, hay nói đúng hơn, đã có, nhưng bị mất hết cả rối

Và Pencroff đã kể lại chuyện xảy ra hôm trước. Cái cảnh chỉ có mỗi một que diêm, rồi sau đó ý định lấy lửa theo lối của người hoang sơ nhưng không thành công đã làm cho kỹ sư tức cười.

- Chúng ta sẽ liệu, - ông nói. - Nếu như không tìm được thứ gì có thể làm bùi nhùi được thì...

- Thì lúc đó làm sao? - Chàng thủy thủ nói.

- Lúc đó ta sẽ làm diêm.

- Diêm hóa học?

- Diêm hóa học!

- Việc ấy không đến nỗi khó lắm đâu, - nhà báo nói, vỗ vào vai Pencroff...

Harbert mang đến cho ông mấy vỏ sò và rong biển và nói bằng một giọng có lỗi:

- Tất cả chúng ta chỉ có chừng này thôi, thưa ngài Cyrus Smith.

- Chừng này cũng tốt rồi, cảm ơn cháu yêu quí, - kỹ sư đáp. - Cho buổi sáng hôm nay thế là đủ...

Các bạn lặng lẽ nhìn ông ăn. Sau khi khó khăn lắm mới làm dịu được nửa bụng đói, Cyrus Smith khoanh hai tay trước ngực nói:

- Các bạn, như vậy là các bạn vẫn chưa biết chúng ta bị ném lên đâu - đất liền hay đảo?

- Chưa ạ, thưa ngài Cyrus Smith, - cậu thiếu niên đáp.

- Vậy thì ngày mai chúng ta sẽ biết, - kỹ sư nói. - Đành đợi đến ngày mai vậy.

- Chỉ có điều là... - Pencroff lên tiếng, giọng buồn rầu.

- Là gì?

- Là chuyện lửa ấy, thì sao? - Pencroff hỏi, lúc nào anh chàng cũng bị cái ý nghĩ ấy ám ảnh.

- Anh đừng lo, Pencroff, lửa chúng ta sẽ có, - Cyrus Smith nói. - Còn các bạn, hãy nói cho tôi biết... Hôm qua, khi các bạn cáng tôi đi, hình như tôi thấy ở phía tây có ngọn núi cao nhất vùng này.

- Vâng, - Gédéon Spilett xác nhận, - núi thì có, nhưng khá cao...

- Tuyệt lắm, - kỹ sư nói tiếp. - Ngày mai chúng ta sẽ trèo lên đỉnh núi và sẽ biết chúng ta bị lạc đến nơi nào - lên đảo hay đất liền. Còn từ bây giờ đến lúc đó, tôi nhắc lại, chúng ta sẽ không thể làm được điều gì cả...

- Thưa ngài Cyrus Smith, liệu ngày mai ngài có đủ sức để thực hiện một chuyến leo núi vất vả như thế không ạ? - Harbert tỏ ra lo lắng.

- Tôi hy vọng là sẽ chịu đựng được, - kỹ sư đáp, - nhưng với điều kiện là Pencroff và cháu, cháu bé của ta, phải là những thợ săn thiện nghệ và tháo vát kia.

- Ngài Cyrus Smith, - chàng thủy thủ năn nỉ, - một khi ngài đã nói đến chuyện săn, thì xin ngài cho phép tôi được nói rằng, chúng tôi mang thịt rừng về sẽ uổng công vô ích mà thôi, nếu như chẳng có cái gì để mà nướng cả.

- Cứ mang về đi, Pencroff, cứ mang thịt rừng về đi, - Cyrus Smith nói.

Họ đã quyết định: kỹ sư và Gédéon Spilett sẽ ra gần lán tạm để quan sát bờ biển và cao nguyên. Trong khi Nab, Harbert và Pencroff sẽ vào rừng lấy thêm củi và cố gắng mang được càng nhiều thịt rừng về càng tốt - thịt chim hay thịt thú cũng được...

Harbert, Nab và Pencroff bẻ cành cây vân sam làm ba chiếc gậy và đi theo con chó Top chạy luồn trong đám cỏ cao...

Mặt trời vẫn chưa đứng bóng, nên cuộc thám hiểm có thể tiếp tục. Harbert đã có một sự khám phá - chú tìm thấy được một cây có quả ăn được. Đó là cây thông bá hương mọc ở vùng khí hậu ôn đới của nước Mỹ và châu Âu, cho loại hạt tuyệt vời và rất quí. Hạt trong quả đều chín hết cả, vì vậy Harbert và các bạn đã lấy ăn một cách ngon lành.

- Vậy đó, - Pencroff nói, - thay vì bánh mì đã có rong biển, thay thịt có sò, hàu sống, còn món đét xe thì đã có hạt thông bá hương. Đối với những người không có lấy một que diêm thì bữa ăn trưa của họ còn gì có thể hơn được nữa!

- Con Top đã thấy cái gì rồi kìa! - Nab kêu lên và chạy lại phía rừng rậm, nơi có tiếng chó sủa vẳng lại xen lẫn tiếng kêu ủn ỉn lạ tai nào đó.

Sau khi lặn lội vào các bụi cây xanh rậm rì, những người thợ săn đã nhìn thấy con Top đang cào cấu vào tai một con vật gì đó. Đó là con vật bốn chân, giống như một con heo con, dài chừng hai fut rưỡi, lông màu nâu sẫm, cứng, ở bụng màu sáng hơn. Chân con vật có màng, nhờ vậy nó bám chắc vào đất.

Harbert cho rằng đấy là con heo nước - một trong những giống lớn nhất của họ động vật gặm nhấm.

Con heo nước không chống đỡ nổi con chó, chỉ biết trố hai con mắt đần độn mập ú ra mà nhìn, chắc là lần đầu tiên nó gặp người.

Nab nắm chặt hơn cây gậy của mình, định phang cho nó một nhát, nhưng con vật đã dứt chạy thục mạng, để lại một cái đầu tai nhỏ xíu dính răng con Top.

Cả ba người lao theo con Top đuổi con heo, đến lúc sắp tóm được rồi thì đột nhiên con vật nhào xuống một cái hồ nước nhỏ chung quanh um tùm những cây thông cổ thụ, và biến mất dưới nước.

Những người đi săn ngỡ ngàng dừng lại. Con Top nhảy ào xuống nước, nhưng con heo nước đã lặn sâu dưới đáy, không thấy đâu nữa.

- Ta nán đợi, - Harbert nói, - nó sắp ngôi lên đấy.

- Có thể nó chết đuối rồi chăng? - Nab hỏi.

- Không. - Harbert đáp. - Các anh có thấy chân của nó như thế nào không? Có màng. Đấy hầu như là giống vật vừa sống trên cạn, vừa sống dưới nước. Ta đứng rình nó coi.

Con Top vẫn chưa lên khỏi mặt nước. Những người đi săn đứng mỗi người ở một đầu bờ để cắt đường tháo chạy của con heo nước, còn con Top thì bơi trên mặt hồ, lùng sục nó.

Harbert nói quả không sai. Mấy phút sau, con heo nước đã ngoi lên, con Top vồ ngay lấy, không cho nó lặn xuống nước nữa. Trong nháy mắt họ đã lôi được con heo nước lên bờ và Nab đã kết liễu nó bằng một nhát gậy.

- Hoan hô! Pencroff reo mừng chiến thắng, hét toáng lên. - Giá bây giờ mà có than hồng thì ta sẽ gặm cái loài gặm nhấm này đến từng cái xương!

Anh ta lẳng con thú bắt được lên vai và, sau khi xác định theo mặt trời thấy đã gần hai giờ chiều, anh ra lệnh trở về. Khi cách lán tạm chừng năm mươi bước Pencroff bỗng dừng lại, kêu tướng lên “hoan hô” và đưa tay chỉ về phía nóc hang đá.

- Harbert! Nab! Hãy nhìn kìa! - Anh ta gào to.

Bên trên các vách đá một cột khói đang cuồn cuộn bốc lên theo gió!

t bản: 1988 Số trang: 383 Giá tiền: -- Đồng Khổ: 13 x 19 cm Đánh máy: Yến Chi, Thùy Trâm, Đỗ Quyên, Minh Nhật, Phương, Vân Anh Kiểm tra: Thảo Đoàn Chế bản ebook: Thảo Đoàn Ngày thực hiện: 19/03/2011 Making Ebook Project #110– www.Bookaholic
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.