Bí Mật Đảo Lincoln

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 46 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
***

❊ ❊ ❊

CHƯƠNG MƯỜI

Trang bị của tàu. - Bầy chó rừng tấn công. - Jup bị thương. - Kết thúc việc đóng tàu. - “Bonadventur”. - Chuyến bơi đầu tiên đến bờ nam của đảo. - Cái chai dưới biển.

Lạnh kéo thêm một tuần nữa; những người di dân ngồi ở nhà và chỉ đi thăm trại chăn nuôi xem mọi việc có ổn không. Suốt cả tuần ấy, Pencroff, với sự giúp đỡ của Harbert đã khâu buồm và hăng say đến nỗi chẳng bao lâu mọi việc đã xong. Bộ trang bị của tàu gồm có các sợi cáp bện bằng tấm lưới tìm được cùng với vỏ khí cầu, chất lượng rất tốt. Các cánh buồm được khâu bằng dây cáp; cáp đủ để làm dây kéo, dây giằng, dây lèo và các dây khác… Như vậy là toàn bộ trang bị của tàu đều đã được chuẩn bị đầy đủ trước khi đóng xong tàu. Pencroff thậm chí còn làm một lá cờ, dùng màu đỏ và màu xanh nước biển sơn lên mảnh vải trắng. Các cây có thể lấy được màu trên đảo rất sẵn. Bên cạnh ba mươi bảy ngôi sao biểu hiện ba mươi bảy bang trên các lá cờ của các tàu Mỹ, chàng thủy thủ thêm vào ngôi sao thứ ba mươi tám của “bang Lincoln”, bởi vì chàng coi đảo đã được sáp nhập vào nước Cộng hòa Mỹ.

- Trái tim tôi cảm thấy như vậy, mặc dù sự thật chưa xảy ra, - chàng nói.

Còn tạm thời trong khi lá cờ chưa được kéo lên trên tàu, những người di dân đã treo nó lên trước cửa chính vào Lâu đài đá hoa cương trong tiếng “hoan hô” reo lên ba lần.

Trong lúc mùa đông sắp hết, những người di dân hy vọng mùa đông thứ hai sẽ trôi qua không có những sự kiện gì đặc biệt thì bỗng đêm rạng ngày 11 tháng tám, cao nguyên Tầm nhìn suýt nữa bị phá tan hoang.

Mệt mỏi sau một ngày lao động, những người khai khẩn đã nằm ngủ say sưa, nhưng gần bốn giờ sáng tiếng sủa của con Top đã đánh thức họ dậy.

Lần này con Top không chạy sủa quanh giếng nữa, mà xổ ra cửa, y như muốn phá cửa ra. Con Jup thì thét inh ỏi.

- Im đi nào, Top! - Nab kêu lên; anh ta dậy sớm hơn cả.

- Có gì xảy ra thế? - Cyrus Smith hỏi.

Mọi người vội vàng mặc quần áo và mở toang cửa sổ ra, nhìn xuống.

Trước mắt họ trải ra một lớp tuyết phủ trắng trong đêm tối. Họ không nhận ra cái gì cả, nhưng trong màn đêm vang lên tiếng sủa lạ lùng. Rõ ràng là đã có những con vật nào đó đột nhập vào bờ biển, nhưng không thể nhận ra chúng được.

- Những con vật gì thế nhỉ? - Pencroff hỏi.

- Sói hoặc là vượn, - Nab trả lời.

- Quỉ quái thật! Làm sao chúng lại vào được cao nguyên; - nhà báo nói.

- Trại gia cầm của ta bị tiêu rồi, - Harbert thốt lên, - lúa gieo bị tiêu rồi!

- Nhưng mà làm sao chúng lọt được vào đây kia chứ? - Pencroff hỏi.

- Có lẽ, qua cầu, - kỹ sư trả lời, - ai đó trong chúng ta đã quên nâng cầu lên.

- Ôi phải rồi, tôi nhớ lại rồi, tôi quên… - Gédéon Spilett nói.

- Ông vô ý gây họa rồi, trời ơi! - Pencroff nổi xung lên.

- Chuyện đã xảy ra rồi, - Cyrus Smith nhận xét, - ta hãy nghĩ xem làm gì bây giờ.

- Phải đuổi chúng đi ngay, nếu cần thì xông vào chiến đấu với chúng. - Họ trao đổi với nhau và quyết định.

- Nhưng đó là những con thú gì? - Những người di dân thắc mắc, trong khi tiếng sủa vẫn mỗi lúc một to hơn.

Harbert lắng nghe và rùng mình sực nhớ lại, lần đầu tiên bên nguồn suối Đỏ chú đã từng nghe thấy tiếng sủa y hệt thế này.

- Đó là đàn chó Mỹ hoang! - Chú bé thốt lên.

- Tiến lên! - Pencroff hô.

Và những người di dân trang bị rìu, súng cacbin, súng săn, leo vào thang máy, hạ xuống bờ.

Những đàn chó hoang đói rất nguy hiểm. Nhưng những người di dân vẫn dũng cảm lao vào nơi nguy hiểm nhất. Những phát súng đầu tiên của họ lóe lên trong bóng đêm như ánh chớp đã buộc kẻ thù phải lùi lại.

Những người chủ cao nguyên biết rõ bầy thú vào sẽ làm sạch đàn gia cầm, xéo nát cây trồng, gây ra thiệt hại lớn không thể bù đắp lại được, nhất là đồng lúa mì. Nhưng chúng chỉ có thể xộc vào theo bờ trái sông Tạ ơn, vì vậy cần phải chặn đứng chúng ở phần đất hẹp nhất giữa sông và bức tường đá hoa cương.

Theo lệnh của Cyrus Smith mọi người vội chạy về phía ấy; những đàn chó lao xổ vào họ.

Cyrus Smith, Gédéon Spilett, Harbert, Pencroff và Nab siết thành một hàng. Con Top, hoác cái mõm kinh khủng của nó ra, đứng vào phía trước, còn sau nó là con Jup vung chiếc gậy xù xì lên.

Đêm tối mù mịt, qua các nháng lửa đạn những người di dân mới nhận ra được có ít nhất đến năm mươi con thú mắt rực lên như những hòn than, đang đột kích vào.

- Không nhẽ để chúng thọc vào được ư?! - Pencroff thốt lên.

- Không, chúng không thọc vào được! - Kỹ sư đáp.

Những con thú không chọc qua được bức tường “sống”, thậm chí cũng không lấn ép được thêm. Những lớp chó phía sau vẫn kéo đến ồ ạt, vì vậy những người di dân phải liên tục bắn và vung rìu bổ. Không ít xác chó đã nằm la liệt trên đất, nhưng bầy chó hình như chưa bớt đi, những con thú vẫn vượt qua cầu lên bờ.

Chẳng mấy chốc bầy thú đã áp sát những người di dân. Tình hình đã đến độ không tránh khỏi sát thương, may lắm là bị nhẹ. Harbert đã bắn và giết được một con thú nom giống như một con mèo hoang đang chồm lên lưng Nab. Con Top hăng tiết giáp chiến không kể gì. Nó cắn phập răng nanh vào họng những con chó hoang, giết chúng chết tươi. Con Jup dùng gậy quật kẻ thù tơi bời, chẳng thể nào kìm nó lại được. Có lẽ nó có khả năng nhìn rõ trong đêm tối. Jup xông vào những nơi quyết liệt nhất. Trong ánh lửa đạn mọi người trông thấy nó bị năm - sáu con thú lớn bao vây, vậy mà nó đã đánh bật hết, bình tĩnh lạ thường.

Những người di dân đã giành được thắng lợi, nhưng phải sau một cuộc chiến đấu kiên cường kéo dài hai tiếng đồng hồ. Khi trời vừa hửng sáng, bầy thú đương nhiên phải tháo lui qua cầu về phía bắc, Nab lập tức nâng cầu lên. Lúc mặt trời đã soi rõ bãi chiến trường, những người di dân đếm được gần năm mươi con thú bỏ xác trên bờ sông.

- Còn Jup đâu mất rồi? - Bỗng Pencroff kêu lên. - Jup của chúng ta đâu?

Jup đã mất tích. Nab gọi chú, nhưng lần đầu tiên Jup không đáp lại tiếng gọi của bạn.

Mọi người bổ đi tìm. Ý nghĩ Jup đã bỏ xác giữa những con thú bị giết làm cho họ khiếp sợ. Những người di dân bới các xác thú nằm đẫm máu trên tuyết và moi được Jup trong đống những con chó bị giết, con nào con nấy quai hàm bị vỡ, xương sống bị gãy, chứng tỏ chúng đã bị chú Jup can đảm giáng cho những đòn sinh tử. Jup tội nghiệp vẫn còn nắm trong tay một khúc gậy gãy: những con thú chắc là đã nhảy xổ vào cắn chú trong lúc chú không còn vũ khí; trên ngực chú toác ra những vết thương sâu hoắm.

- Còn sống! - Nab cúi xuống bên Jup kêu lên.

- Thế thì chúng ta sẽ chữa khỏi cho chú, - chàng thủy thủ tuyên bố, - sẽ săn sóc chú như chăm sóc một đứa con trai bé bỏng!...

Jup hình như hiểu, bởi vì chú đã ngả đầu vào vai chàng thủy thủ, tựa hồ tỏ ý biết ơn. Chàng thủy thủ cũng bị thương, nhưng những vết thương của anh và của các bạn anh không nguy hiểm - hỏa khí hầu như bao giờ cũng ghìm được bầy thú trên một khoảng cách. Chỉ riêng có chú vượn là bị thương nặng thôi.

Pencroff và Nab đặt Jup vào thang máy và đưa lên Lâu đài đá hoa cương. Nab đặc biệt quan tâm chăm sóc, cho Jup được ăn uống những thứ ưu tiên.

- Ăn đi, bạn, - Nab bảo Jup, - ăn tất cả những thứ gì bạn thấy ưng bụng. Bạn đã đổ máu vì chúng tôi, thì trách nhiệm của tôi phải giúp bạn bình phục.

Nhà báo, “thầy thuốc” của trại, tìm các cây lá thuốc cho Jup uống. Thỉnh thoảng, con Top lại rón rén đến giường Jup nằm, liếm chân bạn với một vẻ buồn rầu.

Sau mười ngày nằm, đến 21 tháng tám, Jup đã được phép ngồi dậy. Các vết thương của chú đã lành và rõ ràng chẳng bao lâu chú sẽ lại mạnh khỏe và nhanh nhẹn.

Và, thực là bất ngờ, ngày 25 tháng tám, mọi người nghe Nab gọi tướng lên:

- Ngài Cyrus, ngài Gédéon, em Harbert, lại đây nhanh lên!

Và họ đã trông thấy điều này đây: Chú Jup thanh thản ngồi bên thềm cửa Lâu đài đá hoa cương phì phèo tẩu thuốc và nhả ra những cụm khói dày đặc với một vẻ hết sức hài lòng.

- Cái tẩu của tôi! - Pencroff thốt lên. - Nó đã lấy cái tẩu của tôi! Ừ, thôi được, ông bạn già, hãy cầm lấy làm kỷ niệm! Hút đi, hút đi, ông bạn!

Từ đấy, Jup dùng riêng cái tẩu của Pencroff trước đây. Chú tự nhồi thuốc, tự mồi lửa từ một hòn than hồng, và cảm thấy như chú ta là một con vượn hạnh phúc hơn tất cả những con vượn trên trần gian. Thật là dễ hiểu, sở thích chung đã gắn bó tình bạn của Jup và chàng thủy thủ.

Đã sang tháng chín. Mùa đông đã kết thúc và những người di dân lại hăng hái bắt tay vào công việc.

Việc đóng tàu được tiến triển nhanh chóng. Thân tàu đã được ghép xong. Phần lát bên trong và boong đã kết thúc vào 15 tháng chín. Họ trét tàu bằng cỏ biển khô được tống vào các khe của boong, cũng như lớp lát boong và ngoài, sau đó tưới nhựa thông sôi lên; thứ nhựa này trong rừng có rất nhiều…

Pencroff đã tìm được cây để làm cột buồm chẳng khó khăn gì. Chàng đã chọn một cây bách tán thẳng, nhẵn nhụi, ngả xuống, đẽo bạt và vạt tròn nơi đầu ngọn. Công việc đánh đai sắt cho cột buồm, tay lái và thân tàu được thực hiện trong lò rèn ở Lán tạm, tuy thô thiển nhưng chắc chắn. Cột cờ, các cột buồm khác và mái chèo được làm xong trong tuần đầu tiên của tháng mười. Và, những người di dân đã quyết định thử tàu ở gần bờ đảo, liệu xem nó có chịu nổi dưới nước không và có thể dùng nó để đi một chuyến xa không.

Ngày 10 tháng mười, họ cho tàu hạ thủy. Mọi việc đã diễn ra tốt đẹp. Khi họ cho tàu trượt trên những con lăn xuống sát bờ biển, nước triều đón ngay nó và con tàu kiêu hãnh nổi lên trong tiếng vỗ tay của những người di dân.

Mọi người nhất trí cử Pencroff làm thuyền trưởng. Để hỗ trợ cho thuyền trưởng Pencroff, họ quyết định trước hết đặt tên tàu, và sau những cuộc tranh luận kéo dài, tất cả đều đồng ý đặt tên tàu là “Bonadventur”, bởi vì đó là tên thánh của chàng thủy thủ đáng mến.

“Bonadventur” vừa cưỡi lên sóng mọi người đã tin chắc rằng nó sẽ chịu đựng được dưới nước trong bất kỳ hành trình nào.

Ngay ngày hôm ấy họ đã thử cho tàu chạy quanh đảo. Mười giờ rưỡi, tất cả mọi người, thậm chí cả Top và Jup, đều có mặt trên boong tàu. Nab và Harbert nhổ neo được cắm sâu vào cát ở gần cửa sông Tạ ơn. “Bonadventur” giương buồm cùng với lá cờ của đảo Lincoln phấp phới bay trên đỉnh, và lên đường ra khơi dưới sự chỉ huy của thuyền trưởng Pencroff.

Con tàu chạy cách bờ ba - bốn hải lý. Từ xa hòn đảo hiện lên trước mặt họ với một vẻ mới.

- Đẹp quá! - Harbert trầm trồ.

- Đúng, hòn đảo của chúng ta đẹp và mến khách, - Pencroff trả lời. - Anh yêu nó như yêu người mẹ ruột thịt! Nó đã che chở chúng ta, những người khốn khổ và cùng cực, và bây giờ đây phải chăng những đứa con trai của nó từ trên trời rơi xuống chẳng còn thiếu thứ gì nữa?

- Chúng ta có đủ cả, - Nab trả lời, - đủ hết thưa thuyền trưởng!...

- Thưa ngài Cyrus, - Pencroff quay sang phía kỹ sư, hỏi, - ngài thấy con tàu của chúng ta thế nào?

- Có vẻ tốt lắm! - Kỹ sư trả lời.

- Tuyệt diệu! Vậy ngài nghĩ sao, có thể cho nó đi một chuyến xa được không?

- Đi đâu, Pencroff?

- Chẳng hạn, sang đảo Tabor?

- Anh bạn của tôi, - Cyrus Smith trả lời, - tôi nghĩ rằng, trong trường hợp cần, có thể không chút lưỡng lự phó thác số phận của mình cho “Bonadventur”; thậm chí còn chấp nhận một chuyến du hành xa hơn; nhưng anh nên biết rằng tôi không muốn để cho anh sang đảo Tabor, ở đấy, anh chẳng có việc gì để mà làm cả.

- Cần làm quen với các đảo láng giềng chứ, - Pencroff trả lời, vẫn khăng khăng giữ ý kiến của mình, - Đảo Tabor là người láng giềng duy nhất! Cho dù vì lịch sự thôi cũng nên đến thăm nó!...

- Cũng có thể, Pencroff, nhưng tôi nhắc lại, anh sẽ tự chuốc lấy sự nguy hiểm không cần thiết…

Sau cuộc bơi thử ngoài khơi, con tàu tiến gần vào cảng Khí cầu, chỉ còn cách độ nửa hải lý.

Harbert đang đứng trên mũi tàu chỉ luồng lạch bỗng kêu to:

- Cho chạy ngược gió, Pencroff, cho chạy ngược gió!

- Chuyện gì thế? - Chàng thủy thủ đứng dậy hỏi. - Đá ngầm à?

- Không… hượm đã, - Harbert trả lời, - em không nhìn thấy… cho chạy ngược gió đi… như thế tốt rồi… tiến lên chút nữa…

Vừa nói Harbert vừa nhoài qua mạn tàu, thò nhanh tay xuống nước và kêu:

- Cái chai!

Chú nâng niu cái chai nút kín vớt được ở cách bờ vài cabeltov.

Cyrus Smith cầm lấy cái chai, lặng lẽ mở nút và rút ra một mảnh giấy đã thấm nước, trên đó vẫn có thể đọc được những từ như sau:

“Tôi bị tai nạn đắm tàu… Đảo Tabor (153o) kinh tuyến đông, 37o11’ vĩ tuyến nam”.

t bản: 1988 Số trang: 383 Giá tiền: -- Đồng Khổ: 13 x 19 cm Đánh máy: Yến Chi, Thùy Trâm, Đỗ Quyên, Minh Nhật, Phương, Vân Anh Kiểm tra: Thảo Đoàn Chế bản ebook: Thảo Đoàn Ngày thực hiện: 19/03/2011 Making Ebook Project #110– www.Bookaholic
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.