Bí Mật Đảo Lincoln

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 42 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
***

❊ ❊ ❊

CHƯƠNG MƯỜI

Điều bí mật không giải thích nổi. - Harbert khỏi bệnh. - Chuẩn bị đi thám hiểm. - Cách khu chăn nuôi sáu trăm bước. - Gédéon Spilett và Pencroff đi trinh sát. - Tiến lên! - Ngọn lửa trong khung cửa sổ. - Dưới ánh trăng.

Gédéon Spilett chộp lấy cái hộp nhỏ và mở ra. Trong đó có khoảng hai trăm gran[1] bột trắng. Nhà báo lấy vài hạt bột mịn ấy bỏ vào mồm. Vị đắng kinh khủng của nó khẳng định rằng dòng chữ viết trên nắp hộp không đánh lừa ai. Thật vậy, đó là chất quí từ vỏ cây quinin, một loại thuốc tốt nhất để trị sốt rét.

Không cần phải suy nghĩ lâu la gì nữa, cần phải cho Harbert uống bột thuốc quinin. Còn cái hộp nhỏ đã xuất hiện ở đây như thế nào - chuyện ấy có thể nói sau.

- Cà phê! - Gédéon Spilett yêu cầu.

Ngay lập tức, Nab mang đến một tách cà phê nóng. Gédéon Spilett bỏ vào đó khoảng mười tám gran quinin và cho Harbert uống.

Vẫn còn chưa muộn - cơn sốt rét ác tính thứ ba chưa bắt đầu!... Ít nhất bây giờ nó cũng không thể phát ra được nữa.

Mấy giờ sau Harbert đã ngủ được yên giấc hơn.

Những người bạn lớn của chú khi ấy đã có thể nói đến sự việc mới xảy ra. Sự can thiệp của người lạ mặt vào đời sống của họ chưa có khi nào rõ rệt như thế. Nhưng làm thế nào ông ta đã đột nhập được vào Lâu đài đá hoa cương, lại là lúc ban đêm? Điều đó không thể hiểu nổi. Mọi việc làm của vị “thần đảo” bí ẩn này đều không bí ẩn bằng chính bản thân vị thần.

Trong ngày, cứ cách ba giờ, những người di dân lại cho Harbert uống quinin một lần.

Sang những ngày hôm sau, chú đã thấy khá hơn. Tất nhiên, chú chưa khỏe hẳn. Ai nấy trong tim đều ấm niềm hy vọng. Và niềm hy vọng không phải là hão huyền. Mười ngày sau, 29 tháng mười hai, Harbert đã bắt đầu bình phục…

Tháng mười hai đã qua và năm 1867 đã kết thúc. Trong năm ấy những người di dân của đảo Lincoln đã cam phận chịu đựng biết bao thử thách nặng nề. Năm mới 1868 đã đem đến cho họ thời tiết kỳ diệu, bầu trời không gợn một chút mây, mặt trời và cái nóng nhiệt đới, may sao, đã được gió biển mát mẻ làm dịu bớt. Harbert đã hồi sinh. Giường của chú trong Lâu đài đá hoa cương được kê bên cạnh cửa sổ, và chú đã căng hết lồng ngực để hít thở bầu không khí biển trong lành, làn gió đại dương mặn nồng làm tăng sức sống. Chú ăn đã thấy ngon, và trời ơi, Nab sung sướng biết bao nhiêu về chuyện ấy! Anh đã nấu thôi thì đủ món ăn nhẹ, bổ và ngon cho chú bạn nhỏ của mình.

- Thế này thì, của đáng tội, chính tôi cũng muốn hấp hối một phen! - Pencroff nói đùa.

Trong suốt thời gian ấy không thấy bọn cướp biển xuất hiện lần nào ở ngoại vi Lâu đài đá hoa cương. Cũng không có tin tức gì về Ayrton. Cyrus Smith và Harbert chưa mất hy vọng tìm thấy anh ta, nhưng, những người khác cho rằng Ayrton tội nghiệp đã chết…

Sang năm nay Harbert đã 17 tuổi, cơ thể phát triển rắn chắc. Những ngày cuối tháng giêng, chú đã đi dạo quanh cao nguyên Tầm nhìn và khắp bờ biển. Nhiều lần chú đã tắm biển cùng với Pencroff và Nab, và những lần tắm ấy rất có lợi cho chú. Cyrus Smith thấy đã có thể ấn định lên đường đi thám hiểm vào ngày 15 tháng hai. Như mọi khi, vào thời gian ấy trong năm, ban đêm trời rất sáng - thuận lợi cho việc trinh sát mà họ định tiến hành trên toàn đảo, nhằm hai mục đích: thứ nhất, tiêu diệt bọn cướp biển và tìm được Ayrton, nếu anh ta còn sống; thứ hai, tìm ra người đã tham gia thật là tích cực vào cuộc sống của vùng di dân…

Trên đảo Lincoln, những người di dân đã biết cặn kẽ nhiều nơi, nhưng cũng còn vài ngàn acra diện tích của đảo, bao gồm những cánh rừng lớn bao phủ bán đảo Uốn khúc, toàn bộ bờ phải sông Tạ ơn, bờ trái suối Thác nước và mê cung các nhánh núi, các khe, các thung lũng vây quanh dãy núi Franklin từ ba phía: tây, bắc và đông, mà ở đó chắc chắn có những cái hang sâu, thì họ hoàn toàn chưa quen biết. Bởi vậy, những người tham gia thám hiểm đã quyết định lên đường, đi xuyên các cánh rừng Viễn Tây và khảo sát kỹ lưỡng toàn bộ bờ phải sông Tạ ơn.

Có lẽ tốt nhất là đầu tiên hãy đi ra khu chăn nuôi, bởi vì bọn cướp biển lại có thể bất thình lình xuất hiện ở đó để cướp bóc cho bằng hết hoặc trụ lại tại đấy.

Chiếc xe kéo còn tốt nguyên. Những con la đã được nghỉ ngơi tốt và có thể vượt chặng đường lớn. Những người thám hiểm chất lên xe các thứ lương thực dự trữ, thiết bị dựng trại, bếp dã ngoại và các đồ dùng khác nhau, cùng vũ khí và đạn dược mà họ đã lựa chọn cẩn thận trong kho.

Họ cũng đã quyết định không để lại ai trong Lâu đài đá hoa cương. Cả Top và Jup cũng phải tham gia cuộc thám hiểm. Cái hầm kiên cố của họ có thể để đó một thời gian không cần bảo vệ. Chiếc thang dây được kỹ sư cho mang chôn cẩn thận dưới cát để khi về còn dùng lại.

Ngày họ lên đường trời rất đẹp…

Chiếc xe kéo đã đợi trên bờ biển, gần Lán tạm. Nhà báo yêu cầu Harbert lên ngồi xe, ít nhất là trong những giờ đi đường đầu tiên.

Nab túm dây cương sát hàm thiếc con la. Cyrus Smith, nhà báo và thủy thủ đi lên trước. Con Top, có vẻ hết sức thỏa chí, nhảy tung tăng bên họ. Harbert mời Jup ngồi xe với chú, và Jup, chẳng khách sáo gì hết, leo tót ngay lên xe. Đã đến giờ xuất phát và đội quân nhỏ lên đường. Chiếc xe kéo rẽ ra sau mô núi đá hoa cương, đi một dặm dọc bờ trái sông Tạ ơn, qua cầu sang bờ bên kia và lăn bánh dưới bóng những cây cao qua các cánh rừng bát ngát của vùng Viễn Tây.

Cyrus Smith khuyên các bạn không săn bắn. Tiếng súng có thể thu hút sự chú ý của bọn cướp biển, bởi chúng biết đâu đang quanh quẩn trong các khu rừng này…

Ngày hôm sau, 19 tháng hai, những người di dân từ giã vùng ấy, đi ngược theo dòng suối và dừng lại cách núi Franklin sáu dặm. Đường ở đó phần lớn đã được tảo thanh trong các cuộc hành trình trước đây của họ từ khu chăn nuôi đến bờ biển phía Tây.

Cyrus Smith đã đề nghị một kế hoạch như sau: quan sát thật cẩn thận toàn bộ thung lũng sát triền sông, thận trọng tiếp cận khu chăn nuôi; nếu khu chăn nuôi bị chiếm thì dùng lực lượng đánh giành lại; nếu không có địch thì củng cố và biến nó thành trung tâm của các cuộc hành quân tiếp theo để khảo sát núi Franklin.

Kế hoạch được nhất trí tán thành và thực hiện ngay. Nhà báo và Pencroff được cử đi trinh sát khu chăn nuôi trước. Họ đi cách nhau một đoạn, để khỏi làm mục tiêu ngon lành cho bọn cướp biển. Năm phút sau, hai người đã ra đến cửa rừng. Trước mặt họ là một cái trảng, còn cuối trảng là hàng rào bao quanh khu chăn nuôi.

Những người trinh sát dừng lại, trông thấy cổng khu chăn nuôi cách chỗ họ chừng ba mươi bước. Hình như cổng khóa. Cần phải làm sao vượt qua được khoảng cách ba mươi bước ấy. Theo thuật ngữ của khoa xạ kích thì khoảng không gian đó là một “khu vực nguy hiểm”. Thật vậy, vài viên đạn, thậm chí chỉ một phát súng thôi, có thể giết ngay tại chỗ bất kỳ ai dám liều mạng xuất hiện trong “khu vực nguy hiểm” này.

- Vài phút nữa, trời sẽ tối hẳn, - nhà báo nói thầm vào tai Pencroff. - Khi ấy chúng ta sẽ tiến vào.

Pencroff dừng lại, nắm chắc thân súng. Trong lúc lắng đợi, anh thầm rủa bọn cướp biển.

Bóng tối ập xuống nhanh, như vẫn thường thấy ở các vĩ tuyến thấp. Đã đến giờ hành động.

Gédéon Spilett nắm tay bạn, và cả hai cùng bò tới khu chăn nuôi, súng đạn sẵn sàng.

Họ đã đến sát cổng. Pencroff định mở cổng, nhưng cổng hóa ra bị khóa, mà lại khóa bên trong, các then ngoài không cài. Từ đó có thể kết luận được rằng bọn cướp biển đang ở trong khu chăn nuôi và chắc chắn là chúng đã khóa chặt cổng để không ai đột nhập chúng được.

Gédéon Spilett và Pencroff lắng nghe.

Phía sau hàng rào yên lặng như tờ. Hẳn là cừu và dê đã ngủ. Từ các chuồng nuôi không một âm thanh nào vẳng lại.

Pencroff đã định leo qua hàng rào. Nhưng như vậy trái với lời căn dặn của Cyrus Smith.

Nhà báo không muốn hành động một cách xốc nổi. Ông nghĩ tốt nhất là đợi tập trung mọi người đã, rồi khi đó sẽ đột nhập vào khu chăn nuôi. Đằng nào thì cũng đã rõ ràng là có thể bí mật tiến sát hàng rào và chẳng có ai canh giữ nó cả. Xác định xong tình huống, hai người trinh sát quay trở lại chỗ các bạn của mình để cùng bàn bạc công việc.

- Tuyệt lắm, - sau khi nghe và ngẫm nghĩ, kỹ sư nói. - Tôi cho rằng trong khu chăn nuôi không có bọn cướp biển.

- Việc đó bây giờ đây ta sẽ kiểm tra, - Pencroff nhận xét. - Chỉ có điều là phải leo qua hàng rào thôi.

- Tiến lên, các bạn! - Cyrus Smith hô to.

Chẳng mấy chốc họ đã đến trảng. Ở đó không có ai. Đội quân nhỏ nhanh chóng băng qua “khu vực nguy hiểm” và dũng cảm tiến sát hàng rào. Chiếc xe kéo cũng dừng ngay ở đó. Không một phát súng nào phá tan sự im lặng. Kỹ sư, nhà báo, Harbert và Pencroff đến xem cổng có bị khóa trái không.

Hóa ra, có một cánh để mở!

- Ồ, thế mà các anh đã nói sao nhỉ? - Kỹ sư quay về phía thủy thủ và Gédéon Spilett hỏi.

Cả hai người đều sửng sốt.

- Tôi xin thề danh dự, - Pencroff kêu lên, - vừa lúc nãy cổng khóa mà!

Những người di dân do dự. Rõ ràng là bọn cướp biển đã ở trong khu chăn nuôi khi Pencroff và nhà báo đến sát hàng rào để trinh sát mà. Chuyện ấy không thể nghi ngờ được. Còn ai nữa, ngoài chính bọn cướp của giết người, đã mở cổng lúc nãy còn được khóa trái cẩn thận? Thế chúng còn ở trong khu chăn nuôi nữa không? Hay là đã có tên nào trong bọn ra khỏi đó rồi?

Đúng lúc ấy, Harbert đi được mấy bước đã bổ trở lại và túm lấy tay Cyrus Smith.

- Cháu nhìn thấy gì thế? - Kỹ sư hỏi.

- Ánh đèn.

- Trong nhà à?

- Vâng.

Cả năm người lại gần cổng. Quả thật, ngay trước mắt họ, trong khung cửa sổ có ánh lửa nhỏ mờ mờ nhấp nháy.

- Một sự may mắn phi thường! - Cyrus Smith nhanh chóng quyết định. - Bọn cướp chắc là đang náu mình trong nhà, không ngờ bị tấn công. Chúng đã nằm trong tay chúng ta! Tiến lên!

Những người di dân đã lẻn vào trong sân, sẵn sàng vũ khí trong tay. Chiếc xe kéo họ để ngoài hàng rào cho Jup và Top giữ, để cho cẩn thận, họ buộc chúng vào ngay chiếc xe.

Loáng sau cả năm người đều đã đến cạnh nhà, sát bên cánh cửa khóa.

Cyrus Smith ra hiệu cho các bạn không nhúc nhích và ông ghé nhìn vào cửa sổ mờ mờ ánh sáng từ bên trong hắt ra.

Ông đưa mắt nhìn bao quát căn phòng.

Trên bàn có ngọn đèn đang cháy. Cạnh bàn là chiếc giường mà trước đây Ayrton đã ngủ.

Có ai đó nằm trên giường.

Bỗng Cyrus Smith né khỏi cửa sổ và nói khẽ:

- Ayrton!

Ngay lập tức những người di dân đã mở, đúng hơn là phá cửa ra và lao vào phòng.

Ayrton hình như đang ngủ. Nét mặt anh phờ phạc nói lên những đau khổ kéo dài và nghiệt ngã. Trên hai cổ tay và mắt cá anh thấy có những vết trầy sát rớm máu.

- Ayrton! - Cyrus Smith cúi xuống gọi và nắm lấy hai tay người đang ngủ.

Cuộc gặp gỡ bất ngờ này đã diễn ra trong những hoàn cảnh khác thường biết bao.

Ayrton mở mắt ra và nhìn Cyrus Smith, sau đó nhìn khắp lượt những người còn lại.

- Ngài? - Anh ta kêu lên. - Không nhẽ đây là ngài đó sao?

- Ayrton! Ayrton! - Cyrus Smith nhắc lại.

- Tôi đang ở đâu thế này?

- Ở khu chăn nuôi của chúng ta.

- Một mình ư?

- Phải.

- Nhưng, bọn chúng sẽ đến bây giờ đấy! - Ayrton kêu lên. - Hãy đề phòng! Các ông hãy đề phòng!

Và anh ta đã ngã xuống giường vì kiệt sức.

- Spilett, - kỹ sư nói, - bọn chúng có thể tấn công chúng ta bất kỳ lúc nào. Các bạn hãy cho xe vào trong sân. Sau đó, khóa kỹ cổng lại và tất cả quay về đây.

Mọi người nhanh chóng làm theo lệnh của kỹ sư. Nhưng, khi chạy ra khỏi hàng rào, họ đã nghe thấy tiếng gầm gừ khàn khàn của con Top.

Để lại Ayrton trong chốc lát, kỹ sư chạy ra thềm cửa, mang theo khẩu súng sẵn sàng chiến đấu. Harbert đứng bên cạnh ông. Cả hai cùng thận trọng nhìn lên đỉnh hàng rào vươn cao trên khu chăn nuôi. Nếu bọn cướp biển phục kích trên đó thì chúng đã có thể lia sạch những người di dân rồi.

Vừa lúc ấy trăng nhô khỏi những lùm cây rậm rạp đen ngòm, khu chăn nuôi trở nên sáng như ban ngày.

Khi mọi người đẩy xe vào sân, con Top lại dứt dây, sủa dữ dội và lao sâu vào khu chăn nuôi, phía bên phải căn nhà.

- Hãy cẩn thận, các bạn! Hãy nhắm vào mục tiêu! - Cyrus Smith kêu to.

Những người di dân tì súng vào vai và sẵn sàng nhả đạn. Con Top sủa hoài không dứt, còn chú Jup thì chạy lại chỗ Top và rít lên inh ỏi.

Những người di dân vận động theo sau hai con vật và ra đến một con suối chảy dưới những hàng cây cao.

Và họ đã nhìn thấy gì bên bờ suối vằng vặc ánh trăng vậy?!

Năm cái xác nằm trên cỏ.

Đó chính là những tên cướp biển mà bốn tháng trước đây đã đổ bộ lên đảo Lincoln!

❀ ❀ ❀

[1] Gran - đơn vị khối lượng Anh và Nga; 1 gran Anh bằng 0,064 gam; 1 gran Nga bằng 0,062 gam. (N.D)

t bản: 1988 Số trang: 383 Giá tiền: -- Đồng Khổ: 13 x 19 cm Đánh máy: Yến Chi, Thùy Trâm, Đỗ Quyên, Minh Nhật, Phương, Vân Anh Kiểm tra: Thảo Đoàn Chế bản ebook: Thảo Đoàn Ngày thực hiện: 19/03/2011 Making Ebook Project #110– www.Bookaholic
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.