CHƯƠNG MƯỜI BỐN
Thang dây. - Ước mơ của Pencroff. - Đường ống dẫn nước cho chỗ ở mới.
Hôm sau, 22 tháng năm, các công việc xây dựng chỗ ở mới bắt đầu. Những người di dân không định bỏ hoàn toàn Lán tạm. Cyrus Smith đề nghị xây dựng ở đó một xưởng sản xuất. Còn ở hang mới, kỹ sư cho xây gạch ngăn ra năm phòng, lối đi, đục trên “mặt tiền” của hang năm ô cửa sổ và một cửa ra vào.
Ngày 28 tháng năm, cuối cùng họ cũng đã đặt xong một chiếc thang ít nhất có một trăm bậc. Thang được bện hết sức cẩn thận bằng các thứ dây rừng, bền không kém gì một sợi cáp to, buông từ ngưỡng cửa ra vào xuống bờ cát. Nhờ vậy, họ khỏi phải đi vòng qua đường thoát nước, vừa đỡ mất thời gian vừa đỡ mệt. May sao Cyrus Smith đã tìm được một cái bậu đá ở giữa chừng, cách biển độ bốn mươi fut, để làm điểm tựa gia cố cho đoạn thang thêm chắc chắn. Nhờ cấu trúc như vậy việc lên xuống thang không khó lắm. Tuy nhiên, Cyrus Smith cũng đã trù tính xây dựng sau đó một cái thang máy chạy bằng thủy lực để tiết kiệm thời gian và công sức của những người sống trong Lâu đài đá hoa cương.
Những người di dân nhanh chóng quen với việc leo thang, Pencroff đã từng là thủy thủ quen với thừng chằng cột buồm và trục buồm, nên có thể dạy cho họ cách leo thang. Nhưng chàng cũng đã phải dạy cho cả con Top nữa, và chẳng bao lâu nó cũng đã leo được lên tận đỉnh thang chẳng khác gì những chú chó được dạy để làm xiếc.
Mỗi lần trèo xong, các chủ lâu đài lại rút thang lên, thế là không ai có thể từ phía dưới đột nhập được vào chỗ họ.
Các chủ lâu đài còn bện dây rừng và đặt một cái tời thô sơ ngay cạnh cửa ra vào để vận chuyển nguyên vật liệu xây dựng: gạch, vôi, gỗ lên, và chỉ trong một thời gian ngắn “căn hộ” của họ đã được phân thành các phòng ở và kho.
Dưới sự lãnh đạo của Cyrus Smith, mọi việc tiến triển hết sức nhanh chóng; bản thân ông khi thì cầm rìu thợ mộc, lúc thì cầm bay thợ nề. Mọi người làm việc một cách thân thiết, thậm chí vui vẻ. Ai nấy tin tưởng Cyrus Smith sẽ giúp họ vượt qua mọi khó khăn: có quần áo mới, giày, có cái thắp sáng trong những đêm đông dài, có thể tận dụng mọi tài nguyên thiên nhiên trên đảo, biến lớp thực vật hoang dại ở đây thành những cây ngũ cốc. Pencroff ước mơ có những con kênh làm nhẹ bớt công việc vận chuyển những tài nguyên thiên nhiên khai thác được trên đảo, ước mơ khai thác các mỏ, ước mơ những chiếc máy sản xuất đủ loại sản phẩm công nghiệp và ước mơ có nguyên một mạng lưới đường sắt chạy trên khắp đảo.
Khi việc xây dựng căn hộ ở đã xong, Cyrus Smith bắt tay làm một công việc khác - ông quyết định lấp miệng đường thoát nước cũ để chặn hoàn toàn lối đi từ phía hồ xuống Lâu đài đá hoa cương. Họ lăn những tản đá lớn đến và bịt vào miệng, rồi lấy xi măng trám lại. Cyrus Smith tạm thời chưa thấy cần thiết phải đắp đập dâng nước trong hồ lên ngang mức nước cũ. Ông chỉ trồng cỏ và các bụi cây xen giữa các hòn đá để ngụy trang; mùa xuân cây cỏ sẽ lên rậm rạp.
Ông vẫn tận dụng đường thoát nước để dẫn nước ngọt từ hồ vào chỗ ở mới qua một cái lỗ hẹp được làm thấp dưới mực nước hồ. Và, mỗi ngày con lạch nhỏ ấy cung cấp từ hai mươi đến ba mươi gallon[1] nước. Thế là, những người ở trong Lâu đài đá hoa cương không bao giờ phải chịu thiếu nước ngọt cả…
❀ ❀ ❀
[1] Gallon _ đơn vị đo thể tích. Mỗi gallon bằng 4,5 lít.