Bí Mật Đảo Lincoln

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 24 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
***

❊ ❊ ❊

CHƯƠNG TÁM

Không có tin tức gì của Nab. - Mảnh vải. - Bức thư. - Cấp tốc dời khu chăn nuôi. - Về cao nguyên Tầm nhìn.

Sức khỏe của Harbert mỗi ngày một khá hơn. Những người di dân bây giờ chỉ mong muốn một điều: hễ chú bé khỏe lên một cái là đưa chú về Lâu đài đá hoa cương… Bởi vậy họ sốt ruột đợi ngày có thể đưa Harbert về nhà mà không nguy hiểm cho sức khỏe của chú, và đã quyết định dù thế nào đi nữa cũng phải thực hiện kế hoạch của mình, mặc dù hình dung rất rõ rằng đi qua rừng Jacamar sẽ rất khó khăn.

Vẫn không có tin tức gì của Nab cả, nhưng điều ấy không làm cho những người di dân phải ái ngại. Anh da đen dũng cảm ẩn tránh trong hang đá hoa cương chắc chắn không dễ dàng gì chịu sa vào tay giặc. Bởi vậy, họ không cho con Top đem thư lần thứ hai về cho Nab nữa…

Trưa 29 tháng mười một, tranh thủ lúc Harbert ngủ không nghe được, Cyrus Smith, Gédéon Spilett và Pencroff đã quyết định phác thảo kế hoạch hành động chống lại bọn cướp biển.

Đã một, hai lần nhà báo ra khỏi khu chăn nuôi và tuần tra quanh hàng rào. Cùng đi có con Top, Gédéon Spilett tay lăm lăm súng cacbin sẵn sàng đối phó với bất kỳ cuộc đụng độ bất ngờ nào… Tất nhiên, khi có nguy hiểm con chó trung thành sẽ đánh động cho ông biết trước. Nhưng, con Top im lặng; rõ ràng là ít nhất đến giờ phút này chẳng có gì đáng ngại cả, và bọn cướp biển đã cuốn gói sang phần khác của đảo rồi.

Do vậy, Gédéon Spilett liều đi sâu hơn vào khu rừng rậm một phần tư dặm. Bỗng ông thấy con Top bắt đầu lo lắng. Nó không phóng lên phía trước với vẻ nhởn nhơ nữa, mà đi tới, đi lui, ngửi ngửi cây cỏ và bụi rậm, dường như đánh hơi thấy cái gì đó khả nghi.

Con Top lùng sục trong rừng chừng năm phút, còn nhà báo thì thận trọng theo dõi nó. Bỗng con chó lao vào một bụi rậm nhỏ và tha ở trong đó ra một mảnh vải.

Đấy là một mảnh áo lem luốc, đã bị rách; Gédéon Spilett lập tức mang vật tìm thấy về khu chăn nuôi.

Những người di dân chăm chú xem xét mảnh vải và nhận ra đó là một miếng áo bludông của Ayrton.

- Anh thấy không, Pencroff, - Cyrus Smith nhận xét, - Ayrton bất hạnh đã dũng cảm chống cự. Bọn cướp biển đã cưỡng bức lôi anh bạn của chúng ta đi mất rồi! Không nhẽ đến bây giờ anh vẫn còn nghi ngờ lòng trung thực của anh ta sao?

- Không, không, thưa ngài Cyrus, - chàng thủy thủ đáp. - Tôi đã từ lâu không nghi ngờ gì nữa. Ấy là hồi trong đầu tôi lởn vởn một cái gì đấy. Nhưng, như tôi cảm thấy thì từ đây ta có thể rút ra một điều kết luận!

- Kết luận gì? - Nhà báo muốn biết.

- Rằng, chúng đã không giết Ayrton ở khu chăn nuôi! Chúng đã bắt sống anh ta đưa đi khỏi đây rồi, vì anh ta đã chống cự bọn chúng ở trong rừng mà! Vậy có nghĩa là bây giờ có thể anh ta vẫn còn sống!

- Có thể như thế lắm! - Kỹ sư trả lời vẻ suy tư.

Niềm hy vọng được gặp lại bạn đã nhen lên trong tim những người di dân. Trước đây họ nghĩ rằng một viên đạn của bọn cướp biển đã bất ngờ giết chết Ayrton, giống như đã làm cho Harbert bị thương. Nhưng, nếu bọn tội phạm không giết ngay anh ta, nếu chúng đưa anh ta đi sâu vào đâu đó trên đảo thì có lẽ bây giờ đây anh ta đang bị đọa đày trong cảnh tù binh của chúng. Có thể một tên nào đó trong số bọn cướp biển đã nhận ra Ayrton là ông bạn Ben Joyce, cầm đầu bọn tội phạm vượt ngục trước đây ở Úc. Và, biết đâu chúng đã chẳng nảy ra kế hoạch ngông cuồng: lại mồi chài Ayrton đi theo toán cướp biển của mình? Vì vậy, nếu chúng dỗ dành được anh ta phản bội, thì anh ta sẽ hết sức có lợi cho chúng!...

Trong khi những người di dân phỏng đoán như vậy thì bỗng nhiên họ nghe có tiếng chó sủa to vẳng tới.

Cyrus Smith, Pencroff và Gédéon Spilett chộp lấy những khẩu cacbin và chạy ra khỏi nhà, sẵn sàng nhả đạn.

Con Top chạy bên hàng rào khu chăn nuôi nhảy chồm lên sủa, nhưng sủa một cách vui vẻ, chứ không dữ tợn.

- Có ai đó đến!

- Đúng!

- Nhưng, chắc không phải là địch!

- Có thể Nab đến chăng?

- Thế nhỡ Ayrton thì sao?

Những người di dân chưa kịp trao đổi hết những câu ngắn như vậy thì trên hàng rào đã xuất hiện một người nào đó, và anh ta khẽ khàng nhảy xuống đất.

Đó là Jup, chú Jup tự thân hành, và đó là con Top trung thành sủa chào mừng chú!

- Jup! - Pencroff kêu lên.

- Nab phái nó đến đây đó, - nhà báo nói.

- Nếu vậy thì, - kỹ sư lên tiếng, - trên người nó phải có thư.

Pencroff lao đến con vượn. Quả vậy, nếu Nab cần báo tin cho ông chủ của mình thì anh ta không thể lựa chọn phái viên nào tin cẩn và nhanh nhẹn hơn chú Jup. Chú dễ dàng vượt qua những nơi mà không những những người di dân, mà thậm chí đến cả con Top cũng không thể qua nổi.

Cyrus Smith đã nói đúng. Trên cổ Jup có đeo một cái túi nhỏ xíu, trong đó để mẩu thư do tay Nab viết.

Có thể hình dung được những người di dân đã thất vọng như thế nào khi họ đọc xong những từ sau đây:

“Sáu giờ sáng thứ sáu,

Cao nguyên đã bị bọn cướp biển chiếm!

Nab”.

Không còn đủ sức nói lời nào nữa, những người khai khẩn im lặng nhìn nhau, rồi chán ngán lê bước vào nhà. Làm gì bây giờ? Bọn cướp biển trên cao nguyên Tầm nhìn - điều đó có nghĩa là tai nạn, là tàn phá, là thảm họa!

Sau khi liếc nhìn nét mặt lo âu của những người bạn lớn của mình, Harbert hiểu ngay rằng đã có chuyện gì đó quan trọng xảy ra, còn khi trông thấy Jup thì chú bé không nghi ngờ gì nữa: Lâu đài đá hoa cương đang bị hiểm họa đe dọa.

- Thưa ngài Cyrus, - Harbert năn nỉ, - cháu muốn dời khỏi đây! Cháu sẽ chịu đựng được trên đường đi! Cháu nhất quyết muốn dời khỏi đây!

Gédéon Spilett bước lại gần Harbert. Sau khi chăm chú quan sát chú bé, ông nói:

- Thôi được, chúng ta đi!

Những người di dân nhanh chóng bàn xong việc cáng Harbert hay là chở chú bằng chiếc xe kéo mà Ayrton đã dùng để đi ra đây. Họ quyết định dùng xe kéo, vì như vậy bớt được người đi kèm Harbert và ai cũng rảnh tay, có thể sẵn sàng đối phó khi có chuyện bất ngờ xảy ra. Để cho đỡ xóc, họ trải một lớp cỏ cho Harbert nằm, rồi thắng xe cho một con la kéo…

Theo lệnh của Cyrus Smith họ sẵn sàng vũ khí và lên đường.

Cyrus Smith và Gédéon Spilett đi hai bên xe.

Con Top và Jup (chú Jup tay không rời cây gậy của mình) lúc chạy lên trước, lúc lại lùi sâu vào rừng kéo dài hai bên đường. Chúng tỏ ra bình tĩnh.

Chiếc xe kéo do Pencroff điều khiển chậm chạp di chuyển về phía trước. Những người di dân dời khu chăn nuôi lúc tám giờ rưỡi. Sau một giờ đường an toàn, họ đã đi được bốn dặm.

Mỗi lúc họ càng về gần cao nguyên hơn. Chỉ còn một dặm nữa là sẽ thấy hiện lên chiếc cầu nhỏ bắc qua suối Glixerin. Cuối cùng, qua kẽ hở giữa các cây rừng họ đã thấy biển ánh lên lấp loáng. Nhưng, chiếc xe vẫn lặng lẽ lăn bánh như cũ, và những người bảo vệ nó đã buộc phải ghìm bước lại.

Bỗng Pencroff hãm con la và kêu to bằng một giọng đáng sợ:

- Ôi, những tên đê tiện!

Anh chỉ cánh tay run run về phía những cụm khói dày đặc đang bốc cao trên cối xay, các kho chứa đồ, các chuồng nuôi gia cầm.

Có một người nào đó lúc ẩn, lúc hiện trong các cụm khói.

Đó là Nab.

Những người di dân kêu to lên tên chú. Nab nghe thấy tiếng gọi và lao tới đón các bạn.

Bọn tội phạm đã dời cao nguyên nửa giờ trước đây, sau khi phá hoại hầu như tất cả những gì chúng có thể phá được.

- Cậu Harbert thế nào? - Nab hỏi.

Gédéon Spilett đi đến chiếc xe kéo.

Harbert đã bị ngất đi.

t bản: 1988 Số trang: 383 Giá tiền: -- Đồng Khổ: 13 x 19 cm Đánh máy: Yến Chi, Thùy Trâm, Đỗ Quyên, Minh Nhật, Phương, Vân Anh Kiểm tra: Thảo Đoàn Chế bản ebook: Thảo Đoàn Ngày thực hiện: 19/03/2011 Making Ebook Project #110– www.Bookaholic
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.