Bí Mật Đảo Lincoln

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 24 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
***

❊ ❊ ❊

CHƯƠNG MƯỜI MỘT

Câu chuyện của Ayrton. - Kế hoạch của bọn đồng lõa với Ayrton trước đây. - Trả lời của Pencroff.

Chuyện gì đã xảy ra vậy? Ai đã tiêu diệt bọn cướp biển? Có thể là Ayrton chăng? Không, bởi vì một phút trước đó anh ta còn sợ chúng trở lại kia mà.

Trong khi đó, Ayrton ngủ li bì, không sao đánh thức được.

Sang ngày hôm sau Ayrton mới tỉnh lại sau một cơn mê man, ai nấy đều thành tâm vui mừng sau một trăm lẻ bốn ngày chia ly bây giờ đã được thấy anh ta còn sống và hầu như mạnh khỏe.

Và liền đó Ayrton đã kể lại vắn tắt những gì xảy ra, tất nhiên là những điều mà anh ta biết.

Mồng 10 tháng mười một, sau hôm Ayrton trở lại khu chăn nuôi, trời vừa tối, bọn cướp biển đã leo qua hàng rào và tóm anh. Sau khi trói Ayrton, bọn ác ôn bịt mồm anh và dẫn tới chân núi Franklin, đưa vào một trong những cái hang tối tăm mà chúng ẩn náu.

Chúng đã định giết anh vào ngày hôm sau. Nhưng bỗng một trong số những tên cướp nhận ra anh, gọi anh bằng cái tên mà anh đã mang hồi ở Australia. Bọn ác ôn định hành hình Ayrton đã không dám động đến Ben Joyce.

Nhưng từ lúc chúng nhận ra Ayrton, anh đã phải đấu tranh chống lại những yêu cầu của các “chiến hữu” cũ. Chúng đã quyết định lôi cuốn anh về phía chúng với tính toán anh sẽ giúp chúng chiếm đoạt Lâu đài đá hoa cương. Chúng hy vọng rằng sau khi lọt vào được cái hầm kiên cố ấy chúng sẽ giết hết những người di dân và trở thành những chủ nhân trên đảo!

Ayrton không chịu khuất phục. Một tên cướp trước đây, nay đã chuộc tội lỗi bằng sự sám hối và xứng đáng được tha thứ, thà chịu chết còn hơn là phản bộ những người bạn của mình.

Chẳng bao lâu sau khi đổ bộ lên đảo, bọn cướp biển đã phát hiện ra khu chăn nuôi và từ đó đến nay đã tìm kiếm các thứ ăn ở đấy, nhưng lại không muốn ở đấy. Hai tên cướp ngày 11 tháng mười một đã đụng độ với những người di dân và bắn vào Harbert. Khi trở về với đồng bọn, một tên khoác lác là đã “thịt” được một cư dân nào đó của đảo. Nhưng tên tội phạm ấy đã trở về có một mình, vì tên đồng bọn với hắn, như chúng ta biết, đã bị nhát dao của Cyrus Smith đâm chết.

Chúng đối xử với Ayrton ngày càng tồi tệ. Anh chờ đợi cái chết từng phút và cứ thế kéo dài cho đến giữa tháng hai, không biết tin tức gì về các bạn của mình.

Cuối cùng, Ayrton bất hạnh đã bị hành hạ yếu đến nỗi kiệt sức hoàn toàn từ hai ngày nay, không nhìn thấy, không nghe thấy và không thể kể được chuyện gì đã xảy ra.

- Tôi không biết, thưa ngài Smith, sao lại thế này. Tôi đang bị trói nằm trong hang, thế mà bỗng nhiên lại có mặt ở khu chăn nuôi.

- Thế việc bọn cướp nằm chết ở hàng rào khu chăn nuôi đã xảy ra như thế nào? - Kỹ sư hỏi.

- Chúng chết à? - Ayrton kêu lên và, mặc dù yếu sức, anh còn cố nhổm dậy trên giường.

Các bạn đỡ anh. Anh muốn đứng dậy khỏi giường, các bạn đã giúp anh, và tất cả cùng đi ra suối.

Trời đã sáng rõ.

Trên bờ suối, mấy cái xác chết nằm trong những tư thế chắc là bị tử thần bắt đi trong chớp nhoáng.

Ayrton bị xúc động. Cyrus Smith và tất cả mọi người im lặng nhìn anh.

Theo dấu hiệu của kỹ sư, Nab và Pencroff xem xét các xác chết đã lạnh cóng.

Không phát hiện ra vết thương nào trên các xác chết. Chỉ sau khi xem xét thật kỹ Pencroff mới thấy trên mỗi xác chết có một vết nhỏ màu đỏ y như là dấu vết bị dập thương: tên thì bị vết trên trán, tên thì trên ngực, tên trên lưng, tên trên vai. Những vết ấy do đâu thì không thể xác định được.

- Chúng đã bị giết như thế đó! - Cyrus Smith nói.

- Nhưng bằng vũ khí gì? - Nhà báo kinh ngạc hỏi.

- Mà ai đã giết chúng vậy? - Pencroff hỏi.

- Người thực hiện công lý trên hòn đảo của chúng ta, - Cyrus Smith trả lời, - người đã đưa anh về đây đó, Ayrton; người đã bao nhiêu lần can thiệp vào việc cứu chúng ta; người đã làm cho chúng ta tất cả những gì mà tự chúng ta không đủ sức làm nổi, và, sau khi làm điều đó, người ấy lại giấu mình.

- Chúng ta hãy đi tìm ông ấy ngay! - Pencroff kêu lên.

- Chúng ta sẽ đi tìm ông ta, - Cyrus Smith đồng tình, - và cầu trời cho chúng con được chứng tỏ với ân nhân kiêu kỳ của chúng con rằng không thể gọi chúng con là những người vô ơn. Tôi không tiếc làm một điều gì, chỉ cốt sao lấy ơn đền nghĩa ông ta, cho dù phải trả giá cả cuộc đời mình để giúp ông một việc quan trọng nào đó!... Nhưng con người hùng mạnh đã làm cho chúng ta bấy nhiêu điều kỳ lạ ấy đang ẩn náu ở đâu? Chúng ta chỉ có thể tìm thấy ông ấy trong trường hợp ông ấy cần gọi chúng ta đến gặp mà thôi…

Từ hôm đó việc tìm người lạ mặt trở thành mối quan tâm duy nhất của các cư dân đảo Lincoln. Mọi chuyện đều thôi thúc họ tìm ra chiếc chìa khóa của điều bí ẩn này, biết được tên tuổi của người đang nắm giữ sự hùng mạnh siêu nhiên mà đến nay chưa giải thích nổi.

Những người di dân vội vã quay vào nhà, và sự quan tâm của họ đã nhanh chóng hồi phục những sức mạnh về tâm hồn và thể xác cho Ayrton.

Nab và Pencroff khiêng xác những tên cướp biển ra xa khỏi khu chăn nuôi và chôn sâu dưới đất…

- Còn bây giờ, - Cyrus Smith kết luận, - chúng ta phải hoàn thành nghĩa vụ của mình. Một nửa nhiệm vụ của chúng ta đã được giải quyết xong. Tuy nhiên, nếu bây giờ chúng ta không còn sợ những tên cướp biển nữa, và đã lại trở thành những chủ nhân của đảo, thì chúng ta không phải chỉ có trách nhiệm với bản thân mình thôi.

- Tuyệt lắm, - Gédéon Spilett hưởng ứng, - chúng ta sẽ lùng sục hết mê cung các khe núi nằm giữa các nhánh núi Franklin này. Sẽ không bỏ sót một cái hang nào, một cái hõm nào! Ôi, tôi nghĩ, chưa có một nhà báo nào được khám phá một điều bí mật hấp dẫn như thế này!

- Và chúng ta sẽ không trở về Lâu đài đá hoa cương, chừng nào chưa tìm thấy vị ân nhân của chúng ta, - Harbert nói.

- Đúng, - kỹ sư khẳng định, - chúng ta sẽ làm tất cả những gì mà sức lực con người cho phép… Nhưng, tôi nhắc lại, chúng ta sẽ chỉ tìm được ông ta trong trường hợp nếu bản thân ông ta muốn điều đó!...

Nhưng các cuộc tìm kiếm của họ đã không đạt được điều mong muốn. Họ đành phải trở về, vì không thể cứ tiếp tục kiếm tìm mãi được. Bây giờ những người di dân đã có đủ cơ sở để cho rằng sào huyệt của người lạ bí ẩn không ở trên mặt đảo…

Ngày 25 tháng hai, những người di dân đã trở về Lâu đài đá hoa cương…

t bản: 1988 Số trang: 383 Giá tiền: -- Đồng Khổ: 13 x 19 cm Đánh máy: Yến Chi, Thùy Trâm, Đỗ Quyên, Minh Nhật, Phương, Vân Anh Kiểm tra: Thảo Đoàn Chế bản ebook: Thảo Đoàn Ngày thực hiện: 19/03/2011 Making Ebook Project #110– www.Bookaholic
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.