Bí Mật Đảo Lincoln

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
***

❊ ❊ ❊

CHƯƠNG HAI

Đề nghị của Ayrton, - Ayrton và Pencroff trên đảo Cứu thoát, - Bọn tù khổ sai ở Norfolk và kế hoạch của chúng. - Cuộc thử lửa dũng cảm của Ayrton. - Sáu chống chọi năm mươi.

Bây giờ thì không còn mảy may nghi ngờ gì nữa về những ý định tiếp theo của bọn cướp biển. Chúng đã thả neo gần đảo và, tất nhiên, ngày mai chúng sẽ dùng xuồng mưu tính vào bờ.

Cyrus Smith và các bạn đã sẵn sàng hành động, nhưng họ hết sức thận trọng.

Âm mưu của chúng thế nào mà lại bắn đại bác? Cyrus Smith bây giờ đã biết bọn cướp được vũ trang đến tận răng. Còn những người di dân trên đảo Lincoln làm sao đối chọi được với đại bác của bọn cướp biển. Họ chỉ có vũ khí cầm tay thôi.

- Chúng có đông không? Đó là một vấn đề quan trọng, - nhà báo nói. - Nếu chúng có trên một chục thì chúng ta cân được, thế nhưng nếu chúng bốn mươi, năm mươi tên hoặc hơn, thì…

- Thưa ngài Smith, - bỗng Ayrton lại gần kỹ sư, nói, - tôi muốn yêu cầu ngài… Ngài cho phép tôi…

- Cụ thể là gì, anh bạn của tôi?

- Ngài hãy cho tôi bơi ra tàu để xem quân số đoàn thủy thủ của nó thế nào.

- Nhưng Ayrton, - kỹ sư phản đối với vẻ lưỡng lự, - điều đó có nghĩa là phải liều mình đấy.

- Thế tại sao lại không, thưa ngài Smith?

- Vì như vậy là còn cao hơn “làm tròn nghĩa vụ của mình” nữa kia.

- Thì tôi cũng cần phải làm nhiều hơn nghĩa vụ của mình nữa chứ, - Ayrton trả lời.

- Anh muốn đi ra tàu bằng thuyền à? - Gédéon Spilett hỏi.

- Không, tôi muốn bơi. Người dễ lách qua những nơi mà thuyền không qua được.

- Nhưng tôi nhắc lại là sẽ nguy hiểm tính mạng cho anh đấy, - kỹ sư nhận xét. - Và anh biết phải bơi hơn một hải lý đó chứ?

- Thì chuyện ấy cũng đâu có sao, - Ayrton nói. - Tôi xin ngài cho phép, coi đó như một ân huệ, thưa ngài Smith. Đối với tôi, có thể đây là khả năng duy nhất để lấy lại cho mình lòng tự trọng.

- Thôi được, anh hãy đi, Ayrton, - kỹ sư nói: ông hiểu rằng sự từ chối sẽ làm cho kẻ tội phạm đã trở thành người lương thiện đau khổ vô cùng.

- Tôi sẽ đi cùng với anh. - bỗng Pencroff đề nghị.

- Ông không tin tôi ư! - Ayrton thốt lên và nhũn nhặn nói thêm: - Đành vậy, tôi đáng được như vậy mà.

- Không phải thế đâu, - Cyrus Smith kêu lên, - không phải đâu, Ayrton! Pencroff không nghi ngờ anh đâu. Anh không hiểu anh ấy đấy thôi.

- Đúng, - chàng thủy thủ khẳng định, - tôi chỉ muốn yêu cầu Ayrton thế này thôi, - đưa anh ấy ra đến hòn đảo nhỏ. Ai mà biết được đã có tên giết người nào trong bọn chúng lên bộ chưa, và hai người tất nhiên là tốt hơn một người. Tôi sẽ đợi Ayrton trên đảo nhỏ, còn anh ấy bơi ra tàu một mình, vì anh ấy đề nghị đầu tiên mà.

Đề nghị của Ayrton được chấp nhận, và anh ta chuẩn bị xuất phát. Pencroff và Nab nhanh nhẹ đi lấy thuyền về. Ai đó choàng lên vai Ayrton chiếc khăn ấm và những người khai khẩn đảo lần lượt bắt tay anh ta…

Chiếc thuyền nhanh chóng cặp bờ đảo nhỏ. Pencroff núp vào giữa các vách đá đợi bạn trở về. Trong khi đó Ayrton nhẹ nhàng, thận trọng bơi lại chiếc tàu. Nửa giờ sau anh đã túm được vào dây chằng cột buồm ở mũi tàu. Nghỉ một lát, Ayrton leo lên sợi xích và an toàn lên được tàu. Gặp chỗ phơi quần của thủy thủ, anh ta xỏ luôn vào một cái và lựa thế thuận tiện bắt đầu lắng nghe.

Bọn trên tàu chưa ngủ. Nghe rõ tiếng chúng hát, hò, nói cười ầm ĩ. Bỗng mấy lời nghe ngắt quãng lẫn với những tiếng chửi tục tĩu đã thu hút sự chú ý của Ayrton.

- Cánh ta kiếm được cái tàu thật là tuyệt!

- Ừ, nó chạy không dến nỗi tồi. gọi nó là tàu “Nhanh” cũng chẳng phải vô cớ!

- Thách cả hạm đội Norfolk đuổi coi!

- Thuyền trưởng Bob Harvey muôn năm!

Ayrton đã nhớ lại chẳng khó gì cái tên Bob Harvey ấy. Chính hắn đã từng là kẻ đồng lõa với anh ta từ hồi ở Australia. Đó là một tên liều lĩnh, bạt mạng. Bob Harvey đã chiếm đoạt con tàu này ở vùng biển gần đảo Norfolk cùng với toàn bộ hàng hóa vũ khí, đạn dược, dụng cụ, đồ dùng định chở đến một trong những đảo Sandwich. Đoàn thủy thủ hiện nay của hắn đều là những tên tù khổ sai người Anh vượt ngục Norfolk, những cặn bã của xã hội, những tên giết người cướp của đã từng tung hoành trên song nước Thái Bình Dương, tấn công lên các tàu, tiêu diệt sạch các đội thủy thủ trên tàu, tàn bạo thậm chí còn hơn cả cướp biển Mã Lai.

Phần lới bọn tội phạm đều tụ họp ở tầng lái trên, phía mũi tàu, nhưng có vài tên nằm dài trên boong và chuyện trò ầm ĩ.

Câu chuyện bị đứt quãng bởi những tiếng la hét say rượu và tiếng chạm cốc. Từ những câu nói nghe được lõm bõm Ayrton biết tàu “Nhanh” đến gần đảo Lincoln hoàn toàn do ngẫu nhiên. Bọn cướp biển chưa lần nào đặt chân lên bờ đảo, nhưng, đúng như Cyrus Smith đã đoán trước, tên thuyền trưởng thấy vùng đất không được vẽ trên bản đồ, nên không ai biết đến, liền quyết định lên xem, trường hợp nếu phát hiện có vịnh thích hợp thì lập ở đảo một nơi cho tàu đỗ.

Còn chúng kéo cờ và bắn đại bác chỉ là do thói huênh hoang, bắt chước các tàu chiến bắn loại súng chào sau khi cờ hiệu được kéo lên.

Có nghĩa là vùng di dân và những người di dân bị một hiểm họa nghiêm trọng đe dọa. Không còn nghi ngờ gì nữa, đảo Lincoln hợp ý bọn phỉ rồi - bởi vì nó có nguồn dự trữ nước ngọt, có vịnh thuận tiện cho tàu đỗ, ở đây những người di dân đã bỏ ra bao công sức để nhân lên những nguồn lợi tự nhiên của đảo, và chính thiên nhiên cũng đã tạo dựng nên ở đây một pháo đài kiên cố - đó là Lâu đài đá hoa cương. Bọn cướp biển sẽ biến nơi hẻo lánh bình yên này thành hang ổ của chúng, và chính việc hòn đảo không có người và các nhà hàng hải chưa biết tới, lại là sự bảo đảm an toàn chắc chắn cho bọn cướp, và không phải chỉ một năm thôi. Điều chắc chắn nữa là Bob Harvey cùng bè lũ sẽ chẳng thương tiếc những nhân chứng rầy rà và sẽ tiêu diệt hết không sót một người di dân nào. Cyrus Smith và các bạn của ông chẳng thể hy vọng chạy thoát hoặc lẩn trốn đâu đó trên đảo, bởi vì bọn cướp biển đã quyết định lập cứ lâu đài ở đó; thậm chí khi tàu “Nhanh” có đi cướp biển thì chắc chắn cũng có vài tên ở lại trên cạn. Do đó, chỉ có một lối thoát là xông vào trận, tiêu diệt sạch bọn giết người cướp của này đi, bằng bất kỳ phương tiện gì, bởi vì với những kẻ như thế thì phương tiện gì cũng tốt.

Đấy, trong đầu Ayrton chật cứng những ý nghĩ như vậy đó, và anh ta hiểu rằng, hiểu rất rõ rằng, Cyrus Smith cũng nghĩ như vậy…

Và, khoảng một giờ sau, khi trên boong đã yên lặng, quá nữa bọn cướp đã ngủ, Ayrton không do dự đột nhập lên boong lúc ấy đèn đã tắt và tối như bưng. Anh thật trọng luồn lách giữa bọn cướp đang ngủ, đi khắp tàu và xác định được rằng tàu “Nhanh” có bốn khẩu đại bác hiện đại, thao tác tiện lợi và có sức công phá mạnh.

Trên boong Ayrton đếm được mười tên cướp đang ngủ, nhưng qua các câu chuyện mà Ayrton đã rình nghe được thì rõ ràng quân số của chúng là năm mươi tên. Năm mươi tên chống lại sáu người di dân trên đảo Lincoln - có quá nhiều không! Nhưng, nhờ hành động quên mình của Ayrton mà Cyrus Smith sẽ không bị bất ngờ, ông sẽ kịp thời biết được lực lượng của đối phương và sẽ có thể hành động một cách chín chắn và thận trọng.

Bây giờ Ayrton đã có thể trở về bờ với một lương tâm trong sáng - hoàn thành công việc trinh sát tàu rất nguy hiểm.

Nhưng, một ý nghĩ dũng cảm bỗng thoáng qua trong đầu anh - anh đã nói với kỹ sư rằng anh sẽ làm tròn nghĩa vụ, đúng hơn là sẽ làm nhiều hơn mức nghĩa vụ đòi hỏi. Phải, anh sẽ hy sinh cuộc đời mình, nhưng hòn đảo và những người di dân sẽ được cứu thoát… Trước con mắt thông minh của Ayrton hiện lên gương mặt của những người đã cứu anh, những người đã giúp anh trở lại bộ mặt con người, trở thành người lương thiện, những người mà mà anh chịu hơn hết thảy. Và thế mà bọn cướp biển lại sẽ giết họ một cách không thương tiếc, sẽ tiêu diệt những thành quả lao động của họ, sẽ biến hòn đảo thành một ổ cướp! Vậy ai là kẻ có tội trực tiếp về tất cả những tai họa ấy? Chính Ayrton, bởi vì tên bạn cũ và kẻ đồng lõa của hắn là Bob Harvey chỉ thực hiện những âm mưu riêng của hắn mà thôi.

Với ý nghĩ ấy, Ayrton thấy thật là khủng khiếp. Anh quyết định dẫu thế nào cũng phải phá tan cái tàu này và cùng với nó là toàn bộ đội thủy thủ. Cho dù anh, Ayrton, sẽ hy sinh khi bị nổ, nhưng anh sẽ làm tròn nghĩa vụ một cách vẻ vang.

Ayrton không lưỡng lự nữa. Tìm đến kho thuốc sung thường được bố trí ở đuôi tàu chẳng khó khăn gì lắm. Trên một chiếc tàu cướp biển phải có lượng thuốc sung dự trữ khá, và chỉ cần một tia lửa thôi cũng đủ để làm cho nó nổ tung trong nháy mắt.

Ayrton thận trọng đi xuống phòng liền với boong, nơi bọn cướp say rượu nằm ngủ li bì. Gần cột buồn chính có ngọn đèn sáng, còn chung quanh là giá để các loại hỏa khí.

Ayrton lấy một khẩu súng lục, biết chắc chắn là đã được nạp đạn. Bây giờ anh đã có thể thực hiện được kế hoạch hủy diệt chiếc tàu, và lặng lẽ bò tới đuôi tàu, ở đó, ngay dưới tầng lái trên phải là kho thuốc súng.

Song, ở đây lại tối om, việc di chuyển cũng không ít trở ngại, vì bọn cướp nằm chắn mất lối đi. Ayrton cứ chốc lại đụng vào một tên đang ngủ, tên này mắt vẫn nhắm, chửi inh lên, thậm chí còn đạp bừa một cái. Những lúc như vậy, Ayrton nín thở, lặng đi tại chỗ. Nhưng anh vẫn đến được bức vách ngăn phần đuôi tàu và lần tìm cửa vào kho.

Chỉ còn việc phá cửa ra, và Ayrton đã cố đẩy nhẹ tay không gây tiếng động, nhưng đâu phải dễ dàng, bởi vì anh còn phải bẻ chiếc khóa treo. Tuy nhiên, với đôi tay hùng mạnh của Ayrton chiếc khóa cũng phải chịu khuất phục, và cánh cửa đã mở ra.

Đúng lúc ấy, một cách tay của ai đó nặng nề hạ xuống vai Ayrton.

- Mày cần gì ở đây, hả anh bạn tử tế? - Một giọng nói thô bạo phát ran gay bên tai Ayrton, và một người to lớn nào đấy bỗng cầm đèn pin rọi thẳng vào mặt Ayrton.

Bất giác Ayrton lùi lại trong ánh sáng đèn lóe lên. Anh nhận ra trước mặt mình là tên đồng lõa trước đây - Bob Harvey, nhưng Harvey không nhận ra anh, vì hắn tưởng anh đã chết từ lâu rồi.

- Mày cần gì ở đây? - Bob Harvey nhắc lại, túm lấy lưng quần Ayrton.

Nhưng Ayrton không trả lời, hất mạnh tên đầu sỏ ra và lao vào phòng kho. Một phá súng lục vào thùng thuốc súng - thế là xong chuyện!...

- Bọn bây đâu, lại đây! - Bob Harvey hét.

Hai, ba tên cướp bị tiếng hét của hắn dựng dậy lao tới Ayrton, cố quật anh xuống. Nhưng “đại lực sĩ” Ayrton đã kịp thoát ra khỏi tay chúng. Hai phát súng nổ liên tiếp và hai tên tội phạm gục xuống sàn; nhưng, một nhát dao bất ngờ đã cắm vào vai Ayrton trước khi anh kịp tránh.

Ayrton hiểu rằng ý đồ của anh đã bị vỡ. Tên Bob Harvey đã sập cửa kho lại, còn trên tàu lúc ấy phần lớn bọn cướp đã tỉnh dậy, bắt đầu cảnh nhốn nháo. Cần phải cứu sống mình để tiếp tục cuộc chiến đấu trong hàng ngũ những người di dân. Có nghĩa là chỉ còn một cách chạy trốn.

Súng lục thì còn bốn viên đạn. Ayrton đã bắn thêm hai phát nữa, nhưng phát dành cho Bob Harvey lại không trúng đích, mà nếu có làm hắn bị thương thì cũng nhẹ thôi. Lợi dụng lúc bọn cướp tháo lui trong khoản khắc, Ayrton chạy qua chiếc đèn, Ayrton dùng báng súng lục đập vỡ nó đi, boong tàu lại chìm ngập trong bóng đêm, làm cho việc chạy trốn của anh đỡ khó khăn hơn rất nhiều.

Vài tên cướp nào đó, bị tiếng động thức dậy, đang lao xuống thang. Bằng phát đạn thứ năm Ayrton hất một tên khỏi cầu thang, những đứa còn lại giạt sang bên, chẳng hiểu chuyện gì đã xảy ra trên tàu. Ayrton nhảy qua tấm mạn tàu và lao xuống biển.

Anh bơi chưa được một chục mét, một trận mưa đạn đã trút xuống quanh anh, làm nước réo sôi sung sục.

Pencroff, Cyrus Smith, nhà báo, Harbert và Nab đã trải qua biết bao xúc động khi nghe những tiếng súng vẳng đến tai họ! Họ chụp vũ khí, lao ra bờ, sẵn sàng dũng cảm đẩy lui quân thù.

Họ không hề có chút ảo tưởng nào: Ayrton đã bị sa vào tay bọn cướp và, lẽ dĩ nhiên, đã vĩnh biệt cuộc đời rồi; có thể là bọn cướp biển đã quyết định lợi dụng ban đêm và sắp sửa đổ bộ lên bờ ngay bây giờ!

Nửa giờ đã trôi qua, nhưng nỗi lo âu dữ dội của những người di dân vẫn chưa nguôi. Những tiếng súng đã dứt, song cho đến giờ vẫn chưa thấy cả Ayrton lẫn Pencroff đâu. Phải chăng bọn cướp biển đã chiếm được hòn đảo nhỏ? Có thể phải lao đi chi viện ngay cho Ayrton và Pencroff chăng? Nhưng chi viện như thế nào? Nước đang lớn, không thể nào bơi qua eo biển được. Mà thuyền thì lại để ở bờ bên kia. Các bạn tự biết đấy, Cyrus Smith và các bạn của ông đã phải trải qua những nỗi đau lòng như thế nào!

Cuối cùng, mười hai giờ rưỡi đêm, con thuyền đã cập bến, trên đó có hai người ngồi. Những người di dân dang rộng những vòng tay ôm đón gặp Ayrton bị thương nhẹ ở vai, và Pencroff vẫn sống và nguyên vẹn.

Mọi người đi vào ngay Lán tạm. Tại đây Ayrton đã kể hết những chuyện mạo hiểm của mình, kể cả ý định làm nổ tung tàu, nhưng không thành công. Anh không giấu rằng tình hình của họ hết sức nghiêm trọng. Bọn cướp đã cảnh giác, biết đảo có người, bởi vậy chúng sẽ lập tức cho một đội quân đông, trang bị đầy đủ, đổ bộ lên đảo. Nghĩa là, nếu những người khai khẩn đảo rơi vào tay bọn cướp biển, thì chẳng hy vọng gì ở sự thương xót của chúng cả.

- Được rồi, chúng ta biết hy sinh, - nhà báo nhận xét.

- Còn bây giờ chúng ta quay về và sẽ cảnh giác theo dõi kẻ địch, - kỹ sư nói.

- Ngài tính sao, thưa ngài Smith, chúng ta sẽ vượt qua được tai họa chứ? - Chàng thủy thủ hỏi.

- Tất nhiên, Pencroff.

- Chắc không nổi đâu! Sáu người chọi năm mươi kia mà!

- Anh nói đúng, sáu người… nếu không kể…

- Ai nữa? - Pencroff hỏi.

Cyrus Smith chỉ tay lên trời.

t bản: 1988 Số trang: 383 Giá tiền: -- Đồng Khổ: 13 x 19 cm Đánh máy: Yến Chi, Thùy Trâm, Đỗ Quyên, Minh Nhật, Phương, Vân Anh Kiểm tra: Thảo Đoàn Chế bản ebook: Thảo Đoàn Ngày thực hiện: 19/03/2011 Making Ebook Project #110– www.Bookaholic
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.