CHƯƠNG NĂM
Những kết luận của kỹ sư. - Quyết định tìm ra ân nhân bí ẩn. - Bốn phát đại phác.
Thế là mọi chuyện đã được giải thích bởi tiếng nổ của quả thủy lôi. Cyrus Smith không thể lầm được. Trong thời kỳ nội chiến ở Mỹ, ông đã không phải chỉ một lần tiếp xúc với các loại vũ khí phá hoại kinh khủng như vậy. Đích thị dưới tác dụng của cái ống hình trụ được nhồi nitroglixerin, muối axit picric hay chất nổ khác này đây mà từ eo biển bốc lên một cột nước, và, bị đánh đòn chớp nhoáng, chiếc tàu đã chìm; không thể trục nó lên được nữa, vì thân tàu đã bị hư hại nặng. Nếu thủy lôi đã phá thủng lớp bọc thép của chiến hạm dễ dàng như phá hủy một chiếc thuyền đánh cá bình thường, thì chiếc tàu này đây chịu sao xiết!
Phải, mọi chuyện đều đã trở nên rõ ràng, trừ một tình huống: ở đâu ra quả thủy lôi dưới eo biển ấy?
- Các bạn của tôi, - Cryus Smith lên tiếng, - bây giờ khỏi phải nghi ngờ gì nữa, trên đảo có một người bí ẩn nào đó, có thể, cũng như chúng ta, là nạn nhân của một vụ đắm tàu. Tôi nói điều ấy cốt để cho Ayrton làm quen với sự kiện huyền bí đã xảy ra ở đây trong hai năm qua. Ân nhân bí ẩn ấy - con người mà, may mắn thay, đã từng nhiều lần đến cứu giúp chúng ta - là ai, thì tôi không nói được. Vì những lý do gì mà ông ta hành động và tại sao ông ta lại tránh chúng ta, những người được ông ta ban ơn, - điều ấy tôi không thể hiểu nổi. Nhưng bằng cách này hay cách khác, những ơn ấy đã được ban rồi, và ban những ơn ấy chỉ có thể là một người thực sự có sức mạnh phi thường. Ayrton chịu ơn con người đó cũng với mức độ như tất cả chúng ta, bởi vì ân nhân bí ẩn ấy đã cứu tôi thoát khỏi vực biển sau khi khí cầu bị tai nạn, cũng lại chính ông ta có lẽ đã viết lá thư, bỏ chai xuống eo biển và bằng cách ấy báo cho chúng ta biết tình trạng nguy khốn của người bạn chúng ta. Tôi nói thêm rằng, chính ông ta đã kịp thời thả lên mũi. Tìm thấy chiếc hòm đựng tất cả những dụng cụ mà chúng ta đặc biệt cần thiết; chính ông ta đã đốt lửa trên đỉnh núi để các bạn có thể về đến đảo; chính ông ta đã bắn con lợn rừng, và viên đạn chì từ súng của ông ấy bắn ra chúng ta đã tìm thấy trên con mình con vật bị chúng ta giết; chính ông ta đã đặt thủy lôi trong eo biển để phá chiếc tàu cướp biển. Tóm lại, chúng ta chịu ơn con người bí ẩn ấy về tất cả những ân huệ không giải thích nổi và không hiểu nổi. Vậy nên, dù ông ta là ai, nạn nhân của một vụ đắm tàu, hay là người bị đày lên hòn đảo này, nếu quên ông ấy là chúng ta tỏ ra vong ân bội nghĩa. Chúng ta mắc nợ ông ấy và, tôi hy vọng rằng, sớm muộn gì chúng ta cũng sẽ trả được món nợ của chúng ta.
- Cyrus thân mến, ngài hoàn toàn có lý, - Gédéon Spilett đáp lời. - Vâng, ngài đã nói rất có lý rằng ở đâu đây trên đảo này có một người bí ẩn nào đó có sức mạnh hầu như siêu nhân và bấy lâu nay đã sử dụng nó cho lợi ích của vùng di dân chúng ta... Có thể là ông ấy bí mật liên lạc với chúng ta qua cái giếng của Lâu đài đá hoa cương và nhờ đó biết được hết mọi kế hoạch của chúng ta… Nếu quả thật như vậy thì ông ta thống trị chẳng những các công việc của con người, mà còn cả các hiện tượng tự nhiên nữa.
Những người có mặt không thể không đồng ý với những lập luận đúng đắn của nhà báo.
- Hoàn toàn đúng, - Cyrus Smith tiếp lời, - không có ai trong chúng ta còn nghi ngờ gì nữa về sự tồn tại của một cư dân bí ẩn trên đảo, và tôi thừa nhận rằng ông ta có những phương tiện mà tạm thời con người chưa biết tới. Đây, lại thêm một điều bí ẩn nữa. Nhưng, sau khi phát hiện được người lạ thì chúng ta mới giải đoán được điều ấy. Bởi vậy, chúng ta cần giải quyết vấn đề sau đây: nên chăng tiếp tục tôn trọng sự ẩn danh của con người độ lượng ấy, hay là làm tất cả những gì có thể làm được để phát hiện ông ta. Tôi muốn biết ý kiến của các bạn về vấn đề này.
- Theo tôi, - Pencroff đáp, - dẫu là ai đi nữa thì người ấy cũng là một chàng trai đáng mến, và tôi hết lòng kính trọng anh ta.
- Tất cả những điều ấy đều rất tốt thôi, - Cyrus Smith bác lại, - nhưng Pencroff, anh phải đồng ý rằng anh chưa trả lời vào câu hỏi của tôi.
- Còn theo con thì, thưa ông chủ, - Nab thốt lên, - chúng ta có tìm hay không tìm con người ấy - điều đó không quan trọng. Trước khi tự bản thân ông ta muốn lộ diện thì chúng ta chẳng cần tìm ông ta làm gì.
- Nói hay quá đó Nab, - Pencroff khen, - nói quả thực thông minh ghê.
- Tôi hoàn toàn đồng ý với Nab, - Gédéon Spilett bắt đầu, - nhưng đó là cái cớ chưa đủ xác đáng để từ bỏ những cuộc tìm kiếm. Chúng ta có tìm thấy, hay không tìm thấy con người bí ẩn ấy thì ít nhất chúng ta cũng làm tròn nghĩa vụ của mình đối với ông ta.
- Còn cháu, chú bạn nhỏ, có ý kiến gì không? - Kỹ sư nói với Harbert.
- Ôi! - Harbert kêu lên, mắt sáng rực. - Cháu cứ muốn được tạ ơn ông ấy đầu tiên đã cứu ngài, thưa ngài Cyrus, còn sau đó đã cứu tất cả chúng ta nữa!
- Nghĩ khá đấy, con trai bé bỏng ạ, - Pencroff đáp lại, - anh không phản đối làm điều ấy đâu, mà tất cả những người còn lại cũng thế! Mọi người biết đó, tôi không có thói tò mò quá đáng, nhưng dẫu sao cũng sẵn sàng chịu mất một con mắt phải để được nhìn thấy người anh hùng ấy.
- Còn ý kiến của anh thế nào, Ayrton? - Kỹ sư hỏi.
- Ngài có thấy không, thưa ngài Smith, tôi không biết nói gì nữa. Ngài đã quyết định điều gì thì mọi việc đều sẽ đúng và tốt cả. Nếu như ngài muốn tôi cũng tham gia vào các cuộc tìm kiếm thì tôi sẽ không chậm trễ đi theo các ngài.
- Rất cảm ơn anh, Ayrton, - Cyrus Smith trả lời, - nhưng tôi lại muốn nhận được ở anh một câu trả lời thẳng thắn hơn. Anh là người bạn có đầy đủ quyền hạn như chúng tôi; anh đã nhiều lần chứng minh bằng việc làm cho chúng tôi thấy lòng trung thành của mình, và, trước khi thông qua một quyết định quan trọng như thế này, chúng tôi hỏi ý kiến của anh, cũng như ý kiến của những người di dân. Vì vậy hãy nói cho chúng tôi biết anh nghĩ gì về việc này?
- Thưa ngài Smith, tôi cho rằng chúng ta có trách nhiệm làm tất cả những gì có thể làm để tìm ra ân nhân bí ẩn của chúng ta, - Ayrton trả lời, - Có thể ông ấy đang bị giày vò trong cảnh cô đơn. Có thể ông ấy đang đau khổ. Có thể, với sự giúp đỡ của chúng ta, ông ấy sẽ bắt đầu cuộc sống mới. Chính ngài vừa nói rằng tôi là người mắc nợ ông ấy. Đúng là ông ấy, tất nhiên là ông ấy chứ không phải ai khác, đã đến thăm đảo Tabor, phát hiện thấy ở đó một con người bất hạnh đang đau khổ và đã báo cho các ngài biết cần phải cứu con người ấy. Nghĩa là, nhờ ơn của ông ấy mà tôi lại trở thành con người. Tôi sẽ không bao giờ quên được điều đó.
- Thôi được rồi, đã quyết định xong, - Cyrus Smith nói. - Chúng ta sẽ bắt đầu những cuộc tìm kiếm và càng nhanh càng tốt. Chúng ta khảo sát toàn bộ đảo, xem xét từng xó xỉnh. Chúng ta lục lọi hết mọi chỗ khuất kín và mong người bạn chưa quen biết hãy tha thứ cho chúng ta về sự khiếm nhã này.
Tất cả các ngày sau đó những người di dân tích cực chuẩn bị cho mùa đông - dự trữ thức ăn cho gia súc, thu hoạch mùa màng. Họ đã bàn tính kỹ là đầu tiên phải làm xong mọi công việc bức bách đã, rồi sau đó mới bắt tay vào việc khảo sát đảo. Theo đề nghị của Pencroff, bốn khẩu đại bác lấy được ở tàu cướp biển đã được đem bắn thử. Bốn phát đạn bắn đi đều rơi đúng các mục tiêu cách xa từ ba đến năm dặm biển. Pencroff phấn chấn cho rằng những tên cướp biển Thái Bình Dương sẽ chẳng dám bén mảng đến Lâu đài đá hoa cương nữa. Nhưng, kỹ sư đã nói với chàng thủy thủ:
- Hãy tin ở tôi, Pencroff, tốt hơn hết là khỏi phải cần đến những cuộc thử như thế này.