CHƯƠNG MỘT
Viên đạn chì. - Đóng thuyền. - Không chứng tỏ có người. - Nab và Harbert đi bắt cá.
Đúng bảy tháng đã trôi qua kể từ ngày các hành khách khinh khí cầu sống ở trên đảo Lincoln. Và từ đó đến nay, bất chấp mọi cuộc tìm kiếm, họ đã không phát hiện được một sinh vật người nào. Chưa bao giờ họ trông thấy một làn khói nhỏ nói lên rằng trên đảo có người. Chưa lần nào họ tìm thấy những đồ vật do bàn tay con người làm ra và chứng tỏ rằng con người đã sống ở đây vào thời đồ đá hoặc mới gần đây thôi. Ấy thế mà bây giờ đây, hôm ấy là ngày 24 tháng mười một, trong bữa ăn trưa, Pencroff đã nhai phải một viên đạn chì trong món thịt heo quay.
Đúng là viên đạn chì đã được bắn ra từ một hoả khí. Vậy thì ai, ngoài con người, có thể sử dụng loại hỏa khí như vậy?
Pencroff đặt viên đạn chì lên bàn, các bạn của anh ngạc nhiên nhìn viên đạn. Rõ ràng là họ đã hình dung được ngay những hậu quả của trường hợp tưởng như chẳng đáng kể này. Thậm chí, nếu bỗng dưng họ nhìn thấy một cái gì đấy siêu nhiên, họ cũng không kinh ngạc đến thế.
Cyrus Smith đã nói ngay ra một số giả thuyết của mình về cái vật kỳ lạ và bất ngờ ấy. Ông nhón viên đạn chì bằng hai ngón tay, xoay xoay, sờ nắn, rồi hỏi Pencroff:
- Anh có tin chắc rằng con heo này bị thương bởi viên đạn này đã được khoảng ba tháng tuổi không?
- Không thể nào hơn được, thưa ngài Cyrus, - Pencroff trả lời, - Con heo con đang bú mẹ, khi tôi thấy nó dưới hố bẫy mà.
- Vậy là, - kỹ sư nói tiếp, - độ ba tháng trước đây trên đảo Lincoln này có ai đó đã bắn súng…
- Và viên đạn chì, - Gédéon Spilett nói thêm, - đã làm cho con thú bị thương, tuy chưa phải tử thương.
- Hiển nhiên rồi, - Cyrus Smith nói tiếp. - Và đây, từ tất cả những điều ấy cần phải rút ra kết luận gì: hoặc là trên đảo, trước chúng ta, đã có ai đó sống, hoặc là có người đã lên đây chừng ba tháng trước, không hơn. Họ chủ tâm hay bắt buộc phải cập vào bờ biển của ta, họ bị tai nạn tàu thủy hay khinh khí cầu chăng - ai mà biết được? Mọi điều ta sẽ giải thích sau. Rồi họ là người châu Âu hay Mã Lai. Là kẻ thù của chúng ta hay là bạn - tạm thời ta chưa giải đoán được. Và chúng ta cũng chưa biết được họ còn sống trên đảo không, đã rời đảo chưa? Nhưng, vấn đề này quan hệ đến chúng ta thiết thân tới mức không thể để lâu hơn nữa.
- Tôi sẵn sàng nhắc lại trăm lần, ngàn lần rằng trên đảo Lincoln không có ai khác ngoài chúng ta, - chàng thủy thủ từ sau bàn đứng dậy, kêu to lên. - Quỷ quái thật đấy! Đảo không lớn, có ai trên đảo thì ta đã thấy rồi còn gì!...
- Không còn nghi ngờ gì nữa, - Cyrus Smith nói, - có ai đó đã bắn súng trên đảo này và cách đây không quá ba tháng. Nhưng tôi bảo đảm rằng những người đã lên đảo ở lại đây không lâu và chỉ đơn giản đi qua đảo thôi. Nếu họ sống ở đây thì khi đi khảo sát đảo từ trên núi Franklin ta đã thấy họ, còn họ thì đã thấy ta. Có thể là bão đã quẳng vào đây những người bị nạn đắm tàu mới chỉ vài tuần trước. Trong bất kỳ trường hợp nào, tất cả những điều ấy phải được giải thích.
- Theo tôi, cần phải hành động một cách thận trọng, - nhà báo nhận xét.
- Ý kiến của tôi cũng vậy, - Cyrus Smith trả lời, - tôi e bọn cướp biển Mã Lai đã lên đảo chăng!
- Thưa ngài Cyrus, - chàng thủy thủ nói. - Chẳng phải tốt hơn sao, trước tiên ta hãy đóng cái thuyền, rồi sau đó đi thám thính: bơi ngược dòng sông, còn nếu muốn thì ra biển và vòng quanh đảo! Chỉ cốt sao chúng không bắt chộp ta!
- Một ý hay đấy, Pencroff ạ, - kỹ sư trả lời, - nhưng không thể chờ đợi được. Bởi vì nhanh nhất cũng phải mất một tháng anh mới đóng xong chiếc thuyền…
- Thuyền thực sự thì vậy, - thủy thủ trả lời. - Nhưng chúng ta không cần thuyền để bơi trên biển, mà nhiều nhất là năm ngày tôi bảo đảm đóng xong một cái thuyền đáy bằng kiểu của người da đỏ có thể bơi trên sông của ta…
- Bằng gỗ chứ? - Nab hỏi với vẻ nghi ngờ.
- Bằng gỗ, - Pencroff đáp, - hay đúng hơn là bằng vỏ cây. Tôi nhắc lại, thưa ngài Cyrus, trong năm ngày có thể xong cái việc mọn này.
- Nếu trong năm ngày thì tôi đồng ý.
- Nhưng từ hôm nay phải đề phòng cẩn thận hơn, - Harbert nhận xét.
- Phải thường xuyên đề phòng cẩn thận, các bạn, - Cyrus Smith nói, - và tôi đè nghị các bạn không đi săn xa Lâu đài đá hoa cương.
Bữa ăn trưa diễn ra không được vui vẻ như Pencroff muốn.
Vậy là trên đảo có những người nào đó đang sống hoặc đã sống mới gần đây thôi. Sau khi tìm thấy viên đạn chì, điều ấy trở thành một sự thật hiển nhiên khiến những người di dân lo lắng.
Trước khi đi ngủ, Cyrus Smith và Gédéon Spilett còn nói chuyện với nhau lâu về viên đạn chì. Chẳng lẽ việc này không liên quan gì với việc cứu thoát kỹ sư chưa giải thích được và các hiện tượng kì lạ khác đã từng không phải một lần làm cho họ kinh ngạc sao? Khi họ đã bàn luận xong mọi chuyện, Cyrus Smith nói:
- Nói tóm lại, anh có muốn biết ý kiến của tôi không, Spilett thân mến?
- Tất nhiên rồi, Cyrus!
- Thế này nhé: chúng ta sẽ không phát hiện được điều gì cả, nếu chưa nghiên cứu đảo một cách kỹ lưỡng.
Ngay ngày hôm sau, Pencroff hối hả bắt tay vào việc đóng thuyền dưới sự hướng dẫn của kỹ sư. Trong khi ấy, Gédéon Spilett và Harbert không chịu khoanh tay ngồi yên. Họ lo cung cấp lương thực thực phẩm cho mọi người. Nhà báo cũng không chịu thua tài bắn cung và phóng lao của Harbert.