Bí Mật Đảo Lincoln

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
***

❊ ❊ ❊

CHƯƠNG BA

Tìm kiếm dấu vết tai nạn đắm tàu. - Mảnh còn lại của khinh khí cầu. - Chiếc thuyền trôi.

Sang ngày hôm sau, 30 tháng mười, những người di dân chuẩn bị lên đường. Bây giờ, sau tất cả những gì mới xảy ra, việc nghiên cứu đảo không thể trì hoãn được nữa.

Gédéon Spilett đề nghị khảo sát đảo để giải quyết dứt khoát vấn đề ở đây đã có xảy ra tai nạn đắm tàu không.

Để đề phòng mọi trường hợp có thể xảy ra, họ mang theo đủ lương ăn, thức uống cho ba ngày, súng săn, rìu, dao, ống nhòm và địa bàn.

Con thuyền cố bơi ngược dòng sông Tạ ơn xa hơn, rồi vòng qua mũi Cái móng.

Ba giờ chiều, họ đến một cái vịnh hẹp, kín, là một bến cảng thiên nhiên tốt. Mọi người lên bờ, ăn trưa, rồi hết sức chăm chú nhìn qua ống nhòm quan sát vùng duyên hải cần nghiên cứu, bắt đầu từ bờ cát tới các dải đá ngầm, nhưng không phát hiện dấu vết của tai nạn đắm tàu nào.

- Rõ rồi, Gédéon Spilett nói, - chúng ta có thể tự an ủi rằng sẽ chẳng ai giành mất quyền lợi của chúng ta về hòn đảo Lincoln.

- Thế viên đạn chì thì sao? - Harbert hỏi. - Nó cứ ám ảnh chúng ta hoài!

- Quái thật, tất nhiên là không có rồi! - Pencroff kêu lên, sau khi nhớ lại chuyện cũ.

- Vậy thì kết luận thế nào đây? - Nhà báo hỏi.

- Kết luận là thế này, - kỹ sư đáp, - khoảng ba tháng trước, có một con tàu lạ đã cố ý hoặc bị bắt buộc ghé vào đây…

- Thế nghĩa là, thưa ngài Cyrus, ngài cho rằng con tàu đã biến mất tăm? - Nhà báo hỏi.

- Không, Spilett thân mến, nhưng anh hãy đồng ý rằng bây giờ nó không còn ở đây nữa.

- Nghĩa là, thưa ngài Cyrus, nếu cháu hiểu ngài đúng thì con tàu đã bơi đi mất rồi? - Harbert nói.

- Có lẽ!

- Và chúng ta đã vĩnh viễn bỏ lỡ cơ hội trở về tổ quốc? - Nab thốt lên.

- Tôi sợ rằng đúng như vậy.

- Nếu đã lỡ cơ hội rồi thì ta về thôi! - Pencroff nói. Anh chàng đã bắt đầu nhớ Lâu đài đá hoa cương.

Nhưng, anh vừa đứng dậy thì thấy có tiếng con Top sủa vang. Con chó từ trong rừng phóng ra, răng ngoạm một miếng gì bẩn thỉu. Nab giật miếng ấy ra khỏi mõm con chó. Đó là một mảnh vải gai.

Con Top sủa đầy kích động, nó chạy, nhảy như muốn mời chủ đi theo nó vào rừng.

- Biết đâu lời giải đáp về phía viên đạn chì ở đó cũng nên! - Pencroff thốt lên.

- Người bị nạn đắm tàu! - Harbert kêu to.

- Có nhẽ người bị thương, - Nab nói.

- Hoặc người chết! Nhà báo nói thêm.

Và tất cả đều đi theo con chó, lách giữa những cây thông cao dựng thành bức tường ở cửa rừng. Cyrus Smith và các bạn của ông đều lên đạn súng, đề phòng mọi sự bất trắc.

Những người khai khẩn đi sâu vào rừng, nhưng, thất vọng to, họ không phát hiện thấy dấu chân người. Trong khi đó, con Top cứ chạy tới chạy lui, không như mọi khi vừa chạy vừa ngửi những dấu vết ngẫu nhiên, mà xăm xăm hướng thẳng đến mục tiêu nào đấy…

- Mày làm sao thế, Top? Cyrus Smith hỏi.

Con Top càng sủa to hơn và nhảy bên cạnh một gốc thông khổng lồ cành lá sum sê.

- Tuyệt thật! Ra thế đấy! - Bỗng nhiên Pencroff leo lên.

- Cái gì vậy? - Gédéon Spilett hỏi.

- Thế mà chúng ta lại đi tìm những mảnh tàu đắm dưới biển và trên cạn!

- Vậy là sao kia chứ?

- Mà chúng lại ở trên không.

Và chàng thủy thủ đã chỉ lên một mảnh vải lớn nào đấy hiện ra trăng trắng trên ngọn thông: con Top có lẽ đã tha về miếng vải rách, rơi dưới đất.

- Mà đây đâu phải mảnh tàu đắm, - Gédéon Spilett thốt lên.

- Tôi xin thưa rằng… - Pencroff nói.

- Không nhẽ đó là…

- Phải rồi, đó là tất cả những gì còn sót lại của quả khí cầu ta bay đó, nó bị mắc trên cây.

Pencroff đã không nhầm và kêu toáng lên “hoan hô”, anh ta nói thêm:

- Thế là lại có thứ vải tuyệt diệu nữa! Chúng ta sẽ có cái để may quần áo trong nhiều năm liên tiếp! Chúng ta sẽ may khăn tay và áo! Thế nào, thưa ngài Smith, ngài sẽ nói gì về hòn đảo có áo mọc trên cây?

Và quả thực những người khai khẩn đảo Lincoln đã gặp may: trong lần cuối cùng vọt lên trời, khí cầu đã rơi trên đảo, và họ đã có phước tìm thấy nó. Họ quyết định giữ vỏ khí cầu để sau này nếu cần sẽ du hành trên không, hoặc dùng vài trăm vuông vải sợi rất tốt vào việc có ích, sau khi đã khử hết chất dầu trong vải. Dĩ nhiên là mọi người đã chia sẻ niềm vui của Pencroff.

Nhưng cần phải hạ vỏ khí cầu từ trên cây xuống và cất giấu vào một nơi chắc chắn - đó không phải là một việc dễ dàng. Nab, Harbert và chàng thủy thủ đã leo lên ngọn thông và loay hoay mất hơn hai giờ mới hạ được xuống đất những vỏ khí cầu cùng với van khí, lò so, các bộ phận bằng đồng, mà còn cả lưới, hay nói cách khác là các dây cáp - Những thứ ấy trong tương lai đều có thể sử dụng được cho tàu thủy.

Đến sáu giờ chiều công việc cất giấu khí cầu mới xong. Sau khi đặt tên cho vịnh “Cảng Khí cầu” các khách bộ hành đi về mũi Cái móng. Pencroff và kỹ sư bàn với nhau kế hoạch bắc một chiếc cầu qua sông Tạ ơn để nối liền việc thông thương liên lạc với phần nam của đảo, sau đó đưa xe ba gác đến chở vỏ khí cầu về, vì thuyền không chở nổi. Và Pencroff đề nghị cần phải đóng một chiếc tàu có boong… và có thể dùng vỏ khí cầu để làm buồm…

Đêm xuống dần. Những người di dân quyết định để thuyền lại, đi bộ trở về. Khi các khách bộ hành của chúng ta trở về mũi Tìm thấy, nơi họ phát hiện ra hòm đồ quý báu, thì trời đã bắt đầu tối. Cả ở đây nữa họ cũng không tìm thấy dấu vết tàu đắm và đành phải đồng ý với kết luận của Cyrus Smith đã rút ra.

Từ mũi Tìm thấy đến Lâu đài đá hoa cương còn bốn dặm nữa. Họ đi men theo bờ biển và về đến khúc sông Tạ ơn thì đúng lúc nửa đêm.

Khúc sông ở đây rộng tám mươi fut, nhưng vượt qua không phải dễ dàng. Phải nói rằng, các khách bộ hành của chúng ta đã đuối sức lắm rồi. Họ chỉ muốn mau mau về đến Lâu đài đá hoa cương, ăn bữa tối và nằm ngủ. Giá có một cái cầu thì chỉ mười lăm phút sau là họ đã về đến nhà.

Trong lúc Pencroff và Nab đóng mảng để qua sông thì Cyrus Smith và Gédéon Spilett ngồi đợi, cần gì thì giúp, còn Harbert đi dạo ngược dòng gần ngay đó. Bỗng chú quay trở lại, chỉ xuống sông, kêu lên:

- Xem kìa, cái gì dưới đó vậy?

Pencroff ngừng tay và nhìn xuống sông thấy có vật gì đó mờ mờ trôi theo dòng trong đêm tối.

- Đúng là thuyền rồi! - Anh ta kêu lên.

Mọi người chạy lại nơi ấy và, thật là ngạc nhiên, họ đã nhìn thấy chiếc thuyền đang trôi xuôi.

- Ê, thuyền kia! Pencroff kêu theo thói quen vốn dĩ của thủy thủ, không nghĩ rằng, có lẽ nên im lặng thì tốt hơn.

Không một lời đáp lại! Con thuyền vẫn tiến lại gần, và khi nó chỉ cách chừng mười hai bước, chàng thủy thủ kinh ngạc thốt lên:

- Ờ, thuyền của chúng ta đây mà! Bị đứt neo, nên nó mới trôi theo dòng. Thật là đúng lúc ghê!

- Thuyền của chúng ta ư?... - Kỹ sư lẩm bẩm.

Pencroff nói đúng, đó là thuyền của họ. Nab và chàng thủy thủ đã khéo léo dùng một cái sào dài móc chiếc thuyền vào bờ.

Kỹ sư nhảy xuống thuyền trước tiên, túm lấy sợi dây neo, sờ nắn và tin chắc nó đã bị cứa vào vách đá đứt thật. Nhà báo khẽ nói với ông:

- Tôi cho đây là một trường hợp …

- Rất kì lạ! - Cyrus Smith nói nốt ý của nhà báo.

Dầu sao thì sự ngẫu nhiên này cũng là một dịp may! Mọi người xuống thuyền. Họ không nghi ngờ rằng dây neo đã bị cắt đứt! Kỳ lạ hơn cả là con thuyền đã xuất hiện đúng lúc những người di dân ở trên bờ có thể tóm được nó. Chứ chậm một lát nữa thôi là nó trôi hút ra biển mất rồi.

Tất cả những chuyện ấy xảy ra vào thời người ta tin vào thần linh, nên những người bộ hành ấy hoàn toàn có quyền tin rằng trên đảo có một đấng siêu nhiên đã ban phát ân huệ của mình cho những người bị nạn.

Sau mấy nhịp chèo những người khai khẩn đã về đến cửa sông Tạ ơn. Họ lôi thuyền lên bờ cát gần Lán tạm, và tất cả đi về chỗ thang dây của Lâu đài đá hoa cương.

Nhưng, bỗng con Top bắt đầu sủa dữ dội, còn Nab thì mò mẫm tìm bậc thang thứ nhất và bắt đầu hét lên…

Thang dây đã biến mất.

t bản: 1988 Số trang: 383 Giá tiền: -- Đồng Khổ: 13 x 19 cm Đánh máy: Yến Chi, Thùy Trâm, Đỗ Quyên, Minh Nhật, Phương, Vân Anh Kiểm tra: Thảo Đoàn Chế bản ebook: Thảo Đoàn Ngày thực hiện: 19/03/2011 Making Ebook Project #110– www.Bookaholic
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.