CHƯƠNG CHÍN
Harbert lại ở trong Lâu đài đá hoa cương. - Cyrus Smith lên cao nguyên Tầm nhìn. - Tay không trước bệnh tật. - Vỏ cây liễu. - Cơn sốt rét thập tử nhất sinh. - Con Top lại sủa!
… Việc quan trọng nhất bây giờ là sức khỏe của Harbert. Mười phút sau, chiếc xe đã được đẩy tới sát bức thành bằng đá hoa cương. Thang máy được khởi động và chẳng bao lâu Harbert đã nằm trên giường của mình trong Lâu đài đá hoa cương.
Sự chăm sóc ân cần của những người di dân đã làm cho bệnh nhân tỉnh lại. Chú mỉm cười khi thấy đang nằm trong căn phòng của mình, nhưng vì yếu sức nên chú chỉ thều thào được vài tiếng. Chú bé đã bị sốt rét li bì, hết cơn nọ đến cơn kia. Gédéon Spilett đã khẳng định như vậy ngày 6 tháng mười hai. Cần phải làm sao cắt được cơn sốt rét bằng mọi cách, trong lúc bệnh chưa dẫn đến những hậu quả nặng nề.
- Nhưng muốn cắt sốt, - Gédéon Spilett nói với Cyrus Smith, - chúng ta cần phải có thuốc chống sốt rét.
- Thuốc chống sốt rét!... - Kỹ sư nhắc lại. - Lấy đâu ra thứ đó được? Ở nơi ta đây không có vỏ cây quinin, không có sunfat quinin!
- Đúng, không có những thứ đó, - Gédéon Spilett nói. - Nhưng trên bờ hồ có liễu, mà vỏ cây liễu đôi khi có thể thay quinin được.
- Nào, ta hãy thử xem, đừng để mất thêm phút nào nữa! - Cyrus Smith trả lời.
Và kỹ sư đích thân ra bờ hồ và cắt vài miếng vỏ cây “liễu đen”. Ông mang vỏ liễu về Lâu đài đá hoa cương, nghiền ra bột và ngay tối hôm ấy đưa cho Harbert uống.
Đêm trôi qua yên tĩnh. Harbert hơi bị sảng, nhưng cả đêm lẫn ngày hôm sau đều không bị cơn sốt nào nữa.
Pencroff tỏ ra hy vọng. Gédéon Spilett không nói gì. Có thể chỉ đơn giản là chu kỳ của các cơn kéo dài và sẽ lặp lại không phải hàng ngày, mà là cách ngày. Ngày mai, mọi chuyện sẽ rõ. Và mọi người trong Lâu đài đá hoa cương đã chờ đợi cái ngày mai ấy với nỗi lo lắng biết bao!
Cũng cần nhận xét rằng, sau những cơn sốt rét, Harbert cảm thấy mình phờ phạc hẳn đi, đầu nặng trĩu, mắt tối sầm. Lại thêm một triệu chứng nữa làm cho Gédéon Spilett rất hoảng hốt là: gan của Harbert bị sưng to quá, và chẳng bao lâu, cơn sảng đã tăng lên, chứng tỏ bệnh đã tác động lên cả não.
Tình trạng phức tạp mới ấy khiến Gédéon Spilett xúc động. Ông dẫn kỹ sư ra một bên và nói:
- Đây là sốt rét ác tính!
- Sốt rét ác tính ư? - Cyrus Smith kêu lên. - Anh có nhầm không đấy, Spilett? Sốt rét ác tính không thể phát ra ngay thế được. Trong cơ thể phải có mầm bệnh sốt rét từ trước kia.
- Không, tôi không nhầm đâu, - nhà báo nói. - Harbert chắc chắn đã bị nhiễm bệnh ấy ở vùng sình lầy này đây. Chúng ta đã chứng kiến cơn sốt rét đầu. Có lẽ sẽ đến cơn thứ hai, mà nếu không kịp phòng ngừa cơn thứ ba thì… Harbert sẽ chết mất.
- Thế vỏ cây liễu?...
- Nó sẽ không giúp gì, - Gédéon Spilett trả lời. - Một khi bị sốt rét ác tính mà không cắt được cơn thứ ba thì không tránh khỏi tử vong.
May sao, Pencroff không nghe được câu chuyện này. Nếu biết, anh ta phát điên lên mất.
Hoàn toàn dễ hiểu, vì sao nỗi lo lắng đã giày vò Cyrus Smith và Gédéon Spilett suốt ngày 7 tháng mười hai và suốt đêm hôm đó.
Đến giữa trưa thì cơn sốt thứ hai đã bắt đầu. Bệnh biến thật đáng sợ. Harbert đã cảm thấy gần cõi chết. Chú chìa tay về phía Cyrus Smith, Spilett, Pencroff với vẻ cầu khẩn. Chú không muốn chết… Thật là một cảnh tượng đau xé lòng. Đành phải đưa Pencroff ra khỏi phòng.
Cơn sốt thứ hai cũng kéo dài năm giờ. Chắc chắn là bệnh nhân không chịu đựng nổi cơn sốt thứ ba.
Đêm trôi qua khủng khiếp. Harbert mê sảng, nói những lời khiến các bạn của chú rất đau lòng. Chú vật vã, la hét, chú thấy mình đang chiến đấu với bọn cướp biển, chú gọi Ayrton. Chú cầu khẩn sự giúp đỡ của người bảo trợ giờ đây đã biến mất, ý nghĩ về người lạ bí ẩn cứ đeo đuổi chú. Rồi sau đó, Harbert kiệt sức, chú nằm đờ người ra, không còn cảm giác, không động đậy… Đã mấy lần Gédéon Spilett tưởng chú bé tội nghiệp chết.
Sang ngày hôm sau, 8 tháng mười hai, Harbert mỗi lúc một xấu hơn. Những người bạn của chú lại cho chú uống bột vỏ cây liễu, nhưng Gédéon Spilett không còn hy vọng vào nó nữa.
- Nếu đến sáng mai mà chúng ta không cho Harbert uống loại thuốc chống sốt rét mạnh hơn, - nhà báo nói, - thì chú ấy sẽ chết!...
Mọi người đều yêu quí chú bé hiền hậu, dũng cảm, thông minh như con trai của mình, thế mà lại không thể cứu nổi chú! Trên đảo Lincoln không có lấy một thứ thuốc chống sốt rét ác tính nào có thể trị được nó!
Liệu chú bé có sống được đến mai không?...
Khoảng ba giờ sáng, bỗng Harbert la hét điên dại và co giật y như lúc hấp hối. Nab trực bên giường chú, hoảng hốt bổ sang phòng bên cầu cứu các bạn của anh đang thức ngồi ở đó.
Và đúng lúc ấy con Top cất tiếng sủa với một vẻ lạ lùng…
Mọi người lao vào phòng ngủ và kịp đỡ chú bé đang hấp hối - trong cơn mê sảng chú muốn tụt từ trên giường xuống sàn nhà. Gédéon Spilett cầm tay Harbert, thấy mạch của chú dần dần trở nên đều hơn.
Đã năm giờ sáng. Những tia nắng ban mai đã lọt vào cánh cửa sổ Lâu đài đá hoa cương. Bắt đầu một ngày đẹp trời, quang đãng, ngày cuối đời của chú bé bất hạnh.
Một tia nắng rọi lên chiếc bàn nhỏ kê cạnh giường bệnh nhân đang hấp hối.
Và bỗng Pencroff kêu to lên, chỉ vào một cái hộp con hình thuôn thuôn không biết từ đâu đã xuất hiện trên chiếc bàn con…
Trên nắp hộp nhỏ có hàng chữ: Sunphat quinin.