CHƯƠNG BẢY
Thang thủy lực. - Sản xuất kính cửa sổ và bát đĩa. - Các toạ độ chính xác của đảo Lincoln. - Đề nghị của Pencroff.
Ngay tuần lễ đầu tiên của tháng ba thời tiết đã thay đổi. Đầu tháng, trăng tròn vành vạnh, nhưng trời vẫn nóng bức không chịu nổi. Có cảm giác như không khí tích đầy điện, do vậy, e rằng mùa mưa bão sẽ kéo dài khá lâu.
Thật vậy, ngày 2 tháng ba, sấm đã nổ rền vang. Gió đông nổi lên và mưa đá hạt to bằng trứng chim bồ câu rơi thẳng vào cửa Lâu đài đá hoa cương.
Thấy mưa đá, Pencroff báo động. Anh nghĩ ngay đến ruộng lúa mì vụ hai đang độ trổ bông và đã chạy đi lấy tấm vải vỏ khí cầu phủ lên. Bị mưa đá đau điếng nhưng anh không kêu ca.
Tranh thủ lúc thời tiết xấu, những người khai khẩn làm công việc trong nhà, mỗi ngày lại làm thêm được một cái gì mới. Kỹ sư đã tạo ra được một cái máy tiện và tiện các đồ cho nhà bếp, phòng vệ sinh; ông làm khuy áo, giá súng, tủ, giá sách vv…
Pencroff lúc nào cũng khen:
- Jup của chúng ta tài lắm, ai cũng vừa lòng, chẳng hề nghe chú chửi tục một tiếng bao giờ. Một người hầu tuyệt trần thế chứ, Nab nhỉ!
- Học trò của tôi đấy, - Nab trả lời, - chú ta sắp theo kịp tôi rồi đó!
- Sẽ vượt cậu nữa đấy, - chàng thủy thủ cười trêu, - bởi vì Nab ạ, cậu ba hoa nhiều quá, còn chú ta thì im hơi lặng tiếng.
Quả thực là Jup hiểu thấu đáo trách nhiệm của mình. Chú rũ quần áo, trở que nướng thịt, quét nhà, phục vụ bàn ăn, xếp củi và điều đặc biệt làm cho Pencroff thán phục là trước khi ngủ bao giờ chú Jup cũng dọn giường cho chàng thủy thủ đáng kính.
Sức khoẻ các thành viên trong tiểu khu di dân - thành viên hai chân và hai tay, bốn chân và bốn tay đều tuyệt vời. Họ sống ngoài không khí trong lành ở nơi khí hậu tốt, điều hoà, làm lao động trí óc và chân tay; họ chẳng có gì phải lo bệnh tật.
Và thật thế, mọi người đều cảm thấy khoẻ khoắn lắm. Harbert sau một năm đã lớn thêm hai duim[1]. Gương mặt chú trở nên nghiêm nghị hơn, dũng cảm hơn, và nhìn chung thấy rằng chú sẽ thành một con người tốt, có thể lực và trí lực. Những lúc rảnh rỗi chú học tập. Chú đã đọc hết số sách tìm thấy trong hòm, còn sau những hoạt động thực tiễn liên quan trực tiếp đến đời sống trên đảo, chú lại hỏi kỹ sư hoặc nhà báo, và hai người lấy làm vui mừng giúp đỡ chú học thêm văn hoá:
Cyrus giúp về môn khoa học, Gédéon Spilett - giúp về kiến thức các thứ tiếng.
Kỹ sư tha thiết mong muốn truyền cho chú bé tất cả những gì ông biết, răn dạy chú bằng việc làm và lời nói; cái hay của Harbert là chú tiến bộ nhanh khi học với thầy giáo của mình.
“Nếu ta chết, - Cyrus Smith nghĩ, - chú ấy sẽ thay ta!”…
… Ngày 9 tháng ba, bão đã yên, nhưng bầu trời cho đến tận cuối tháng hè cuối cùng ấy vẫn không quang đãng trở lại… Hầu như lúc nào cũng mưa.
Vào thời gian ấy con la đã đẻ một con, vui thay, đấy cũng lại là một con la cái. Ở trại chăn nuôi, số đầu cừu rừng, heo rừng cũng tăng lên…
Ngày 17 tháng ba, trước sự mãn nguyện của mọi người, chiếc thang thủy lực đã hoạt động lần đầu tiên.
Cyrus Smith đã thực hiện lời hứa của mình. Dưới sự hướng dẫn của kỹ sư, những người khai khẩn đã mở rộng lỗ thoát nước cũ của hồ, cho chảy xuống giếng sâu thành một cái thác. Sức nước đã làm quay bánh xe cuốn cáp, đầu cáp có buộc một cái thúng để đưa người hay hàng lên xuống.
Vào những ngày ấy Cyrus Smith còn thử chế tạo kính thủy tinh từ cát, đá phấn và xút. Công việc mới, nhưng ông đã tận dụng lò gốm cũ. Gédéon Spilett và Harbert đã giúp kỹ sư đắc lực trong việc thổi và cán thủy tinh. Và họ đã thành công: năm mươi tấm kính đã ra đời, được dùng để lắp vào các cửa sổ, tuy không được trong lắm, nhưng đủ cho ánh sáng lọt qua tốt. Sau đấy là các lô bát, đĩa, cốc, chai dùng hàng ngày cho những người di dân…
Chủ nhật, ngày mồng 1 tháng tư, lễ phục sinh, Cyrus Smith và các bạn của ông nghỉ ngơi và cầu nguyện. Ngày hôm ấy trời đẹp, thời tiết giống như vào tháng mười ở Bắc bán cầu.
Sau bữa ăn chiều, tất cả lại tụ tập dưới mái cây xanh. Thay món cà phê Nab dọn ra thứ nước giải khát nấu bằng cây cơm cháy. Câu chuyện lại nói về đảo Lincoln. Bỗng Gédéon Spilett hỏi:
- Cyrus thân mến, ngài đã dùng máy lục phân tìm được trong hòm để xác định vị trí hòn đảo của chúng ta chưa?
Bấy lâu nay, kỹ sư vẫn đinh ninh rằng ông đã xác định các toạ độ của đảo khá chính xác, chỉ sai số không quá năm độ kinh hoặc độ vĩ.
Ngày hôm sau, theo đề nghị của Gédéon Spilett, ông đã dùng máy lục phân kiểm tra lại sự xác định của mình.
Theo các số liệu đầu tiên của ông, đảo Lincoln ở:
giữa 150o và 155o kinh tuyến tây
giữa 30o và 35o vĩ tuyến nam
Bây giờ, những tính toán hoàn toàn chính xác cho biết đảo nằm trên
150o30’ kinh tuyến tây
34o57’ kinh tuyến nam.
Nghĩa là đúng như kết quả đầu tiên mà kỹ sư đã tính, sai số không quá năm độ.
- Bây giờ chúng ta không những có máy lục phân, mà còn có cả tập bản đồ nữa, - Gédéon Spilett nói. - Cyrus thân mến, ngài thử coi đảo Lincoln nằm ở nơi nào của Thái Bình Dương?
Harbert đem đến tập bản đồ có lẽ được in tại Pháp - bởi vì các địa danh đều được ghi bằng tiếng Pháp.
Họ giở bản đồ Thái Bình Dương ra, kỹ sư cầm chiếc compa để xác định vị trí của đảo.
Bỗng ông lặng người đi, nói:
- Đúng, ở khu vực này của Thái Bình Dương trên bản đồ có vẽ một hòn đảo.
- Có đảo! - Pencroff kêu lên.
- Chắc là đảo của chúng ta? - Gédéon Spilett nói.
- Không, - kỹ sư trả lời. - Hòn đảo này nằm ở kinh tuyến một trăm năm mươi ba độ và ba mươi bảy vĩ tuyến độ mười một một fut, cách đảo Lincoln hai độ rưỡi về phía tây và hai độ về phía nam.
- Đó là đảo gì thế ạ? - Harbert hỏi.
- Đảo Tabor.
- Đảo có lớn không?
- Không, đây là một hòn đảo nhỏ mất hút ở Thái Bình Dương, chắc chẳng có ai lên đó làm gì!
- Vậy nhưng ta sẽ lên đó, - Pencroff tuyên bố.
- Chúng ta?
- Vâng, thưa ngài Cyrus. Chúng ta sẽ đóng một con tàu có boong, tôi sẽ đảm nhận lái nó. Thế chúng ta ở cách đảo Tabor bao xa?
- Khoảng một trăm năm mươi hải lý về phía tây bắc. - Cyrus Smith trả lời.
- Một trăm năm mươi hải lý! Chẳng sao hết, - Pencroff tuyên bố. - Nếu thuận gió thì chỉ hai ngày hai đêm là ta đến đó thôi.
- Nhưng mà để làm gì? - Nhà báo hỏi.
- Thì cứ đến thôi. Cũng cần phải đến xem chứ!
Sau câu trả lời ấy, những người di dân đã quyết định sẽ đóng tàu, và họ sẽ bơi đi vào tháng mười, là lúc thời tiết tốt.
❀ ❀ ❀
[1] Duim _ đơn vị đo chiều dài Anh, bằng 1/12 fut, tức 2,54 cm (N.D).